Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 210

Trước Tiếp

A Miên quả nhiên bị lời của Dạ Trầm hấp dẫn sự chú ý, nàng ngẩng đầu lên, nghe thấy Dạ Trầm nói: “Không phải vẫn luôn rất thắc mắc, vì sao ta lại xuất hiện ở đó à?”

“Không phải ngài nói là đi bắt hồ ly ăn?”

Trước đây mỗi lần nàng hỏi, Dạ Trầm đều dùng cớ này trả lời nàng qua loa lấy lệ.

Dạ Trầm hừ một tiếng: “Ta bị cha ngươi lừa gạt đến đó.”

“Lừa gạt đến?”

“Hắn nói với ta, ở đầm nước lạnh trong núi Thanh Đảo đang thai nghén một viên thủy tinh bẩm sinh, bởi vì giao tình với ta sâu nhất, nên cố ý nói thời gian thủy tinh xuất thế cho ta, bảo ta đúng giờ tới lấy.”

Thủy tinh bẩm sinh cho dù cũng rất giúp ích với Dạ Trầm, chỉ đặt ở trên người là có thể giúp đỡ tu hành, nếu như ngày sau sinh ra linh trí, còn có thể trở thành trợ giúp cho y.

Thủy tinh đúng như lời Tây Cảnh nói, đúng giờ xuất thế, kết quả y nhận được thủy tinh đã có linh trí, nhưng lại là tiểu hồ ly tinh chỉ mới vừa chết đuối.

Biết được tiểu hồ ly tinh là con gái của Tây Cảnh, y còn có gì mà không rõ, đồ khốn kia rõ ràng là cố ý đặt bẫy y.

Y muốn thủy tinh, phải nuôi con cho Tây Cảnh. Mà nhãi con này còn đặc biệt nhiều chuyện, không thuận theo ý nàng là nàng ngồi trên đỉnh đầu y khóc, khóc đến mức y cho rằng đầu óc mình úng nước.

“A cha cố ý.” A Miên cảm thấy có chút buồn cười, vậy mà Dạ Trầm lại phải ngậm bồ hòn như vậy, khó trách có thế nào y cũng không chịu nói ra.

“Bằng không thì sao?” Dạ Trầm xoa bóp khuôn mặt mềm mại của nàng, “Ta cần sự trợ giúp, cha ngươi tặng tổ tông cho ta.”

Chỉ là khi đó, y còn không biết nguyên do Tây Cảnh làm như thế, hiện giờ cuối cùng đã hiểu rõ.

Tây Cảnh vì hai đứa con gái này, có thể nói là hao tâm tổn sức, nhưng cũng coi như cầu được ước thấy.

“Nào có khoa trương như vậy, ngày thường ta cũng rất hiểu chuyện.” A Miên bất mãn nói.

“Là rất hiểu chuyện, lúc ta đánh nhau với người khác, ngươi ở trên đỉnh đầu ta làm mưa.”

Giọng A Miên cao lên một tông, tức giận muốn ngồi dậy: “Đó là ta sai sao, ngài đánh nhau vì sao muốn treo ta ở trên người!”

Nàng sắp bị hù chết rồi, đời này nàng chỉ thấy hồ ly đánh nhau, nào đã từng thấy trường hợp kiểu hai con rồng đánh nhau phi thiên độn địa ngươi chết ta sống này cơ chứ.

Dạ Trầm bình tĩnh ấn nàng về, kết thúc vụ đơn phương tranh chấp của nàng: “Được rồi, ngươi có lý.”

“Hừ.” A Miên tỏ vẻ rất vừa lòng đối với chuyện mình cãi nhau thắng Dạ Trầm, nàng theo lực tay y, bò trở về trong lồng ngực Dạ Trầm.

Nàng nghe được Dạ Trầm nói: “Tây Cảnh đời này đã làm hết chuyện người khác không dám làm, cả đời tùy tâm, hắn ra quyết định, vĩnh viễn đều sẽ không hối hận. Ở trong lòng hắn, ngươi và tỷ tỷ ngươi nhất định là quan trọng nhất.”

“Biết mà.” A Miên lại vùi chính mình vào trong lồng ngực y.

“Hiện giờ đã có thể ngủ chưa?”

“Ừm…” A Miên kéo dài giọng, xem ra còn không muốn lắm.

Dạ Trầm giơ tay che mắt, thật là khó nuôi, có cần phải tham khảo chỗ Bạch Hưu Mệnh một chút không? Tỷ tỷ A Miên thoạt nhìn còn khó đối phó hơn so với nàng.

“Nói đi, còn muốn làm gì?”

“Ngài sẽ đồng ý với hắn sao?”

Dạ Trầm suy nghĩ một chút, mới ý thức được nàng đang nói tới Bạch Hưu Mệnh.

“Muốn ta đồng ý với hắn?”

A Miên gật gật đầu, bởi vì A Triền rất muốn làm người kia chết.

“Được.” Dạ Trầm cho nàng một câu trả lời khẳng định.

Bạch Hưu Mệnh đã cho y lý do ra tay, trăm lợi mà không một hại, y không có lý nào không đồng ý.

“Có khi nào có nguy hiểm hay không?” A Miên hỏi.

“Nếu hai đánh một còn không thắng được, ta sẽ bị cười chết.”

A Miên cảm thấy mỹ mãn mà cuộn tròn chính mình lại: “Được, ta muốn đi ngủ.”

Dạ Trầm ấn nàng vào trong lồng ngực, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, bởi vì cần phải tiếp đãi khách quý, được Minh Vương thả cho nghỉ dài hạn, Bạch Hưu Mệnh xách theo đồ ăn sáng được ngự trù chuẩn bị, tới phường Xương Bình ăn ké bữa cơm.

Đồ ăn loài người đối với Dạ Trầm mà nói cũng chỉ là có còn hơn không, nhưng hơn ở mới lạ, hương vị cũng không tồi.

Nhìn A Miên bên cạnh vừa nhón điểm tâm không ngừng đưa vào trong miệng, y quay đầu nói với Bạch Hưu Mệnh: “Đề nghị của ngươi, ta đồng ý.”

Bạch Hưu Mệnh gắp bánh cuộn mỡ gà* đặt vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt A Triền, buông đôi đũa trong tay xuống: “Việc này không nên chậm trễ, chúng ta tranh thủ thời gian, mau chóng xử lý Quý Hằng.”

*Món điểm tâm dùng thành phần chính là bột và mỡ gà, được nhắc tới trong Hồng Lâu mộng.

“Nếu như hắn đủ thông minh, thì sẽ không dễ dàng rời khỏi địa bàn Yêu tộc.”

Đây thật sự là một loại thể nghiệm rất mới lạ, nghe hai ngũ cảnh thương lượng xử lý một ngũ cảnh khác ở trên bàn cơm.

Hai người bọn họ chỉ nói hai câu, đã hấp dẫn sự chú ý của ba người còn lại trên bàn.

Bạch Hưu Mệnh nói tiếp ý của Dạ Trầm: “Tiến vào địa bàn Yêu tộc giết người có lẽ sẽ có chút phiền phức, nhưng khi đó tính cảnh giác của hắn cũng nhỏ, dễ dàng xuống tay, chỉ cần tốc độ của chúng ta đủ nhanh, chuyện sau đó để sau đó nói.”

Dạ Trầm gật gật đầu, ngày hôm qua y và Bạch Hưu Mệnh đã thử giao thủ, bọn họ liên thủ đối phó với Quý Hằng kia không khó. Phiền toái nhất là đông đảo đại yêu đã từng như Thiên Lôi được Yêu Hoàng sai đâu đánh đó.

Trong đó, cũng có ngũ cảnh.

Tuy rằng hoặc già hoặc tàn phế, sớm đã không còn huy hoàng của năm đó, nhưng cũng không thể khinh thường.

Quý Hằng tất nhiên có quan hệ rất thân thiết với hậu duệ của Yêu Hoàng, rất có thể là được đối phương bồi dưỡng hoặc giúp đỡ, những đại yêu kia có thể vì tình nghĩa trước kia ra tay tương trợ hay không, cũng không ai nói trước được.

A Triền ăn hết miếng bánh cuộn mỡ gà cuối cùng, bỗng nhiên lên tiếng hỏi Dạ Trầm: “Lúc trước chuyện a cha trúng nguyền rủa, có bao nhiêu người biết?”

Dạ Trầm dừng một chút, không nghĩ tới nàng đột nhiên sẽ hỏi chuyện này, suy nghĩ một lúc mới nói: “Lúc ấy ngoại trừ ta và Bạch Dục, không có ai khác biết.”

“Ngài và a cha quen thuộc như vậy, ngài cảm thấy, ông ấy sẽ nói chuyện này cho người thân không, tỷ như mẹ ông ấy?”

“Tuyệt đối sẽ không.” Dạ Trầm khẳng định, “Trước đây tuy rằng núi Thanh Đảo duy trì trung lập, nhưng kỳ thật Hồ Vương cũng coi như là ủng hộ Yêu Hoàng, cho dù Yêu Hoàng đã chết, Tây Cảnh cũng sẽ không nói nhược điểm này cho bà ta, ai biết bà ta có thể nhằm vào điểm này làm gì hay không.”

A Triền bởi vì lời này của y mà rơi vào trầm tư.

A Miên nhìn về phía A Triền, ngữ khí có phần không xác định: “A Triền, có phải tỷ đang nghĩ …”

Nàng còn chưa nói xong, hai chị em đã có thể hiểu rõ ý của đối phương.

A Triền gật đầu, nói với Bạch Hưu Mệnh và Dạ Trầm: “Chuyện hai người lo lắng, có lẽ ta có biện pháp giải quyết.”

Bạch Hưu Mệnh nhướng mày, thế nhưng không có cảm giác ngoài ý muốn, khi A Triền muốn đối phó với ai, nàng luôn có rất nhiều biện pháp.

“Nói nghe thử một chút?”

“Quý Hằng mới vào ngũ cảnh, bất kể như thế nào hắn cũng không thể là đối thủ của hai người, đáng để ý nhất, không ngoài các Yêu Vương khác trong Yêu tộc. Chỉ cần bọn họ không ra tay, chuyện này có thể giải quyết hoàn mỹ.”

“Có lý.”

“Yêu tộc chịu ảnh hưởng rất lớn từ Yêu Hoàng, cho dù hắn đã chết, cũng luôn có Yêu Vương nguyện ý giúp hậu duệ của hắn, càng đừng nói tới chuyện vị Công chúa Tuyết Dao kia có thể là đời sau duy nhất còn lại của hắn.”

Câu này của A Triền trật tự rõ ràng, hiển nhiên đã sớm nhìn ra nhằm vào Quý Hằng thì chỗ khó khăn nhất ở đâu.

Đây cũng là điểm Bạch Hưu Mệnh và Dạ Trầm để ý, mấy câu này làm cho bọn họ đồng thời gật đầu.

“Người ủng hộ Yêu Hoàng không ít, nhưng ta đoán, ít nhất có hơn phân nửa yêu tộc trong lòng muốn dồn Yêu Hoàng vào chỗ chết hơn, tốt nhất là chết thật sạch sẽ.”

A Triền cũng đã từng là yêu, Yêu tộc tùy tính khó quản, bảo bọn họ giống như Nhân tộc tuân thủ quy củ, thật sự là làm khó bọn họ, cũng là giam cầm thiên tính của bọn họ.

Yêu quốc trước kia trong ký ức của chúng yêu được điểm tô cho đẹp lên rất nhiều, kỳ thật đâu có bao nhiêu yêu thật lòng nguyện ý tuân thủ quy tắc Yêu Hoàng đã định ra đâu?

Phần nhiều là sợ hãi trước sức mạnh mà thôi.

“Dù vậy, những Yêu tộc đó cũng sẽ không đứng ở bên phía chúng ta.” Dạ Trầm nhắc nhở nói.

“Bọn họ không cần đứng ở bên phía chúng ta, chỉ cần biểu đạt ra thái độ của bọn họ, là có thể làm những Yêu Vương muốn hỗ trợ cẩn thận hơn với chuyện này.” A Triền cong môi dưới, “Muốn đả động được bọn họ, cần phải một đại yêu rất có sức ảnh hưởng đứng ra.”

“Tổ mẫu.” A Miên bỗng nhiên nói xen vào.

“Tổ mẫu là Yêu Vương có tư lịch sâu nhất trong Yêu tộc, thực lực cũng cực kỳ cao, đại yêu có giao tình với bà, đoán chừng phải trải rộng toàn bộ Yêu tộc. Nếu như bà lên tiếng, các Yêu Vương còn lại đều sẽ nể mặt bà…”

Dạ Trầm cắt ngang lời A Triền: “Nhưng mà trước đây, bà ta cũng là người ủng hộ Yêu Hoàng.”

A Miên cũng nói: “Tổ mẫu sẽ không giúp chúng ta.”

Lúc còn ở trên núi Thanh Đảo, tổ mẫu chưa bao giờ đặt nàng và A Triền ở trong mắt, nàng thậm chí cảm thấy, tổ mẫu chưa hẳn đã nhớ nàng và A Triền.

Cho dù nhớ rõ, cũng tuyệt đối cũng không phải là ấn tượng đẹp tốt gì.

“Vậy thuyết phục bà ấy.” A Triền nghịch cái thìa trong bát, chậm rãi nói, “Nếu Yêu Hoàng còn sống, ta cũng không cách nào xác định trong lòng bà ấy, Yêu Hoàng và a cha bên nào nặng bên nào nhẹ. Thế nhưng Yêu Hoàng đã chết từ lâu rồi, chẳng những hắn đã chết, hắn còn để lại lời nguyền rủa hại chết đứa con trai mà tổ mẫu coi trọng nhất. Nếu bà ấy biết được việc này, mọi người đoán xem, bà ấy có thể giận chó đánh mèo với hậu duệ của Yêu Hoàng không? Đặc biệt là hậu duệ kia còn không quá an phận, dường như muốn tái tạo vinh quang của tổ tiên.”

Dạ Trầm nheo mắt lại: “Thật sự có khả năng, mụ hồ ly kia…”

Y bỗng nhiên chú ý tới A Triền và A Miên đồng thời nhìn về phía y, ho nhẹ một tiếng sửa lại xưng hô: “Vậy bà hồ ly kia trước đó thanh danh ở Yêu tộc cũng không tốt lắm, tàn nhẫn độc ác, vì thù riêng từng diệt không chỉ một tộc, có rất ít Yêu tộc muốn đắc tội với bà ta. Tính cách bà ta như vậy, chỉ biết ngưỡng mộ kẻ mạnh, tuyệt đối không sẽ để ý đến cái gọi là hậu duệ của Yêu Hoàng.”

“Như vậy trước khi đi tìm Quý Hằng, có khả năng chúng ta phải đi một chuyến tới núi Thanh Đảo trước, thuyết phục tổ mẫu giúp chúng ta việc nhỏ này.” A Triền nói.

Khác với Dạ Trầm, Bạch Hưu Mệnh chỉ chú ý tới một chuyện khác, chàng hỏi: “Hồ Vương đối với các nàng không tốt?”

A Triền và A Miên liếc nhau, cuối cùng là A Miên lên tiếng, nàng nói: “Bà ấy cũng không phải đối với chúng ta không tốt, chỉ là hoàn toàn làm lơ chúng ta, trên núi Thanh Đảo phát sinh bất kể chuyện gì, đều không có quan hệ tới ta và A Triền.”

Cũng là vì thái độ của Hồ Vương, mới có nhiều đám nhãi con hồ ly muốn ức h**p các nàng như vậy.

Nói tới đây, A Miên bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, nàng hỏi A Triền: “Kỳ thật có một việc muội vẫn luôn rất thắc mắc, muội thiên phú rất kém cỏi, bà ấy không thèm để ý đến muội cũng thôi, nhưng tỷ kế thừa thiên phú của a cha, so toàn bộ những người cùng thế hệ trên núi đều mạnh hơn, vì sao tổ mẫu cũng không đối tốt với tỷ?”

“Ai biết được, có lẽ bởi vì bà ấy ghét mẹ?” A Triền đã không có chút hiếu kỳ nào với chân tướng.

“Thế nhưng nếu hiện giờ chúng ta đến núi Thanh Đảo, bà ấy sẽ đồng ý giúp sao?” A Miên nghĩ thế nào cũng cảm thấy chuyện này không dễ dàng như vậy.

A Triền dứ trán nàng: “Ngốc, ta phải ỷ vào quan hệ với a cha, lên núi tìm bà ấy đàm phán, cũng đâu phải nói chuyện tình cảm với bà ấy. Hơn nữa đó không gọi giúp đỡ, đó gọi là hợp tác.”

Diệt trừ một ngũ cảnh không an phận, đối với những Yêu Vương đó mà nói, chẳng lẽ không phải chuyện tốt sao? Hơn nữa lại không cần bà ấy ra tay.

Dứt lời nàng quay đầu nhìn về phía Bạch Hưu Mệnh và Dạ Trầm: “Nếu chúng ta đàm phán thất bại, hai người có thể đè tổ mẫu lại đánh một trận không?”

Bạch Hưu Mệnh đỡ trán bật cười.

Dạ Trầm bỗng nhiên cảm thấy, thằng cha Tây Cảnh kia năm đó còn khá tốt với y, ít nhất không nhét con gái lớn cho y. Đây không phải làm trời làm đất, đây là vô pháp vô thiên.

“Rốt cuộc có thể được không vậy?” A Triền rất không kiên nhẫn mà thúc giục đáp án.

“Có thể.”

“Có thể.”

Hai người đồng thời đưa ra đáp án.

A Triền rốt cuộc vừa lòng, gõ nhịp quyết định: “Vậy thu dọn một chút, chúng ta đến núi Thanh Đảo.”

Trước Tiếp