Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hương thơm ấm áp như chuỗi hạt đứt dây thẳng tắp xộc vào mũi Nhan Hạc, trong từng nhịp thở đều là mùi hương trên người Lộc Hữu Thanh, trước mắt nhìn thấy cũng chỉ có Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc không nhịn được mà ngả người ra sau, sống lưng chạm vào cửa xe lạnh lẽo, chiếc áo sơ mi vốn đã ướt đẫm nước lại một lần nữa dán chặt vào cơ thể nàng, khiến nàng không kìm được mà xuýt xoa một tiếng.
Nàng lùi, Lộc Hữu Thanh liền tiến tới, Lộc Hữu Thanh đổi sang tư thế cúi người nửa quỳ trên ghế ngồi, đưa tay nâng lấy gương mặt nàng, khoảng cách giữa hai người gần như chồng lấp lên nhau, cánh môi như có như không chạm vào vành tai nàng, ở bên tai dùng chất giọng mềm mại đầy ám muội mà phả ra hơi thở, giống như một con rắn độc yêu dã.
"Quần áo ẩm ướt dán vào người chắc chắn là khó chịu lắm, mau thay ra đi thôi, A Hạc ngoan nào." Nói rồi, cô đưa tay hướng về phía vạt áo mà Nhan Hạc vừa mới cởi ra một nửa, v**t v* góc áo, đầu ngón tay như vô tình như hữu ý lướt qua vòng eo của nàng.
Nhan Hạc đưa tay ra ngăn trước ngực một cách vô vọng, chỉ cảm thấy nơi bị chạm vào ẩn hiện một luồng điện xẹt qua, nàng trợn to đôi mắt nhìn Lộc Hữu Thanh, đôi môi mấp máy định nói gì đó nhưng khi đối diện với đôi mắt trong veo của Lộc Hữu Thanh cùng vết thương trên tay cô, cảm xúc đau lòng cuối cùng vẫn chiếm trọn lý trí, nàng mím môi, cúi thấp khuôn mặt đã đỏ bừng, cuối cùng vẫn ngầm đồng ý với hành động của Lộc Hữu Thanh.
Lộc Hữu Thanh hài lòng cởi bỏ lớp quần áo ướt sũng trên người nàng, sau đó giống như đang dỗ dành trẻ con mà bảo Nhan Hạc phối hợp thực hiện các động tác thay đồ, còn bản thân cô thì giúp nàng mặc quần áo mới vào, suốt cả quá trình khóe miệng cô đều cong lên, dường như đang làm một việc gì đó vô cùng vui vẻ, so với cô thì Nhan Hạc lại mím chặt môi xị mặt, nghiêm túc cứ như đang ở một hội nghị cấp cao nào đó vậy.
Sau khi thay xong quần áo, Lộc Hữu Thanh liền lùi về phía sau giữ một khoảng cách nhỏ, cô rũ mắt nhìn về phía Nhan Hạc, bộ đồ vốn hơi rộng so với cô nhưng khi mặc lên người Nhan Hạc lại vừa vặn vô cùng, tay áo ngắn để lộ ra cánh tay của Nhan Hạc, cánh tay trắng nõn của nàng dưới ánh nắng chiếu rọi ẩn hiện những mạch máu màu xanh nhạt, ánh mắt Lộc Hữu Thanh phác họa nên dáng vẻ của Nhan Hạc, giống như đang chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật mà mình yêu thích và hài lòng nhất, cô cong mày cười nhẹ.
Sự lúng túng và bất an nảy sinh khi thấy Nhan Hạc đột ngột xuất hiện lúc trước đã bị bầu không khí ám muội tràn ngập trong xe làm tan biến đi rất nhiều, cô không còn suy nghĩ đến việc nếu Nhan Hạc đến thành phố quen thuộc này sẽ nhanh chóng khôi phục trí nhớ thì phải làm sao nữa, dù sao đi chăng nữa, Nhan Hạc cũng sẽ không rời bỏ cô.
Đây là điều A Hạc đã hứa với cô.
Hơn nữa cho dù Nhan Hạc không đến tìm cô, thì nỗi nhớ nhung đến tận xương tủy dành cho Nhan Hạc trong những ngày xa cách này cũng đã sắp đạt đến đỉnh điểm, có lẽ là ngày mai, hoặc ngày kia, cô cũng sẽ vì quá nhớ Nhan Hạc mà xin đoàn phim cho nghỉ phép để về nhà.
Sự chia ly quả nhiên không hề thích hợp với hai người bọn họ, Lộc Hữu Thanh chống cằm đầy hứng thú mà nhìn Nhan Hạc, suy nghĩ xem mình nên dùng phương pháp gì mới có thể khóa chặt Nhan Hạc ở bên cạnh mình.
Vành tai Nhan Hạc đỏ rực, nàng cúi đầu xuống, mái tóc dài che khuất tầm mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Lộc Hữu Thanh đang dừng trên người mình, nàng có chút lúng túng mà cuộn tròn những ngón tay lại.
"Trên người còn thấy khó chịu nhiều không?" Lộc Hữu Thanh đúng lúc mở lời, phá vỡ sự yên tĩnh bên trong xe.
Nhan Hạc thành thật lắc đầu: "Mình muốn đi tắm một cái." Cảm giác ướt át khó chịu trên người đã không còn, nhưng sự khó chịu trong lòng vẫn cứ tồn tại, vũng nước kia vẫn rất bẩn, mặc kệ nàng muốn làm phai nhạt cảm giác này thế nào, thì hiện tại khi được hỏi nàng vẫn muốn đi tắm một cái, để làm sạch hoàn toàn cơ thể mình.
"Cậu có phải đến đoàn phim không?" Nhan Hạc nhìn cảnh sắc tiêu điều ngoài cửa sổ, ánh mắt lại dừng trên bàn tay bị thương của Lộc Hữu Thanh, thần sắc có chút đau lòng.
Nàng không muốn để Lộc Hữu Thanh đi làm việc, không chỉ là bởi vì vết thương trên người cô, mà còn vì một chút ích kỷ của bản thân nàng.
Hai người đã hơn một tháng không gặp mặt nhau, nàng thực sự rất nhớ Lộc Hữu Thanh, giờ này khắc này nàng có chút không nỡ tách rời khỏi cô, tuy nhiên những điều này nàng cũng chỉ dám nghĩ thầm trong lòng, không thể nói ra, vì như vậy trông nàng sẽ rất trẻ con.
Lộc Hữu Thanh cười nhẹ: "Không đi đâu, đoàn phim hôm nay đặc biệt cho mình nghỉ một ngày đó." Cô nói rồi đưa tay ấn vào một cái nút bên cạnh, ngay sau đó tấm vách ngăn bằng kim loại chắn ngang trong xe chậm rãi nâng lên, sau đó cô chỉ tay về phía trước.
"Đó chính là khách sạn của đoàn phim, chúng ta về khách sạn nghỉ ngơi một chút trước đã." Nói rồi cô xích lại gần Nhan Hạc, vùi đầu vào bả vai nàng: "Buồn ngủ quá đi, cho mình dựa một chút nhé." Giọng nói của cô nhẹ nhàng êm ái, giống như cơn mưa đầu mùa trên ruộng nước, rơi vào lồng ngực Nhan Hạc khiến trái tim nàng dấy lên một mảnh gợn sóng.
Nhan Hạc nghiêng đầu nhìn về phía cô, từ góc độ của nàng chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi dài như cánh bướm của Lộc Hữu Thanh, nàng khẽ nở một nụ cười dịu dàng.
-
Xe rất nhanh đã đến khách sạn, theo như lời Lâm Nhạc nói, đoàn phim mà Lộc Hữu Thanh đang quay hiện tại rất hào phóng, trực tiếp vung tay bao trọn cả khách sạn để cho nhân viên công tác và diễn viên nghỉ ngơi, cho nên khi đi theo Lộc Hữu Thanh vào khách sạn, ánh mắt của mọi người trong toàn bộ đại sảnh đều đổ dồn lên người hai người bọn họ, động tác của Nhan Hạc cứng đờ lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường rồi nhấc chân đi theo sau lưng Lộc Hữu Thanh.
"Chào Lộc lão sư."
"Chào buổi sáng Lộc lão sư."
"Chào Lộc lão sư, vết thương trên người cô thế nào rồi ạ, tối qua thực sự rất xin lỗi vì đã vô ý làm cô bị thương."
Nhân viên công tác ở đại sảnh chào hỏi Lộc Hữu Thanh, trong đó có một người hình như là người của tổ đạo cụ tiến đến chào hỏi và xin lỗi cô.
"Đã băng bó rồi, ngày mai chắc là có thể làm việc bình thường, hẳn là sẽ không làm chậm trễ tiến độ quay phim đâu." Lộc Hữu Thanh mỉm cười với cô ấy, nụ cười tựa như gió xuân nhanh chóng xoa dịu tâm trạng thấp thỏm bất an của nhân viên công tác, người đó liên tục cúi chào cô vài cái, thu hút toàn bộ ánh nhìn của mọi người trong đại sảnh về phía này, đồng thời họ cũng nhìn thấy Nhan Hạc đang đi theo sau lưng Lộc Hữu Thanh.
Nhan Hạc cứ thế yên lặng đứng sau lưng Lộc Hữu Thanh, nhìn cô cùng những nhân viên công tác kia nói chuyện một cách tự tin, đây là dáng vẻ khi Lộc Hữu Thanh ở cùng các đồng nghiệp sao, lại là một dáng vẻ của cô mà nàng chưa từng được thấy qua.
Nhan Hạc nắm chặt hai nắm tay, đè nén cảm giác chua xót trong lòng xuống, ánh mắt dừng trên mặt sàn đá cẩm thạch, đột nhiên cảm nhận được bàn tay mình được bao bọc bởi một bàn tay ấm áp, nàng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đẹp đẽ đen láy như mực của Lộc Hữu Thanh.
"Chúng ta đi thôi." Lộc Hữu Thanh dịu dàng nói với nàng, các đốt ngón tay luồn vào kẽ tay nàng rồi mười ngón tay đan chặt vào nhau, mắt mềm mại ấm áp nhìn nàng.
Nhan Hạc nhìn cô, cảm nhận được những ánh mắt hoặc tò mò hoặc kinh ngạc trong đại sảnh, nàng đắm chìm trong ánh mắt ôn nhu của Lộc Hữu Thanh mà gật đầu, cũng cong mày mỉm cười nhìn cô.
Đi thang máy lên tầng cao nhất của khách sạn, đây là tầng lầu mà đoàn phim dành riêng cho các diễn viên ở, Nhan Hạc được Lộc Hữu Thanh nắm tay đi đến trước cửa một căn phòng suite, Lộc Hữu Thanh ấn mật mã, sau đó vặn mở cửa phòng, cả hai cùng bước vào trong.
Vẫn đang được Lộc Hữu Thanh nắm tay, Nhan Hạc sau khi vào cửa gần như là bị Lộc Hữu Thanh ấn lên tường, lưng vừa cảm nhận được sự cứng nhắc của vách tường thì ngay sau đó trước người đã áp sát một cơ thể mềm mại ấm áp, đôi môi chạm nhau, mùi hương ngào ngạt tức khắc bao trùm lấy cả hai, hương vị thơm ngọt đầy ám muội lan tỏa giữa kẽ răng, hai cơ thể dán chặt vào nhau đến mức nhịp thở cũng trở nên đồng nhất, chỉ để lại hơi thở nóng bỏng đan xen nơi đầu mũi.
Nỗi nhớ nhung sau bao ngày không gặp cuối cùng cũng được giải tỏa nơi lối vào nhỏ hẹp và yên tĩnh, họ ôm lấy nhau và trao nhau nụ hôn sâu, cả hai đều mặc quần áo mỏng manh, chiếc áo khoác trên người Lộc Hữu Thanh đã sớm rơi xuống bên chân, nhưng chẳng một ai chú ý tới, chỉ còn lại tiếng thở vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.
Nụ hôn kết thúc, Lộc Hữu Thanh mất hết sức lực tựa vào vai Nhan Hạc, rõ ràng người chủ động là cô, nhưng người kiệt sức bại trận trước cũng chính là cô, lúc này chỉ có thể ôm chặt Nhan Hạc mới không để đôi chân mềm nhũn của mình ngã quỵ xuống, quần áo của cô sớm đã nhăn nhúm không ra hình thù gì, lỏng lẻo treo trên người, để lộ ra mảng lớn làn da trắng nõn trước ngực, khuôn mặt thanh tú tuyệt trần ửng hồng, con mắt ngấn nước, cô chậm rãi nhìn Nhan Hạc, đôi môi khẽ mở mà th* d*c.
Nhan Hạc cũng hé môi th* d*c, trong lúc mơ màng vẫn không quên đưa tay ôm lấy vòng eo của Lộc Hữu Thanh để ngăn cô trượt xuống, cánh môi qua những lần va chạm đã trở nên sưng đỏ, giữa răng môi dường như vẫn còn lưu lại dư vị ngọt ngào của Lộc Hữu Thanh, trái tim nàng vẫn đang đập kịch liệt, đồng thời cũng có thể cảm nhận được nhịp tim của Lộc Hữu Thanh đang áp sát lồng ngực mình cùng chung một tần số, trong mắt phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, nàng không kìm được mà mím môi cười.
Nhan Hạc không thể tin được rằng mình lại nhớ nhung Lộc Hữu Thanh đến thế, nhớ đến mức khi hôn cô, nàng không hề có chút kháng cự hay né tránh nào như trước đây, thậm chí nàng còn chủ động hôn đáp lại Lộc Hữu Thanh.
Nhưng nàng cũng không thấy buồn phiền, ngược lại nàng rất thích cảm giác được bao bọc bởi những cảm xúc nhiệt tình của Lộc Hữu Thanh, dường như một khoảng trống trong cơ thể đã được lấp đầy, nàng không nhịn được mà ôm chặt lấy Lộc Hữu Thanh, để hơi thở của cô phả vào cổ mình.
Lộc Hữu Thanh nghỉ ngơi một lát, mới từ trên người Nhan Hạc đứng dậy, cô ngước mắt nhìn về phía Nhan Hạc, đôi mắt chứa đầy hơi nước, định nói gì đó rồi lại thôi, khi cất lời giọng nói vẫn còn mang theo sự khàn đặc.
"A Hạc mau đi tắm đi." Cô không quên chuyện Nhan Hạc đã nói ở trong xe, nắm lấy tay Nhan Hạc rồi kéo nàng đi về phía phòng ngủ, Nhan Hạc còn chưa kịp nhìn kỹ cách bài trí của phòng khách đã bị cô dắt vào trong.
Lộc Hữu Thanh đẩy Nhan Hạc vào trong phòng tắm, cô cong môi nhìn Nhan Hạc, mỉm cười đóng cửa phòng tắm lại.
"A Hạc mau tắm đi, không được để bị cảm lạnh đâu." Giọng điệu đầy vẻ nôn nóng, giống như thực sự sợ chỉ chậm trễ một hai phút thôi là Nhan Hạc sẽ bị cảm vậy, cứ như thể người vừa mới ở lối vào hận không thể hôn đến trời đất quay cuồng không phải là cô không bằng.
Nhan Hạc đứng trong phòng tắm, nghe thấy giọng điệu của Lộc Hữu Thanh thì không khỏi cười bất đắc dĩ, nàng nghe lời cô mà ngoan ngoãn mở vòi hoa sen, hơi nóng bốc lên tức khắc tràn ngập căn phòng, bóng dáng của Lộc Hữu Thanh in trên lớp kính mờ cạnh cửa cũng dần dần trở nên mờ ảo.
Sau khi trải qua cái lạnh, được tắm nước ấm thực sự rất thoải mái, Nhan Hạc không nhịn được mà nán lại trong phòng tắm thêm một lát, đến khi nàng thay xong đồ ngủ bước ra ngoài, thứ nàng ngửi thấy chính là mùi thức ăn thơm phức, nàng ngẩn người mất hai giây, cho đến khi bước ra khỏi phòng ngủ và nhìn thấy bóng dáng Lộc Hữu Thanh trong phòng khách mới sực tỉnh lại.
Nàng vội vàng đi tới, thấy Lộc Hữu Thanh đang lấy thức ăn từ trong hộp cơm ra, nàng vô thức thở phào một cái, may mà không phải cô đang mang thương tích mà nấu cơm.
"A Hạc, cậu ra rồi à." Lộc Hữu Thanh vừa vặn mở hộp thức ăn cuối cùng ra, cô đã thay một bộ quần áo mặc nhà mới, lúc này trông cô vô cùng điềm tĩnh và xinh đẹp, "Mình nhờ Lâm Nhạc mua chút cơm, cậu ngồi chuyến bay dài như vậy đến đây, chắc chắn là đói lả rồi." Nói rồi, cô tách đôi đũa đưa cho Nhan Hạc, bàn tay bị thương quấn băng gạc phản chiếu ánh sáng khiến mắt Nhan Hạc thấy nhói đau.
Nhan Hạc đón lấy đôi đũa, ánh mắt vẫn cứ luôn dừng trên tay cô: "Có đau không?" Nàng không nhịn được mà hỏi.
Lộc Hữu Thanh nhìn theo tầm mắt của nàng, sau đó lắc đầu, đưa tay nâng cằm Nhan Hạc để nàng nhìn về phía mình, cô yêu chiều hôn nhẹ lên môi Nhan Hạc một cái: "Đã sớm không đau rồi, A Hạc đừng lo lắng, chúng ta mau ăn cơm rồi nghỉ ngơi thôi."
Nhan Hạc nhìn cô, đôi mắt màu nâu hạt dẻ lóe lên tia sáng mờ ảo, nàng chậm rãi gật đầu.
Bữa cơm diễn ra rất nhanh, Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh cũng không quá đói, chỉ ăn một chút rồi không động đũa nữa, hai người thu dọn bàn ăn một lát, rồi Lộc Hữu Thanh chuẩn bị đi tắm.
Sau khi lấy xong quần áo tắm rửa, Lộc Hữu Thanh bảo Nhan Hạc nằm nghỉ trên giường trước, cô đi tắm rồi sẽ quay lại ngay.
Nhìn bóng dáng Lộc Hữu Thanh in trên lớp kính mờ của phòng tắm, tựa như một bức họa nghệ thuật, Nhan Hạc nhìn dáng hình của cô, trong lòng cảm thấy bình yên lạ thường, sau bao nhiêu ngày trái tim phiêu bạt không định hướng, giờ phút này cuối cùng cũng đã tìm được nơi dừng chân, tiếng nước trong phòng tắm vang lên như khúc hát ru êm đềm nhất thế gian, khiến lòng Nhan Hạc tràn ngập sự an tâm.
Nàng nằm trên giường, trong từng nhịp thở là mùi hương thoang thoảng trên người Lộc Hữu Thanh, nàng không nhịn được mà vùi mình sâu hơn một chút, vành tai có chút đỏ lên.
Ngay khi nàng chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi, dư quang lại đột nhiên thoáng thấy chiếc ba lô của mình trên ghế sofa, ý thức đang có chút hỗn loạn bỗng chốc tỉnh táo hẳn lại.
Nàng nhớ rõ ở đó có...
Nghĩ vậy, Nhan Hạc vội vàng đứng dậy đi tới, mở ba lô ra kiểm tra đồ vật bên trong ngăn kéo, may quá, không hề có dấu vết bị lục lọi, bằng không chính nàng cũng không dám tưởng tượng nếu Lộc Hữu Thanh nhìn thấy những thứ này thì nàng phải giải thích thế nào, nàng tức khắc cảm thấy ngày hôm qua mình thật là ngốc nghếch.
Nghĩ thế, Nhan Hạc cầm lấy hai món đồ đó, sự nặng trĩu nơi tay giống như hai củ khoai lang nóng bỏng, nàng khẽ nhíu mày.
Phải xử lý chúng thế nào đây nhỉ.
Đang mải suy nghĩ, Nhan Hạc lại đột nhiên nghe thấy tiếng nước phía sau bỗng chốc ngừng lại, ngay sau đó là tiếng cửa phòng tắm mở ra vang lên.