Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lưu Ly đương nhiên không có ý kiến, trong lòng nàng còn có chút tò mò, động phủ của sư phụ rốt cuộc sẽ là bộ dáng gì.
Trong động phủ không sáng như ban ngày, nhưng cũng tuyệt không hắc ám không ánh sáng. Từng trản tinh thạch đèn được khảm vào vách tường, trên đỉnh đầu là dây đằng tản ra oánh oánh quang mang.
Sở Lăng Hàm dẫn Lưu Ly đi qua hàn đàm, lại đi sâu vào trong, vòng qua một chỗ cong liền tới phòng ngủ của mình. Nàng đẩy cửa bước vào, vừa xoay người đã thấy trong mắt Lưu Ly lóe lên quang mang tò mò.
"Nơi này là phòng ngủ của vi sư, ngươi ở đây cầm quần áo thay, thay xong thì tới thư phòng cách vách."
"Là, sư phụ." Lưu Ly giòn giã đáp, cảm xúc có chút ức chế không được mà ngẩng cao.
Sở Lăng Hàm không nói thêm, nàng rời phòng, thuận tay khép cửa lại, đi sang thư phòng cách vách.
Lúc trước vì tiện, khi kiến tạo, thư phòng tĩnh thất và phòng ngủ đều cách nhau không xa.
Trong phòng ngủ.
Lưu Ly chớp chớp mắt, nhìn bài trí trong phòng. So với nàng tưởng tượng có chút khác, lại có cảm giác quả nhiên đúng như vậy.
Cả phòng ngủ bày biện ngắn gọn đại khí, cơ hồ không có vật dư thừa. Trên tường treo một bức tranh chữ, bên cạnh đặt một tấm bình phong ngọc chất.
Lưu Ly cúi đầu tháo túi trữ vật treo bên hông xuống. Luyện Khí kỳ đã có thể dùng túi trữ vật, nhưng túi trữ vật đối nàng mà nói chẳng rẻ. Nói ra thì đây còn là lần đầu nàng dùng.
Dù là túi trữ vật nhỏ nhất như trong tay nàng, ở bên ngoài ít nhất cũng phải tốn một trăm khối hạ phẩm linh thạch mới mua được. Trong môn dựa theo thân phận đệ tử mà giá khác nhau, nhưng rẻ nhất cũng cần 50 khối hạ phẩm linh thạch.
Nàng luyến tiếc.
Nhìn sang bên cạnh chiếc bàn gỗ hoa cúc lê, nàng chạy tới, lấy đồ trong túi trữ vật ra, đặt lên bàn ghế. Bên trong lần lượt là một bộ nội môn nữ đệ tử lam sắc giao lãnh sam váy kèm lụa trắng áo khoác tay áo, bên trong có bạch sắc đai lưng, cùng một khối nội môn đệ tử thân phận ngọc bài.
Trừ khác về kích cỡ, bộ y phục trước mắt này cũng không khác gì những nội môn đệ tử nàng từng thấy.
Y phục nội môn đệ tử thuộc cấp thấp pháp khí, tự mang công hiệu thanh khiết cùng một chút phòng ngự. Vải mềm mại, mặc lên thông khí thoải mái, so với vải thô của tạp dịch đệ tử dễ chịu hơn nhiều.
Lưu Ly lanh lẹ thay quần áo, rồi treo ngọc bài bên hông, lại kéo tóc từ cổ áo ra.
Khóe miệng nàng từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười. Nàng thu lại quần áo thay ra, bỏ vào túi trữ vật, rồi xoay người mở cửa phòng chạy ra ngoài.
Không thể để sư phụ đợi lâu.
Sở Lăng Hàm tới thư phòng thì không đóng cửa thư phòng, để tiện Lưu Ly tìm sang.
Lưu Ly vào thư phòng, liền thấy Sở Lăng Hàm đang đứng trước kệ sách nhìn hồi lâu. Cuối cùng nàng vươn tay lấy từng quyển thư tịch trên kệ xuống, rồi đặt lên bàn sách bên cạnh.
Nghe tiếng bước chân có người tiến vào, nàng nhìn qua, không ngoài dự liệu thấy tiểu đồ đệ của mình.
Nội môn đệ tử Huyền Dương Kiếm Phái đều mặc lam bạch y sam. Nam đệ tử thì nho nhã trầm ổn cẩn thận, còn nữ đệ tử lại ưu nhã tự mang tiên khí.
Dù mặc trên người Lưu Ly - một đứa trẻ sáu bảy tuổi - vẫn có thể hiện ra vẻ hoạt bát tinh thần phấn chấn đáng yêu.
Lưu Ly chạy đến trước mặt nàng, đứng lại cách một bước, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng, nói: "Sư phụ, đồ nhi mặc thế này, đẹp không?"
Sở Lăng Hàm nhìn ra sự thấp thỏm trong mắt Lưu Ly. Rốt cuộc vẫn chỉ là hài tử, cách nàng che giấu cảm xúc trong mắt Sở Lăng Hàm hoàn toàn vô dụng.
"Ân, không tồi."
Một thân lam bạch giao lãnh sam váy, tóc búi bao bao đối xứng của nữ đồng, dây cột tóc đỏ buông ở nhĩ sườn, bộ dáng ngây thơ hồn nhiên khiến người ta không khỏi mỉm cười.
"Thật sự sao!"
Lưu Ly vui vẻ, được sư phụ khen.
Sở Lăng Hàm không nói tiếp. Nàng nhìn Lưu Ly vẫy vẫy tay, nói: "Lại đây bên vi sư."
Lưu Ly đi qua, có chút khó hiểu: "Sư phụ?"
Nhìn đồ đệ thấp hơn bàn chẳng bao nhiêu, Sở Lăng Hàn ôm nàng đặt lên ghế ngồi xuống, rồi chỉ vào mấy quyển thư tịch chồng trên bàn, nói: "Mở ra."
Lưu Ly theo bản năng nhìn qua: "Sư phụ, đây là cái gì?"
"Nói điển." Sở Lăng Hàm nói.
Đây là năm đó lúc nàng học đã xem, về sau đặt ở thư phòng này, đến nay đã rất nhiều năm chưa từng lật lại.
"Tốt, sư phụ."
Lưu Ly vươn tay lấy một quyển, mở ra liền phát hiện rất khác với tưởng tượng của nàng. Trên trang ngoài chữ đen nội dung nói điển, còn có châu phê.
"Này......" Lưu Ly ngẩng đầu nhìn nàng.
Sở Lăng Hàm thấy rõ sự hoang mang của Lưu Ly, liền chủ động nói: "Châu phê màu đỏ, là vi sư năm đó viết."
"Ngoại môn đệ tử chỉ cần lý giải thông ý của nói điển, đọc thuộc. Nội môn đệ tử yêu cầu lý giải sâu hơn, ngoài những yêu cầu kia, trở về còn phải sao chép một lần, rồi tự mình lý giải ý trong nói điển."
Sở Lăng Hàm rất ít khi nói một đoạn dài như vậy. Làm sư phụ quả nhiên không phải tùy tùy tiện tiện là có thể làm. Nàng nói xong, liền thấy sắc mặt Lưu Ly có chút không đúng.
"Làm sao vậy."
Lưu Ly cắn môi, có chút rối rắm. Sao chép một lần... nhưng nàng rất nhiều chữ còn chưa nhận đủ, hơn nữa chữ nàng viết cũng không đẹp... để sư phụ thấy thì phải làm sao, có bị ghét bỏ không.
Tạp dịch đệ tử mỗi tháng chỉ có ba ngày học biết chữ, lại chẳng ai dạy viết chữ.
Lưu Ly tuy từng nhận được mấy chữ ở phàm tục, nhưng cũng chỉ là nhận, căn bản không biết viết. Không trải qua hệ thống học tập, chữ trên nói điển nàng đọc được toàn dựa vào học thuộc.
"Sư phụ, ta......" Lưu Ly do do dự dự mở miệng, nàng không biết nên nói thế nào.
"Có chuyện nói thẳng đó là."
Lưu Ly hổ thẹn nói: "Ta kỳ thật không quá biết chữ, chữ ta biết viết cũng không nhiều lắm."
"......" Sở Lăng Hàm trầm mặc.
Tâm tình nàng có chút phức tạp. Nàng thu một đồ đệ thất học, chuyện này quả thật không nằm trong dự tính. Nhưng nhìn Lưu Ly cúi đầu, bộ dạng như thể mình làm sai chuyện, Sở Lăng Hàm lại không nói nổi câu nào nặng lời.
Không biết chữ... quá khứ của Lưu Ly có lẽ còn gian nan hơn nàng tưởng.
Sở Lăng Hàm rất nhanh nói: "Không ngại, không biết viết thì học là được."
Lưu Ly thấp thỏm: "Thật sự không sao chứ?"
"Ân."
Sở Lăng Hàm đặt nói điển sang một bên, lấy giấy ra, dùng bạch ngọc điêu long cái chặn giấy đè lại, rồi ma mực, cầm bút lông chấm no mực đưa vào tay Lưu Ly.
"Viết vài chữ vi sư xem."
Lưu Ly nhéo bút, xiêu xiêu vẹo vẹo viết mấy chữ trên giấy, trong đó có cả tên trước kia của nàng.
Chữ này......
Sở Lăng Hàm nhìn chữ trên giấy, bỗng nhiên có chút không biết nên nói gì. Quả nhiên không ôm kỳ vọng là đúng. Xem ra không chỉ tu luyện, mà cả đọc sách viết chữ cũng phải chấn chỉnh.
Nàng cong người xuống, nắm lấy tay Lưu Ly, trước hết sửa thẳng tư thế cầm bút của nàng.
"Viết như vậy." Sở Lăng Hàm nắm tay Lưu Ly, viết ba chữ.
-- Sở Lưu Ly.
"Đây là tên hiện tại của ngươi." Nàng nói với Lưu Ly.
Chữ dưới ngòi bút Sở Lăng Hàm khí khái nội liễm, ổn trọng lại mang một tia tiêu sái, đầu bút lông khiến người ta như cảm thấy một trận sắc bén kiếm ý ập thẳng tới mặt.
"Đẹp quá! Còn đẹp hơn chữ của tiên sinh dạy học ta từng gặp." Lưu Ly mở to mắt.
Sở Lăng Hàm không nói gì, chỉ buông tay, vỗ vỗ đầu tiểu đồ đệ, nói: "Hảo hảo học. Về sau mỗi ngày sáng sớm đều phải luyện tự hai canh giờ."
Nói đến đây, Sở Lăng Hàm mới phát hiện chỗ nàng không có thư tịch vỡ lòng cùng bảng chữ mẫu cho hài tử, vì thế bổ sung một câu.
"Ngày mai bắt đầu."
Sư muội sư đệ bọn họ nếu đều thu đồ đệ, hẳn sẽ không thiếu. Nàng tính toán đi tìm sư đệ mượn dùng.
Lưu Ly còn không biết ngày sau sẽ ra sao, lúc này chỉ cảm thấy sư phụ đãi nàng thật tốt, trong lòng tràn đầy vui mừng, lại không biết nên nói gì.
Sở Lăng Hàm nghĩ mình đã thu Lưu Ly làm đồ đệ, vậy có nghĩa vụ hiểu biết một chút quá khứ của Lưu Ly. Nàng trầm tư chốc lát, rồi hỏi:
"Trước khi nhập môn, ngươi sống thế nào."
"Trước khi nhập môn...... Ân, cũng không có gì đáng nói, dù sao đều đã qua rồi." Lưu Ly gãi gãi cằm, cười rộ lên: "Sư phụ, ngươi đang quan tâm ta sao?"
Sở Lăng Hàm không đáp, chỉ nói: "Trước kia sống không tốt?"
"Không thể nói được không, ta là nửa yêu sao. Nhân tộc cùng Yêu tộc đều rất không thích, bất quá cũng gặp mấy cái bạn tốt, cho nên kỳ thật quá cũng rất vui vẻ."
"Nghe ngươi nói qua, ngươi chưa từng thấy qua song thân." Sở Lăng Hàm nhớ lại lời mình nghe hôm ấy, hỏi: "Khổ sở sao."
Vứt bỏ hài tử, để ấu tể tự mình lớn lên, hành vi này đặt ở Yêu tộc cũng khiến yêu khinh thường. Yêu tộc sinh mệnh lực ngoan cường, nhưng ấu tể vừa sinh ra rốt cuộc vẫn yếu ớt; không có song thân che chở mà một mình trưởng thành, rất dễ chết non.
Ngàn không nên vạn không nên, bất luận là lý do gì, cũng không thể trở thành lý do để ném xuống ấu tể.
Lưu Ly đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mới nhớ tới mình đã từng nói chưa thấy qua song thân từ khi nào. Nguyên lai khi đó, Lăng Khư Quân... không phải, là sư phụ đã chú ý tới nàng ư? Trong lòng nàng bỗng dưng càng vui hơn, rốt cuộc là chuyện như thế nào.
"Ngay từ đầu biết đến thời điểm có điểm khổ sở, nhưng là hiện tại sẽ không lạp, ta có sư phụ sao."
"Sư phụ không phải nói một ngày vi sư cả đời vi phụ......" Lưu Ly nói tới đây, vươn tay khẽ kéo lấy tay áo hắn, lúm đồng tiền như hoa, cười nói: "Cho nên sư phụ tựa như phụ thân giống nhau, về sau đều sẽ không khổ sở."
Rõ ràng nàng còn đang độ phong hoa chính mậu, vậy mà đột nhiên lại sinh ra cảm giác làm cha mẹ. Sở Lăng Hàm trong lòng dở khóc dở cười.
Này có tính là bạch nhặt một cái nữ nhi không?
Lưu Ly nói ra những lời ấy kỳ thực có chút khẩn trương cùng bất an. Nàng sợ mình là tự mình đa tình, lại thấy sư phụ im lặng thật lâu, trong lòng càng thêm thấp thỏm.
"Sư phụ?"
"Ân, vi sư ở." Sở Lăng Hàm nhẹ điểm lên trán Lưu Ly một cái, nghĩ thầm nếu mình thật sự có hài tử, hơn phân nửa cũng sẽ giống Lưu Ly trước mắt, không sai biệt lắm.
Chỉ là Lưu Ly ở trước mặt nàng vẫn có chút thật cẩn thận, điều này khiến nàng cảm thấy có chút đáng tiếc.
Thôi, hôm nay mới vừa gặp mặt, về sau ở chung rồi hẳn sẽ tốt hơn.
Lưu Ly còn chưa kịp phản ứng đã bị sư phụ dắt tay lại. So với tay nàng, bàn tay ấy rộng lớn hơn rất nhiều, nắm lấy tay nàng, cảm giác ấy khiến nàng nhất thời không biết nên nói gì.
"Nên đi thấy Thiếu Quân." Sở Lăng Hàm nắm tay Lưu Ly, đưa nàng xuống ghế, hướng ra ngoài đi.
Lưu Ly theo bản năng đi theo sư phụ, ánh mắt cứ dán chặt vào bàn tay sư phụ đang dắt mình, cười đến cong cong đôi mắt. Nàng thích sư phụ, không hiểu vì sao, lần đầu gặp mặt đã cảm thấy sư phụ cho nàng một cảm giác rất thân cận.
Còn có Thiếu Quân cũng vậy.
Yêu tộc trưởng bối đều chăm sóc ấu tể như thế sao? Hay là vì sư phụ cùng Thiếu Quân là người tốt? Đối Yêu tộc không hiểu nhiều, thường thức cũng chẳng bao nhiêu, trong đầu Lưu Ly liền nảy ra một nghi hoặc nho nhỏ.
Nhưng khi chưa có đáp án, nghi hoặc ấy chỉ tồn tại rất ngắn, liền bị nàng ném ra sau đầu.
Mặc kệ là gì, chỉ cần biết sư phụ cùng Thiếu Quân là thật lòng đối nàng tốt, vậy là đủ rồi. Nghĩ quá nhiều cũng vô dụng, chỉ càng nghĩ càng đau đầu.
Diệp Vô Ưu sở cư sân ngoại.
Thanh Chi cùng Tử Nhứ từ vừa rồi đã không thấy bóng, Sở Lăng Hàm nhìn sân vắng vẻ, nhíu nhíu mày, lại nhìn tia hoàng hôn cuối cùng sắp biến mất nơi chân trời.
Sân này thiết trí có báo động trước trận pháp, nhưng lại chưa mở ra.
Sở Lăng Hàm nắm Lưu Ly đi vào. Tòa sân này vốn do nàng tự tay thiết kế, chủ yếu dùng để chiêu đãi khách nhân. Chỉ là từ khi xây xong đến nay, cũng bất quá tiếp đãi được một vị có thể xưng là khách nhân mà thôi.
Nàng tiến lên gõ cửa, trong phòng không ai đáp lại.
Sở Lăng Hàm liếc nhìn linh lực dao động nơi cửa, hơi trầm ngâm, cuối cùng buông tay, không dùng linh lực phá hủy tầng cấm chế ngăn người ngoài tiến vào.
Không nghe được động tĩnh, cấm chế này ngoài việc phòng người ngoài, ước chừng còn có tác dụng cách âm.
Vừa rồi nàng gõ cửa, bên trong hẳn là đã nghe thấy.
Sở Lăng Hàm quyết định chờ một lát.
Quả nhiên, nàng đoán không sai.
Diệp Văn Khanh đang dựa vào thau tắm, nghe có người gõ cửa liền mở to mắt, sắc mặt có chút đen kịt. Lúc này, hàn độc của nàng vừa kết thúc phát tác chưa được bao lâu.
Trong thau là nước tắm bốc hơi nóng, nàng cơ hồ ngâm toàn thân trong nước, tóc đen rối tung nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Không phải Tử Nhứ cùng Thanh Chi, lại dưới mệnh lệnh của chính nàng, các nàng sẽ không tới quấy rầy. Ở Vọng Trần Phong này, đếm tới đếm lui cũng chỉ có một kẻ "Dám" làm vậy.
Sở Lăng Hàn.
Nghĩ tới đó, Diệp Văn Khanh đứng dậy bước ra khỏi thau tắm. Nàng tùy ý lau đi bọt nước trên người, tóc dài uốn lượn mà rủ xuống, dính sát lưng trần bóng loáng.
Nàng lấy y phục treo trên bình phong khoác lên, lại dùng linh lực hong khô tóc... rồi đi tới cửa phòng, giơ tay mở cửa.
Ngay sau đó, nàng liền đối diện gương mặt Sở Lăng Hàn đứng ngoài cửa.
"...Ta tựa hồ tới không phải lúc." Sở Lăng Hàm nhìn như mặt vô biểu tình, nhưng trong lòng lại không biết cố gắng đập thình thịch hai nhịp.
Mỹ nhân vừa ra tắm, lười biếng mà động lòng người. Nhìn người trước mắt tóc còn ướt dính nơi thái dương, hồng y khoác hờ, tóc đen rủ trên vai cần cổ, lông mi như quạ, càng làm da thịt tuyết trắng nổi bật đến chói mắt.
Ngoài cái liếc đầu tiên, Diệp Văn Khanh liền đến cả một cái xem thường cũng lười cho nàng.
Nàng nhìn thấy Lưu Ly bị Sở Lăng Hàn nắm tay dắt tới, liền cong cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười: "Lưu Ly, ngươi sao lại ở đây."
"Thiếu Quân hảo."
Lưu Ly cười lộ hàm răng trắng tinh, mắt lại cứ không ngừng nhìn Thiếu Quân trước mặt, ngoan ngoãn vấn an.
-- Thiếu Quân thật đẹp, còn đẹp hơn khi mang khăn che mặt.
Lưu Ly nhớ lại những lời đồn đã nghe, ý nghĩ trong lòng liền cái này tiếp cái kia trồi lên.
Ừm, trước khi bái sư, nàng từng nghe người khác nói Thiếu Quân là vị hôn thê của Lăng Khư Quân gì đó. Vậy nói như thế... Thiếu Quân bốn bỏ năm lên, chẳng phải chính là tương lai sư nương hay sao?
Bị làm lơ, Sở Lăng Hàm nhìn nụ cười của Vô Ưu, trong lòng lặng lẽ dâng lên một phần rung động. Nàng còn chưa kịp nói gì, đã thấy Vô Ưu cong lưng, xoa xoa đầu Lưu Ly.
Ước chừng là mặc y phục quá vội, cổ áo chưa chỉnh cho ngay ngắn, đứng thẳng thì còn đỡ, nhưng vừa cúi người, với thân cao của Sở Lăng Hàm, liền thấy dưới xương quai xanh lộ ra một mảng da thịt trắng nõn như ẩn như hiện.
Hồng y như lửa, da thịt tái tuyết, quả thực như đang mời gọi / dụ hoặc. Sở Lăng Hàm chớp mắt một cái, ép mình dời tầm mắt sang chỗ khác.
Tư tưởng của mình đúng là càng ngày càng không thuần khiết. Chẳng lẽ đây là tác dụng phụ sau khi nghĩ thông?
Sở Lăng Hàm ở trong lòng tự khinh bỉ một chút, ngoài mặt vẫn nghiêm túc đoan chính, nói: "Ta thu đứa nhỏ này làm đồ đệ, cho nàng sửa lại tên, cùng âm bất đồng tự."
"Họ Sở, danh Lưu Ly, lấy ' bích ba vạn khoảnh Lưu Ly ' chi ý."
Lời này khiến Diệp Văn Khanh chú ý.
Diệp Văn Khanh nghe vậy ngồi dậy, liếc nàng một cái, nói: "Lưu Ly... nghe ra so ban đầu nhiều vài phần tốt ngụ ý."
"Nhưng thật ra để ngươi giành trước." Lời này hơi mang ý vị thâm trường.
Diệp Văn Khanh vốn tính chờ hồi Nam Vực sẽ mang Lưu Ly theo cùng, hiện tại xem ra là không được.
"Ngươi tới, hẳn không chỉ để nói chuyện này." Diệp Văn Khanh nhìn nàng nói.
Sở Lăng Hàm gật đầu: "Trong động phủ của ta không còn phòng dư. Vô Ưu nếu thích Lưu Ly đứa nhỏ này, nghĩ đến... sẽ không ngại để Lưu Ly tạm cư trong viện của ngươi."
"Ngươi mới là chủ nhân nơi đây." Diệp Văn Khanh nào không hiểu ý nàng, cúi đầu nhìn Lưu Ly một cái: "Ta không có ý kiến."
Nàng quả thực thật lòng thích Lưu Ly, nên mới không phản đối đề nghị để Lưu Ly ở cùng nàng.
"Có muốn vào ngồi một lát không?" Diệp Văn Khanh nhìn Lưu Ly, mày mắt mềm lại, ít đi vài phần sắc bén khi đối diện Sở Lăng Hàn.
"Có thể chứ?" Lưu Ly hơi do dự, không khỏi liếc nhìn sư phụ.
Sở Lăng Hàm khẽ gật đầu, buông tay, nói: "Đi thôi."
Diệp Văn Khanh dắt tay Lưu Ly, liếc Sở Lăng Hàn một cái, rõ ràng không có ý mời nàng vào.
Thôi vậy, trong mắt Vô Ưu, mình còn không bằng tiểu nha đầu Lưu Ly, chuyện này chẳng phải đã biết từ sớm sao? Hơn nữa lấy thân phận hiện tại của mình, lúc này đi vào cũng không thích hợp.
Tu Chân giới tuy không nói nam nữ đại phòng, nhưng cũng không phải cái gì đều có thể coi như không.
Vô Ưu hiện tại y phục chưa chỉnh tề, mình lại mang thân phận "Nam", tiến khuê phòng nữ tử quả thực không ổn. Sở Lăng Hàm thở dài trong lòng, bèn tìm cớ nói:
"Làm phiền Vô Ưu chăm sóc Lưu Ly, ta đi thu thập chút đồ vật Lưu Ly cần dùng."
Diệp Văn Khanh gật đầu, chỉ coi nàng thật sự có việc. Dù sao trước kia giữa hai người, chuyện càng khác thường cũng đã làm qua, nào nghĩ Sở Lăng Hàn không vào cửa, lại là vì nàng "Quần áo bất chỉnh".
Mộc Linh các.
Quân Linh vừa luyện xong một lò đan, đem đan dược thu vào bình, liền thấy tiểu đồ đệ từ ngoài bước vào.
"Sư phụ sư phụ, ngươi đoán ta vừa rồi nghe được cái gì?" Tư ương vẻ mặt hưng phấn, cố ý treo khẩu vị.
Quân Linh thất thần: "Nghe được cái gì?"
Tư ương nói: "Ta vừa gặp phải An sư huynh, từ hắn nghe được chuyện của Sở sư bá, sư phụ ngươi tuyệt đối không thể tin được --"
Sở sư huynh? Quân Linh nổi hứng thú: "Sao, lại là lời đồn gì về Sở sư bá của ngươi?"
"Lần này không phải đồn đãi." Tư ương lắc đầu.
"Nghe nói thật nhiều đệ tử đều thấy, sư bá tân thu đệ tử, còn tự mình mang đi nội vụ đường thượng ngọc điệp."
Quân Linh sững sờ, đến cả động tác cất đan cũng quên, nàng không dám tin: "Tư ương, ngươi nói thật sao? Sở sư huynh thật thu đồ đệ? Còn là thượng ngọc điệp đồ đệ?"
"Hẳn là vậy, rất nhiều người đều thấy." Tư ương bị hỏi, lại có chút chần chờ.
"Sở sư huynh cư nhiên thu đồ đệ? Thật quá kỳ quái. Sư huynh hắn chẳng phải luôn không có hứng thú thu đồ đệ sao." Quân Linh cau mày, vừa khiếp sợ vừa hoài nghi.
"Không được, ta phải đi xem."
Tư ương vừa nghe liền vội kéo tay nàng: "Sư phụ, ngươi hôm nay còn một lò đan chưa luyện xong. Đã cuối tháng rồi, kéo nữa sư tổ sẽ nổi giận."
"Sở sư huynh xảy ra đại sự như vậy, ta哪 còn tâm tình luyện đan......" Quân Linh nói, rồi thấy tiểu đồ đệ trước mặt bày ra bộ dáng nàng dám đi liền khóc.
"Được được, ta không đi là được."
Quân Linh đau đầu. Người ta đều nói nàng là Hỗn Thế Ma Vương không sợ trời không sợ đất, nhưng nàng lại cảm thấy đồ đệ nhà mình còn đáng sợ hơn. Hốc mắt đỏ lên một cái, nàng làm sư phụ cũng không nỡ phất ý.
Nàng thề sẽ không bao giờ nhận đồ đệ nữa, nếu đồ đệ đều như thế này... Quân Linh cảm thấy mình cũng muốn khóc.
Sư huynh khó được thu đồ đệ, nói không chừng còn là lần cuối. Mình có phải nên nghĩ kỹ, nên tặng tiểu sư điệt này lễ gặp mặt gì mới tốt?
Bích Thương phong.
"Hắn thu đồ đệ?" Hành Thu nghe đại đồ đệ báo, đầu tiên hơi kinh ngạc, sau đó nở nụ cười.
"Sư huynh cũng nên thu đồ đệ rồi. Đúng rồi, biết thu ai không?"
"Hồi sư tôn, là hai tháng trước mới nhập môn tạp dịch đệ tử, đăng ký trên ngọc điệp tên là Sở Lưu Ly."
"Nghe nói là Sở sư bá đương trường ban dòng họ. Tiểu sư muội nguyên bản đăng ký trong danh sách chỉ gọi là Lưu Ly."
"Tam điểm thủy Lưu, ly biệt Ly."
"Vậy hiện tại?"
"Đèn Lưu Ly Lưu Ly."
"Sở Lưu Ly, tạp dịch đệ tử?" Hành Thu chinh lăng, cân nhắc rồi nói: "Xem ra sư huynh rất thích tân thu đệ tử. Ta nên sao lễ vật, chúc mừng sư huynh thu đồ đệ."
Không chỉ tự tay đặt tên, còn ban họ của mình, nói không thích mới là lạ.
Thiên Trạch phong.
Lộ Dật vừa luyện xong một bộ kiếm pháp, đang há miệng uống trà, liền thấy hai đồ đệ không nên thân bước vào.
"Sư phụ."
"Các ngươi còn biết về? Ta còn tưởng các ngươi quên ta cái sư phụ này rồi. Hôm nay các ngươi đến trễ mười lăm phút, nói, đi làm gì."
Lộ Dật cầm kiếm chưa ra khỏi vỏ, quất thẳng về phía eo hai đệ tử.
"Oa -- sư phụ thủ hạ lưu tình!"
"Chúng ta đến muộn là vì Sở sư thúc."
"Đúng đúng đúng."
Lộ Dật nhướng mày: "Liên quan gì đến các ngươi Sở sư thúc?"
"Là thế này." Đại đồ đệ nói.
"Trên đường về chúng ta nghe nói Sở sư thúc thu đồ đệ." Nhị đồ đệ nói.
"Biết sư phụ ngươi nhất định muốn biết rốt cuộc là chuyện gì, nên chúng ta mới đi hỏi thăm chút. Ai ngờ hỏi thăm xong liền trễ." Hai người trăm miệng một lời.
Vọng Trần phong thượng.
Sở Lăng Hàm cầm đồ vật trở lại, phát hiện trong phòng Diệp Vô Ưu không có người. Ngược lại, bên cạnh một gian phòng cửa mở, còn có tiếng nói từ bên trong truyền ra.
Nàng đi qua, liền thấy Diệp Vô Ưu đang dẫn Lưu Ly đứng ở bên trong.
"Sư phụ!" Lưu Ly thấy nàng, vui mừng gọi một tiếng, nhảy nhót nói: "Thiếu Quân nói ta có thể ở gian phòng này, sư phụ ngươi nói có được không?"
"Thích thì trụ, Thiếu Quân chẳng phải đã đồng ý." Sở Lăng Hàm đi tới, nhìn căn phòng trống rỗng.
Diệp Văn Khanh thấy động tác của nàng, như đã biết nàng muốn nói gì, liền mở miệng: "Đợi chút, ta bảo Tử Nhứ các nàng mang đệm chăn tới."
"Vậy làm phiền Vô Ưu." Sở Lăng Hàm gật đầu mỉm cười, trong lòng nghĩ nàng cùng Vô Ưu quả thực có ăn ý.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Bỗng nhiên yêu bốn bỏ năm lên cái này từ hhh
Bốn bỏ năm lên các nàng ở bên nhau, bổn văn kết thúc -- khụ khụ nói giỡn 【 người đọc: Đánh chết ╭(╯^╰)╮】
------
Cảm tạ đầu ra địa lôi tiểu thiên sứ: Lạc Thư, trần lăng, ngải thần tiêu duệ 1 cái;
Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Ghi hận toán học 20 bình; Từ gia nhị thiếu 5 bình; ngao ô ô 1 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!