Sau Khi Giết Ta Sư Tôn Hóa Điên

Chương 91

Trước Tiếp

Người phụ nữ ngồi ở trung tâm phòng khách chính là... mẹ kế của mình sao?

Dáng ngồi đoan chính tự phụ, mái tóc dài được chăm chút tinh xảo nhu thuận. Xuyên qua những tán cây thủy sinh in bóng trên tường, hiện ra một khuôn mặt đẹp đến mức không thể khiến người ta ngồi yên.

Đúng vậy, chính là một khuôn mặt khiến người khác phải bồn chồn. Ngũ quan lập thể, khí chất quạnh quẽ, ánh mắt rõ ràng là đạm mạc nhưng lại ẩn chứa vài phần yêu dã như có như không.

Ân Cửu Nhược nín thở mất vài giây. Sàn gỗ ở cửa phòng khách được lau chùi sạch sẽ, phản chiếu ánh hoàng hôn cuối ngày tạo nên một màu cam đầy tình tứ.

Một tầng sương mù như mây bao phủ lấy tâm trí Ân Cửu Nhược. Nàng cảm thấy một người phụ nữ như vậy xuất hiện ở đây dường như là một sự khinh nhờn, huống chi lại còn là mẹ kế của mình.

Nhưng nếu không làm mẹ kế, thì nàng ta định làm gì đây?

Đột nhiên, Ân Cửu Nhược đem hình ảnh người phụ nữ mơ hồ đêm qua chồng lấp lên "bà mẹ kế" trước mắt. Trái tim nàng chấn động mạnh, vội vàng nhắm chặt mắt lại.

Ông ngoại thấy Ân Cửu Nhược như vậy thì bất đắc dĩ thở dài: "Đứa cháu gái này của tôi là thế đấy, được nuông chiều quá nên rất ngại gặp người lạ."

"Ngại gặp người lạ sao?"

Người phụ nữ đeo chiếc kính gọng bạc thanh mảnh, có đôi mắt thon dài xinh đẹp. Dưới hàng mi dài là một ánh nhìn sắc sảo nhưng hờ hững.

"Đúng vậy, thẹn thùng lắm. Bảo nó mặc váy hở vai đi dự tiệc du thuyền với lão già này mà nó còn không chịu. Chẳng biết thanh niên bây giờ còn ai muốn chơi với nó không nữa."

"Nàng còn nhỏ, sau này sẽ quen thôi," Phù Thanh duy trì nụ cười chừng mực, khẽ liếc nhìn Ân Cửu Nhược, "Rụt rè một chút cũng không có gì xấu."

Ông ngoại có vẻ rất đắc ý với lời nói của Phù Thanh.

Ân Cửu Nhược ngơ ngác nhìn người phụ nữ buông tờ giấy Tuyên Thành trong tay xuống, thong thả tháo đôi bao tay hở ngón màu đen, lộ ra đôi bàn tay thanh mảnh như ngọc.

Nàng nghe thấy người phụ nữ nhẹ nhàng khen ngợi ông ngoại: "Thư pháp của Ân lão ngày càng có phong thái của bậc đại gia."

"Cũng nhờ khối ngọc ấn mà cháu đưa tới rất tốt, ta học mãi cuối cùng cũng có chút thành tựu."

"Ân lão thích là tốt rồi." Phù Thanh nhấp một ngụm trà gừng, đôi môi căng mọng càng thêm hồng nhuận và mềm mại.

Ân Cửu Nhược thấy mình thật vớ vẩn. Sao nàng có thể nghĩ người sắp trở thành mẹ kế này lại là người phụ nữ đêm qua được chứ?

Tuy cả hai đều có phong thái tuyệt trần, nhưng người đêm qua thì táo bạo nhiệt tình, quấn lấy nàng không rời đầy mê hoặc. Còn người trước mặt này... ăn mặc chỉnh tề kín cổng cao tường, biểu tình lạnh lùng như sương, hoàn toàn không giống người sẽ nhiệt tình như vậy.

Chắc chắn là mình lú lẫn rồi. Ân Cửu Nhược nhận lấy ly trà lạnh từ người hầu, uống ực một hơi cạn sạch để trấn áp ngọn lửa trong lòng.

"Cửu Nhược, lại đây ra mắt mẹ kế của con – Phù Thanh, mới từ nước ngoài về, trẻ tuổi tài cao," ông ngoại không giới thiệu quá nhiều về bối cảnh của Phù Thanh, như thể có một sự ngầm hiểu nào đó.

Ân Cửu Nhược không cần đoán cũng biết bối cảnh của "mẹ kế" này chắc chắn còn đáng gờm hơn nhà họ Ân. Với tính cách cáo già của ông ngoại, ông tuyệt đối không bao giờ chịu thiệt.

"Từ nước ngoài về? Là nước nào vậy?" Nàng không nhịn được mà liếc nhìn người phụ nữ.

Trong bóng chiều tà, Ân Cửu Nhược dường như ngửi thấy mùi sương đêm và hơi thở của người phụ nữ ấy.

"Từ Manhattan, New York về. Ngươi cũng đến đó xem tuyết sao?" Phù Thanh đẩy gọng kính, thản nhiên trả lời.

"Không có... à có," Ân Cửu Nhược bực mình vì sự lúng túng của mình, "Nhưng ta cũng có xem tuyết."

Là kiểu tuyết rơi mà ngày hôm sau tỉnh dậy chỉ thấy người đi nhà trống, để lại sự hụt hẫng trong lòng.

Phù Thanh nhẹ giọng: "Tuyết rất đẹp."

"Tỷ thực sự xem tuyết ở New York sao?"

"Ừm, muốn xem vé máy bay không?" Phù Thanh nhìn đồng hồ, lấy từ túi áo ra một lọ thuốc nhỏ, dốc ra một viên rồi thản nhiên nuốt xuống.

Thái độ quá đỗi bình tĩnh của đối phương làm Ân Cửu Nhược dập tắt sự nghi ngờ. Phù Thanh thong dong như vậy, nếu nàng cứ truy vấn thì ngược lại trông như chính nàng đang có tật giật mình.

Thôi vậy, thế gian người giống người rất nhiều, có lẽ là ảo giác hoặc Phù Thanh có chị em sinh đôi chăng?

Nghĩ vậy, Ân Cửu Nhược nhịn không được lén nhìn Phù Thanh. Đúng lúc đó, ánh mắt của Phù Thanh lướt qua mặt nàng: "Ngươi lớn lên thật xinh đẹp."

Giọng nói mát lạnh đó nghe như một lời tán tỉnh, lại vừa giống như bậc trưởng bối khen ngợi hậu bối một cách chân thành.

"Cửu Nhược, mẹ kế của con sức khỏe không tốt, hai người phải hòa thuận với nhau," ông ngoại nhắc nhở, "Đừng chọc nàng giận, buổi tối cũng đừng có thức khuya."

"Sức khỏe không tốt sao?"

"Ừm, bẩm sinh thể nhược, uống thuốc nhiều như ăn cơm vậy," Phù Thanh mỉm cười dịu dàng với Ân Cửu Nhược, "Sau này có lẽ phải làm phiền ngươi chăm sóc ta rồi."

"Không cần khách sáo vậy đâu..." Ân Cửu Nhược chợt nhận ra mình đã chấp nhận việc sống cùng người phụ nữ này một cách kỳ lạ.

Chết tiệt, nàng đến đây là để tuyên bố mình đã trưởng thành, không cần ai chăm sóc cơ mà. Giờ thì hay rồi, không ai chăm sóc nàng, mà là nàng phải đi chăm sóc mẹ kế?

Nàng trộm nhìn Phù Thanh thêm vài lần, thầm đoán tuổi tác đối phương. Da dẻ mịn màng, khí chất thanh cao, trông chẳng khác gì một người chị gái.

Lúc chưa gặp, nàng cứ ngỡ mẹ kế phải tầm bốn năm mươi tuổi, ai ngờ ông ngoại lại tìm một người trẻ thế này, định làm cái gì không biết.

"Cháu à, tình hình của Cửu Nhược ta đã nói rõ rồi, tài liệu chi tiết ta cũng sẽ gửi cho cháu," ông ngoại cười hiền từ, "Sắp tới ta sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới, Cửu Nhược giao lại cho cháu đấy."

"Du lịch vòng quanh thế giới? Ông ngoại lại định leo lên du thuyền hạng sang đi chơi đúng không?" Ân Cửu Nhược nhíu mày, cảm thấy có mùi âm mưu.

Lão ngoan đồng này lại định trốn đi hưởng lạc và ném nàng cho một người lạ?

"Đứa nhỏ này tính tình không tốt, quật cường lắm," ông ngoại cười ha hả nói với Phù Thanh, cứ như đang phó thác một đứa trẻ nghịch ngợm vậy.

Cảm giác kỳ quái trong lòng Ân Cửu Nhược dâng cao. Ở bên cạnh người phụ nữ này, bị ánh mắt dịu dàng đó chú tâm nhìn chằm chằm, khiến nàng cảm thấy một sự hưng phấn đầy cấm kỵ.

Hai chữ "tỷ tỷ" suýt chút nữa thốt ra khỏi miệng nàng. Phù Thanh mỉm cười, dường như vô ý khẽ cởi bỏ chiếc cúc áo sơ mi cao nhất.

Làn da nàng quá trắng, trắng đến mức khiến Ân Cửu Nhược lóa mắt. Sự đan xen giữa chiếc khăn quàng cổ đen và áo sơ mi trắng làm lộ ra một đoạn da thịt mịn màng như ngọc.

Ân Cửu Nhược thầm nghĩ, trên đó nếu điểm xuyết vài vết hôn hồng nhạt như đêm qua nàng đã làm trên xương quai xanh của người phụ nữ kia thì thật hợp cảnh.

Nhận ra sự thất thần của Ân Cửu Nhược, Phù Thanh khẽ nhếch môi, giả vờ thắc mắc:

"Tiểu Cửu, nóng quá sao? Vậy ta bật điều hòa thấp xuống một chút nhé."

"Vâng... thấp một chút đi."

Chỉ một cái liếc mắt mà khiến nàng nảy sinh ý nghĩ lẳng lơ như vậy. Ân Cửu Nhược vội vàng ngồi ngay ngắn lại, cảm thấy tim mình như bị một sợi tơ vô hình siết chặt.

Cái người là mẹ kế này, tại sao lại tự dưng cởi cúc áo ra làm gì chứ?

Khi xe vừa ra khỏi đại trạch, Phù Thanh dừng lại ở cổng, nghiêng người nhìn Ân Cửu Nhược. Ánh mắt sau lớp kính dường như phủ một tầng hơi nước, xương quai xanh tinh xảo lấp ló dưới cổ áo.

"Tiểu Cửu."

Giọng nói dịu dàng đầy sủng ái khiến Ân Cửu Nhược trơ mắt nhìn Phù Thanh chậm rãi tựa sát về phía mình. "Gì... gì vậy?"

Có khoảnh khắc nàng tưởng người phụ nữ sẽ cúi xuống hôn mình, nhưng tay nàng ta chỉ dừng lại ở nút vặn âm thanh trên xe.

Nhìn vẻ mặt vừa hụt hẫng vừa mê mang của Ân Cửu Nhược, Phù Thanh vẫn thản nhiên hỏi: "Muốn nghe nhạc gì?"

"Gì cũng được ạ."

Tiếng nhạc Rock 'n Roll nổi lên với giai điệu hơi lệch tông nhưng đầy hài hòa.

Ân Cửu Nhược kinh ngạc. Nàng không ngờ người phụ nữ trông thanh tao, quý phái này lại có sở thích nghe nhạc Rock giống hệt nàng – loại nhạc đầy sự phẫn nộ và phản nghịch.

Nàng cứ ngỡ Phù Thanh phải là kiểu người ngồi bên bàn gỗ lớn, cầm ly rượu vang nghe nhạc giao hưởng cơ. Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Một giờ sau, chiếc xe thể thao dừng lại ở một căn biệt thự lưng chừng núi. Đó là một tòa nhà ba tầng màu trắng xanh hình chữ "U", mang hơi hướng kiến trúc cổ xưa đầy thuần khiết.

Lối đi được rải đá cuội tròn trịa, hai bên hoa cỏ nở rộ, đầy sức sống thôn dã.

"Thích không?" Phù Thanh đi phía trước, "Bên kia có một gian gác mái bán lộ thiên, kính viễn vọng và máy tính của ngươi có thể đặt ở đó, là điểm quan sát rất tốt."

"Sao tỷ biết..."

Giọng người phụ nữ ẩn chứa cảm xúc khó tả: "Ta biết ngươi học thiên văn, thức đêm ngắm sao là chuyện thường tình."

"Vâng, tốt quá." Ân Cửu Nhược cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không nói rõ được là gì.

"Phòng của ta ở phía bên trái tầng 3, những phòng khác ngươi tùy ý chọn," Phù Thanh xoay người nhìn nàng dịu dàng, "Muốn ở gần ta một chút hay xa một chút đều được."

Nói xong, nàng đi thẳng lên lầu, để lại không gian riêng cho Ân Cửu Nhược.

Sau khi loay hoay lắp đặt kính viễn vọng, Ân Cửu Nhược nhận được điện thoại từ A Dần.

"Cửu Nhược, ở cùng mẹ kế thế nào rồi?" Giọng A Dần đầy vẻ hóng hớt.

"Cũng... cũng ổn."

"Mẹ kế của ngươi trẻ đẹp lắm đúng không?"

"Ừm," nàng không thể nói dối, "Đẹp lắm, là người đẹp nhất ta từng thấy."

"Chà, vậy thì phải cẩn thận đấy. Một già một trẻ ở cùng một nhà, mẹ kế lại quyến rũ như thế, cẩn thận không cầm lòng được."

Ân Cửu Nhược bật cười, nhớ đến hình ảnh Phù Thanh đoan trang nghiêm túc ban nãy: "Ngươi nghĩ nhiều rồi, tỷ tỷ... à mẹ kế ta là người rất đứng đắn, sao có chuyện đó được."

A Dần cười lớn: "Ta không sợ nàng, ta sợ ngươi kìa. Loại gà mờ không kinh nghiệm như ngươi dễ bị mấy mỹ nhân thành thục dắt mũi lắm."

Ân Cửu Nhược im lặng một hồi rồi cúp máy.

Khi ngẩng đầu lên, nàng thấy một bụi hoa dưới hàng rào trúc. Cánh hoa màu trắng viền xanh lục phản chiếu ánh trăng mông lung. Nàng đi xuống vườn, thích thú ngắm nhìn thì một luồng ánh sáng đèn pin chiếu tới cùng giọng nói lạnh lùng:

"Lại định trộm hái hoa của ta sao?"

Nàng thấy Phù Thanh đang tựa vào hành lang, dáng vẻ lười biếng nhưng cực kỳ diễm lệ. Nhận ra đó là Ân Cửu Nhược, Phù Thanh khẽ giải thích: "Ta tưởng là bạn ta lại tới trộm hoa."

"Hoa này đẹp thật," Ân Cửu Nhược dời mắt đi.

"Đây là hoa Ngọc Trâm, loại Giáng Sinh trắng. Rất nhiều năm trước khi đi trại hè, ta đã thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên."

"Thích lâu vậy sao?"

"Ừm, rất lâu."

Ánh trăng bạc dịu nhẹ bao phủ lấy hai người. Khoảng cách giữa họ chỉ là vài bụi hoa, nhưng ánh mắt dường như trở nên mờ ảo.

"Nếu ngươi thích, ta sẽ tặng ngươi một chậu. Dùng đất than bùn và đá trân châu là chúng sẽ nở rất đẹp."

Phù Thanh nhìn chằm chằm vào đôi môi của Ân Cửu Nhược mất vài giây.

"Vâng, vậy làm phiền tỷ."

"Khi ngươi ngắm sao ban đêm," Phù Thanh bước tới gần nàng, hương hoa và sương đêm vương trên người, nàng ngồi xổm xuống cạnh nàng, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, "Chúng sẽ ở bên cạnh bạn."

Lời nói của A Dần lúc nãy chợt hiện lên, Ân Cửu Nhược né tránh ánh mắt đó, thốt lên một câu không đầu không đuôi:

"Thật ra, ta có người mình thích rồi."

Nói xong nàng liền hối hận. Sao cứ gặp Phù Thanh là nàng lại mất bình tĩnh thế này?

Người phụ nữ khẽ sững sờ, ánh mắt ẩn hiện trong bóng tối: "Là bạn học ở trường sao?"

Nghĩ đến đêm hoang đường ở khách sạn, nàng ngượng ngùng gật đầu nhẹ.

"Vẫn chưa tỏ tình à?"

"Chưa kịp ạ," nàng cúi đầu. Đâu chỉ chưa kịp, ngay cả mặt người ta nàng còn chẳng nhớ rõ.

Phù Thanh ngước nhìn ngôi sao, vẻ mặt đầy ẩn ý: "Người hầu vừa bảo ta chưa chuẩn bị kịp chăn gối mới, tạm thời không có phòng trống cho ngươi ở."

"Không sao, ta ngủ sofa một đêm cũng được..."

"Sao được chứ? Ngươi lên ngủ cùng ta một đêm đi."

Tim Ân Cửu Nhược đập loạn xạ, vội từ chối: "Không, không cần đâu ạ."

Dưới ánh trăng mông lung, nàng cảm thấy hình như Phù Thanh đang hơi giận.

"Không sao đâu, nếu ta mệt mỏi thì cần ngươi chăm sóc mà," Phù Thanh nắm lấy cổ tay nàng, đôi môi tường vi khẽ mở: "Hơn nữa, ngủ cùng mẹ kế chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"

Trước Tiếp