Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hạ tuần tháng tư, Thượng Kinh có mấy trận mưa to.
Nghe nói vùng ngoại ô mưa còn lớn hơn nữa, lại còn sấm sét đì đùng, tiếng nổ làm cho người ta sợ hãi. Nghe nói trên trời sét đánh xuống trúng một đỉnh núi, vậy mà làm đỉnh núi đó nổ tan tành không còn gì.
Hai hôm nay mưa liên miên không ngớt, A Triền không mở cửa hàng, cũng không ra ngoài đi mua thức ăn.
Tới buổi tối, nàng cảm thấy đói bụng quá, từ trên giường bò dậy đi xuống ngăn tủ tìm điểm tâm lúc trước mua về lấp cho đầy bụng.
Đêm nay trời mưa dường như còn lớn hơn nữa, cũng không biết ngày mai có nhỏ đi chút nào hay không? Trong tiếng mưa rơi ồn ào, nàng mơ hồ nghe được tiếng đập cửa.
Là nghe lầm à?
A Triền do dự một chút, vẫn cầm đèn dầu đi xuống lầu.
Chờ xuống dưới lầu, tiếng đập cửa càng thêm rõ ràng.
Thời tiết như vậy, ai sẽ tìm đến nàng chứ?
“Là ai thế?” Nàng đứng ở cửa, lên tiếng hỏi.
Giọng A Triền vang lên một hồi lâu, bên ngoài mới có đáp lại: “Là… Ta…”
Là giọng Trần nương tử.
Nàng đặt tay lên then cửa do dự một chớp mắt, nhưng vẫn rút then cửa, mở cửa ra.
Cửa vừa mở ra, bên ngoài mùi nước mưa hòa lẫn cùng một mùi tanh của đất bùn cũng không dễ ngửi cùng với mùi thối nhàn nhạt cùng nhau truyền vào.
Trần nương tử khoác áo choàng đứng ở trong mưa, trên đầu nàng ấy tuy rằng đội mũ áo choàng, nhưng cả người lại ướt đẫm.
Có điều mười mấy ngày không thấy, gặp lại lại phảng phất như đã qua mấy đời, một đứng ở bên trong cánh cửa, một đứng ở ngoài cửa.
A Triền nương ánh đèn dầu nhìn Trần nương tử im lặng đứng ở trong mưa, như là một cục đá không có sinh mệnh, hồi lâu mới than nhẹ một tiếng: “Trần Tuệ, vào đi.”
Trần nương tử bước qua ngạch cửa, vào phòng.
A Triền đóng cửa lại, cũng không đưa cho nàng ấy khăn tay để lau người, cũng chưa mời nàng ấy ngồi xuống, chỉ nhẹ giọng nói: “Cởi áo choàng ra đi.”
“Sẽ, dọa đến muội đấy.”
“Nếu như đã để tỷ vào cửa, thì ta sẽ không sợ hãi.”
Trần nương tử tháo dây buộc áo choàng, áo choàng rơi xuống đất, lộ ra bộ dáng hiện tại của nàng ấy.
Như nàng ấy đã nói, rất dọa người.
Phần lộ ra bên ngoài của nàng ấy bao gồm mặt, cổ và trên tay có rất nhiều đốm màu đen thối rữa, những chỗ thối rữa đó, tản ra mùi thối nhàn nhạt.
Nói chính xác hơn là, mùi xác chết phân hủy.
Từ khi Trần nương tử vào đến bây giờ, nàng ấy chưa từng hô hấp, trái tim cũng chưa từng đập.
Mấy ngày trước, nàng ấy bị xác sống cắn đứt cổ, kỳ thật cũng đã chết.
Ý thức rơi vào trong bóng đêm vĩnh cửu, lại không tiếp tục chìm sâu xuống dưới, không biết khi nào, nàng ấy “Thức tỉnh”.
Nàng ấy dần dần nhớ lại tên của mình, nhớ lại đã xảy ra chuyện gì, cũng nhớ lại chuyện mình đã chết.
Nàng ấy thậm chí có thể nhận thấy được, mình bị chôn ở trong đất, khối đất rắn chắc đè nặng trên người cũng không ảnh hưởng gì tới nàng ấy, chỉ làm nàng ấy không cách nào nhúc nhích.
Mãi đến khi bên ngoài trời mưa, sau đó bắt đầu có sét đánh.
Hố đất chôn nàng ấy bị sét đánh nổ tung, nàng ấy bèn bò từ hố đất ra, rời khỏi nơi đó.
Lúc đầu, nàng ấy cũng không phát hiện, mãi đến khi đi qua một mương nước nhỏ, nàng ấy cúi đầu nhìn thấy chính mình trong nước.
Mặt nàng ấy đang thối rữa.
Nàng ấy bị chính mình làm cho sợ hãi, loạng choạng đi lên quan đạo, cướp áo choàng trên người một người sau đó chạy mất.
Sau đó, nàng ấy giả vờ như mình có bệnh ngoài da nghiêm trọng, trà trộn vào thành. Nàng ấy nghĩ, cho dù chết, cũng nên chết ở trong nhà mình, tránh gây phiền hà cho người khác.
Thế nhưng lúc đi đến cửa nhà, trong mưa to nàng ấy ngửi thấy mùi hương chống đỡ nàng ấy sống sót qua cơn tuyệt vọng.
Nàng ấy cũng không muốn gặp Quý Thiền, bởi vì sẽ dọa đến đối phương.
Nhưng thân thể của nàng ấy như là không chịu khống chế, theo mùi hương tìm tới đây.
Quý Thiền mở cửa cho nàng ấy, mời nàng ấy vào phòng…
Nhìn thấy bộ dáng hiện giờ của Trần nương tử, còn có gì không rõ nữa đâu, nàng ấy đã chết, biến thành một xác sống, nhưng lại là một xác sống không thể hoàn toàn thi hóa.
Nàng ấy vẫn giữ được ký ức lúc sinh thời, so với những xác sống A Triền đã từng thấy thì càng giống người hơn, lại cũng bởi vì không thể hoàn toàn thi hóa, dẫn tới nàng ấy sẽ vẫn luôn thối rữa.
Nếu không cách nào khống chế, nàng ấy sẽ tận mắt nhìn thấy chính mình phân hủy.
“Đã xảy ra chuyện gì?” A Triền hỏi.
Trần nương tử cũng không nhìn thấy hoảng sợ trong mắt A Triền, giống như là A Triền dễ dàng tiếp nhận mình như thế này.
“Ta…” Trần nương tử há miệng th* d*c, “Câu chuyện này nói từ đầu, khả năng có chút dài.”
“Không hề gì.” A Triền chỉ vào ghế dựa phía sau, “Ngồi đi, có cả thời gian một đêm, có thể chậm rãi nói.”
Những quá khứ đó phải bắt đầu nói từ khi nào? Phải nói từ khi Trần Tuệ còn chưa cập kê.
Khi đó, phụ thân nàng vẫn là viện trưởng thư viện Minh Châu, một trong bốn thư viện lớn nhất thiên hạ, là đại nho nổi tiếng thiên hạ.
Có một ngày, phụ thân nàng vui mừng khôn xiết về đến nhà, nói với nàng và mẫu thân, rằng nhận được một học trò vô cùng có thiên phú, học trò kia chỗ nào cũng tốt, đáng tiếc cha mẹ đều mất cả, ông bà nuôi nấng cậu ta lớn lên cũng đã qua đời.
Mẫu thân cũng không để ý, còn bảo phụ thân thường xuyên dẫn người về nhà ăn cơm, như vậy cũng có thể tiết kiệm được một ít tiền bạc.
Trần Tuệ cứ như vậy mà quen biết Nghiêm Lập Nho.
Bọn họ niên thiếu quen biết, hiểu nhau quá rõ, cuối cùng dưới sự chứng kiến của cha mẹ đính hôn.
Sau đó, đồng môn ngày xưa của phụ thân ở trong triều tiến cử phụ thân nhậm chức Tế Tửu Quốc Tử Giám, cả nhà bọn họ đi về Thượng Kinh, khi đó, Nghiêm Lập Nho đã thi đậu cử nhân có công danh cũng đi cùng tới Thượng Kinh.
Ở trên đường, Trần Tuệ cứu một cô gái muốn lên Thượng Kinh tìm người thân, cô gái kia tuổi tác xấp xỉ nàng, xanh xao vàng vọt, nhìn thực sự đáng thương, nàng bèn năn nỉ phụ thân, mang theo cô gái kia cùng đi Thượng Kinh.
Đó chỉ là một việc những năm gần đó, nàng thuận tay giúp đỡ người khác mà thôi.
Trần Tuệ chưa từng nghĩ rằng, cô gái tên Phương Ngọc kia, sẽ thay đổi cả cuộc đời nàng.
Tới Thượng Kinh, cô gái tìm kiếm phụ thân mình, tạm biệt đoàn người Nghiêm Lập Nho và Trần Tuệ.
Sau đó một lần tình cờ, trong yến tiệc, Trần Tuệ lại lần nữa gặp được Phương Ngọc. Lúc này ả ta đã trở thành con gái duy nhất của Trấn Bắc Hầu, trở thành đối tượng đông đảo tiểu thư nhà quan vây quanh nịnh nọt.
Cô gái đã từng yếu ớt dễ bị ức h**p đó dường như có cuộc sống hoàn toàn khác biệt.
Trần Tuệ vẫn chưa tiến lên, nàng không muốn quấy rầy cuộc sống hiện tại của đối phương, nhưng Phương Ngọc lại gọi nàng lại.
Nàng mới đến Thượng Kinh không lâu, không có bạn bè, Phương Ngọc xuất hiện, làm Trần Tuệ có người bạn đầu tiên. Hai người họ đã từng cùng ăn cùng ở, mua quần áo giống nhau, tặng cho nhau trang sức xinh đẹp, chia sẻ bí mật nhỏ với nhau.
Sau đó có một ngày, Nghiêm Lập Nho và Phương Ngọc cùng nhau đi vào nhà nàng.
Y quỳ xuống đất thỉnh tội với phụ thân nàng, y nói y cứu Phương Ngọc rơi xuống nước, nhìn thấy thân thể ả ta rồi, cần phải chịu trách nhiệm với ả ta, cưới ả ta làm vợ.
Vậy còn ta thì sao?
Trần Tuệ còn nhớ rõ tâm trạng mình lúc nghe thấy tin tức này, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng và thống khổ.
Nàng nghĩ không thông được, vì sao lại gặp phải loại chuyện này, vì sao lại là nàng?
Phụ thân rất tức giận, nhưng ông ấy không cách nào chỉ trích Nghiêm Lập Nho, y cũng chỉ vì cứu người.
Sau đó, từ hôn, vị hôn phu nàng thành trượng phu của người khác.
Lại sau đó, phụ thân bởi vì một bài văn, bị đông đảo triều thần buộc tội, bệ hạ giáng chức phụ thân phải rời kinh, ở trên đường gặp phải yêu họa.
Đôi mắt Trần Tuệ tràn ngập tĩnh mịch, nàng nói: “Mãi đến trước khi chết ta mới biết được, hóa ra người nhà của ta chết cũng không phải ngoài ý muốn, là Phương Ngọc một tay thúc đẩy. Quái vật giết cả nhà ta, là xác sống mà ả ta nuôi. Cuối cùng, ta cũng bị xác sống kia cắn chết.”
A Triền nghe xong câu chuyện của Trần Tuệ, không hiểu sao cảm thấy trong lòng khó chịu.
Nàng dường như có thể hiểu được Trần Tuệ trải qua hết thảy những chuyện này có bao nhiêu tuyệt vọng.
“Như vậy, Nghiêm Lập Nho ở trong câu chuyện này, sắm vai nhân vật dạng gì?” A Triền hỏi.
Trần Tuệ im lặng một hồi lâu mới nói: “Đồng lõa.”
“Trước khi ta chết, hắn ta tới. Lúc ta bị xác sống cắn đứt cổ kỳ thật còn chưa chết, ta nghe thấy hắn ta nói, tìm một nơi phong thuỷ tốt, chôn ta, ha ha ha ha…”
Trần Tuệ không thể nén nổi cất tiếng cười, trên mặt lại không hiện ra vẻ tươi cười.
Nàng cười đến rơi lệ, nhưng nàng đã không chảy ra được nước mắt.
“Tối nay tỷ tới tìm ta, là vì sao?”
“Ta chỉ ngửi thấy mùi hương, theo mùi hương tìm lại đây. Xin lỗi, ta không muốn quấy rầy muội.”
“Mùi hương?” A Triền nghi hoặc.
“Hương viên mà muội đưa cho ta ấy, lúc ta bị bắt thật sự quá đói, bị ta ăn luôn. Không biết vì sao, mùi hương kia rất hấp dẫn ta.”
A Triền đứng dậy, đi tới giá lấy một viên huân hương được trộn lẫn bột xương rồng: “Tỷ nói là cái này à?”
“Đúng vậy.” nhìn thấy viên huân hương này, đôi mắt Trần nương tử nhìn chằm chằm vào nó, dường như lúc nào cũng sẽ nhào tới.
Nhưng nàng ấy kiềm chế chính mình, thân thể cũng không hề cử động.
A Triền đưa viên huân hương cho nàng ấy, Trần nương tử không chút do dự mà nhét viên huân hương vào trong miệng, không nhai đã nuốt xuống.
Một lát sau, không biết có phải ảo giác của nàng hay không, mà luôn có cảm giác, mỗi một đốm thối rữa trên mặt Trần nương tử dường như thu nhỏ lại một chút.
A Triền ghé sát vào nhìn, phát hiện cũng không phải ảo giác của mình.
“Tại sao lại như vậy chứ?” Nàng lẩm bẩm tự nói.
Loại huân hương này ngoại trừ bột xương rồng, cũng không dùng nguyên liệu đặc thù gì, ngoại trừ mùi hương dễ ngửi, còn có một tác dụng nho nhỏ, nếu dùng nó xông quần áo, lúc trời mưa quần áo sẽ không dính nước.
Loại tác dụng kỳ quái này, đối với con người không có bất kỳ ảnh hưởng gì, chỉ là có chút thú vị mà thôi.
Sau khi Trần nương tử trở thành xác sống, sẽ cực độ khát vọng viên hương này, rất có khả năng là bởi vì bột xương rồng.
Lúc nàng ấy còn sống đã nuốt hương viên có chứa bột xương rồng, lại bị xác sống cắn chết, sau khi chết hóa thành xác sống lại chưa hoàn toàn thi hóa, khả năng không phải một chuyện ngoài ý muốn.
Có lẽ, là vì bột xương rồng dưới cơ duyên xảo hợp bị nàng ấy hấp thu, ngăn trở quá trình nàng ấyhoàn toàn thi hóa.
Sức mạnh của Long tộc mạnh mẽ, tràn ngập toàn thân chúng nó, bao gồm xương cốt chúng nó.
Xương cốt Long tộc tứ cảnh, ẩn chứa sức mạnh cường đại, nhưng không cách nào bị hấp thu, người sống không được, người chết thì sao?
Không có ai đã từng thử.
Không có ai sẽ đút bột xương rồng quý giá cho người gần chết, lại để xác sống đi cắn chết người đó.
Trong thời gian ngắn ngủi A Triền tự hỏi vấn đề này, trên mặt Trần nương tử từng vết đốm nhỏ cũng đã biến mất sạch sẽ.
“Thật đúng là bị hấp thu.” A Triền có chút ngạc nhiên vui mừng, cũng vô cùng phiền não.
Vui mừng là nàng đã suy đoán đúng, Trần nương tử quả nhiên có thể hấp thu năng lượng trong bột xương rồng, nếu có đủ bột xương rồng, nói không chừng nàng ấy có thể trở nên giống người bình thường.
Phiền não là, không có nhiều bột xương rồng như vậy.
Rồng tứ cảnh, cho dù khi nàng là vẫn hồ yêu, cũng chưa dám đi dây vào.
Hiện tại thì sao, giữa rồng và Bạch Hưu Mệnh có được xương rồng, tính nguy hiểm cao giống nhau.
Bạch Hưu Mệnh vừa mới cho lui thám tử giám thị nàng, nếu biết trong nhà nàng có xác sống, chuyện thứ nhất tuyệt đối không phải là nghe nàng giải thích.
Lúc trước khi hoài nghi nàng là yêu, thái độ với nàng đã cho thấy rất nhiều việc, đối với yêu ma quỷ quái chàng tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay.
A Triền cũng không cảm thấy, hiện tại Bạch Hưu Mệnh có thái độ ôn hòa với nàng, là có thể cái gì cũng nói với chàng.
Đó là nói ra tìm đường chết.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên vui mừng của A Triền, Trần nương tử duỗi tay sờ sờ mặt mình, lúc tay vươn tới, phát hiện trên ngón tay lại không thấy một vết đốm đen thối rữa nào.
Nàng ấy lật qua lật lại nhìn thật nhiều lần, là thật sự biến mất không thấy.
“Có chuyện gì thế?”
“Hương viên có bột xương rồng, sức mạnh trong xương rồng có lẽ sẽ tạm thời làm thân thể của tỷ khôi phục bình thường, nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Để duy trì trạng thái bình thường, khả năng cần phải luôn ăn bột xương rồng, thứ kia quá hiếm thấy.” A Triền nói với giọng khó xử.
“Như vậy à… Vậy quên đi.”
Trần Tuệ cúi đầu nhìn làn da trên tay mình giống như người bình thường, nỗ lực muốn làm ra vẻ mặt tươi cười: “Có thể gặp lại muội, nói với muội những lời này, cũng đã đủ rồi, vốn dĩ ta đã là người chết rồi.”
“Nếu mặc kệ, tiếp tục để như thế này, tỷ còn sẽ lại chết một lần nữa. Sẽ không cảm thấy không cam lòng chứ?” A Triền hỏi.
Trần Tuệ sâu kín mà nói: “Đương nhiên không cam lòng rồi, cả nhà ta đều bị hại chết, cả nhà bọn họ lại vẫn sống tiêu dao sung sướng, quá không công bằng.”
“Nhưng con người có đôi khi, phải chấp nhận số mệnh. Cưỡng cầu không được, thì không cần cưỡng cầu.”
A Triền nhìn Trần Tuệ nói không cần cưỡng cầu, nàng ấy cũng không phải thật sự không muốn cưỡng cầu, chỉ là, không muốn làm A Triền khó xử.
Nàng không khỏi nhớ tới khi còn ở trên núi, tổ mẫu mắng nàng cố chấp, nói thứ nàng cưỡng cầu vĩnh viễn đều không thể đạt được.
Nàng chỉ muốn gặp cha mẹ mà thôi.
Mãi đến khi nàng lớn lên, mãi đến khi nàng chết đi, mãi đến khi nàng sống lại một lần nữa, suy nghĩ này trước sau chưa từng thay đổi.
Nàng có lẽ vĩnh viễn cũng không thay đổi được, cưỡng cầu thứ không nên cưỡng cầu.
“Ta có một biện pháp, có lẽ có thể giúp được tỷ.” A Triền nói.