Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 89
Sở Lăng Hàm làm việc từ trước đến nay sấm rền gió cuốn. Nói ngày hôm sau rời đi, thì chính là ngày hôm sau.
Quân Linh kéo Hành Thu tới cửa, mới biết sư huynh đã rời đi từ sáng sớm.
"Thật là, sư huynh đi sao mà gấp như vậy."
Quân Linh chống nạnh:
"Ta còn cố ý đi chỗ sư phụ lấy không ít dược, còn muốn gặp Vô Ưu tỷ, quan tâm thương thế của nàng......"
Hành Thu nghe vậy thì sững sờ:
"Vô Ưu tỷ bị thương sao? Khi nào vậy? Ta sao không nghe ngươi nói qua?"
Quân Linh phát hiện mình lỡ lời, cười mỉa:
"Không phải đại sự. Nếu không phải sư huynh tới hỏi ta, ta cũng không biết."
"À, tiểu sư đệ, ta nhớ ra sư phụ bảo ta ra sau núi hái thuốc, không thể ở lâu."
"Lát nữa ngươi tự mình về nhé."
Bên kia.
Thanh Châu nội thành, trên một chiếc Độn Hư Thuyền.
Lưu Ly ngồi bên bàn trong phòng, hai tay chống cằm, có chút lưu luyến:
"Sư phụ, chúng ta không thể ở lại thêm một ngày sao? Ta còn muốn dẫn Bạch Lộ đi gặp Tiểu Lâm ca, còn muốn đi chơi khắp môn phái nữa."
Nàng rót cho Vô Ưu một chén trà, đáp:
"Sau này sẽ có cơ hội."
Bạch Lộ mỉm cười an ủi:
"Không sao đâu, lần sau ngươi lại dẫn ta đi xem. Lăng Khư Quân nói đúng, sau này...... sẽ có cơ hội."
"Cũng chỉ có thể như vậy."
Lưu Ly thở dài, đưa tay xoa tiểu hồ đang nằm trên đầu gối mình, rồi tò mò hỏi:
"Sư phụ, chúng ta bây giờ đi Khư Hải, là chỗ nào vậy?"
"Có giống lần trước đi Bắc Đẩu Tông không?"
Sở Lăng Hàm đáp:
"Rất giống, nhưng cũng khác."
"Nếu nói giống thì Đông Hải còn giống hơn."
Lưu Ly chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ:
"Ta biết sư phụ nhà ở Khư Hải Long Cung, vậy lần này sư phụ là dẫn Thiếu Quân về nhà sao?"
Diệp Văn Khanh nghe vậy, theo bản năng muốn phản bác, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã nghe một tiếng:
"Ân."
Độn Hư Thuyền chạy mấy ngày, chớp mắt đã tới.
Khi thuyền dừng lại, các nàng đã rời Thanh Châu thành nơi Huyền Dương Kiếm Phái, tới thành trì nằm ở rìa Đông Vực -- Hải Dương Thành.
Hải Dương Thành.
Nam tu mày kiếm mắt sáng, mặc bạch sam đạo bào, bên cạnh là một mỹ nữ áo đỏ. Phía trước họ, một nữ đồng tóc đen mắt đen kéo tay nữ đồng tóc bạc mắt lam chạy nhảy tung tăng, bên cạnh còn theo một tiểu hồ ly lông xanh.
Nhóm người này, không phải Sở Lăng Hàm các nàng thì là ai.
Lưu Ly đứng trước sạp nặn đồ chơi làm bằng đường, hào phóng đưa mấy viên bạc vụn, nói vài câu với lão sư phó. Sau đó xoay người nhìn sư phụ và Thiếu Quân phía sau, nũng nịu:
"Sư phụ sư phụ, ngươi xem, đồ chơi làm bằng đường nặn đẹp quá."
Sở Lăng Hàm xoa đầu nàng:
"Đường ăn ít thôi."
Sư phó nặn đường động tác nhanh nhẹn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn các nàng, tay không ngừng. Chẳng mấy chốc, một Lưu Ly thu nhỏ đã hiện ra.
"Tiểu cô nương, ngươi xem có giống không?"
Lão sư phó cười ha hả đưa tới.
Lưu Ly nhìn kỹ rồi vui mừng khôn xiết:
"A, lão gia gia nặn giống quá, y như ta vậy."
"Sư nương, ngươi xem giống không?"
Nàng ôm đồ chơi làm bằng đường chạy tới trước mặt Thiếu Quân, giọng nói giòn tan.
-- Hải Dương Thành từng vì long phượng hai tộc thông hôn mà náo động, gọi Diệp Văn Khanh là Thiếu Quân rất dễ gây chú ý. Vì thế Lưu Ly gọi "sư nương" hoàn toàn là tự ý quyết định.
Sở Lăng Hàm mắt nhắm mắt mở cho qua. Danh phận phải xác định trước, Vô Ưu còn chạy đi đâu được?
Diệp Văn Khanh cúi đầu, bất đắc dĩ đáp:
"Giống."
Lưu Ly hài lòng quay lại, kéo Bạch Lộ tới bên mình:
"Bạch Lộ, bây giờ nặn cái này là ngươi đó."
Sở Lăng Hàm nhìn Vô Ưu, thấy rõ vẻ bất đắc dĩ giữa mày nàng, nhưng cố ý không mở miệng. "Sư phụ" và "sư nương", quả thực rất xứng.
Diệp Văn Khanh phát hiện ánh mắt dừng trên mặt mình, quay đầu liền thấy Sở Lăng Hàm đang cười nhìn nàng, ngay cả mặt nạ bạc cũng không che được khóe môi cong lên.
Tim nàng khẽ loạn nhịp:
"Ngươi nhìn cái gì?"
"Nhìn Lưu Ly gọi sư nương."
Diệp Văn Khanh tiến lên một bước, ghé sát, thấp giọng:
"Ngươi sao cũng giống Lưu Ly như vậy......"
"Như vậy cái gì?"
Sở Lăng Hàm tò mò.
"Ấu trĩ."
Sở Lăng Hàm bật cười:
"Ân, ta là ấu trĩ."
Diệp Văn Khanh ngẩn ra.
"...... Chỉ ở trước mặt ngươi."
Hỉ phục đã sớm mặc xong. Sở Lăng Hàm nghĩ tới tràng hôn lễ nàng từng chứng kiến trong mộng, chỉ là nàng còn nhớ rõ câu nói cuối cùng khi đó nàng đáp lại đồ đệ của mình -- sau này thành thân, vô luận thế nào cũng phải càng đẹp mắt, hôn lễ cũng phải càng long trọng mới được.
Nàng nhìn bộ dáng thất thần của Vô Ưu, trong lòng hiểu rõ, Vô Ưu tất nhiên cũng đang nghĩ tới chuyện năm đó.
Sở Lăng Hàm không khỏi cong nhẹ khóe môi, khẽ nói: "Sẽ."
Hải Dương thành cách Khư Hải vẫn còn một đoạn không nhỏ, dùng xuyên vân thuyền thì quả thực có phần chậm chạp.
Khi còn chưa tới ngoài thành bao xa, Sở Lăng Hàm liền trực tiếp hóa ra chân thân. Một con cự long màu bạc uy phong lẫm liệt xuất hiện trước mặt các nàng, nàng hạ thấp thân mình, để Vô Ưu có thể mang theo hai đứa nhỏ lên lưng nàng.
"Tuy rằng đã xem qua rất nhiều lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy, đều cảm thấy chân thân của sư phụ thật sự uy vũ." Lưu Ly hưng phấn ngồi trên lưng nàng, vươn tay cẩn thận chạm vào những phiến vảy trên sống lưng sư phụ.
Vảy bạc sờ vào mát lạnh, Lưu Ly không nhịn được nghĩ thầm, nếu là mùa hè ôm ngủ, chắc chắn sẽ rất dễ chịu.
Sở Lăng Hàm rất ít khi hiện ra chân thân, càng không cần nói tới việc để người khác ngồi trên lưng mình. Nhưng lần này thì khác, nghĩ tới việc ai đang ngồi trên lưng mình, tâm tình nàng liền giống như đang ngồi phi cơ, vui sướng vô cùng.
"Ngồi cho vững."
Ngoài Hải Dương thành thường xuyên có tu sĩ qua lại, Sở Lăng Hàm không muốn bị người khác nhìn thấy. Nói xong một câu, nàng liền trực tiếp bay vút lên không trung, hướng về phương hướng Khư Hải mà đi.
Để người trên lưng thoải mái hơn, nàng còn cố ý dùng linh lực ngăn cách gió bên ngoài. Vừa che nắng, vừa chắn gió, Vô Ưu cùng Lưu Ly các nàng ngồi trên lưng nàng, cảm giác vững vàng chẳng khác nào đang ở trên xuyên vân thuyền.
Long tộc phi hành, tốc độ nhanh đến kinh người.
Chẳng bao lâu sau, các nàng đã tới phía trên Khư Hải.
Có Sở Lăng Hàm, vị Khư Hải Long tộc Thái Tử này ở đây, căn bản không cần làm thêm điều gì. Nàng trực tiếp lao xuống Khư Hải, một mạch lặn thẳng vào trong nước. Trên người Vô Ưu các nàng đều có Tị Thủy Châu nàng đặc biệt chuẩn bị, lúc này ngược lại không cần lo lắng việc xuống nước sẽ khó chịu.
Diệp Văn Khanh hỏi: "Lưu Ly, Bạch Lộ, có cảm thấy không thoải mái không?"
"Không có không thoải mái." Lưu Ly lắc đầu, còn vươn tay chạm vào màn nước bị ngăn cách bên ngoài, "Thật ra ta biết bơi rất giỏi. Trước kia từng rơi xuống sông cũng chưa từng xảy ra chuyện gì."
"Hơn nữa ta rất thích nước...... Chỉ là, thì ra đáy nước lại là như vậy sao? Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy, những thứ phát ra ánh sáng kia rốt cuộc là gì vậy?"
Bạch Lộ từ nhỏ lớn lên bên cạnh linh vụ trạch, so với vũ tộc bình thường càng dễ thích ứng với môi trường dưới nước, hoàn toàn không xuất hiện cảm giác khó chịu.
Thanh hồ đã sớm được thu vào linh thú túi, lúc này cũng không cần lo lắng nó có gì không ổn.
"Những thứ đó là thủy tinh trụ rơi rụng." Thanh âm Sở Lăng Hàm vang lên bên tai các nàng, nghe không khác gì nói chuyện bình thường, "Dùng để chiếu sáng dưới nước."
Long tộc xưa nay tài đại khí thô, dùng một ít thủy tinh trụ phát sáng thì có đáng gì.
Khư Hải Long Cung.
Long Đế chưởng quản toàn bộ Khư Hải, chuyện nhi tử trở về, ông rất nhanh đã biết. Không chỉ biết nhi tử hồi cung, còn biết lần này đi theo có Phượng tộc Tả Vũ Quân, cùng với hai đứa nhỏ.
Ngay cả Long Đế nghe xong tin này cũng không khỏi ngẩn ra. Nhi tử thông suốt là chuyện tốt, điều này chứng minh cái gì? Chứng minh việc ông ôm tôn tử đã có hi vọng rồi -- trước kia, ông chưa từng thấy nữ tử nào có thể ở bên nhi tử lâu đến vậy.
Nhưng hai đứa nhỏ kia là thế nào? Chẳng lẽ là nhi tử biết lão tử mình sốt ruột muốn ôm tôn tử, nên nhanh như vậy đã "gây ra mạng người" rồi sao???
Long Đế đúng là rất muốn ôm tôn tử, nhưng hôn sự còn chưa thành. Nếu nhi tử thật sự dám làm chuyện như vậy, mặc kệ có phải thân nhi tử hay không, ông nhất định sẽ đánh cho một trận, cái tên hỗn trướng còn chưa thành thân đã dám làm hại cô nương nhà người ta.
Ngồi trong đại điện Long Cung, trong lòng Long Đế vừa lo lắng vừa kích động. Kích động vì rốt cuộc cũng sắp được uống trà tức phụ, lo lắng vì sợ nhi tử thật sự tiền trảm hậu tấu...... Không không không, nhi tử mình, mình còn không hiểu sao?
Khắc kỷ phục lễ, đoan chính quân tử, tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện tổn đức bại hạnh như vậy.
Ân, không sai, vẫn là không nên nghĩ lung tung, chờ Lăng Hàm trở về rồi nói.
"Bệ hạ, Thái Tử điện hạ đã đến ngoại môn Long Cung." Một thủy tộc tiến điện, quỳ một gối bẩm báo, "Tiểu nhân đi trước một bước vào bẩm báo, điện hạ các nàng rất nhanh sẽ tới."
Long Đế gật đầu, thuận miệng nói: "Đã biết, lui xuống đi."
Đại điện lại khôi phục yên tĩnh.
Long Đế liếc nhìn thừa tướng bên cạnh, người vẫn luôn cúi mắt nhìn mũi, nhìn tim, từ đầu đến cuối chưa mở miệng nói câu nào. Ban đầu ông còn định bàn luận một chút về hai đứa nhỏ kia, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc nhi tử sắp mang tương lai con dâu tới gặp mình, liền nhịn không được vui mừng lộ rõ trên mặt.
"Thừa tướng, ngươi nói xem, Long Cung có phải nên làm hỉ sự rồi không?"
Thừa tướng theo Long Đế nhiều năm như vậy, đối với tâm tư của bệ hạ, dù không đoán trúng tám phần thì cũng trúng sáu bảy phần.
Vừa rồi nhìn sắc mặt bệ hạ là biết trong lòng ông nhất định lại nghĩ tới những chuyện lung tung rối loạn...... Cho nên mới nói, những kẻ bảo Thái Tử không phải con ruột của bệ hạ, đều là nói bậy.
Khi còn nhỏ, điện hạ, công lực suy nghĩ miên man kia cũng không hề kém bệ hạ.
Dù thừa tướng trong lòng cảm thấy mười phần tám chín là bệ hạ nghĩ nhiều, nhưng lời này tất nhiên không thể nói ra. Vì vậy ông mặt mang ý cười: "Bệ hạ nói phải, Long Cung chúng ta đúng là nên có hỉ sự, nghĩ đến tâm nguyện của bệ hạ rất nhanh sẽ được thực hiện."
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Cảm tạ trong khoảng thời gian 2020-09-03 22:38:21~2020-09-04 22:54:24 đã vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch, các tiểu thiên sứ nha ~
Cảm tạ tiểu thiên sứ tưới dinh dưỡng dịch: 36809104 10 bình;
Phi thường cảm tạ mọi người đã ủng hộ ta, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!