Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 113

Trước Tiếp

Trương Cảnh Hoài im lặng nhìn chăm chú vào Thân Hồi Tuyết, mỗi một biến hóa rất nhỏ trên mặt nàng, đều dừng ở trong mắt y.

Trên người nàng, những dấu vết đã thuộc về Yêu tộc từng làm người ta mới liếc nhìn qua đã nhận ra đều không thấy, hiển nhiên không phải là bởi vì nàng biến thành người.

Trương Cảnh Hoài lên tiếng hỏi nàng: “Không thể ở lại à?”

Thân Hồi Tuyết lắc đầu: “Không thể.”

“Là bởi vì sau khi nàng bị bắt, ta không đi tìm nàng à?”

Thân Hồi Tuyết dường như có hơi bất ngờ rằng y sẽ hỏi như vậy, ngẩn người rồi mới đáp: “Không có quan hệ với những thứ này.”

“Vậy là vì sao, bởi vì ta đối với nàng không tốt, cho nên nàng hận ta?”

Rất nhiều việc, kỳ thật trong lòng bọn họ đều biết rõ ràng, thế nhưng chưa từng có ai nói thẳng ra. Nói ra cũng chỉ làm tăng phiền não, thế nhưng sắp phải chia xa rồi, Thân Hồi Tuyết im lặng hồi lâu, vẫn lựa chọn nói ra lời trong lòng.

“Ta không hận ngài, ngược lại, ta vẫn luôn nhớ rõ là ngài đã cứu ta, làm ta không bị rơi vào hoàn cảnh khó khăn hơn, trước nay ta đều rất cảm kích ngài.”

“Chỉ có cảm kích thôi à?”

Thân Hồi Tuyết cúi mắt xuống, hồi lâu mới nói: “Ngài biết đấy, Trương Cảnh Hoài, ở giữa chúng ta cũng không phải gọi là thích gì cả. Ngài sẽ không thay đổi vì ta, khi ta có năng lực, cũng sẽ không vì ngài mà dừng lại bước chân.”

Nàng thích Trương Cảnh Hoài không? Đương nhiên là có thích.

Bọn họ ở bên nhau mấy năm nay, mỗi một việc y làm vì nàng, trong lòng nàng đều vẫn luôn ghi nhớ. Tích lũy tháng ngày, tăng tăng giảm giảm, trước sau vẫn luôn là thích.

Nàng thậm chí còn biết rất rõ Trương Cảnh Hoài thích nàng, y vì nàng đã phá vỡ rất nhiều nguyên tắc, chống lại áp lực từ Lý Quốc công giữ nàng lại.

Nàng còn nhớ rõ, có một lần ra ngoài Trương Cảnh Hoài làm việc trở về, cả người đầy vết thương, còn không quên mang quà về cho nàng.

Cây trâm đó nàng đã thích rất lâu, lúc rời khỏi Thượng Kinh, vẫn để lại nơi đó. Nhưng chuyện này, đối với bọn họ mà nói, đều không phải là quan trọng nhất. Bọn họ đều sẽ không vì người và việc quan trọng nhất với mình, mà lựa chọn đối phương.

Trương Cảnh Hoài há miệng th* d*c, muốn nói có thể, nhưng kỳ thật không được.

Hết thảy những gì y có được đều đến từ gia tộc, tất phải báo đáp gia tộc, y không thể bước nhầm dù chỉ là một bước, cũng không thể vì Thân Hồi Tuyết mà từ bỏ toàn bộ phủ Lý Quốc công.

Trương Cảnh Hoài đứng ở đó, giống như là có thể cảm giác được, toàn bộ gia tộc đè nặng ở trên người, ép tới mức trái tim y đau đớn từng đợt.

Thân Hồi Tuyết nhìn vào mắt y, nói với y: “Trương Cảnh Hoài, chúc ta thuận buồm xuôi gió đi, ta cũng chúc chàng được như ước nguyện.”

Nàng thật lòng hy vọng Trương Cảnh Hoài có thể vẫn luôn tốt như vậy. Y vốn dĩ chính là con cưng của trời, nguyện sau này y cũng không cần cúi đầu vì ai.

“Chúc nàng, thuận buồm xuôi gió.” Trương Cảnh Hoài rốt cuộc vẫn lên tiếng, y cưỡng ép chính mình đứng nguyên tại chỗ, không làm việc giữ lại vô nghĩa.

“Núi cao sông dài, Trương Cảnh Hoài, không hẹn ngày gặp lại.” Thân Hồi Tuyết xoay người, giọt nước mắt nén lại từ hốc mắt rơi xuống.

Cuộc đời này, sẽ không hề gặp lại nữa.

Quay trở lại bên cạnh Thân Khinh Vụ, Thân Hồi Tuyết nói với A Triền và Trần Tuệ: “A Triền, Tuệ Nương, chúng ta đi đây.”

“Trên đường cẩn thận.”

“Thuận buồm xuôi gió.”

Thân Khinh Vụ đi được vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại nói: “A Triền, hy vọng ngày sau, cháu luôn được vui vẻ.”

Cháu vui vẻ, Lưu Phong cũng sẽ rất vui.

A Triền ngẩn ra, ngay sau đó cười nói: “Ta sẽ.”

Hai mẹ con dần dần đi vào trong sương mù dày đặc, bóng hình rốt cuộc biến mất không thấy.

Mãi đến A Triền cùng Trần Tuệ trở lại bên trong cửa thành, Trương Cảnh Hoài vẫn đứng ở nơi đó, nhìn con đường Thân Hồi Tuyết rời khỏi kia.

Tiễn xong mẹ con Thân Hồi Tuyết về đến nhà, A Triền cảm giác trong nhà quạnh quẽ hơn rất nhiều, bỗng nhiên không muốn tiếp tục ở lại Tây Lăng nữa.

“Tuệ Nương, chúng ta mua thêm một ít đặc sản Tây Lăng, dọn dẹp một chút, chuẩn bị trở về Thượng Kinh đi.”

“Bạch đại nhân phải về Thượng Kinh à?” Trần Tuệ hỏi.

“Cũng sắp rồi, sẽ không chờ lâu nữa đâu, trước khi hắn xuất phát sẽ cho người tới báo cho chúng ta biết.”

“Vậy được, ngày mai chúng ta sẽ ra ngoài đi dạo, ngoại trừ đặc sản, còn có hương liệu, đừng quên, muội đã hứa hẹn với nhóm khách quen rồi đấy, chờ muội trở về phải làm ít hương viên mới lạ.”

“Ôi.” A Triền thở dài, mỗi lần không muốn nỗ lực, Tuệ Nương đều sẽ thúc giục nàng tiến tới.

Lại đợi thêm bốn ngày, rốt cuộc các nàng cũng chờ được Bạch Hưu Mệnh phái người đến truyền tin tức.

Ngày mai, đội ngũ áp giải Tây Lăng Vương cùng với thân thích sẽ phải về kinh, lần này xuôi theo đường thủy mà đi, dùng thuyền quan, từ Tế Thủy đến Hoài Thủy, lên bờ ở Giao Châu, sau đó thẳng đến Thượng Kinh.

Với việc này A Triền cũng không dị nghị gì, dù gì cũng là nàng đi ké thuyền nhà người ta, hơn nữa ngồi thuyền thoải mái hơn ngồi xe ngựa nhiều.

Sáng sớm ngày hôm sau, hai người còn chưa xuất phát, đã có Minh Kính Tư vệ tới gõ cửa, báo với các nàng giờ Tỵ xuất phát, cũng chủ động xách hành lý của các nàng lên xe ngựa đã chuẩn bị trước chở đi.

A Triền nói lời cảm ơn bọn họ xong, đi theo người chở hành lý tới chỗ tập trung.

Lúc đi ra khỏi nhà các nàng mới phát hiện, hai bên con đường đi đến bến tàu này, mỗi cách mấy mét đều có một binh lính đứng, nhìn dáng vẻ đều không phải dễ chọc.

Trên đường có thể nhìn thấy không ít bá tánh trốn ở phía sau cửa lén nhìn ra bên ngoài, bọn họ dường như nghe nói Tây Lăng Vương sắp bị đưa về Thượng Kinh điều tra, đều rất tò mò, muốn tới xem náo nhiệt.

A Triền vốn còn chờ mong sẽ có tiết mục có người chặn đường bất bình thay Tây Lăng Vương, đáng tiếc cũng không có. Mãi đến khi các nàng tới bến tàu, cũng không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào phát sinh.

Tây Lăng Vương quản lý Tây Lăng nhiều năm, nhưng cũng không hề được bá tánh Tây Lăng kính yêu.

Bá tánh ở trong mắt người nắm quyền ngu muội vô tri, nhưng rốt cuộc cũng không phải là ngốc.

Gia tộc Thân thị và phủ Tây Lăng Vương quan hệ thân cận như thế, Thân thị phạm phải tội ác tày trời, tất nhiên có Tây Lăng Vương góp một phần, nếu không quan viên triều đình phái tới sao lại tới khám xét phủ Tây Lăng Vương, toàn tộc Tây Lăng Vương đều bị bắt lại?

Nghe nói là thế tử Tây Lăng Vương đại nghĩa diệt thân.

So với sống chết của Tây Lăng Vương, bá tánh trên phố càng tò mò hơn về ân oán hận thù giữa Tây Lăng Vương và con trai ruột của ông ta.

Hôm nay trên bến tàu cũng không có bá tánh bình thường lui tới, cũng không có những con thuyền hạ neo cập bờ.

Bên bờ có năm con thuyền quan đang đỗ, so với con thuyền A Triền ngồi khi tới đây thì to hơn rất nhiều.

Minh Kính Tư vệ xách hành lý của hai người A Triền lên một con thuyền.

Lúc trên đường đi A Triền đã từng bắt chuyện cùng mấy Minh Kính Tư vệ, nghe nói chỉ huy sứ Minh Kính Tư cũng đi cùng bọn họ về triều, nàng còn nhớ mang máng vị Chỉ huy sứ thoạt nhìn không dễ ở chung lắm kia, cũng còn nhớ rõ là gã đã tạm thời cách chức Bạch Hưu Mệnh.

Hiện tại xem ra, ngày đó một màn tạm thời cách chức kia tám phần là tiết mục Bạch Hưu Mệnh và vị cấp trên kia của chàng liên thủ diễn cho Tây Lăng Vương xem.

Nghĩ đến chuyện mình phải đi chung một con thuyền với đối phương, A Triền cảm giác không được tự tại cho lắm.

Có điều rất nhanh, phiền não của nàng đã không còn.

Sau khi nàng cùng Trần Tuệ lên thuyền, vẫn luôn chờ đến giờ Tỵ, vị Chỉ huy sứ kia cũng không lên thuyền, ngược lại nàng chờ được Bạch Hưu Mệnh cùng với thủ hạ dưới trướng của chàng.

Hôm nay Bạch Hưu Mệnh rốt cuộc cũng mặc quan bào vào, nhìn từ phía đằng xa, khí thế đã làm cho người ta sợ hãi.

“Sao ngài lại lên con thuyền này?” Chờ chàng tới gần, A Triền không nhịn được hỏi.

“Có vấn đề gì?”

“Những con thuyền đằng sau không phải còn áp giải phạm nhân tới Thượng Kinh à, ngài không cần đi canh chừng bọn họ sao?”

“Không cần.” Thấy A Triền rất là nghi hoặc, chàng bèn nhiều lời giải thích thêm một câu, “Chỉ huy sứ ở con thuyền kia.”

Dù gì cũng cảm thấy phân phối nhiệm vụ của Minh Kính Tư giống như hơi ngược? Nào có Chỉ huy sứ làm việc, Trấn Phủ sử ở bên cạnh xem náo nhiệt?

A Triền thật ra không biết, Bạch Hưu Mệnh ngược lại rất muốn đi trông coi phạm nhân quan trọng, nhưng Tần Hoành không dám để cho chàng đi, sợ chàng trên đường nhất thời không nhịn được, chém Tây Lăng Vương thành tám mảnh, đến lúc đó chẳng lẽ lại đưa một đống Tây Lăng Vương đến trước mặt hoàng đế à?

Thế nhưng Thẩm Chước còn phải ở lại Tây Lăng để kết thúc, Chỉ huy sứ Tần Hoành này cũng chỉ có thể tự thân ra trận.

Cho nên mới nói, lúc còn trẻ không nên dạy bừa đứa nào cả, thằng nhãi mình dạy ra trưởng thành gây hoạ, còn không phải cần gã tới thu dọn cục diện rối rắm.

Giờ Tỵ đã đến, đoàn thuyền dọc theo dòng Tế Thủy, chậm rãi rời khỏi Tây Lăng.

A Triền đứng ở trên boong tàu, nhìn thành trì dần dần biến mất trong tầm mắt, cảm giác buồn rầu trong lòng kia cũng chậm rãi tiêu tán.

Lúc này đã là cuối mùa thu, trong núi dọc hai bờ sông Tế Thủy lá cây đã rực rỡ sắc màu, có đủ xanh vàng đỏ, nối liền thành một dải, như là có vị họa sư nào đó tới đây vẽ nên cảnh sắc.

Lúc này, trong nước đã không còn có giao long gây sóng gió.

Thuyền đi năm ngày, chạng vạng tối vào ngày thứ sáu, rốt cuộc dừng lại ở huyện Bảo Phong, địa hạt cuối của Giao Châu.

Quan viên phủ Giao Châu cùng đám người Huyện lệnh huyện Bảo Phong đã chờ ở bên bờ từ sớm.

Bạch Hưu Mệnh rời thuyền xuống xã giao cùng bọn họ, Tri phủ Giao Châu đã sớm nhận được mệnh lệnh bên trên truyền xuống, lệnh cho bọn họ toàn lực phối hợp với Minh Kính Tư làm việc.

Sau khi gặp nhau hai bên cũng không nói nhiều, trực tiếp để Bạch Hưu Mệnh nghiệm thu những thứ như lồng giam, xe, ngựa đã chuẩn bị từ trước.

Bạch Hưu Mệnh kiểm tra không có sai lầm gì, lúc này Minh Kính Tư vệ trên năm con thuyền mới theo thứ tự rời thuyền.

Khi đông đảo tù phạm phủ Tây Lăng Vương bị áp giải rời thuyền trên đầu đều bị phủ khăn trùm đầu màu đen, trên người mặc áo tù giống nhau, nhất thời rất khó phân biệt thân phận xuất thân.

Những tù phạm này lần lượt bị nhốt vào trong các xe chở tù, sau đó số rương hòm trên các thuyền phía sau lần lượt được khiêng xuống, số rương này ước chừng chở đầy ba con thuyền.

A Triền rốt cuộc đã biết được có thêm ba con thuyền kia rốt cuộc là để chở những gì, phỏng chừng là khi Bạch Hưu Mệnh đi, ngay cả đất của phủ Tây Lăng Vương cũng đã bị xới tung lên một lần.

Sau đó, đoàn người theo Tri phủ Giao Châu tới trạm dịch trước, A Triền và Trần Tuệ thì đi ở đằng sau đội ngũ.

Xa xa thấy được vị trí trạm dịch, A Triền bèn gọi tới một Minh Kính Tư vệ, dặn cậu ta truyền lời cho Bạch Hưu Mệnh, nói mình ra ngoài giải sầu lát nữa sẽ trở về, rồi lôi kéo Trần Tuệ đi đến phố xá náo nhiệt nhất trong huyện thành.

Hôm nay trong huyện Bảo Phong dường như có hoạt động gì đó, trời đã không còn sớm, vẫn có không ít bá tánh còn chưa rời đường phố, mà vẻ mặt đều mang theo hưng phấn.

Hai người A Triền đi theo đám người qua đó, còn chưa tới gần, đã nghe được tiếng khua chiêng gõ trống náo nhiệt, không bao lâu đã nhìn thấy trên một sân khấu kịch rất lớn được dựng trên một chỗ đất trống, hai bên trái phải của sân khấu có người để m*nh tr*n, trên mặt bôi đỏ, trong tay giơ cây đuốc, miệng phát ra âm thanh hô hào, cùng với tiếng chiêng trống phối hợp.

Trên đài mấy người để chân trần, đồ mặc trên người càng thêm phức tạp, trên mặt đeo những chiếc mặt nạ khác nhau, miệng thì hát những làn điệu kỳ quái nhưng lại làm người ta ấn tượng khắc sâu, thân thể thì múa may.

Động tác của bọn họ vô cùng khoa trương, lại mang theo một vẻ đẹp hài hòa theo nhịp điệu, làm người xem khó có thể dời đi ánh mắt.

“Họ đang làm gì vậy?” A Triền không nhịn được tò mò, dò hỏi một thím bên cạnh đang nhón chân xem đến hứng thú bừng bừng, trong lòng thím kia còn ôm một đứa trẻ không lớn lắm, đứa bé cũng nhìn không chớp mắt lên trên sân khấu.

Thím ấy rất là nhiệt tình, nói với nàng: “Cô nương vừa nhìn đã biết không phải là người trong huyện Bảo Phong chúng ta rồi, đây là đang diễn quỷ đấy.”

“Diễn quỷ?” A Triền trước kia chưa nghe tới bao giờ, đành phải suy đoán hỏi, “Là vì xua đuổi ma quỷ à?”

“Ây da, diễn quỷ tác dụng nhiều lắm đấy, đuổi quỷ chỉ là việc nhỏ, diễn quỷ Giao Châu ở chúng ta là vì hiến tế thần minh, phù hộ năm sau mưa thuận gió hoà.”

“Lợi hại như vậy?”

“Còn không phải sao.” Thím ấy kiêu ngạo mà chỉ lên trên sân khấu nói, “Hôm nay cô nương vận may tốt, gặp được gánh hát quỷ nổi tiếng nhất Giao Châu chúng ta, hôm nay sau khi bọn họ diễn xong, còn phải tới Thượng Kinh, nghe nói phải tới diễn để chúc thọ Hoàng đế lão gia đấy.”

Thím ấy đang nói, đứa bé trong lòng thím ấy lại vỗ vỗ vào người thím ấy, a a hai tiếng, chỉ vào trên đài ý bảo thím ấy xem đi, thím ấy lại vội vàng quay đầu.

A Triền cũng phát hiện, tiếng người xem diễn ồn ào chung quanh đều nhỏ đi nhiều.

Sau đó, nàng chỉ nghe được tiếng trống vang lên không ngớt, trên đài những người đang diễn quỷ từng người đều tự di chuyển xuống dưới sân khấu, trên sân khấu trống rỗng đột nhiên sáng lên một ánh lửa, sau khi ánh lửa hiện lên, trên đài đã có thêm một người.

Người nọ mặc đồ diễn to rộng màu đỏ, lúc đầu là đưa lưng về phía bá tánh dưới sân khấu, tiếng hát biến ảo khôn lường vang lên, thân hình người nọ theo điệu hát bắt đầu làm các động tác vũ đạo.

Cho dù không cần người khác giảng giải, A Triền cũng có thể cảm giác được, người lên sân khấu sau múa đẹp hơn những người lúc trước rất nhiều.

Thấy dưới sân khấu người xem hưng phấn lại kiềm chế, đoán chừng vị này cũng nổi tiếng hơn nhiều so với những diễn trước.

Chờ lúc người trên sân khấu xoay người, chung quanh đều vang lên tiếng hít khí.

A Triền nhìn kỹ, người nọ không đeo mặt nạ, lại có một gương mặt rất là dọa người, ít nhất nàng chưa thấy người bình thường nào lại mang một gương mặt như vậy cả, ngũ quan phân bố hết sức không được tự nhiên, vô cùng đáng sợ, cũng không như là hóa trang ra.

“Tuệ Nương, tỷ xem kia là mặt thật hay giả?” A Triền ghé sát vào bên tai Trần Tuệ hỏi.

Trần Tuệ cũng nhìn chằm chằm người trên sân khấu, trong ánh mắt cũng có nghi hoặc: “Không nhìn ra gì khác thường, hình như là thật.”

Lúc hai người nói chuyện, lại nghe được bên cạnh có người nói.

“Ai da, mặt của Dư đại gia này, mỗi lần nhìn thấy đều không giống nhau, cũng không biết là vẽ như thế nào, sao lại giống hệt như mặt thật vậy nhỉ?”

“Cũng không hẳn, có một lần khi ta tới phủ thành xem diễn, Dư đại gia rõ ràng không phải dùng gương mặt này, hơn nữa là, hôm nay cái mặt này nhìn càng hung ác hơn vài phần, thực sự làm cho người ta sợ hãi.”

“Nhìn quen mặt Dư đại gia rồi, ta đều không thích xem những cái mặt nạ đó nữa, luôn thấy kém một chút gì đó.”

“Mấy cái mặt nạ gỗ kia sao có thể so với được Dư đại gia xưng là quỷ ngàn mặt.”

Sau khi người này nói xong, tức khắc đưa tới một tràng tán đồng của mọi người.

Sau khi màn diễn của vị Dư đại gia kia kết thúc, giống như khi tới, biến mất trong một ánh lửa. Dưới sân khấu bá tánh cũng không thận trọng như vừa rồi nữa, lớn tiếng khen ngợi giọng hát cùng điệu múa của đối phương.

A Triền cũng có cái nhìn tương đồng với bọn họ, cho dù nàng xem không hiểu, cũng không ảnh hưởng tới chuyện nàng thưởng thức. Có điều nàng càng tò mò hơn là gương mặt của Dư đại gia kia, rốt cuộc là dùng biện pháp gì mà làm được, trông rất thật như vậy?

Trên sân khấu lại có một màn diễn mới, có điều giờ mọi người còn đang bàn tán về màn diễn vừa rồi của Dư đại gia.

Có một người trung niên ăn mặc như thư sinh tiếc nuối mà nói với người bên cạnh: “Đáng tiếc Tết năm nay không được xem Dư đại gia diễn quỷ rồi, những năm qua đều có người mời diễn, Dư đại gia đều không chịu tới kinh thành, sao năm nay đột nhiên lại muốn đi?”

“Ta nghe lão tam nhà họ Trương trong thôn chúng ta đến phủ thành nói, ta lén nói cho mọi người, mọi người cũng đừng có nói cho người khác đấy nhé.” Một thím đột nhiên hạ giọng nói.

“Bà mau mau nói đi.” Có người vội vàng nói.

Chung quanh ít nhất có mười đôi tai sáp tới nghe, A Triền đương nhiên cũng là một trong số đó.

“Nghe nói Dư đại gia năm đó gặp phải chuyện bất hạnh nên bị thương ở đầu, đã quên rằng mình đã thành hôn, hiện giờ bỗng nhiên lại nhớ ra, lần này muốn vào kinh tìm tướng công cô ấy đấy.”

“Vậy… Dư đại gia nổi danh ở Giao Châu chúng ta cũng đã mấy năm, cũng không thấy có người tới đây tìm cô ấy, người kia sợ là đã sớm cưới vợ mới rồi ấy chứ, còn có thể tìm được không?” Có người do dự mà nói.

“Ai biết được.” Chung quanh mọi người đều thổn thức.

A Triền chỉ nghe tai nọ xọ tai kia, xem như hóng hớt được một chuyện vui, cũng không hề để ở trong lòng.

Chú thích:

Từ đại gia trong tên Dư đại gia không có nghĩa như mọi người vẫn hiểu mà có nghĩa là mọi người, ở đây chỉ rằng Dư đại gia kia có thể biến thành bất kỳ gương mặt nào, ngoài ra từ đại gia trong một số trường hợp còn để chỉ bậc thầy trong một lĩnh vực. Vốn nếu chỉ là biệt hiệu của cô ấy trên sân khấu mình sẽ đổi thành “Dư muôn mặt”, nhưng thường ngày tất cả mọi người đều gọi cô ấy là Dư đại gia nên không tiện đổi lại, mình vẫn giữ nguyên từ mà tác giả dùng, tuy rằng khi đọc lên sẽ khiến mọi người liên tưởng với nghĩa đại gia mà chúng ta quen dùng, nhưng chắc đọc nhiều rồi sẽ quen thôi.

Trước Tiếp