Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bạch Hưu Mệnh gấp tờ danh sách lại thả lại trong tay áo, gọi cấp dưới đang chờ ở ngoài cửa tới.
“Đại nhân có gì dặn dò?”
“Dọn hết đồ ở nơi này đi.”
Cấp dưới sửng sốt một chút lập tức gật đầu đáp vâng, nhanh chóng gọi người tới dọn đồ.
Nha hoàn nhìn Minh Kính Tư vệ ra ra vào vào dọn hết đồ gia dụng và đồ trang trí cô nương nhà nàng ấy quen dùng đi, nhất thời cũng không biết có nên ngăn cản hay không, chỉ có thể nhìn về phía quản gia.
Quản gia lau mồ hôi, lén liếc mắt nhìn vị sát tinh này, lại cúi đầu thật sâu. Nghĩ thầm nếu ngay cả hồi môn của tiên phu nhân Hầu gia cũng chịu để người ta khiêng đi rồi, đồ đại cô nương quen dùng còn có gì mà luyến tiếc.
Tấn Dương Hầu theo nguyên tắc nhắm mắt làm ngơ, vẫn luôn ở tại chính đường.
Nghe được người hầu trong phủ tới báo, nói Bạch Hưu Mệnh còn sai người dọn sạch viện trước kia Quý Thiền ở, hàm răng bị nghiến kêu lên kèn kẹt.
“Khinh người quá đáng!”
Ông ta đứng lên đi qua đi lại ở trong sảnh, trong lòng tính toán, việc hồi môn của Lâm thị việc này không tiện làm huyên náo quá lớn, một khi truy đến tận cùng, đối với Hầu phủ và con trai con gái của ông ta đều không có chỗ nào tốt.
Nhưng cũng không thể nhẹ nhàng bỏ qua việc này được, Bạch Hưu Mệnh kiêu ngạo như thế, cần thiết phải cho tên đó một giáo huấn mới được.
Tiết thị dùng thời gian hơn nửa canh giờ, tìm về từ trong phòng các chủ tử Hầu phủ một số đồ vật quý giá đã từng là hồi môn của Lâm thị.
Bà ta và nha hoàn cùng nhau kiểm kê hồi môn của Lâm thị, thôn trang và cửa hàng, khế nhà và khế đất cộng lại cũng được một chồng nhỏ.
“Phu nhân, tất cả những thứ này đều phải giao ra sao ạ?” Trong giọng nói nha hoàn của Tiết thị tràn đầy đáng tiếc.
Trong số này có một gian cửa hàng được mở ở Thiên nhai, mỗi tháng chỉ thu tiền thuê thôi đã là một số tiền lớn, còn có một thôn trang…
Tiết thị do dự một chút, khế thư của cửa hàng và thôn trang đều rút ra dặn nha hoàn cất kỹ, thu số khế đất và khế nhà còn lại cùng nhau giao ra.
Minh Kính Tư vệ giao tiếp với bà ta chỉ nhìn khế thư một lần đã hỏi: “Trong hồi môn của Lâm phu nhân, không phải còn có một thôn trang ở ngoại ô kinh thành, còn cả một cửa hàng ở Thiên nhai nữa, Tấn Dương Hầu phu nhân quên mất à?”
Sắc mặt Tiết thị khẽ biến, gượng cười nói: “Đại nhân có lẽ là nhớ lầm?”
Người nọ cũng không tức giận, chỉ nói: “Tại hạ trí nhớ cực tốt, nếu như Hầu phu nhân không tìm thấy khế thư, ta có thể sai người tìm giúp, chúng ta ấy mà, ngày thường am hiểu nhất là xét nhà tìm đồ.”
Tiết thị gượng cười một tiếng: “Có lẽ là trí nhớ của ta không tốt, ta sai nha hoàn lại đi tìm xem sao.”
Nha hoàn kia nhận được ánh mắt của bà ta, vội vàng tìm hai tờ khế thư giấu ở chỗ khuất kia ra, giao nộp cho Minh Kính Tư vệ.
Người Bạch Hưu Mệnh dẫn đến làm việc vô cùng nhanh nhẹn, không đến một canh giờ, từng rương hồi môn của Lâm thị đã được kiểm kê khiêng ra ngoài.
A Triền ngồi trên quán trà, nhìn Bạch Hưu Mệnh dẫn người vào Hầu phủ, khóe môi không khỏi gợi lên một độ cung xinh đẹp.
Ánh mắt Mộc Lâm vẫn luôn không rời khỏi A Triền, thấy nàng cười, không khỏi cũng ngây ngô cười theo.
Y vắt hết óc nghĩ để tìm đề tài, thấy A Triền nhìn chằm chằm vào những Minh Kính Tư vệ đó, không khỏi thấy trước mắt sáng ngời, hắng hắng giọng, nói: “Cũng không biết Tấn Dương Hầu làm sao mà đắc tội với vị Bạch đại nhân Minh Kính Tư kia, vậy mà lại dẫn theo nhiều người như vậy tới cửa.”
A Triền nghe vậy quay đầu lại.
Mộc Lâm trong lòng mừng thầm, tiếp tục nói: “Từ lâu đã nghe nói vị Bạch đại nhân này tính tình quái đản hành sự không theo khuôn phép gì, hôm nay động thủ, ngày mai sợ là phải bị Ngự Sử Đài tấu lên thánh thượng mấy quyển.”
“Sẽ rất nghiêm trọng à?” A Triền hỏi.
“Hẳn là sẽ không, nhiều nhất bị phạt bổng hoặc là tạm thời cách chức, dù sao hắn ta cũng có xuất thân tông thất, trước giờ bệ hạ vẫn luôn rất ôn hòa với bọn họ.”
A Triền cảm thấy hứng thú hỏi: “Không biết Bạch đại nhân là dòng dõi của vị hoàng thân nào?”
“Hắn ta là đích tử của Tây Lăng Vương, nghe nói mấy năm trước, Tây Lăng Vương muốn phế đích tử đẩy thứ tử lên, nhưng bệ hạ vẫn luôn không đồng ý. Sau đó tiên Vương phi không còn, vị thế tử này cũng thiếu chút nữa thì chết, vừa lúc Minh Vương đi ngang qua, nên mang hắn ta đến Thượng Kinh.”
Mộc Lâm biết quả thật không ít, A Triền nghe được hứng thú bừng bừng, hóa ra Bạch Hưu Mệnh còn có thời điểm yếu ớt như vậy đấy, thật là không nhìn ra kìa.
“Cô nương quen hắn ta à?” Mộc Lâm thấy dường như A Triền cảm thấy hứng thú với Bạch Hưu Mệnh, không nhịn được hỏi.
A Triền lập tức phủ nhận: “Không quen biết, chỉ có chút tò mò thôi.”
Náo nhiệt xem xong rồi, nàng cũng tính rời khỏi. Mộc Lâm mới nói được với A Triền hai ba câu, ngay cả tên cũng chưa hỏi được, đương nhiên không muốn nàng cứ thế mà đi rồi.
Thấy A Triền đứng dậy, y cũng đi theo.
A Triền đi xuống tầng một tính tiền, thuận tiện mua một phần bánh bát trân mang đi, tiểu nhị đang đóng gói điểm tâm đưa cho nàng, ngoài tiệm trà đã truyền đến một trận tiếng mắng nhiếc.
A Triền xách theo điểm tâm theo những người khác đi ra khỏi tiệm trà xem náo nhiệt, chỉ thấy trên đường bên ngoài, một người đàn ông cao gầy mặc áo vải màu xám đang nắm lấy búi tóc một phu nhân, vừa tát nàng ấy miệng vừa phun ra rất nhiều lời lẽ dơ bẩn.
Người phụ nữ kia nhìn chừng hơn ba mươi tuổi, cho dù khóe miệng bị đánh đến thấm máu, hốc mắt cũng xanh tím, vẫn có thể nhìn ra dung mạo rất xinh đẹp của nàng ấy.
Người đàn ông kia thấy người vây xem đông cũng không sợ hãi, ngược lại càng mắng càng hăng say: “Tiện nhân, ông đây còn ở nhà đấy đã gấp không chờ nổi ra ngoài lén gặp gỡ thằng khác rồi à, mày nói xem mày có đê tiện không hả?”
Mọi người vây xem cũng đều nghe ra quan hệ của hai người, người vốn còn muốn tiến lên hỗ trợ cũng đều dừng bước chân.
Nếu như người phụ nữ kia tư thông với người khác bị tướng công bắt được, xen vào việc nhà người khác rất dễ dây phải phiền hà.
“Ta không có.” Người phụ nữ kia vừa cố gắng muốn tránh thoát bàn tay người đàn ông, vừa cãi lại, đáng tiếc đối phương căn bản không nghe.
Thấy người càng tụ càng nhiều, chưởng quầy tiệm trà cũng ra, ông ấy nhận ra người bị đánh kia, vội vàng gọi tiểu nhị trong tiệm chạy lên tách hai người bọn họ ra.
Người đàn ông cao gầy đánh người bị hai cậu tiểu nhị kéo ra, miệng vẫn còn phun ra mấy lời ô uế: “Hay lắm, đây là gian phu của mày đấy hả, các ngươi chờ đó cho ta.”
Nói xong, gã xoay người bước nhanh đi khỏi.
Chưởng quầy khinh bỉ mà trừng mắt nhìn người đàn ông cao gầy một cái, duỗi tay muốn đỡ người phụ nữ kia lên, nàng ấy lại tự mình khó khăn đứng dậy từ trên mặt đất.
“Trần nương tử, cô có sao không?” Chưởng quầy thấy mặt phu nhân bị thương, không khỏi hỏi dò.
“Đa tạ chưởng quầy.” Phu nhân sờ sờ gương mặt sưng húp, “Ta không sao đâu.”
Thấy chưởng quầy muốn nói lại thôi, nàng ấy gục đầu xuống nói: “Hôm nay đa tạ chưởng quầy cứu giúp, sau này ta không đến tiệm trà pha trà nữa.”
Vì nàng ấy có tay nghề pha trà rất giỏi, mấy ngày nay vẫn luôn tới tiệm trà làm trà nương pha trà cho khách, hiện giờ mặt bị đánh thành như vậy, tướng công kia của nàng ấy nhìn cũng không phải là người biết điều, chưởng quầy cũng không muốn tiệm mình gặp phải phiền toái, bèn gật đầu đồng ý.
Vị Trần nương tử kia lại hành lễ với chưởng quầy, sau khi vén tóc ra sau tai, xoay người đi ra ngoài đám người.
Lúc này A Triền cảm giác được phía sau nhiều ra thêm vài người, nàng quay đầu, thấy là mấy vị công tử trẻ tuổi, bọn họ dường như đều quen Mộc Lâm, đang làm mặt quỷ với y.
A Triền thu hồi ánh mắt, vốn định nhân cơ hội rời khỏi, lại nghe thấy phía sau có người nói: “Nữ nhân vừa rồi hình như là con gái của Tế Tửu Quốc Tử Giám tiền nhiệm nhỉ, Nghiêm Trình, ngươi có quen không?”
“Ta làm sao mà quen được.” người bị gọi là Nghiêm Trình không kiên nhẫn mà trả lời.
“Ta nhớ rõ người đó bởi vì viết văn mắng ông ngoại ngươi nên bị giáng chức quan, kết quả mới ra khỏi Thượng Kinh không bao xa đã gặp yêu họa, cả nhà chết hết, chỉ còn lại có một người con gái.” Người nói chuyện cảm thán nói, “Đang yên đang lành làm một tiểu thư nhà quan, bây giờ lại bị chà đạp thành như vậy, thật là đáng thương.”
A Triền nghe đối thoại của bọn họ, nhìn vị phu nhân đi ra khỏi đám người bóng lưng vẫn thẳng tắp, ngược lại cảm thấy nàng ấy có khả năng cũng không cần người khác đồng tình.
Nàng không tiếp tục nghe nữa, mới đi về phía trước ra vài bước, Mộc Lâm lại đi theo, gọi A Triền lại: “Cô nương, cô nương có thể nói cho ta tên của cô không?”
A Triền không thích bị người khác dây dưa, nàng áp xuống vài phần không kiên nhẫn giữa mày, nghĩ ngợi một chút rồi dứt khoát nói ra tên của mình: “Ta tên Quý Thiền.”
Nói xong cũng không đợi Mộc Lâm phản ứng đã đi rồi.
Mộc Lâm đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó nhớ tới Quý Thiền là ai, sắc mặt y biến đổi, cuối cùng vẫn không đuổi theo.
A Triền về đến nhà không lâu, đã nghe được tiếng đập cửa.
Nàng nghĩ Bạch Hưu Mệnh tới đưa hồi môn của Lâm thị, ai ngờ mở cửa, nhìn thấy lại là Phong Dương.
A Triền quan sát Phong Dương từ trên xuống dưới một hồi, phát hiện hai tay đối phương trống trơn.
“Quý cô nương, Trấn Phủ sử đại nhân muốn ta chuyển lời cho cô nương một câu.” Phong Dương đứng ở cửa nói.
“Ngài nói đi.”
“Đại nhân nói… Ngài ấy đã dựa theo ước định, lấy của hồi môn cô nương muốn từ Hầu phủ đi rồi.”
A Triền chớp chớp mắt, sau đó thì sao? Sau khi lấy đi chẳng lẽ không nên đưa tới cho nàng à?
Phong Dương không thấy vẻ mặt lúc này của nàng, tiếp tục nói: “Nguyên liệu cô nương liệt kê ra ngày mai là có thể đưa tới, còn mong cô nương… Nhanh chóng làm ra đồ cần làm, cũng nhanh chóng thu hồi của hồi môn về.”
A Triền trợn mắt há mồm, sau một lúc lâu mới cắn răng nói: “Đại nhân nhà các ngài, thật đúng là quá mức cẩn thận đấy.”
“Quý cô nương quá khen.” Phong Dương dáng vẻ có chung vinh dự.
“À đúng rồi.” Phong Dương đột nhiên nghĩ đến chuyến này một mục đích khác, trước khi A Triền sập cửa trước mặt hắn nói ra, “Đại nhân nói hoàn cảnh sinh hoạt của cô nương đơn sơ, ngài ấy nhìn rất là đau lòng, nên tặng cô nương một ít đồ dùng.”
Nói xong, hắn nghiêng người đi, A Triền nhìn về phía ngoài cửa, phát hiện bên ngoài bày một đống đồ trang trí trong nhà cùng đồ dùng sinh hoạt hằng ngày.
Mấy thứ kia nhìn có hơi quen, dường như là đồ trước kia Quý Thiền ở Hầu phủ đã từng dùng?
Phong Dương sai người dọn đồ vào trong nhà A Triền, bởi vì cửa không đủ rộng, còn tự quyết tháo cánh cửa nhà nàng ra.
A Triền luôn có loại cảm giác mình bị tên kia ngầm trả đũa.
Tốn hơn nửa canh giờ, những thứ đồ trông rất có vẻ là bị cướp từ Hầu phủ về đều được sắp xếp thỏa đáng, phòng ngủ trên tầng hai cũng hoàn toàn thay đổi diện mạo.
Trước khi đi Phong Dương còn không quên bổ thêm một đao: “Đại nhân nói, trong tay cô nương ít nhất còn có trăm lượng bạc, hẳn là không đến mức quá thê thảm, nếu thật sự cảm thấy bạc không đủ dùng…”
Trong lòng A Triền có một chút chờ mong.
“Vậy thì dùng tiết kiệm một chút.”
Ầm, cánh cửa mới được lắp lên bị đổ cái rầm.
Phong Dương vươn ra ngón tay cọ cọ mũi, hắn đã biết sau khi nói xong Quý cô nương chắc chắn sẽ nổi giận, nhưng ai bảo hắn đánh cuộc thua Giang Khai, đành phải tự mình tới cửa.
Đóng cửa lại, A Triền nổi giận đùng đùng mà đi lên lầu hai, nhìn phòng ngủ được sắp xếp gọn gàng, trên cái bàn bên cửa sổ còn đặt giấy mực bút nghiên cùng mấy quyển sách.
Những quyển sách đó đều là sách Quý Thiền đã từng thích đọc, khi nàng ấy bị đuổi ra khỏi phủ, những quyển sách này vẫn được để nguyên như vậy, ngay cả thứ tự cũng không bị xáo trộn.
Thật đúng là săn sóc tỉ mỉ! Nàng muốn đám đồ dùng với vật trang trí này sao? Bạc của nàng đâu!
Nàng đạp một chân vào cái ghế dựa mang từ Hầu phủ tới, kết quả ngón chân bị đau, nàng ôm chân ngồi xuống ghế hờn dỗi nửa ngày.
Từ hôm nay trở đi, Bạch Hưu Mệnh đã trở thành kẻ nàng ghét nhất trong loài người!
Ngày hôm sau, lúc A Triền còn đang trong giấc mộng, trên triều đình, mấy người trước sau làm khó dễ Bạch Hưu Mệnh.
Đầu tiên là Tả Thị lang bộ Hình Nghiêm Lập Nho dâng tấu tố Bạch Hưu Mệnh tổn hại pháp kỷ, dụng hình với quan viên bộ Hình, khiến vị này bị trọng thương.
Nghiêm Lập Nho mới nói xong, lại có Ngự sử đứng ra, tấu Bạch Hưu Mệnh phá án bất tài, vụ án Tả Thiêm Đô Ngự sử Triệu Minh bị hại đến nay vẫn chưa bắt được hung thủ, mà chàng lại nhân cơ hội chèn ép phe đối lập, yêu cầu bệ hạ nghiêm trị.
Tấn Dương Hầu đứng ở giữa quan viên văn võ, nhìn Ngự sử bước ra khỏi hàng hận không thể chỉ vào mũi Bạch Hưu Mệnh mắng chàng vô năng, cơn giận hôm qua phải chịu cuối cùng cũng tiêu tan vài phần.
Thánh nhân ngồi ở trên ngai vàng lật xem tấu chương trình lên, đầu cũng không ngẩng lên: “Trấn Phủ sử Minh Kính Tư Bạch Hưu Mệnh.”
“Có thần.” Bạch Hưu Mệnh bước ra khỏi hàng.
“Khanh có gì muốn nói?”
“Vụ án Triệu Minh Triệu đại nhân mấy hôm trước thần đã kết án rồi.”
“Ồ, Bạch đại nhân thật đúng là biết đánh lừa dư luận đấy, nếu như vụ án chấm dứt, vậy hung thủ đâu?” Ngự sử vạch tội Bạch Hưu Mệnh cười lạnh một tiếng.
Bạch Hưu Mệnh giải thích: “Án này đề cập đến thanh danh Triệu đại nhân, không tiện nói rõ trên triều đình.”
Vụ án Triệu Minh bị Minh Kính Tư phong tỏa, người duy nhất biết chân tướng là Tiết Minh Đường đến hiện trường đầu tiên, nhưng Tiết Minh Đường không có tư cách tham gia triều hội.
Vị Ngự sử kia quả nhiên bất mãn với cách nói này: “Bạch đại nhân không chịu nói, chắc không phải là không tra ra chân tướng, muốn qua loa cho xong chứ?”
Nói rồi ông ta lại quỳ xuống đất bẩm lên: “Bệ hạ, Minh Kính Tư tra án không chịu giám thị tùy ý làm bậy, năm rộng tháng dài tất sẽ trở thành đại họa của đất nước.”
“Vậy nói một chút xem, vụ án này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.” Thánh nhân ngồi ở trên ngai rồng hỏi.
“Triệu Minh muốn để cho đứa con do ngoại thất sinh ra nhận tổ quy tông, mới tính kế mưu hại thê tử Lâm thị, sau khi Lâm thị chết hắn ta lại mua chuộc đạo sĩ hòng phong ấn hồn phách Lâm thị. Sau đó Lâm thị hóa thành lệ quỷ bám vào trên người con trai ngoại thất của Triệu Minh, trước sau giết hại cha mẹ Triệu Minh, Triệu Minh cùng với ngoại thất của hắn ta, tổng cộng bốn người, đây là toàn bộ quá trình của vụ án.” Nói xong, Bạch Hưu Mệnh quỳ xuống thỉnh tội, “Còn mong bệ hạ thứ tội, sau khi Lâm thị giết người đã biến mất không thấy, thần vô năng, không thể bắt được người này.”
Bạch Hưu Mệnh nói xong, toàn bộ Ngự sử trên triều đình hôm nay mặt đều xanh mét.
Đây là thỉnh tội đấy à? Đây là đang đánh vào mặt Ngự Sử Đài bọn họ.
Một Tả Thiêm Đô Ngự sử, vậy mà còn nuôi ngoại thất.
Chẳng những nuôi, còn dám đưa con của ngoại thất về nhà. Nếu như không bị phát hiện thì còn được, thế nhưng bị phát hiện.
Hiện tại nên luận tội, đến phiên Ngự Sử Đài bọn họ.
Vì sao bọn họ không sớm phát hiện Triệu Minh là người nhân phẩm ti tiện như thế?
Toàn bộ Ngự sử đều lặng lẽ lui quân, hoàng đế trên ngai rồng dường như vẫn không có ý định truy cứu, buổi chầu hôm nay cứ như vậy nguyên lành mà tan.
Sau khi tan triều, Bạch Hưu Mệnh đi ra ngoài, một bàn tay phía sau chụp lên bả vai chàng.
Bạch Hưu Mệnh quay đầu, Minh Vương mặc thân vương phục cười tủm tỉm mà đi đến bên cạnh chàng.
Minh Vương đương nhiệm bề ngoài thoạt nhìn chỉ chừng hơn bốn mươi tuổi, ngài không thích để râu, trên cằm trơn bóng, nhìn có vẻ còn trẻ hơn hoàng đế vài tuổi.
“Nghe nói gần đây con làm một chuyện lớn?”
“Ngài chỉ chuyện nào?”
“Đương nhiên là chuyện mở cửa cung mời Thái y kia rồi, mau nói với vi phụ một câu, cô nương kia là nhà ai?”
Lúc này Minh Vương, bất phân cao thấp với đám rảnh rỗi ngồi xổm ở ven đường cái nghe ngóng chuyện trên trời dưới bể của nhà người khác.
“Ngài không phải đã biết rồi.”
“Hứ, bổn vương còn cho rằng con không thích con gái, hóa ra là thích tiểu thư khuê các, có cần bổn vương giúp con tham mưu một chút hay không?”
Bạch Hưu Mệnh nghiêng đầu nhìn về phía cha nuôi của mình, nghi hoặc hỏi: “Ngài nhìn ra con thích tiểu thư khuê các từ chỗ nào?”
“Cô nương kia còn không phải đích nữ của Tấn Dương Hầu à?”
“Nàng ấy thì tính gì là tiểu thư khuê các.” Ngữ khí của Bạch Hưu Mệnh kỳ quái, nghĩ tới Quý Thiền năn nỉ ỉ ôi làm nũng bán thảm với mình, thật sự không có cách nào che giấu lương tâm lừa gạt Minh Vương.
“Tiểu tử thúi, sao có thể nói cô nương nhà người ta như vậy.” Minh Vương cho rằng Bạch Hưu Mệnh coi thường thân phận của Quý Thiền, còn muốn nói thêm hai câu, Bạch Hưu Mệnh đã đi trước.