Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh

Chương 69

Trước Tiếp

Chương 69


Sở Lăng Hàm ở trận pháp thượng tạo nghệ phi phàm. Nếu không phải nhập Huyền Dương Kiếm Phái, cho dù đặt trong môn phái trận tu, nàng cũng là loại được trưởng lão chưởng môn phủng như hương bánh trái.

Bất quá điều này cũng không có nghĩa thành tựu trận pháp của nàng thấp hơn kiếm pháp. Chỉ là nàng chủ tu kiếm đạo, nên về trận pháp mới không có danh khí.

Trong Huyền Dương Kiếm Phái cũng có trận tu đại sư; đối phương chẳng những là người khai môn dẫn dắt nàng, còn là sư phụ sư muội của nàng -- một vị kiếm tu am hiểu kiếm trận.

Tồn tại ấy trong kiếm tu cũng cực kỳ hiếm thấy. So với một người một kiếm hành tẩu thiên hạ, vị sư thúc này lại càng thích bày kiếm trận, vạn tiễn tề phát, đâm địch nhân thành cái sàng.

Sở Lăng Hàm khi trước rảnh rỗi thường thích ở Tàng Thư Các trong môn. Với thân phận của nàng, có thể xem rất nhiều thư tịch mà đệ tử bình thường không được chạm tới; trong đó có một quyển sách từng nhắc tới, tựa hồ có chút tương tự với cảnh trước mắt.

Trấn khẩu ở tây, trấn đuôi chỉ bắc, xu thế núi rừng xuyên Đông Nam mà qua. Một đạo hắc khí nhạt đến mức gần như Linh Thị cũng sẽ bỏ qua lặng lẽ dâng lên, nương bóng đêm che chở rồi như tỏa ra bốn phía.

Hướng đó là...... Sở Lăng Hàm gần như lập tức nghĩ ra: là giếng nước trong trấn.

Khi nàng vừa đi trong trấn, đã hai lần đi ngang qua nơi ấy. Với trí nhớ của nàng, tuyệt đối không thể nhầm.

Giếng nước-đạo hắc khí kia rốt cuộc là gì? Không giống quỷ khí, cũng chẳng phải âm khí. Nơi nào có quỷ hồn hay quỷ tu, tất sẽ kèm quỷ khí cùng âm khí, dưới Linh Thị không cách nào che giấu.

Còn yêu khí? Sở Lăng Hàm thậm chí chẳng buồn cân nhắc. Nếu là Yêu tộc, nàng đã sớm cảm nhận được, trừ phi tu vi của Yêu tộc kia còn mạnh hơn nàng.

Nhưng điều ấy là không thể. Nếu mạnh hơn nàng, Yêu tộc kia cần gì phải dấu đầu lộ đuôi, đến cả cái đuôi cũng không chịu lộ ra.

Sở Lăng Hàm đứng trên ngọn cây hồi lâu, dưới mặt nạ, mày nàng nhíu lại. Nếu không sợ kinh động kẻ đứng sau thị trấn này, nàng đã trực tiếp dùng thần thức quét một lượt, từ trong ra ngoài, triệt triệt để để.

Chỉ là lý do không dùng thần thức, rốt cuộc là sợ kinh động người phía sau... hay căn bản là sợ bị Vô Ưu phát hiện, rồi lại khiến nàng phải làm ra cái vẻ "khổ nam sinh trầm mặc, nữ sinh rơi lệ" đại thuốc bổ gì đó-e rằng chỉ có Sở Lăng Hàm tự mình rõ nhất.

"Thời gian cũng không sai biệt lắm......"

Thanh âm Sở Lăng Hàm phiêu tán trong không khí, ngay sau đó thân ảnh nàng đã biến mất khỏi ngọn cây.

Khách đ**m.

"Cái này phải cho bao nhiêu?" Lưu Ly dẫm lên chiếc ghế băng nhỏ không biết khiêng từ đâu tới, tay cầm bình muối nhìn chằm chằm nồi canh, do dự nhìn Thiếu Quân.

"Một muỗng là đủ sao?"

Khách đ**m ở trấn sơn dã, cũng chẳng có nguyên liệu nấu ăn gì tốt, chỉ còn cải trắng, dưa chuột, cà tím, khoai tây, cùng dấm lưu cải thìa.

"Muỗng nhọn một chút là đủ rồi." Diệp Văn Khanh đứng bên cạnh, lên tiếng chỉ điểm.

Lưu Ly cái hiểu cái không gật đầu, múc muối rồi lại đổ bớt về bình, sau đó rắc phần còn lại vào nồi củ cải canh đã hầm.

Diệp Văn Khanh cầm nắp dược nồi bên cạnh, thấy linh dược trong đó đã chuyển sang màu vàng nhạt, liền mở hộp ngọc, gắp vài lát sâm màu lam nhạt thả vào.

Đã là bước cuối cùng. Đậy nắp lại, dùng linh hỏa nhỏ lửa nấu thêm mười lăm phút, đợi nước thuốc hiện nâu đen thì xong.

Diệp Văn Khanh điều chỉnh linh hỏa lớn nhỏ, nghe sau lưng có tiếng động rất khẽ, quay người lại liền thấy Lưu Ly đang cầm dao phay băm cải trắng.

Hiển nhiên, con dao ấy đối với nàng mà nói có phần quá lớn.

Diệp Văn Khanh bước tới: "Để ta làm cho."

Lưu Ly ngẩng đầu, lắc lắc: "Ta làm được. Việc này trước kia ta cũng từng làm. Thiếu Quân mỗi ngày giúp sư phụ sắc thuốc đã rất mệt rồi."

"Hơn nữa ta muốn học nấu nướng cùng Thiếu Quân."

Diệp Văn Khanh nhìn dáng vẻ ấy, lại thấy mình bị cự tuyệt, liền nói: "Cẩn thận chút."

Lưu Ly: "Ân ân."

Vừa rồi lúc Diệp Văn Khanh đang sắc thuốc, Lưu Ly cầm mộc kiếm từ ngoài chạy vào. Thấy nàng nấu cơm liền nói muốn giúp, vốn chỉ là rửa rau, chẳng biết từ khi nào lại biến thành muốn học xuống bếp cùng nàng.

Thời gian lặng lẽ trôi qua chừng mười lăm phút, trong phòng bếp chỉ vang lên tiếng xắt rau thanh mảnh cùng tiếng xào rau khe khẽ, thỉnh thoảng xen lẫn vài câu nói chuyện rời rạc.

Diệp Văn Khanh đem dược đoan xuống, lọc bỏ dược tra xong xuôi liền đổ nước thuốc vào chiếc chén ngọc trống đặt bên cạnh. Một chén ngọc khác đã sớm đựng sẵn linh dược, để tránh dược lực tán loạn, phía trên còn đậy nắp cẩn thận.

"Ta đi đưa dược cho sư phụ ngươi, rất nhanh sẽ trở lại."

Lưu Ly cầm quạt trong tay, nhẹ nhàng phe phẩy bếp lửa, cười đáp: "Ân ân, Thiếu Quân cứ yên tâm, nơi này có ta."

Diệp Văn Khanh bưng dược rời khỏi phòng bếp, liền nghe Lưu Ly ở phía sau nói với mình: "Sư phụ buông cái cây đèn, còn xinh đẹp hơn đèn lồng ở hội hoa đăng nữa."

Thân đèn hoa sen mang sắc ánh dịu dàng, bên trong tim sen khảm từng viên dạ quang thạch, linh lực tích tụ ở giữa, tỏa ra quang mang nhu hòa.

Chiếc đèn này......

Nàng từng có một trản gần như giống hệt chiếc trước mắt, xuất từ tay người nọ, về sau vẫn luôn được nàng đặt bên mình.

Sở Lăng Hàn, hắn rốt cuộc đã nghĩ tới bao nhiêu.

Diệp Văn Khanh nhìn chăm chú chiếc đèn hoa sen trong chốc lát, sau đó ánh mắt thẳng thắn, bưng dược rời đi, không ai biết rõ trong lòng nàng đang nghĩ gì. Đặc biệt là khi nàng phát hiện, phía sau mình luôn có một trản đèn như hình với bóng.

Quang mang rải xuống quanh thân nàng, vừa không khiến nàng chìm trong bóng tối, lại vừa vặn soi sáng con đường phía trước.

Đèn hoa sen tuy là đèn, nhưng cũng là một kiện pháp bảo, tự nhiên chỉ nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân.

Dù là dừng lại trong sân, hay không nhanh không chậm đi theo phía sau một người.

Lầu hai, trước cửa sổ.

Sở Lăng Hàm trở về, phát hiện Vô Ưu còn chưa tới tìm mình, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Vừa bước đến trước cửa sổ, nàng liền thấy Vô Ưu đi ra ngoài.

Nàng thầm nghĩ may mắn mình đoán được Vô Ưu sẽ tới đưa dược trước, nên đã quay về sớm, nếu không thì phiền phức lớn rồi.

Nhưng khi Sở Lăng Hàm thấy Vô Ưu dừng chân, ánh mắt chăm chú nhìn trản đèn hoa sen kia, tâm vừa buông xuống lập tức lại treo lên. Nàng sao lại quên mất chiếc đèn này, trong lòng không khỏi thấp thỏm nghĩ xem Vô Ưu sẽ suy nghĩ thế nào.

Chiếc đèn này vốn dĩ là định tặng cho Vô Ưu, chỉ là vẫn luôn không tìm được cơ hội. Dù nàng có nghĩ ra cách tặng lễ thế nào đi nữa, cũng không phải trong cảnh tượng như thế này.

Sở Lăng Hàm đã nghĩ kỹ, chỉ cần Vô Ưu vươn tay, trản đèn kia liền sẽ chủ động rơi vào tay nàng.

Đáng tiếc, chuyện nàng mong đợi cũng không xảy ra.

Vô Ưu sau khi nhìn chiếc đèn một lúc, liền trực tiếp lướt qua đèn hoa sen mà rời đi.

Sở Lăng Hàm đứng bên cửa sổ, đầu tiên là hơi sững sờ, nhìn chiếc đèn gần như vô dụng kia cùng hoàn cảnh tối tăm xung quanh, trong lòng khẽ động, liền khiến đèn hoa sen trản lơ lửng bay theo sau Vô Ưu.

Nàng đứng trước cửa sổ một lúc, chờ đến khi bóng dáng Vô Ưu biến mất, mới nghiêng người nhìn về phía cửa, phất tay áo một cái, cánh cửa liền trực tiếp mở vào trong.

Đây đại khái chính là sự tiện lợi của Tu Chân giới, có những việc không cần tự mình làm, linh lực có thể giải quyết rất nhiều phiền phức, rất thích hợp với kẻ lười như nàng.

Diệp Văn Khanh lên lầu, nhìn căn phòng trước mắt cửa mở rộng, cùng ánh nến le lói hắt ra từ bên trong.

Nàng bước vào, đối diện ánh mắt của Sở Lăng Hàn, trầm ổn bình tĩnh, nhưng lại ẩn chứa một tia chờ mong khó nhận ra.

Diệp Văn Khanh đặt khay trong tay xuống, nói: "Đến giờ uống thuốc rồi."

Sở Lăng Hàm bước tới, đang định uống dược, bỗng nhìn về phía trản đèn hoa sen sau lưng nàng, hỏi: "Chiếc đèn này, ngươi thích sao?"

Khi nói chuyện, trản đèn hoa sen từ phía sau Vô Ưu nhẹ nhàng bay tới trước mặt nàng, vừa vặn để nàng có thể nhìn kỹ.

Sở Lăng Hàm không đợi Vô Ưu mở miệng, lại nói: "Tốn rất nhiều thời gian mới làm xong, có phải rất giống chiếc ban đầu không, đáng tiếc chiếc kia không còn nữa, nếu không thì cũng có thể thành một đôi."

Không chỉ là rất giống, cho dù là Diệp Văn Khanh, khi vừa nhìn thấy cũng theo bản năng ngẩn người.

Khi Sở Lăng Hàm nói chuyện, trên nét mặt thoáng hiện một tia cô đơn, đó chính là suy nghĩ chân thật trong lòng nàng.

Chỉ là nàng không ngờ rằng ngay sau đó, lại nghe người trước mặt nói ra hai chữ khiến tâm tình nàng lập tức tốt lên.

"Còn ở."

Diệp Văn Khanh cũng không rõ trong lòng mình là cảm giác gì, vừa không nỡ lại vừa chua xót.

Nàng vươn tay nâng trản đèn hoa sen kia, chiếc đèn nhỏ xinh chỉ lớn bằng lòng bàn tay, không biết là linh lực đang lưu chuyển trong đó, hay vì bản thân được điêu khắc từ hỏa tinh thạch, khiến khi cầm trong tay có thể cảm nhận được hơi ấm nhàn nhạt.

Giọng Sở Lăng Hàm mang theo vài phần vui sướng, nét mặt cũng sinh động hơn, "Còn ở? Ta cứ tưởng ngươi sẽ ném đi."

Diệp Văn Khanh hỏi lại: "Ta vì sao phải ném."

"Khi ngươi biết thân phận của ta, đã nói tuyệt tình như vậy, ta sao có thể không nghĩ thế." Sở Lăng Hàm hơi cúi đầu, ý cười trên mặt mang theo chút chua chát, "Nếu ngươi không thích, không cần miễn cưỡng nhận lấy."

【 Hệ thống: Nắm thảo ký chủ hảo kỹ thuật diễn, ký chủ ngưu phê --! 】

Diệp Văn Khanh nhìn nàng như vậy, lòng có chút mềm ra, trở tay một cái, trản đèn hoa sen liền biến mất trong lòng bàn tay nàng, "Chiếc đèn này, ta nhận."

"Ngươi không cần bày ra bộ dạng như thể ta thiếu ngươi cái gì, ngươi không nợ ta." Có lẽ chờ Sở Lăng Hàn nhớ lại tất cả những ngày đó, nhớ tới thái độ hiện tại của mình, còn có thể quay sang chán ghét chính mình cũng chưa biết chừng.

Nếu hệ thống có hình thể, Sở Lăng Hàm nhất định sẽ hung hăng đạp cho một phát, nghiền nát dưới chân, vừa rồi hệ thống đột nhiên nhảy ra nói chuyện, suýt chút nữa khiến nàng không giữ nổi biểu tình.

Sở Lăng Hàm nói: "Ta không có."

"Uống dược đi, Lưu Ly còn đang đợi ta." Diệp Văn Khanh thấy nàng một bộ dáng chắc chắn, quay đầu nói, khóe miệng lại không nhịn được hơi nhếch lên một chút.

Trong phòng bếp.

Lưu Ly nhìn chằm chằm nồi cải trắng, có chút buồn rầu gãi gãi cằm, "Thiếu Quân sao còn chưa trở lại, chẳng lẽ là sư phụ giữ Thiếu Quân lại? Có nên đi gọi một tiếng không?"

"Dấm lưu cải trắng này nên cho bao nhiêu dấm, Thiếu Quân còn chưa nói cho ta."

"Không được, nếu Thiếu Quân đang nói chuyện với sư phụ, mình chẳng phải quấy rầy chuyện tốt của sư phụ sao." Lưu Ly ôm mặt r*n r* một tiếng, ánh mắt bỗng nhiên rơi vào vại dấm đặt bên cạnh.

"Ngô, muối thì có thể cho từng chút nếm mặn nhạt, dấm lưu cải trắng...... đổ dấm hẳn là cũng được nhỉ?"

Lưu Ly cảm thấy mình thật sự quá thông minh, tuy rằng đây là lần đầu tiên nấu ăn đàng hoàng...... nhưng trước kia ở tửu lầu rửa chén cũng xem không ít, cho dù Thiếu Quân không ở đây, nàng cũng có thể làm ra món ngon!

Sở Lăng Hàm uống xong dược, đặt chén xuống, nói: "Ta giúp ngươi mang chén xuống, tiện thể bưng đồ ăn lên."

Diệp Văn Khanh lắc đầu, "Không cần, còn phải đợi một lúc, lát nữa ngươi lại đến giúp."

Sở Lăng Hàm không nói thêm gì, gật đầu đáp: "Hảo."

Diệp Văn Khanh vừa xuống lầu đi về phía phòng bếp hậu viện, Sở Lăng Hàm phía sau liền dùng liễm tức phù, ẩn thân phù, che giấu khí tức cùng thân hình, trực tiếp lật ra ngoài từ cửa sổ.

Thân hình nàng vừa động, liền hướng về phía thị trấn lao đi.

Lần này không kinh động bất kỳ ai.

Theo con đường lúc trước đã đi, nàng lần này dừng lại trước sân ngoài một hộ nhân gia, chính là nhà mà trước đó nàng phát hiện có người đang nhìn mình.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Cảm tạ trong khoảng thời gian 2020-08-14 23:55:39~2020-08-15 23:56:24 đã đầu bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch cho ta, các tiểu thiên sứ ~
Cảm tạ tiểu thiên sứ tưới dinh dưỡng dịch: Hàm Thương 20 bình; Điệm Ân 1 bình;
Phi thường cảm tạ mọi người đã ủng hộ, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!

Trước Tiếp