Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 43

Trước Tiếp

“Ngươi…” Tiết Chiêu chỉ vào A Triền.

“Công tử, đừng quên Hầu gia nói, chớ có gây thêm phiền phức.” Không đợi Tiết Chiêu nói ra câu gì, quản gia ở bên cạnh vội vàng hạ giọng ngăn lại.

Tiết Chiêu tính ngừng chiến, A Triền lại không chịu bỏ qua.

Nàng đứng lên, nhìn Tiết Chiêu bị quản gia ngăn lại, thong thả ung dung mà nói: “Tiết công tử đã được nhìn thấy thi thể của Tiết Minh Đường chưa? Lúc hắn ta chết, trên người máu đã bị hút khô rồi.”

Nàng nhìn chăm chú vào mắt Tiết Chiêu đang bị lửa giận đốt cháy, bổ sung một câu cuối cùng: “Thật là xứng đáng.”

“Quý Thiền, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.” Quý Thiền nói làm Tiết Chiêu lại lần nữa phát cuồng, quản gia vẻ mặt đau khổ một tay bịt lại miệng Tiết Chiêu, mạnh mẽ kéo cậu ta ra bên ngoài.

Tiết Chiêu không giãy giụa được, miệng còn phát ra tiếng ưm ưm, mãi đến khi bị quản gia kéo ra ngoài cửa, A Triền mới nghe được cậu ta hét lên: “Quý Thiền, ngươi tốt nhất đừng rơi vào tay ta, ta nhất định làm ngươi không chết tử tế được, không chết tử tế được!”

A Triền vẫy vẫy tay với quản gia thối lui đến ngoài cửa: “Đi thong thả, không tiễn.”

Quản gia kia nhìn A Triền gương mặt tươi cười, nhìn theo bọn họ rời khỏi, chỉ có thể âm thầm thở dài. Ai có thể ngờ rằng đại cô nương lúc trước ở trong phủ tính tình ôn hòa lại hiểu lễ nghĩa, sau khi ra khỏi phủ lại biến thành bộ dáng như vậy.

Tuy rằng đuổi đại cô nương ra khỏi nhà là quyết định của Hầu gia, ông ấy là một quản gia không có quyền xen vào, nhưng ông ấy vẫn cảm thấy Hầu gia làm sai.

Chờ người của phủ Tấn Dương Hầu đi rồi, Trần Tuệ đi đến bên cạnh A Triền, tò mò hỏi: “Muội và Tiết gia có thù oán?”

A Triền xoay người: “Ta không phải đã nói với tỷ sao, tỷ tỷ của Tiết Minh Đường làm ngoại thất cho phụ thân ta rất nhiều năm, còn sinh một trai một gái cho ông ta. Sau khi mẫu thân ta qua đời, ả ta thành Tấn Dương Hầu phu nhân, chụp cho mẫu thân ta tội danh tư thông với người đàn ông khác, mà ta lại trở thành chứng cứ.”

Trần Tuệ ngẩn người, nàng ấy nhìn A Triền, lúc A Triền nói những việc này, trên mặt cũng không mang theo cảm xúc phẫn nộ, giống như là đang nói chuyện của người khác.

Nàng ấy cũng không truy đến cùng, tựa như ban đêm ngày hôm trước, nàng ấy nghe được A Triền nói với Tiết Minh Đường một câu kỳ quái, cũng không hề truy vấn.

Bất kể là A Triền hay là Quý Thiền, hoặc là người nào khác, hiện tại đối với nàng ấy mà nói, A Triền là người quan trọng nhất của nàng ấy.

Sau khi suy nghĩ này hiện lên, Trần Tuệ mới nói: “Vị Tiết công tử này thoạt nhìn không giống như người dễ dàng để yên.”

A Triền thở dài thườn thượt: “Ai nói không phải đâu, bị người Tiết gia nhớ thương, thật sự làm người ta ăn không ngon ngủ không yên đó.”

Tuy rằng ngoài miệng nói như thế này, nhưng người Tiết gia xuất hiện ngắn ngủi, cũng không làm ảnh hưởng tới A Triền ăn ngon ngủ ngon.

Lại qua hai ngày, A Triền phát hiện trên đường người đi đường đột nhiên nhiều lên, hơn nữa thoạt nhìn đều đi về một chỗ, hỏi thăm ông chủ Từ của hiệu sách mới biết được, mọi người nghe nói hôm nay Trấn Bắc Hầu sẽ vào thành, đều đi tới Thiên nhai xem náo nhiệt, muốn tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của “Chiến thần Đại Hạ”.

A Triền có chút tò mò hỏi ông chủ Từ: “Danh xưng chiến thần Đại Hạ này là do ai phong, bệ hạ à?”

Ông chủ Từ cười đáp: “Sao có thể, lúc đầu cũng không biết là ai truyền ra, sau đó mọi người lại nghe nói Trấn Bắc Hầu giao chiến với dị tộc ở biên cảnh Tây Lăng, bách chiến bách thắng, dần dần mọi người cũng đều gọi theo như vậy.”

“Bách chiến bách thắng? Lợi hại như vậy.”

“Cũng không hẳn, Quý cô nương có muốn đi xem náo nhiệt không?”

A Triền nghĩ ngợi, gật gật đầu nói: “Đương nhiên là muốn đi.”

Ông chủ Từ lấy thân phận người từng trải mách nước: “Vậy cháu cần phải nhanh lên một chút, tửu lầu hai bên Thiên nhai là nơi ngắm cảnh tốt nhất, đi chậm là có thể không còn chỗ nữa.”

A Triền cười đáp: “Biết rồi ạ, cháu nói với Tuệ Nương mấy câu rồi đi liền đây.”

Nàng xoay người trở về trong tiệm, Trần Tuệ đang ngồi ở trên ghế khâu túi thơm.

Lúc này trong tầm tay Trần Tuệ đã bày ba cái túi thơm được may xong, những túi thơm này trông còn đẹp hơn A Triền mua về từ bên ngoài nhiều.

Có lẽ chờ cửa hàng một lần nữa khai trương, những túi thơm này cũng sẽ bán rất chạy.

“Tuệ Nương, nghe nói Trấn Bắc Hầu sắp về, lát nữa ta tới Thiên nhai xem một chút, tỷ muốn đi cùng không?”

Trần Tuệ buông kim trong tay xuống: “Ta không đi đâu, tránh cho rước lấy phiền phức không cần thiết.”

“Được rồi, chờ ta quay về sẽ mua cho tỷ ít tiết hươu nếm thử.”

Trần Tuệ ăn đồ ăn của loài người không cảm nhận được mùi vị gì, hai ngày trước các nàng đã thử rồi, chỉ có chế phẩm từ máu có thể ăn ra mùi vị thôi.

Đồ ăn đối với Trần Tuệ mà nói cũng không phải cần thiết, nhưng có thể nếm được mùi vị của đồ ăn quả thật sẽ làm tâm trạng nàng ấy sung sướng.

Trên mặt nàng ấy lộ ra một nụ cười nhẹ, còn không quên dặn dò A Triền: “Biết rồi, muội đi đường cẩn thận.”

Khi A Triền theo đám người chạy tới Thiên nhai, Trấn Bắc Hầu còn chưa vào thành, nhưng hai bên Thiên nhai rộng rãi đã tụ tập không ít bá tánh tới xem náo nhiệt.

Nàng đứng ở đường phố bên cạnh nhìn xung quanh một lát, thấy lầu hai một nhà tửu lầu phía trước mặt còn có vị trí, bèn xách theo làn váy chạy chậm qua đó.

Tiểu nhị đón khách ở cửa thấy nàng thở hổn hển vào cửa hàng, vội vàng mời nàng ngồi nghỉ ngơi một chút, sau đó mới hỏi: “Cô nương tới là muốn dùng cơm?”

“Đúng vậy, ta muốn vị trí cửa sổ lầu hai.”

“Không thành vấn đề, cô nương đi theo ta.”

Chờ A Triền nghỉ ngơi xong, tiểu nhị dẫn nàng lên lầu hai, vừa lúc có một vị trí bên cửa sổ không có người, nàng bèn chiếm cái bàn bên cửa sổ.

Chiếm được vị trí ngắm cảnh tốt như vậy, hiện tại lại sắp đến trưa, đương nhiên là phải gọi đồ ăn, dưới sự đề cử của tiểu nhị A Triền gọi một tô cháo gà, một đĩa rau trộn gà xé, một đĩa gà ngâm tương, một đĩa cuốn giả gà rừng.

Tuy là tiểu nhị ở tửu lầu đã từng gặp rất nhiều vị khách, cũng là lần đầu tiên được gặp một người thích ăn gà như vậy, có điều cậu ta không nói gì hết cả, chỉ cười đồng ý, ngay sau đó lập tức tới bếp đưa thực đơn.

A Triền mới ngồi xuống không lâu, lại có người lên lầu hai, ánh mắt người nọ đảo qua từ mấy cái bàn bên cửa sổ, cuối cùng rơi xuống trên người A Triền, sau đó đi thẳng qua.

A Triền vừa mới quay đầu đã nhìn thấy có người đứng ở bên cạnh, không tránh khỏi bị hoảng sợ, tập trung nhìn vào mới phát hiện là một người quen.

“Lâm cô nương, trùng hợp như vậy, cô cũng tới ăn cơm à?”

Đứng ở bên cạnh nàng đúng là Lâm Tuế ngày ấy cửa hàng bị đập, trượng nghĩa ném giày.

“Ta muốn vị trí này của ngươi, trả bao nhiêu bạc thì chịu nhường?” Lâm Tuế dường như vẫn không tính hàn huyên cùng nàng, hỏi thẳng.

A Triền cười tủm tỉm nói: “Không cần tiền, kỳ thật ta chỉ tới xem náo nhiệt, thuận tiện ăn một bữa cơm, nếu Lâm cô nương không chê, không bằng ngồi cùng nhau?”

Tuy rằng vị này Lâm cô nương có chút lãnh đạm, nhưng A Triền còn rất thích nàng ấy, người gặp chuyện bất bình tương trợ, dù gì cũng không phải là người xấu.

Lâm Tuế hơi do dự một chút rồi ngồi xuống vị trí đối diện A Triền: “Được”

Tửu lầu này tốc độ lên đồ ăn còn rất nhanh, thời gian một khắc, tiểu nhị đã bê ba món ăn lên, thấy trên bàn lại có thêm một người, cậu ta cũng không thấy có gì ngạc nhiên, chỉ khi bưng cháo tới, lại đưa thêm một cái bát.

A Triền múc hai bát cháo, trong đó một bát để thêm một đôi đũa đẩy đến trước mặt Lâm Tuế.

Nàng thấy Lâm Tuế vẫn luôn nhìn bên ngoài, lên tiếng nói: “Cách khi Trấn Bắc Hầu vào thành còn một khoảng thời gian nữa, hay là Lâm cô nương ăn trước một chút lót ạ?”

Lâm Tuế nghe vậy quay đầu lại, buổi sáng nàng ấy mới vừa cãi nhau một trận với người trong nhà, bữa sáng cũng chưa ăn đã bị phạt vào trong viện quỳ một canh giờ, lúc này bụng đang đói kêu vang, nghe xong A Triền nói cũng không khách khí với nàng nữa, bưng cháo lên uống.

Nhà này nấu gà cháo vô cùng tươi ngon, thịt gà trong bát cháo cũng rất là mềm, rất thích hợp cho người già ăn.

Lâm Tuế vừa ăn cháo vừa nghĩ, nếu bà nội còn, nhất định sẽ thích.

Nàng ấy còn đang thất thần, A Triền đã gắp một cuốn giả gà rừng thả vào trong bát của nàng ấy: “Lâm cô nương ăn cùng đi, một mình ta ăn không hết nhiều như vậy.”

Lâm Tuế cắn một miếng, cuốn giả gà rừng này dùng mỡ heo quấn bên ngoài, sau đó cho vào chảo nướng, lại pha thêm nước chấm, lớp da bên ngoài vàng và giòn, kết hợp cùng nhân thịt gà bên trong lại càng thêm ngon miệng.

Món này làm cho nàng ấy không khỏi nghĩ đến khi còn nhỏ, trong nhà rất nghèo, mỗi khi ăn tết bà nội đều sẽ rán thịt viên cho nàng ấy và đệ đệ.

Hiện giờ nàng ấy có rất nhiều bạc, không cần phải chờ đến khi ăn Tết mới có thể ăn được ít thịt, nhưng người thân bên cạnh đã không phải là bọn họ nữa rồi.

“… Cảm ơn.”

“Không cần khách khí, Lâm cô nương cũng tới xem Trấn Bắc Hầu à?”

Có thể là đồ ăn mỹ vị an ủi cảm xúc của nàng ấy, Lâm Tuế cũng đáp lại A Triền: “Không phải, ta tới nhìn cha ta.”

A Triền có hơi bất ngờ: “An Tây tướng quân hôm nay cũng trở về Thượng Kinh à?”

“Đúng vậy, ông ấy và Trấn Bắc Hầu cùng nhau trở lại.”

Chuyện này làm cho A Triền có chút xấu hổ, quan chức của An Tây tướng quân không thấp, nhưng thanh danh cũng không quá lớn, ít nhất những bá tánh tới xem náo nhiệt cũng không biết là tướng quân nào cũng cùng trở về, nàng đương nhiên cũng không biết.

“Vậy thật sự là quá tốt, ta còn chưa từng gặp An Tây tướng quân đâu.”

Tuy rằng trong đầu Quý Thiền có người tên An Tây tướng quân này tồn tại, nhưng trong trí nhớ, vị tướng quân này vẫn luôn đóng giữ ở Tây Lăng, đã rất nhiều năm không trở lại Thượng Kinh.

“Ừ.” Lâm Tuế đáp một tiếng, “Ta cũng chưa gặp bao giờ.”

Đề tài này giống như càng làm cho người ta xấu hổ.

A Triền lại bắt đầu lục lọi ký ức, rốt cuộc từ trong trí nhớ tìm được lời đồn đại về Lâm Tuế.

Phủ An Tây tướng quân vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài rằng Lâm Tuế từ nhỏ sức khỏe không tốt, dưỡng bệnh ở nông thôn, nàng ấy chính thức xuất hiện ở trong tầm mắt phu nhân các nhà cũng là khi nàng ấy mười sáu tuổi, cũng chính là năm ngoái.

Có điều khi đó Quý Thiền nghe được người ta đồn đại rằng, nói Lâm Tuế cũng không phải đi dưỡng bệnh, mà là khi sinh ra tương khắc với tướng quân phu nhân, bị đưa cho một hộ nông dân nuôi dưỡng, mãi cho đến sau khi cập kê mới được đón trở về.

Khi đó Quý Thiền cũng không tin tưởng cách nói này, rốt cuộc trong ấn tượng của nàng phu nhân An Tây tướng quân là một người rất hiền hòa, sao có thể bởi vì câu nói vớ vẩn như vậy mà đưa con gái ruột đi được?

Gặp được Lâm Tuế, A Triền ngược lại cảm thấy cách nói này nói không chừng mới là chân tướng.

Lúc hai người còn đang ăn cơm, trên cầu thang lại vang lên tiếng bước chân hỗn độn, có một giọng nam ồm ồm vang lên: “Lâm nhị, đừng có mà lề mề ở bên dưới nữa, lại không lên lát nữa cha ngươi và đại ca ngươi sẽ đi qua đó.”

“Biết rồi, ít nói nhảm thôi.”

Giọng nói vừa cất lên, một hàng năm công tử trẻ tuổi ăn mặc xa hoa đi lên lầu hai.

A Triền chỉ nhìn thoáng qua, đã hơi nhíu mày, gần đây tần suất Tiết Chiêu xuất hiện có phải quá cao hay không? Vậy mà lại gặp được cậu ta, thật đúng là đen đủi.

Theo sau đó, ánh mắt nàng lại đảo qua bốn người còn lại, càng nhìn càng cảm thấy mấy người này quen mắt.

Suy nghĩ một hồi lâu mới nhớ lại, lần trước ở tiệm may trên đường Thiên nhai, nàng cũng đã từng gặp mấy người này.

Tiết Chiêu thấy A Triền, lần này cậu ta thẳng thừng quay đầu đi, làm lơ nàng.

Hai ngày trước trở về từ phường Xương Bình, quản gia nói tất cả hành động của cậu ta cho phụ thân, phụ thân phạt cậu ta quỳ từ đường hai ngày, mẹ cậu ta cũng nhiều lần nhắc nhở tạm thời đừng có mà trêu chọc Quý Thiền, Tiết Chiêu sợ chính mình không nhịn được, nên dứt khoát coi như nàng không tồn tại.

Tiết Chiêu không đến tìm phiền toái, ngược lại là công tử trẻ tuổi được gọi là Lâm nhị dáng người cao gầy kia lại đi tới chỗ bàn A Triền.

Lâm Hành cau mày đi vào bên cạnh bàn các nàng, ngữ khí bất thiện hỏi: “Lâm Tuế, sao lại ở đây?”

A Triền đánh giá dung mạo người này, ngoài ý muốn phát hiện hắn ta và Lâm Tuế ngồi đối diện mình có chút giống nhau, lại nghĩ đến hai người mang họ giống nhau, vị này không phải là huynh trưởng của Lâm Tuế đó chứ?

Nhưng thái độ này của hắn ta, quan hệ giữa hai người họ dường như không tốt lắm.

“Liên quan cái rắm gì đến ngươi.”

Được rồi, là vô cùng không tốt.

“Ồ, ta biết rồi, tới nhìn cha chứ gì, không phải là ngươi cho rằng sau khi ở nhà làm mẹ tức đến sinh bệnh, cha sẽ làm chủ cho ngươi chứ? Mơ mộng cái gì thế.” Lâm Hành cười nhạo một tiếng, trên cao nhìn xuống mà nhìn muội muội từ nhỏ được nuôi dưỡng ở nông thôn, không hề có giáo dưỡng này.

Lâm Tuế không nói gì, A Triền từ trong mắt nàng ấy thấy được sự do dự.

Lâm Hành cũng không muốn cứ như vậy mà buông tha cho nàng ấy, tiếp tục nói: “Cha bình sinh hận nhất những người phẩm hạnh thấp kém giống như ngươi vậy, ngay cả vị hôn phu của muội muội mình ngươi cũng tranh, quả thực không biết xấu hổ!”

Những lời này dường như chọc tới chỗ đau của Lâm Tuế, ánh mắt nàng ấy lập tức trở nên tràn ngập lệ khí: “Muội muội? Cũng chỉ có ngươi mới nâng niu thứ người dơ bẩn đó ở lòng bàn tay mà gọi muội muội, An Tây tướng quân chỉ có một con gái, đó chính là ta, muội muội mà ngươi nói là thứ gì?”

Mắt thấy hai người gây nhau b*n r* lửa giận sắp phải đánh nhau rồi, A Triền dùng đũa gõ vào miệng bát: “Vị công tử này, đứng ở bên cạnh bàn người khác cãi nhau, có phải quá mức vô lễ hay không?”

Lâm Hành nhìn A Triền, thầm nghĩ ngồi cùng với Lâm Tuế, có thể là mặt hàng gì chứ.

Hắn ta đang muốn lên tiếng, Tiết Chiêu ngồi ở cách đó không xa đột nhiên mở miệng: “Lâm huynh, mau tới đây đi, đội ngũ của An Tây tướng quân tới rồi.”

Lúc này, dưới lầu đã vang lên tiếng hoan hô, Lâm Hành hơi do dự một chút, xoay người đi tới cái bàn gần đó.

Lâm Tuế và A Triền cũng quay đầu, nhìn về phía dưới lầu.

Dưới lầu, đội ngũ của Trấn Bắc Hầu đang chậm rãi đi qua. Đi đầu tiên trong đội ngũ, là Trấn Bắc Hầu cưỡi hắc giao mã.

Trấn Bắc Hầu tuổi hẳn là không nhỏ, nhưng nhìn cũng chỉ chừng hơn bốn mươi tuổi, ông ta mặc chiến giáp màu đen, không đội mũ giáp, dung mạo bình thường, nhưng ánh mắt hung ác, khi ánh mắt đảo qua đám người, tiếng hoan hô của bá tánh xung quanh đều ngừng lại.

A Triền thề, vừa rồi nàng nghe được tiếng khóc của một đứa trẻ trong đám người, tám phần là bị dọa khóc.

Trấn Bắc Hầu quay lại nhìn bên trái, người ngồi trên lưng ngựa đó nhìn đẹp hơn rất nhiều, là một vị trung niên trông rất nho nhã, A Triền nghe được huynh trưởng của Lâm Tuế gọi một tiếng “Cha”.

Người ở phía dưới dường như nghe được giọng của huynh trưởng Lâm Tuế, ngẩng đầu nhìn lên, trên mặt lộ ra một nụ cười, cao giọng đáp lại câu: “Hành nhi.”

Không giống với Lâm Hành kích động, Lâm Tuế chỉ an tĩnh mà nhìn người đàn ông trung niên phía dưới cưỡi ngựa đi qua, người kia có khả năng cũng thấy Lâm Tuế trên lầu, lại không có chút phản ứng nào.

Hiển nhiên, có lẽ là ông ấy cũng không quen biết con gái của chính mình.

Đội ngũ rất nhanh đã đi qua, Lâm Hành có chút kích động, cũng mặc kệ Lâm Tuế, ồn ào nói phải về phủ tướng quân ngay chờ cha hắn ta về nhà, vài người còn lại cũng đi theo xuống lầu.

Lâm Tuế không đi, nàng ấy ngồi trở lại vị trí, uống một ngụm cháo đã có hơi lạnh.

“Cô có khỏe không?” A Triền hỏi.

Lâm Tuế ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái: “Sao nào, thương hại ta à?”

Nàng đang muốn nói bản thân không cần thương hại, đã nghe A Triền buồn bã nói: “Chỉ là có chút hâm mộ, cô ít nhất còn có cha.”

Không giống nàng, a cha của nàng không cần nàng.

Lâm Tuế nhớ tới lời đồn đại về Quý Thiền, những bất bình trong lòng bỗng nhiên tan đi một ít, cũng đúng, ít nhất còn có cha, trước kia không quen biết, hiện tại có thể về nhà làm quen một chút, sau khi mẹ Quý Thiền chết, cha cũng không còn.

Hai người ăn xong cơm, lúc A Triền muốn trả tiền lại bị Lâm Tuế đoạt trước.

Nàng ấy nói với A Triền: “Cảm ơn vị trí của cô, hôm nay ta mời.”

A Triền cũng không từ chối: “Được, lần sau có cơ hội ta lại mời cô.”

Xem xong náo nhiệt, lại ăn một bữa cơm no, A Triền mua một thùng tiết hươu tươi rồi đi về nhà.

Lâm Tuế tuy rằng không muốn về nhà, nhưng ngoại trừ phủ tướng quân nàng ấy cũng không có chỗ để đi. Hai người ra khỏi tửu lầu, đi theo hai phương hướng khác nhau.

Đội ngũ đi qua Thiên nhai, mắt thấy sắp đến ngoài Hoàng thành, Trấn Bắc Hầu hơi hơi nghiêng người, hỏi An Tây tướng quân Lâm Thành bên cạnh: “Vừa rồi kia là con trai nhỏ của Lâm tướng quân?”

Lâm Thành cười nói: “Để Hầu gia chê cười, là tiểu nhi ngang bướng.”

“Người trẻ tuổi, hoạt bát một chút mới tốt, Trình nhi nhà ta và con trai nhỏ của ngươi tuổi tác xấp xỉ, về sau có thể cho bọn chúng chơi với nhau.”

Khóe miệng Lâm Thành khơi nhếch lên một chút, cười cũng không tính thành tâm: “Ngài nói đúng lắm.”

Trấn Bắc Hầu cùng với An Tây tướng quân hồi kinh báo cáo công tác, gây ra động tĩnh thật sự không nhỏ, tuy rằng hoàng đế không đích thân nghênh đón, cũng phái Tam hoàng tử tới nghênh đón thay.

Những tướng sĩ khác đều lấy làm vinh dự, chỉ có Trấn Bắc Hầu vẻ mặt lãnh đạm, dường như có chút coi thường Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử ngược lại cũng không có gì bất mãn, dù sao cũng là kẻ mạnh tứ cảnh, cao ngạo một chút cũng không hề gì. Vốn dĩ phụ hoàng muốn phái Thái tử tới nghênh đón, nhưng Thái tử từ chối, phụ hoàng cũng không tức giận, trực tiếp phái y tới.

Trấn Bắc Hầu cùng một đám tướng quân vào cung diện thánh, hoàng đế ban yến tiệc, bọn họ vẫn luôn ở trong cung dự yến tiệc, mãi đến chạng vạng mới xuất cung.

Trấn Bắc Hầu uống không ít rượu, lúc ra khỏi cửa cung mùi rượu trên người rất nồng, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo.

Xe ngựa phủ Trấn Bắc Hầu đã ở ngoài cung đợi một buổi trưa, lái xe vậy mà lại là thân vệ năm xưa của Trấn Bắc Hầu, hiện giờ là quản gia Hầu phủ.

“Hầu gia.” Nhìn thấy Trấn Bắc Hầu ra, quản gia tiến lên hành lễ.

Trấn Bắc Hầu nhìn xung quanh, nhíu mày hỏi: “Sao lại chỉ có ngươi, Ngọc Nhi và Trình nhi đâu?”

Quản gia căng da đầu nói: “Cô nương cùng tiểu thiếu gia… Không còn.”

“Ngươi nói cái gì?” Trấn Bắc Hầu sắc mặt bình thường, nhưng tất cả gạch ở chung quanh trong nháy mắt đều nổ tung, có mảnh nhỏ b*n r* ngoài, còn làm bị thương ngựa của những nhà khác cùng người hầu chờ ở bên xe ngựa.

Nhưng Trấn Bắc Hầu không hề có để ý tới nhưng chuyện đó, ánh mắt ông ta tràn ngập lệ khí nhìn chăm chú quản gia: “Lặp lại lần nữa?”

Quản gia đành phải nói một lần những chuyện xảy ra gần đây.

“Cô nương nuôi dưỡng một gã nam tử trẻ tuổi ở bên ngoài, tình nhân đó và nha hoàn của cô nương lại tằng tịu với nhau, hai người hợp mưu hại chết cô nương. Vụ án này là cô gia tự mình điều tra, hai tên hung đồ kia cũng bị cô gia xử lý rồi.”

“Vậy Trình nhi thì sao, nó làm sao lại xảy ra chuyện?”

Quản gia cúi đầu thật sâu: “Nghe quản gia trong phủ cô gia nói, tiểu thiếu gia nhìn trúng nha hoàn hầu hạ bên cạnh cô gia, nha hoàn kia không chịu nhục, nửa đêm ám sát tiểu thiếu gia, sau đó tự sát.”

“Vớ vẩn!” Trấn Bắc Hầu gầm lên một tiếng, “Nghiêm Lập Nho đi đâu rồi, bảo nó tới gặp ta.”

“Cô gia bị bệnh, dường như bệnh thật sự nghiêm trọng, đã có một khoảng thời gian không thượng triều.” Quản gia nói đúng sự thật.

Trấn Bắc Hầu dường như không tin, hơi híp mắt: “Đi, tới Nghiêm gia.”

Rất nhanh, xe ngựa phủ Trấn Bắc Hầu ngừng ở cổng lớn Nghiêm gia, quản gia Nghiêm phủ vừa thấy là Trấn Bắc Hầu tới, cũng không dám đi thông báo, trực tiếp mở cửa chính đón người vào trong.

Sau khi Trấn Bắc Hầu vào Nghiêm phủ không nói hai lời, đi thẳng đến phòng ngủ của Nghiêm Lập Nho.

Ông ta xông vào phòng ngủ, sau khi nhìn thấy Nghiêm Lập Nho ốm đau trên giường, vẻ phẫn nộ trên mặt tan một chút, hỏi người nằm trên giường: “Sao lại thế này?”

Thân thể Nghiêm Lập Nho cứng đờ mà ngồi dậy từ trên giường: “Tiểu tế tham kiến nhạc phụ đại nhân.”

“Các ngươi đều đi ra ngoài.” Trấn Bắc Hầu dặn dò một tiếng, tất cả mọi người đều lui ra ngoài.

Ông ta đè lại bả vai Nghiêm Lập Nho, xé toang ống tay áo của y, mấy vết đốm đen che giấu ở dưới ống tay áo đã bắt đầu thối rữa lập tức xuất hiện ở trong tầm mắt ông ta.

“Ngươi trúng thi độc? Ai hạ độc ngươi?”

“Đây là thi độc sao…” Nghiêm Lập Nho có chút hoảng hốt, lập tức hỏi, “Nhạc phụ đại nhân có phương pháp giải độc không?”

Trấn Bắc Hầu trầm ngâm một lát mới nói: “Yêu tỷ còn ở trong tay ngươi nhỉ, có lẽ có thể dùng yêu tỷ thử xem.”

Nghiêm Lập Nho cụp mắt: “Con lo lắng Minh Kính Tư tra được vị trí của yêu tỷ, giấu nó ở một nơi khác, hiện tại cũng không ở trong tay con, không biết nhạc phụ đại nhân có biện pháp khác để giải độc hay không?”

Tuy là nói như vậy, kỳ thật khi Nghiêm Lập Nho phát hiện thân thể mình bắt đầu thối rữa, ngay cả Thái y cũng không biện pháp điều trị đã từng dùng yêu tỷ, nhưng cũng không có có tác dụng.

Trấn Bắc Hầu lại không biết điểm này, ông ta nhắc tới yêu tỷ cũng là vì muốn nhân cơ hội lấy đi yêu tỷ.

Nếu như không có yêu tỷ xem như vật phòng thân, Trấn Bắc Hầu chưa chắc sẽ quan tâm tới y, Nghiêm Lập Nho đương nhiên sẽ không giao đồ ra.

“Biện pháp thật ra thì cũng có, ta cần phải trở về suy nghĩ cẩn thận lại một chút, hiền tế không cần lo lắng, có bản Hầu ở đây, con sẽ không có việc gì.”

“Vậy hết thảy dựa vào nhạc phụ.”

Hai người một ở một về trong không khí gần như hòa hợp, cũng không ai nhắc tới chuyện của Phương Ngọc.

Trấn Bắc Hầu rất nhanh đã rời khỏi Nghiêm phủ, trên xe ngựa quản gia thử thăm dò hỏi: “Hầu gia, cứ như vậy mà đi rồi, chuyện của cô nương và tiểu thiếu gia không hỏi cô gia sao ạ?”

“Nó sẽ không nói, lát nữa bắt quản gia Nghiêm phủ tới hỏi chuyện, hắn nhất định biết.”

“Vâng.”

Giờ Tý chưa qua, quản gia phủ Trấn Bắc Hầu đi vào thư phòng của Trấn Bắc Hầu, trong thư phòng đèn đuốc sáng trưng, Trấn Bắc Hầu lúc này vẫn chưa nghỉ ngơi.

“Hầu gia, đã hỏi ra rồi.”

“Nói.” Trấn Bắc Hầu khoanh tay đứng ở phía trước cửa sổ.

“Người nọ nói nha hoàn hại chết tiểu thiếu gia là do cô gia mang về từ bên ngoài, nàng kia tên là Như Tuệ, nghe nói người này rất giống ý trung nhân trước kia của cô gia, cô gia rất là thương yêu nàng ta.”

Ánh mắt Trấn Bắc Hầu tức khắc sắc bén: “Ý trung nhân, Trần Tuệ?”

“Vâng ạ.”

“Trần Tuệ đâu?”

Quản gia hạ giọng nói: “Trần Tuệ trước khi nàng kia xuất hiện không lâu đã bị tiểu thiếu gia dùng xác sống cắn chết.”

“Hay lắm, chuyện trùng hợp như vậy, Nghiêm Lập Nho không hề phát hiện ra chút nào sao? Hắn ta thật sự không biết, hay là giả vờ không biết?” Trấn Bắc Hầu cười lạnh một tiếng.

Quản gia cúi đầu không dám theo tiếng.

“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, tìm mộ phần của Trần Tuệ và nha hoàn kia, bản Hầu muốn nhìn xem, hại chết cháu ngoại ta, rốt cuộc là người hay quỷ.”

Trước Tiếp