Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 185

Trước Tiếp

Bạch Hưu Mệnh ở nha môn Minh Kính Tư không bao lâu, rồi tới phủ Minh Vương.

Công công quản sự nghe nói Bạch Hưu Mệnh đã trở lại, vội vàng chạy ra nghênh đón.

“Ngài cũng đã trở lại, chuyến này đi vậy mà những hai tháng, hai ngày trước Vương gia còn nhắc tới ngài đấy.” Công công quản sự dẫn chàng đi về hướng thư phòng.

“Trong phủ có khách à?” Bạch Hưu Mệnh hỏi.

Phụ vương chàng không kiên nhẫn nhất chính là khi những chỗ như thư phòng này, chỉ có khách tới không thân, mới có thể mời đến đây.

Công công quản sự hạ giọng nói: “Một canh giờ trước Bắc Hoang Vương đột nhiên tới bái phỏng, dù sao cũng là tiểu bối hoàng tộc, Vương gia tiếp đãi người ta ở trong thư phòng.”

Trong ánh mắt Bạch Hưu Mệnh mang theo chút nghiền ngẫm: “Sau khi vị Bắc Hoang Vương này vào kinh, xem chừng hoạt động thật sôi nổi.”

Trong vòng một ngày thấy mặt hai lần, đây là trùng hợp à?

Tới ngoài thư phòng, thủ vệ ngoài cửa nhìn thấy là Bạch Hưu Mệnh tới, cũng chưa cần chàng ra hiệu, đã giúp chàng gõ cửa ba lần.

Trong thư phòng, Minh Vương vốn đang nghe Bạch Trảm Hoang nói chuyện trên mặt bỗng nhiên hiện lên nét cười, cất cao giọng: “Cút vào đây.”

Hộ vệ mở cửa phòng ra, Bạch Hưu Mệnh cất bước vào trong thư phòng.

“Phụ vương.” Bạch Hưu Mệnh hành lễ với Minh Vương.

“Ừ.” Minh Vương đáp một tiếng, nhìn chàng từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở đai lưng lòe loẹt của chàng một lúc rồi mới dời đi.

Minh Vương cũng không có ý giới thiệu hai tiểu bối cho nhau, Bạch Trảm Hoang lại chủ động đứng lên, tư thái khiêm tốn: “Bạch đại nhân, ngưỡng mộ đã lâu.”

“Bắc Hoang Vương, lại gặp mặt.”

Mặc dù thư phòng rất rộng rãi, nhưng hai nam tử trẻ tuổi thân hình cao lớn đứng ở chỗ này, cũng có hơi chắn sáng.

Minh Vương rất có hứng thú mà nhìn hai người chỉ nói một câu, bầu không khí đã thành gượng gạo, nhìn thế nào cũng thấy giữa hai đứa này dường như đã xảy ra chuyện gì đó mà ngài không biết.

Cuối cùng vẫn là Bạch Trảm Hoang mở miệng trước: “Nếu Vương thúc còn có việc, tiểu chất xin được cáo lui trước, đợi ngài rảnh rỗi, ngày khác lại đến bái kiến.”

“Ngươi có lòng rồi.” Minh Vương gật gật đầu.

Sau khi Bạch Trảm Hoang hành lễ với Minh Vương, bèn đi ra ngoài thư phòng, Bạch Hưu Mệnh tiễn hắn ra cửa, Bạch Trảm Hoang mới lại lên tiếng: “Bạch đại nhân dừng bước.”

Bạch Hưu Mệnh lập tức dừng lại bước chân, không hề khách sáo chút nào: “Bắc Hoang Vương đi đường cẩn thận.”

Công công quản sự thấy không khí giữa hai người này càng thêm kỳ quái, vội vàng tiến lên dẫn đường: “Bắc Hoang Vương mời đi bên này.”

Chờ Bạch Trảm Hoang đi ra khỏi viện, Bạch Hưu Mệnh mới trở lại thư phòng, cửa thư phòng mới vừa đóng lại, chàng bỗng nhiên nghiêng đầu, giơ tay kẹp lấy cây bút lông được phi tới.

Khi đầu bút lông mềm mại bay tới, lông bút trên đó vậy mà giống như từng cây kim sắc nhọn.

“Tốc độ phản ứng không tồi, xem ra tu vi lại có tăng tiến.” Vãn bối không quen thuộc đi rồi, Minh Vương cũng không im lặng giống như mới vừa rồi.

“Đã tham gia một lần tế lễ ở Vu tộc ạ, nhận được không ít chỗ tốt.”

Minh Vương có chút ngoài ý muốn: “Xem ra ấn tượng của Đại tư tế Vu tộc với con không tồi, vậy mà để một người ngoài như con ở lại tham gia tế lễ.”

“Chỉ là tới vừa đúng lúc thôi.”

Biết thằng nhãi này chỉ đáp có lệ với mình, Minh Vương cũng không hỏi kỹ hơn. Con cái lớn rồi, dù gì cũng không thể hỏi đến mọi chuyện, cho nên Minh Vương chỉ hỏi chàng: “Đai lưng này của con từ đâu mà ra?”

Bạch Hưu Mệnh cúi đầu nhìn: “Người khác tặng ạ.”

“Nhìn không tồi.”

“Con cũng cảm thấy thế.”

Bạch Hưu Mệnh ngồi xuống ghế, nhấc ấm trà ở bên cạnh lên, rót cho Minh Vương một chén trà nóng, mới hỏi: “Bạch Trảm Hoang tới tìm ngài làm gì?”

Minh Vương nhận chén trà, chỉ chỉ vào một chồng sách trên bàn kia: “Tới đưa mấy thứ này, nói là phủ Bắc Hoang Vương cất giữ, còn có bí tịch năm đó đoạt được từ Thượng gia.”

Bạch Hưu Mệnh cầm lấy một quyển trên cùng tùy ý lật lật, nhìn quả thật là chung một bộ với bí tịch còn sót lại trong kho ngầm của Triệu gia.

“Hắn quả thực là rất rộng rãi.”

“Là một kẻ thông minh, sau khi tới kinh đã trực tiếp tiến cung nhận tội với Hoàng đế, chẳng những nộp đủ một nửa gia tài lúc trước cướp đi từ Thượng gia, còn dâng lên một số tiền lớn sung làm quân lương.”

Tuy rằng trong lòng Hoàng đế có khúc mắc với phủ Bắc Hoang Vương, nhưng cũng bị hành động này của Bạch Trảm Hoang dỗ đến mức tâm tình rất tốt.

Bạch Hưu Mệnh đã sớm nhận được tin tức từ chỗ Bàng Thất, cũng không ngoài ý muốn: “Hắn tới chỉ đơn thuần đưa sách?”

Minh Vương cười một tiếng: “Hắn nói với bổn vương, Hoang Lâm vốn là hộ vệ của phủ Bắc Hoang Vương, hiện giờ phạm phải trọng tội bị giam giữ ở Trấn ngục, hy vọng có thể được gặp đối phương một lần, khuyên bảo đối phương bẩm báo đúng sự thật.”

Ở trước mặt Minh Vương, bất luận lời nói dối gì đều phí công, cho nên Bạch Trảm Hoang lựa chọn phương thức giao lưu thẳng thắn nhất.

Minh Vương cũng chẳng có thiện cảm gì với hắn, nhưng quả thật không tính là ghét.

“Ngài đồng ý rồi?”

“Ừ.”

“Gặp một lần cũng tốt, con cũng muốn biết, Hoang Lâm có thể nói ra chuyện gì.” Bạch Hưu Mệnh cũng không cảm thấy Bạch Trảm Hoang muốn gặp Hoang Lâm thật sự là vì phối hợp điều tra, chàng rất tò mò, Hoang Lâm có thể mang đến thông tin hữu ích gì cho Bạch Trảm Hoang?

Sau khi Bạch Trảm Hoang được công công quản sự đưa ra khỏi phủ Minh Vương, hắn mới lên xe ngựa đỗ ở bên ngoài.

Xe ngựa chạy ra khỏi phạm vi phủ Minh Vương, lại chạy ước chừng non nửa canh giờ, mới dừng ở ngoài cửa một tòa nhà.

Bắc Hoang Vương nhiều năm không vào kinh, ở kinh thành cũng không có Vương phủ, nơi ở hiện giờ chỉ là nơi đặt chân tạm thời.

Bạch Trảm Hoang vào phủ, người hầu trong phủ cũng không nhiều lắm, đều đi theo hắn từ Bắc Hoang tới đây.

Quản gia thấy hắn trở về, bước lên đón nói: “Vương gia, bữa tối đã chuẩn bị xong, ngài muốn hiện giờ dùng luôn không?”

Bạch Trảm Hoang gật gật đầu, cất bước đi đến viện của mình, đi được vài bước mới quay đầu hỏi: “Hoang Vũ đã trở lại chưa?”

“Còn chưa ạ.”

“Chờ nàng ta trở lại, bảo nàng ta trực tiếp tới gặp ta.”

“Vâng.”

Bạch Trảm Hoang dùng cơm xong, đổi một bộ thường phục rộng rãi thoải mái, bê bàn cờ lên trên giường, ngồi tự mình đánh cờ với chính mình.

Cờ hạ được hai ván, Hoang Vũ rốt cuộc mới xuất hiện.

“Vương gia, thuộc hạ đã trở lại.”

Sự chú ý của Bạch Trảm Hoang vẫn đặt ở bàn cờ: “Nói đi.”

“Bạch Hưu Mệnh và Quý Thiền quen biết vào tết Thượng Nguyên năm trước, hắn bắt Quý Thiền vào Trấn ngục, dường như đã dùng hình, sau đó lại đưa người ra ngoài. Sau đó hai người họ bởi vì vụ án dì Tiểu Lâm thị của Quý Thiền mà có giao thoa, lần đó Quý Thiền bị bệnh, Bạch Hưu Mệnh dùng thủ lệnh của Minh Vương mở cửa cung mời Thái y tới chẩn trị cho nàng ta…”

Hoang Vũ còn chưa nói xong, bỗng nhiên nghe được bịch một tiếng, hộp cờ bày ở bên cạnh bỗng nhiên rơi xuống mặt đất, quân cờ màu đen bên trong rơi đầy đất.

Hoang Vũ lập tức ngậm miệng lại, lại nghe giọng Bạch Trảm Hoang vang lên trên đỉnh đầu, trong giọng nói kia đầy lạnh lùng: “Tiếp tục nói.”

Hoang Vũ chỉ có thể căng da đầu nói ra kết quả điều tra của mình, nói rõ ràng toàn bộ những gì về hai người họ.

Tuy rằng chỉ có thời gian một năm ngắn ngủi, nhưng hai người giao thoa thực sự không ít. Mặc dù nàng ta với chuyện tình yêu cũng không hiểu biết nhiều, nhưng cũng có thể nhìn ra được, quan hệ giữa hai người này càng thêm thân mật, Bạch Hưu Mệnh càng dần dần dung túng Quý Thiền.

Một lần gần nhất, hai người cùng rời khỏi Thượng Kinh, hướng đi không rõ, nhưng dường như là ra khỏi địa giới Đại Hạ, hai tháng sau mới cùng nhau trở về.

Trai đơn gái chiếc cùng nhau ra ngoài, có khả năng không xảy ra việc gì sao?

Sau khi Hoang Vũ nói xong tin tức điều tra được cũng không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Vương gia nhà mình.

Sau một hồi yên ắng làm người ta hít thở không thông, giọng Bạch Trảm Hoang mới lại vang lên: “Bạch Hưu Mệnh thì sao, ngươi điều tra được những gì?”

Lần này Hoang Vũ có chút khó xử: “Thuộc hạ vô năng, tin tức về Bạch Hưu Mệnh rất ít, chỉ biết người này rất được Hoàng đế và Thái tử coi trọng, ngày thường dường như không có lui tới với triều thần, không có quá nhiều nhược điểm để bắt được, duy nhất đáng lên án, chính là chuyện hắn tự tay huỷ diệt phủ Tây Lăng Vương.”

“Bổn vương nhớ rõ, căn nguyên thù hận giữa Bạch Hưu Mệnh và Tây Lăng Vương dường như đến từ chính Tây Lăng Vương phi?”

“Vâng, Tây Lăng Vương lợi dụng Yêu tộc hại chết Tây Lăng Vương phi. Bạch Hưu Mệnh dường như rất là căm ghét Yêu tộc, từ sau khi hắn tọa trấn Thượng Kinh, trong kinh rất nhiều Yêu tộc được nuôi dưỡng đều bị dọn dẹp sạch sẽ.”

Bạch Trảm Hoang bỗng nhiên cười một tiếng: “Ngươi nói xem, hắn biết thân phận thật sự của A Triền không?”

Trước Tiếp