Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh

Chương 29

Trước Tiếp

"Sương Đồng sư tỷ rất sớm trước kia là bộ dạng như vậy, sau đó...... đã xảy ra một chút chuyện." Lộ Dật không nói nhiều, trái lại hứng thú bừng bừng chuyển đề tài, "Khi đó ta ở bên cạnh, tiện tay dùng lưu ảnh thạch ghi lại."

"Ta đâu có nói bừa, lúc nhỏ sư đệ lớn lên thật sự rất đáng yêu."

Trong quang ảnh, Sở Lăng Hàn lúc còn nhỏ luôn che chở long giác cùng đuôi của mình, trái né phải tránh không cho thiếu nữ chạm vào. Cuối cùng không biết có phải vì quá bực hay không, cậu buông kiếm, trực tiếp hóa thành một con tiểu ngân long tức giận, bắt đầu đuổi theo thiếu nữ không buông.

Tiếp sau đó còn vài đoạn hình ảnh tương tự, chỉ là đối tượng bị đuổi theo từ thiếu nữ đổi thành những người khác.

Sở Lăng Hàm ngồi một bên, chỉ nghe bên cạnh liên tục vang lên tiếng kinh hô của sư muội. Trong lòng nàng thở dài, sư huynh sư muội quả thật không đáng tin, đây rõ ràng là đem hắc lịch sử thuở nhỏ của nàng ra làm phim xem.

Mọi người đều xem vô cùng tập trung, chỉ có bản thân Sở Lăng Hàm là giả chết.

Quang mang của lưu ảnh thạch lóe lên, đoạn cuối cùng phát xong, nó lại trở về dáng vẻ bình thường không có gì đặc biệt.

Sở Lăng Hàn khi còn nhỏ, rõ ràng tuổi còn bé nhưng lại thích giả vờ ổn trọng. Vì vậy trưởng bối trong môn hay các sư huynh sư tỷ đều thích trêu chọc hắn, còn sư đệ sư muội thì càng khỏi nói, luôn quấn lấy hắn chơi.

Diệp Văn Khanh nhìn bộ dáng thơ ấu của Sở Lăng Hàn, trong lòng hình tượng đứa trẻ vốn mơ hồ bỗng trở nên rõ ràng hơn. Nếu giống như Sở Lăng Hàn lúc nhỏ, cũng không tệ.

Nàng chưa từng thấy chân thân của Sở Lăng Hàn, nhưng đã gặp Lăng Dạ. Thân hình bạch long to lớn, long đuôi mạnh mẽ, long giác đã dài thành dáng dấp cao lớn của Long tộc trưởng thành.

Diệp Văn Khanh nghĩ lại trong lòng, cảm thấy dù là chân thân, cũng không đáng yêu bằng lúc nhỏ.

Đợi lưu ảnh thạch phát xong, Sở Lăng Hàm mới chậm rãi "tỉnh lại", trong lòng thầm quyết định nhất định phải tìm cơ hội tiêu hủy thứ hắc lịch sử còn sót lại này, tránh để sư huynh lần sau lại đem cho người khác xem.

Sở Lăng Hàm đứng dậy, nhìn về phía Lộ Dật cùng mọi người, ánh mắt dừng trên người Diệp Vô Ưu, phát hiện nàng đang nhìn mình.

"Sư đệ, tửu lượng của ngươi giảm rồi à? Hôm nay sao mới uống có chút đã say?" Lộ Dật nhìn hắn, chuyện hay không nói, lại đi nói chuyện dở.

Sở Lăng Hàm khẽ gật đầu: "Rượu thiên nhật túy do sư huynh ủ, nếu là người thường, e rằng phải say hơn nghìn ngày."

Một chút? Sở Lăng Hàm cảm thấy sư huynh quả thực trợn mắt nói dối. Một vò thiên nhật túy trên bàn, ít nhất hai phần ba đã vào bụng nàng.

"Sư huynh nói đùa." Nàng giơ tay xoa trán, đang định tìm cớ tản đi thì thấy Quân Linh lén lút nhìn mình.

"Sư muội vì sao lại nhìn ta như vậy?"

Sở Lăng Hàm để ý thấy ánh mắt Quân Linh cứ hướng về trán và phía sau lưng nàng. Không chỉ Quân Linh, ngay cả Hành Thu dường như cũng lảng tránh ánh mắt mà nhìn.

Diệp Văn Khanh bình thản đổi sang một chiếc chén khác, tự rót tự uống, che đi nụ cười nơi khóe môi. Nàng như xem trò vui mà nhìn Sở Lăng Hàn, bởi ở Khư Hải nàng đã từng thấy bộ dạng Long tộc của hắn, không giống Quân Linh bọn họ tò mò đến vậy.

"Sư huynh, ngươi có thể lộ long giác cho chúng ta xem không? Ta với Hành Thu siêu tò mò." Quân Linh ngượng ngùng nói. Nàng vốn muốn xem đuôi của sư huynh, nhưng nghĩ lại cũng biết chắc chắn không được.

"Sư huynh Long tộc bộ dáng, bọn ta chưa từng thấy qua."

Hành Thu nhìn chằm chằm hắn, hai mắt sáng lên, hiếm khi làm nũng: "Sư huynh, Hành Thu cũng muốn nhìn."

"......" Khóe môi Sở Lăng Hàm khẽ run, nàng nhìn sang Lộ Dật, tất cả chuyện này đều phải trách vị sư huynh này.

Lộ Dật cười ha ha, ôm vò rượu tu một ngụm lớn, hào sảng nói: "Sư đệ, đừng nhìn ta như vậy, sư huynh sẽ ngượng."

Đồ sư huynh rác rưởi.

Sở Lăng Hàm rất ít khi dùng hình thái Long tộc, không phải vì nàng không thích, mà vì cảm thấy không cần thiết. Quá nổi bật, rất dễ bị người chú ý.

Nhiều năm như vậy, trừ khi còn nhỏ hóa hình chưa hoàn chỉnh, nàng chỉ dùng Long tộc hình thái tại Khư Hải Long Cung.

"Không có gì để xem." Nàng nói.

Quân Linh chu môi, "Sư huynh, ngươi không thể thỏa mãn chút lòng hiếu kỳ của sư muội sao?"

Hành Thu: "Sư huynh, thật sự không được xem à?"

"Xem xong hôm nay liền kết thúc, các ngươi đưa sư huynh về." Sở Lăng Hàm đau đầu, nàng thà rằng mình lúc này thật sự say bất tỉnh.

Hai người trước mặt này, luận tuổi cộng lại gần bằng nàng, lại khiến nàng vị sư huynh này vô cùng phiền não.

Quân Linh nghe xong có chút do dự. Nàng còn chưa chuốc say được sư huynh. Nghĩ vậy, lại lén nhìn sư huynh một cái, vừa rồi đáng lẽ nên tranh thủ rót thêm vài chén.

Muốn xem long giác, lại muốn chuốc say sư huynh, thật khó chọn.

"Sư tỷ?" Hành Thu kéo nhẹ tay áo nàng.

Quân Linh cắn răng, nắm tay: "Sư huynh, ta muốn xem long giác của ngươi, lát nữa ta sẽ đưa nhị sư huynh đi."

Diệp Văn Khanh ngồi bên cạnh không nói gì, nàng nhìn ra Sở Lăng Hàn tựa hồ có việc muốn làm.

"Được." Sở Lăng Hàm gật đầu, đứng dậy, khí chất đã khác hẳn.

Trên trán nàng xuất hiện đôi long giác, không còn dáng phấn nộn như cành cây trong hình ảnh lúc nhỏ, mà cao vút như sừng hươu trưởng thành, màu sắc cũng trầm hơn vài phần.

Bởi vì là hình thái Long tộc, khóe mắt đến thái dương còn hiện ra lớp vảy nhỏ màu ngân bạch, dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng nhạt, vừa uy nghi vừa cao quý.

"Sư, sư huynh, bộ dạng này của ngươi thật tuấn tú, a a a, lưu ảnh thạch của ta đâu --" Quân Linh cuống quýt tìm.

Sở Lăng Hàm da mặt dày, những lời khen như vậy nàng đã nghe không biết bao lần, khoa trương hơn cũng có, nên hoàn toàn không đỏ mặt, chỉ ho khẽ một tiếng:

"Sư muội, đừng quên lời ngươi vừa hứa."

Sở Lăng Hàm thấy ánh mắt mang ý cười của Diệp Vô Ưu, trong lòng thầm nghĩ lần này mình đúng là bị xem trò cười rồi, sư muội ngốc nghếch kia.

Hành Thu tuy không khoa trương như Quân Linh, nhưng lần đầu thấy bộ dạng này của sư huynh, cũng nhất thời không nói nên lời.

Biết sư huynh dung mạo xuất chúng, không ngờ hình thái Long tộc còn hơn hẳn Nhân tộc vài phần khó diễn tả.

Quân Linh dừng tay, mắt long lanh nhìn hắn: "Sư huynh, thật sự không thể dùng lưu ảnh thạch sao? Nhị sư huynh nàng đều......"

Lộ Dật đang uống rượu bên cạnh bỗng ho sặc sụa, cắt ngang lời Quân Linh: "Sư muội, chẳng phải muốn đưa sư huynh về sao, đi thôi."

"Ta đột nhiên thấy choáng đầu, chắc là uống nhiều rồi."

"Chúng ta không nên quấy rầy sư đệ nữa." Lộ Dật nói, người đã lảo đảo đứng dậy.

Quân Linh: ?? Nhị sư huynh, vừa rồi ngươi còn rất tỉnh mà?

Thấy Lộ Dật sắp ngã, Hành Thu nhanh tay đỡ lấy, quay sang Quân Linh nói: "Sư tỷ, nhị sư huynh say thế này rồi, hay hôm nay chúng ta về trước đi."

Hành Thu không cao bằng Lộ Dật, đỡ người cũng khá vất vả.

"Nhưng mà......" Quân Linh không cam lòng, cuối cùng chỉ có thể hậm hực: "Được rồi, về thì về. Dù sao dáng vẻ sư huynh ta đã nhớ kỹ, về ta sẽ vẽ thành đan thanh......"

Nghe vậy, Sở Lăng Hàm không hiểu sao nheo mắt, dâng lên dự cảm chẳng lành.

Quân Linh đứng dậy, vươn vai, tươi cười như hoa nhìn nàng cùng Diệp Vô Ưu: "Sư huynh, Vô Ưu tỷ, hai người cũng nghỉ sớm nha."

"Hành Thu, đi thôi."

Trong viện rộng lớn, chỉ còn lại nàng và Diệp Vô Ưu.

Gió đêm mát lạnh, ngẩng đầu có thể thấy sao trời dày đặc như ở ngay trước mắt. Dưới bầu trời đầy sao, gió thổi qua khiến đầu óc Sở Lăng Hàm tỉnh táo hơn vài phần.

Nàng hơi chần chừ, nhưng suy đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy nên sớm giải quyết chuyện trước đó.

"Vô Ưu, theo ta đến một nơi, có việc muốn nói với ngươi."

Diệp Văn Khanh đặt chén rượu xuống, hồng y mắt phượng khẽ nhướng, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn, nói:

"Trùng hợp, ta cũng có chuyện muốn nói với ngươi."

Sở Lăng Hàm sững lại, thấy Diệp Vô Ưu đứng lên, đi về phía mình.

Diệp Văn Khanh vừa đi vừa hỏi: "Đi đâu?"

Sở Lăng Hàn giơ tay, một đạo linh lực rơi thẳng lên chuông gió trước cổng viện. Tiếng chuông thanh thúy vang lên, chẳng mấy chốc Thanh Chi cùng Tử Nhứ đã xuất hiện trước mặt họ.

Nàng nói: "Thu dọn nơi này cho sạch sẽ."

"Đúng vậy." Thanh Chi cùng Tử Nhứ cung kính đáp lời.
"Chúng ta đi thôi." Sở Lăng Hàm nói với Diệp Vô Ưu.

Các nàng cùng nhau đi l*n đ*nh Vọng Trần Phong.

Trăng sáng gió mát, trên đỉnh núi xanh um một gốc quýt thụ đã kết trái sum suê. Ở độ cao này nhìn xuống, chỉ thấy rừng núi đen thẫm dưới màn đêm tĩnh lặng.

Diệp Văn Khanh không ngờ Sở Lăng Hàn lại đưa mình đến nơi này. Nàng nhìn về phía gốc quýt thụ đã kết quả kia, thần sắc nhàn nhạt, không hề lộ ra nửa phần kinh ngạc.

"Ngươi dẫn ta tới đây, là vì cái gì?"

Sở Lăng Hàm không chú ý tới điểm này, hoặc nói đúng hơn là nàng không để tâm. Trong đầu nàng đang nghĩ đến việc tìm Diệp Vô Ưu để hỏi cho rõ một vài chuyện. Ban đầu cảm thấy cũng chẳng có gì, nhưng không biết có phải do nghe hệ thống nói hươu nói vượn quá nhiều hay không, trong lòng nàng luôn có chút gì đó khó tả, không được tự nhiên.

Dĩ nhiên, bề ngoài lúc này Sở Lăng Hàm vẫn vô cùng trấn tĩnh, dù sao cũng không thể chưa nói gì đã tự mình lộ ra vẻ chột dạ.

"Vô Ưu, ngươi hẳn cũng từng nghe chuyện ta năm trăm năm trước độ vấn tâm kiếp." Sở Lăng Hàm cân nhắc đôi chút, nghiêng đầu nhìn về phía biển rừng trong bóng đêm, chậm rãi nói.

Diệp Văn Khanh nhìn bóng lưng nàng, thần sắc khẽ động, nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt: "Lược có nghe qua."

Sở Lăng Hàm xoay người lại, nhìn khuôn mặt thanh lãnh trước mắt, mím môi nói: "Bởi vì độ kiếp thành công nhưng bị thương, cho nên khi độ kiếp rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta cũng không rõ."

"Mấy ngày nay, ta mơ hồ cảm thấy giữa ta và ngươi dường như từng quen biết."

"Không biết bạch long tộc Lăng Dạ mà Vô Ưu từng nhắc tới trước đây, có giống ta hay không?"

Diệp Văn Khanh không ngờ nàng lại hỏi thẳng chuyện này như vậy, lời nói lại trực diện đến thế, vừa vặn hỏi trúng chỗ nàng vẫn luôn tránh né. Nghĩ đến lời đối phương nói vì bị thương nên không nhớ rõ, trong lòng nàng bỗng nhiên dịu xuống hơn phân nửa.

Nàng vốn cho rằng Sở Lăng Hàn không nhớ được "chính mình" là do nguyên nhân khác, không ngờ lại là vì bị thương trong lúc độ kiếp.

Nghĩ tới mức độ trọng thương khi độ kiếp, chỉ có thể là lần cuối cùng kia vì cứu chính mình, Diệp Văn Khanh không khỏi xuất thần.

"Vô Ưu?" Thấy nàng hồi lâu không lên tiếng, Sở Lăng Hàm gọi một tiếng.

"Năm đó ngươi bị thương, có nặng lắm không?" Diệp Văn Khanh lấy lại tinh thần, hỏi.

Sở Lăng Hàm nhận ra cảm xúc của nàng có chút khác thường, liền che giấu đôi phần, tránh nặng tìm nhẹ đáp: "Không quá nặng, chỉ là cần tĩnh dưỡng lâu hơn một chút."

Trên thực tế, năm đó nàng bị thương nặng đến mức, miễn cưỡng trở về cũng suýt nữa ngã xuống. Nếu không phải sau khi quay về bản thể, hệ thống phát hiện nàng gặp nguy hiểm, dùng năng lượng cứu trị nàng một thời gian, e rằng hậu quả khó lường.

Đến nay trên thế gian còn có hay không "Sở Lăng Hàn" này, vẫn còn chưa chắc.

Diệp Văn Khanh không dễ dàng tin lời nàng. Nếu thật sự chỉ bị thương không nặng, chỉ cần tĩnh dưỡng lâu hơn một chút... vậy năm trăm năm có phải quá lâu rồi hay không.

Mọi chuyện như vậy, đều là vì nàng.

"Ngươi và Lăng Dạ rất giống." Diệp Văn Khanh nhìn nàng với ánh mắt phức tạp, nói: "Nhưng có phải thật sự là một người hay không, ta không rõ."

Sở Lăng Hàm hỏi lại: "Là không rõ, hay là không thể xác định?"

"Không thể xác định. Ngươi thật sự rất giống hắn, nhưng cũng có những chỗ không giống."

Sở Lăng Hàm trầm mặc trong chốc lát. Kết quả này nằm ngoài dự liệu của nàng. Ban đầu nàng nghĩ, hoặc là phải, hoặc là không phải, nào ngờ lại là một đáp án mập mờ nước đôi như vậy.

"Nếu ngươi không ngại, nói cho ta nghe chuyện về Lăng Dạ, được không?"

"Ngươi muốn nghe cái gì?"

Sở Lăng Hàm nghe vậy, trong lòng hơi thấp thỏm, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh tự nhiên, mở miệng hỏi: "Giữa ngươi và Lăng Dạ là quan hệ gì? Là bạn tốt sao?"

Sau khi nghe Sở Lăng Hàn nhắc tới "độ kiếp" và "Lăng Dạ", Diệp Văn Khanh gần như đã có mười phần chắc chắn người trước mặt chính là người trong lòng nàng. Trên đời này sao có thể có hai người giống nhau đến thế.

Hơn nữa, nàng tuyệt đối không thể nhận nhầm Lăng Dạ. Vậy thì chỉ còn một khả năng, người trước mắt chính là Lăng Dạ.

Nhưng người này lại không nhớ gì cả. Vậy nàng có thật sự cần phải đem hắn và Lăng Dạ vạch lên dấu bằng hay không? Sở Lăng Hàn độ kiếp bị trọng thương, hơn phân nửa nguyên nhân là vì nàng. Nay Phượng tộc lại bắt đầu bất an, nếu lại một lần nữa liên lụy đến Sở Lăng Hàn...

... Khi đó nàng nên làm thế nào đây?

Diệp Văn Khanh phủ nhận: "Chỉ là quan hệ tốt hơn người khác một chút."

Sở Lăng Hàm sững người, trong lòng trào lên nghi hoặc cùng không tin. Nếu thật sự không có gì, vì sao lại phải cân nhắc lâu như vậy mới trả lời.

"Hôm đó ở khách đ**m, ngươi không nói như vậy."

"Ồ? Ta lúc ấy nói cái gì?" Diệp Văn Khanh lắc đầu, "Chỉ là thuận miệng nói thôi, sớm đã không nhớ rõ."

Chỉ là tốt hơn người khác một chút? Sở Lăng Hàm cũng không biết vì sao khi nghe những lời này, nàng lại cảm thấy ngực tức, hô hấp khó chịu, tóm lại là vô cùng không thoải mái.

Ngày ấy ở khách đ**m còn nói là bạn tốt, hôm nay đã biến thành chỉ hơn người khác một chút. Không cần nghĩ cũng biết Diệp Vô Ưu nhất định đang giấu nàng chuyện gì đó.

"Chuyện lúc độ kiếp ta không có ấn tượng. Nếu có thể từ chỗ ngươi biết thêm một ít, cũng là chuyện tốt. Vô Ưu, ngươi sẽ không đến mức ngay cả điều này cũng không muốn nói chứ?"

Diệp Văn Khanh biết nếu tiếp tục từ chối sẽ quá gượng ép, bèn nói: "Ta và Lăng Dạ chỉ là bèo nước gặp nhau, từng đồng hành một đoạn. Hắn tính tình hài hước, thích náo nhiệt, giỏi luyện khí, thích ăn, lại không biết xuống bếp..."

Sắc mặt Sở Lăng Hàm không hề thay đổi, tựa như "Lăng Dạ" trong lời Diệp Vô Ưu chẳng liên quan gì đến nàng. Nhưng trên thực tế, trong lòng nàng càng nghe càng chắc chắn, "Lăng Dạ" chính là chính mình.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng nếu không cần thân phận "Khư Hải Long tộc", nàng càng nguyện ý trở thành một tu sĩ tự do tự tại như Diệp Vô Ưu miêu tả.

Tính tình ban đầu của Sở Lăng Hàm vốn tản mạn. Sau khi tới nơi này, vì hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, duy trì hình tượng đối ngoại, nàng mới ép bản thân "chỉnh đốn" thành dáng vẻ hiện tại.

Hóa thân độ kiếp không có ký ức hiện tại của nàng. Nếu chỉ giữ lại ký ức của một tu sĩ bình thường...

Nàng nhìn nét mặt Diệp Vô Ưu trở nên dịu dàng khi nhắc đến "Lăng Dạ", trong lòng thầm nghĩ: nói chỉ là hời hợt chi giao, ai tin được chứ.

"Lăng Dạ có phải chính là bạch y đạo tu ở Hải Dương thành?" Sở Lăng Hàm đột nhiên hỏi.

Diệp Văn Khanh bị hỏi bất ngờ, suýt nữa gật đầu, nhưng phản ứng rất nhanh, liền nói: "Chuyện này, ta không rõ."

Nàng đang nói dối. Sở Lăng Hàm lập tức kết luận trong lòng.

Vì sao phải giấu nàng? Chuyện này có gì đáng lừa nàng chứ... Chờ đã, nếu "Lăng Dạ" là bạch y đạo tu, vậy... Sở Lăng Hàm nhìn Diệp Vô Ưu đang mặc một thân hồng y trước mắt.

- Quả nhiên là để hệ thống kia nói trúng rồi.

Diệp Vô Ưu không muốn nàng biết mối quan hệ giữa mình và "Lăng Dạ", rốt cuộc là không muốn thừa nhận quá khứ, hay là không muốn thừa nhận từng có một đoạn với người khác? Sở Lăng Hàm nghĩ tới đây, lại phát hiện hai lý do này, nàng đều không thích.

Đêm nay vốn là vì chân tướng mà đến. Diệp Vô Ưu vì sao che giấu, nàng không rõ. Nhưng điều đó không cản trở việc nàng muốn biết chân tướng, cho dù phía sau chân tướng ấy có thể là một "kinh hỉ" mà ngay cả chính nàng cũng không muốn thừa nhận.

Sở Lăng Hàm luôn cho rằng mình là người dám làm dám chịu. Nếu thật sự khi độ kiếp đã làm chuyện gì đó khác thường, nàng không có lý do gì chỉ vì一句 "không nhớ rõ" mà coi như chưa từng xảy ra.

Dù lời nói là vậy, nhưng trong lòng nàng thực sự nghĩ gì, chỉ có chính nàng mới biết.

Diệp Văn Khanh nhận ra Sở Lăng Hàn đang nhìn chằm chằm mình hồi lâu không nói, nàng nhíu mày, đang định mở miệng, liền nghe đối phương nói:

"Từ lúc nãy tới giờ, lời ngươi nói, ngoài những thứ liên quan đến sở thích của Lăng Dạ ra, ta không tin một chữ nào."

Nàng giơ tay chặn lời Diệp Vô Ưu định nói, tiếp tục: "Không cần vội giải thích. Ta nghĩ ngươi cũng không biết, khi ngươi nhắc đến 'Lăng Dạ', biểu tình của ngươi ôn nhu đến mức nào. Cũng không biết rằng, kỳ thật ngươi không giỏi nói dối."

"Lăng Dạ và ngươi từng là đạo lữ, điểm này ngươi sẽ không phản bác chứ."

"Hải Dương thành khi đó, thái độ của ngươi đối với phượng huyết ngọc trâm, đối với Chu gia, rõ ràng khác thường. Đêm ấy, hắc y tu sĩ nói ngươi năm trăm năm trước từng ở Hải Dương thành, lại có liên hệ với Chu gia."

"Nữ tu mặc hồng y thì không ít, nhưng có thể thỏa mãn tất cả những điều kiện trên, chỉ có mình ngươi. Những điều này cũng không khó đoán."

Diệp Văn Khanh nhìn dáng vẻ khí định thần nhàn, đầy tự tin của nàng, trong mắt thoáng hiện một tia hoài niệm. Nàng nhớ lần đầu gặp Lăng Dạ, đối phương cũng là bộ dáng thong dong, nắm chắc thắng lợi như vậy.

Ngược lại, sau này rất hiếm thấy hắn như thế.

"Ngươi đã sớm nghi ngờ rồi, đúng không?" Diệp Văn Khanh nói.

Sở Lăng Hàm đáp: "Ngày đó ta cự tuyệt Hồng Du, ngươi lại mở miệng muốn giúp nàng, vì phượng huyết ngọc trâm kia. Chính từ lúc ấy, ta đã cảm thấy không đúng."

"Quả nhiên không gạt được ngươi." Diệp Văn Khanh mím môi, nở một nụ cười nhạt, "Vậy bây giờ ngươi muốn nói gì? Kỳ thật ngươi hoàn toàn có thể giả vờ như không biết gì."

Lúc này Diệp Văn Khanh không giống "Diệp Vô Ưu", cũng không giống phượng chủ, mà dường như càng giống chính nàng.

"Ta làm không được." Sở Lăng Hàm dứt khoát nói, "Nhiều 'điểm đáng ngờ' như vậy, coi như không thấy thật sự rất khó."

Vạch trần chuyện Diệp Vô Ưu che giấu, đối với Sở Lăng Hàm mà nói cũng không hề nhẹ nhàng. Nàng nhìn Diệp Vô Ưu, trong lòng nhất thời không biết nên nói gì.

Bởi vì trong kế hoạch ứng phó tình huống đột phát của nàng, vốn không có bước này. Lúc này Sở Lăng Hàm thật sự muốn đánh cho bản thân khi độ kiếp một trận. Rõ ràng là đi làm chính sự, kết quả lại dây dưa vào phong hoa tuyết nguyệt.

Thảm hơn nữa là, hiện tại nàng căn bản không nhớ những chuyện phong hoa tuyết nguyệt ấy, khiến nàng không biết nên đối diện với Diệp Vô Ưu thế nào.

Sở Lăng Hàm nhìn Diệp Vô Ưu đang chờ mình mở miệng, nghiêm túc nói: "Xin lỗi, ta cái gì cũng không nhớ."

Ngay cả đạo lữ của mình cũng quên, chuyện như vậy đặt lên ai, e rằng đều muốn đoạn tuyệt.

Nhưng Diệp Vô Ưu chỉ trầm mặc một lát, rồi nói với nàng: "Không sao, chuyện này không trách ngươi. Ngươi độ kiếp bị thương nặng như vậy, chủ yếu là vì ta."

Sở Lăng Hàm nói: "Đây chính là nguyên nhân ngươi vừa rồi che giấu."

"Chỉ là cảm thấy, nếu đã quên, vậy không nhớ lại cũng tốt." Diệp Văn Khanh không biết nghĩ tới điều gì, giữa mày lộ ra vài phần u uất cùng bi thương.

"Ngươi đang áy náy?"

"Vì sao phải áy náy? Dù ta không nhớ những chuyện đó, nhưng 'Lăng Dạ' đã làm những gì đều là do hắn cam tâm tình nguyện. Nếu là vì ngươi, vậy hắn nhất định vui vẻ chịu đựng." Sở Lăng Hàm gần như không cần nghĩ đã nói ra.

Nàng không thể chịu được khi thấy Diệp Vô Ưu như vậy.

Diệp Văn Khanh kinh ngạc nhìn nàng: "Ngươi thật sự nghĩ như vậy?"

Sở Lăng Hàm cong cong khóe miệng: "Đương nhiên."

Nàng nghĩ, từ lúc gặp Diệp Vô Ưu, nàng đã luôn có cảm giác quen thuộc. Việc tìm Diệp Vô Ưu làm yểm hộ, cũng không thoát khỏi cảm giác quen thuộc ấy.

Diệp Vô Ưu trong lòng nàng là khác biệt. Thật ra có rất nhiều dấu hiệu đã nói rõ điều đó, chỉ là nàng không muốn tiếp nhận suy đoán kia.

Vì vậy thà rằng tin rằng là bạn tốt, cũng không muốn nghĩ mình và Diệp Vô Ưu từng có quan hệ thân mật đến vậy.

Không ngờ cuối cùng... Chỉ là có một điểm khiến Sở Lăng Hàm cảm thấy kỳ quái. Nàng và Diệp Vô Ưu ở bên nhau, hẳn là với thân phận nam tu, điểm này gần như có thể xác định.

Ở Sơn Hải Hỗn Nguyên giới, nàng tuyệt đối không thể bại lộ điều này, nếu không đã sớm chết từ lâu.

Diệp Văn Khanh nhìn Sở Lăng Hàn trước mặt. Dù biết hắn là Lăng Dạ, nhưng lại là Lăng Dạ không có ký ức, nàng nhíu mày... thật sự không biết nên chung sống với đối phương thế nào.

"Lăng Dạ rất tốt, hắn vì ta mà... đó từng là tiếc nuối lớn nhất của ta. Nay biết hắn là hóa thân độ kiếp của ngươi, ngược lại cũng không còn đau khổ như vậy."

Giọng nói của Diệp Vô Ưu nghe rất xa lạ, khiến Sở Lăng Hàm cảm thấy không được tự nhiên. Rõ ràng đã nói rõ mọi chuyện, vì sao đối phương lại như đang lùi về sau?

Nàng nói: "Ở trước mặt ta, ngươi có thể giống như khi ở trước mặt Lăng Dạ. Hắn đối với ngươi thế nào, ta cũng sẽ đối với ngươi như thế."

"Hắn là ngươi, nhưng ngươi không phải hắn."

"Vì ta không nhớ sao? Nhưng ngươi biết chúng ta là cùng một người."

"Ta biết, nhưng không cần thiết."

"Ngươi đang tức giận." Sở Lăng Hàm khẳng định.

Diệp Văn Khanh nói: "Không có."

Sở Lăng Hàm lắc đầu: "Trực giác của ta nói với ta rằng ngươi đang tức giận. Ngươi đừng hiểu lầm lời ta nói. Ta hy vọng có thể bù đắp cho ngươi, nhưng đó là vì ta tự nguyện."

Nàng do dự một chút, vẫn nói tiếp: "Từ lúc gặp ngươi, ta đã cảm thấy quen thuộc."

Không chỉ vậy, nghiêm túc mà nói, còn có chút hảo cảm.

Chỉ là chuyện có hảo cảm này, Sở Lăng Hàm thật sự nói không nên lời.

Diệp Văn Khanh nhìn dáng vẻ nghiêm chỉnh của nàng, cảm thấy thú vị, giọng nói mang theo vài phần nghiền ngẫm: "Vậy ngươi hy vọng ta coi ngươi là Lăng Dạ? Hay là ngươi muốn giống như Lăng Dạ, cùng ta kết làm đạo lữ?"

Hai câu hỏi này đều là bẫy. Sở Lăng Hàm nhất thời không biết trả lời cái nào.

- Nàng có thể lấy kinh nghiệm kiếp trước ra thề, đây tuyệt đối là một câu hỏi chí mạng.

Vấn đề đã đặt ra, vậy rốt cuộc nên trả lời thế nào đây?

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

【 Trong mắt mọi người, phượng chủ: Lãnh khốc vô tình, không có ái tính, quả thực không phải người. 】
【 Trong mắt Sở Lăng Hàm, phượng chủ: Muốn hôn hôn, muốn ôm ôm, muốn nâng lên cao cao, tức phụ của ta vừa đáng yêu vừa tri kỷ. 】
【 Trong mắt mọi người, Lăng Khư Quân: Thanh lãnh vô tình, đoan chính cẩn thận, không yêu ai. 】
【 Trong mắt Diệp Văn Khanh, Lăng Khư Quân: Tản mạn vô lại, quấn người, rất ôn nhu, rất yêu nàng. 】
【 ps: Có nữ nhân không chỉ song tiêu, ở trước mặt người trong người ngoài còn có hai bộ mặt nha. 】

------

Cảm tạ đầu ra hoả tiễn tiểu thiên sứ: Lá rụng gì phiên 1 cái;
Cảm tạ đầu ra địa lôi tiểu thiên sứ: Q, Máu Đào Kiếm Độ Kiếp, Niên Hoa 1 cái;
Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Máu Đào Kiếm Độ Kiếp 23 bình; Ngọc, Thời Gian の せい 2 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!

Trước Tiếp