Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 97

Trước Tiếp

Nhan Hạc dừng bước bên cạnh thùng rác, nàng hạ mắt nhìn thứ bên trong, dường như là một đống mảnh vỡ thủy tinh, đồng thời còn ngửi thấy một mùi rượu xộc lên. Nàng nghi hoặc chớp chớp mắt, muốn nhìn cho rõ hơn một chút.

Đúng lúc này, một luồng gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, Lộc Hữu Thanh chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, bị gió lạnh thổi trúng liền r*n r* một tiếng rồi rúc sâu vào lòng Nhan Hạc, yên tĩnh dán chặt lên ngực nàng. Hơi thở ấm áp phả vào lớp áo, theo vệt nước thấm ướt lúc nãy len lỏi vào da thịt Nhan Hạc.

Nhan Hạc ôm chặt lấy cô, bước chân lên lầu nhanh hơn, nàng mở cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt người phụ nữ trong lòng xuống giường, rồi đắp chăn cho cô.

Có lẽ vì biết bản thân đang ở bên cạnh Nhan Hạc nên Lộc Hữu Thanh ngủ rất say, đôi lông mày đều giãn ra, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy góc áo Nhan Hạc không chịu buông. Phản ứng trong giấc mơ chính là suy nghĩ chân thật nhất của một con người, ngay cả khi đã ngủ, Lộc Hữu Thanh vẫn luôn sợ hãi Nhan Hạc sẽ lại biến mất mà không một lời từ biệt, để lại cô một mình.

Nhan Hạc rũ mắt, nhìn cổ tay trắng bệch gầy gò đang siết chặt lấy góc áo mình, đốt ngón tay thon dài, dường như chỉ cần bóp nhẹ một cái là có thể để lại vết đỏ trên làn da trắng nõn ấy. Nàng bất chợt đỏ hoe mắt, lồng ngực dâng lên cảm giác xót xa.

Nàng cúi người đặt một nụ hôn lên trán Lộc Hữu Thanh, rồi đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt bên cạnh của cô, ghé sát vào tai cô nói bằng giọng dịu dàng vô cùng.

"Ngoan nào, mình vẫn luôn ở bên cạnh cậu, sẽ không rời đi đâu, đừng sợ, mình sẽ không đi, ngoan ngoãn ngủ nhé."

Sau đó, nàng từ từ gỡ góc áo trong tay Lộc Hữu Thanh ra, thay bằng bàn tay của mình, để tay mình mười ngón đan chặt với tay cô. Người Lộc Hữu Thanh rất lạnh, dù đã ở trong phòng có hơi ấm lâu như vậy nhưng vẫn luôn lạnh lẽo như băng, giống như khối băng vạn năm không tan. Nhan Hạc nhíu mày, nhẹ nhàng x** n*n tay cô, trong lòng tràn đầy đau xót.

Lộc Hữu Thanh vốn có thể chất hàn, vậy mà còn luôn không quan tâm đến cơ thể mình, lúc trời lạnh thế này, một mình cô sẽ khó chịu biết bao nhiêu.

Trong lòng Nhan Hạc tràn ngập sự áy náy, nàng tự trách vì nguyên nhân của bản thân mà khiến Lộc Hữu Thanh phải một mình chịu đựng nhiều như vậy, lại vừa giận Lộc Hữu Thanh một chút cũng không biết yêu quý bản thân, để cơ thể trở nên thế này. Càng nghĩ, nàng càng không kìm được mà đỏ mắt.

Cũng may, hiện tại nàng đã ở bên cạnh bầu bạn với Lộc Hữu Thanh, sẽ không rời đi nữa. Lộc Hữu Thanh cũng sẽ không vì mải miết tìm kiếm nàng mà bỏ bê sức khỏe, nhất định có thể bồi bổ lại được.

Nhan Hạc nhìn chăm chú vào hai bàn tay đang đan vào nhau, ánh mắt kiên định, nơi đáy mắt gợn lên một tầng nước long lanh.

Nàng đặt tay Lộc Hữu Thanh vào trong chăn, ân cần đắp lại chăn thật kỹ, nhìn gương mặt đã ngủ say của cô, Nhan Hạc nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ.

Đi xuống cầu thang, Nhan Hạc một lần nữa đi tới bên cạnh chiếc thùng rác mà nàng phát hiện có điểm bất thường. Nàng ngồi xổm xuống nhìn thật gần, chỉ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, và nàng cũng đã nhìn rõ thứ bên trong thùng rác rốt cuộc là gì.

Đó là những chai rượu bị đập nát.

Nhan Hạc khẽ nhíu mày, có chút nghi hoặc.

Lộc Hữu Thanh uống rượu tại sao lại đập nát chai rượu, lúc đó đã xảy ra chuyện gì? Liên tưởng đến lúc ở ngoài sân, khi nàng muốn ôm Lộc Hữu Thanh nhưng cô lại né tránh, Nhan Hạc càng cảm thấy kỳ lạ. Gió lạnh thổi qua, nàng theo bản năng rùng mình một cái.

Rời xa Lộc Hữu Thanh, sự chú ý của Nhan Hạc bị thu hút, bộ não nhanh chóng hoạt động. Cửa sổ mở dưới lầu thực sự quá lạnh, cho dù muốn mở cửa thông gió thì cũng không cần mở lâu như vậy chứ, huống hồ lúc nàng tới gặp Lộc Hữu Thanh trời đã rất tối rồi, lúc này mở cửa sổ chỉ khiến khí lạnh bên ngoài tràn vào nhà mà thôi.

Nàng đứng dậy, trước tiên đóng hết tất cả các cửa sổ đang mở dưới lầu lại, đảm bảo không còn gió lạnh lùa vào mới thôi. Đến khi nàng đi vào bếp, định đóng nốt cửa sổ trong bếp thì đôi mắt tinh tường lập tức phát hiện ra điểm không ổn trong chiếc tủ kính ở phòng bếp.

Tầng dưới của chiếc tủ kính bày từng chai rượu, nàng bật đèn lên, ánh đèn chiếu vào lớp kính, chiếu lên những chai rượu. Nhan Hạc phát hiện những chai rượu này có cái đã cạn đáy, có cái lại còn đầy, thậm chí có cái còn chưa đậy nắp, cứ thế đặt chình ình trong tủ.

Nghĩ đến hơi rượu nhàn nhạt trên người Lộc Hữu Thanh và lúc gặp nàng cô thậm chí còn chưa lau khô tóc, đầu óc Nhan Hạc trống rỗng, trong nháy mắt nàng đã hiểu ra điều gì đó. Trái tim giống như bị một bàn tay lớn bóp chặt, ai lại đi tắm rửa ngay khi sắp gặp đối phương, thậm chí không kịp lau khô tóc chứ? Chắc hẳn là muốn tẩy sạch mùi rượu trên người, cô ấy sợ nàng phát hiện đến thế sao, thậm chí không tiếc mạo hiểm giữa trời lạnh giá thế này.

Nhan Hạc không khống chế được mà bủn rủn chân tay, nàng tiến lên mở tủ, đem tất cả những chai rượu bày bên trong ra ngoài.

Trống không, trống không, vẫn là trống không.

Nhiều chai rượu như vậy đều là chai không, Nhan Hạc cầm những chai rượu rỗng tuếch này, đầu ngón tay tê dại, đầu óc hỗn loạn.

Lộc Hữu Thanh không nói với nàng tại sao mình lại uống rượu, Nhan Hạc cũng tưởng rằng cô chỉ uống một chút để dễ ngủ, không ngờ Lộc Hữu Thanh lại uống nhiều đến thế. Cô ấy uống nhiều như vậy là muốn làm gì chứ, Nhan Hạc nhớ rõ Lộc Hữu Thanh đâu có thích uống rượu.

Sau khi gặp lại nàng, Lộc Hữu Thanh đã uống rượu, vậy còn chín tháng xa cách kia thì sao? Với tính cách chấp nhất của Lộc Hữu Thanh, có lẽ cô căn bản không thể chịu đựng được cuộc sống thiếu nàng, cho nên mới mượn rượu giải sầu.

Chín tháng này, Lộc Hữu Thanh rốt cuộc đã phải trải qua những gì đây?

Nhan Hạc gần như suy sụp mà ngồi bệt xuống đất, đầu ngón tay chạm vào hơi rượu khiến trái tim gần như tan nát của nàng tê liệt. Đến tận bây giờ, ngồi giữa một không gian nồng mùi rượu, Nhan Hạc mới hiểu ra, tình trạng của Lộc Hữu Thanh dường như không hề chuyển biến tốt đẹp như nàng hằng tưởng.

Chỉ vì một câu nói đơn giản của Nhan Hạc mà cô sợ hãi đến mức đó, muốn liều mạng chứng minh bản thân không nói dối, trong giấc mơ cũng muốn nắm chặt lấy nàng vì sợ nàng biến mất. Lộc Hữu Thanh khao khát Nhan Hạc nhìn thấy sự thay đổi của mình hơn bất cứ ai.

Căn bệnh của Lộc Hữu Thanh có lẽ vẫn chưa khỏi, tình trạng của cô dường như còn tồi tệ hơn nàng tưởng tượng. Nhan Hạc ngồi bệt trên sàn, nàng tựa vào tủ kính, cuộn tròn người lại, cắn chặt đốt ngón tay để không cho tiếng khóc phát ra ngoài để Lộc Hữu Thanh nghe thấy.

Giờ phút này khi bình tĩnh lại và suy nghĩ, nàng mới phát hiện ra rất nhiều điểm bất thường của Lộc Hữu Thanh trong mấy ngày gặp mặt vừa qua. Lúc thì đột nhiên nóng nảy, lúc lại lạnh nhạt, khi gặp mặt thì cố ý tránh né ánh mắt nàng, thậm chí là tối nay còn muốn che giấu việc mình đã uống rượu.

Trên mặt đất là từng chai rượu được nàng xếp ngay ngắn, Nhan Hạc luôn là một người rất thông minh, nhưng lại luôn chậm chạp và trốn tránh trong những chuyện liên quan đến Lộc Hữu Thanh. Trước kia nàng không muốn chịu sự khống chế của Lộc Hữu Thanh, không muốn tiếp nhận tình yêu vặn vẹo đến mức điên cuồng của cô, nên bướng bỉnh muốn rời đi. Hiện tại nàng cuối cùng cũng thoát ra khỏi cơn ác mộng đó, nhưng lại phát hiện ra, Lộc Hữu Thanh đã bị nàng bỏ lại trong bóng tối, một mình lún sâu vào sự sợ hãi vô tận suốt bao ngày qua.

Nhan Hạc ôm lấy đầu mình, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, hốc mắt đỏ hoe, trái tim vỡ vụn thành từng mảnh.

Lộc Hữu Thanh của nàng đã sống không hề tốt trong thời gian họ xa cách. Vì những lời nói đó của nàng mà cô đã làm những việc đầy gượng ép. Cho dù sau khi gặp lại, Lộc Hữu Thanh cũng sợ nàng sẽ lại tức giận nên trở nên cẩn trọng, sợ bản thân để lộ một chút chấp nhất hay ghen tuông nào đó sẽ khiến Nhan Hạc rời đi lần nữa, không dám bộc lộ con người thật trước mặt nàng.

Lộc Hữu Thanh của trước kia, vì sợ bị Nhan Hạc biết được sự chấp nhất của mình mà biến thành một người vợ dịu dàng. Lộc Hữu Thanh của hiện tại, cũng vì sợ Nhan Hạc phát hiện ra cảm xúc của mình mà ngụy trang thành một người ôn hòa. Tất cả những điều này đều là do Nhan Hạc tạo ra.

Sợ Nhan Hạc tức giận, sợ nàng lại rời đi, cho nên cô giấu đi mặt tối tăm của mình, chỉ để Nhan Hạc thấy được sự thay đổi. Nếu là Nhan Hạc của trước kia chắc chắn sẽ cảm thấy mình lại bị lừa dối mà tức giận muốn rời đi, nhưng Nhan Hạc của lúc này chỉ cảm thấy lòng mình tê tái, đau đớn đến mức sắp chết đi.

Nàng đau lòng quá, tim cứ thắt lại từng cơn, nước mắt không ngừng rơi xuống gò má, thấm xuống sàn nhà hòa lẫn với mùi rượu. Nàng còn thắc mắc tại sao sau khi gặp lại, giữa hai người luôn có một bức tường ngăn cách dày cộm, hóa ra bức tường này là do chính tay nàng dựng lên, dùng để ngăn cách lối đi duy nhất giữa mình và Lộc Hữu Thanh.

Nhan Hạc lúc này cũng thực sự giống như đang đứng trên một cây cầu độc mộc, trước mặt hay sau lưng đều là sương mù dày đặc, thậm chí ngay cả con đường dưới chân cũng nhìn không rõ, chỉ cần sai một bước thôi là vực sâu vạn trượng.

Nàng giống như một hành khách cô độc bàng hoàng trên cây cầu, không biết bước tiếp theo phải đi về đâu, phải làm thế nào mới có thể xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng Lộc Hữu Thanh.

-

Vì bên cạnh có hơi thở của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh đã có một giấc ngủ rất thoải mái. Khi cô tỉnh dậy, bên ngoài trời đã tối đen hoàn toàn.

Lộc Hữu Thanh nằm trên giường, mở mắt nhìn trần nhà một cách mơ màng, đầu óc còn chưa tỉnh táo hẳn đã nghĩ ngay đến Nhan Hạc. Sau đó cô nhớ lại lời Nhan Hạc nói trước khi mình ngủ rằng nàng sẽ không rời đi, theo bản năng cô muốn ngồi dậy đi tìm Nhan Hạc, nhưng bên tai đột nhiên vang lên tiếng ma sát của vải.

"Sao vậy?" Nhan Hạc ngồi dậy trên giường, từ phía sau ôm lấy Lộc Hữu Thanh, tựa đầu vào vai cô. Nàng dường như biết tại sao Lộc Hữu Thanh lại đột ngột ngồi dậy vội vàng như vậy, nên dù vẫn còn buồn ngủ, nàng vẫn ôm lấy cô để an ủi.

"Mình ở đây mà, A Hạc ở đây, A Hạc không đi đâu cả, A Hạc vẫn luôn ở bên cạnh cậu mà."

Cơ thể vốn đang sợ hãi của Lộc Hữu Thanh đột nhiên khựng lại, hơi ấm không ngừng truyền đến từ bả vai nói cho cô biết đây không phải là mơ, Nhan Hạc thực sự đang ở bên cạnh bầu bạn với cô.

"Cậu đói không? Có muốn ăn chút gì đó lót dạ không?" Giọng Nhan Hạc có chút khàn khàn vì khóc, cũng may có thể dùng cái cớ vừa mới ngủ dậy để lấp l**m qua chuyện. Lúc này ngồi dậy nàng cũng đã tỉnh táo hơn nhiều, nhận ra Lộc Hữu Thanh ngủ đã lâu vẫn chưa ăn gì, nàng buông đôi tay đang ôm Lộc Hữu Thanh ra, định đi làm chút gì đó cho cô ăn.

Nhưng ngay giây tiếp theo khi nàng vừa buông tay, người phụ nữ trong lòng đột nhiên xoay người lại, dùng sức ôm chặt lấy nàng, kéo nàng cùng ngã xuống chiếc giường mềm mại.

Nhan Hạc lún sâu vào sự mềm mại, cái đầu vốn đang choáng váng vì khóc vẫn chưa kịp phản ứng gì thì đôi môi đã bị một sự mềm mại khác lấp đầy, ngay sau đó là một nụ hôn mãnh liệt như sóng cuộn biển gầm.

Trước Tiếp