Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 59

Trước Tiếp

Năm thứ tư đại học, Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh đều hai mươi mốt tuổi, cả hai cùng không hẹn mà gặp khi bước tới ngưỡng cửa của sự nghiệp.

Lộc Hữu Thanh bắt đầu tiếp xúc với giới giải trí từ năm nhất, đến nay đã trôi qua ba năm, cô có được vài giải thưởng dành cho tân binh và đạt được những thành tích rất tốt. Nhan Hạc cũng đã cùng bạn học tìm được công việc nhiếp ảnh gia tại một studio khá nổi tiếng ở Thanh Thành với mức lương không tệ, vòng phỏng vấn đã thông qua, chỉ còn chờ ngày nhậm chức.

Mọi thứ dường như đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp, nhưng dưới mặt hồ phẳng lặng luôn ẩn chứa những đợt sóng ngầm cuộn trào.

Từ rất lâu trước đó, Lộc Hữu Thanh đã rất ít khi trở về căn phòng thuê chung với Nhan Hạc. Sau khi đoạt giải tân binh, danh tiếng của cô đang ở thời kỳ đỉnh cao, phần lớn thời gian cô đều bận rộn chạy đôn chạy đáo tại các đoàn phim, nghỉ ngơi tại khách sạn do đoàn phim chuẩn bị. Nhan Hạc gửi tin nhắn cho cô cũng không còn nhận được phản hồi nhanh chóng như trước. Mỗi lần hai người gọi điện thoại, nàng luôn cảm nhận được hơi thở mệt mỏi toát ra từ người Lộc Hữu Thanh, vì thế nàng càng không nỡ lòng kéo dài cuộc trò chuyện với cô.

Nàng biết được tin tức về Lộc Hữu Thanh không còn là từ chính miệng cô kể lại nữa. Nàng không đành lòng để Lộc Hữu Thanh phải gánh thêm khối lượng công việc, nên bắt đầu chuyển sang tìm hiểu qua tin tức thời sự và từ trợ lý của cô. Họ ngày càng ít gặp mặt nhau, Nhan Hạc ngày càng nhớ cô nhiều hơn. Dù nàng đã rất nỗ lực kìm nén bản thân, nhưng vì nỗi nhớ nhung ngập trời, nàng vẫn không nhịn được mà đi dò hỏi tin tức của Lộc Hữu Thanh.

Lộc Hữu Thanh bắt đầu thường xuyên cùng đồng nghiệp tham gia các chương trình thực tế, xào CP với một diễn viên chính khác trong phim. Cô không khước từ những tiếp xúc thân thể của người kia, cũng không từ chối lòng tốt của họ. Người phụ nữ cao quý tựa như trích tiên ấy đột nhiên bắt đầu chỉ dành sự ngoại lệ cho một người, cư dân mạng phát cuồng vì điều đó, trên mạng tràn ngập những thông tin về CP của Lộc Hữu Thanh và nữ chính kia.

Trong lòng Nhan Hạc đắng chát, nàng thức trắng đêm xem đi xem lại những bài đăng có hàng vạn lượt bình luận, nhìn cư dân mạng bàn tán sôi nổi, phân tích xem Lộc Hữu Thanh và vị diễn viên chính kia có thực sự đang ở bên nhau hay không. Nhìn khu vực bình luận đầy rẫy những lời chúc phúc dành cho họ, trái tim Nhan Hạc giống như bị một thùng nước đá dội từ đầu xuống chân.

Nàng tranh luận với cư dân mạng, muốn nói rằng tất cả đều là giả, Lộc Hữu Thanh không hề ở bên người kia. Nhưng tiếng nói của một mình nàng giữa hàng chục vạn bình luận chẳng khác nào đá chìm đáy bể, không mang lại bất kỳ hiệu quả nào.

Lộc Hữu Thanh không phải chưa từng an ủi nàng, cô nói tất cả những điều đó đều là hiệu ứng chương trình, là để tuyên truyền cho bộ phim và tạo lưu lượng, chờ sau khi phim chiếu xong sẽ không làm như vậy nữa. Cô nói cô chỉ yêu một mình Nhan Hạc.

Nhan Hạc tin tưởng Lộc Hữu Thanh, nàng tin vào tình yêu của hai người, càng tin vào lời Lộc Hữu Thanh từng nói "là vì Nhan Hạc mới bước chân vào giới giải trí", nàng bắt đầu học cách chờ đợi.

Lộc Hữu Thanh thực sự rất yêu nàng, cô sẽ về nhà bầu bạn với nàng ngay khi vừa quay phim xong. Dù có phải thức trắng đêm làm việc, cô vẫn muốn gọi điện thoại cho Nhan Hạc để nghe giọng nói của nàng rồi mới chìm vào giấc ngủ. Khi đi quay phim ở một nơi nào đó, cô sẽ nhớ tới việc Nhan Hạc từng nói thích thứ gì ở đây rồi mua về cho nàng. Cô rất chu đáo, rất dịu dàng, nhưng đồng thời, Lộc Hữu Thanh cũng sẽ không từ chối những động tác mập mờ với CP màn ảnh trên chương trình, cô sẽ nói vài lời mập mờ không rõ ràng khiến fan CP kích động.

Chính sự chờ đợi đã khiến nàng ngày càng không giống chính mình. Mỗi ngày nàng đều suy đoán xem liệu Lộc Hữu Thanh có còn yêu nàng không, tin đồn kia có phải là thật không. Nàng sợ hãi những tin đồn của Lộc Hữu Thanh sẽ trở thành sự thật, vì vậy nàng luôn muốn gọi điện thoại cho cô để xác nhận và dập tắt khả năng đó. Nhưng nàng lại nghĩ Lộc Hữu Thanh quá mệt mỏi, nàng muốn để cô nghỉ ngơi, không thể vì sự suy đoán của mình mà khiến Lộc Hữu Thanh phải tốn tâm sức giải thích.

Sự dằn vặt đó cứ thế tiếp diễn, nỗi đau khổ trong lòng Nhan Hạc bắt đầu biểu hiện ra ngoài cơ thể. Trong vòng một tháng nàng sụt mất năm ký, tinh thần uể oải, thân hình vốn đã thon gầy nay lại càng gầy đến mức xương cốt lộ rõ, trông tiều tụy vô cùng.

Mãi cho đến buổi phỏng vấn trong chương trình thực tế mới nhất của Lộc Hữu Thanh, người dẫn chương trình hỏi cô liệu có đang độc thân không, Lộc Hữu Thanh đáp: "Độc thân."

Giọng nói của cô xuyên qua loa điện thoại, rơi thẳng vào màng nhĩ của Nhan Hạc không sai một chữ nào. Khoảnh khắc ấy, Nhan Hạc nghe thấy tiếng lòng mình tan nát. Hiếm khi nàng không gọi điện thoại ngay lập tức để hỏi Lộc Hữu Thanh ý cô là gì, mà chỉ một mình ngồi đó chờ Lộc Hữu Thanh chủ động gọi điện giải thích. Nàng thậm chí đã nghĩ sẵn trong đầu rằng khi Lộc Hữu Thanh gọi tới, nàng nên nói thế nào để không làm tăng thêm gánh nặng tâm lý cho cả hai.

Nhưng không hề có, Lộc Hữu Thanh không gọi điện cho nàng, thậm chí không gửi lấy một tin nhắn. Suốt cả một ngày, thanh thông báo tin nhắn của Lộc Hữu Thanh không hề có bất kỳ động tĩnh nào.

Lòng Nhan Hạc chìm xuống hồ băng, nỗi sợ hãi tích tụ bấy lâu nay hoàn toàn vỡ đê vào giờ phút này. Nàng uống đến say khướt, được bạn học đưa về. Nàng một mình ngồi ở cầu thang gọi điện thoại cho Lộc Hữu Thanh. Nàng gọi suốt một đêm nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Ngược lại, chương trình trực tiếp của Lộc Hữu Thanh đang được phát sóng, tiếng reo hò cuồng nhiệt của các fan CP giống như những chiếc kim châm đâm đầy căn cầu thang nhỏ hẹp.

Không ai biết đêm đó, khi nhìn người mình yêu trên màn hình, nàng đã nghĩ gì.

Nhan Hạc đi tìm Lộc Hữu Thanh để chia tay vào ngày cô quay xong chương trình trở về. Sau đó, nàng thong dong thu dọn đồ đạc của mình, từng chút một dời khỏi tổ ấm nhỏ nơi nàng và Lộc Hữu Thanh đã cùng chung sống suốt hai năm.

Lộc Hữu Thanh không ngăn cản, cô không mở miệng nói đồng ý chia tay hay không, thậm chí không hề tranh cãi với Nhan Hạc. Cô bình tĩnh như một bức tượng điêu khắc, chỉ đứng ở cửa nhìn nàng đăm đăm, trên mặt là sự phẫn nộ bị đè nén rõ rệt. Cô ngày càng trở nên xinh đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả trên tivi, nhưng Nhan Hạc đã không còn dám nhìn cô nữa.

Để giữ lại chút thể diện cuối cùng, cho đến khi bước chân ra khỏi cửa lớn, nghe thấy tiếng cửa phòng đóng sầm lại phía sau, Nhan Hạc mới không nhịn được mà nước mắt rơi như mưa. Nàng ngồi bên lề đường che mặt khóc nức nở, khóc cho tình yêu mà nàng đã vô số lần cố gắng nắm giữ nhưng vẫn vuột mất khỏi tầm tay.

Ngày đầu tiên chia tay Lộc Hữu Thanh, nàng khóc suốt một ngày. Ngày thứ ba sau khi chia tay, nàng thuê một căn phòng nhỏ ở ngoài trường, bắt đầu mượn rượu giải sầu. Chỉ có ở trong mơ, Lộc Hữu Thanh mới là người thực sự yêu nàng, là người sẽ không làm nàng tổn thương. Ngày thứ năm sau khi chia tay, Nhan Hạc xóa bỏ phương thức liên lạc của Lộc Hữu Thanh, bắt đầu chấp nhận sự thật rằng người này sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của mình nữa. Thế nhưng, Lộc Hữu Thanh lại tới tìm nàng.

Một buổi chiều nọ, Nhan Hạc chuẩn bị đi học. Nàng vừa bước ra khỏi ký túc xá, dưới ánh mặt trời chói chang, nàng vất vả lắm mới khôi phục được chút tỉnh táo thì cổ tay đột nhiên bị ai đó nắm chặt.

"Cậu xóa liên lạc của mình?" Giọng nói lạnh lùng xen lẫn chút khàn khàn của người phụ nữ vang lên bên tai, Nhan Hạc gần như muốn rơi lệ theo bản năng.

Cũng may nàng đã nhịn được.

"Chúng ta đã chia tay rồi, xóa đi liên lạc của người yêu cũ không phải là chuyện nên làm sao." Nhan Hạc cố gồng mình để không rơi nước mắt, nàng chỉ đỏ hoe mắt nói.

"Mình không đồng ý, chúng ta chưa chia tay!" Lộc Hữu Thanh hoảng loạn vô cớ. Hóa ra những lời Nhan Hạc nói không phải là lúc nóng giận nhất thời, nàng thực sự muốn chia tay với cô. Cô đã đợi năm ngày để Nhan Hạc bình tĩnh lại, nhưng không ngờ thứ cô chờ được lại là việc Nhan Hạc xóa bỏ liên lạc, muốn đoạn tuyệt quan hệ với cô.

Cô làm những việc đó, những hành động thật giả lẫn lộn trong chương trình chỉ là muốn để Nhan Hạc ghen, muốn nàng càng yêu và để ý mình hơn, nhưng tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này? Lần đầu tiên Lộc Hữu Thanh cảm nhận được thế nào là mọi việc phát triển vượt khỏi tầm kiểm soát.

Dù đang nỗ lực kìm nén cảm xúc, Lộc Hữu Thanh vẫn xinh đẹp như vậy. Cô quá đỗi xinh đẹp, xinh đẹp đến mức tất cả những người đi ngang qua đều lén nhìn hai người, tò mò không biết vì sao hai mỹ nữ lại tranh cãi. Thậm chí đã có người nhận ra Lộc Hữu Thanh, trong đám người bắt đầu có những tiếng xì xào bàn tán.

Nhan Hạc vẫn không kìm lòng được mà rung động trước Lộc Hữu Thanh. Cổ tay bị nắm chặt truyền đến cảm giác tê dại, cảm giác này giống như một dòng điện chạy thẳng vào tim Nhan Hạc, khiến toàn thân nàng đau nhức. Đây chính là cảm giác khi phải dứt bỏ một người sao?

"Chia tay hay không, từ trước đến nay chưa bao giờ cần cả hai người cùng quyết định. Không có mình cậu sẽ tốt hơn, mình sẽ không cản trở sự nghiệp của cậu phát triển." Nàng nén đau đớn thoát khỏi bàn tay của Lộc Hữu Thanh, không ngoảnh đầu lại mà bước tiếp. Hình ảnh cuối cùng về đôi mắt đỏ hoe run rẩy của Lộc Hữu Thanh giống như một cơn ác mộng cứ quanh quẩn trong đầu nàng không dứt.

Ánh mắt của Lộc Hữu Thanh ở phía sau như những mũi kim đâm vào người nàng. Ngực Nhan Hạc thắt lại, nàng vừa đi vừa nức nở nhỏ, trái tim như bị ai đó nhẫn tâm xé toạc một lỗ hổng, gió lạnh gào thét điên cuồng thổi vào khiến nàng run rẩy cả người.

Nàng sắp rời khỏi trường học để đi làm, có lẽ đây là lần cuối cùng nàng và Lộc Hữu Thanh gặp mặt. Nhan Hạc điên cuồng muốn khắc sâu dáng vẻ của Lộc Hữu Thanh vào tận đáy lòng.

-

Nhan Hạc và Văn Hạ Hàn cùng trúng tuyển sau buổi phỏng vấn, công ty cũng đã gửi thư mời nhận việc cho cả hai, chỉ còn chờ họ tới nhậm chức. Thế nhưng, ngay trước ngày nàng chuẩn bị đi làm, công ty đột nhiên gửi tin nhắn nói rằng đã tìm được người phù hợp hơn. Không có bất kỳ điềm báo nào, họ đã sa thải nàng, nàng thậm chí còn chưa kịp hỏi lý do vì sao đã mất đi công việc.

Cùng lúc đó, chủ nhà nói gia đình họ sắp ra nước ngoài định cư nên không định cho thuê nhà nữa. Họ thà trả phí bồi thường vi phạm hợp đồng cũng muốn Nhan Hạc phải dọn ra ngoài trong vòng một ngày.

Trong cùng một ngày, Nhan Hạc mất đi cả công việc lẫn nơi ở. Hành lý của nàng bị dọn ra ngoài, bị ném chơ vơ trên đường cái giống như nàng vậy. Trời đã về đêm, nàng biết đi đâu để tìm chỗ ở, biết đi đâu mới có thể xoa dịu trái tim đã vỡ vụn của mình.

Bầu trời đổ cơn mưa tầm tã, những giọt mưa lớn như hạt đậu vô tình rơi xuống người Nhan Hạc, khiến nàng đau rát. Nàng bất lực ngồi bên lề đường, ôm lấy đống hành lý ít ỏi còn sót lại, giống như một con thú cưng bị bỏ rơi trong đêm mưa, cả người run bần bật.

Mà tại một ngã tư cách lề đường trăm mét, một chiếc ô tô màu đen đã tắt máy đang đỗ bên đường. Từ góc độ của Nhan Hạc không thể nhìn thấy chiếc xe này, nhưng người trên xe lại có thể nhìn thấy nàng.

Người phụ nữ trong xe hạ cửa sổ xuống, xoay đầu lặng lẽ nhìn Nhan Hạc đang cô độc ngồi bên đường. Bàn tay đặt trên ghế gõ nhẹ, từng nhịp, từng nhịp một, tiếng gõ có quy luật vang lên trong xe đủ để khiến lòng người bồn chồn.

Hơi nước ẩm ướt từ cửa sổ xe tràn vào, vương trên lông mày và người cô ấy. Người phụ nữ vẫn lặng lẽ nhìn Nhan Hạc, không có bất kỳ hành động nào, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn hiện trong đêm mưa, không rõ những cảm xúc đang cuộn trào trong mắt cô ấy là gì.

Không biết đã trôi qua bao lâu, cơn mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, đã sắp không còn nhìn rõ bóng dáng của Nhan Hạc nữa. Lúc này cô ấy mới nhàn nhạt mở miệng phân phó tài xế:

"Lại đó đi."

-

Góc đường đột nhiên lóe lên một luồng ánh sáng trắng, Nhan Hạc nâng cái đầu đã lạnh cứng lên chậm rãi nhìn lại. Nàng chỉ thấy trong đêm mưa, một người phụ nữ bước xuống từ trên xe. Dưới ánh đèn xe trắng xóa, nàng không nhìn rõ người đó là ai, nhưng trong lòng Nhan Hạc lại dâng lên một nỗi sợ hãi vô cớ.

Nàng đứng lên muốn rời đi, nhưng cơ thể đông cứng căn bản không nghe theo sự sai khiến của nàng, cứ lặng lẽ đứng yên tại chỗ, nhìn bóng dáng Lộc Hữu Thanh chậm rãi tiến lại gần.

"A Hạc!" Người phụ nữ cầm ô nôn nóng chạy đến bên cạnh nàng, mở ô che mưa cho nàng. Trong màn mưa tối tăm, đôi mắt lo lắng của Lộc Hữu Thanh giống như đắm chìm trong một hồ nước thu, vô cùng trong trẻo, trong mắt tràn đầy hình bóng phản chiếu đều là Nhan Hạc.

Cô dường như vừa mới rời khỏi bữa tiệc tối liền vội vàng không ngừng chạy đến đây, quần áo trên người đều không kịp thay, bộ lễ phục mỏng manh như vảy cá dưới ánh đèn xe dường như đang phát ra ánh sáng.

Nhan Hạc không ngờ lại nhìn thấy Lộc Hữu Thanh ở chỗ này, nàng theo bản năng lùi lại nửa bước, muốn che giấu sự chật vật của chính mình, đôi mắt vốn đã khóc cạn khô lại một lần nữa chứa đầy nước mắt.

Nàng lùi nửa bước, Lộc Hữu Thanh tiến lên một bước, cho đến khi ôm chặt lấy Nhan Hạc đang ướt đẫm cả người.

Cơ thể đông cứng của Nhan Hạc đột nhiên sững sờ, vốn dĩ vì lạnh lẽo mà không thể đưa ra phản ứng, đại não trống rỗng, nàng muốn đẩy Lộc Hữu Thanh ra, không muốn cô cũng giống như mình bị ướt đẫm cả người, lại bị Lộc Hữu Thanh dùng sức siết chặt trong lòng ngực, không cho nàng cử động nửa phân, nôn nóng muốn giải thích.

"Mình nghe nói công việc của cậu xảy ra vấn đề, liền nghĩ đến nhìn trộm cậu một chút, không biết sẽ phát sinh chuyện như vậy...... Tại sao lại như vậy?" Trong giọng nói của Lộc Hữu Thanh mang theo tiếng nức nở, cô lấy ra khăn giấy lau vết nước trên mặt Nhan Hạc, nhưng càng lau nước chảy càng nhiều, cho đến khi cô dùng hết tất cả khăn giấy mà Nhan Hạc vẫn còn đang rơi lệ.

"Trên người cậu lạnh quá, sao lại biến thành thế này, xin lỗi A Hạc, đều là tại mình, mình không nên đối xử với cậu như vậy, mình không nên không giải thích, không nên nhất ý cô hành, A Hạc tha thứ cho mình được không, mình không thể không có A Hạc, mình thật sự không thể không có cậu." Lộc Hữu Thanh ôm chặt lấy Nhan Hạc, để cơ thể đang phát run của nàng rúc vào trong lòng mình, dùng nhiệt độ cơ thể của chính mình truyền lại hơi ấm cho Nhan Hạc, từng câu từng chữ kể ra đều là sự không nỡ và tình yêu dành cho Nhan Hạc.

Gió quá lớn, chiếc ô nhỏ bé đã không thể che chắn cho hai người, bộ lễ phục trên người Lộc Hữu Thanh hoàn toàn bị nước xối ướt, bọn họ đã trở nên giống nhau rồi.

"Mình chỉ là muốn cho cậu ghen một chút, có thể gọi điện thoại cho mình nhiều hơn một chút, nói chuyện với mình nhiều hơn một chút, mình không biết A Hạc sẽ nghĩ như vậy, mình không biết A Hạc đã đau khổ đến mức muốn chia tay với mình, xin lỗi, xin lỗi A Hạc."

"Đừng chia tay với mình được không, mình vừa nghĩ đến việc A Hạc nói những lời này liền thấy thật khó chịu, thật sự không thể không có A Hạc." Cô gắt gao ôm lấy Nhan Hạc, dường như sợ chỉ cần vừa buông tay ra là Nhan Hạc sẽ biến mất, giọng nói càng ngày càng vội vã, bả vai Nhan Hạc cảm nhận được cảm giác ấm áp thấm ướt, lồng ngực đột nhiên run lên.

Lộc Hữu Thanh buông Nhan Hạc đang lạnh băng ra, ngước mắt thâm tình nhìn nàng, một đôi mắt tràn đầy đều là nàng, rõ ràng đang chờ mong câu trả lời của nàng, nhưng miệng vẫn còn muốn nói.

"Chúng ta rời khỏi đây trước đã, ở đây lạnh quá, cậu sẽ sinh bệnh mất." Cô dắt tay Nhan Hạc, muốn mang nàng rời đi, nhưng cổ tay lại bị người kia giữ ngược lại, ngay sau đó một nụ hôn mang theo hơi nước lạnh lẽo bao phủ lên.

Mãnh liệt, mang theo tình cảm như muốn cùng nhau tan biến, sự thiếu thốn, dường như muốn đem hai người cùng thiêu thành tro bụi trong đêm mưa này, cơ thể lạnh lẽo ép sát vào nhau, tiếng nước bọt giao thoa hòa lẫn cùng tiếng mưa rơi.

Không biết ai là người dừng lại trước, Nhan Hạc th* d*c nhìn chằm chằm Lộc Hữu Thanh, sau một hồi bị chà đạp, đôi môi tái nhợt của cô đã hiện lên chút hồng nhuận, Lộc Hữu Thanh vì suýt chút nữa nghẹt thở mà trong mắt chứa đầy sương mù, cũng đang mở môi th* d*c.

Nhan Hạc nhìn cô, cánh môi mấp máy muốn mở miệng, nhưng trong sự va chạm của đôi môi trên dưới lại chẳng thể nói nên lời, trong đầu một mảnh hỗn loạn, tiêu tốn hết thảy ý chí và sức lực, nàng cuối cùng không chống lại được tiếng mưa rơi mà ngất đi trong lòng Lộc Hữu Thanh.

Khi tỉnh lại lần nữa, phía trên là ánh đèn trần quen thuộc, trong không khí là hương thơm thấm đẫm lòng người, giường nệm và chăn mềm mại khiến nàng ngỡ rằng mình chỉ vừa trải qua một cơn ác mộng đáng sợ, nhưng cơn đau đầu và sự hỗn loạn lại bám theo như hình với bóng.

Nàng chống thân mình ngồi dậy, chiếc khăn lông ướt át trên trán rơi xuống chăn, nàng nhìn chiếc khăn lông đó mà ngẩn người.

Bên ngoài phòng ngủ đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã, ngay sau đó cửa từ bên ngoài bị người ta mở ra, Lộc Hữu Thanh mặc quần áo ở nhà đi vào, thấy nàng tỉnh dậy liền vội vàng đi tới, đưa tay áp lên trán nàng.

Nhan Hạc theo bản năng sững sờ không dám cử động, ý thức trong đầu bắt đầu tỉnh táo lại.

"Cũng may, hạ sốt rồi." Lộc Hữu Thanh thở phào nhẹ nhõm, tay vịn vai Nhan Hạc để nàng ngoan ngoãn nằm xuống.

"Hôm qua A Hạc dầm mưa lâu như vậy, đã bị sốt cao một trận, mình thật sự lo lắng đến chết mất." Cô nói đoạn hốc mắt lại nhịn không được đỏ lên, gấp gáp không chờ nổi mà đặt một nụ hôn lên trán Nhan Hạc.

"Đừng làm mình lo lắng nữa được không."

Dáng vẻ đương nhiên này của cô khiến Nhan Hạc có chút thẫn thờ, không rõ hai người bọn nàng có phải đã chia tay rồi hay không, lại nghĩ đến nụ hôn trong đêm mưa tối qua, nàng đột ngột im lặng, rũ mắt nhìn sang chỗ khác.

Hiện tại đầu óc nàng vẫn còn hơi loạn, đồng thời sau cơn sốt cao vẫn còn chút mơ hồ, căn bản không thể suy nghĩ được gì, Lộc Hữu Thanh liền ngồi bên mép giường, từng chút một đút cháo cho nàng uống.

"Uống một chút đi, nếu không trên người không có chút hơi ấm nào sẽ khó chịu lắm." Lộc Hữu Thanh gần như là khẩn nài mở miệng.

Trái tim Nhan Hạc rung động mãnh liệt, nàng không biết hiện tại phải đối mặt với Lộc Hữu Thanh như thế nào, chỉ có thể đờ đẫn nghe theo lời Lộc Hữu Thanh, từng chút từng chút một dưới sự chăm sóc của cô mà uống hết một bát cháo.

Cháo đã uống xong, ý thức của nàng cũng tỉnh táo hơn nhiều, lại càng không biết phải đối mặt với Lộc Hữu Thanh ra sao.

Hiện tại nàng đang bị bạn gái cũ theo đuổi ngược lại sao?

Lộc Hữu Thanh đặt chiếc bát đã cạn sang một bên, thấy Nhan Hạc không nói lời nào, liền chủ động mở lời trước.

"Mình chưa bao giờ ngừng yêu A Hạc, mình cùng người kia xào CP chỉ là muốn để A Hạc có thể ghen một chút, không muốn A Hạc cứ mãi cảm thông cho công việc của mình mà bớt trò chuyện với mình đi, mình chỉ là muốn A Hạc có thể tìm mình nhiều hơn, mình không biết A Hạc sẽ nghĩ như vậy." Cô nói, giọng nói lại trở nên khàn khàn, chứa đựng tiếng nức nở len lỏi vào tận tim Nhan Hạc.

"Nhưng mình không ngờ A Hạc sẽ đau lòng như thế, mình thật sự rất xin lỗi, thật sự xin lỗi, mình không muốn chia tay, không muốn mất đi A Hạc, không muốn để A Hạc cảm thấy mình không yêu cậu." Lộc Hữu Thanh nói đoạn nước mắt đã rơi lã chã, lặng lẽ khóc.

Lồng ngực Nhan Hạc cay đắng, nàng không nhịn được sự rung động trong lòng mà liếc nhìn Lộc Hữu Thanh một cái, lại sợ bị phát hiện nên vội vàng thu hồi tầm mắt, trong đầu lại không ngừng quanh quẩn lời giải thích của Lộc Hữu Thanh, sắc mặt nàng rất lạnh lùng, nhưng trong lòng đã không tiền đồ mà nở hoa rồi.

Thấy Nhan Hạc không trả lời, lòng Lộc Hữu Thanh càng thêm khó chịu, cô lau nước mắt, cố nặn ra một nụ cười: "A Hạc nghỉ ngơi trước đi, mình đi rửa bát, hành lý của cậu bị ướt hết rồi, mình đã giặt lại một lượt, hiện tại đang phơi." Nói rồi cô liền đứng dậy rời đi, không biết vì sao Nhan Hạc dường như thấy được vài phần trốn tránh từ bóng lưng của cô.

Lộc Hữu Thanh rời đi, căn phòng lại trở nên quạnh quẽ, Nhan Hạc lại có chút sợ hãi khi chỉ còn một mình, nàng cầm lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh, muốn phân tán sự chú ý, lại đột nhiên nhìn thấy một tin tức đỏ rực đang treo ở vị trí đầu tiên trên hot search.

# Lộc Hữu Thanh làm sáng tỏ #

Ed: Vaizz that, chạy là đúng A Hạc ơi

Trước Tiếp