Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc Lữ Như Thảo tới, Trần Tuệ đã chuẩn bị đồ ăn ở trong nhà bếp.
Các nàng chỉ có ba người, Trần Tuệ chuẩn bị tám món ăn, mỗi món làm không nhiều, cũng hoàn toàn không tốn thời gian.
Lữ Như Thảo vào trong bếp hỗ trợ, A Triền thì đun nước nóng, pha một bình trà hoa, lại bày các loại điểm tâm và quả khô trước đó đã mua ra đĩa rồi bưng ra ngoài.
Không bao lâu sau, việc trong nhà bếp cũng xong, ba người ngồi ở trong phòng Trần Tuệ, chơi bài lá cây.
Ngoài phòng không biết khi nào đã đổ tuyết, trong phòng lại ấm áp, thỉnh thoảng truyền ra tiếng ba người nói chuyện.
Lúc này ở Lữ gia, một ngày náo nhiệt như vậy, đám người hầu lại phát hiện hứng thú của gia chủ và phu nhân đều không cao.
Trưởng tử được điều đi làm việc ở tỉnh khác, dâu trưởng cũng cùng đi, hiện giờ mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do nhà con thứ hai quán xuyến, vốn nên là ngày Tết bận rộn, cha Lữ và mẹ Lữ ngược lại nhàn rỗi.
Phu thê hai người nói vài câu chuyện phiếm, mẹ Lữ bèn gọi nha hoàn hầu hạ bên người vào, dò hỏi: “Như Thảo có về không?”
Nha hoàn lắc đầu: “Đại cô nương chưa từng trở về ạ.”
Mẹ Lữ do dự một chút lại nói: “Hôm nay quản gia có phái người đi tìm con bé không?”
Nha hoàn dừng một chút: “Hẳn là không có, giờ nô tỳ sẽ đi tìm quản gia?”
Mẹ Lữ còn muốn nói thêm, cha Lữ ở bên cạnh vẫn im lặng bỗng nhiên cả giận nói: “Nếu nó không muốn trở về, vậy đừng có về nữa, chẳng lẽ không có nó, năm mới này chúng ta không đón được à?”
Thấy thê tử còn đang do dự, cha Lữ hừ lạnh: “Thứ nghiệp chướng kia lần trước tới còn đánh Như Hinh, nếu không phải người hầu nói cho tôi, tôi còn không biết. Bà nói xem nó còn mặt mũi nào mà đi đánh muội muội của nó, quả thực là chẳng biết tốt xấu gì cả! Nó không về càng tốt, đỡ phải nhìn thấy khiến tôi phiền lòng.”
“Thế nhưng con bé một mình…”
“Một mình thì có làm sao, đứa con gái bất hiếu kia Tết đến rồi cũng chưa từng có ý định tới gặp chúng ta một lần, bà còn nhớ nó làm gì!” Cha Lữ nhớ tới con gái lớn, tức khắc lại giận sôi máu.
Hôn sự với Liễu Tương Trạch nói không cần là bỏ, hiện giờ quy củ học được cũng đều vào trong bụng chó.
Mẹ Lữ cũng trách con gái lớn không hiểu chuyện, nhưng Tết đến, thiếu một người cũng cảm thấy không viên mãn, trong lòng vẫn thấy nhớ, lại nghĩ đến gặp mặt còn có thể khuyên nhủ thêm một chút.
Đáng tiếc mãi tới khi qua buổi trưa, Lữ Như Thảo cũng vẫn không xuất hiện, ngược lại là Lữ Như Hinh đỏ hoe mắt tới.
Mẹ Lữ thấy thế vội hỏi: “Lại là làm sao vậy, trong phủ có ai chọc giận con à?”
Lữ Như Hinh ngồi vào bên cạnh mẹ Lữ, lắc đầu: “Hôm nay con gái nhận được thư từ Thanh Châu, là Diêu nhi và Thanh Nhi tự tay viết.”
Mẹ Lữ tức khắc mang vẻ mặt thương tiếc, con gái nhỏ nghe lời ông chồng bà mà gả tới Thanh Châu, việc hôn nhân này vốn dĩ không tồi, nhưng hiềm nỗi con rể kia của bà là người bạc mệnh, tuổi còn trẻ đã chẳng may bỏ mạng, để lại con gái bà cùng với một trai một gái.
Con gái bà còn trẻ như vậy, dù gì cũng không thể cả đời phải thủ tiết ở Thanh Châu, mẹ Lữ và cha Lữ cãi nhau một trận, mới khiến ông ấy gửi thư tới Trương gia, muốn đón con gái về. Cuối cùng Trương gia đồng ý cho con gái nhỏ hồi kinh, lại không cho phép con bé dẫn theo hai đứa con, bọn họ không còn cách nào, cuối cùng cũng chỉ có thể để bọn trẻ lại cho Trương gia.
Cũng chính bởi vì như thế, mẹ Lữ phá lệ thương yêu con gái nhỏ cùng con trai con gái của nàng ta, cảm thấy con gái nhỏ phải chịu khổ như vậy, đều là do lão già kia lúc trước khư khư cố chấp mà ra.
“Như Hinh đáng thương của mẹ, năm đó đều tại cha con, nhất định phải gả con đi Thanh Châu xa như vậy.” Mẹ Lữ càng nghĩ càng giận, không nhịn được trừng mắt nhìn cha Lữ.
Mặt cha Lữ lộ vẻ xấu hổ, ông cũng cảm thấy mắc nợ con gái nhỏ, nói đến hôn sự của con gái nhỏ trước đó, ông không khỏi thở dài: “Lúc trước nếu như để Như Hinh gả tới Liễu gia, hiện giờ có khi trong nhà có thể sống yên ổn hơn rất nhiều.”
Con gái nhỏ này của ông, tính tình trong sáng biết co biết duỗi, cũng không thù dai, săn sóc cha mẹ huynh trưởng, nơi chốn đều tốt, cũng không giống như con gái lớn cứng đầu như trâu, thế nhưng khi đó ông ấy lại không xem trọng Liễu Tương Trạch cha mẹ đều mất, đã nhìn sai mất rồi.
Tuy rằng sau đó Liễu Tương Trạch vẫn thành con rể của ông, nhưng rốt cuộc không thể lâu dài.
Lữ Như Hinh cúi mắt, cũng không nói gì tiếp.
Mặc dù phụ thân nói như vậy, nhưng trong lòng nàng ta biết, nếu như biết nàng ta trước đó có gì liên quan với người anh rể này, phụ thân là người đầu tiên không bỏ qua cho nàng ta.
Tuy rằng trong lòng nàng ta không cam lòng, nhưng cũng chưa làm ra chuyện gì quá giới hạn, chỉ không muốn để Lữ Như Thảo đắc ý mà thôi. Chuyện tính kế đó, cho dù Lữ Như Thảo có biết thì có thể làm thế nào? Phụ thân mẫu thân đều sẽ không tin tưởng lời tỷ ta nói, bọn họ sẽ chỉ càng thêm thương tiếc chính mình.
Nàng ta sống không tốt, Lữ Như Thảo càng nên sống khổ hơn nàng ta mới đúng!
So với cha Lữ mẹ Lữ không chờ được con gái lớn, lại bị con gái nhỏ cản trở, Liễu Tương Trạch đón năm mới này càng thêm quạnh quẽ.
Lúc còn trẻ y đã mất cha mất mẹ, những năm trước trong nhà còn có Lữ Như Thảo, nàng luôn quấn lấy y nói chuyện, làm y chưa bao giờ cảm thấy quạnh quẽ. Năm nay trong phủ việc lớn nhỏ đều do quản gia lo liệu, nhìn như chỉ thiếu một người, nhưng phủ đệ này dường như lại trống đi một nửa.
Liễu Tương Trạch ở lỳ trong thư phòng, nhìn chằm chằm kệ sách đờ người ra, sau một lúc mới nhớ tới sách trên kệ sách kia, cũng là Lữ Như Thảo và y cùng nhau đặt lên.
Y thu hồi tầm mắt, trong lòng bỗng nhiên có chút hối hận. Ngày đó nàng đề nghị hòa ly, có lẽ y không nên đồng ý.
Vừa qua buổi trưa, đường ca Liễu Tương Minh tự mình tới phủ, mời Liễu Tương Trạch và Liễu Ngọc An đến nhà hắn ăn Tết.
Liễu Tương Trạch vốn không định đồng ý, lại thấy Ngọc An mang vẻ mặt chờ mong mà nhìn mình, đường ca lại ở bên cạnh khuyên nhủ: “Đều là người một nhà, hà tất phải xa cách như thế, nếu đệ không đi, trong lòng cha ta còn nhớ mong đệ, như thế năm nay ông ấy đón năm mới cũng không vui vẻ gì.”
Nghe đường ca nhắc tới nhị thúc, rốt cuộc y vẫn gật đầu đồng ý.
Sau khi tới nhà đường ca, Liễu Tương Trạch dẫn theo Liễu Ngọc An tới bái kiến nhị thúc trước, rồi sau đó bị giữ lại nói chuyện, Liễu Ngọc An ngoan ngoãn mà ngồi ở bên cạnh, nhưng dù sao cũng là đứa trẻ mới mấy tuổi đầu, không bao lâu sau đã đứng ngồi không yên.
Thấy vẻ mặt cậu bé chờ mong mà nhìn ra ngoài phòng, Liễu Tương Trạch xoa xoa đầu cậu bé, dịu giọng nói: “Đi ra ngoài chơi đi.”
“Con ở lại đây cùng nhị gia gia và cha.” Liễu Ngọc An ngoan ngoãn mà lắc đầu.
Liễu Tương Trạch bật cười: “Chỗ này không cần con ở lại, đi đi, chú ý một chút vết thương trên người con.”
Nhị thúc của Liễu Tương Trạch cười ha ha một tiếng, nói với Liễu Ngọc An: “Mau đi tìm đại ca và tam đệ cháu cùng chơi đi, bọn chúng từ sớm đã ngóng trông cháu về đấy.”
Sau khi Liễu Ngọc An nghe thấy nhị gia gia nói theo bản năng mà nhìn Liễu Tương Trạch, thấy y không có phản ứng gì, mới vui vẻ mà chạy ra đi.
Quá khứ nếu xưng hô như vậy mà bị mẫu thân biết, mẫu thân* tất nhiên sẽ không vui. Nhưng đại ca và tam đệ vốn là huynh đệ ruột của cậu bé, bá nương* đã nói rồi, bất kể như thế nào cậu cũng không thể quên đi gốc rễ.
*Chỉ Lữ Như Thảo.
**Chỉ mẹ ruột cậu bé, sau khi được nhận làm con thừa tự không được phép gọi mẹ nữa.
Liễu Ngọc An chạy ra ngoài chơi, cậu sai vặt vẫn luôn chăm sóc cậu bé cũng đi theo, để ngừa lúc chơi đùa không có chừng mực, làm vết thương trên cánh tay cậu bé lại nặng thêm.
May mắn mấy đứa bé trai còn biết nặng nhẹ, bọn chúng chỉ chạy chơi bên ngoài một lát, rồi chỉ huy gia đinh trong nhà đốt pháo trúc, dường như là thấy hơi đói bụng, mới quay về phòng nhỏ dùng chút điểm tâm.
Thấy trong phòng không có người khác, ba huynh đệ bắt đầu nói chuyện.
Lúc đầu còn chỉ nói chút việc linh tinh như học hành khó khăn, sau đó không biết thế nào lại nói tới chuyện Liễu Ngọc An bị thương.
Liễu đại ca của Liễu Ngọc An căm giận nói: “May mắn tam thúc đã đuổi mụ đàn bà ác độc kia đi rồi, bằng không còn không biết dưới tay bà ta Ngọc An còn phải chịu bao nhiêu khổ.”
Tam thúc mà cậu ta nói, chính là Liễu Tương Trạch
Nói xong, cậu ta lại hỏi: “Nhị đệ, ngày thường tam thúc không ở nhà, có phải bà ta thường xuyên ức h**p đệ hay không?”
Liễu Ngọc An còn chưa trả lời, tam đệ của cậu lại mang vẻ mặt lo lắng: “Nhị ca, nếu như ở bên đó thật sự sống không tốt, vẫn nên về nhà đi.”
Liễu Ngọc An nghe thấy hai người họ nói như vậy, lại cụp mắt xuống, lắc lắc đầu: “Không có, ta sống khá tốt.”
“Còn nói không có, đệ bị ấm ức cứ việc nói thẳng, tam thúc là người hiểu đạo lý, thúc ấy nhất định sẽ làm chủ cho đệ.”
“Làm chủ cái gì thế, ba đứa con đang nói chuyện gì vậy?” Một giọng nữ đột nhiên vang lên.
Ba huynh đệ đồng thời quay đầu, hai người đồng thanh gọi: “Mẹ.”
Liễu Ngọc An thì đứng lên, cung kính gọi một tiếng với người tới: “Bá nương.”
Người vừa tới này là mẫu thân thân sinh của ba huynh đệ, đường tẩu của Liễu Tương Trạch.
“Mẹ, chúng con đang nói chuyện Ngọc An bị thương.”
Nghe thấy trưởng tử nói như vậy, ánh mắt Vương thị xoay chuyển, cười nói: “Biết các con quan tâm Ngọc An, mẹ mua thuốc trật khớp tốt nhất trong kinh, một lát nữa sẽ bôi thuốc cho Ngọc An.”
Liễu Ngọc An lại có chút chần chờ mà nói với Vương thị: “Bá nương, lúc cháu tới đã bôi thuốc rồi.”
“Con ra ngoài đã lâu như vậy rồi, tác dụng của thuốc cũng hết rồi. Lúc bá nương mua thuốc đã hỏi đại phu rồi, sẽ không có vấn đề gì.”
Nghe Vương thị nói như vậy, Liễu Ngọc An cũng không chối từ nữa.
Bốn mẹ con nói chuyện một lát, rồi Vương thị dẫn theo Liễu Ngọc An tới viện của bà ta.
Cậu sai vặt vẫn luôn hầu ở bên ngoài thấy thế, cũng khẽ khàng đi theo.
Cậu sai vặt này đã luyện võ, bản lĩnh cũng không tồi, là quản gia đặc biệt tìm tới. Cậu ta tránh đi nha hoàn trong viện, vòng qua đằng sau chính phòng, đổi mấy vị trí, rốt cuộc mới nghe được tiếng Vương thị nói chuyện.
Vương thị hạ giọng hỏi Liễu Ngọc An: “Tam thúc con hiện giờ đối với con như thế nào?”
“Cha rất quan tâm tới việc học của con, mỗi ngày sau khi hồi phủ đều phải kiểm tra học vấn của con, buổi tối sẽ dùng cơm cùng con.”
“Hắn có hỏi thăm vết thương của con không?”
Liễu Ngọc An nhìn cánh tay trái được băng bó của mình giấu dưới tay áo, gật gật đầu: “Cha tìm đại phu, đại phu nói cần phải tĩnh dưỡng mấy tháng, không thể nhấc đồ nặng.”
Vương thị đau lòng nói: “Con ấy mà, cũng quá thành thật rồi, bảo con giả vờ một chút mà thôi, con lại tự làm ngã mình. Nếu như ngã làm hỏng tay trái, tương lai chậm trễ tiền đồ của con thì phải làm thế nào cho được?”
Liễu Ngọc An ấp úng nói: “Không phải ngài nói phải ngã nặng một chút mới có tác dụng sao?”
“Con còn nhớ rõ ràng như vậy, nhưng cũng phải che chở cho chính mình trước mới được.” Vương thị nói xong, phát hiện Liễu Ngọc An im lặng khác thường, không khỏi nhướng mày, “Lại làm sao vậy?”
“Ngài chỉ nói sau khi làm như vậy, cha nhất định sẽ thấy áy náy với con, sẽ không đuổi con đi, nhưng ngài chưa nói bọn họ sẽ hòa ly.” Liễu Ngọc An rốt cuộc tuổi còn nhỏ, chuyện này vẫn luôn đè nặng ở trong lòng cậu, làm cậu thấp thỏm bất an.
Tuy rằng mẹ nuôi đối xử với cũng không tính là ôn hòa, nhưng cũng không có quá mức trách móc, cậu cũng không hề ghét mẹ nuôi.
Nếu không phải cậu nghe được nha hoàn của mẹ nuôi lén nói chuyện phiếm, nói gần đây sức khỏe mẹ nuôi có chút khác thường, hình như là có thai, còn nói nếu như có con ruột rồi, thì đứa con nuôi như mình đây nói không chừng sẽ bị tiễn về nhà, cậu cũng sẽ không chạy tới tìm mẹ ruột.
Mày Vương thị tức khắc nhướn thẳng lên: “Con đang trách cứ ta đấy à? Ta ra chủ ý này là vì ai, còn không phải là vì con? Hòa ly thì làm sao, ả Lữ Như Thảo kia sinh không được con trai, còn cướp con trai của ta, đã sớm nên bị bỏ rồi!”
Liễu Ngọc An cúi đầu, không nói lời nào, như thể đang giận dỗi.
Vương thị thấy bộ dáng này của cậu ta cơn giận khó nén, lúc trước đồng ý cho đứa con trai này làm con thừa tự, chính là vì không thích tính cách chuyện gì cũng đều giấu ở trong lòng của nó.
Có điều nghĩ trong nhà sau này còn phải trông chờ vào đứa con trai này, giọng điệu của bà ta lại hòa hoãn lại: “Ta biết con từ nhỏ tâm địa tốt, cảm thấy chuyện này là con sai, nhưng chuyện này là ngoài ý muốn, chuyện thúc phụ con muốn hòa ly với Lữ thị ta cũng không nghĩ tới, nếu như sớm biết thế thì đã không dùng biện pháp này.”
Trong lòng Vương thị cũng hối hận, sợ Liễu Tương Trạch sau này lại tìm một vợ kế có thể sinh con.
Có điều mấy ngày trước đây bà ta từng lén nói chuyện này với tướng công nhà mình, tướng công lại nói đường đệ là người trong lòng có dự tính, chuyện gì đã nhận định tuyệt đối sẽ không đổi ý, ngay cả tương lai có con nối dõi cũng sẽ không thể nào không nhận Ngọc An.
Vương thị cảm thấy lời này cũng có lý, huống hồ Ngọc An còn chịu ấm ức lớn như vậy ở nhà hắn, trong lòng đường đệ hẳn là hổ thẹn, đoán chừng cũng sẽ không bạc đãi Ngọc An.
Vương thị thấy con thứ hai như vậy, cảnh cáo nói: “Chuyện này đã qua thì cho qua đi, sau này con phải nuốt chuyện này vào trong bụng, không thể nói cho ai cả, biết không?”
Liễu Ngọc An gật gật đầu, tuy rằng cậu ta tuổi còn nhỏ, nhưng cũng biết chuyện nặng nhẹ.
Hai mẹ con nói xong, cậu sai vặt nghe trộm ở góc tường cũng lặng yên không một tiếng động mà rời khỏi viện.
Trước khi Liễu gia bắt đầu ăn cơm tất niên, cậu sai vặt chờ Liễu Tương Trạch ra ngoài sân hít thở không khí, mới bước lên trước.
“Lão gia.”
Liễu Tương Trạch nhìn cậu sai vặt kia: “Ngươi không hầu hạ ở bên cạnh Ngọc An, tới đây làm gì?”
Cậu sai vặt thấy xung quanh cũng không người khác, mới nói: “Tiểu nhân mới vừa nghe được Liễu phu nhân và tiểu thiếu gia nói chuyện, bọn họ nhắc tới một chuyện tiểu thiếu gia bị thương.”
Liễu Tương Trạch dùng ánh mắt sắc bén mà nhìn về phía cậu sai vặt: “Bọn họ nói chuyện gì?”
Cậu sai vặt thuật lại hoàn toàn chính xác đoạn đối thoại mà mình nghe được cho Liễu Tương Trạch nghe, sau đó lại nói: “Tiểu thiếu gia có ý là, làm như vậy chỉ muốn để ngài áy náy, đến lúc đó ngài sẽ không đuổi cậu ấy đi, về phần nguyên nhân thì vẫn chưa đề cập.”
Liễu Tương Trạch nghe xong lời cậu sai vặt nói, đứng thẳng bất động tại chỗ, thật lâu sau cũng chưa phục hồi tinh thần lại.
Một hồi lâu, y mới hỏi: “Bọn họ còn nói chuyện gì nữa?”
Cậu sai vặt nói: “Tiểu thiếu gia rất để ý tới chuyện ngài và phu nhân hòa ly, Liễu phu nhân thì lại nói lời có chút khó nghe, rồi lại khuyên tiểu thiếu gia rằng chuyện này không có quan hệ với cậu ấy, muốn cậu ấy giữ bí mật, không được nói cho người khác.”
Lúc này, Liễu Tương Trạch dường như lại nghe được Lữ Như Thảo chất vấn, nàng hỏi y, vì sao tin Liễu Ngọc An, mà lại không tin nàng?
Khi đó y đã tự phụ cỡ nào, cho rằng đứa trẻ chính mình dạy ra, tuyệt đối không có khả năng nói dối. Y cảm thấy Lữ Như Thảo là vì thể diện, không chịu nhận sai.
Y không tin tưởng người vợ kết tóc của mình, lại tin lời một đứa bé nói.
Nhưng kết quả thì sao, y đã sai quá mức rồi.
Ban đêm trời đổ tuyết lớn hơn, không bao lâu sau, tuyết đã rơi xuống đầy đầu đầy mặt.
Liễu Tương Trạch đứng ở trong tuyết, bất động thật lâu.
Mãi đến khi đường ca của y đi ra ngoài tìm y, thấy y vẫn luôn đứng ở trong tuyết, tiến lên vỗ vỗ bả vai y: “Tương Trạch, đệ làm sao vậy?”
Nhìn đường ca vẻ mặt tươi cười, Liễu Tương Trạch kéo kéo khóe môi, lại không thể nào cười cho nổi.
Bữa cơm tất niên ở Liễu gia rất náo nhiệt, tam đại đồng đường. Liễu nhị thúc vẫn luôn kính rượu Liễu Tương Trạch, trong lời nói đều là cảm tạ y đã dìu dắt con trai mình, Liễu Tương Minh cũng cười ha hả mà phụ họa cha mình.
Nhà bọn họ vốn sau khi Liễu nhị thúc phân gia thì bắt đầu suy tàn, ít nhiều cũng nhờ Liễu Tương Trạch nâng đỡ một thời gian, lúc này mới bắt đầu làm buôn bán, cũng mua được tòa nhà và nha hoàn, sống những ngày lành.
Liễu Tương Trạch im lặng mà chạm cốc cùng bọn họ, từng chén rượu cay nồng xuống bụng, cũng không thể xoa dịu được thân thể cứng đờ của y.
Bữa cơm tất niên này ăn hơn một canh giờ, đám người hầu mới tới thu dọn chén đũa, sau đó đó đưa lên trà giải rượu cùng các loại hoa quả điểm tâm.
Liễu gia có quy củ đón giao thừa, ăn xong cơm tất niên, nam tử trong nhà còn phải ở lại đón giao thừa.
Vương thị chịu không nổi, đang muốn được nha hoàn đỡ rời khỏi, Liễu Tương Trạch bỗng nhiên lên tiếng: “Đường tẩu xin dừng bước.”
Những người còn lại đều có chút thắc mắc y gọi lại Vương thị làm gì, tất cả đều nhìn sang.
Vương thị quay đầu, cười ha ha hỏi: “Tương Trạch có chuyện gì sao?”
Ánh mắt Liễu Tương Trạch nặng nề: “Còn mong đường tẩu giải thích một chút, vì sao tẩu phải làm Ngọc An cố ý bị thương, hãm hại thê tử của ta?”
Vương thị vốn chỉ là một người đàn bà không có nhiều kiến thức, bị y hỏi như vậy, lập tức không duy trì được vẻ mặt. Bà ta cười gượng một tiếng: “Tương Trạch có ý gì, sao ta nghe không hiểu?”
Liễu Tương Trạch nhìn chằm chằm vào bà ta một lát, chuyển hướng sang Liễu Ngọc An mặt mũi trắng bệch bên cạnh, gằn từng chữ: “Ngọc An, con nói đi.”
“Cha…” Liễu Ngọc An đã không khống chế được mà cả người phát run, rốt cuộc cậu ta tuổi còn nhỏ, căn bản không chống đỡ được áp lực nặng nề như vậy.
“Ta đã dạy con thế nào, còn không nói hết sự thật đi!” Liễu Tương Trạch lạnh giọng quát lớn.
Trước kia y cũng chưa từng dùng thái độ như vậy nói chuyện với Liễu Ngọc An, Liễu Ngọc An bị dọa sợ, hốc mắt tức khắc đỏ hoe.
Liễu nhị thúc và Liễu Tương Minh cũng đều nhận ra không đúng, nhưng cũng không dám mạo muội chen vào, mà nhìn về phía Liễu Ngọc An.
Liễu Ngọc An dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, bỗng nhiên oà lên một tiếng khóc lớn, cậu ta bịch một tiếng quỳ xuống đất, vừa gạt lệ vừa nói: “Là con sai, là con lừa cha.”
Nghe cậu ta nói như vậy, sắc mặt Vương thị tức khắc trắng bệch.
Vừa thầm hận đứa con trai này không dùng được, lại vừa thấp thỏm bất an mà nhìn về phía Liễu Tương Trạch, không biết y sẽ phản ứng như thế nào.
Trong lòng bà ta còn ôm một kỳ vọng, Lữ thị kia một đứa con cũng không sinh được cho Liễu gia, Liễu Tương Trạch tất nhiên là sợ người khác nói y vứt bỏ người vợ kết tóc mới luôn không chịu hòa ly, nói không chừng mượn cơ hội nổi giận một lần rồi việc này sẽ qua thôi?
“Vì sao làm như vậy?” Liễu Tương Trạch hỏi.
“Bởi vì… bởi vì con nghe nha hoàn bên cạnh mẫu thân nói, thân thể mẫu thân không khoẻ, có khả năng có thai, con lo lắng, lo lắng sau khi mẫu thân sinh đệ đệ, phụ thân sẽ không cần con nữa.” Liễu Ngọc An ấp a ấp úng mà nói ra.
Liễu Tương Minh bên cạnh quả thực hai mắt tối sầm, hắn cho rằng trong ba đứa con trai thì con trai thứ hai thông minh nhất lại ổn trọng, hắn mới chọn nó để làm con thừa tự cho nhà đường đệ, ai ngờ rằng đứa con trai này thông minh thì đúng là đủ thông minh, nhưng lại đều là kiểu khôn vặt!
Nó làm sao dám dùng chính mình để hãm hại Lữ thị? Trong mắt đường đệ không chứa nổi hạt cát, hiện tại nên làm thế nào cho phải?
“Sau đó con đã làm như thế nào?”
“Con…” Liễu Ngọc An nhìn về phía Vương thị, lí nhí nói, “Con đi tìm bá nương, bá nương bảo con giả vờ để mẫu thân làm bị con thương, đến lúc đó phụ thân sẽ cảm thấy mắc nợ con, giữ con lại.”
“Mụ đàn bà ngu xuẩn này!” Liễu Tương Minh rốt cuộc không nhịn được, chỉ vào thê tử mắng mỏ.
Liễu nhị thúc cũng vài lần há mồm muốn nói gì đó, lại nhìn thấy sắc mặt khó coi của cháu trai, nên đều nuốt ngược về.
Liễu Tương Trạch nhìn chằm chằm đứa con trai được nhận làm con thừa tự này thật lâu, mới cười thảm một tiếng: “Ta tự xưng là chưa bao giờ nhìn lầm người, lại thua trên tay một đứa bé.”
“Đường đệ…”
Liễu Tương Trạch xoay người, nói với Liễu Tương Minh: “Đường ca, đứa bé Ngọc An này rất thông minh, nếu như có thể dốc lòng bồi dưỡng, tương lai sẽ có tiền đồ. đứa bé thông minh như vậy … sợ là vô duyên với ta, đường ca vẫn nên giữ lại tự mình bồi dưỡng đi.”
Dứt lời, y xin lỗi Liễu nhị thúc: “Hôm nay quấy nhiễu hứng thú của nhị thúc, ngày khác cháu lại đến tạ lỗi.”
Liễu nhị thúc thấy cháu trai kiên quyết như thế, hung tợn mà trừng mắt với Vương thị, nếu không phải Vương thị tự quyết định, sao có thể rước lấy những phiền toái này?
Vương thị chú ý tới ánh mắt lạnh như băng kia của cha chồng, ý thức được nếu như mình không thể làm chút gì, sợ là sẽ bị đuổi về nhà mẹ đẻ, bà ta lập tức nhào xuống quỳ gối xuống đất, giơ tay tự tát lên mặt chính mình, vừa tát còn vừa khóc nói: “Đều là ta sai, là ta bị ma quỷ ám dạy hư Ngọc An, muốn trách thì trách ta, nó vốn không muốn, đều là ta bức ép!”
Thấy mẹ đẻ như vậy, Liễu Ngọc An cũng khóc đến mức cả người phát run, cậu ta ngửa đầu nhìn Liễu Tương Trạch: “Cha, cha, con biết sai rồi, con cũng không dám nữa, con tới nhận sai với mẫu thân, cầu xin mẫu thân tha thứ được không?”
Liễu Tương Minh ở bên nói: “Ta biết là đường đệ tức giận, đứa nhỏ Ngọc An này suy nghĩ quá nhiều, lại nghe tôi tớ và Vương thị xúi giục mới làm sai chuyện, gây thành đại họa, nhưng tình cảm thân thiết của nó với Tương Trạch đệ chưa bao giờ thay đổi. Huống hồ chúng ta khi còn nhỏ có làm sai chuyện gì, cũng còn có cơ hội sửa lại, bất kể là đánh hay là mắng, đệ cũng không thể không cho nó chút cơ hội nào được. Nếu như nó thật sự hết thuốc chữa, đệ đuổi nó ra khỏi nhà, ta tất nhiên sẽ không nhắc lại một câu.”
Liễu Tương Trạch nhắm mắt, bên tai là tiếng khóc của Liễu Ngọc An, chung quy vẫn mềm lòng.
Liễu gia hỗn loạn, Lữ Như Thảo không biết chút nào, buổi tối Tuệ Nương làm đồ ăn đều rất ngon miệng, nhưng để cho nàng ấy kinh ngạc vẫn là món cá chép kia. Con cá kia vị vô cùng tươi ngon, nàng ấy đã rất lâu không có hứng thú muốn ăn gì, tối nay lại ăn hơn phân nửa bát thịt cá.
Cũng không biết có phải ảo giác hay không, sau khi ăn món cá kia vào, tinh thần nàng ấy dường như tỉnh táo hơn một chút, đã sắp đến giờ Tý, trước sau vẫn không cảm thấy buồn ngủ.
Bên ngoài tuyết đã rơi xuống một lớp thật dày, sau khi A Triền uống rượu ngọt cảm thấy nóng, ầm ĩ đòi ra ngoài đắp người tuyết, vì thế ba người phủ thêm áo choàng, đều ra ngoài sân đắp người tuyết.
Lúc này, tiếng chuông từ trên tháp Thông Thiên truyền ra, vang vọng toàn bộ Thượng Kinh.
Đã là giờ Tý.
Sau khi tiếng chuông vang lên, từng đợt pháo hoa từ Hoàng thành bắn lên, lan toả khắp không trung. Bá tánh trong thành nghe thấy tiếng, đều đi ra khỏi cửa xem pháo hoa.
A Triền ngồi dưới đất, ôm đầu người tuyết của nàng ngửa đầu nhìn trời, mảng lớn bông tuyết rơi xuống trên đầu, lông mi nàng.
Trần Tuệ và Lữ Như Thảo sóng vai đứng nhìn về phía phương hướng hoàng cung, màu sắc lộng lẫy đầy trời làm các nàng hoa mắt.
“Lại là một năm mới.” Lữ Như Thảo quay đầu nói với Trần Tuệ, “Tuệ Nương, chúc mừng năm mới.”
“Chúc mừng năm mới.”