Phúc Tinh Giả Lộ Hành

Chương 3

Trước Tiếp

Bảo vệ tài nguyên, bảo vệ dân chúng, giữ quốc gia yên bình giàu có.

Dù tạm mất pháp lực, ta vẫn có thể chỉnh sửa trận pháp.

Ta cầm bút, gạch bỏ trận pháp mỏ vàng.

Sau đó cầm hạt dưa đứng ngoài ban công, vừa ăn vừa ngắm cảnh.

Hàn Mai Mai không phải tự xưng là phúc tinh sao?

Ta xem lần này nàng ta xử lý thế nào.

Đại điển sắc phong còn chưa xong một nửa, đại điện đã loạn thành một đoàn.

“Báo! Mỏ vàng mới đào chỉ có lớp vỏ mỏng bên ngoài, bên trong trống rỗng, hoàn toàn không khai thác được!”

“Báo! Mỏ vàng núi Tây đã cạn kiệt, không còn quặng!”

“Báo! Mỏ bạc phía Bắc cũng biến mất!”

“Báo! Khoáng sản khắp cả nước đã biến mất sạch sẽ!”

Ta vừa đi vừa cắn hạt dưa, ung dung xem bọn họ phản ứng ra sao.

Các đại thần vốn tin Hàn Mai Mai là Thánh nữ giờ bắt đầu nghi ngờ.

“Nương nương, không phải người là sứ giả của Thần nữ sao? Vì sao sau khi người được phong phi, quốc gia lại gặp vận rủi như vậy?”

“Nếu là Thánh nữ thì phải mang đến vinh quang tối cao, sao chỉ trong một đêm đã xuống dốc thế này?”

“Hay là… nàng ta căn bản không phải Thánh nữ?”

Bị chỉ trích như vậy, Hàn Mai Mai run lên, lắp bắp mãi không nói được câu nào.

Ngọc Hành giữ chặt nàng ta.

“Mai Mai, nàng nói trẫm nghe chuyện này là sao? Nàng không lừa trẫm, đúng không?”

Bị lắc đến choáng váng, nàng ta vẫn chưa kịp đáp, quần thần phía dưới đã đồng loạt công kích.

Giữa cảnh hỗn loạn đó, Hàn Mai Mai đột nhiên ngửa đầu, toàn thân run rẩy, miệng lẩm bẩm.

Chỉ có ta thấy nàng ta hé mắt liếc xung quanh xem phản ứng của mọi người.

Đợi đến khi ai nấy đều bị dọa, nàng ta mới ngồi bật dậy, lớn tiếng.

“Ý chỉ của Thần nữ. Hoàng hậu cười nhạo bổn cung. Vì trừng phạt tội bất kính, ta thu hồi toàn bộ khoáng sản để cảnh cáo!”

Nàng ta vậy mà dám giả làm Thần nữ.

Vừa dứt lời, đến chó trong cung cũng quay đầu nhìn ta.

Hả?

Còn có chiêu này nữa sao?

Ta đang cắn hạt dưa cũng bị đổ thành người gây họa?

“Hoàng thượng, lời nàng ta mà ngài cũng tin sao? Sao ngươi không nói ta là Thần nữ, ngươi xúc phạm ta nên ta mới thu hồi khoáng sản?”

Ta cố cứu vãn.

Đáp lại là tiếng cười khinh của Hàn Mai Mai.

“Ngươi là Thần nữ? Ha ha ha, cũng không nhìn lại xem mình là cái gì.”

Ngọc Hành cau mày.

Ta bắt đầu thấy thất vọng.

“Không phải đâu Ngọc Hành. Chuyện vô lý như vậy mà ngài cũng tin sao? Đầu óc các người sao lại ngu xuẩn đến thế?”

Cha ta lập tức nổi giận.

“Ngươi không được nói bậy, xúc phạm uy danh của Thần nữ nữa!”

“Nói bậy cái gì! Cha càng già càng hồ đồ. Ngày ngày Thần nữ Thần nữ, rốt cuộc đang bái cái gì vậy?”

Dung phi che mặt bằng khăn lụa.

“Hoàng hậu nương nương, chẳng lẽ người phát điên rồi? Còn dám mắng Thần nữ đại nhân?”

“Thần nữ cái gì! Ngươi đang giả thần giả quỷ cái gì? Sao không quỳ xuống gọi ta là tỷ muội tốt nữa?”

Dung phi ho khẽ một tiếng, che đi sự xấu hổ.

Ta chẳng buồn quan tâm. Chẳng lẽ làm Hoàng hậu mà còn phải chịu uất ức từ đám người này sao? Ta trực tiếp dỗi hết từng người một.

Sắc mặt Ngọc Hành chợt lạnh xuống.

“Không biết hối cải! Từ hôm nay, Hoàng hậu bị cấm túc tại tẩm cung, diện bích suy ngẫm, không có lệnh không được ra ngoài.”

Ta bị mấy cung nữ vây quanh, suýt nữa bị khiêng ra khỏi đại điện.

Đáng tiếc pháp lực chưa hồi phục, nếu không ta đã mắng chết đám người ngu này rồi.

Cứ thế, ta bị giam trong cung. Hoàng đế còn sai đại thần đến miếu Thần nữ sám hối, cầu xin tha thứ.

Buồn cười thật. Giam Thần nữ thật, lại đi cầu xin Thần nữ giả.

Trước Tiếp