Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Phù Thanh, ngươi làm sao dám! Ngươi làm sao dám, Thái Cổ, Thái Nhất, còn có ngươi, chỉ cần ngươi gật đầu, chúng ta liền có thể trở thành quy tắc Thiên Đạo chí cao vô thượng nhất giữa vũ trụ này, bất tử bất diệt, ngươi làm sao dám?" ㅤ
ㅤ
"Ngươi làm sao dám phản kháng giống như lũ kiến cỏ kia!" Hình chiếu của Tư Mệnh Tiên Tôn, cũng chính là Thiên Đạo, đang giận không thể át, gần như phát cuồng. ㅤ
ㅤ
Trong mắt Thiên Đạo, Phù Thanh nên cùng Ân Cửu Nhược tương ái tương sát, theo đúng sự sắp đặt của nó, cuối cùng lấy mạng mình để trả lại món nợ giết chóc và phản bội suốt mười mấy kiếp đối với Ân Cửu Nhược. ㅤ
ㅤ
Một sự kết hợp giữa tuyệt vọng, tình ái, vô tư và ích kỷ như vậy sẽ liên kết Phù Thanh và Ân Cửu Nhược lại với nhau, khi đó sức mạnh của Thần huyết, Ma huyết và Đồng hoa mới có thể cùng chảy vào cơ thể Phù Thanh. ㅤ
ㅤ
Để rồi hiến tế cho Thiên Đạo chí cao, thành tựu nên một sức mạnh thực thụ và tuyệt đối. ㅤ
ㅤ
Thế nhưng, vật chứa thần linh mà Thiên Đạo tối cao nhắm trúng lại dám phản bội Thiên Đạo. Một kẻ hèn mọn làm vật chứa lại nhận thức được sinh mạng cao quý nhưng nhỏ bé của chính mình, không tiếc tự đập tan bản thân để kéo theo Thiên Đạo cao xanh cùng hủy diệt. ㅤ
ㅤ
Một kẻ làm vật chứa, dù có tỉnh ngộ ra sự hiếm có quý giá thế nào, thì làm sao dám từ chối cơ hội trở thành sức mạnh tuyệt đối? ㅤ
ㅤ
"Các ngươi... lũ loạn thần tặc tử, đồ vật bẩn thỉu thấp hèn, thế mà vọng tưởng phản kháng vận mệnh đã định." Nghe giọng nói đó, có thể cảm nhận được Thiên Đạo lúc này đang phẫn nộ đến mức nào, giống như một con dã thú bị cướp mất con mồi. ㅤ
ㅤ
Nhưng nó vô năng vô lực, sự rít gào đó chẳng hề nhận được sự chú ý của hai người bên cạnh. ㅤ
ㅤ
"Như vậy cũng tốt." ㅤ
ㅤ
Phù Thanh nói xong câu cuối cùng này, bàn tay đang v**t v* gương mặt Ân Cửu Nhược chậm rãi buông thõng xuống, đôi lông mi dày và dài cũng theo đó khép lại. ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược theo bản năng nắm chặt lấy bàn tay người phụ nữ, mềm mại tinh tế, mang theo hương thơm quen thuộc. ㅤ
ㅤ
Như vậy cũng tốt? Rốt cuộc là tốt ở chỗ nào? ㅤ
ㅤ
Người phụ nữ này tại sao từ đầu đến cuối đều như vậy, ngu ngốc như vậy. Rõ ràng điên cuồng đến mức vứt bỏ hết thảy, cam lòng làm thiếp cho mình, hèn mọn và yếu ớt đến thế. ㅤ
ㅤ
Lại vì một nguyên nhân không tên nào đó, có lẽ là đau lòng cho nàng, có lẽ là đã học được cách tôn trọng nàng, mà đồng ý ký xuống hưu thư. ㅤ
ㅤ
Đã ký hưu thư rồi còn sợ nàng không vui, mang tới Vong Xuyên Tử Đàn Diệp để nàng chọn cách lãng quên. Thật sự là... ngốc đến cực điểm. ㅤ
ㅤ
Quá trình luyện hóa Vong Xuyên Tử Đàn Diệp vô cùng gian nan, mỗi khi khôi phục ký ức, nàng luôn thấy được dáng vẻ gượng cười của Phù Thanh. Không muốn thấy nàng cùng Khuynh Linh đi bên nhau, nhưng vẫn cứ đi theo hai người du ngoạn thế gian. ㅤ
ㅤ
A, kẻ đã tính kế mình mười mấy kiếp, khiến mình luân hồi mười mấy kiếp như Phù Thanh, tại sao lại trở nên ngốc nghếch như vậy? ㅤ
ㅤ
Tại sao ngay cả trong mơ cũng biến thành Phù Thanh bị g**t ch*t, đây là Phù Thanh đang giúp nàng trả thù chính bản thân cô ấy sao? ㅤ
ㅤ
Trả thù thành công rồi đó, thành công đến mức trắng tay, trên thế giới này liệu còn có ai sẽ ôm lấy nàng và nói đừng sợ nữa không? ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược áp mặt vào gương mặt đang dần lạnh băng của Phù Thanh, nỗi đau mất mát xé toạc nàng thành từng mảnh. Phù Thanh dường như vẫn còn sống, nhưng sinh cơ đã gần như ngừng lại, thần hồn đang chậm rãi tiêu biến, những giọt lệ máu lướt qua khuôn mặt tái nhợt thánh khiết của người phụ nữ. ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược phun ra một ngụm máu lớn, cả người đau đớn đến run rẩy. ㅤ
ㅤ
Quy tắc Thiên Đạo vốn bị Ân Cửu Nhược đánh cắp ra, giờ phút này gần như mỗi phân mỗi giây đều đang tràn về phía Phù Thanh, giống như để xác minh lời nói "vật chứa" của Phù Thanh vậy. ㅤ
ㅤ
Hư ảnh Thiên Đạo lạnh lùng nhìn Ân Cửu Nhược hết lần này đến lần khác đánh cắp quy tắc, không tiếc đại giới sử dụng sức mạnh truyền thừa đã đạt được, nhưng tất cả chỉ là phí công. ㅤ
ㅤ
Nó không nhịn được mà cuồng tiếu, lớn tiếng quát: "Quá trình quy tắc tìm kiếm vật chứa, ngươi có đánh cắp một vạn lần cũng vô dụng, đây là luật pháp chân thực của vũ trụ, ngươi có dùng đến sức mạnh của thượng cổ Ma Tôn cũng chẳng ích gì." ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược nghiến răng ngó lơ, vẫn không ngừng nghỉ đánh cắp, nàng nắm chặt những ngón tay dài lạnh lẽo của Phù Thanh: "Chỗ này tốt ở đâu, ngươi nói cho ta biết đi?" ㅤ
ㅤ
"Là tốt ở chỗ Phù Thanh ngươi chết đi là xong hết mọi chuyện, không cần nhìn ta ân ái với người khác, hay là tốt ở chỗ ta vĩnh viễn không thể nói với ngươi dù chỉ một lời?" ㅤ
ㅤ
"Ngươi đã nói sẽ ở bên ta mà." ㅤ
ㅤ
"Ngươi lại lừa ta, Phù Thanh... Ngươi tỉnh lại đi, trời tối lắm, ta sợ." Ân Cửu Nhược lẩm bẩm như đang nói mê, v**t v* mái tóc dài mềm mại của Phù Thanh: "Ta muốn ăn trà đông lạnh, ngươi không làm cho ta sao?" ㅤ
ㅤ
Phát giác người phụ nữ vẫn bất động, khóe môi hồng trên khuôn mặt tái nhợt vẫn còn vương nụ cười ôn nhu, giọng nói Ân Cửu Nhược như rỉ máu: ㅤ
ㅤ
"Phù Thanh, ngươi lại gạt ta." ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược từ túi trữ vật bằng ngọc tìm ra những viên thuốc khôi phục thần lực, muốn đút cho Phù Thanh, nhưng dù nàng có gọi thế nào, người phụ nữ cũng không hề phản ứng. ㅤ
ㅤ
Thần huyết phiêu tán, vài giọt tan biến rơi trên người Ân Cửu Nhược, hóa thành những điểm sáng lung linh, soi sáng con đường phía trước cho nàng, ánh sáng mang hình dáng hoa Đồng. ㅤ
ㅤ
"Thật đáng tiếc, nàng ta sẽ chết." ㅤ
ㅤ
Thiên Đạo vốn giỏi bày mưu và không hề có tình cảm luôn coi vạn vật như cỏ rác, như hạt bụi. Một đám sinh linh hỉ nộ ái ố, ly hợp sinh tử chẳng có gì quan trọng, không có đám này thì sẽ có đám khác, cho nên thống khổ hay sinh mạng của họ đều là những thứ không đáng nhắc tới. ㅤ
ㅤ
Nực cười là, Thiên Đạo cho rằng tất cả đều là quân cờ, Ân Cự Sương là thế, Tạ Nhược Thủy là thế, Thái Nhất, Thái Cổ hai vị tôn thần kia là thế, Ân Cửu Nhược là thế, và Phù Thanh cũng vậy. ㅤ
ㅤ
Cuộc cờ diễn ra lặng lẽ, chỉ trong chớp mắt, rất nhiều thứ mà con người trân trọng, yêu thương đều tan thành mây khói. ㅤ
ㅤ
Thiên Đạo cho rằng mình là kẻ cầm cờ tối cao, mà kẻ cầm cờ thì hiển nhiên phải quý giá hơn quân cờ. Giữa những ngón tay quân cờ máu chảy thành sông, yêu hận tình thù không dứt, kẻ cầm cờ ngồi trên lầu cao bình thản nhìn mây bay, cười nói vui vẻ, nắm chắc phần thắng. ㅤ
ㅤ
Nhưng lần này, quân cờ vốn đã điên cuồng nhập ma kia lại không tiếc lấy mạng tương bác, phản bội kẻ cầm cờ, xoay chuyển hoàn toàn cục diện thắng lợi vốn có. ㅤ
ㅤ
Đó rõ ràng là quân cờ mà Thiên Đạo yêu thích nhất, quý giá nhất, nhưng nàng ta làm sao dám lấy mạng mình để phản bội? ㅤ
ㅤ
"Ha ha, Phù Thanh ngươi... ngươi cho dù có tính kế được mọi mục đích của ta thì đã sao, ngươi vẫn sẽ chết không thể chết thêm được nữa, hình thần câu diệt, không bao giờ có ngày tái sinh." ㅤ
ㅤ
Thiên Đạo thấy Ân Cửu Nhược ôm chặt Phù Thanh, không khỏi gào lên mỉa mai: ㅤ
ㅤ
"Nước mắt của lũ linh trưởng các ngươi mới là thứ ngu xuẩn nhất, cho rằng có tình yêu là có thể chiến thắng tất cả, không ngờ rằng sức mạnh mới là vĩnh hằng." ㅤ
ㅤ
"Thái Sơ đã chết, ngươi cũng phải chết, tất cả các ngươi đều phải chết." ㅤ
ㅤ
Nghe "Thiên Đạo ôn tồn lễ độ" lại rít gào chật vật như thế, Ân Cửu Nhược đột nhiên cười cuồng loạn không dứt. Nàng cứ ngỡ mình đã đau đến đỉnh điểm, hóa ra vẫn còn có thứ xấu xí đang đi vào đường cùng kia. ㅤ
ㅤ
Thật nực cười, thân là Thiên Đạo của một phương thế giới không đi bảo hộ vạn vật, ngược lại đem thần ma nhân yêu, lục đạo tam giới ra tính kế hết cả. Còn vọng tưởng dung hợp Thái Sơ, Thái Cổ, Thái Nhất ba vị tối cao thần, để rồi cuối cùng nhận lấy kết cục hủy diệt toàn bộ. ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược đáy mắt đầy sự khinh miệt và châm chọc đối với Thiên Đạo, nàng cởi áo ngoài khoác cho Phù Thanh, ôm cô ấy vào lòng, không nói một lời trước sự khiêu khích của Thiên Đạo, như thể chẳng hề bận tâm. ㅤ
ㅤ
"Ân Cửu Nhược, ngươi chết đến nơi rồi còn dám kiêu ngạo như thế. Thái Sơ muốn che chở cho ngươi đúng không, ta càng không để điều đó xảy ra, ta muốn ngươi xuống hoàng tuyền làm bạn với nàng ta." Thiên Đạo phát ra một tiếng cười quái dị: "Ta quên mất, Thái Sơ hồn phi phách tán, không có kiếp sau, các ngươi vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nhau nữa." ㅤ
ㅤ
"Ta muốn các ngươi chết cũng không được chết cùng nhau." ㅤ
ㅤ
Nhưng có lẽ nó đã bị những đòn tấn công tưởng như nhẹ nhàng của Phù Thanh làm thương tổn đến căn nguyên, suy yếu đến mức luồng sáng bổ ra chỉ giống như pháo hoa nổ tung, thanh thế lớn nhưng chẳng hề có sát thương. ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược vẫn đang cười, mỗi lần cười nàng lại hộc máu, miệng đầy bọt máu. Nụ cười đau đớn như vậy nhưng lại khiến nàng trông có vẻ vô cùng sảng khoái. ㅤ
ㅤ
"Đúng vậy, chúng ta dám, vĩnh sinh đối với chúng ta chẳng là cái gì cả." Nàng ngẩng đầu lên, dù khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo kia đã bị tàn phá đến mức máu thịt mơ hồ, nhưng vẫn mang một vẻ lãnh ngạo cao quý khiến người ta kinh ngạc: "Thế nhân được dạy rằng Thiên Đạo là tối cao, quy tắc là vĩnh hằng, ta từng tin là thật. Ngươi khinh bỉ vạn vật sinh linh, nhưng chính ngươi mới là sinh linh thấp hèn hạ đẳng, tham lam, yếu đuối, tự đại. Một thứ như ngươi mà cũng vọng tưởng trở thành kẻ mạnh nhất của vũ trụ chân pháp, chẳng phải là trò cười lớn nhất sao?" ㅤ
ㅤ
"Chúng ta đều sẽ chết, nhưng ít nhất ta có thể chết cùng tỷ tỷ, còn ngươi, ngươi chẳng qua chỉ là một thứ đáng thương không bằng con kiến." ㅤ
ㅤ
Nó nhận ra mình không thể thực sự làm tổn thương Ân Cửu Nhược được nữa. Đứa trẻ điên rồ này, từ đầu đến cuối người duy nhất nàng quan tâm là Phù Thanh, chỉ có người phụ nữ này mới có thể làm nàng đau. ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược thấy những tinh vân đáng sợ không thể mô tả xuất hiện ở đỉnh cao của 36 tầng trời, hẳn là sự thanh toán từ vũ trụ chân pháp do Phù Thanh dẫn tới. Nó mang khí thế hủy thiên diệt địa nhưng không hề có vẻ hung tàn thô bạo như phía Thiên Đạo, mà lại bình lặng và an tĩnh, nhưng lại khiến Thiên Đạo cảm thấy một nỗi sợ hãi cực độ từ tận đáy lòng. ㅤ
ㅤ
Thiên Đạo nổi trận lôi đình, nó không thoát khỏi kết cục bị hủy diệt đã định, nên nó nghĩ ra cách để trừng phạt Ân Cửu Nhược. Đứa trẻ không sợ trời không sợ đất này vẫn có nhược điểm, nó muốn Ân Cửu Nhược cũng phải đau đớn. ㅤ
ㅤ
Hư ảnh hung tợn lao về phía hai người đang ôm nhau trên mặt đất lạnh lẽo, muốn tách họ ra. Nó bất chấp hậu quả tung ra một đạo cường quang âm lãnh, nhắm thẳng sau lưng Ân Cửu Nhược. ㅤ
ㅤ
Tuy nhiên, nó đã thất bại. Sức mạnh tuyệt thế vốn mọi việc đều thuận lợi nay bị Ân Cửu Nhược ngăn cản một cách dễ dàng, luồng sáng bị đánh tan thành những vụn băng, rơi xuống một cách yếu ớt và nhẹ bẫng. ㅤ
ㅤ
"Lũ quân cờ đáng chết các ngươi, tại sao không chết đi!" ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược vẫn cười cuồng loạn, chết thì có gì đáng sợ, hôm nay nàng muốn gặp Phù Thanh, và họ đã gặp nhau. Nàng đã tìm thấy cô ấy, biết được mọi chuyện, trong lòng nàng có yêu có hận, và có cả người phụ nữ này. Chết cũng không hối tiếc. ㅤ
ㅤ
Duy chỉ có một điều là trong lòng không còn sợ hãi. Có người phụ nữ này bên cạnh, bóng tối cũng chẳng đáng sợ nữa. Hóa ra trước đây nàng sợ bóng tối là vì trong đó không có bóng dáng người phụ nữ này. Hiện tại, nàng vô cùng chắc chắn Phù Thanh sẽ ở bên nàng. ㅤ
ㅤ
Chuyện đã đến nước này, mọi người đều mất đi thứ quan trọng nhất: sinh mạng, quyền lực, tử vong... dù là gì đi nữa cũng không quan trọng. Không sao cả, mất đi hết cũng tốt. ㅤ
ㅤ
Nghe tiếng rít gào tuyệt vọng của Thiên Đạo, Ân Cửu Nhược cười càng vui sướng. Mọi người đều phải chết, đối phương càng tuyệt vọng nàng lại càng thấy ấm áp. Ai cũng đừng hòng sống tốt. ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược vẫn mặc kệ hết thảy ôm chặt lấy Phù Thanh. Bên cạnh họ, cây ngô đồng sum suê tươi tốt, những đóa hoa Đồng trắng muốt bay múa, chỉ là không còn hạt trám xanh mướt đi cùng. ㅤ
ㅤ
Nàng dường như muốn dùng nhiệt độ cơ thể mình để sưởi ấm Phù Thanh, níu kéo chút sinh mạng mỏng manh. ㅤ
ㅤ
Rất nhiều năm về trước, tại nơi 36 tầng trời hoang vu tĩnh mịch này, họ cũng từng dựa vào nhau như thế, vô thức ôm chặt đối phương như thể sẽ không bao giờ tách rời. ㅤ
ㅤ
"Ngươi sẽ không chết, đúng không? Ngươi là Thái Sơ Thần Tôn, sao có thể chết được?" Nàng lẩm bẩm một cách điên cuồng, dù biết kết cục đã định nhưng vẫn không nhịn được mà giãy giụa. ㅤ
ㅤ
"Chúng ta còn có Cộng Sinh Chú mà, Phù Thanh, ngươi để ta gánh vác một nửa thương tổn đi, ngươi sẽ không chết đâu." ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược lệ nhòa nhìn thấy cành cây khô héo từ trong cơ thể hai người chậm rãi mọc ra, sáng rực và thanh lãnh như trăng sao, tràn đầy sinh cơ. ㅤ
ㅤ
"Không không không, cầu xin ngươi đừng biến mất." Trong đôi mắt đẫm máu của Ân Cửu Nhược lộ ra sự điên cuồng đậm nét. ㅤ
ㅤ
"Ngươi chẳng phải đã nói muốn ở bên cạnh ta sao? Chúng ta đi xem đèn hoa tuyết, đi chèo thuyền ngắm hồ, đi ăn đường hồ lô... bất kể đi đâu, chúng ta đều đi cùng nhau có được không?" ㅤ
ㅤ
"Sau này để ta kể chuyện cho ngươi nghe, nấu trà đông lạnh cho ngươi, khâu cho ngươi bộ vũ y màu trắng thật đẹp. Ngươi thích đánh cờ ta sẽ cùng ngươi đánh cả ngày, ta sẽ tưới nước bắt sâu cho cây của ngươi, chỉ ngồi đối diện đánh đàn cho ngươi nghe..." ㅤ
ㅤ
"Tỷ tỷ, ta cũng sắp chết rồi, thật tốt quá. Ngươi yên tâm, ta sẽ đi tìm ngươi." ㅤ
ㅤ
"Ta nhất định sẽ tìm thấy ngươi, dù chúng ta có cách xa đến đâu, ta cũng sẽ tìm thấy ngươi." ㅤ
ㅤ
Sức mạnh kinh hồn của tinh vân giáng xuống như trời sụp đất nứt. Ân Cửu Nhược ôm lấy Phù Thanh, mọi sự tuyệt vọng cuồng loạn ban nãy dường như không còn tồn tại. ㅤ
ㅤ
Hóa ra người đó vẫn luôn ở đây, chỉ là để Ân Cửu Nhược có thể sống tốt hơn trong thế giới này, người đó đã dùng chính mình để đổi lấy một thế giới tốt đẹp hơn. ㅤ
ㅤ
"Sẽ, Điện hạ, thế giới này sẽ yêu thích người." ㅤ
ㅤ
"Thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp hơn." ㅤ
ㅤ
Thần hóa quang trần, chết không để lại dấu vết. Những hạt bụi kỳ lạ đó hòa cùng màng bảo vệ màu kim của Ân Cửu Nhược, ngăn cản sức mạnh hủy diệt bên ngoài, tạo nên một vùng không gian thánh khiết thần thánh. ㅤ
ㅤ
Cuối cùng, Phù Thanh trong lòng nàng tan biến vào hư không. ㅤ
ㅤ
--- ㅤ
ㅤ
Tỉnh dậy từ một đống đổ nát hỗn độn, quần áo rách rưới, Ân Cửu Nhược thấy xung quanh nắng ấm rực rỡ, nhưng người nàng ôm chặt đã biến mất không dấu vết, như thể chưa từng tồn tại. ㅤ
ㅤ
"Điện hạ, Điện hạ người làm sao vậy?" ㅤ
ㅤ
Câu Ngọc cố trấn tĩnh, phân phó mọi người, nhưng nhìn Ân Cửu Nhược "người đầy máu", nàng cũng không đủ can đảm tiến lại xem xét. Nàng giải tán đám người, lặng lẽ đi theo sau Ân Cửu Nhược, phát hiện Điện hạ của mình như kẻ mất hồn, đi lang thang không mục đích. ㅤ
ㅤ
Khi Tam vương tới nơi, vừa lúc thấy Ân Cửu Nhược đứng trước tiểu viện nơi Phù Thanh từng ở, khuôn mặt đầy máu khô, nhưng lại hỏi thị nữ bên cạnh một cách ôn hòa rằng người ở đây đâu rồi. ㅤ
ㅤ
"Điện hạ chẳng phải nói sẽ không bao giờ mặc áo màu xanh nữa sao? Chẳng lẽ ta nhớ nhầm?" ㅤ
ㅤ
"Ngươi không nhớ nhầm, đó là lời Điện hạ nói khi lần đầu trở về Ma giới, không bao giờ mặc đồ xanh, không bao giờ ăn đồ ngọt nữa." ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược đi qua cây cầu nhỏ, trước mặt là đại điện rộng lớn của Trấn Phong Lâu. Những nụ sen trắng trên mặt hồ đua nhau nở rộ, lay động trong gió như váy của vũ công. Những bông hoa đó trong mắt nàng lại hóa thành màu đỏ máu, nàng nhớ người đó thường đứng đây ngắm hoa... nói là ngắm hoa, thực ra là để ngắm người. ㅤ
ㅤ
Nằm trên giường, dường như vẫn còn ngửi thấy mùi hương thanh ngọt còn sót lại, Ân Cửu Nhược chậm rãi nhắm mắt. Nàng muốn ngủ, và nàng còn muốn phát sốt nữa, để Phù Thanh sẽ mang canh nóng tới đút cho nàng từng thìa một. ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược lục tìm được một bộ pháp bào màu đen có thêu hoa Đồng màu vàng kim. Đó là thứ duy nhất Phù Thanh để lại. ㅤ
ㅤ
Nàng ôm bộ quần áo đứng bên cửa sổ, nước mắt lặng lẽ chảy dài. Nàng đã ngủ một ngày một đêm, sao Phù Thanh vẫn chưa tới? ㅤ
ㅤ
"Nhưng nàng đi rồi..." ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược điểm đầu lại lắc đầu, nàng xác muốn luyện hóa, cũng luyện hóa, nhưng là cái kia quá trình thế nhưng bị nghịch chuyển. ㅤ
ㅤ
"Khả năng linh hồn chỗ sâu trong ta không đành lòng, luyến tiếc chính mình ký ức, luyến tiếc từng có được đồ vật, tốt xấu." ㅤ
ㅤ
"Nhưng ta hiện tại mới phát hiện," Ân Cửu Nhược nhìn thẳng không trung tối cao chỗ, ôn nhu mà cười, "Kỳ thật ta cũng luyến tiếc nàng." ㅤ
ㅤ
"Phù Thanh, ta bệnh rồi, sao ngươi không tới gặp ta?" ㅤ