Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 37

Trước Tiếp

Giọng nói của Lộc Hữu Thanh tựa như hương thơm mê hoặc tỏa ra từ kho báu nơi rừng sâu, không ngừng len lỏi vào tai Nhan Hạc, xuyên thấu qua tâm trí nàng. Nàng ngước mắt nhìn về phía Lộc Hữu Thanh.

Nơi đáy mắt Lộc Hữu Thanh là sự trong trẻo không vướng chút tạp chất, đôi mắt ấy phản chiếu hình bóng của nàng, khẽ dao động như những gợn sóng, tựa như làn nước ấm bao dung vạn vật đang chậm rãi bao bọc lấy nàng.

Lồng ngực trống trải của Nhan Hạc bỗng chốc được lấp đầy bởi một thứ gì đó mềm mại, từng chút từng chút chạm vào nơi mềm yếu nhất trong tim. Nàng đối diện với Lộc Hữu Thanh, trái tim rung động, nghe thấy tiếng lòng mình đang cất lời đáp lại.

"Được."

Gương mặt Lộc Hữu Thanh bừng sáng nụ cười không chút che giấu, cô đưa tay nâng lấy đôi má Nhan Hạc, rủ mắt chậm rãi tiến lại gần, cùng Nhan Hạc trao nhau một nụ hôn sâu nồng nàn và dài lâu.

Không biết từ bao giờ, Nhan Hạc đã chẳng còn kháng cự những cử chỉ thân mật của Lộc Hữu Thanh dành cho mình nữa, thậm chí trong lòng nàng còn ẩn hiện niềm vui sướng. Vị trí của Lộc Hữu Thanh trong tim nàng ngày càng trở nên quan trọng hơn. Nàng không thể phủ nhận rằng, sau khi mất trí nhớ, bản thân lại một lần nữa không cách nào khống chế được mà yêu Lộc Hữu Thanh, yêu vị hôn thê, yêu người thương của mình.

Nụ hôn kết thúc, Lộc Hữu Thanh buông đôi bàn tay đang nâng má nàng ra, trượt dần dọc theo cánh tay rồi mười ngón tay đan chặt vào nhau. Trong hơi thở vương vấn hương thơm thanh mát của Lộc Hữu Thanh, tựa như vừa nhấp một ly rượu nồng hậu, dư vị đọng lại thật lâu.

Hai người nhìn nhau, hai trái tim dưới ánh trăng chậm rãi xích lại gần, rồi hòa quyện vào nhau.

Ngày hôm sau, vì buổi sáng có một cảnh quay rất quan trọng nên Lộc Hữu Thanh dậy từ rất sớm. Nhan Hạc vốn hơi lạ chỗ, hơn nữa giường ở khách sạn dù sao cũng không bằng ở nhà nên nàng ngủ rất nông, Lộc Hữu Thanh vừa thức dậy là nàng cũng tỉnh giấc theo.

"Cậu không ngủ thêm chút nữa sao?" Lộc Hữu Thanh cúi người ghé sát vào nàng, vén lọn tóc hơi rối của nàng ra sau tai, ánh mắt long lanh như chứa đựng cả làn nước mùa thu.

Nhan Hạc ngồi dậy, ấn nhẹ vào huyệt thái dương rồi lắc đầu: "Mình tỉnh hẳn rồi."

Đêm qua dường như nàng lại mơ thấy vài chuyện lộn xộn, nhưng lúc tỉnh dậy thì đều quên sạch, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng. Có vẻ như chỉ có lần nằm mơ trước đó là nàng nhớ được khá nhiều.

"Đầu đau lắm sao?" Lộc Hữu Thanh nhíu mày, đưa tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho nàng.

Nhan Hạc buông tay ra nhìn cô, chăm chú quan sát từng đường nét tỉ mỉ trên gương mặt Lộc Hữu Thanh, nàng cong mi ngăn động tác của cô lại: "Không đau đâu, cậu mau đi chuẩn bị đi, hôm nay chẳng phải phải đến đoàn phim sớm sao?"

Lộc Hữu Thanh cẩn thận quan sát nàng, thấy nàng không có vẻ gì là đang gượng ép mới yên tâm ngồi xuống một bên. Cô cầm lấy chiếc điện thoại Nhan Hạc để trên bàn, dùng vân tay của mình để mở khóa. Đây là vân tay cô đã cài vào từ trước khi đưa điện thoại cho Nhan Hạc ở bệnh viện. Sau đó cô lại cầm điện thoại của mình lên mở máy.

Nhan Hạc tò mò nhìn sang, thấy ngón tay Lộc Hữu Thanh lướt qua lướt lại trên màn hình: "Cậu đang làm gì thế?"

Lộc Hữu Thanh đặt điện thoại lại lên bàn: "Mình kết nối định vị một chút. Tuy Vũ Thành là nơi chúng ta từng ở, nhưng hiện tại cậu vẫn chưa quen thuộc. Nếu cậu muốn ra ngoài tìm hiểu nơi này, mình cũng biết cậu đang ở đâu để còn đi tìm."

Nhan Hạc bật cười, cảm thấy bất lực trước tâm lý lo lắng coi mình như trẻ con sợ bị lạc của Lộc Hữu Thanh, nhưng đồng thời trong lòng nàng lại không kìm được mà trào dâng từng đợt ngọt ngào: "Được rồi, mình biết rồi, mình sẽ không chạy lung tung để Lộc lão sư phải lo lắng đâu."

Nàng cũng trả lời như một đứa trẻ, trong giọng nói ngập tràn ý cười.

Lộc lão sư?

Lộc Hữu Thanh nhướng mày, ghé sát lại gần rồi đưa tay vỗ nhẹ vào chóp mũi Nhan Hạc, giọng nói mang theo vẻ gợi cảm khàn khàn: "Gọi mình là Lộc lão sư sao?"

"Gọi lại lần nữa đi, ngoan nào."

Giọng nói của cô quá mê hoặc, khoảng cách giữa hai người lại quá gần, nơi đầu mũi quanh quẩn hương dầu gội trên tóc Lộc Hữu Thanh. Rõ ràng cả hai dùng chung một loại dầu gội, mùi hương giống hệt nhau, vậy mà hơi thở trên người Lộc Hữu Thanh lại mang vẻ ám muội và kiều diễm đến thế, khiến Nhan Hạc hoàn toàn không thể suy nghĩ được gì, chỉ biết ngoan ngoãn mở lời theo bản năng: "Lộc lão sư."

Quả nhiên, phản ứng ngoan ngoãn của nàng khiến Lộc Hữu Thanh mãn nguyện cong mi cười. Cô xoay người lấy từ trong túi xách phía sau ra một vật đưa cho Nhan Hạc.

Nhan Hạc nhận lấy, đó là một chiếc thẻ nhân viên.

"Đây là thẻ nhân viên của đoàn phim, cậu cầm lấy cái này là có thể vào đoàn tìm mình rồi." Lộc Hữu Thanh giải thích, ngay sau đó cô nhìn Nhan Hạc, ánh mắt lại lộ ra vài phần tủi thân và khẩn cầu: "A Hạc sẽ không không đến tìm mình chứ? Chỉ cần nghĩ đến việc cả ngày không được gặp A Hạc là lòng mình đã thấy khó chịu lắm rồi."

Nhan Hạc: "... Sẽ không đâu, mình sẽ đi tìm cậu." Giọng nàng hơi thấp, nhưng đủ để Lộc Hữu Thanh nghe thấy.

Lộc Hữu Thanh hài lòng mỉm cười, không nhịn được mà tiến tới hôn nhẹ lên trán nàng một cái. Dạo gần đây Lộc Hữu Thanh đối với nàng ngày càng lấn tới, thường xuyên hôn nàng mà chẳng đợi nàng đồng ý, sau đó nhìn biểu cảm kinh ngạc và thẹn thùng của Nhan Hạc mà âm thầm cười trộm.

Nhan Hạc cũng từng bảo cô hãy kiềm chế một chút, nhưng mỗi khi đó, Lộc Hữu Thanh lại dùng đôi mắt trong trẻo xinh đẹp nhìn nàng, rủ mắt đầy vẻ ủy khuất mà nói rằng trước đây họ vẫn thường chung sống như vậy, chẳng lẽ bây giờ không được sao.

Cứ mỗi lần như thế, Nhan Hạc lại không nỡ mà mềm lòng, rồi chuyện đó cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, đến tận bây giờ nàng cũng đã hoàn toàn thích nghi.

Đợi đến khi Lộc Hữu Thanh rời khách sạn để đến đoàn phim, Nhan Hạc mới chính thức rời giường đi vệ sinh cá nhân. Trong lúc rửa mặt, nàng nhìn vào gương, cầm lấy sợi dây thun bên cạnh tùy ý buộc gọn những lọn tóc lòa xòa vướng mắt lên. Khi ánh mắt dừng lại trên gương, gương mặt lạnh lùng thanh khiết bỗng chốc sững lại, nàng ghé sát vào gương, đưa tay chạm nhẹ vào vị trí phía trên huyệt thái dương bên trái của mình.

Ở đó có một vết sẹo dài khoảng hai ba centimet. Vết sẹo đã lành từ lâu, hiện lên màu trắng giống với màu da. Vết sẹo vốn được tóc che phủ rất khéo, trước đây nàng luôn xõa tóc nên chưa từng chú ý đến.

Nhan Hạc chạm nhẹ vào vết sẹo đó, cảm giác sần sùi truyền đến, nàng không khỏi nhíu mày. Vụ tai nạn xe hơi đó rốt cuộc nàng đã bị thương nặng đến mức nào, ngay cả trên huyệt thái dương cũng có vết tích.

Đang lúc nàng định ghé sát thêm chút nữa để nhìn cho kỹ thì điện thoại đặt bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng. Nhìn qua thì thấy đó là tin nhắn từ Lâm Nhạc.

【 Nhan tiểu thư, Lộc tổng bảo tôi mang bữa sáng lên cho cô. 】 Cuối cùng còn bổ sung thêm một câu.

【 Chỉ có một mình tôi thôi. 】

Cô ấy không nói thì thôi, vừa cố ý bổ sung như vậy khiến Nhan Hạc bỗng thấy hơi ngượng ngùng, giống như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng. Nàng không chú ý đến vết sẹo trên huyệt thái dương nữa, cầm điện thoại lên mở cửa. Ngoài cửa quả nhiên chỉ có một mình Lâm Nhạc, trên tay cô ấy không chỉ cầm bữa sáng mà còn xách theo túi lớn túi nhỏ quần áo.

"Lộc tổng nói Vũ Thành rất lạnh, nếu cô muốn ra ngoài thì tốt nhất nên mặc thêm những bộ quần áo giữ ấm này." Lâm Nhạc nói ngắn gọn súc tích.

Có lẽ vì chuyện ngày hôm qua hơi khó xử nên hai người cũng không nói với nhau nhiều lời. Nhan Hạc nhận lấy đồ rồi cảm ơn, Lâm Nhạc liền vội vàng rời đi, tốc độ làm việc quyết đoán nhanh chóng, đúng chuẩn phong thái của một trợ lý cấp cao.

Nhan Hạc mở bữa sáng ra, toàn bộ đều là những món nàng thích ăn. Trong đầu nàng không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh Lộc Hữu Thanh gọi điện dặn dò mua món này món kia, nàng bất giác mỉm cười.

-

Mùa thu ở Vũ Thành rất lạnh, cuối thu vừa tới là chẳng khác gì mùa đông. Nhan Hạc không thể không mặc chiếc áo khoác dày mà Lộc Hữu Thanh đã chuẩn bị, trên cổ còn quấn thêm một chiếc khăn quàng.

Đang chuẩn bị rời đi, ánh mắt nàng chợt dừng lại trên chiếc ba lô của mình. Nàng như bị ma xui quỷ khiến mà bước tới, lấy chiếc vòng tay bằng ngọc bên trong ra đeo vào tay. Ngọc thạch mang cảm giác lành lạnh, đeo trên tay trông rất nổi bật, thế là Nhan Hạc giấu chiếc vòng vào bên trong tay áo khoác.

Bước ra từ thang máy khách sạn, Nhan Hạc đi theo định vị của Lộc Hữu Thanh trên điện thoại, lái xe đi tới phim trường Hoành đ**m nơi cô đang ở.

Nàng nghĩ, việc Lộc Hữu Thanh kết nối vị trí với nàng có lẽ không chỉ vì cô muốn biết nàng đang ở đâu, mà cô cũng muốn nàng biết cô ở chỗ nào để đến tìm. Nhan Hạc siết chặt hai tay, đầu ngón tay chạm nhẹ vào khối ngọc trên cổ tay, lòng trào dâng niềm ngọt ngào.

Hoành đ**m cách khách sạn không xa, nửa tiếng sau Nhan Hạc xuống xe, nàng vẫn phải thầm cảm thán về thời tiết ở Vũ Thành.

Bầu trời mây đen dày đặc tụ lại một chỗ, những cơn gió lạnh buốt như dao cắt thổi vào mặt người ta, khiến tóc tai cũng bị thổi bay loạn xạ. Nhan Hạc nhíu mày vùi mặt vào khăn quàng cổ, lấy chiếc thẻ nhân viên mà Lộc Hữu Thanh chuẩn bị sẵn treo lên trước ngực rồi bước vào trong.

Trong ấn tượng của Nhan Hạc thì đây là lần đầu tiên nàng đến đoàn phim, nhưng ký ức của cơ thể lại nhanh hơn cả trí não, giúp nàng nhận ra những người trước mặt làm nghề gì, công việc ra sao. Việc đi lại giữa những người này cũng diễn ra khá suôn sẻ.

Các nhân viên công tác đang bận rộn chuẩn bị công việc một cách trật tự, chẳng ai để ý đến sự hiện diện của Nhan Hạc. Nàng cứ thế thuận lợi đi tới địa điểm quay phim, cách đó không xa chính là Lâm Nhạc đang đứng.

Nàng mừng rỡ ra mặt, Lâm Nhạc là trợ lý của Lộc Hữu Thanh, cô ấy ở đây thì chắc chắn Lộc Hữu Thanh cũng ở gần đây thôi. Thế là Nhan Hạc thong thả bước tới bên cạnh Lâm Nhạc, đang định chào hỏi thì lại thấy Lâm Nhạc đang ôm chặt một chiếc áo phao dáng dài màu đen, đôi mày nhíu chặt nhìn về phía trước, trong mắt đầy vẻ lo lắng.

Nhan Hạc nhìn theo tầm mắt của cô ấy, ánh mắt cũng theo đó mà sững lại.

Cách đó không xa là một khoảng sân rộng đã được dọn sạch, Lộc Hữu Thanh đang đứng ở giao lộ, dáng vẻ cô độc và bần thần. Cô trang điểm rất nhạt, mặc bộ quần áo mỏng manh, ôm một chiếc thùng giấy, thân hình gầy gò đứng đó trông thật tiêu điều.

Gió thổi qua bên tai Nhan Hạc, cái lạnh buốt giá đâm vào má nàng đau nhức. Dù đang mặc chiếc áo khoác dày cộm nàng vẫn cảm nhận được cái rét, vậy mà Lộc Hữu Thanh lại mặc bộ đồ gần như là trang phục mùa hè, lớp vải mỏng bị gió lạnh thổi tung lên, dường như chỉ giây tiếp theo thôi là gió sẽ thổi ngã cô.

Nhan Hạc nhíu chặt mày, ánh mắt dán chặt vào Lộc Hữu Thanh. Chỉ cần nhìn thấy bóng hình lẻ loi của cô là trái tim nàng như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt. Đôi tay đang thả lỏng của nàng siết chặt thành nắm đấm, các đốt ngón tay dùng lực đến mức trắng bệch.

"Cắt!" Theo hiệu lệnh của đạo diễn, Lâm Nhạc đang định chạy tới khoác áo phao cho Lộc Hữu Thanh, nhưng còn chưa kịp nhấc chân thì chiếc áo trong tay cô ấy đã bị một người bên cạnh nhanh chóng giật lấy, tốc độ nhanh đến mức cô ấy chỉ kịp thấy một bóng đen lướt qua.

Lâm Nhạc: "?"

Lộc Hữu Thanh nhanh chóng thoát ra khỏi cảm xúc của nhân vật, cô chẳng kịp để tâm đến việc cả người đang run cầm cập vì gió lạnh, trong đầu cô lúc này chỉ toàn là xem lại kỹ năng diễn xuất của mình vừa rồi. Cô khẽ nhíu mày, đang định mở lời nói với đạo diễn cho quay lại một lần nữa, thì giây tiếp theo cả người cô đã được bao bọc bởi sự ấm áp. Điều khác biệt so với trước đây là lần này, nơi đầu mũi cô ngửi thấy một mùi hương quen thuộc thoang thoảng.

Thân hình Lộc Hữu Thanh khựng lại, lời định nói bị nuốt ngược vào trong. Cô ngước mắt lên, hàng mi khẽ rung động như một cánh bướm nhẹ nhàng đậu xuống.

"A Hạc." Giọng cô vẫn còn đang run rẩy, nhưng lại chứa đựng niềm vui sướng không chút che giấu.

Nhan Hạc khoác chiếc áo phao lên người cô, nhân tiện ôm cô vào lòng để che chắn, cảm nhận được thân hình gầy gò trong vòng tay mình không ngừng run lên. Nhan Hạc trầm mặc, trong lòng dâng lên những cảm xúc phức tạp.

"Lộc Hữu Thanh, đoạn này không tệ, cứ giữ lấy đi." Đạo diễn từ sau máy quay bước ra, nhẹ nhàng vỗ tay khen ngợi cô. Nhưng ông đột nhiên nhận ra sự chú ý của Lộc Hữu Thanh hoàn toàn không nằm trên người mình, ngược lại là người nhân viên lạ mặt bên cạnh cô đang nhìn chằm chằm vào ông, khiến ông bỗng thấy sống lưng hơi lạnh lẽo.

Lộc Hữu Thanh sực tỉnh, ánh mắt quyến luyến rời khỏi người Nhan Hạc, nhìn về phía đạo diễn mỉm cười.

"Tôi cảm thấy đoạn này vẫn cần phải quay lại một lần nữa. Sự bàng hoàng và bất lực của Kỳ Mê sau khi thất nghiệp vẫn chưa được thể hiện hoàn toàn rõ nét." Lộc Hữu Thanh nói một cách bài bản, giọng điệu hoàn toàn không giống với vẻ ngạc nhiên và vui mừng khi vừa nhìn thấy Nhan Hạc.

Nhan Hạc hơi sững người, rủ mắt nhìn về phía cô, hàng mi đen nhánh khẽ động, nơi đáy mắt là những tình cảm sâu đậm khó lòng diễn tả bằng lời.

Đạo diễn hồi tưởng lại những gì Lộc Hữu Thanh vừa nói, chậm rãi gật đầu: "Được, vậy nghe theo cô." Cũng không thể trách đạo diễn quá khắt khe, phân đoạn này là cảnh mở đầu của cả bộ phim, nhất định phải dùng cảm xúc hoàn hảo nhất để dẫn dắt khán giả vào phim. Hơn nữa Lộc Hữu Thanh vốn là người làm việc cực kỳ tỉ mỉ, cô luôn muốn đạt đến sự hoàn mỹ tuyệt đối mới thôi.

Mọi người trở về vị trí cũ, chỉ có Nhan Hạc vẫn đứng yên bên cạnh Lộc Hữu Thanh. Nàng nhìn cô sâu sắc, từ nãy đến giờ vẫn không nói câu nào.

Lộc Hữu Thanh cởi chiếc áo phao trên người ra nhét vào lòng Nhan Hạc. Nhân lúc mọi người đang điều chỉnh thiết bị, cô vội vàng nắm lấy bàn tay đang buông thõng của nàng, khẽ hôn lên mu bàn tay ấy, đôi mắt trong veo tràn đầy tình ý.

"A Hạc ngoan quá, cậu thật sự đã đến thăm mình. A Hạc ngoan, đợi mình một chút nhé, mình sẽ tới tìm cậu ngay."

Trước Tiếp