Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 29

Trước Tiếp

Đảo mắt đã qua lập hạ, từ Nam chí Bắc người đi đường đều thay áo mỏng.

A Triền yếu ớt, thỉnh thoảng vẫn sẽ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, nên học mấy người già, lúc thời tiết tốt dọn cái ghế ra ngồi ngoài cửa phơi nắng.

Ông chủ Từ rảnh rỗi cũng thích ngồi ở bên ngoài, thỉnh thoảng tâm trạng tốt, còn sẽ kể chuyện cho bọn trẻ bên cạnh nghe.

Gần đây trong tiệm sách của ông ấy mới có thêm thoại bản mới, có thêm nhiều câu chuyện mới, hôm nay ông chủ Từ kể cho mấy đứa bé ngồi xổm bên cạnh ông ấy chuyện về Nghiêm Thanh Thiên.

A Triền híp mắt đắm chìm trong ánh mặt trời, cũng nghiêng đầu nghe ông chủ Từ kể chuyện.

Người viết thoại bản cũng có chút tài năng, còn chê trước khen sau.

Trước hết viết thân thế vai chính trong truyện thê thảm như thế nào, cả nhà hàm oan mà chết không có chỗ kiện cáo, sau lại viết vai chính trải qua muôn vàn khó khăn tới Thượng Kinh, cũng không thể kiện lên trên, cuối cùng gặp được Nghiêm Thanh Thiên, cản kiệu kêu oan. Cuối cùng ở dưới sự trợ giúp của Nghiêm Thanh Thiên, hung phạm đều phải đền tội, kết cục đại viên mãn.

Ông chủ Từ nói xong, bọn trẻ vây quanh ông ấy lập tức đều gọi Nghiêm Thanh Thiên, ríu rít thật náo nhiệt.

A Triền nghe xong câu chuyện, nhìn trời, cũng đã gần đến giờ cơm trưa, nàng không ngừng đắn đo mãi giữa cơm tự mình làm khó ăn và mỳ bên ngoài làm khó ăn.

Nếu muốn ăn ngon hơn, phải đi tận hai con phố, nàng không muốn đi.

“Đúng rồi Quý cô nương, cuối phố gần đây mới mở một quán ăn, cháu đã từng tới chưa?” Ông chủ Từ thấy A Triền đứng dậy, bèn nói với nàng.

“Mở khi nào vậy ạ?” A Triền tò mò, gần đây nàng không tới cuối phố.

“Là hai ngày trước, bà chủ quán ăn đó tay nghề không tồi, Quý cô nương có thể đi nếm thử.”

Ông chủ Từ rất thích chia sẻ món ngon tâm đắc của ông ấy với A Triền, bởi vì mỗi lần nàng đều sẽ tâng bốc.

A Triền rất biết tiếp thu lời khuyên mà đi về hướng cuối phố, đi nửa con phố, quả nhiên thấy được quán ăn mới mở.

Cửa hàng ở ven đường, càng tới gần cuối phố việc buôn bán càng quạnh quẽ, quán ăn đó lại ngoài dự đoán, thực khách còn không ít.

Lúc A Triền vào trong quán, mỗi cái bàn trong phòng đều có khách ngồi.

Nàng không vội, mà còn quan sát cửa hàng này, mặt tiền cửa hàng không lớn, hai dãy bàn dài được kê ở sát tường, có thể ngồi sáu khách.

Cũng có hai cái bàn vuông khác được kê ở sát tường mé bên kia, mỗi bàn có thể ngồi tám người.

Trên tường treo thực đơn, chỉ viết có hai món, là món ăn hôm nay bán, đều là mỳ, một là mỳ thịt kho, một là mỳ gà xé sợi.

Mỳ thịt kho bảy văn, mỳ gà xé sợi tám văn tiền, so với quán mỳ khác bên ngoài đắt hơn hai văn, có điều nhìn thấy các thực khách đều vùi đầu ăn rất ngon, A Triền cũng tính nếm thử.

Lúc này, mành ngăn cách nhà bếp và gian ngoài được xốc lên, nàng nghe thấy bà chủ ở nhà bếp gọi: “Một bát mỳ gà xé sợi, một bát mỳ thịt kho, là của vị khách nào?”

Một ông chú béo ở bàn bên cạnh A Triền đứng lên: “Ở đây.”

Ông chú đếm mười ba văn tiền ném vào hộp đựng tiền ở sau mành, còn mình thì bưng hai bát mỳ trở lại chỗ ngồi.

Lúc này đúng lúc có khách ăn xong ra ngoài, bà chủ ra thu dọn chén đũa, nhìn thấy A Triền cười nói với nàng: “Cô nương muốn ăn món gì?”

“Ta muốn một bát mỳ gà xé sợi.”

“Cô nương chờ một lát.” Bà chủ nhanh nhẹn mà bưng lên bát đũa trở lại nhà bếp, có lẽ là đi làm mỳ cho nàng.

A Triền có chút kinh ngạc, vậy mà nàng đã từng gặp bà chủ này.

Là Trần nương tử hôm ấy ở ngoài tiệm trà, bị tướng công nhà mình đánh thật sự thảm.

Chỉ là ngắn ngủi mấy ngày không thấy, vậy mà nàng ấy dường như thay đổi hẳn con người.

Rất nhanh, mỳ gà xé sợi đã làm xong, một bát mỳ sợi nhỏ, được chan canh gà trong veo, trên mặt xếp một lớp gà xé sợi, còn cả hành thái xanh biếc.

A Triền nếm một miếng, cảm thấy sau này một ngày ba bữa mình đều ăn mỳ cũng không phải không được.

Mấy ngày sau đó, A Triền ngày ngày đều tới quán ăn của Trần nương tử ăn, dần dần hai người cũng quen thân với nhau, mỗi ngày Trần nương tử còn sẽ đặc biệt giữ chỗ cho A Triền.

Trần nương tử thấy ngày nào A Triền cũng ăn mỳ gà xé sợi, biết nàng thích thịt gà, có một ngày còn làm riêng một đĩa rau trộn gà xé sợi cho nàng nếm thử.

Sau khi ăn xong, A Triền thiếu chút nữa phải kéo Trần nương tử kết bái.

Ngoài dự đoán, tính tình Trần nương tử khác một trời một vực so với dự đoán của A Triền, nàng ấy cũng không phải người khúm na khúm núm, đối nhân xử thế hào phóng cởi mở, rất làm người khác thích.

Có một lần A Triền dậy muộn, chưa tới lúc ăn cơm trưa đã tới quán ăn, vậy mà lại nhìn thấy bà mối nổi tiếng nhất khu phố này đứng ở trong tiệm nói muốn làm mai cho Trần nương tử.

Bà ta nói rằng có một vị phú thương mất vợ, nghe nói là ăn mỳ Trần nương tử làm một lần, lập tức rễ tình đâm sâu với nàng ấy, nhất định phải cưới nàng ấy về nhà mới được.

A Triền lén cảm khái ở trong lòng, thật là được hoan nghênh quá.

Chiều hôm nay, nàng làm xong hương viên an thần cùng mười mấy viên hương được cho thêm một chút bột xương rồng, đặt ở sân sau phơi khô, nhìn đã đến giờ Thân, vội vàng rửa tay đi về cuối phố.

Quán ăn của Trần nương tử cũng không bán bữa tối, sau khi A Triền và Trần nương tử quen thuộc hơn, nàng ấy nghe nói A Triền buổi tối không có chỗ ăn cơm, bèn đề nghị nếu như A Triền bằng lòng, có thể tới quán ăn ăn tối cùng nàng ấy, một bữa cơm năm văn tiền.

Gặp được loại chuyện tốt này, A Triền đương nhiên lập tức đồng ý ngay.

Dù sao rất nhanh nàng sẽ có bạc, mỗi ngày chi ra mười mấy văn cho ba bữa cơm cũng không đau lòng.

Kỳ thật không riêng A Triền có ấn tượng tốt với Trần nương tử, Trần nương tử cũng rất là thích A Triền.

Khi bà mối trước đó tới cửa nói chuyện phiếm với nàng ấy còn nhắc tới A Triền, nói A Triền lẻ loi một mình trên phố này, thân thể yếu đuối, không thường xuyên ra cửa, nhưng xinh đẹp hơn nữa tính tình dịu dàng. Nếu không phải thường xuyên có người của quan gia lui tới, sớm đã có đám háo sắc mò tới cửa.

Hôm nay, Trần nương tử mua hai con cá trích, hầm canh đậu hũ. Lại có gà kho rút xương, rút xương rồi mà vẫn còn đầy một đĩa, A Triền nhất định là thích ăn.

Nàng ấy bưng đồ ăn ra, nghe thấy tiếng cửa phòng mở, tưởng là A Triền tới, trong mắt chứa ý cười: “Cuối cùng đã tới.”

Kết quả lời nói vừa mới ra khỏi miệng mới phát hiện người đi vào lại không phải A Triền.

Trần nương tử nhìn thấy người tới, ý cười trong mắt nhạt đi, ngữ khí có chút lạnh lẽo: “Sao ngươi lại tới đây?”

Đi vào quán ăn là Tả Thị lang bộ Hình Nghiêm Lập Nho A Triền từng gặp mặt một lần ở Triệu gia.

Lúc A Triền vào quán ăn, phát hiện bên trong còn có người khác. Trần nương tử đang nói chuyện cùng người nọ, ngữ khí cũng không tốt chút nào, sắc mặt cũng rất lạnh nhạt.

Mãi đến khi thấy A Triền, giữa mặt mày Trần nương tử mới mang theo chút ấm áp, nói với A Triền đứng ở cửa: “Mau vào đi, đồ ăn đã làm xong rồi.”

Nghiêm Lập Nho xoay người, nhìn thấy A Triền không khỏi sửng sốt một chút.

Trí nhớ của y cực tốt, liếc mắt một cái đã nhận ra nàng.

“Quý cô nương.”

A Triền thầm nghĩ, xem ra vị Nghiêm đại nhân này biết thân phận của nàng.

Đối phương lên tiếng trước, nàng không thể giả vờ không thấy được, nên cũng quy củ mà hành lễ với đối phương: “Quý Thiền tham kiến Nghiêm đại nhân.”

Nghiêm Lập Nho khẽ gật đầu, lại quay đầu nhìn về phía Trần nương tử, ngữ khí ôn hòa nói: “Những người tới tìm nàng gây phiền toái, ta đã lệnh người xử lý, chuyện như vậy về sau sẽ không xảy ra nữa.”

A Triền biết y đang nói gì, đã nhiều ngày nay không biết vì sao luôn có người tới gây chuyện, bởi vì chuyện này, thực khách đã ít đi một chút.

Trần nương tử nói với giọng lạnh nhạt: “Nếu như Nghiêm đại nhân sau này không còn xuất hiện, ta cũng sẽ không gặp phải những phiền toái đó.”

A Triền rất bất ngờ, nàng còn tưởng rằng là quán ăn nhà nào trên đường này đỏ mắt ghen tị với Trần nương tử làm ăn tốt, mướn lưu manh tới, hóa ra không phải à?

Nghe ý nàng ấy, những người gây chuyện đó, có quan hệ với Nghiêm đại nhân?

“A Tuệ.” Nghiêm đại nhân hình như có chút bất đắc dĩ mà gọi nhũ danh của nàng ấy.

Trần nương tử lại không hề bị lay động, chỉ nói: “Trời không còn sớm, Nghiêm đại nhân nên trở về nhà, tránh cho trở về muộn, người nhà lo lắng.”

Trên mặt Nghiêm Lập Nho dường như có chút mất mát, nhưng ở trước mặt Trần nương tử, vẫn nhượng bộ: “Vậy ta rời khỏi đây trước đã, nàng đừng tức giận.”

Chờ Nghiêm Lập Nho đi rồi, Trần nương tử lại cười tiếp đón A Triền ngồi xuống ăn cơm.

Thấy sau khi A Triền ngồi xuống thỉnh thoảng lén nhìn vài lần, chờ nàng ấy quay đầu lại làm bộ không có việc gì phát sinh, Trần nương tử cảm thấy thú vị, không nhịn được cười nói: “Muốn hỏi gì thì hỏi đi, đừng nghẹn ứ ở trong lòng, tránh cho buổi tối không ngủ được.”

“Tỷ và Nghiêm đại nhân có quan hệ gì thế?”

“Cha ta từng là thầy của hắn ta, ta và hắn ta xem như thanh mai trúc mã. Muội rất tò mò về hắn ta à?”

“Là rất tò mò.” A Triền không hề phủ nhận, “Gần đây thoại bản bán chạy nhất trong hiệu sách của ông chủ Từ là lấy Nghiêm đại nhân làm nguyên mẫu mà viết, mỗi ngày ta đều nghe ông ấy kể chuyện ở cửa, gần đây đã kể tới khúc có một phu nhân ngăn Nghiêm Thanh Thiên lại kêu oan.”

Trần nương tử ngăn không nén cười nổi, vốn với nàng ấy đã là quá khứ đen tối, từ miệng A Triền nói ra, ngược lại không làm người ta khổ sở như vậy.

“Trùng hợp làm sao, ta lại là người ngăn hắn ta lại kêu oan trong thoại bản kia.”

“Ồ?” Chuyện này thật ra A Triền không nghĩ tới.

Trần nương tử dùng giọng nói cũng không mang theo bao nhiêu cảm xúc nói: “Ngày ấy ta bị chồng trước đánh đến tàn nhẫn, lại vừa lúc nhìn thấy hắn ta đi ngang qua, nên ép hắn ta giúp.”

Dừng một chút, nàng ấy lại nói: “Xem như ta đã làm ơn đòi báo đáp đi, hắn ta nể mặt cha ta, giúp ta hòa ly, lại cảnh cáo chồng trước của ta. Sau khi hòa ly, ta cầm hồi môn còn lại mở cửa hàng ở đây.”

“Những người tới tìm tỷ gây phiền phức thì sao?”

Câu hỏi này Trần nương tử không trả lời, mà chuyển đề tài đi: “Đừng thất thần nữa, nhanh ăn cơm đi, để lát nữa canh cá nguội là không ăn nổi.”

Nói rồi, nàng ấy múc cho A Triền đầy một bát canh cá: “Mau nếm thử, hương vị rất ngon.”

A Triền quả nhiên rất nhanh đã bị canh cá tươi ngon chuyển dời sự chú ý.

Ngày ấy Nghiêm đại nhân đi rồi, người gây chuyện quả nhiên không hề xuất hiện, không tới mấy ngày, quán ăn của Trần nương tử lại khôi phục sự tấp nập.

Chiều hôm nay, A Triền chưa từ bỏ ý định mà ở nhà dùng kim chọc vải, ý đồ là muốn may ra một cái túi thơm, nhưng mà chỉ may được một nửa dùng mắt thường có thể thấy đường may xiên vẹo.

Nàng đang nghĩ ngợi nên hủy thi diệt tích miếng vải này như thế nào, thì nghe thấy tiếng đập cửa.

Nàng đầu cũng không ngẩng nói: “Cửa không đóng, vào đi.”

Ít nhiều cũng nhờ nhân duyên của ông chủ Từ tốt, tin tức hương viên của A Triền có thể đuổi rắn, côn trùng, chuột kiến đều truyền ra ba con phố, gần đây không ít ông chủ mở cửa hàng tới đây mua hương viên, thực sự làm nàng kiếm được một ít tiền lời, cửa hàng của nàng cũng coi như là chính thức khai trương.

Nàng thả tấm vải khâu vá thất bại xuống, vừa ngẩng đầu, vậy mà lại nhìn thấy Trần nương tử đứng ở trước quầy, không khỏi kinh ngạc nói: “Sao tỷ lại tới đây?”

“Thời gian này trong quán có chuột xuất hiện, ta nghe người ta nói cửa hàng của muội có bán hương viên có thể đuổi chuột, hiệu quả cực tốt, cho nên tới mua một viên.”

A Triền xoay người lấy từ trên giá xuống một viên hương đưa cho Trần nương tử: “Hai mươi văn một viên, một viên có thể sử dụng một tháng, đặt ở một góc trong nhà là được, sẽ có tác dụng khắp cả nhà.”

“Vậy là đủ rồi.” Trần nương tử đếm hai mươi văn tiền đưa cho A Triền, thấy bán thành phẩm túi thơm vừa khâu xiêu xiêu vẹo vẹo nàng đặt ở bên cạnh không nhịn nổi cười, “Muội đang làm túi thơm đấy à?”

Mặt A Triền hơi đỏ lên, nhỏ giọng lầu bầu: “Ta chỉ thử may bừa xem sao thôi.”

“Nữ công của ta cũng không tệ lắm, hay là ta dạy muội?” Trần nương tử cười hỏi.

Nhìn tay nghề này của A Triền, sợ là lúc ở nhà cũng chưa học nữ công bao giờ.

“Có thể chứ?” Hai mắt A Triền tức khắc sáng ngời.

Trần nương tử cầm lấy túi thơm nàng may được một nửa, rút chỉ đi, bắt đầu dạy nàng đặt kim như thế nào, dùng cách khâu thế nào.

Rất nhanh, một chiếc túi thơm nhỏ được may xong.

Cuối cùng, Trần nương tử còn chọn chỉ thêu màu xanh lục, thêu ở mặt trên cho nàng mấy cây trúc, vài cái lá trúc, giá trị của túi thơm này lập tức tăng vọt.

A Triền cầm túi thơm yêu thích không buông tay, nàng nghĩ tới gì đó, xoay người lấy từ trong hộp trên cùng của cái kệ hàng ra một viên hương đưa cho Trần nương tử: “Tỷ đưa ta túi thơm tỷ tự tay khâu vá, ta đưa cho tỷ hương viên tự tay ta làm.”

Trần nương tử đương nhiên biết hương liệu đắt, còn đang định từ chối, đã nghe A Triền nói: “Hương viên này không dùng bất kỳ hương liệu đắt đỏ gì cả, chỉ có cách phối hương là gia truyền, người khác chưa thấy bao giờ mà thôi, cũng không có công dụng gì khác, chỉ có mùi hương ngửi không tồi mà thôi.”

Kỳ thật là có một số công dụng khác, có điều Trần nương tử chắc chắn không dùng được, chỉ ngửi hương thơm là được.

Nàng đưa hương viên này đưa cho Trần nương tử, Trần nương tử nhận lấy đặt ở dưới mũi ngửi ngửi, mùi hương rất nhạt, nhưng có một loại mùi hương khó diễn tả nổi, làm người ta không nhịn được muốn ngửi thêm lần nữa, hơn nữa lại khiến nàng ấy cảm thấy có chút đói bụng, thứ này giống như có chút k*ch th*ch thèm ăn?

Trần nương tử quả thật rất thích mùi hương của hương viên này, nghe A Triền nói như vậy, cũng không khách sáo nữa, nhận lấy hương viên.

Hai người còn đang nói chuyện, ngoài cửa có một chiếc xe ngựa xa hoa đi qua, xe ngựa kia vốn đã đi qua, không ngờ rằng đột nhiên lại ngừng lại.

Trong xe có hai nha hoàn xuống dưới, bê ghế xuống xe, một phu nhân trung niên ăn mặc hoa lệ được hai nha hoàn đỡ xuống xe.

Người phụ nữ kia cũng không nhìn xung quanh, lập tức đi vào trong cửa hàng của A Triền.

“Phu nhân muốn mua hương à?” A Triền có chút nghi hoặc, nhìn cách ăn mặc của vị này, hẳn là người rất có thân phận, sao lại đến nơi bình dân tụ tập như phường Xương Bình này?

Nàng tự thấy danh tiếng hương viên mình làm còn chưa lớn đến chừng đó.

Phu nhân kia nhìn cũng không nhìn A Triền, ánh mắt trước sau chỉ dừng ở trên mặt Trần nương tử.

Trần nương tử ngước mắt, nhìn thấy người đến, rặn ra một nụ cười gượng gạo: “Là A Ngọc à, thật là trùng hợp, đã nhiều năm không gặp.”

Quý phu nhân kia cũng cười: “Cũng không phải là trùng hợp lắm sao, ta nghe phu quân nói ngươi mở cửa hàng ở gần đây, vốn định nhiều năm không gặp, tới gặp mặt ngươi, không ngờ rằng nửa đường gặp được ở đây.”

“Vài ngày trước có người tới quán ăn của ta gây chuyện, vừa hay Nghiêm đại nhân gặp được, nên thuận tay giúp ta một chút.” Trần nương tử dừng lại một chút, “A Ngọc ngươi hẳn là sẽ không để ý chứ?”

“Sao có thể, ngươi và phu quân thanh mai trúc mã bao nhiêu năm, cho dù không nhìn vào tình cảm ngày xưa, chỉ bằng Trần lão đại nhân, chàng ấy cũng nên giúp ngươi.”

“Thanh mai trúc mã cũng không dám nhận, đó đều là chuyện quá khứ.”

Mặc dù A Triền chưa bao giờ thấy nhiều trường hợp nữ tử đối chọi gay gắt, hiện giờ cũng cảm thấy không thích hợp.

Vị phu nhân này, sợ không phải là coi Trần nương tử là tình địch đấy chứ?

Trần nương tử cũng không nói thêm gì k*ch th*ch đối phương nữa, nàng ấy hoàn toàn trong sạch, cũng không muốn cho mình tự chuốc tiếng nhơ.

Ân oán với phu thê bọn họ, đã qua rất nhiều năm rồi, đối với nàng ấy mà nói, đã sớm qua đi. Hiện tại nói vài câu, cũng chỉ là do nhìn Phương Ngọc không vừa mắt mà thôi.

Phương Ngọc là người trọng thể diện, ả ta sẽ không trở mặt với mình ngay ở đây.

Vì thế Trần nương tử chuyển đề tài đi, nói với Phương Ngọc: “Vừa hay A Ngọc ngươi đã đến đây rồi, hương viên mà Quý chưởng quầy làm rất được, ngươi không thử xem sao?”

Phương Ngọc dường như vẫn không định nhiều lời trước mặt người ngoài, cũng thuận thế nói: “Thật sao, có loại hương viên nào lấy ra xem thử một chút?”

Trần nương tử lập tức đưa mắt ra hiệu cho A Triền, A Triền bèn lấy mấy loại hương viên gần đây làm được ra cho đối phương thử hương.

Phương Ngọc có chút bất ngờ, vốn tưởng rằng chỉ là một cửa hàng nhỏ tầm thường, không ngờ rằng điều chế hương viên mùi hương cũng không tệ lắm.

Ả ta không được tự nhiên lắm nói: “Mùi hương cũng tạm được, thế nhưng dùng nguyên liệu quá tầm thường, cũng không ra làm sao cả, mỗi loại lấy mười cái đi.”

Tuy rằng bị người ta hạ thấp một hồi, A Triền cũng không tức giận, năm mươi hương viên đấy, đây chính là vụ làm ăn lớn.

Các loại hương viên giá cả khác nhau, A Triền còn đang tính tiền, nha hoàn đằng sau Phương Ngọc đã ném thẳng hai lượng bạc vụn tới.

A Triền cũng không khách khí, nhanh nhẹn thu bạc, tách hương viên ra đóng gói, đưa cho nha hoàn đằng sau Phương Ngọc, nghĩ thầm vị này thật đúng là thần tài.

Phương Ngọc dường như còn muốn nói gì đó với Trần nương tử, có điều Trần nương tử không đối diện với ả ta, cũng có thể là bởi vì có người ngoài A Triền ở đây, ả ta cuối cùng cũng chỉ có thể hậm hực rời khỏi.

Chờ người đi rồi, A Triền trực tiếp chia một lượng bạc cho Trần nương tử, nàng bán chỗ hương viên đó, cộng cả vào cũng không đến một lượng. Hôm nay nếu không phải Trần nương tử mở lời, với kiểu mắt cao hơn đầu của vị phu nhân kia, nàng căn bản không kiếm được số tiền này.

Trần nương tử cười từ chối: “Không cần để ở trong lòng, đây là muội kiếm được, tự mình giữ đi.”

A Triền đại khái đã đoán được thân phận của vị phu nhân này, cũng không muốn hỏi nhiều, tránh cho mạo phạm Trần nương tử.

Chỉ nói: “Ta thấy vị phu nhân này không giống như là người dễ đối phó, sau này cô ta có thể tới tìm tỷ gây phiền phức hay không?”

Trần nương tử cúi mắt, khẽ cười một tiếng: “Muội tưởng rằng ả ta không đi tìm à?”

A Triền lập tức hiểu rõ: “Những người đó…”

Hóa ra là vị phu nhân này tìm tới, khó trách Trần nương tử không khách khí với Nghiêm đại nhân như thế.

Trần nương tử lại nói: “Yên tâm đi, Nghiêm Lập Nho sẽ coi chừng kỹ ả ta. Hôm nay đại khái là ả ta định đến thử xem ta và phu quân ả có lui tới hay không, chờ ả tra được chúng ta không hề gặp lại thì ả ta sẽ không tới nữa đâu.”

Nếu Trần nương tử nói như vậy, A Triền cũng không hề rối rắm nữa.

Mắt thấy trời chiều rồi, Trần nương tử nói phải đi về đặt hương viên, tránh cho đêm nay chuột lại chui vào nhà bếp, nên cầm hương viên vừa mua cùng hương viên A Triền tặng rời khỏi.

Sau đó mấy ngày lại không có việc gì phát sinh, mãi đến có buổi sáng một ngày, A Triền tới quán ăn ăn cơm, phát hiện ngoài cửa hàng tụ tập không ít thực khách.

Chờ nàng tới nơi mới nghe nói, Trần nương tử vậy mà lại không mở cửa hàng đúng giờ.

Vốn tưởng rằng Trần nương tử có thể là bị bệnh hoặc là có chuyện gì trì hoãn, giữa trưa có lẽ sẽ mở cửa hàng. Thế nhưng tới trưa, cửa hàng của nàng ấy vẫn không mở, mà nàng ấy cũng hoàn toàn không ở trong cửa hàng.

Lại sau mấy ngày, mỗi ngày A Triền đều tới quán ăn, lại chưa hề gặp được Trần nương tử.

Nàng ấy cứ như vậy đột nhiên biến mất.

Trước Tiếp