Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 80

Trước Tiếp

Nhan Hạc đứng ở góc đường, trái tim đang đập loạn bỗng khựng lại một nhịp, nàng hắng giọng rồi xoay người nhìn qua.

Phía sau, dáng vẻ Lộc Hữu Thanh đang nhìn nàng mỉm cười hiện ra ngay trước mắt. Cô vẫn mặc bộ quần áo từ hồi sáng, thậm chí nơi khóe mắt cong cong vẫn còn hơi sưng đỏ vì trận khóc lúc sáng sớm. Cô cứ thế đứng trong gió đối diện với nàng, hai người cách nhau không quá mười mét.

Thấy Nhan Hạc đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích, Lộc Hữu Thanh dứt khoát nhấc chân đi về phía nàng, tiếng bước chân cũng mang theo sự hân hoan.

"Có phải A Hạc đang tìm mình không?" Trong mắt Lộc Hữu Thanh lấp lánh những đốm sáng nhỏ, giống như ngôi sao rực rỡ nhất trong đêm tối, cô nhìn Nhan Hạc đầy nóng bỏng.

Nhan Hạc quay mặt đi không nhìn thẳng vào cô, nơi đầu mũi lập tức quanh quẩn mùi nước hoa nhạt trên người Lộc Hữu Thanh, hương thơm bị gió cuốn lấy rồi tan vào trong từng nhịp thở của nàng, nàng khẽ chau mày.

"Sao cậu biết địa chỉ công ty tôi?" Nàng lạnh lùng hỏi.

Gương mặt đang mỉm cười của Lộc Hữu Thanh chỉ hơi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục như cũ. Cô thở dài, không trả lời câu hỏi của Nhan Hạc mà ngược lại còn tiến lên một bước để thu hẹp khoảng cách giữa hai người, sau đó giơ tay dịu dàng chỉnh lại góc áo khoác cho nàng.

"A Hạc ra ngoài vội vàng quá, quần áo cũng chưa chỉnh tề lại nữa." Cô nhìn Nhan Hạc với vẻ vừa trách móc vừa nũng nịu, ngược lại còn tự đưa mình vào vị trí của một người bạn gái rất nhanh chóng.

Nhan Hạc cười vì tức giận, nàng lùi lại phía sau tựa vào cột đèn đường, giơ tay đè đôi bàn tay của Lộc Hữu Thanh xuống. Không biết Lộc Hữu Thanh đã ở ngoài này bao lâu, chỉ cần nắm lấy cổ tay thôi là Nhan Hạc đã cảm nhận được nhiệt độ cơ thể lạnh ngắt của cô.

"Sao thế, vì biết nếu nói ra cách thức cậu có được thông tin sẽ làm tôi tức giận, nên mới cố ý tránh né không nói đúng không?" Nàng cũng không biết mình bị làm sao nữa, rõ ràng trước đó cảm xúc vẫn còn rất bình tĩnh, vậy mà ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lộc Hữu Thanh, mọi thứ lập tức trở nên lộn xộn, nàng căn bản không thể khống chế được mà thốt ra những lời khó nghe.

"Cậu đến đây rốt cuộc là muốn làm gì? Tìm hiểu công việc của tôi, quan sát cuộc sống của tôi, để thuận tiện cho việc cậu nghĩ cách bắt tôi đi lần nữa phải không? Đây là cái mà cậu gọi là trị liệu sao?"

Quả nhiên, nghe vậy đôi tay đang bị nàng nắm của Lộc Hữu Thanh khựng lại, "A Hạc...... Đừng nói như vậy, mình chưa từng nghĩ thế, mình chỉ muốn được nhìn cậu nhiều hơn một chút thôi."

Cô ngước mắt nhìn sâu vào Nhan Hạc một cái, sau đó lại đau lòng rũ mắt xuống, đôi môi mỏng run rẩy định giải thích nhưng rồi lại mím chặt, nuốt ngược tất cả những lời muốn nói vào trong, nở một nụ cười cay đắng. Trước đây cô rốt cuộc đã làm tổn thương A Hạc sâu đậm đến mức nào, mà bây giờ A Hạc căn bản chẳng còn tin cô nữa.

Thật đau lòng, nhưng đây đều là những gì cô đáng phải nhận lấy.

Nhan Hạc bị cái nhìn này làm cho có chút hoảng loạn, biểu cảm cô đơn của Lộc Hữu Thanh giống như đâm vào lòng nàng, khiến đáy lòng nàng nghẹn lại một cách khó hiểu. Nàng buông tay cô ra rồi xoay người rời đi.

"Tùy cậu." Nàng đáp lại, giọng nói lạnh nhạt tan biến vào trong gió.

-

Bắt xe về đến nhà, Nhan Hạc vừa vào phòng đã đổ gục xuống giường, cả người không còn chút sức lực nào. Cơ thể giống như bị cơn gió lạnh mùa thu cuốn đi khắp nơi rồi thổi tan tác, nàng nằm trên giường thở dài bất lực.

Lộc Hữu Thanh lại tới tìm nàng, có lẽ lần này đúng như lời cô nói là vẫn luôn điều trị cho chính mình, nhưng việc cô đột ngột xuất hiện như vậy là vì lý do gì chứ.

Cô nói mình sắp khỏi rồi, nhưng cô lại biết địa chỉ nhà Nhan Hạc, biết địa chỉ công ty, biết cả con đường nàng đi làm và tan tầm hằng ngày, điều này đã vượt quá phạm vi mà một người bình thường có thể tìm hiểu được.

Những thứ này thực sự đúng như lời cô nói là "sắp khỏi" sao?

Nhan Hạc vùi đầu vào gối, không muốn để bản thân suy nghĩ thêm bất cứ điều gì liên quan đến Lộc Hữu Thanh nữa, nhưng càng ngăn cản thì lại càng không thể ngăn nổi. Mọi dáng vẻ của Lộc Hữu Thanh trong ký ức cứ thế chậm rãi hiện lên từ nơi sâu thẳm mà nàng đã chôn giấu.

Từ lúc gặp nhau đến khi chia cách, từ năm 18 tuổi đến năm 25 tuổi, lúc này nàng mới phát hiện ra Lộc Hữu Thanh đã chiếm trọn gần một phần ba quãng thời gian trong cuộc đời nàng, có lẽ nàng vĩnh viễn không thể thực sự quên đi sự tồn tại của người này.

Một cảm giác cô đơn bủa vây lấy đại não, trong đầu nàng không ngừng hồi tưởng lại từng phút từng giây trước đây cùng Lộc Hữu Thanh. Rõ ràng hôm nay thời gian gặp mặt không quá một tiếng đồng hồ, vậy mà lại có thể khiến lòng nàng xao động lớn đến thế, Nhan Hạc vẫn luôn đánh giá thấp tầm ảnh hưởng của Lộc Hữu Thanh đối với mình.

Cứ suy nghĩ mông lung như vậy, Nhan Hạc nằm trên giường rồi thiếp đi lúc nào không hay. Giấc ngủ này thực sự rất khó chịu, trên người nàng giống như đang bốc hỏa, nàng bị cơn khát làm cho tỉnh giấc.

Mơ mơ màng màng mở mắt ra, Nhan Hạc chỉ cảm thấy cổ họng như muốn bốc cháy, nàng vội đứng dậy định đi rót ly nước, nhưng vừa mới đứng lên đã thấy trời đất quay cuồng, đầu nặng trĩu đến mức không nhấc lên nổi.

Gồng mình chống đỡ thân thể yếu ớt, nàng lảo đảo đi ra khỏi phòng, tự rót cho mình chút nước rồi lấy nhiệt kế ra đo nhiệt độ. Trong lúc chờ đợi, nàng tựa vào đầu giường, đầu óc mơ hồ suy nghĩ.

Có lẽ là do ly cà phê uống buổi trưa, cộng thêm việc tranh chấp với Lộc Hữu Thanh ngoài cửa công ty rồi bị gió lạnh thổi vào nên mới dẫn đến nông nỗi này.

Lấy nhiệt kế ra xem, quả nhiên là phát sốt rồi. Nàng vội vàng uống hai viên thuốc, sau đó lấy điện thoại định nhắn tin xin nghỉ cho Lillie, lại phát hiện trong hộp thư của mình có thêm hai phong thư mới.

Theo thói quen, nàng thậm chí còn chẳng buồn nhấn vào xem, Nhan Hạc trực tiếp phớt lờ email của Lộc Hữu Thanh, mở giao diện trò chuyện với Lillie ra, giải thích rằng chiều nay nàng không thể đi làm được. Phía Lillie cũng nhanh chóng phản hồi, bảo nàng cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.

Nhan Hạc đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, ngửa đầu khẽ th* d*c. Thuốc vẫn chưa phát huy tác dụng, hiện tại nàng chỉ cảm thấy bên trong cơ thể nóng như đang bị thiêu đốt, chân tay đau nhức căn bản không thể cử động, ngay cả năng lực suy nghĩ cũng không còn.

Cơn cảm mạo mà trước đây nàng ghét nhất, giờ phút này lại giống như đang cứu mạng nàng vậy. Nàng không còn sức lực để nghĩ về bất cứ chuyện gì liên quan đến Lộc Hữu Thanh nữa, đầu óc trống rỗng cứ thế thẩn thờ, mơ màng không muốn nghĩ ngợi gì, đại não hỗn loạn đưa nàng dần chìm vào giấc ngủ sâu.

"Bính boong --" một tiếng chuông cửa trong trẻo kéo ý thức của nàng ra khỏi sự hỗn độn. Nàng đấu tranh để mở mắt ra, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại.

"Bính boong --" lại thêm một tiếng chuông nữa, xuyên qua mấy lớp tường lọt thẳng vào tai Nhan Hạc. Âm thanh chói tai tác động mạnh vào dây thần kinh, đại não vốn đã hỗn loạn của nàng bị tiếng chuông này làm cho đảo lộn hoàn toàn. Nàng gần như không kịp nghĩ ngợi gì, liền đứng dậy đi ra cửa.

Tiếng vặn tay nắm cửa vang lên, Nhan Hạc mở cửa phòng, lại nhìn thấy một người ngoài dự tính, ánh mắt vốn đang mê mang nhanh chóng lấy lại tiêu điểm.

"Cậu đến đây làm gì? Sao cậu tìm được đến tận đây?" Nàng khó chịu nói.

Đã quen với việc bị đối xử bằng giọng điệu lạnh lùng suốt cả ngày nay, Lộc Hữu Thanh không quá đau lòng mà nở một nụ cười: "Khách sạn mình ở hôm nay hết hạn rồi, mình không có nơi nào để đi cả, có thể cho mình ở nhờ nhà cậu hai ngày được không?" Nói rồi, cô hơi nghiêng người để Nhan Hạc nhìn thấy chiếc vali phía sau, dáng vẻ cố gắng duy trì nụ cười trông giống như một chú thú cưng bị bỏ rơi ngoài đường, khiến người ta không khỏi xót xa.

Ngay cả cái cớ cô đưa ra cũng hời hợt đến thế, Nhan Hạc dù đang phát sốt cũng biết cô đang nói dối, nàng không nhịn được mà mím đôi môi khô nứt lại.

"Cậu không có chỗ đi thì liên quan gì đến tôi? Việc cậu cần làm là tìm một khách sạn mới, chứ không phải đến nhà bạn gái cũ để ở nhờ." Tay nàng chống lên khung cửa, không cho Lộc Hữu Thanh vào trong, hơi thở nóng rực trên người bị gió lạnh thổi qua khiến cơ thể trong bộ đồ ngủ run lên bần bật.

"Không được sao?" Lộc Hữu Thanh không nhận ra sự bất thường của nàng, cô chỉ cảm thấy Nhan Hạc hình như vừa mới ngủ dậy, đôi mắt còn phủ một tầng nước mờ ảo, khiến vẻ lạnh lùng sắc sảo trên người nàng giảm bớt đi rất nhiều, thế là cô không nhịn được mà bạo dạn hơn đôi chút.

"Không được." Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài ôn hòa của Nhan Hạc chính là thái độ trong lời nói của nàng. Hiện tại nàng đang đau đầu chóng mặt, chỉ cảm thấy bên tai không chỉ có tiếng Lộc Hữu Thanh nói chuyện mà còn kèm theo cả tiếng ù tai, nàng cau chặt mày.

"Cậu quậy đủ chưa, có cần tôi phải nhắc lại cho cậu nhớ một lần nữa không, chúng ta đã chia tay rồi." Nàng cực lực kìm nén giọng điệu của mình, cố gắng khống chế thân thể sắp đứng không vững, lạnh lùng nhìn Lộc Hữu Thanh.

Tạm thời không truy cứu việc rốt cuộc làm sao Lộc Hữu Thanh biết được địa chỉ của mình, chẳng phải cô đến đây để tham dự buổi tiệc tối sao, sao bây giờ lại muốn ở lại đây lâu dài? Nhan Hạc tuy đang sốt nhưng nàng không sốt đến mức lú lẫn, bản năng của nàng kháng cự việc có quá nhiều tiếp xúc với Lộc Hữu Thanh vào lúc này.

"Tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa." Nàng đưa ra tối hậu thư, vừa rời khỏi chỗ tựa bên khung cửa định đóng cửa lại thì thân thể vì mất đi điểm tựa mà đổ ập về phía trước, rơi vào một vòng tay mềm mại, thơm ngát và đầy an tâm.

Bị người ta ôm chặt lấy, nàng căn bản không thể vùng vẫy mà cũng chẳng còn sức để vùng vẫy. Đại não hỗn loạn của Nhan Hạc mơ màng nghĩ, hay là cứ để cơn sốt này thiêu chết nàng đi cho rồi, như vậy thì sẽ không cần phải dây dưa với Lộc Hữu Thanh nữa, sau đó nàng hoàn toàn mất đi ý thức.

Lúc tỉnh lại lần nữa, mở mắt ra nhìn thấy trần phòng ngủ nhẵn bóng, đèn đã tắt, chỉ còn lại một chiếc đèn ngủ nhỏ đầu giường tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Nàng ngồi dậy, chiếc khăn ướt trên trán rơi xuống cạnh tay, cảm giác lành lạnh k*ch th*ch ý thức còn mông lung của nàng.

Nhan Hạc sờ lên đầu, mặc dù vẫn còn sốt nhưng đã không còn nóng như trước nữa. Che mặt lại, Nhan Hạc lắc lắc cái đầu còn choáng váng, đột nhiên phát hiện bộ đồ ngủ trên người mình đã thay đổi kiểu dáng, từ bộ đồ gồm áo và quần dài đã biến thành một chiếc váy ngủ mỏng manh. Nàng sững sờ, đoạn ký ức cuối cùng trước khi ngất xỉu hiện lên trong đầu.

Nàng phát sốt, Lộc Hữu Thanh đến tìm nàng, sau đó trong lúc tranh chấp với Lộc Hữu Thanh nàng đã không cẩn thận mà ngất đi, vậy nên việc quần áo trên người là do ai thay đã rõ rành rành.

Nàng nhìn chằm chằm vào bộ quần áo mình đang mặc, ngẩn ngơ thất thần. Vừa đúng lúc này cửa phòng bị người ta mở ra, Nhan Hạc ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau với người phụ nữ kia.

"A Hạc, cậu tỉnh rồi!" Lộc Hữu Thanh cong môi, vui mừng đi về phía nàng, quan tâm hỏi: "Cậu thấy trong người còn chỗ nào khó chịu không?"

Nhan Hạc nhìn cô một cái, sau đó vén chăn bước xuống giường, đi vào phòng tắm bên cạnh, mở vòi nước để rửa mặt.

"Đừng dùng nước lạnh, cậu vừa mới hạ sốt một chút thôi, dùng nước lạnh sẽ làm cảm mạo nặng thêm đấy." Lộc Hữu Thanh đứng một bên nhắc nhở nàng.

Nhan Hạc lau mặt, lúc này mới cảm thấy ý thức tỉnh táo hơn đôi chút. Nàng nhìn mình trong gương, tóc ướt sũng, nước nhỏ xuống từng giọt, trên cổ, xương quai xanh và cả vùng dưới xương quai xanh bị váy ngủ che khuất lốm đốm mấy dấu hôn nhỏ, môi cũng sưng đỏ lên.

......

Nhan Hạc: "Quần áo là do cậu thay?"

Lộc Hữu Thanh đang tựa vào khung cửa nhìn nàng liền bừng tỉnh, gật gật đầu: "Lúc đó trên người A Hạc toàn là mồ hôi, mình sợ cậu khó chịu nên đã thay bộ khác cho cậu."

Nhan Hạc xoay người nhìn cô, trong tầm mắt nàng, Lộc Hữu Thanh đã không còn mặc bộ lễ phục cầu kỳ lúc trước nữa, thay vào đó là một bộ đồ mặc nhà ôm sát, mái tóc dài được búi lên tùy ý sau đầu, trông rất có hơi hướng của một tổ ấm gia đình bình dị. Có vài khoảnh khắc, nàng đã lầm tưởng rằng họ vẫn đang trong khoảng thời gian đính hôn đó.

Ánh mắt chợt tối sầm lại, Nhan Hạc nắm chặt đôi bàn tay đang buông thõng, chỉ cảm thấy trái tim lạnh lẽo đến đáng sợ.

"Tại sao cậu còn muốn tới tìm tôi?"

Trước Tiếp