Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bạch Hưu Mệnh đặt A Triền lên trên giường, đắp chăn cho nàng, ngồi ở đầu giường lẳng lặng mà nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng.
Có lẽ là bởi vì đệm chăn dưới thân lạnh lẽo, trong lúc mơ ngủ A Triền theo bản năng mà tới gần nguồn nhiệt bên cạnh, chẳng những cọ cả người qua, còn ý đồ duỗi tay ôm nguồn nhiệt vào trong lòng mình.
Nhìn nàng dán lên trên người mình còn chưa đủ, cái tay nhỏ không an phận kia còn s* s**ng trên đùi chàng, Bạch Hưu Mệnh bắt lấy tay nàng, nhét trở lại trong chăn.
Qua không bao lâu, cái tay nhỏ kia lại lén lút mà thò ra.
Chàng không có cách nào, đành phải cầm lấy tay A Triền, lúc này nàng mới an phận.
A Triền ngủ một giấc này thật sự rất ngon, lúc tỉnh lại, nhất thời quên mất chính mình đang ở đâu, chỉ biết trước mắt tối om, tay còn bị người ta nắm lấy một cách lỏng lẻo.
Nàng mới rút tay ra, Bạch Hưu Mệnh vẫn luôn ngồi dựa ở đầu giường nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên mở choàng mắt.
“Tỉnh rồi?” Trong bóng đêm, giọng chàng mang theo chút lười biếng.
“Chừng nào thì chàng về, sao lại không đánh thức ta?” A Triền còn buồn ngủ mà ngồi dậy, cả người lười biếng không chút sức lực.
Bạch Hưu Mệnh duỗi tay ôm lấy eo nàng, còn không dùng sức, nàng đã ngã vào trong lòng chàng.
A Triền nghiêng người, điều chỉnh một tư thế thoải mái, đầu gối lên trên vai chàng, lại ngáp một cái.
“Thấy nàng đang ngủ ngon lành, không nỡ gọi nàng dậy.” Một tay Bạch Hưu Mệnh đỡ vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của nàng, làm cả người nàng dán sát vào trong lồng ngực mình, một tay còn lại thì hơi gập ngón tay lên, cọ cọ ở trên mặt nàng, “Sao hôm nay đột nhiên lại tới tìm ta?”
“Ta vốn muốn tìm chàng cùng ăn cơm.” A Triền ngước mắt lên, nhìn thấy khi chàng nói chuyện hầu kết cứ cuộn lên cuộn xuống, cảm thấy thú vị, bèn sờ sờ lên.
Hô hấp của Bạch Hưu Mệnh đột nhiên nặng nề, nhưng A Triền vẫn chưa nhận thấy được.
Chàng cúi mắt, nhẹ giọng hỏi: “Tìm ta chỉ vì ăn cơm à?”
A Triền của chàng cũng sẽ không vì bất kỳ ai mà ấm ức chính mình.
Được chàng nhắc nhở, A Triền mới nhớ tới chuyện đứng đắn, động tác trên tay cũng ngừng lại: “Còn muốn thuận tiện hỏi một chút, cái lư hương đó, chàng đã tra ra được manh mối chưa?”
Câu hỏi này làm Bạch Hưu Mệnh có chút ngoài ý muốn, ánh mắt chàng khẽ động, trả lời: “Còn chưa, có chuyện gì vậy?”
“Vậy… Có thể trả lại lư hương cho ta trước không?”
Bạch Hưu Mệnh nhướng mày: “Ấn theo quy định, lư hương đó liên quan đến trọng án, vụ án còn chưa phá, vật chứng không thể trả lại.”
“Nhưng mà?” A Triền hướng mắt trông mong chờ chàng chuyển ý.
“Không có nhưng mà.”
Hy vọng thất bại, A Triền hơi dẩu môi bất mãn nói: “Manh mối vụ án là ta cung cấp, vật chứng cũng là ta cung cấp, các chàng cũng chưa điều tra ra cái gì cả, cũng không thể cứ kéo dài như vậy thêm vô thời hạn được đâu.”
“Nói cũng có lý.”
“Đúng không.”
“Nhưng Minh Kính Tư chúng ta, xưa nay không nói đạo lý.”
“Thật sự không thể châm chước một chút sao?” Ngón tay A Triền cong cong, cào cào cổ chàng, như là lông chim nhẹ nhàng phất qua trên da.
Bạch Hưu Mệnh cười mà không nói, bàn tay đỡ ở trên eo A Triền nhẹ nhàng di chuyển, như là đang ám chỉ gì.
Trong lòng A Triền căm giận, nghĩ thầm người đàn ông này thật là càng ngày càng được đằng chân lại muốn lân đằng đầu. Loại người giống như chàng, thật không thể nào cho một chút ngon ngọt, nếu không lần sau khẳng định sẽ càng quá mức.
Sau đó, đôi tay nàng chống ở trên vai chàng, chân nhấc lên, trực tiếp xoay người ngồi xuống người Bạch Hưu Mệnh.
Làn váy nàng giống như cánh hoa tản ra, che khuất chân hai người đang đan xen nhau.
Bạch Hưu Mệnh duy trì tư thế vốn có, một bộ dáng mặc người bắt nạt.
A Triền nghiêng người về phía trước, thân thể mềm mại dán ở trước ngực chàng, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể dưới tay này cường tráng, giấu dưới lớp quần áo này là nhiệt độ đốt người và sức mạnh cường đại.
Tay nàng chậm rãi di chuyển lên trên, ống tay áo rộng trượt xuống đến khuỷu tay, lộ ra một đoạn cánh tay trắng như ngó sen. Hai tay A Triền vòng quanh cổ chàng, Bạch Hưu Mệnh vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào nàng, vẫn không hề nhúc nhích.
Môi A Triền dán tới gần, khi còn chưa đụng tới môi chàng đã ngừng lại, sau đó môi đỏ khẽ hé ra, thò ra một đoạn lưỡi hồng hồng, khẽ l**m một chút ở trên môi chàng.
Nàng cảm giác được thân thể Bạch Hưu Mệnh đột nhiên căng chặt, điều này không làm A Triền lui bước, ngược lại làm nàng có chút hưng phấn.
Nàng bắt chước chàng làm lần trước, ngậm lấy môi chàng, chậm rãi cọ xát, chờ chàng rốt cuộc không nhịn được há miệng đáp lại, đầu lưỡi A Triền đã thâm nhập vào trong miệng chàng…
Mỗi một phản ứng của Bạch Hưu Mệnh vì nàng, đều làm A Triền càng thêm sa vào sâu hơn.
Hai người quấn quýt không biết bao lâu, A Triền mới quay đầu đi, tránh thoát môi lưỡi chàng dây dưa không thôi.
“Hối lộ này, Bạch đại nhân thích không?” Gương mặt A Triền cọ qua bên má chàng, tiến đến bên tai chàng, nhẹ giọng hỏi.
“Thích cực kỳ.”
“Vậy lư hương của ta thì sao?”
“Một lát nữa sẽ sai người đưa tới.”
A Triền không thầy dạy cũng hiểu mà lại sáp tới gần, nhẹ nhàng cắn cắn vành tai chàng: “Bạch đại nhân thật tốt.”
Cánh tay Bạch Hưu Mệnh ôm lấy eo nàng đột nhiên siết chặt, giọng đã khàn đến cực kỳ: “… Ta đổi ý rồi.”
“Cái gì?”
A Triền còn chưa kịp phản ứng lại, đã nghe chàng nói: “Một lần không đủ.”
“Bạch Hưu Mệnh, chàng không giữ chữ tín!” A Triền trừng lớn đôi mắt, thế mà có người lại dám tăng giá ở trước mặt nàng.
Đáng tiếc hiện tại giọng nàng vừa mềm mại lại vừa yêu kiều, không hề có tính uy h**p, cũng không thể biểu đạt ra sự phẫn nộ của nàng.
“Ta rất giữ chữ tín.” Bạch Hưu Mệnh m*t hôn ở bên gáy nàng, “Nàng đã quên, hôm Tết Thượng Nguyên, nàng còn nợ ta hai lần, không bằng trả nợ cả thể đi.”
“Ta không…”
A Triền còn không kịp từ chối, người đã bị đè xuống giường.
Trong phòng tối tăm, chỉ có thể nghe được tiếng th* d*c, cùng với môi lưỡi quấn quýt và tiếng nước ám muội.
Không biết qua bao lâu, ý thức của A Triền dần dần mơ màng, khó khăn lắm mới chờ được Bạch Hưu Mệnh lui lại, nàng há miệng thở hổn hển, rốt cuộc khôi phục được chút thần trí.
Lúc chàng lại một lần nữa áp tới, A Triền vội vàng giơ tay chặn lại môi chàng.
“Ưm, làm sao vậy?” Khác với mọi ngày, lúc này giọng chàng khàn khàn lại đầy mê người, A Triền thiếu chút nữa lại bị mê hoặc.
May mắn nàng kịp thời tỉnh táo lại, ngữ khí kiên định nói: “Ta đói lắm.”
“Đói bụng?”
“Ừ, sắp chết đói.”
Lời này cũng không xem như là lấy cớ, nàng thật sự rất đói bụng.
Cơm trưa chỉ ăn một chút, hiện tại đã tới buổi tối, nàng ngay cả nước cũng chưa uống được một ngụm.
Bạch Hưu Mệnh nhìn chăm chú vào nàng một hồi lâu, rốt cuộc đại phát từ bi mà buông tha cho nàng.
Chàng xoay người ngồi vào mép giường, hơi bình phục lại một chút, mới nghiêng đầu nhìn về phía A Triền đang sửa sang lại quần áo, hỏi nàng: “Muốn đi đâu ăn cơm, ăn ở nha môn hay là cùng ta đi ra ngoài ăn?”
Sở dĩ chưa nói muốn dẫn nàng hồi phủ ăn cơm là bởi vì chàng biết, A Triền sẽ không đồng ý.
A Triền cảm thấy chính mình hiện tại chân mềm nhũn hẳn là đi không nổi, nên hỏi: “Trong nha môn có nhà ăn không?”
“Có.”
“Đầu bếp tay nghề giỏi không?”
Bạch Hưu Mệnh cười: “Cũng không tệ lắm.”
Chàng đã nói không tồi, vậy hẳn là không tính quá kém, A Triền chỉ hơi do dự một chút đã nói: “Vậy cứ ăn ở đây đi.”
“Được, vậy giờ ta đi bảo bọn họ làm.”
Bạch Hưu Mệnh đứng dậy, sửa sang lại quan bào xộc xệch một chút, cất bước ra ngoài.
Một mình A Triền ở lại trong phòng, thân thể khô nóng theo nhịp tim đập dần dần bình phục lại, nhưng nàng giống như vẫn có thể cảm giác được, có hơi thở nóng rực phun lên ở bên gáy và đầu vai nàng.
Xúc cảm ướt nóng kia, trong khoảng thời gian ngắn chỉ sợ nàng rất khó quên.
Đóng cửa phòng lại, Bạch Hưu Mệnh ra khỏi phòng.
Chàng đứng ở cửa một hồi lâu, mới dặn dò Minh Kính Tư vệ đi ngang qua đó: “Gọi Phong Dương tới đây một chuyến.”
“Vâng.” Minh Kính Tư vệ kia vội vàng chạy chậm rời khỏi.
Không bao lâu, Phong Dương vội vã chạy tới.
Cho dù ánh sáng tối tăm, nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ ràng đại nhân nhà hắn trông có vẻ như bị cắn rách môi dưới, cùng với đuôi mắt hơi đỏ.
Phong Dương theo bản năng mà nhìn căn phòng tối om phía sau Bạch Hưu Mệnh, yên lặng gục đầu xuống, không dám nhìn nhiều.
“Đại nhân, ngài có gì dặn dò?”
“Lát nữa dặn đầu bếp làm vài món ăn đưa tới, món ăn mặn dùng thịt gà làm.” Giọng Bạch Hưu Mệnh không hiện rõ hỉ nộ, nhưng Phong Dương có thể cảm giác được, hiện tại đại nhân nhà hắn tâm tình cực tốt.
“Vâng.”
“Còn nữa… mang lò Ngu Sơn tới đây, vụ án này, tạm thời chậm lại.”
Phong Dương có hơi sửng sốt: “Thế nhưng chúng ta đã tra được Triệu gia, cứ như vậy ngừng lại sao ạ?”
Không giống như Bạch Hưu Mệnh nói với A Triền, Minh Kính Tư đã dựa theo manh mối A Triền cung cấp trước đó, tra được người bán lư hương, đương nhiên cũng tra ra được Triệu Trạch Khiêm, có điều bọn họ tạm thời còn không kinh động tới Triệu gia.
“Chỉ bằng một lư hương, không có cách nào lay động Triệu gia.”
Phong Dương cũng hiểu rõ đạo lý này, Triệu Kỳ còn sống, chỉ bằng một cái lư hương này, không cách nào làm chứng cứ, cho dù lấy ra được, Triệu gia cũng có thể tìm các loại lý do thoái thác.
Mà vụ án này thời gian đã quá xa rồi, bên phía Thượng gia dường như không tra được dấu vết, điểm duy nhất nắm được chỉ là Triệu gia.
Minh Kính Tư không thể bằng vào điểm này mà đi điều tra nhà đế sư tiền triều, cho dù là đại nhân nhà bọn họ đi xin chỉ, bệ hạ cũng không thể nào đồng ý, trừ phi có bằng chứng, hoặc là người Triệu gia lộ ra dấu vết.
“Không phải là đại nhân muốn đưa lò Ngu Sơn cho Quý cô nương chứ?” Phong Dương bỗng nhiên nhanh trí, hỏi.
“Ừ.”
Đại nhân nhà mình quyết định, đương nhiên không được xía vào, có điều Phong Dương vẫn nhắc nhở: “Đại nhân, Thượng gia bị diệt môn và Triệu gia đã từng có quan hệ thông gia, nếu giống như suy đoán, thật sự là Triệu gia động tay, bọn họ phát hiện lư hương bị mất, tất nhiên sẽ điều tra cẩn thận, chỉ sợ rất nhanh sẽ tra ra được Quý cô nương.”
Nếu không tìm thấy lư hương, đối phương có khả năng còn sẽ tiếp tục điều tra, nhưng nếu như biết được lư hương ở trong tay Quý cô nương, sự tình liên quan đến nhiều mạng người như vậy, Triệu gia vì che giấu bí mật này, chưa chắc sẽ không hạ tử thủ.
Tuy nhiên những lời này Phong Dương cũng không nói ra miệng, đoán chừng trong lòng đại nhân nhà hắn cũng biết rõ ràng.
Bạch Hưu Mệnh không biết nghĩ tới chuyện gì, giơ tay sờ sờ vết thương dưới môi, bỗng nhiên cười khẽ một tiếng: “Không sao, đi mang tới đây đi.”
A Triền vì lấy lư hương về, có thể nói là hao hết tâm tư.
Thời gian ngắn như vậy, nàng đột nhiên đổi ý, duy nhất có thể gọi là biến số, chính là Thái phi Bắc Hoang Vương gần đây vào kinh.
Chàng thật sự rất tò mò, nàng cần lư hương, rốt cuộc muốn làm gì?
“Thuộc hạ lập tức đi luôn.” Thấy đại nhân nhà mình trong lòng hiểu rõ, Phong Dương cũng không nói nhiều, trước hết sai thuộc hạ tới phòng bếp dặn dò đầu bếp nấu ăn, còn mình thì đi mang tới vật chứng lò Ngu Sơn.
A Triền ở trong phòng đợi không bao lâu, cửa phòng mở ra, Bạch Hưu Mệnh đi đến. Chàng búng ngón tay một cái, ngọn nến trên bàn trong nháy mắt sáng lên.
A Triền thấy chàng cầm cái hộp gấm đi vào, lập tức đứng lên đón, mắt trông mong mà nhìn cái hộp kia.
Bạch Hưu Mệnh đặt hộp gấm vào trong tay nàng: “Lò Ngu Sơn của nàng.”
A Triền mở hộp, lấy lư hương từ bên trong ra, chắc chắn là lư hương mà Lữ chưởng quầy đưa cho nàng.
Nàng cất cái hộp, vốn tưởng rằng Bạch Hưu Mệnh ít nhất sẽ dò hỏi nàng cần lư hương để làm gì, không ngờ rằng chàng lại chẳng hỏi gì cả, như thế khiến nàng bớt đi không ít chuyện.
Tuy rằng chờ tới hôm xảy ra chuyện, Bạch Hưu Mệnh tất nhiên sẽ biết rõ mọi chuyện có quan hệ với nàng, có điều khi đó, hết thảy hẳn đã trần ai lạc định.
Kế tiếp, còn phải trông vào Thượng Ẩn.
Khi Thượng Ẩn trở lại Triệu gia, trời vẫn còn sớm.
Mấy ngày này y không cần tới trước mặt Thái phi hầu hạ, cũng không ai để ý đến hành tung của y, y vẫn luôn ở trong phòng đến chạng vạng, bỗng nhiên có người tới gõ cửa.
Thượng Ẩn mở cửa, phát hiện người đến là nha hoàn hầu hạ bên cạnh Thái phi.
Nha hoàn kia khuôn mặt căng thẳng, đứng ở cửa nói với Thượng Ẩn: “Thái phi lệnh ngươi qua đó.”
“Ừ.” Thượng Ẩn dựa theo thói quen ngày xưa của Triệu Ẩn, chỉ đáp một tiếng, đã cất bước đi ra khỏi phòng.
Nha hoàn kia cũng không dẫn y tới chỗ ở của Thái phi, bọn họ lại tới viện của Triệu Kỳ.
Lúc này trời đã tối, trong viện của Triệu Kỳ treo rất nhiều đèn lồng, ánh chiếu cả tòa sân viện sáng trưng.
Trong chính sảnh càng sáng như ban ngày, một chiếc đèn ánh trăng được khảm mấy chục viên dạ minh châu không biết khi nào bị khiêng tới đây, bày ở trong sảnh.
Thượng Ẩn mới bước một bước vào trong phòng, đã nhìn thấy ngọn đèn kia.
Ở Bắc Hoang, cơ hội y và mẹ y được ở chung kỳ thật rất ít, nhưng y ghi nhớ mọi chuyện từ sớm, cho nên nhớ rõ mỗi một câu mà bà đã từng nói.
Có một lần bà bị chịu hình bị rút móng tay, bọn chúng đưa y vào địa lao, y có cơ hội ngắn ngủi được ở bên cạnh mẹ.
Y còn nhớ rõ, mẹ y rúc ở trong góc phòng giam đen sì dùng giọng nói nhẹ nhàng nói với y, năm bà cập kê, ông ngoại bà ngoại tiêu số tiền lớn mời thợ thủ công chế tạo một chiếc đèn ánh trăng, mỗi khi đêm xuống, đèn ánh trăng kia có thể chiếu sáng căn phòng giống như ban ngày, vô cùng đẹp.
Khi đó Thượng Ẩn không cách nào tưởng tượng đèn ánh trăng trông như thế nào, hiện giờ đã chính mắt nhìn thấy, quả nhiên thật đẹp đẽ.
Thượng Ẩn chỉ nhìn lướt qua đèn ánh trăng, vẻ mặt không có nửa phần dao động, sau khi vào phòng lập tức đi đến trước mặt Thái phi, quỳ xuống.
“Thuộc hạ tới muộn, mong Thái phi trách phạt.”
Thái phi lúc này một tay chống trên trán, đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy giọng Thượng Ẩn, bà ta nhấc mí mắt lên nhìn thoáng qua, ngữ khí nhàn nhạt: “Đứng lên đi.”
Sau đó, ánh mắt bà ta lại rơi xuống trên người cha con Triệu Tuần và Triệu Trạch Khiêm đang quỳ gối trong chính sảnh.
Giống như Thượng Ẩn suy đoán, sau khi trừng phạt Triệu Ẩn, Thái phi quả nhiên tra xét Triệu Trạch Khiêm, sau đó tra ra vấn đề.
Thượng Ẩn đứng ở phía sau Thái phi, cũng nhìn về phía đôi cha con kia.
“Trạch Khiêm, nói cho cô tổ mẫu, lư hương đó đi đâu rồi?”
Thái phi vừa lên tiếng, Triệu Trạch Khiêm hơi run rẩy, cậu ta ấp úng một lúc lâu, cũng không thể nói ra lư hương đó đang ở đâu.
Thái phi thấy dáng vẻ này của cậu ta, khóe môi khẽ nhếch lên, âm thanh phát ra càng thêm dịu dàng: “Đều là người một nhà, có chuyện gì, không thể nói với cô tổ mẫu à? Là cha cháu không có cho cháu bạc tiêu, cháu mới mới bất đắc dĩ trộm lư hương à?”
Thượng Ẩn biết, Thái phi càng dịu dàng, càng thể hiện là bà ta càng tức giận.
Nhưng Triệu Trạch Khiêm hiển nhiên không biết điểm này, cậu ta bị thái độ hòa ái của Thái phi mê hoặc. Cậu ta gật gật đầu, ngữ khí còn có chút ấm ức: “Cô tổ mẫu nhìn rõ mọi việc, tôn nhi quả thật là bởi vì túng quẫn quá mới dùng lư hương đó đổi bạc.”
“Lư hương đó bán cho ai?”
“Cháu sai Trương Thông cầm tới cửa hàng đồ cổ bên ngoài bán, cụ thể bán cho ai, phải hỏi nó.”
Trương Thông mà cậu ta nói là con trai bà vú cậu ta, vẫn luôn đi theo hầu hạ bên cạnh cậu ta.
“Nếu như thế, vậy đi hỏi Trương Thông một chút trước đi.” Thái phi nhìn về phía Triệu Kỳ, nói với ông ta.
Triệu Kỳ gật đầu, dặn dò quản gia: “Hỏi xong thì dẫn người tới dây.”
Quản gia nhận lệnh rời khỏi, không bao lâu, một người máu me nhầy nhụa bị xách vào. Lúc vào cửa, hai chân người nọ bị kéo lê trên mặt đất, kéo ra hai vết máu dài.
Triệu Trạch Khiêm chỉ nhìn lướt qua, đã sợ tới mức thét lên thảm thiết, cậu ta nhận ra, người máu thịt be bét này chính là Trương Thông.
Quản gia ở bên cạnh cung kính nói: “Thái phi, lão thái gia, Trương Thông đã khai rồi, lư hương được bán cho một cửa hàng đồ cổ ở phường Xương Bình, nghe nói chủ cửa hàng kia họ Lữ.”