Sau Khi Giết Ta Sư Tôn Hóa Điên

Chương 93

Trước Tiếp

Ân Cửu Nhược cẩn thận quan sát thỏi son kem dáng Clarinet, không ngừng hồi tưởng rốt cuộc mình đã gặp nó ở đâu.

Còn có lời người phụ nữ kia để lại, lần sau gặp mặt sẽ để nàng tô son cho, có phải khi đó sẽ thấy rõ được khuôn mặt của nàng ta hay không.

Liệu có phải chỉ tô ở trên môi không... Ân Cửu Nhược không nhịn được mà nghĩ ngợi lung tung, phải tự nhéo mình hai cái cho tỉnh táo, để lại dấu vết hình bán nguyệt trong lòng bàn tay.

Điều hụt hẫng duy nhất là người phụ nữ này lại chạy mất hút. Ân Cửu Nhược nhìn quanh một vòng, cảm giác về thời gian dần mất đi, chỉ thấy ban đêm đen kịt, trong phòng bày một lẵng cúc vạn thọ tươi rói.

Ánh đèn hắt lên cánh hoa, phảng phất như phản chiếu hơi thở ám muội của người phụ nữ đêm qua, rõ ràng là rất tình tứ ướt át, vậy mà cũng có lúc chịu không nổi mà phải xin tha.

Nàng buồn rầu thở dài, chuyện tình hai đêm với người ta, nàng cũng chẳng biết nhờ ai giúp tìm hộ.

Nếu nói với người nhà, chắc chắn cả một đám người sẽ tới hỏi đông hỏi tây: "Cửu Nhược quen người ta ở đâu thế?", "Hai đứa quan hệ gì?", "Phát triển tới bước nào rồi?".

Nghĩ thôi đã thấy đau đầu.

Nàng dụi mắt bước ra khỏi phòng, vốn tưởng ban ngày quán bar sẽ vắng vẻ, không ngờ vẫn là không khí náo nhiệt tưng bừng.

Tuế Ca đang hăng say nhảy Disco trước quầy bar, mắt rất tinh phát hiện ra Ân Cửu Nhược, vội vàng chạy tới khoác vai bá cổ.

"Người đêm qua là ai thế, sao không giới thiệu chút đi?"

Ân Cửu Nhược đã sớm miễn dịch với Tuế Ca, rũ hàng mi đen nhánh nhàn nhạt hỏi: "Ngươi thấy rồi à? Đi lúc nào? Trông thế nào?"

"Ngươi hỏi ta hay ta hỏi ngươi đây? Ngươi ở cùng người ta cả đêm mà không biết người ta đi lúc nào sao?" Tuế Ca nháy mắt đầy ẩn ý, "Tình một đêm à, ngươi không lẽ ngay cả mặt mũi người ta thế nào cũng không biết?"

Bị chọc trúng tim đen, Ân Cửu Nhược bực bội đẩy Tuế Ca ra: "Ngươi không biết thì thôi, ta chuẩn bị về nhà đây, cả đêm không về chẳng biết sẽ ra sao nữa."

"Ta nghe nói ông ngoại ngươi lại chạy lên du thuyền chơi rồi, không ai quản ngươi thì vội về làm gì?"

"Giờ ta đang ở cùng mẹ kế," Ân Cửu Nhược kéo thấp chiếc mũ len đen rồi bước ra ngoài.

"Chờ chút, mẹ kế của ngươi... là Phù Thanh?"

"Đúng vậy, sao thế?"

"Trời đất, sao ngươi có thể bình tĩnh thế được," Tuế Ca không nhịn được mà thốt ra một câu chửi thề, "Ngươi có biết nàng ta là ai không? Mỹ nhân được săn đón nhất Bắc Thành đấy, chỉ nghe danh mà chưa thấy mặt, tính tình nghiêm túc nội liễm, ít nói cười, là một nghệ sĩ sống khép kín, bấy lâu nay ở nước ngoài vẽ tranh, gần đây mới về nước."

"Chỉ nghe danh thôi mà sao các người biết là mỹ nhân?" Ánh mắt Ân Cửu Nhược lạnh lùng.

"Thì là lời đồn mà, tuyệt sắc mỹ nhân trên giang hồ lúc nào chẳng có giai thoại, huống chi Phù Thanh lại bí ẩn cao lãnh như thế, càng khiến người ta tò mò. Thế mẹ kế ngươi có phải đẹp đến mức không giống người thật không?"

Ân Cửu Nhược nghĩ đến dáng vẻ tự phụ, đạm mạc với khí thế bức người của Phù Thanh, khẽ gật đầu: "Ừm, tỷ ấy thực sự rất đẹp."

Tuế Ca huýt sáo một tiếng: "Chả trách ngươi vội về thế, khác gì bị vợ quản đâu, mẹ kế đặt giờ giới nghiêm cho ngươi à?"

"Kệ ta," Ân Cửu Nhược đẩy cửa quán bar, cúi đầu lao vào trong gió tuyết.

Bà chủ ngồi ở quầy bar thong thả gửi một tin nhắn: [Tiểu bí đỏ của cậu ngoan ngoãn rời quán rồi nhé.]

Khi nhận được tin nhắn, Phù Thanh vừa họp xong buổi sáng, đang định về nhà. Thoáng thấy bạn thân gọi Ân Cửu Nhược là bí đỏ, nàng nhắn lại: [Cậu không được gọi nàng là tiểu bí đỏ.]

[Được được, tôi không gọi nàng là tiểu bí đỏ nữa, cái tên đó dành riêng cho cậu thôi. Vậy tôi gọi là tiểu mướp hương nhé, đêm qua chắc nàng hầu hạ cậu 'sâu sát' lắm nhỉ.]

Thấy Phù Thanh không thèm trả lời, bà chủ quán bar hừ một tiếng, mắng thầm một câu "lão cổ hủ". Chẳng hiểu sao một người ngoài mặt băng thanh ngọc khiết, thanh cao như vậy lại cứ chấp niệm với cái đêm mùa hè năm ấy.

Chỉ là một đứa nhóc bình thường, vậy mà qua mắt Phù Thanh lại thành bảo bối, còn những người khác dù tốt đến mấy cũng không lọt vào mắt xanh của nàng.

Với Phù Thanh, có lẽ vì đã từng thấy một khung cảnh rực rỡ nhất, nên vạn vật còn lại đều trở nên tầm thường. Đúng là ngây thơ.

** ‎
Ân Cửu Nhược được tài xế nhà họ Ân đưa về căn biệt thự ba tầng của Phù Thanh. Vì cả đêm không về nên nàng hơi thấp thỏm khi lên lầu, định bụng sẽ chào Phù Thanh một tiếng.

Bất ngờ là Phù Thanh không có ở thư phòng, mà đang ở phòng vẽ tranh tầng ba.

Phòng vẽ có cửa sổ sát đất nhìn ra không gian rộng lớn, mây mù trong núi mỏng manh, mặt trời dường như đã lặn. Phù Thanh ngồi trên ghế sofa, bàn tay thon dài như ngọc cầm cây bút vẽ.

Sau lưng nàng là làn sương trắng tinh khôi, vạn vật lặng im, chỉ có tiếng gió lướt qua tán cây.

"Về rồi à?" Phù Thanh biết rõ còn hỏi.

"Ta đi quán bar chơi với bạn một chút." Ân Cửu Nhược thấy Phù Thanh tháo kính ra, đôi mắt thâm thúy phủ một tầng sương nước, đuôi mắt và chóp mũi đều ửng hồng, hàng mi ướt át trông như một chú chim nhỏ vừa rơi xuống nước.

"Chơi một chút thôi?"

"Vâng, không có làm gì cả," Ân Cửu Nhược không hiểu sao mình luôn căng thẳng trước mặt Phù Thanh, "Ta chỉ uống nước trái cây thôi."

"Ừm, ngươi còn nhỏ, cố gắng đừng uống rượu," khuôn mặt thanh khiết của người phụ nữ mang nét dịu dàng mơ hồ, "Sau này muốn đi chơi thì báo trước cho ta, đi đâu, đi với ai, khi nào về."

"Vâng, được ạ, ta sẽ báo trước để tỷ khỏi lo."

Hứa xong, Ân Cửu Nhược thấy mình thật kỳ quái, từ nhỏ đến lớn chưa có ai quản nàng như vậy cả.

"Ông ngoại nói trước kia ngươi từng muốn học vẽ?"

"Cũng có một thời gian ạ."

Phù Thanh nắm tay kéo Ân Cửu Nhược ngồi xuống: "Ta cũng biết một chút, có muốn ta dạy cho không?"

Ống tay áo của Ân Cửu Nhược gần như chạm vào tà áo của Phù Thanh. Có lẽ vì đang ở nhà nên Phù Thanh mặc khá thoải mái, chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi chỉ cài hờ chiếc cúc cao nhất.

Chỉ cần liếc nhìn, nàng có thể thấy xương quai xanh và bờ vai gợi cảm sau lớp cúc áo. Nhưng nàng không dám nhìn lâu.

"Được ạ, ta cũng đang rảnh, nhưng tỷ không phải đi làm sao?"

Phù Thanh cười nhẹ: "Hôm nay ta nghỉ."

Vì ngồi chung một chiếc ghế sofa nên khoảng cách rất gần. Khi Ân Cửu Nhược cởi áo khoác ra, Phù Thanh lập tức thấy vết tích nàng cố ý để lại trên cổ đối phương đêm qua.

Nàng cố tình dựa sát vào Ân Cửu Nhược, đầu ngón tay lướt nhẹ qua vết hôn đó, nghiêm giọng hỏi:

"Tiểu Cửu, đây là cái gì? Ngươi đến quán bar chỉ để 'chơi một chút' thôi sao?"

"Cái gì cơ ạ?" Ân Cửu Nhược ngơ ngác.

Phù Thanh cười thầm trong lòng nhưng mặt vẫn tỏ vẻ nghiêm túc. Nàng lấy chiếc gương nhỏ trên bàn đưa cho Ân Cửu Nhược: "Ngươi chẳng phải nói mình không yêu đương gì sao?"

"Cái này... cái này là tại ta..." Ân Cửu Nhược cuống cuồng giải thích, nàng đâu ngờ đêm qua mình lại bị để lại "bằng chứng phạm tội" thế này, "Đây chỉ là tai nạn thôi, thật đấy."

"Ngươi thích người bạn học đó bao lâu rồi? Đừng căng thẳng, coi như mẹ kế muốn tìm hiểu ngươi thôi, biết đâu ta còn giúp ngươi được đấy." Để đạt được mục đích, Phù Thanh bày ra vẻ mặt phụ huynh nghiêm túc, ngoài mặt là tâm sự mẹ kế con chồng, thực chất là vì tâm tư riêng của mình.

"Thật ra... cũng không lâu lắm, cũng không thân thiết gì, người ta chắc gì đã thích ta," Ân Cửu Nhược nhớ lại, hai người vừa gặp đã lên giường, đâu có giống yêu đương gì.

Mỗi lần chỉ gặp nhau vào buổi tối, sáng ra đã mất hút, trong lòng nàng thấy vừa khó chịu vừa hụt hẫng. Nàng sờ thỏi son trong túi áo, vẻ mặt hơi nản lòng.

Nghe vậy, khóe môi Phù Thanh khẽ nhếch lên, không lâu là tốt nhất, càng dễ để nàng chia rẽ họ. Ân Cửu Nhược chỉ có thể thuộc về nàng thôi.

"Không sao, ngươi còn nhỏ, sau này sẽ gặp nhiều người khác, đôi khi cũng nên để mắt đến những người xung quanh mình."

"Không được, hiện tại ta chỉ nghĩ đến nàng ấy thôi," Ân Cửu Nhược thở dài rũ mắt, không thấy vẻ mặt Phù Thanh bỗng chốc trở nên u ám.

Không khí bỗng trở nên quỷ dị khi cả hai im lặng. Ân Cửu Nhược lén nhìn Phù Thanh, ánh đèn trong phòng vẽ phác họa nên vòng eo thon gọn của người phụ nữ, trông như một đóa hoa cát cánh trắng muốt.

"Tỷ trông giống như một đóa cát cánh trắng vậy."

Vừa thốt ra câu đó, điện thoại của nàng vang lên, là bạn học cũ gọi: "Ta nghe máy chút."

Thấy gương mặt ửng hồng của Ân Cửu Nhược, Phù Thanh mặc nhiên cho rằng đây chính là người bạn mà nàng đang "mập mờ".

Nàng hờ hững "Ừm" một tiếng, Ân Cửu Nhược ái ngại đứng dậy nghe máy.

"Cửu Nhược, đang làm gì đấy?"

"Đang chuẩn bị học vẽ."

"Họp lớp đi, có cả thầy giáo nữa."

"Họp lớp sao?"

Ân Cửu Nhược vừa nghe máy vừa đi ra xa Phù Thanh, khiến lòng người phụ nữ thắt lại. Họp lớp chẳng phải là cơ hội tốt nhất để hâm nóng tình cảm sao.

Nàng thầm nghĩ, chỉ cần Ân Cửu Nhược cúp máy ngay bây giờ để trò chuyện với mình, nàng sẽ không giận nữa, thậm chí còn đại từ đại bi mà tha thứ cho nàng.

Nhưng Ân Cửu Nhược cứ mải mê nghe điện thoại, đi lướt qua nàng ra ngoài ban công ngắm tuyết, coi nàng như không khí.

Ánh sáng trong phòng vẽ mờ ảo, vài tia nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào những hạt bụi li ti đang bay lơ lửng. Phù Thanh cảm thấy mắt mình cay cay như bị gió lạnh thổi vào.

Có lẽ nàng đã lầm, người bạn học kia không phải là vô tình với Ân Cửu Nhược, chẳng qua là tuổi trẻ nên còn ngại ngùng thôi, nếu không sao lại gọi điện lâu thế.

Sau một tiếng buôn chuyện, Ân Cửu Nhược mệt mỏi cúp máy quay vào, thấy Phù Thanh vẫn ngồi trước giá vẽ, cầm bút than như đang trầm tư.

Người phụ nữ khẽ xắn tay áo sơ mi, lộ ra cổ tay trắng ngần như ngọc, khiến gương mặt vừa hóng gió lạnh của Ân Cửu Nhược bỗng chốc nóng bừng.

"Tỷ tỷ, hơn một giờ rồi, sao tỷ chưa đi ăn cơm?"

Chẳng phải nói Phù Thanh làm việc nghỉ ngơi rất quy củ, bữa trưa luôn đúng 12 rưỡi sao?

Phù Thanh nhìn tờ giấy vẽ trống không, lạnh nhạt đáp: "Đang tu tiên."

"Hả?"

Mặc kệ sự ngơ ngác của nàng, Phù Thanh tiếp tục vẽ những đường nét nguệch ngoạc. Cảm nhận được hơi thở của Ân Cửu Nhược, sự tủi thân trong lòng nàng bùng lên. Nàng thấy cay sống mũi, hơi thở nghẹn lại.

Rõ ràng nàng là người gặp Ân Cửu Nhược trước, vậy mà tại sao người này lại quên nàng sạch sành sanh như thế. Nàng biết mình đang ngang bướng vô lý, nhưng từ mùa hè năm ấy khi gặp cô gái này, nàng đã mặc định đối phương cũng phải khắc cốt ghi tâm về mình.

Nàng không thể kiểm soát được bản thân, nên lúc này đôi mắt mờ hơi nước cũng là điều dễ hiểu.

"Tỷ tỷ, để ta đi lấy chút canh nóng cho tỷ nhé? Lúc nãy ta thấy dưới bếp có hầm canh," Ân Cửu Nhược chưa kịp quay đi đã bị Phù Thanh ôm ngang eo.

Người phụ nữ quỳ trên ghế sofa, mang theo hương thơm quyến rũ ấm áp, chiếc áo sơ mi trắng trễ xuống một bên vai lộ ra xương quai xanh gợi cảm.

Tim Ân Cửu Nhược như ngừng đập, cảm giác tê dại lại trỗi dậy trong cơ thể, nàng đứng sững lại như bị đóng đinh tại chỗ, chỉ biết thốt ra vài âm thanh vô nghĩa.

"Cái đó... có phải tỷ bị ốm nên chóng mặt không?"

"Ừm, ta chóng mặt."

Phù Thanh ôm chặt lấy nàng, nàng không muốn bị coi như một bóng hình mờ nhạt có cũng được mà không có cũng chẳng sao như lúc nãy.

"Vậy ta đỡ tỷ về phòng nghỉ một lát nhé?"

"Ngươi định đi đâu?" Giọng Phù Thanh nghẹn lại.

"Đi họp lớp ạ," Ân Cửu Nhược thật thà trả lời.

Phù Thanh lập tức buông tay ngồi ngay ngắn lại, ánh mắt trầm xuống: "Ồ, vậy ngươi đi đi."

"Nhưng còn tỷ..."

"Ta có việc của mình," Phù Thanh thản nhiên chỉnh lại cổ áo. Nàng vừa rồi chỉ là lầm tưởng Ân Cửu Nhược có chút quan tâm đến mình nên mới đánh mất lý trí như thế.

"Vậy ta không làm phiền tỷ nữa, ta đi tắm rồi thay đồ, chắc tầm 9 giờ tối ta sẽ về."

Cho đến khi ra khỏi phòng vẽ, Ân Cửu Nhược vẫn không chắc Phù Thanh có nghe thấy lời mình không. Nàng ngoái lại, thấy dáng hình mờ ảo của người phụ nữ dưới ánh nắng buổi chiều, cảm giác quen thuộc lại ùa về.

Nàng tự mắng mình nghĩ ngợi lung tung rồi chạy về phòng tắm nước lạnh cho tỉnh người. Lúc này gần 2 giờ, họp lớp bắt đầu lúc 4 giờ, đường khá xa nên không còn nhiều thời gian.

Nàng buộc tóc đuôi ngựa, quàng chiếc khăn lông dê màu vàng nghệ, mặc áo khoác đen bên ngoài chiếc váy lụa tinh tế. Chuẩn bị xong, nàng đi xuống vườn hoa. Những khóm hoa được Phù Thanh chăm sóc đang nở rộ rực rỡ dù là giữa mùa đông.

Đến góc cua, nàng nghe thấy tiếng bật lửa, liền ló đầu ra nhìn. Giữa làn sương lạnh, Phù Thanh ăn mặc phong phanh, đôi ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc trắng, đốm lửa lúc sáng lúc tối.

Thấy Phù Thanh hút thuốc, nàng không thể tin được đây là vị mỹ nhân thanh cao, nghiêm túc trong lời đồn. Ngay cả ông ngoại cũng dặn nàng phải học tập sự tự kỷ khắc chế của tỷ ấy.

Phù Thanh rất nhạy bén với tiếng bước chân của nàng, không cần ngoảnh lại cũng nhàn nhạt nói: "Ra đây đi."

Thiếu nữ bước ra, Phù Thanh khẽ liếc nhìn nàng một cái.

"Tỷ tỷ, ta không thấy gì cả, ta sẽ không nói với ai là tỷ hút thuốc đâu." Nàng bỗng muốn trở thành người giữ bí mật cho đối phương.

Phù Thanh dập điếu thuốc, cười nhạt: "Tùy ngươi."

Ân Cửu Nhược thấy mình hơi tự đa tình, có lẽ Phù Thanh chẳng quan tâm ai biết mình hút thuốc hay không. "Tỷ tỷ, tỷ đang không vui sao? Chuyện công việc ạ?"

Phù Thanh lắc đầu, thầm nghĩ không biết là do mình che giấu quá giỏi hay do Ân Cửu Nhược quá vô tâm với bà mẹ kế này. Biết nàng không thích mùi thuốc, Phù Thanh dập hẳn điếu thuốc vào tường.

Nàng nở một nụ cười tản mạn đầy ẩn ý: "Nếu ta không vui, ngươi có ở lại với ta không?"

Tim Ân Cửu Nhược hẫng một nhịp, ánh nắng ban chiều như xuyên thấu tâm tư nàng. Nàng nhận ra mình thực sự muốn ở lại.

Thấy nàng im lặng, ánh mắt sắc sảo của Phù Thanh chớp nhẹ: "Không có gì, ta đùa thôi, đi với người ngươi thầm thích đi."

Người mình thầm thích? Ân Cửu Nhược ngơ ngác, rồi nhận ra tỷ ấy đã hiểu lầm, nhưng nàng cũng không biết giải thích thế nào. Vậy là Phù Thanh không vui vì nàng đi gặp "người thầm thích" sao?

Nàng gạt phắt cái ý nghĩ viển vông đó đi, Phù Thanh là mẹ kế của nàng, dù chỉ kém 6 tuổi thì cũng không thể có chuyện đó được. "Vậy... tỷ nhớ ăn cơm nhé."

Nàng kéo thấp mũ che đi gương mặt, định lướt qua Phù Thanh thì bị người phụ nữ chặn lại: "Tiểu Cửu, chờ chút."

"Có chuyện gì ạ?"

"Cổ áo ngươi chưa chỉnh lại kìa," Phù Thanh tiến lại gần, ánh mắt nàng như có thể xuyên thấu lớp áo để nhìn thấy vết tích mình để lại đêm qua. Nàng muốn để lại thêm nhiều dấu vết đỏ ám muội hơn nữa trên làn da mịn màng ấy, để người bạn học kia có thể thấy rõ mồn một.

Đúng vậy, nàng không cho phép Ân Cửu Nhược thích người khác, nàng sẽ dùng mọi thủ đoạn. Huống chi, nàng vốn dĩ chẳng phải hạng người tốt lành gì.

"Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ, lại chóng mặt à?" Nàng bị Phù Thanh ép vào tường, giống hệt như đêm ở bụi hoa hôm đó. Hơi thở giao nhau, sự nồng cháy bắt đầu lan tỏa.

Ánh mắt Phù Thanh lướt qua gương mặt xinh đẹp của nàng, dừng lại ở vết đỏ trên cổ. Nàng vui sướng nghĩ, trước tiên cứ làm dấu vết đêm qua đậm thêm một chút đã.

Trước Tiếp