Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh

Chương 87

Trước Tiếp

Chương 87

Dường như bất kể là khi nào, bất kể là quá khứ hay hiện tại, bất kể trước mắt là Lăng Dạ hay là Sở Lăng Hàm, ở phương diện chơi xấu, nàng trước sau vẫn không phải đối thủ của người này.

Diệp Văn Khanh mím môi, giơ tay chắn trước ngực, trực tiếp đẩy người trước mặt lui lại một bước, có chút không tự nhiên nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân, ly ta xa chút."

Sở Lăng Hàm bị đẩy đến sững sờ, suýt chút nữa thì một câu "Nam nữ thụ thụ bất thân thì liên quan gì tới ta" đã bật ra khỏi miệng. Cũng may nàng vẫn còn chút tự giác về tình huống hiện tại của mình, liền giơ tay che miệng, ho khẽ một tiếng.

"Ta thật sự không biết Vô Ưu lại coi trọng chuyện này như vậy." Hơn nữa những chuyện "thân" hơn cũng không phải chưa từng làm qua, Sở Lăng Hàm âm thầm nuốt những lời này xuống.

Vô Ưu chắc chắn không biết bộ dạng hiện tại của mình có bao nhiêu làm người khác động lòng. Ít nhất đối với nàng mà nói, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy tim ngứa ngáy. Nàng thích Vô Ưu khi ở trước mặt mình không che giấu quá nhiều, thể hiện con người chân thật nhất của nàng, mỗi cử mỗi động đều toát ra phản ứng chân thật nhất.

Chỉ là không biết Vô Ưu có tự mình phát hiện ra điểm này hay không.

Sở Lăng Hàm cười, thuận thế chuyển đề tài: "Đúng rồi, sao không thấy Lưu Ly các nàng?"

Diệp Văn Khanh không nghi ngờ gì, chỉ đáp: "Vừa trở về liền chạy mất dạng rồi."

......

Sở Lăng Hàm thích thanh tĩnh, Vọng Trần Phong trước nay vốn không có nhiều đệ tử, cũng chỉ từ khi Diệp Văn Khanh tới mới thêm được một ít người.

Kết quả chưa được bao lâu, các nàng đã lại đi Tây Vực.

Phong chủ không có mặt, đệ tử trên Vọng Trần Phong sống vô cùng nhẹ nhàng tự tại, ngày ngày không phải tu luyện thì cũng là cùng nhau thảo luận, cuộc sống trôi qua rất thảnh thơi. Đệ tử trên phong nhàn nhã, mấy con linh thú được nuôi thả tự nhiên cũng vui vẻ thoải mái vô cùng.

Hồ hoa sen vốn được bố trí để làm nơi tiêu khiển cho Lăng Khư Quân tương lai đạo lữ, nay lại trở thành địa bàn vui chơi của mấy con linh thú. Thỉnh thoảng cũng có đệ tử tới đây, nhưng phần lớn thời gian, nơi này chỉ có linh thú lui tới.

Hắc báo, hamster, còn có một con linh tước.

Hôm nay, hồ hoa sen so với ngày thường còn náo nhiệt hơn vài phần, bởi vì ngoài những linh thú kể trên, còn xuất hiện thêm mấy người.

Lưu Ly vừa trở về Vọng Trần Phong liền giống như về nhà. Dù sao nàng cũng đã ở đây mấy tháng, sư phụ cùng Thiếu Quân đối với nàng đều rất tốt, vừa như trưởng bối sư đồ, lại vừa như người nhà.

Nói Vọng Trần Phong là nhà của nàng, ở một mức độ nào đó mà nói, quả thực không sai. Nhà chẳng phải là nơi có thể khiến người ta không kiêng nể gì, lại có thể an tâm hay sao.

Vừa từ thuyền Xuyên Vân bước xuống, nàng chào hỏi Thiếu Quân một tiếng, liền kéo Bạch Lộ đầy vẻ vui mừng. Đồng thời cũng không quên thả Thanh Hồ từ linh thú túi ra, hai người một hồ chạy khắp nơi.

Chạy tới chạy lui, trạm dừng chân đầu tiên tự nhiên chính là hồ hoa sen mà nàng đã kể cho Bạch Lộ nghe rất nhiều lần.

Lưu Ly kéo tân đồng bọn vừa quen là Bạch Lộ chạy như bay, hồn nhiên quên mất phía sau còn có Thanh Hồ đang theo nàng chạy. Đương nhiên cũng không chú ý tới tâm trạng có chút bu

ồn bực của linh thú nhà mình.

Trong đình hồ hoa sen.

"Cái này là Đại Hắc, ngươi đừng thấy nó bây giờ nhỏ như vậy, kỳ thực nó có thể biến rất lớn." Lưu Ly cười tủm tỉm, chỉ vào con mèo đen đang nằm trên ghế đá, "Chân thân của nó là một con báo đen, có thể cho ta cưỡi trên lưng, chở ta chạy khắp nơi."

Bạch Lộ theo hướng nàng chỉ nhìn qua, chỉ thấy con mèo đen lười biếng liếc nàng một cái, dường như có chút coi thường?

"Bụng của nó là màu trắng sao? Hình như còn động đậy."

"Đó là hảo bằng hữu của Đại Hắc, là nhóc con, chỉ có tí xíu thôi, giống như bánh trôi nếp." Lưu Ly phụt cười một tiếng, vươn tay nhẹ nhàng bắt hamster lên, đặt vào lòng bàn tay.

"Ngươi xem, có phải chỉ có một chút xíu không, hơn nữa nó cũng không phải thuần trắng, trên lưng còn có vằn đen."

"Nhóc con thích nhất là đi theo Đại Hắc. Ta cùng sư phụ lần đầu thấy chúng nó, chúng nó đã ở cùng nhau rồi."

"Cảm tình đặc biệt tốt."

Hamster lần đầu nhìn thấy Bạch Lộ, cả người lông đều dựng đứng lên vì sợ hãi, xù xì trông đặc biệt khiến người ta muốn đưa tay sờ hai cái.

Mèo đen trợn trắng mắt, nó biết tiểu chủ nhân trước mặt sẽ không làm hại hamster, nên cũng không có phản ứng gì. Nhưng nó vẫn liếc nhìn Thanh Hồ bên cạnh một cái, trong mắt gần như viết rõ bốn chữ "Ngươi thất sủng".

Có lẽ là linh thú có sự ăn ý riêng, Thanh Hồ lập tức hiểu được ý tứ của con hắc báo chết tiệt này. Nó run run tai, nhe răng về phía hắc báo, nó mới không có thất sủng.

Thấy nhóc con bị k*ch th*ch như vậy, Lưu Ly vội vàng thả hamster trở lại bên cạnh bụng Đại Hắc: "Nhóc con lá gan rất nhỏ, cho nên ta mới gọi nó là nhóc con."

Hamster vừa về tới bên Đại Hắc liền chui thẳng xuống dưới bụng nó.

Mèo đen nhận được cảnh cáo từ Thanh Hồ, chẳng thèm để ý, chỉ vẫy vẫy đuôi, cuộn hamster về phía mình. Nhân tộc vốn là có mới nới cũ, con hồ ly gian xảo kia bị bỏ rơi cũng chẳng có gì lạ.

Đúng lúc này, con tước điểu đang đậu trên một đóa hoa sen bay vào trong đình.

Sau khi lượn một vòng, tước điểu đậu xuống lòng bàn tay Lưu Ly, tò mò đánh giá tiểu cô nương đứng bên cạnh tiểu chủ nhân. Linh thú là một tộc được sinh ra sau khi yêu thú khai mở linh trí, quan hệ của chúng với Yêu tộc vốn dĩ gần gũi hơn Nhân tộc.

Uy áp của Yêu tộc cao giai có tác dụng đối với yêu thú. Long tộc thống lĩnh toàn bộ thủy tộc, phượng hoàng thống ngự toàn bộ vũ tộc. Tước điểu từ khi khai trí thành linh thú, đối với vũ tộc theo bản năng đã thân cận hơn vài phần, với phượng hoàng lại càng mang theo vài phần kính sợ.

"Cái này là do Thiếu Quân mang về, ta gọi nó là Tiểu Hoàng, có phải rất hình tượng không." Lưu Ly mím môi cười rạng rỡ, chỉ vào sống lưng vàng nhạt của tước điểu, lại sờ sờ lông chim dưới bụng nó.

"Mềm mịn lắm, Bạch Lộ, ngươi có muốn sờ thử không?"

Bạch Lộ thử vươn tay đỡ lấy trong lòng bàn tay, tước điểu ngoan ngoãn không hề giãy giụa, thậm chí còn cọ cọ vào lòng bàn tay nàng.

Phải nói linh thú không hổ là linh thú, cực kỳ có ánh mắt, biết xem hoàn cảnh.

"Tên của chúng, đều là do ngươi đặt sao?" Nghe những cái tên này, không hiểu vì sao lại khiến Bạch Lộ có cảm giác rất kỳ diệu, khiến nàng không nhịn được tò mò muốn biết ai là người đặt.

Lưu Ly hoàn toàn không nhận ra có gì không ổn, trực tiếp đáp: "Đúng vậy, bởi vì sư phụ nói, tự mình nhặt về thì phải chịu trách nhiệm. Hơn nữa còn nói, chỉ khi ta đặt tên, ta mới có thể nuôi chúng, để chúng ở lại Vọng Trần Phong."

"Không hay nghe sao?"

Bạch Lộ trái lương tâm nói: "Không, nghe khá hay."

Lưu Ly vui vẻ đáp: "Sư phụ cùng Thiếu Quân cũng nói như vậy."

Các linh thú có mặt đều trầm mặc. Mấy con linh thú này vốn sống ở Huyền Dương sơn mạch, có thể coi là sinh trưởng đàng hoàng nơi thâm sơn cùng cốc, đối với chuyện tên gọi thật sự không có yêu cầu gì. Cho nên lúc mới được đặt tên, chúng cũng không cảm thấy có vấn đề.

Cho tới khi những người khác trên Vọng Trần Phong biết được tên của chúng, phản ứng đầu tiên của các đệ tử chính là cười, hơn nữa còn cười to không chút che giấu. Rõ ràng là vì tên của chúng có vấn đề.

Sau đó, khi bị chủ nhân dẫn đi gặp con thỏ kia, rồi còn cùng mấy linh thú giao lưu trao đổi, toàn bộ linh thú đều cảm thấy không ổn. Dựa vào cái gì con thỏ kia lại có thể có một cái tên "Tư Vi", còn chúng thì chỉ là Đại Hắc, Nhóc Con, quả thực không dám ngẩng đầu.

Nhưng mà, cũng chẳng thể làm gì được.

Bởi vì trên Vọng Trần Phong, Lăng Khư Quân là lớn nhất, kế đó là Lăng Khư Quân phu nhân, tiếp theo chính là tiểu chủ nhân đã đặt tên cho chúng. Chúng muốn đổi tên, trừ phi có thể mở miệng nói chuyện.

Nghĩ tới đây, mấy con linh thú đều nhìn về phía Thanh Hồ. Trong số chúng, tên còn có thể coi là gặp người được, đại khái cũng chỉ có nó.

"Ta ở cùng ngươi lâu như vậy, cũng chưa từng nghe ngươi gọi tên Thanh Hồ. Linh sủng của ngươi tên là gì?" Sau khi nghe xong tên của mấy linh thú kia, Bạch Lộ bỗng nhiên tò mò về tên của con Thanh Hồ luôn theo bên cạnh Lưu Ly.

Bạch Lộ quan sát Thanh Hồ, thầm nghĩ bộ lông xanh biếc này trông khá đẹp, chẳng lẽ sẽ gọi là Tiểu Thanh, hay Thanh Thanh gì đó chăng?

Lưu Ly nháy nháy đôi mắt, vừa nói vừa vươn tay về phía Thanh Hồ, "Ngươi nói tiểu hồ sao? Nó đã kêu tiểu hồ a, nho nhỏ một con, vừa lúc có thể ôm vào trong ngực."

Cùng lúc đó, Thanh Hồ rất là ăn ý, nhẹ nhàng nhảy lên một cái. Khi bị chủ nhân ôm vào trong lòng ngực, nó còn làm nũng tựa như cọ cọ cổ chủ nhân, da lông mềm mại mượt mà phất qua, mang theo chút ngứa ngáy.

Lưu Ly đương nhiên sẽ không biết mấy chỉ linh thú trong lòng lại đang nghĩ cái gì, nàng ôm tiểu hồ, xoa xoa rồi lại hôn một cái lên trán tiểu hồ, trong miệng dịu dàng dỗ dành: "Hảo, không giận không giận, thân thân ngươi, thích nhất ngươi."

Nàng có thể cảm giác được cảm xúc của tiểu hồ, biết tiểu hồ có chút không cao hứng.

Hắc Báo, Nhóc Con, Tiểu Hoàng: Ma trứng, quả thực không nỡ nhìn thẳng, này chỉ tao hồ ly.

Bạch Lộ đã sớm miễn dịch, rốt cuộc suốt dọc đường tới nay, cảnh tượng trước mắt này đã không chỉ diễn ra một lần. Nàng tuy rằng không biết người khác đối đãi linh sủng của mình như thế nào, nhưng mơ hồ vẫn có thể cảm giác được Lưu Ly đối với linh sủng có phần để tâm quá mức.

Bất quá, thấy Lăng Khư Quân cùng Tả Vũ Quân đều tỏ vẻ như không thấy, có lẽ đối với sủng vật thì chính là như vậy đi?

"Thiếu chút nữa quên mất, ta lúc trước mua điểm tâm còn dư lại không ít." Lưu Ly dỗ dành xong Thanh Hồ đang dỗi, đặt Thanh Hồ sang một bên, lấy ra mấy hộp điểm tâm, "Sư phụ lúc này khẳng định không rảnh lo chúng ta, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện."

"Chờ một lát, để Đại Hắc dẫn chúng ta đi bộ một vòng rồi trở về."

Như vậy vừa đi bộ, liền đến lúc mặt trời xuống núi.

"Sư phụ, sư phụ." Lưu Ly vừa chạy vừa gọi, "...... Ân? Sư phụ giống như không ở?"

Trong viện trống rỗng, không chỉ sư phụ không có ở đó, Thiếu Quân cũng không thấy bóng dáng.

Lưu Ly nhìn nhìn động phủ bên cạnh, lại nhìn nhìn cánh cửa phòng trong viện đang khép chặt, trên mặt lộ ra chút mờ mịt. Nàng vốn cho rằng sư phụ cùng Thiếu Quân sẽ ở trong sân nói chuyện phiếm, trước nay đều là như vậy.

Nàng chạy đến trước cửa phòng đang đóng, gõ gõ cửa, gọi: "Thiếu Quân, ngươi ở đâu?"

Không có thanh âm truyền ra, cũng không có ai đáp lại. Lưu Ly gãi gãi đầu, "Thoạt nhìn, Thiếu Quân quả thực không ở, có phải là cùng sư phụ đi ra ngoài rồi không."

"Nếu sư phụ cùng Thiếu Quân đều không ở, vậy Bạch Lộ, ngươi tới phòng ta ngồi một lát đi."

"Hảo a."

"Vậy có muốn đi thư phòng của ta xem thử không? Là sư phụ cùng Thiếu Quân giúp ta bố trí, bên trong còn có ngọc quân cờ mà sư phụ cùng Thiếu Quân thích. Ta nói cho ngươi biết, sư phụ cùng Thiếu Quân thích nhất là ngồi ở đó đánh cờ, một ván là có thể kéo dài cả đêm......"

Bên kia trong phòng.

Diệp Văn Khanh đặt xuống phong thư trong tay do Linh Nhi đưa tới, ngẩng mắt nhìn thoáng qua ngoài cửa đã yên tĩnh không tiếng động. Nàng không phải không nghe thấy thanh âm của Lưu Ly, chỉ là không muốn trả lời.

Phong thư này, nàng không muốn nói cho Sở Lăng Hàm biết, sự tình viết bên trong càng thêm khó giải quyết.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Cảm tạ trong khoảng thời gian từ 2020-09-01 21:45:41~2020-09-02 22:35:49 đã ném Bá Vương Phiếu hoặc tưới Dinh Dưỡng Dịch cho ta, các tiểu thiên sứ nha~
Cảm tạ tiểu thiên sứ ném Địa Lôi: DLDL 1 cái;

Cảm tạ tiểu thiên sứ tưới Dinh Dưỡng Dịch: Tiểu Bạch Gia Lão Đại 10 bình; 42564620 5 bình; Sáng Nay Mười Bước 1 bình;
Phi thường cảm tạ mọi người đã ủng hộ, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!

Trước Tiếp