Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
A Triền cũng không lập tức nhận ra chủ nhân giọng nói, tay nàng giật giật, bắt được một mảnh vải, chất liệu vải chạm vào tay nhẵn mịn, mang theo lạnh lẽo của ban đêm, làm nhiệt độ lòng bàn tay nàng giảm xuống.
“Ta nóng…” Nàng lầu bầu.
Bạch Hưu Mệnh cúi mắt nhìn tay áo bị nắm lấy, lại dời ánh mắt về trên mặt A Triền.
Bởi vì sốt cao, gương mặt nàng ửng đỏ, mắt hạnh mê mang nửa mở, sắc môi ửng hồng, như là được đánh lên son môi loại thượng hạng nhất.
Bạch Hưu Mệnh duỗi tay áp lên trên trán nàng, ngoài ý muốn phát hiện mặt nàng rất nhỏ, cùng lắm chỉ bằng cỡ bàn tay chàng.
Lòng bàn tay chàng nhiệt độ thấp, A Triền thoải mái mà thở ra một tiếng, nhưng rất nhanh, cái tay kia đã rời khỏi.
A Triền không muốn nên giơ tay bắt lấy, bởi vì cánh tay không có sức lực nâng lên, chỉ bắt được tay áo chàng.
Bạch Hưu Mệnh đứng dậy, ánh mắt đảo qua căn phòng, nơi này không có nước không có thuốc, nếu hôm nay chàng không tới, ngày mai có khả năng nhìn thấy một thi thể.
Chàng xoay người đi ra ngoài, A Triền dường như cảm giác được người bên cạnh phải rời khỏi, nỗ lực mở mắt ra: “A cha, người tới đón A Triền ư?”
Âm thanh này ngay cả tự bản thân nàng cũng dường như cũng không nghe thấy, Bạch Hưu Mệnh dừng bước chân.
“Mẹ đâu, bà ấy không tới sao? Có phải mẹ không cần A Triền nữa không?”
“Phong Dương.” Bạch Hưu Mệnh gọi, giọng hạ xuống rất thấp, âm thanh lại truyền vào trong tai Phong Dương dưới lầu.
“Đại nhân?”
“Đi mời đại phu.”
Phong Dương sửng sốt một chút, ngay sau đó xoay người đi ra ngoài.
Vẻ mặt Giang Khai còn mờ mịt, đã nghe được Bạch Hưu Mệnh nói với hắn: “Đi xuống sân sau múc chậu nước lên.”
“Vâng.” Giang Khai nghe lời mà đi múc nước.
Chờ Phong Dương xách lão đại phu đang ở trong nhà ngâm chân từ y quán phố bên cạnh tới, Giang Khai đang đứng ở cửa lầu hai nhà Quý Thiền, nhìn Trấn Phủ sử đại nhân nhà bọn họ vắt khô khăn rồi gấp lại cẩn thận đắp lên trên trán Quý Thiền.
Giang Khai càng thêm cảm thấy không thích hợp, bọn họ không phải tới điều tra người này à? Sao lại thành chăm sóc người bệnh trước rồi?
Lão đại phu đeo hòm thuốc, bị kéo đi cả đoạn đường tới ngoài cửa nhà Quý Thiền, nhìn căn phòng tối thui, thiếu chút nữa cho rằng mình gặp phải kẻ xấu.
Mãi đến khi bị ép lên lầu hai, trong căn phòng tối thui kia có một ánh lửa sáng lên, ông ấy thấy rõ người bệnh mới nhẹ nhàng thở ra.
Thật ra ông ấy còn nhớ rõ vị cô nương này, tuổi còn trẻ mà thân thể ốm yếu như nàng ấy thật sự không thấy nhiều lắm, đặc biệt là nàng ấy còn rất xinh đẹp, làm người ta rất khó quên.
Lão đại phu ngước mắt vội vàng nhìn qua hai người khác trong phòng, một thoạt nhìn như là lục lâm thảo khấu, mặt mày hung hãn, giương nanh múa vuốt.
Vị đứng ở bên cửa sổ kia ngược lại như thể quý công tử của thế gia đại tộc, phong thái xuất chúng, khí vũ bất phàm.
Cũng không biết bọn họ và vị cô nương này có quan hệ gì?
Ánh mắt lạnh lẽo của Bạch Hưu Mệnh xẹt qua, lão đại phu là một người thông minh, không dám lại nghĩ nhiều, buông hòm thuốc nặng trịch xuống, lấy ra gối bắt mạch, tiến lên bắt mạch cho A Triền.
Lúc lão đại phu bắt mạch, trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có bấc đèn dầu thỉnh thoảng phát ra tiếng nổ tí tách.
Sau khi bắt mạch xong, đôi mày nhíu chặt của lão đại phu vẫn chưa giãn ra, ông ấy nói với Bạch Hưu Mệnh: “Vị cô nương này hẳn là mấy ngày liên tục không nghỉ ngơi tốt, hao tổn phần lớn tinh khí, hơn nữa thể chất của cô ấy yếu ớt hơn nhiều so với người thường, càng dễ dàng phong tà* nhập thể, lúc này mới sốt cao không lùi.”
*Theo Y học cổ truyền, phong trong tự nhiên là một luồng khí vô hình, vì thế tà khí từ bên ngoài có đặc tính nhẹ bay, khai tiết, di động không cố định thì gọi là phong tà, bệnh do phong tà gây ra gọi là bệnh ngoại phong, bệnh do phong tà gây ra về mùa xuân nhiều, các triệu chứng có thể là đau đầu, ra mồ hôi, sợ gió hoặc đau vai lưng, đau đầu mình.
Bạch Hưu Mệnh lời ít mà ý nhiều: “Trị như thế nào?”
“Lão phu kê một phương thuốc trước, lát nữa quay về nhà ta bốc một thang thuốc hạ sốt, đến lúc đó sắc ba chén nước còn lại một chén uống là được.”
Lão đại phu dặn dò thật sự cẩn thận, thấy trong phòng này cũng không có giấy bút, quyết định nói miệng phương thuốc để bọn họ ghi nhớ, lại dẫn theo Phong Dương trở về bốc thuốc.
Ông vấy vốn tưởng rằng bốc xong thuốc là được, ai ngờ Phong Dương không chịu thả người, nhất quyết phải dẫn theo ông ấy về, lại trả cho ông ấy một thỏi bạc coi như tiền khám bệnh tại nhà, chừng năm lượng.
Lão đại phu không biết làm thế nào đành phải nhận bạc để lại trong nhà, lại trấn an người nhà, rồi vội vàng đi theo Phong Dương trở về.
Phong Dương cũng không phải vì chuyện gì khác, mà giữ lại lão đại phu mới có người sắc thuốc cho Quý Thiền, bằng không sẽ là hắn và Giang Khai phải làm.
Cái tay kia của Giang Khai như vậy, chỉ hơi dùng sức một chút là có thể bóp nát ấm sắc thuốc, việc này tám phần sẽ rơi xuống đầu mình. Mà hắn từ nhỏ đến lớn cũng chưa sinh bệnh bao giờ, sao có thể biết sắc thuốc.
Việc này đối với lão đại phu mà nói thật ra không khó, ông ấy từ nhỏ bào chế dược liệu cho đến khi già, sớm đã thành thói quen.
May mắn trước đó A Triền bị bệnh, ở trong nhà chuẩn bị sẵn ấm sắc thuốc và bếp lò sắc thuốc, lão đại phu tìm được đồ, thành thạo mà bắt đầu sắc thuốc.
Ước chừng một khắc, ông ấy bưng một chén thuốc đi lên lầu hai.
Trước hết ông ấy nhìn hai người canh giữ ở cửa giống như môn thần, lại nhìn công tử tư thái cao quý ở trong phòng, đi vào phòng đưa thuốc cho Bạch Hưu Mệnh.
“Công tử, thuốc này đã để nguội đủ uống rồi, có thể uống được luôn.”
Bạch Hưu Mệnh nhíu chặt mày, vẫn duỗi tay nhận lấy chén thuốc.
Chàng thấy bộ dáng suy yếu kia của A Triền, không lại lãng phí công sức gọi nàng dậy, mà là nghiêng người ngồi ở mép giường, một tay đỡ người nằm ở trên giường lên.
Thân thể mềm mại của A Triền dựa vào người Bạch Hưu Mệnh, đầu gối vào bả vai rộng của chàng, mái tóc đen hỗn độn buông xuống ở trên người chàng, đôi mắt lại không hề hé ra chút nào.
“Há mồm.”
A Triền nhăn lại cái mũi nhỏ xinh xắn, nàng ngửi thấy được mùi thuốc, càng không chịu há mồm.
Cuối cùng Bạch Hưu Mệnh không thể nhịn được nữa, tay trái bẻ miệng nàng ra, tay phải bưng chén thuốc rót thẳng xuống.
A Triền ưm ưm hai tiếng, giãy giụa rất nhỏ không có bất cứ hiệu quả gì.
May mà động tác chàng nhìn như l* m*ng, lại rất có chừng mực, tốc độ cho uống thuốc cũng không nhanh. A Triền bị bắt không ngừng nuốt nước thuốc đắng nghét, rất nhanh một chén thuốc đã uống vào trong bụng.
Đưa cái chén lại cho lão đại phu đứng bên, Bạch Hưu Mệnh buông lỏng bàn tay đang giữ A Triền ra.
Tay vừa buông ra, A Triền hít hít cái mũi, như là bị ấm ức ngập trời, bắt đầu thút tha thút thít rớt nước mắt.
Bạch Hưu Mệnh mặt không biểu cảm mà thả thân thể mềm như thể không có xương của nàng xuống lại giường, mặc nàng tiếp tục khóc.
“Khi nào có thể hạ sốt?” cùng với tiếng nức nở của A Triền, Bạch Hưu Mệnh hỏi lão đại phu bên cạnh.
“Nhiều nhất nửa canh giờ thuốc có thể có tác dụng.”
Bạch Hưu Mệnh gật đầu: “Làm phiền ông lại chờ thêm nửa canh giờ.”
Lão đại phu sảng khoái đồng ý: “Đây là đương nhiên.”
Thuốc lão đại phu kê hiệu quả tới rất nhanh, đại khái thời gian một khắc, trên trán A Triền toát ra một lớp mồ hôi mỏng, trên người nhiệt độ cũng có chút giảm xuống.
Không đợi lão đại phu thở phào một hơi, nhiệt độ cơ thể nàng không ngờ lại tăng trở lại, thậm chí còn cao hơn lúc trước.
Lão đại phu làm nghề y nhiều năm cũng chưa thấy tình huống thế này bao giờ, ông ấy tiến lên bắt mạch lần nữa cho A Triền, mạch tượng cũng không quá nhiều biến hóa, hẳn là thuốc ông ấy kê phải có tác dụng mới đúng.
Lại lăn lộn trong chốc lát, lão đại phu bận đến mồ hôi đầy đầu, nhưng nhiệt độ trên người A Triền trước sau không hạ xuống. Vốn dĩ tiếng khóc đã ngừng lại, lúc này lại vang lên.
Bạch Hưu Mệnh xoa chóp mũi, bệnh thành như vậy còn không quên khóc.
Lão đại phu vẻ mặt hổ thẹn mà chắp tay với Bạch Hưu Mệnh: “Vị công tử này, lão phu đã tận lực, thật sự là y thuật có hạn, bất lực.”
Bạch Hưu Mệnh cũng không làm khó lão đại phu, chỉ dặn dò Phong Dương: “Đưa người về.”
Phong Dương gật đầu, dẫn lão đại phu rời khỏi.
Đại phu bị tiễn đi, Giang Khai cho rằng đại nhân nhà hắn rốt cuộc không muốn tiếp tục lăn lộn, ai ngờ một thứ đột nhiên bay tới trước mặt, hắn tay nhanh mắt lẹ mà đón được, là một tấm lệnh bài.
Lệnh bài toàn thân đen nhánh, trên có khắc một con rồng cuộn, con rồng cuộn quanh một chữ Minh.
Đây là lệnh bài của Minh Vương.
“Đại nhân?” Giang Khai bắt lấy lệnh bài, không rõ nguyên do.
“Đi vào trong cung mời Thái y, đi nhanh về nhanh.”
Cho dù Giang Khai trước giờ không quá thích sử dụng đầu óc, lúc này cũng cảm thấy có chút không ổn. Thế nhưng mệnh lệnh của đại nhân, hắn tuyệt đối sẽ không cãi lời, đành phải cầm lệnh bài rời đi.
Người đều đi rồi, A Triền cũng không an phận giống lúc trước, nàng duỗi tay bắt lấy ống tay áo của Bạch Hưu Mệnh, lại bắt được cổ tay của chàng: “Hu hu ta nóng quá hu hu…”
Bàn tay nhỏ nhắn đặt trên cổ tay chàng mang theo nhiệt độ rõ ràng cao hơn nhiệt độ cơ thể bình thường, mắt thấy nàng dường như muốn dịch cả toàn bộ thân thể lại gần, Bạch Hưu Mệnh trở tay cầm lấy tay A Triền.
Một luồng khí lạnh truyền qua bàn tay hai người nắm lấy nhau, nhiệt độ trong cơ thể A Triền dần dần hạ xuống.
Bạch Hưu Mệnh dùng nội tức mạnh mẽ áp chế nhiệt độ cơ thể nàng, loại phương pháp này chỉ có thể trị phần ngọn, không thể trị tận gốc.
Chỉ cần nội tức của chàng rời khỏi thân thể A Triền, nhiệt độ cơ thể nàng sẽ lại lên cao, nhưng ít ra có thể làm lỗ tai chàng nghỉ ngơi một chút.
Bên kia, Giang Khai thúc giục nội tức, bằng tốc độ nhanh nhất chạy tới hoàng cung, hắn dùng Minh Vương lệnh gõ mở cửa cung, lại dẫn đi một vị Thái y trực đêm từ Thái Y Thự.
Thái y mới ra khỏi cửa cung, tin tức này đã truyền tới tai đương kim thiên tử.
Không chỉ thiên tử, trong thành Thượng Kinh phàm là người có chút tai mắt, đều biết chuyện này. Rốt cuộc đêm hôm khuya khoắt mở cửa cung, đây chắc chắn là đại sự.
Lúc đầu, mọi người đều tưởng Minh Vương xảy ra chuyện gì, nhưng Thái y vẫn chưa tới phủ Minh Vương.
Sau đó mọi người lại nhớ tới, con nuôi của Minh Vương cũng có lệnh bài, vậy khẳng định là Bạch Hưu Mệnh đã xảy ra chuyện.
Không đợi bọn họ vui vẻ, kết quả Thái y cũng không đi tới chỗ ở của Bạch Hưu Mệnh, mà là bị dẫn thẳng tới phường Xương Bình.
Người nhận được tin tức đều rất tò mò, phường Xương Bình rốt cuộc có người nào, lại có thể làm Bạch Hưu Mệnh phải gây ra động tĩnh lớn như vậy?
Thái y bị mời đến họ Hoàng, xuất thân Thái y thế gia, từ cụ nội đến phụ thân ông ấy, tất cả đều nhậm chức ở Thái Y Viện, hoàng tử trong hoàng cung không được sủng ái cho lắm cũng không chắc có thể mời ông ấy đến xem bệnh.
Hoàng Thái y vốn cũng không ngờ tới chuyện này, nhưng lúc ấy Giang Khai đến Thái Y Thự hỏi ai y thuật giỏi nhất, mấy tiểu Thái y còn lại đều chỉ vào ông ấy, vì thế ông ấy đã bị cưỡng ép lôi đi.
Hoàng Thái y bị Giang Khai khiêng đi suốt chặng đường, tới ngoài cửa nhà Quý Thiền mới được thả xuống.
May mắn nhiều năm qua ông ấy vẫn luôn tu luyện công pháp dưỡng sinh của nhà, tuy rằng tu vi không cao, nhưng thể chất không tồi, không bị xóc nảy nôn ra.
Chân giẫm lên mặt đất, Hoàng Thái y mới nghiêm mặt không vui mà trách cứ Giang Khai: “Thật sự là không có tí văn nhã nào.”
“Trấn Phủ sử đại nhân của chúng ta ở ngay bên trong, Hoàng Thái y mời vào.” Giang Khai làm lơ lời ông ấy mắng, đẩy cửa ra.
Người đã tới cửa rồi, tuy rằng Hoàng Thái y lòng vô cùng không tình nguyện nhưng vẫn cất bước đi vào.
Lên đến lầu hai, nhìn thấy vị con nuôi của Minh Vương trong truyền thuyết kia, Hoàng Thái y sửa sang lại y phục, tiến lên hành lễ: “Hạ quan Hoàng Diêu tham kiến Bạch đại nhân.”
Ánh mắt hơi đổi, Hoàng Thái y nhìn thấy tay của cô gái trên giường đang bị Bạch Hưu Mệnh nắm ở trong lòng bàn tay.
Ông ấy chỉ nhìn thoáng qua cũng không dám nhìn kỹ, có thể vẫn luôn an ổn mà làm Thái y ở trong cung, chỉ có nhờ vào nhìn không thấy nghe không thấy, như vậy mới có thể sống được lâu lâu dài dài.
Bạch Hưu Mệnh vẫn không khách sáo với ông ấy, đứng dậy nhường vị trí cho Hoàng Thái y, cũng nói: “Nàng ấy vẫn luôn sốt cao không lùi, trước đó có mời đại phu kê thuốc, uống thuốc xong nhiệt độ cơ thể có giảm đi một chút, nhưng rất nhanh đã tăng trở lại.”
Bởi vì hai người thả tay ra, cảm giác mát lạnh trong cơ thể A Triền dần dần tan đi, nàng lại bắt đầu không an phận.
Hoàng Thái y nhìn quen người bệnh như vậy, ngược lại cũng không để bụng, ông ấy nhanh chóng bắt mạch cho A Triền, lại gọi người cầm bã thuốc vừa mới sắc lại đây.
Hoàng Thái y gẩy gẩy bã thuốc, so sánh một chút với mạch tượng của A Triền, nói với Bạch Hưu Mệnh: “Đại nhân mời vị đại phu này y thuật không tồi, thuốc không có vấn đề gì. Có thể là vị cô nương này thể chất quá yếu, không cách nào hấp thu được tác dụng của thuốc, như vậy đi, ta châm cứu để hạ nhiệt độ cho cô ấy trước.”
Nói rồi Hoàng Thái y móc ra một bộ ngân châm từ trong lòng ngực, thừa dịp A Triền rầm rì, nhanh chóng ghim đầy kim châm cứu ở trên đầu, tay chân, cổ của nàng.
A Triền vốn lăn qua lộn lại ở trên giường lập tức yên tĩnh lại, cho dù là người bệnh ý thức không tỉnh táo, cũng vẫn biết đau.
Hoàng Thái y cứ cách một lát lại lấy một cây kim xuống, máu không ngừng lăn xuống, kéo dài hơn nửa canh giờ, toàn bộ kim bị gỡ xuống, nhiệt độ trên người A Triền rốt cuộc hạ xuống, cũng không hề ầm ĩ nữa.
Trong lúc châm cứu, Hoàng Thái y lại cho nàng uống hai viên thuốc, thuốc kia quả thực đắng khiến người ta da đầu tê dại, sau khi A Triền uống xong, đồng tử tan rã đều co lại.
“Được rồi, chú ý chút đừng để cô ấy bị cảm lạnh, đêm nay hẳn là sẽ không sốt lại nữa đâu, sáng mai lại châm cứu thêm một lần nữa là được.” Ông ấy vừa thu dọn kim châm cứu của mình vừa nói.
Ngay sau đó lại nghĩ tới điều gì đó, ông ấy ngẩng đầu nói với Bạch Hưu Mệnh: “Bạch đại nhân vừa rồi đã dùng nội tức áp chế nhiệt độ trong cơ thể vị cô nương này?”
“Đúng vậy.”
“Vị cô nương này kinh mạch trệ tắc, phương pháp này cũng không thích hợp dùng thường xuyên.”
“Bản quan biết.”
Hoàng Thái y lại nhìn A Triền, ra hiệu cho Bạch Hưu Mệnh cùng ông ấy đi ra ngoài.
Bạch Hưu Mệnh đi ra ngoài, hai người xuống đến tầng một, Hoàng Thái y mới lại nói tiếp: “Hạ quan không biết vị cô nương này và đại nhân có quan hệ gì, có điều thân thể cô ấy cực kém, nếu như sốt cao như thế này lại đến thêm hai lần, sợ là có ảnh hưởng tới tuổi thọ.”
Bất kể là Quý Thiền có thể sống bao lâu, dường như vẫn chưa có quan hệ gì với chàng.
Nhưng chàng vẫn chưa giải thích, chỉ hỏi câu: “Có thể trị được không?”
Hoàng Thái y lắc đầu: “Hạ quan tạm thời còn chưa thể nghĩ được phương pháp điều trị, thân thể cô ấy quá hư nhược, rất nhiều thuốc bổ không thể nào dùng được , dễ dàng quá bổ không hấp thụ nổi. Hiện tại biện pháp tốt nhất, đó là từ từ điều dưỡng, không thể để bị mệt mỏi, không thể bị cảm lạnh, ngày thường phải duy trì tâm trạng vui vẻ, không thể thức đêm, đồ ăn cũng phải vô cùng chú ý, phải uống nhiều canh nóng, ít chạm vào đồ lạnh.”
Nói xong, ông ấy lại bổ sung một câu: “À đúng rồi, lúc cô ấy tới nguyệt sự có khả năng sẽ rất đau, cần đặc biệt chú ý.”
Hoàng Thái y nói một đống điều cấm kỵ, người nghe được đầu to như cái đấu, Giang Khai đứng ở cửa trên lầu đã bắt đầu trợn trắng mắt, cô nương khó nuôi như vậy, may mắn không phải là nhà đại nhân bọn họ.
Bạch Hưu Mệnh an tĩnh lắng nghe, vẻ mặt vẫn luôn bất biến.
Sau khi Hoàng Thái y nói xong một đống lời dặn dò lại tiếp tục nói: “Kỳ thật ngay cả điều dưỡng tốt, vị cô nương này chỉ sợ cũng chỉ có thể sống thêm hai ba mươi năm.”
“Biết là nguyên nhân gì làm cho thân thể của nàng ấy suy yếu như vậy không?” Bạch Hưu Mệnh rốt cuộc lên tiếng hỏi.
Hoàng Thái y lắc đầu, ngay sau đó lại do dự nói: “Thân thể của cô ấy suy yếu có chút không hợp với lẽ thường, không phải trúng độc, ngược lại có chút giống như đã chịu nguyền rủa trong truyền thuyết.”
Nguyền rủa một chuyện ông ấy chỉ nghe nói qua, cũng không chính mắt chứng kiến, loại chuyện này chỉ có thể để tu sĩ tới xử lý, ông ấy trị không được.
Bạch Hưu Mệnh cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng vẫn gật gật đầu: “Ta biết rồi, đa tạ Hoàng Thái y.”
“Bạch đại nhân khách khí.”
Sáng mai còn phải châm cứu thêm một lần, trong nhà A Triền cũng không có dư phòng cho khách có thể nghỉ ngơi, Bạch Hưu Mệnh để Phong Dương dẫn Hoàng Thái y tới khách đ**m nghỉ tạm.
Sau khi tiễn Hoàng Thái y đi, chàng trở lại lầu hai, A Triền đã an tĩnh ngủ thiếp đi.
Kỳ thật sau khi bị sốt, A Triền đã ở trạng thái phảng phất như thể nửa tiến vào nội cảnh, hồ ly trong đó cũng giống nàng, lăn qua lộn lại đều rất khó chịu.
Xiềng xích trên người hồ ly vẫn luôn đong đưa, phát ra âm thanh chói tai, mãi cho đến vừa rồi, xiềng xích trên chân phải trước của hồ ly đột nhiên bị đứt.
A Triền trơ mắt mà nhìn sợi xích màu đen hóa thành từng cái ký tự nhìn không hiểu, nổ tung đầy trời, sau đó biến mất ở trên hư không. Khoảnh khắc xiềng xích bị đứt, thân thể của nàng giống như nhẹ nhàng hơn.
Nàng mờ mịt mà nhìn mọi thứ phát sinh trong nội cảnh, một sợi dây xích quấn ở trên người cứ như vậy biến mất?
A Triền lúc này mới ý thức được, mình đột nhiên bị sốt có khả năng cũng không chỉ là bị bệnh, mà là có quan hệ với xiềng xích bị biến mất này.
Nhưng rốt cuộc nàng làm gì mới dẫn đến chuyện này?
A Triền nỗ lực mà nghĩ, gần nhất, duy nhất có thể xưng là đặc biệt, đó là giúp Tiểu Lâm thị một lần, sau khi bà ta báo thù xong lại đưa bà ta vào U Minh luân hồi.
Từ góc độ những người khác, việc A Triền làm nhưng không tính là chuyện tốt, sẽ là vì nguyên nhân này sao?
Nàng không cách nào xác nhận, nhưng chuyện này đối với nàng mà nói, ít nhất xem như một tin tức tốt.
Những cái xiềng xích không hiểu sao xuất hiện ở trên người nàng, dường như vẫn không khiến nàng quá khó có thể thoát ra, cuối cùng không đến mức toàn không có hy vọng.
Trong lòng A Triền thật vui, nhưng thân thể lại mỏi mệt làm nàng không cách nào có thêm phản ứng dư thừa.
Sau khi xiềng xích vỡ vụn, trạng thái nội cảnh cũng biến mất theo, ý thức A Triền dần dần chìm vào mộng đẹp.
Buổi sáng ngày hôm sau, khi Hoàng Thái y tới châm cứu cho A Triền, nàng còn chưa tỉnh lại.
Mãi đến chạng vạng, nửa không trung bị nắng chiều ánh chiếu đỏ rực, A Triền rốt cuộc mới mở mắt ra.
Một giấc ngủ này ngủ đến lâu lắm, nàng bị đói tỉnh.
Trong phòng rất an tĩnh, A Triền nằm ở trên giường trong chốc lát, người vặn trái xoay phải một lát, rốt cuộc tính rời giường đi làm cái gì ăn, bằng không có khả năng thân thể sẽ không chịu đựng được nổi.
Chờ nàng chống cánh tay từ trên giường ngồi dậy, mới phát hiện trong phòng mình thế nhưng lại có thêm một người ngồi.
Bạch Hưu Mệnh vẫn luôn ngồi dựa ở bên cửa sổ, ánh mắt trầm tĩnh mà nhìn nàng, thuận tiện thu vào đáy mắt bộ dáng nàng vừa rồi vặn thành cái bánh quẩy.
“Ngài… sao lại ở đây?” A Triền trừng lớn đôi mắt, kéo cái chăn vừa mới bị đẩy ra che lại trước người, cảnh giác mà nhìn về phía chàng.
“Đêm qua ngươi bị bệnh.”
A Triền hoảng hốt nhớ rõ, ngày hôm qua lúc khó chịu nhất, dường như thật sự có người ở bên cạnh nàng.
Nàng vẫn luôn cho rằng đó là mình đang nằm mơ, bởi vì nàng cảm thấy ở bên cạnh nàng là a cha. Hóa ra cũng không phải nằm mơ, ở bên cạnh nàng cũng không phải a cha, mà là Bạch Hưu Mệnh.
“Có phải ngài đã mời đại phu cho ta không?” A Triền thử hỏi, miệng nàng có chút vị đắng còn chưa tan đi.
Nàng giống như nhớ lại mấy đoạn ngắn, Bạch Hưu Mệnh dường như cho nàng uống thuốc.
“Ừ.”
Bạch Hưu Mệnh vẫn chưa đề cập đến chuyện tối hôm qua, chuyện Thái y cũng không nói cho nàng.
A Triền hoàn toàn không biết, sau đêm qua, bởi vì nửa đêm mở cửa cung mời Thái y, nàng sẽ tiến vào trong tầm mắt của bao nhiêu người.
“Bạch Hưu Mệnh, cảm ơn ngài.” Đây là A Triền lần đầu tiên gọi tên chàng, nàng rất trịnh trọng nói lời cảm tạ với chàng.
“Không cần, bản quan tìm ngươi vốn là có việc muốn hỏi, tối hôm qua chỉ là đúng lúc gặp phải.”
A Triền lập tức đoán được Bạch Hưu Mệnh tìm nàng là vì sao, nàng vốn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ không ngờ rằng đột nhiên sẽ ngã bệnh.
“Đại nhân, thức ăn đưa tới rồi.” Giọng Phong Dương từ dưới lầu truyền đến.
Bạch Hưu Mệnh đứng dậy đi ra ngoài, đi tới cửa mới nhàn nhạt mở miệng nói: “Mặc y phục vào đi, xuống dưới ăn cơm.”
Lúc A Triền ở trên lầu sửa soạn cho mình, Phong Dương đã dọn món cháo nóng cùng thức ăn do đại nhân chỉ định được xách tới từ Minh Kính Tư lên bàn.
Cháo này là do đầu bếp Minh Kính Tư tự tay hầm, hầm hơn một canh giờ, hạt gạo đã chín nhừ, trên mặt phủ một lớp dầu gạo, mùi hương rất thơm.
“Hôm nay trong nha môn có việc gì phát sinh không?” Bạch Hưu Mệnh quét mắt nhìn Phong Dương một lượt từ trên xuống dưới, thấy trên tai trái của hắn có một chút vết máu, bèn lên tiếng hỏi.
“Một thám tử báo hình như phát hiện tung tích rắn Tuyết Châm, thuộc hạ dẫn người đuổi theo tới, đáng tiếc lại bị trốn thoát.”
Lúc bỏ trốn còn để lại một lỗ hổng ở trên lỗ tai hắn.
Nói xong, hắn nhíu nhíu mày: “Gần đây rắn Tuyết Châm liên tiếp lộ ra tung tích, thuộc hạ cảm thấy là người phía sau màn đang tung đòn hỏa mù.”
Lúc này tiếng bước chân vang lên, hai người ngồi ở bên cạnh bàn đồng thời quay đầu lại.
A Triền chậm rãi đi xuống cầu thang, nàng cũng không búi tóc, mà là tết mái tóc dài thành bím tóc thả xuống trước người, một bộ váy màu xanh nhạt thêu phong lan, càng làm cho người vừa bệnh nặng mới khỏi như nàng thêm vẻ yếu ớt động lòng người, càng thêm khiến người ta thương tiếc.
Phong Dương chỉ nhìn thoáng qua rồi vội vàng rời ánh mắt đi, nhưng Bạch Hưu Mệnh vẫn nhìn nàng.