Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 86

Trước Tiếp

"Mình không phải cố ý, mình chỉ là quá nhớ cậu, mình thật sự quá nhớ cậu mới làm như vậy. Bác sĩ nói trong lúc trị liệu không thể đi gặp cậu, mình chỉ có thể dùng phương pháp này. Mình không có cách nào khống chế chính mình, không có cách nào sống thiếu cậu, thật sự rất xin lỗi."

Lộc Hữu Thanh nén tiếng khóc cuống quýt giải thích những điều đó, cố gắng hết sức muốn cho Nhan Hạc nguôi giận. Nhưng giây tiếp theo cô lại phát hiện, A Hạc của cô không hề ôm lại cô như trước kia, đôi tay buông thõng cứ như vậy đặt ở bên người, vẫn luôn không hề nâng lên.

Trái tim hoảng loạn của Lộc Hữu Thanh càng thêm rối bời, cô tuyệt vọng ngẩng đầu vì không còn đường lui, đối diện với đôi mắt đạm mạc của Nhan Hạc, con ngươi màu nâu nhạt không có bất kỳ tia sáng nào lọt vào.

"A Hạc...... A Hạc đừng nhìn mình như vậy, mình thật sự biết sai rồi. Từ lúc cậu rời đi mình vẫn luôn nhớ cậu, mình vẫn luôn tìm cậu. Sau đó bác sĩ nói nếu mình muốn trị liệu thì không thể gặp cậu, nhưng mình không làm được. Không có A Hạc, mỗi một ngày mình đều sống trong sợ hãi, mình thật sự rất sợ hãi vĩnh viễn không được gặp lại cậu. Cậu cho mình một cơ hội để sửa sai được không, mình sẽ tốt lên, mình sẽ không làm thế nữa."

Cô run rẩy xin lỗi, nước mắt thấm ướt lớp vải trên vai Nhan Hạc. Cô sợ Nhan Hạc sẽ lại đối xử với mình lạnh nhạt và tuyệt tình như trước kia, như vậy cô thật sự không chịu nổi. Khó khăn lắm mới gặp được một chút hy vọng lại một lần nữa bị kéo vào bóng tối, cô sẽ sụp đổ mất.

Nhan Hạc lặng lẽ nghe cô xin lỗi, nhìn người trong lòng đang khóc lóc đến khản cả giọng, ánh mắt tối tăm. Đợi đến khi tiếng khóc của Lộc Hữu Thanh ngừng lại, nàng lúc này mới có động tác, đưa tay lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, nâng cằm cô lên để cô nhìn về phía mình, trong mắt hiện rõ sự dịu dàng.

"Khám bác sĩ chưa?" Khóe miệng nàng ngậm nụ cười, dường như hoàn toàn không bị hành vi của Lộc Hữu Thanh ảnh hưởng đến, thậm chí còn nhẹ nhàng vén lọn tóc dán trên mặt cô ra sau tai.

Lộc Hữu Thanh bị hành vi khác thường của nàng làm cho kinh ngạc, ngơ ngác nhìn nàng đến mức nhất thời quên cả trả lời, lúc phản ứng lại mới vội vàng gật đầu.

Nhan Hạc bị phản ứng chậm chạp của cô làm cho bật cười, lấy khăn giấy lau nước mắt nơi khóe mắt cô, tiếp tục hỏi: "Vậy bác sĩ nói những gì?"

Khăn giấy chạm vào khóe mắt có chút ngứa ngáy, giống như thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong lòng Lộc Hữu Thanh. Cô đưa tay nắm lấy tay Nhan Hạc, gò má nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay nàng.

"Cũng giống như bác sĩ tâm lý trước đó đã nói, cần phải...... rời xa A Hạc." Hiện tại cô đã không dám nói dối Nhan Hạc nữa, chỉ có thể cố gắng nói thật để cứu vãn sự tin tưởng của nàng dành cho mình, dù cho những lời nói ra là điều mà chính cô cũng không thể tiếp nhận và muốn kháng cự.

Nhan Hạc gật đầu, hỏi nhỏ: "Vậy có muốn đi ăn cơm không, dậy sớm như vậy chắc giờ đã rất đói rồi."

Nàng dịu dàng hỏi han Lộc Hữu Thanh, hoàn toàn không giống như sự phẫn nộ sau khi phát hiện ra chân tướng. Lộc Hữu Thanh ngước mắt nhìn nàng, trong mắt ngấn lệ lấp lánh ánh sáng mờ ảo.

Hiện tại Nhan Hạc quá khác thường, biểu hiện của nàng hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Lộc Hữu Thanh. Cô vốn tưởng rằng nàng sẽ tức giận, sẽ lại một lần nữa chất vấn cô, nhưng Nhan Hạc lại chỉ mỉm cười với cô, chuyện này cứ thế mà trôi qua.

Trái tim cô như bị đặt trên giá nướng, phản ứng hoàn toàn khác biệt của Nhan Hạc khiến cô mất đi sự tự tin để đối ứng, giống như một con thuyền cô độc trôi dạt trên sóng biển cuộn trào, chỉ cần một chút sơ suất sẽ vạn kiếp bất phục.

"A Hạc...... Cậu không tức giận sao?"

Động tác nắm tay cô của Nhan Hạc đột ngột dừng lại một chút, sau đó cúi đầu cười chua chát, ánh mặt trời rơi trên hàng mi dài của nàng, nhưng không thể xua tan sự u ám nơi đáy mắt.

"Cậu cảm thấy tôi sẽ sinh khí sao? Khoảnh khắc nhìn thấy những thứ đó, tôi cũng cảm thấy mình sẽ rất tức giận, sẽ quay về lớn tiếng chất vấn cậu, phản ứng thật kịch liệt. Nhưng hiện tại, tôi đã không còn sức để giận nữa rồi."

Thất vọng tích tụ quá nhiều, khi đã tích đến đỉnh điểm, phản ứng thể hiện ra lại không phải là sự kịch liệt. Nhan Hạc đã không còn cảm xúc gì để phát tiết, có lẽ là do trước đây Lộc Hữu Thanh đã làm quá nhiều việc, lần này nàng chỉ cảm thấy tuyệt vọng, bất lực và còn mang theo một tia ý nghĩ "quả nhiên là thế". Vấn đề không được giải quyết, những chuyện tương tự sẽ lại phát sinh, nàng và Lộc Hữu Thanh chỉ có thể bị nhốt vĩnh viễn không thoát ra được, vĩnh viễn không thể khôi phục. Nàng đã không còn tinh lực để mà tức giận.

Hơi thở của Lộc Hữu Thanh nghẹn lại, Nhan Hạc đứng trước mặt dưới ánh mặt trời, nhưng trên người nàng lại không có nửa phần sức sống, giống như một làn khói nhẹ sắp tan biến, chỉ trong chớp mắt sẽ hoàn toàn biến mất trước mặt cô, không để lại dấu vết.

Cô gắt gao nắm lấy hai vai Nhan Hạc, hốc mắt đỏ bừng: "Sẽ không đâu, mình thật sự sẽ không làm những việc đó nữa, mình sẽ không làm chuyện gì khiến cậu tức giận nữa, sẽ không xảy ra nữa đâu. Cậu tin mình được không, cho mình thêm một cơ hội nữa. Mình biết trước đây mình đã làm A Hạc giận, mình sẽ sửa, mình sẽ sửa đổi tất cả, sẽ không làm A Hạc buồn nữa."

Cô lại đang nói về những sai lầm của mình, ôm hết mọi chuyện lên người, luôn miệng xin lỗi. Nhan Hạc nhìn cô, cắn môi quay mặt đi, đáy mắt đầy vẻ thống khổ.

Nàng thở dài một tiếng, không trả lời, nhưng phản ứng của nàng đã nói lên tất cả, giữa nàng và Lộc Hữu Thanh đã không còn sự tin tưởng nào nữa.

"Chúng ta về trước đi." Nàng chỉ nói vậy.

Mâu thuẫn đau đớn của hai người vẫn chưa được giải quyết, bọn họ đều thiếu đi dũng khí để bước tiếp, vì thế cứ mãi dây dưa trong đau khổ tại chỗ, hợp rồi lại tan, vết thương thối rữa trong vực thẳm không đáy, cho đến khi hoàn toàn sụp đổ.

Bàn tay đang mười ngón đan chặt với Lộc Hữu Thanh đột nhiên bị người kia siết mạnh, nàng quay đầu nhìn lại, Lộc Hữu Thanh đã lệ tràn đầy mặt. Chỉ từ phản ứng đơn giản của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh đã có thể thấu hiểu ba tháng qua cuộc sống của nàng gian nan đến nhường nào, mà nguồn cơn của những thống khổ đó đều là do cô. Cô đột nhiên nhớ tới kết luận chẩn đoán của bác sĩ trước đó.

Nếu ở bên nhau là một loại tra tấn, chẳng thà tách rời hoàn toàn để thời gian xóa nhòa mọi đau thương.

Tình trạng bệnh hiện tại của Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh đã không thể sống cùng nhau, hễ nhìn thấy đối phương là sẽ nhớ lại những chuyện đã qua, điều này đối với việc trị liệu là trăm hại mà không có một lợi. Do đó bác sĩ nói phải tách hai người ra, tìm ra nỗi đau tận cùng chôn giấu trong lòng để chữa trị tận gốc.

Lộc Hữu Thanh nắm chặt góc áo Nhan Hạc, đầu ngón tay dùng sức đến mức làm nhăn nhúm lớp vải phẳng phiu, những khớp xương trắng nõn của cô cũng dần trở nên trắng bệch vì gồng lực.

Tại sao nhất định phải tách ra chứ? Tại sao nhất định cô và Nhan Hạc phải rời xa nhau? Tất cả bác sĩ đều nói muốn cô rời xa A Hạc, nhưng cô thật sự không có cách nào, dù là A Hạc rời bỏ cô hay cô rời bỏ A Hạc, cô đều không làm được.

Nhưng cô cũng không thể phản bác, bác sĩ nói đúng, cô và A Hạc hiện tại ở bên nhau ngoài việc khiến cả hai nhớ lại những chuyện không vui trước kia thì không có bất kỳ tác dụng nào khác. Trong đầu cô điên cuồng tìm kiếm biện pháp tốt hơn, nhưng dù thế nào cũng không thể tìm ra cách nào giúp khôi phục bình thường hiệu quả hơn việc hai người tách ra.

Cô và Nhan Hạc đang đứng ở hai bên vách đá, dưới chân là vực thẳm không thể bước qua.

Mâu thuẫn giữa bọn họ đã trở nên không thể điều hòa như vậy, Lộc Hữu Thanh vậy mà vẫn hy vọng xa vời rằng hai người có thể làm hòa, Nhan Hạc có thể ở bên cạnh cô, mơ những giấc mộng hão huyền không thực tế, cô đúng là kẻ điên.

Nhan Hạc nắm tay Lộc Hữu Thanh, dắt cô từng bước đi trên đường. Những lá phong mùa thu bị cơn gió lạnh cuốn lấy bay lượn trên không trung, Lộc Hữu Thanh nhìn chăm chú vào khung cảnh đó, cảm thấy bản thân mình cũng giống hệt như những lá phong kia, chỉ có thể bị động chấp nhận sự sắp đặt của vận mệnh.

Nhan Hạc không nói thêm về những chuyện xảy ra ở bệnh viện và công ty nữa, hai người nắm tay nhau đi trên đường, suốt chặng đường không ai nói câu nào, nhưng nàng biết, hiện tại bọn họ cũng chỉ có thể nắm tay mà thôi.

Trong nhà cũng là một mảnh thê lương, cho dù đã bật máy sưởi nhưng vẫn thấy rất lạnh, Nhan Hạc vô tình nhìn thấy nhiệt kế trong nhà.

30 độ.

Hóa ra không phải do trời lạnh.

Buổi tối, Lộc Hữu Thanh vẫn ngủ ở phòng khách, cô chỉnh lại áo ngủ của mình, trong đầu tràn ngập những lời chẩn đoán về cô và Nhan Hạc, lồng ngực nghẹn lại không thể hít thở.

Bởi vì cô mà Nhan Hạc hoạt bát lạc quan kia đã một đi không trở lại, bởi vì cô mà cuộc sống vốn dĩ yêu thương nhau của bọn họ trở nên tồi tệ như thế này, cũng chính vì cô mới khiến bọn họ rơi vào hoàn cảnh hiện tại.

Cô đã làm sai quá nhiều chuyện, từng việc một đều đẩy hai người đi càng lúc càng xa, đã không thể cứu vãn được nữa rồi.

Tiếng khóc dần vang lên, Lộc Hữu Thanh không khống chế được mà rơi lệ, cô thật sự không biết phải làm sao bây giờ.

Rất muốn gặp lại A Hạc một lần, chỉ là vừa mới tách ra một lát, mười phút trước Nhan Hạc còn ở bên cạnh cô, vậy mà chỉ một lúc thế này cô đã bắt đầu nhớ nàng rồi.

Lau khô nước mắt, Lộc Hữu Thanh ngồi dậy đi ra khỏi phòng, đứng trước cửa phòng Nhan Hạc, tay cô đặt trên tay nắm cửa.

Chỉ nhìn một chút thôi, xem xem A Hạc đã ngủ chưa, cô chỉ nhìn Nhan Hạc một cái rồi sẽ rời đi ngay.

Bàn tay trắng nõn chậm rãi ấn tay nắm cửa xuống, cảnh tượng bên trong cánh cửa từ từ hiện ra trước mặt cô, ngoài ý muốn, cô đối diện với chính đôi mắt ấy.

"A Hạc." Cô bị giật mình, theo bản năng buông tay nắm cửa ra muốn giải thích.

Nhan Hạc nắm lấy cổ tay cô, ép cô phải định thần lại.

"Sao cậu lại tới đây, muốn xem tôi đang làm gì sao?"

Lộc Hữu Thanh bị nàng hỏi đến mức chột dạ, theo bản năng muốn lắc đầu phản bác, nhưng giây tiếp theo khi ngước mắt lên thấy chiếc vali đang mở trong phòng, động tác liền cứng đờ.

Đôi mắt đỏ hoe của Lộc Hữu Thanh đột nhiên sững sờ, cô gắt gao túm lấy quần áo Nhan Hạc: "Đây là cái gì? Sao cậu lại thu dọn hành lý? Cậu muốn đi đâu? Lại muốn bỏ rơi mình sao?"

"Tôi phải rời khỏi đây, giống như trước kia thôi."

Nhan Hạc cười chua chát, nước mắt rơi xuống từ khóe mắt, nàng vốn dĩ định đi tìm Lộc Hữu Thanh để nói rõ những điều này, sớm hay muộn cũng không còn quan trọng nữa.

Nàng nắm lấy đôi bàn tay đang dùng sức của Lộc Hữu Thanh, bao bọc bàn tay cô trong lòng bàn tay mình, không dám nhìn vào đôi mắt tan nát của cô, cúi đầu cắn răng tiếp tục nói: "Cậu đừng đi tìm tôi, cậu tìm không thấy tôi đâu. Chính tôi cũng không biết mình rốt cuộc muốn đi đâu, cậu phải trị liệu thật tốt, phải sống thật tốt......"

"Không muốn!" Lộc Hữu Thanh trừng lớn hai mắt, cô nhìn chằm chằm Nhan Hạc, muốn từ biểu tình đang kiềm chế của nàng nhìn ra một tia sơ hở: "Mình đi cùng cậu không được sao? Đừng rời đi một mình, mình ở cùng A Hạc mới không thấy sợ hãi, một mình mình căn bản không thể sống nổi."

"Không có ai là không sống nổi khi thiếu người khác cả." Nhan Hạc ngẩng đầu phản bác, nhưng lại bị dáng vẻ lệ tràn đầy mặt của người phụ nữ trước mặt làm cho hoảng hốt, nàng vội vàng lấy khăn giấy muốn lau đi, nhưng lại bị Lộc Hữu Thanh bướng bỉnh né tránh.

"Nhưng mình chính là không thể rời xa A Hạc, mình thật sự không thể rời xa cậu. Mình chỉ có cậu thôi, mình chỉ có mỗi cậu thôi! Lại rời xa một lần nữa mình sẽ điên mất, mình thật sự sẽ phát điên!" Lộc Hữu Thanh nức nở, những lời của Nhan Hạc dường như lại kéo cô về ba tháng không có nàng kia, dù biết không thể tránh khỏi nhưng vẫn đang kháng cự, cô giống như rơi vào đầm lầy, cảm giác ngạt thở sắp sửa nuốt chửng lấy cô.

Rõ ràng trước đó đã từng nghĩ qua chuyện này, nhưng khi nó thật sự xảy ra trước mặt, Lộc Hữu Thanh chỉ cảm thấy máu toàn thân đông cứng lại, trong đầu tràn ngập ý nghĩ muốn Nhan Hạc ở lại, bất luận dùng biện pháp gì.

"Tại sao phải tách ra? Ở bên nhau không tốt sao? Giống như trước kia vậy, chúng ta luôn ở bên nhau, vĩnh viễn không rời xa, đừng đi có được không, cầu xin cậu......"

"Nhưng tôi sẽ nhớ lại." Nhan Hạc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói tràn đầy thê lương, "Tôi sẽ nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra giữa chúng ta, tôi sẽ nghĩ đến những cơn ác mộng khiến tôi sợ hãi. Tôi không có cách nào cả, những chuyện đó đâm rễ trong đầu khiến tôi không thể thở nổi. Nhìn thấy cậu mỗi phút mỗi giây tôi đều sẽ nhớ lại những thứ đó tra tấn mình, tôi đã không còn sức lực để đối mặt nữa rồi."

Nhan Hạc cuối cùng cũng nói ra nỗi thống khổ kinh hoàng nhất trong lòng mình, vết thương thối rữa sâu trong tim nàng cuối cùng cũng nhìn thấy ánh mặt trời.

"Tôi thật sự mệt mỏi lắm rồi, cứ mãi trốn tránh cậu tôi cũng sắp sụp đổ. Cậu hiện tại chắc cũng giống tôi thôi, cứ mãi tìm tôi, giám thị tôi cậu cũng sẽ mệt. Dù tôi có ở lại bên cạnh cậu thì chúng ta cũng sẽ chỉ giày vò lẫn nhau, giống như hiện tại, giống như lúc ở nhà trước kia vậy. Tôi mỗi thời mỗi khắc đều nghĩ đến việc rời đi, còn cậu lại chỉ muốn tôi ở lại, tình trạng này không phải là điều chúng ta muốn thấy."

Mâu thuẫn giữa bọn họ đã được Nhan Hạc chỉ ra một cách trực diện, một người muốn rời đi, một người lại cứ mãi níu kéo, không ai có thể thực sự sống tiếp được.

"Cậu buông tha cho tôi đi, cũng là buông tha cho chính cậu."

Nước mắt của Lộc Hữu Thanh đã cạn khô, ánh mắt run rẩy. Hóa ra Nhan Hạc đối với những chuyện trước kia của cô đã bị ám ảnh tâm lý đến mức độ này. Từng lời xin lỗi của cô cuối cùng chỉ có tác dụng làm tăng thêm những nỗi đau đớn trong lòng Nhan Hạc. So với sự cố chấp lộ rõ ra ngoài của cô, Nhan Hạc mới là người thống khổ nhất. Cô đã khiến A Hạc của mình đau khổ đến nhường này, cô không thể lấy đâu ra dũng khí để từ chối nữa. Có lẽ buông tay mới là cách thức giữ lại thể diện nhất cho hai người hiện tại.

"Mình đã trở thành ác mộng, trở thành xiềng xích của cậu rồi sao?" Cô ngơ ngác lẩm bẩm, chỉ cảm thấy bản thân rơi vào một mảnh u tối, trái tim toát ra sự tuyệt vọng tĩnh mịch.

"Không phải xiềng xích, cậu chưa bao giờ là như thế." Nhan Hạc nở một nụ cười trong tiếng khóc, dịu dàng đặt môi mình lên môi Lộc Hữu Thanh, đôi môi mềm mại dán vào nhau, tình yêu sâu đậm cuối cùng cũng giao hòa.

"Tôi thật sự rất yêu cậu."

Nhan Hạc cuối cùng cũng thừa nhận tình cảm của mình dành cho Lộc Hữu Thanh. Từ đầu đến cuối, cái gọi là hận thù mà nàng tự cho là đúng chẳng qua chỉ là sự lừa dối rằng nàng vẫn còn yêu. Nàng không thể chấp nhận việc mình đã trải qua nhiều chuyện như vậy mà vẫn còn yêu Lộc Hữu Thanh, vì thế mới lừa mình dối người mà hận cô, đồng thời cũng là đang hận chính mình.

Lộc Hữu Thanh không màng tất cả mà đáp lại nụ hôn này, muốn đem tất cả tình yêu, tất cả mọi thứ của mình cho Nhan Hạc thấy rõ, để nàng biết tình yêu trong lòng cô chưa bao giờ thay đổi. Sự cố chấp, sự b*nh h**n, sự chiếm hữu dày đặc của cô đều trút hết vào đêm đen này.

Ngày hôm sau, Nhan Hạc dậy rất sớm, nàng im lặng thay quần áo xong, lại nhìn Lộc Hữu Thanh lần cuối, không nhịn được mà cúi người hôn nhẹ lên trán cô. Cuối cùng, nàng đặt chìa khóa biệt thự lên bàn, kéo vali đi ra ngoài.

Tiếng bước chân dần xa, trong phòng rơi vào một mảnh tĩnh lặng. Hồi lâu sau, tiếng vải ma sát vang lên, tiếng nức nở kìm nén chậm rãi rơi xuống trong căn phòng, giống như sự dây dưa kéo dài bảy năm của Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng hạ màn. 

Trước Tiếp