Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dưới đàn tế, A Triền gỡ xuống mũ miện trên đầu, đặt lên cây cột được dựng ở mé Tây đàn tế, ba người còn lại cũng đều tháo phát quan, cùng xuống khỏi đàn tế.
A Triền mới quay người lại, đã nhìn thấy Thân Hồi Tuyết không ngừng vẫy tay với nàng, nàng bèn đi qua bên đó.
Chờ nàng đi tới, Thân Hồi Tuyết đeo lên cho nàng vòng hoa đã chuẩn bị từ trước.
Còn có những người khác tranh thủ lúc A Triền chưa chuẩn bị, tròng những vòng hoa nhỏ lên trên cổ tay nàng. Bởi vì nhìn rất đẹp, A Triền cũng đều nhận.
Tiếng hoan hô chung quanh thật sự quá ồn ào, Thân Hồi Tuyết hét ở bên tai A Triền: “Đi thôi, yến hội bắt đầu rồi.”
A Triền còn chưa kịp phản ứng, Thân Hồi Tuyết đã kéo nàng đi về phương hướng khác.
Nàng vốn còn muốn tìm kiếm tung tích Bạch Hưu Mệnh, thế nhưng khi quay đầu lại, chỉ có thể nhìn thấy đám người đông nghìn nghịt, căn bản không cách nào phân biệt được bóng dáng đối phương từ trong đám người.
Bị Hồi Tuyết lôi kéo, A Triền cùng những người dân thôn vốn tụ tập ở chung quanh đàn tế đi tới hướng trung tâm thôn trại.
Còn chưa đi đến nơi, nàng cũng đã thấy ngọn lửa cháy lên hừng hực ở cách đó không xa.
Lại đi về phía trước thêm vài bước, chỉ thấy trên bãi đất trống giữa thôn, có đắp một đài lửa thật lớn, ngọn lửa bốc lên cao, nhiệt lượng cuồn cuộn không ngừng tản ra khắp bốn phía, ánh lửa nhảy nhót chiếu rọi khuôn mặt mỗi người.
Bên trên những phiến đá chung quanh đài lửa có chất đống các loại hoa tươi đủ màu sắc, vò rượu giống nhau được xếp chồng chất thành ngọn núi nhỏ, rau quả tươi ngon, còn có thịt nướng nguyên tảng ngoài giòn trong mềm mùi thơm nức mũi.
Theo dòng người tụ tập càng lúc càng nhiều, bốn người hôm nay tham gia điệu múa hiến tế bị đám người vây quanh đi vào bên cạnh đống lửa, mọi người tay kéo tay, bắt đầu nhảy múa quay tròn chung quanh đống lửa.
Tiếng trống và tiếng ca vang lên dường như có thể xuyên thấu cả bầu trời đêm, yến hội hôm nay mới chính thức bắt đầu.
Sau khi nhảy chung với mọi người, A Triền bị Thân Hồi Tuyết nắm tay cùng nhảy một điệu nhảy, lại bị một người không quen biết đổi Hồi Tuyết đi, tiếp tục điệu nhảy với bạn nhảy mới.
Mỗi người nhảy múa đều không giống nhau, mọi người cũng không từng học tập, chỉ bằng tâm trạng trong giờ khắc này, dùng động tác vũ đạo biểu lộ niềm vui sướng trong lòng.
Ở trong bầu không khí náo nhiệt vui mừng như vậy, A Triền cũng quên mất phiền não và ưu sầu, trong lòng chỉ còn lại có sung sướng.
Nhảy vài vòng, nàng thật sự có hơi không kiên trì được, thở hồng hộc mà tìm kiếm tung tích Thân Hồi Tuyết, còn chưa nhìn thấy Hồi Tuyết, lại thấy Liệt Hành đang đứng ở trong đám người múa may, bị mấy cô nương vây quanh.
Những cô nương trẻ tuổi đó hôm nay đều mặc trang phục lộng lẫy ra ngoài,trong tay mỗi người các nàng đều cầm một bó hoa, dường như muốn tặng cho Liệt Hành.
Trong ánh mắt chờ mong của mọi người Liệt Hành nhận bó hoa màu trắng trên tay một người trong đó, trên mặt những người khác lộ ra vẻ thất vọng, đám người lần lượt rời khỏi, mà cô gái trẻ còn ở lại kia thì vẻ mặt ngượng ngùng dắt tay Liệt Hành.
Hai người trong tiếng hoan hô của những người bên cạnh, đi ra khỏi đám người.
A Triền thấy hết một màn này, luôn cảm thấy mình vừa chứng kiến chuyện gì đó khó lường.
Sau một màn như vừa rồi, A Triền chú ý tới, bên cạnh có vài đôi nam nữ trẻ tuổi đều như thế này, nhận hoa đối phương tặng, sau đó cùng nhau rời khỏi.
Thân Hồi Tuyết không biết khi nào trở lại bên cạnh A Triền, thấy nàng xem náo nhiệt đến hăng say, bèn đưa tới một chén rượu trái cây tản ra hương rượu nhàn nhạt.
“Rượu trái cây trong thôn ủ, mau nếm thử.”
A Triền nhảy lâu như vậy, vừa lúc khát nước, nàng bưng chén lên uống hơn phân nửa chén.
Rượu trái cây chỉ mang theo hương rượu nhàn nhạt, còn khi vào trong miệng lại là hương trái cây nồng đậm tươi mát, nàng lại không nhịn được lại uống hết nửa chén còn lại.
Đưa cái chén không cho Thân Hồi Tuyết, A Triền không nhịn được tò mò trong lòng, thì thào hỏi: “Bọn họ đều đi đâu vậy?”
Thân Hồi Tuyết mím môi cười, nàng ấy đã biết A Triền sẽ không nhịn được hỏi, bởi vì lần trước người tò mò như vậy chính là nàng ấy.
“Đại khái là cùng nhau về nhà.”
Về nhà?
A Triền trợn tròn hai mắt, chớp chớp vài cái, chỉ ra khác thường trong đó: “Thế nhưng bọn họ thoạt nhìn không phải quen thuộc cho lắm.”
Thân Hồi Tuyết nói hàm ý sâu xa: “Qua tối nay sẽ quen.”
Ở chỗ Vu tộc này, xem mắt cũng không cần thông qua cha mẹ, sau mỗi một lần tế lễ, đều sẽ có yến hội long trọng, đối với những người trẻ tuổi trong thôn mà nói, nơi đây là chỗ giao lưu tốt nhất.
Nếu như nhìn trúng ai, là có thể tặng hoa mình mang tới cho đối phương, nếu như đối phương nhận hoa, là có thể tiếp tục phát triển mối quan hệ.
MiệngA Triền hơi há ra, là ý mà nàng hiểu được đó sao?
Tuy rằng nàng là một con hồ ly kiến thức rộng rãi, nhưng vẫn lần đầu tiên nhìn thấy tập tục như vậy, Vu tộc thật sự là quá tự do.
Ngay khi hai người nói chuyện, lại một đôi nam nữ trẻ tuổi nắm tay nhau ở trước mặt hai người rồi đi xa.
“Nếu như sau đêm nay bọn họ phát hiện không thích hợp thì phải làm sao?” A Triền quay đầu nhìn một đôi trẻ tuổi vừa đi xa, không nhịn được hỏi.
“Vậy yến hội lần sau chọn lại một lần nữa, dù gì cũng sẽ gặp được người thích hợp.” Thân Hồi Tuyết đã thấy nhiều rồi, bây giờ đã không cảm thấy kinh ngạc, “Mỗi lần sau yến hội, trong thôn người thành thân đều sẽ rất nhiều.”
Thích là có thể dẫn về nhà thử một lần sao?
Có thể là bởi vì vừa uống rượu xong, cũng có thể là bị không khí như vậy lây nhiễm, thế nhưng A Triền cũng có chút ngo ngoe rục rịch.
Nàng nhìn hoa tươi chất đống bên cạnh đài lửa, thỉnh thoảng có người tiến lên lấy hoa, nàng cũng muốn đi.
Có điều… hình như từ lúc tế lễ bắt đầu, đã không nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh.
Nàng quay đầu tìm kiếm khắp nơi, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang tới gần nơi xếp hoa.
Chàng đang bị mấy cô gái trẻ ngăn đón, bởi vì quá xa, A Triền căn bản không thấy rõ vẻ mặt các nàng ấy.
Có thể là ánh mắt nàng quá mức rõ ràng, Bạch Hưu Mệnh dường như phát giác ra, chàng bỗng nhiên quay đầu, lướt qua đám người khiêu vũ, đối diện với ánh mắt A Triền nhìn sang đây.
Chàng chỉ nhìn A Triền từ phía đằng xa, dường như vẫn không dự tính tới gần nàng.
“Hồi Tuyết.” A Triền bỗng nhiên gọi người bên cạnh một tiếng.
“Làm sao vậy?”
“Ta đi lấy hoa.”
Thân Hồi Tuyết ngẩn người, nàng ấy quay đầu nhìn về phương hướng bồn hoa, sau đó nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh.
Nàng ấy lập tức lộ ra nụ cười hiểu rõ: “Đi đi.”
A Triền đỡ phía dưới vòng hoa trên đầu, xuyên qua đám người, bước nhanh tới hướng tới đài lửa.
Đáng tiếc còn chưa tới gần, đã bị đám người đang múa ngăn cản đường đi, chờ đám người kia nhảy múa đi qua, bóng dáng Bạch Hưu Mệnh đã không thấy đâu cả.
Nàng xoay người, lại thấy được chàng ở ngoài đám người.
A Triền tìm bóng dáng chàng, bất tri bất giác cũng đã đi ra ngoài đám người, dần dần rời xa yến hội ồn ào náo nhiệt.
Đi xuyên qua bóng tối theo bóng người phía trước dường như cố ý làm nàng đuổi không kịp, đi qua con đường quen thuộc, A Triền lại lần nữa về tới đàn tế cuối thôn.
Ngọn lửa trong các lò lửa đã dần dần tắt, chỉ còn lại tàn lửa trong lò chiếu sáng chung quanh.
Lúc này, Bạch Hưu Mệnh đang ngồi ở một bậc thang dưới đàn tế, lẳng lặng ngắm nhìn nàng.
A Triền giẫm lên bậc thang, đi bước một lên đàn tế, dừng lại ở trước mặt Bạch Hưu Mệnh.
Náo nhiệt ở nơi xa làm cho nơi này trở nên quá mức an tĩnh, hai người một đứng một ngồi, vậy mà A Triền lại có thể nhìn xuống Bạch Hưu Mệnh.
Nàng hỏi: “Vì sao muốn tới nơi này?”
Không hề nghi ngờ, chính mình đã bị dụ dỗ tới đây.
“Muốn ngắm nàng khiêu vũ ở đây cho ta, chỉ nhảy cho ta xem.” Bạch Hưu Mệnh ngửa đầu nhìn A Triền, hầu kết nhô lên theo tiếng nói cuộn lên cuộn xuống.
Tư thế như vậy, rõ ràng là chàng ở vào thế yếu, nhưng ánh mắt nóng rực thản nhiên như thế, làm A Triền dường như không có cách nào nói ra lời từ chối.
“Được không?” Giọng chàng khàn khàn nỉ non, giống như là mang theo mồi nhử đầy mỹ vị trong bẫy rập.
A Triền cảm giác nhiệt độ thân thể đã lên cao, trái tim đập mất khống chế, nàng l**m l**m cánh môi cũng không khô khốc: “… Được.”
Dưới ánh nhìn chăm chú của Bạch Hưu Mệnh, A Triền bước qua một bậc thang tiến lên trước, đứng ở trên đàn tế.
Tiếng gõ nhịp nhẹ nhàng vang lên, ngón tay Bạch Hưu Mệnh gập lên, gõ nhẹ lên bậc thang bằng gỗ, tiếng gõ nhịp không mạnh mẽ bằng tiếng trống, nhưng cũng không hề kém nhịp trống khi tế lễ.
Bước theo nhịp gõ quen thuộc, thân thể A Triền cũng chuyển động theo.
Điệu múa hiến tế của Vu tộc bắt nguồn từ thời thượng cổ trong quá trình khi tổ tiên Vu tộc săn thú, khi nam tử nhảy thì mạnh mẽ cuồng dã, nhưng mỗi một động tác của người trước mắt ở trong mắt Bạch Hưu Mệnh, đều tràn ngập mê hoặc.
Nàng ngửa cổ ra sau, đong đưa hai tay và lắc vòng eo, làm Bạch Hưu m*nh c*n bản không cách nào dời ánh mắt đi. Nếu chàng là con mồi của A Triền, chắc chắn sẽ không lựa chọn chạy trốn, chàng sẽ bó tay chịu trói, mặc nàng muốn làm gì thì làm.
Từ một khắc nhìn thấy nàng ở trên đàn tế kia, trong đầu chàng ý niệm kiều diễm đã đâm sâu bén rễ, giờ khắc này, rốt cuộc đã không áp chế được.
Nhịp gõ đột nhiên im bặt, A Triền quay đầu nhìn phía Bạch Hưu Mệnh, chỉ thấy chàng đứng lên, cất bước đi tới chỗ nàng.
Trong tay chàng không biết khi nào có thêm một bó hoa, đóa hoa màu lam được gom lại với nhau, như là một quả cầu hoa.
Bó hoa được giơ lên trước mắt A Triền: “Thích không?”
A Triền nghiêng đầu, nàng rất tò mò, Bạch Hưu Mệnh biết tối nay tặng hoa người khác có ý nghĩa gì không?
Nàng thử nâng tay lên, cầm bó hoa kia.
Ngay sau đó, A Triền chỉ cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng, cả người bị bế ngang lên, vòng hoa trên đỉnh đầu rơi xuống đất, Bạch Hưu Mệnh lại không chút để ý đến, ôm nàng đi vào chỗ sâu trong bóng tối.
Cửa phòng rầm một tiếng bị đá văng, hai bóng người dây dưa lảo đảo đi tới hướng giường, khi môi lưỡi quấn quýt phát ra âm thanh rất nhỏ, trong bóng đêm càng thêm rõ ràng.
Vào phòng, Bạch Hưu Mệnh thật giống như đã mất đi khống chế.
A Triền bị chàng quấn lấy, không biết khi nào bắp chân đã chạm vào mép giường, thân thể nàng không cách nào duy trì cân bằng, ngã về phía sau.
Bạch Hưu Mệnh quỳ một gối ở trên giường, lòng bàn tay nhiệt độ nóng ghê người đặt ở sau thắt lưng nàng, hơi chống đỡ thân thể của nàng đã mất đi lực đạo, không để nàng ngã xuống.
Khi sống lưng A Triền dán xuống đệm giường mềm mại, thân thể cao lớn rắn chắc của chàng cũng áp xuống theo.
Sức nặng thình lình đè xuống làm nàng không nhịn được hừ nhẹ một tiếng, bàn tay nhỏ từ sau cổ Bạch Hưu Mệnh trượt đến ngực chàng, để ở giữa hai người.
Cơ bắp dưới bàn tay nàng căng chặt, cho dù cách quần áo, cũng có thể miêu tả ra hình dáng rõ ràng của từng khối cơ bắp.
A Triền đẩy đẩy người phía trên mình, nhưng hoàn toàn không cách nào lay động.
Hôm nay chàng hôn hung ác khác thường làm A Triền dần dần mất đi chống đỡ, nàng chỉ có thể ngửa đầu, bị ép thừa nhận chàng xâm lấn, cho đến khi gần như thở không nổi, mới nghiêng đầu đi.
Bạch Hưu Mệnh không hề có ý định dừng lại, đôi môi ướt nóng của chàng lại hạ xuống, dừng ở trên cằm nàng, lại đến cần cổ mảnh khảnh yếu ớt.
A Triền nằm ngửa ở dưới người chàng, ánh mắt mê mang, đôi môi hồng hào quá mức hơi mở ra, hít thở không khí mới mẻ.
Nàng cảm giác thân thể mình dường như đang bị thiêu đốt, nơi nào cũng nóng.
“Nóng quá…” Nàng nhẹ giọng nỉ non.
“Nơi nào nóng?” Bạch Hưu Mệnh ngậm lấy vành tai của nàng, giọng nói mơ hồ không rõ hỏi.
A Triền không để ý tới chàng: “Nóng, muốn tắm rửa…”
“Được, đi tắm rửa.” Bạch Hưu Mệnh trở mình, lại ôm ngang nàng lên.
A Triền lần đầu tiên bị chàng ôm như vậy, hoảng sợ, hai chân quấn chặt lấy eo chàng.
Bạch Hưu Mệnh thả nàng vào thùng tắm trước, A Triền không chịu buông tay, chàng bèn ôm theo cả nàng vào thùng tắm.
A Triền nằm ngửa, người ngập trong nước, trang phục tế lễ trên người dính nước, dường như dán ở trên người, theo tiếng th* d*c kịch liệt của nàng, hình dáng trước ngực phập phồng có thể thấy được rõ ràng. Bạch Hưu Mệnh một tay đỡ lấy thành thùng tắm, ánh mắt càng thêm nặng nề, đuôi mắt nổi lên một vệt đỏ.
Dưới ánh nhìn chăm chú của nàng, chàng cởi bỏ đai lưng, kéo xuống trường bào ướt đẫm trên người ném sang một bên.
Ánh mắt A Triền không thể ức chế được di chuyển xuống dưới, tới cơ bắp hình dáng rõ ràng dưới bụng chàng, thấy gân xanh hơi nhô lên, rồi hoàn toàn dịch chuyển xuống dưới lưng quần. Nàng nuốt nuốt nước bọt, bàn chân cuộn lên không tự giác mà rụt về sau.
Bạch Hưu Mệnh không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào nàng, giống như là dã thú đói đến phát điên rồi nhìn chằm chằm vào con mồi, không chịu bỏ lỡ cảm xúc biến hóa rất nhỏ của nàng.
Cánh tay chàng hoàn toàn đi vào trong nước, bắt được mắt cá chân nàng, bàn tay to khép lại ôm lấy bàn chân nhỏ mềm mại kia, A Triền không nhịn được run rẩy.
Bàn tay buông ra, lần từ cẳng chân lên trên.
Nước tắm ấm áp không thể gột rửa khô nóng trên người A Triền, nước trong thùng tắm giống như sóng biển, cứ cuốn lên hết đợt này đến đợt khác, nước rơi xuống mặt đất, lưu lại vệt nước rõ ràng.
Một đôi chân ngọc theo sóng nước lắc qua lắc lại, trắng đến chói mắt.
Đêm càng sâu thêm, bên ngoài cuồng hoan còn chưa kết thúc, trong căn phòng tối đen, hơi thở ái muội gần như đặc sệt.