Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh

Chương 26

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sở Lăng Hàm nghe hỏi mình tới làm gì, trong lòng thầm mắng tiểu sư muội không đáng tin, tổng không thể nói mình tới để nấu cơm.

Ai biết hôm nay nàng nói ra một câu như vậy, sau này sẽ bị truyền thành thế nào, lỡ như phá hỏng hình tượng bề ngoài mà nàng duy trì bấy lâu... vậy thì thật phiền phức.

Quân Linh từ phía sau sư huynh nhảy ra, vẫy vẫy tay với những người trước mặt: "Vô Ưu tỷ tỷ muốn nếm thử đồ ăn sư huynh ta làm, các ngươi không cần hầu hạ ở đây nữa, đều lui xuống đi."

"Lưu lại một người nhóm lửa là được."

Việc Sở Lăng Hàm biết nấu ăn, ngoài mấy người thân cận ra thì không ai biết. Vì vậy sau khi Quân Linh nói xong, các đệ tử có mặt đều không khống chế được biểu tình, lộ ra vẻ kinh ngạc.

-- Lăng Khư Quân vậy mà biết nấu ăn?
-- Lăng Khư Quân vậy mà vì Phượng tộc Tả vũ quân tự mình xuống bếp!
-- Lăng Khư Quân nhất định rất thích Phượng tộc Tả vũ quân!
-- Tu vi cao thâm, thân phận tôn quý như Lăng Khư Quân lại chịu rửa tay làm canh thang, thật khiến người ta hâm mộ Tả vũ quân.

Kim đầu bếp không hổ là tu sĩ Kim Đan, từng trải phong ba, nghe Quân Linh nói chỉ sững sờ trong nháy mắt liền lấy lại tinh thần.

"Hóa ra là vậy, chúng ta sẽ không quấy rầy ngài." Kim đầu bếp nói, liếc nhìn ngoại môn đệ tử xung quanh, "Mọi người đều lui xuống đi, người phụ trách nhóm lửa ở lại."

Đứng ở cuối đám người, Lưu Ly vóc dáng nhỏ nhắn nghe kim đầu bếp nói xong, không biết là kinh hỉ hay kinh hãi. Nhóm lửa? Vậy chẳng phải là nói mình sao? Mình phải ở lại?

Toàn bộ ngoại môn đệ tử trong lòng đều ghen tị hâm mộ, thầm nghĩ sao người được ở lại lại không phải mình.

Nhưng cho dù họ có muốn ở lại cũng không dám, Quân Linh đã lên tiếng, bọn họ dù không cam lòng cũng chỉ có thể theo kim đầu bếp rời đi.

Trong chốc lát, đại viện phòng bếp trở nên vắng lặng.

Sở Lăng Hàm bọn họ nhìn đứa trẻ đứng cách mấy bước, biểu tình mỗi người mỗi khác.

Sở Lăng Hàm cảm nhận được trên người đứa nhỏ có yêu khí, trong lòng hơi ngạc nhiên, hóa ra là Yêu tộc? Vài tháng trước môn phái dường như đúng là có thu nhận một nửa yêu.

Yêu khí trên người rất mỏng, hẳn là nửa yêu không thể biến về nguyên hình, khó trách lúc nãy lẫn với các đệ tử khác cũng không dễ phát hiện.

Chỉ là Sở Lăng Hàm có chút kỳ quái, trên Vọng Trần Phong của mình sao lại có một đứa trẻ? Nàng nghiêng đầu nhìn Hành Thu, người là do tiểu sư đệ phái tới, chắc hẳn không sai.

Hành Thu bị tam sư huynh nhìn, trong lòng cũng buồn bực, hắn cũng không biết vì sao Vọng Trần Phong lại an bài một đứa trẻ tới đây.

Lưu Ly đứng yên tại chỗ, không biết nên nói gì. Bị những người thân phận tôn quý trước mặt nhìn chằm chằm, nàng cảm thấy hơi căng thẳng.

Diệp Văn Khanh chú ý tới đứa trẻ trước mặt dường như là vũ tộc, chỉ là yêu khí quá mỏng, bề ngoài cũng không thấy đặc trưng của vũ tộc, nên không dám khẳng định.

Đang lúc nàng định lên tiếng, Quân Linh đứng bên cạnh đột nhiên kinh ngạc nói: "Sư huynh, Vọng Trần Phong của ngươi sao lại có cả tiểu hài tử thế này, lại còn bẩn thỉu như mèo hoa."

Quả thật giống mèo hoa, trên mặt dính mấy vệt bùn đất, quần áo xám ướt sũng chỗ đậm chỗ nhạt, giày dưới chân cũng dính không ít bùn.

Lưu Ly nghe thấy mình bị nhắc đến, theo bản năng nắm chặt vạt áo, nghĩ rằng có lẽ nên hành lễ trước rồi tự giới thiệu.

"Quân Linh." Sở Lăng Hàm thấy đứa nhỏ có chút khẩn trương, gọi sư muội một tiếng, "Ngươi đi bảo quản sự vừa rồi đổi người khác tới, đây vẫn chỉ là một đứa trẻ."

Tu vi Luyện Khí tầng ba, khống hỏa được bao lâu chứ, quả thực là hồ đồ. Lại còn là trẻ con, lỡ làm tổn thương căn cơ thì sao.

"Nga." Quân Linh ngoan ngoãn gật đầu, định đi tìm người.

Lưu Ly vừa nghe nói muốn đổi mình đi, đang định quỳ xuống hành lễ thì chân loạng choạng, trực tiếp ngã về phía trước, hai đầu gối chạm đất, vừa vặn quỳ trước mặt Lăng Khư Quân.

Mọi người đều bị sự việc đột ngột này làm cho giật mình.

Nhìn đứa trẻ trước mặt, ai cũng không biết nên nói gì, cuối cùng Lộ Dật bước ra hòa giải: "Sư đệ, đã nói là đừng nghiêm túc như vậy rồi, ngươi xem dọa đứa nhỏ thế này."

Sở Lăng Hàm cảm thấy mình thật oan uổng, nàng có làm gì đâu, sao lại thành ra dọa trẻ con.

Lưu Ly không kịp đứng dậy, vội vàng ngẩng đầu nhìn Lăng Khư Quân, hoảng hốt nói: "Ta có thể nhóm lửa, có thể đừng đổi ta đi không."

"Ta thật sự có thể, rất lợi hại."

Giọng trẻ con cùng vẻ mặt cố gắng khẳng định khiến mọi người đều sững sờ.

Sở Lăng Hàm nhìn không rõ mặt mũi đứa trẻ, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là trẻ con, để quỳ trên đất thế này thì ra sao.

"Đứng lên rồi nói."

Lưu Ly nghe Lăng Khư Quân nói, như mới nhận ra tư thế của mình, vội vàng tay chân luống cuống bò dậy.

Quân Linh đứng bên cạnh ghé tai Diệp Vô Ưu thì thầm: "Sư huynh hình như dọa đứa nhỏ này rồi, Vô Ưu tỷ đừng để ý, sư huynh vốn là vậy, không cố ý đâu, kỳ thực sư huynh rất tốt."

Nghe rõ mồn một, Sở Lăng Hàm thật sự cảm tạ lòng tốt giải thích của sư muội.

Lúc này, Lưu Ly cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, lại dám nói với Lăng Khư Quân: "Lăng Khư Quân, ngươi có thể cho ta thử không."

Nàng biết nếu bị đổi đi, nhất định sẽ bị đá khỏi Vọng Trần Phong, Lưu Ly thật sự không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

"Sư huynh, còn cần ta đi gọi người không?" Quân Linh đứng một bên xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Sở Lăng Hàm nhìn đôi mắt chăm chú mang theo chờ đợi kia, không hiểu sao sinh ra cảm giác quen thuộc. Sau đó lại cảm thấy mình nghĩ nhiều, hôm nay nàng cũng chỉ là lần đầu gặp đứa trẻ này.

"Để nàng thử xem đi."

Lưu Ly nghe xong, trên mặt không tự chủ lộ ra nụ cười: "Cảm tạ Lăng Khư Quân, ta nhất định sẽ làm tốt."

"Ừ." Sở Lăng Hàm lướt qua tiểu nha đầu đi lên trước, lúc đi ngang qua lại đột nhiên nói một câu: "Đi rửa sạch sẽ đi."

Bộ dạng bẩn thỉu thật chướng mắt.

Lưu Ly sững người trong chốc lát, rồi đột nhiên đỏ mặt, nhớ ra mình hình như đúng là hơi bẩn. Tuy không nhìn thấy dung mạo Lăng Khư Quân, nhưng giọng nói rất dễ nghe, con người dường như cũng rất tốt.

Không hiểu sao nàng lại có chút thân cận với Lăng Khư Quân, Lưu Ly nghĩ có lẽ vì đều là Yêu tộc? Nàng nhìn Phượng tộc Tả vũ quân cũng cảm thấy quen thuộc, chắc vì khó có dịp thấy đồng loại Yêu tộc.

Mình hẳn cũng tính là vũ tộc nhỉ? Lông tơ trên tay giống lông chim, đều nói vũ tộc quy về phượng, hoàng quản hạt, vũ tộc trời sinh thân cận Phượng tộc cùng hoàng tộc.

Diệp Văn Khanh bước chậm lại một chút, nhìn tiểu nha đầu đang ngẩn người, hỏi: "Ngươi là vũ tộc?"

Lưu Ly nhìn hồng y tỷ tỷ hơi cúi đầu nói chuyện với mình, có chút thụ sủng nhược kinh: "Ta thật ra cũng không biết có phải hay không, có lẽ là vậy."

Ngay cả mình thuộc tộc nào cũng không rõ, Diệp Văn Khanh cũng không biết nên nói gì.

"Ta thực ra là nửa yêu, cho nên cũng không biết nguyên hình của mình là gì." Lưu Ly theo bản năng cảm thấy Tả vũ quân không có ác ý với mình, lá gan cũng lớn thêm một chút.

"Ngài có thể giúp ta nhìn xem sao?"

Nửa yêu...... Khó trách yêu khí trên người nàng lại nhạt như vậy. Diệp Văn Khanh trong lòng hiểu ra đồng thời, lại sinh ra một chút khó tả mất mát. Nguyên lai là nửa yêu, vậy thì vô luận thế nào cũng không nên là như thế này.

Nàng vẫn luôn chú ý Tả vũ quân Lưu Ly, cũng nhìn thấy trong mắt nàng chợt lóe rồi biến mất thất vọng cùng khổ sở, chẳng lẽ là chính mình vừa rồi nói sai lời?

Diệp Văn Khanh lấy lại tinh thần, nói: "Để ta nhìn xem."

Lưu Ly trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng hiểu có vài việc không phải mình có thể biết, liền vén tay áo, đem cánh tay duỗi đến trước mặt Tả vũ quân.

"Ngài xem."

Diệp Văn Khanh giơ tay phất qua cánh tay kia, nơi lộ ra lớp lông chim tinh tế, bạch sắc cùng đỏ nhạt giao thoa, trong mắt nàng không khỏi lộ ra mấy phần kinh ngạc.

"Là vũ tộc không sai, hẳn là bạch khổng tước." Nói tới đây, nàng lại đánh giá hài tử đứng trước mặt.

Khổng tước nhất tộc xưa nay sinh sống tại Nam Vực, cả tộc tâm cao khí ngạo. Dù sao trong toàn bộ vũ tộc, bọn họ là tồn tại gần nhất với phượng cùng hoàng, có đủ tư bản để kiêu ngạo.

Khổng tước phân làm ba sắc: bạch, lam, lục, trong đó lấy bạch khổng tước vi tôn.

Cũng chính vì vậy, Diệp Văn Khanh càng thêm không hiểu, vì sao lại xuất hiện một bạch khổng tước hỗn huyết nửa yêu.

"Bạch khổng tước...... Là bộ dáng thế nào?" Lưu Ly tò mò hỏi.

Đứng nơi cửa phòng bếp có bốn người, nhìn về phía phía sau đang nói chuyện với tiểu nha đầu kia, Diệp Vô Ưu cùng nàng đối thoại không sót một câu nào đều lọt vào tai bọn họ.

"Vô Ưu tỷ sau này nhất định sẽ là vị hảo mẫu thân, nhìn nàng đối với hài tử ôn nhu biết bao." Quân Linh vừa nói vừa liếc sang Sở sư huynh bên cạnh, "Sư huynh vận khí quả thực không tệ."

Sở Lăng Hàm: Nói qua nói lại, nhìn ta làm gì? Hơn nữa vì sao lại nói vận khí của ta không tệ?

"Ta nhớ trước đây Vô Ưu tỷ huyết mạch chưa từng phản tổ, là vũ tộc khổng tước nhất mạch? Hình như cũng là bạch khổng tước?" Hành Thu đứng bên cạnh nói, "Không ngờ đứa nhỏ này lại là khổng tước nhất tộc hỗn huyết."

Lộ Dật nói: "Cho dù là nửa yêu, tu vi của đứa nhỏ này cũng yếu quá."

Sở Lăng Hàm nghe các nàng mỗi người một câu, phất tay áo xoay người đi thẳng vào phòng bếp, lười nghe tiếp.

"Ai, sư huynh sao lại đi rồi, chờ ta với." Quân Linh kêu lên, rồi quay sang Diệp Vô Ưu nói: "Vô Ưu tỷ, ngươi mau qua đây, sư huynh còn chưa biết ngươi thích ăn món gì đâu."

Diệp Văn Khanh nghe tiếng nhìn qua, hơi gật đầu, nói: "Liền tới."

"Ngươi không có truyền thừa ký ức, đúng không?" Diệp Văn Khanh hỏi hài tử trước mặt.

Thấy tiểu nha đầu gật đầu, nàng thầm nghĩ mẫu thân đứa nhỏ này rốt cuộc hồ đồ đến mức nào, ngay cả truyền thừa cũng quên lưu lại.

Diệp Văn Khanh trầm tư chốc lát, lấy ra một khối ngọc giản, dùng thần thức đảo qua, đem một bộ công pháp luyện hóa huyết mạch khắc vào trong đó.

Sau đó nàng đưa ngọc giản ra.

"Yêu tộc truyền thừa vốn tiềm tàng trong huyết mạch. Đây là công pháp luyện hóa huyết mạch, chờ ngươi tu luyện đến tầng thứ ba, tự nhiên sẽ thức tỉnh truyền thừa ký ức, đến lúc đó ngươi sẽ biết bạch khổng tước trông như thế nào."

"Thứ này cho ta sao?" Lưu Ly không vươn tay nhận, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và không dám tin, "Vì sao ngài lại đối với ta tốt như vậy?"

Diệp Văn Khanh không ngờ nàng lại không nhận, nghĩ nghĩ rồi nói: "Cầm đi, coi như ta thay mẫu thân ngươi đưa cho."

Lưu Ly kinh hãi: "Ngài quen biết mẫu thân ta?"

Diệp Văn Khanh bị hỏi sững lại, nàng nào quen biết mẫu thân nha đầu này, chỉ đành nói: "Ta từng là bạch khổng tước, coi như chiếu cố hậu bối thôi."

"Thì ra là vậy." Đôi mắt Lưu Ly sáng lên, nàng nhận lấy ngọc giản, trịnh trọng nói lời cảm tạ với Tả vũ quân, "Cảm ơn ngài, ta nhất định sẽ cố gắng sớm ngày luyện hóa huyết mạch."

"Ân." Diệp Văn Khanh gật đầu, từ tay áo lấy ra khăn lụa, nhẹ nhàng lau mặt nàng, dưới khăn che mặt, khóe môi bất giác nhếch lên một độ cong.

"Đi rửa mặt đi, nữ hài tử vẫn nên sạch sẽ một chút mới đáng yêu."

Lưu Ly cảm nhận được động tác nhẹ nhàng trên mặt, cả người ngây ra.

Nàng nhìn Tả vũ quân cúi người, ánh mắt ôn hòa nhìn mình, trên người mang theo hương thơm dễ chịu, trong lòng Lưu Ly nghĩ, mẫu thân trong tưởng tượng của nàng chắc cũng là như thế này.

Khi hoàn hồn, nàng nắm chặt ngọc giản cùng khăn lụa trong tay, không khỏi cười rộ lên.

Ân, phải nhanh chóng rửa sạch sẽ mới được.

Trong phòng bếp.

Diệp Văn Khanh vừa bước vào, liền thấy thanh niên mặc cẩm sam màu bạc vén tay áo, cầm dao phay nhẹ nhàng thái rau thành sợi.

Ngoài dự liệu, Sở Lăng Hàn đứng trong phòng bếp không hề lạc lõng, ngược lại còn mang theo vài phần hài hòa.

Quân Linh cầm một quả cà chua, tùy tiện rửa qua liền cắn một miếng, thấy nàng tiến vào liền vội vẫy tay.

"Vô Ưu tỷ, ngươi nói chuyện xong với tiểu nha đầu rồi?"

Sở Lăng Hàm ngước mắt nhìn Diệp Vô Ưu một cái, rồi cúi đầu tiếp tục thái thịt, linh thú thịt đã được chia sẵn, dưới tay nàng nhanh chóng biến thành từng khối nhỏ.

Diệp Văn Khanh nói: "Không ngờ lại gặp vũ tộc ấu tể ở đây, có chút ngoài ý muốn nên nói thêm vài câu."

"Nhìn Vô Ưu tỷ ở chung với hài tử, không biết còn tưởng rằng ngươi từng làm nương, chăm sóc hài tử rồi cơ." Quân Linh nghiêng đầu, nhớ lại cảnh vừa rồi, cười hì hì nói.

Diệp Văn Khanh biết Quân Linh chỉ nói vô tâm, nhưng trong lòng nàng lại nhớ tới đứa trẻ không thể tự tay nuôi nấng, bất giác trầm mặc một chút.

Quân Linh không được đáp lại cũng không để ý, quay sang Sở sư huynh nói: "Vô Ưu tỷ thích ăn gì? Khẩu vị nặng hay thanh đạm? Thích ngọt hay mặn? Ăn được cay không?"

Thấy sư huynh vẫn không nói một lời, Quân Linh tức đến nghẹn.

"Sư huynh đừng chỉ lo nấu ăn, cũng nên hỏi Vô Ưu tỷ chứ."

Nàng kéo Diệp Vô Ưu đến cạnh sư huynh, nói: "Vô Ưu tỷ nhìn mấy thứ này đi, có món nào không thích thì bảo sư huynh đừng làm."

Sở Lăng Hàm nhìn Diệp Vô Ưu đứng trước mặt, cảm thấy không thể im lặng mãi, liền thuận lời Quân Linh nói: "Ta làm món thanh đạm, ngươi thấy thế nào?"

Không hiểu vì sao, nàng lại buột miệng nói như vậy.

Diệp Văn Khanh nhìn nàng, đáp: "Ta muốn ăn cay, ngươi làm được không?"

Quân Linh thấy hai người bắt đầu trao đổi, hài lòng rút lui, chạy sang một bên cùng Lộ Dật và Hành Thu.

Sở sư huynh phụ trách nấu ăn, Lộ Dật và Hành Thu lo trang trí, Quân Linh thì bày trái cây.

Quân Linh bày cách âm trận, cười tươi nhìn hai người bên kia: "Các ngươi xem, Sở sư huynh đứng cùng Vô Ưu tỷ có phải rất xứng không?"

Lộ Dật đang khắc hoa củ cải, nghe vậy ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Lăng Hàn và Diệp Vô Ưu nói chuyện hòa hợp.

"Sư đệ ánh mắt từ trước tới nay không tệ."

"Sư huynh nói đúng." Hành Thu gật đầu.

Ngoài cửa, Lưu Ly rửa mặt xong chạy vào, không dám quấy rầy hai người đang nói chuyện, liền vội chạy tới bệ bếp nhìn lửa.

Quân Linh cười nói: "Tiểu nha đầu này rửa sạch trông càng xinh, đúng là mỹ nhân phôi."

Lộ Dật chỉ kịp liếc thoáng qua, mơ hồ cảm thấy quen mắt. Khi muốn nhìn kỹ, chỉ còn thấy bóng dáng cúi đầu nhóm lửa phía sau bệ bếp.

Lộ Dật tự nhủ hẳn là mình nhìn nhầm, nếu không sao lại thấy tiểu nha đầu giống sư đệ lúc nhỏ. Nghĩ vậy, hắn cúi đầu tiếp tục khắc hoa.

......

"Ngươi muốn ăn cay?" Sở Lăng Hàm kinh ngạc, nàng không ngờ Diệp Vô Ưu lại nói vậy.

"Không được sao?" Diệp Văn Khanh nhướng mày, cố ý hỏi.

"Không, ngươi muốn ăn thì đương nhiên được, không cần cho nhiều đúng không?" Sở Lăng Hàm cúi đầu, đặt đồ ăn đã thái vào đĩa.

Diệp Văn Khanh tâm tình tốt hơn chút, gật đầu: "Ân."

Năm đó nàng vào bếp, vì chiều khẩu vị thanh đạm không ăn cay của Lăng Dạ, hiếm khi nấu theo ý mình. Dù sao học nấu ăn cũng là vì Lăng Dạ, nàng ăn hay không cũng chẳng quan trọng.

"Cái này, cái này, còn cái này." Diệp Văn Khanh chỉ vào nguyên liệu bên cạnh, nhiều thứ còn đang ngâm trong linh tuyền thủy, "Ta muốn ăn mấy thứ này."

Toàn bộ đều là hải sản.

Thanh Châu cách biển xa, những hải sản này đều vận chuyển từ bờ biển tới, không chỉ khó bắt, mà chi phí dùng Truyền Tống Trận cũng khiến ít người gánh nổi.

Yêu thú khác với Yêu tộc, linh trí chưa khai, chỉ biết bản năng hấp thụ linh khí. Số lượng yêu thú cộng lại gấp đôi Nhân tộc và Yêu tộc, nếu không vì không có linh trí, thì Sơn Hải Hỗn Nguyên giới ai thống trị còn chưa biết.

Sở Lăng Hàm cầm ớt cay, dùng dao phay đập nhẹ rồi băm nhỏ.

Mùi cay khiến mũi nàng ngứa, suýt hắt hơi, nàng vội dùng linh lực phong bế khứu giác. Nhưng đôi mắt thì không che được, băm thêm vài quả ớt, mắt nàng đã đỏ lên.

-- Trời mới biết nàng chịu không nổi ớt cay thế nào, chỉ cần một chút cũng đủ khiến mặt đỏ bừng, vậy mà giờ còn phải nấu món cay.

Nếu không vì hình tượng, nàng đã sớm thừa nhận mình không ăn cay, nàng thậm chí hoài nghi Diệp Vô Ưu có phải cố ý trêu mình. Nhưng nghĩ lại, nàng cũng chẳng có lý do gì.

Diệp Văn Khanh đứng bên cạnh, thấy đôi mắt trong trẻo của Sở Lăng Hàm đỏ lên vì bị k*ch th*ch, tay trong tay áo động đậy, cuối cùng vẫn không nỡ làm ngơ.

Cái tật cậy mạnh này quả nhiên là bẩm sinh, tính tình chẳng khác gì trước kia, thừa nhận không chịu được cay khó vậy sao?

Nàng định mở miệng bảo Sở Lăng Hàn dừng lại, nhưng lại nhớ ra người trước mắt chẳng biết gì về quá khứ, không nhớ nàng, cũng không biết mình từng có hài tử.

Diệp Văn Khanh mím môi, nghĩ nếu hắn muốn cậy mạnh, vậy cứ để hắn cậy mạnh.

Sở Lăng Hàn thấy góc áo đỏ khẽ lay, ngẩng đầu liền thấy bóng Diệp Vô Ưu rời đi, nàng cúi đầu, dùng dao nện mạnh lên tỏi.

Vì sao lại thấy chua xót như vậy?

Bên bệ bếp.

Lưu Ly đang thêm củi, trên bếp nước sôi sùng sục.

Nàng chợt phát hiện có người ngồi xuống bên cạnh, mùi hương quen thuộc khiến mắt nàng sáng lên, là Tả vũ quân.

"Ngài sao lại tới đây? Có chuyện gì sao? Ở đây dễ làm bẩn y phục của ngài." Lưu Ly cẩn thận hơn, sợ khói bụi bay lên.

"Không cần lo." Diệp Văn Khanh nói.

Không nói vũ tộc vốn khoan dung với ấu tể, nhìn tiểu cô nương trước mắt, Diệp Văn Khanh nghĩ, nếu năm đó hài tử của nàng thuận lợi sinh ra, cũng đã lớn chừng này.

Yêu tộc ba trăm tuổi thành niên, mấy năm đầu lớn nhanh như Nhân tộc, sau đó mười năm mới bằng Nhân tộc một tuổi, càng về sau càng chậm, cuối cùng năm năm mới giống Nhân tộc.

"Nga." Lưu Ly gật đầu.

Không hiểu vì sao, nàng cảm thấy Tả vũ quân hiện tại không muốn nói chuyện, liền an tĩnh ngồi, tránh quấy rầy.

Diệp Văn Khanh nhìn về phía Sở Lăng Hàn, nàng có thể khẳng định Lăng Dạ chính là hắn, nhưng hắn lại chẳng nhớ gì.

Những chuyện nàng nói, hắn sẽ tin được bao nhiêu? Nếu đổi vị trí, chính nàng cũng chưa chắc tin.

Nàng có nên tiếp tục dính dáng tới hắn, khi hắn chẳng nhớ gì? Trong lòng Diệp Văn Khanh rối bời. Nàng từng nghĩ Sở Lăng Hàn đã chết, chỉ mong nuôi lớn hài tử.

Nhưng vì Phượng tộc nội loạn, hài tử chưa phá xác đã biến mất.

Khi ấy nàng vừa hối hận vừa day dứt, cũng cảm thấy có lỗi với Lăng Dạ, đó là đứa trẻ duy nhất hắn để lại, cũng là sợi dây cuối cùng giữa họ.

Sở Lăng Hàm bưng đĩa đồ ăn đã chuẩn bị, đi tới bệ bếp xào rau, liền thấy phía sau bệ bếp ngồi một lớn một nhỏ.

Một người mang khăn che mặt, ánh mắt mất tiêu cự rõ ràng đang thất thần. Một người chậm rãi thêm củi, thần sắc phiêu hốt.

Không hiểu sao, Sở Lăng Hàm thấy hai người này có chút giống nhau, cảm giác khá thú vị.

Các nàng dường như không nhận ra nàng đến, khóe môi Sở Lăng Hàm cong lên, phất tay, nước trong nồi hóa thành dòng chảy rơi vào thùng gỗ bên cạnh.

Tiếng nước khiến Lưu Ly và Diệp Văn Khanh giật mình.

Sở Lăng Hàm nói: "Hạ lửa xuống ba phần."

Lưu Ly nghe vậy, theo bản năng ngồi thẳng, giảm lửa nhỏ hơn.

Diệp Văn Khanh chú ý điều này, nhìn Sở Lăng Hàn làm hài tử sợ, mày khẽ nhíu.

Sở Lăng Hàm không nhận ra, thấy lửa yếu đi, liền múc dầu vào nồi, chờ dầu nóng thì cho gừng tỏi vào xào.

"Nơi này khói dầu nặng, Vô Ưu, nếu ngươi không quen, chi bằng ra ngoài đi dạo một lát." Sở Lăng Hàm cảm giác có ánh mắt đang nhìn mình, nàng ngẩng đầu liếc về phía Diệp Vô Ưu, nhẹ giọng nói.

"Ta không sao."

Thôi vậy, đã không chịu đi thì thôi, Sở Lăng Hàm thầm nghĩ trong lòng.

Lửa lớn hay nhỏ đối với mùi vị món ăn vô cùng quan trọng, tiếp đó trong những lời phân phó như "Hỏa đại một thành", "Tiểu tam thành", "Trung hỏa" các loại của nàng, Lưu Ly không ngừng điều chỉnh ngọn lửa.

Từ lúc ban đầu còn có thể ung dung ứng phó, về sau lại càng lúc càng khó khăn, liên tục nghe yêu cầu tăng giảm lửa lớn nhỏ, quả thực là một thử thách không nhỏ đối với nàng.

Sở Lăng Hàm lại không chú ý đến điều này, lúc này toàn bộ tâm tư của nàng đều đặt trong nồi, chăm chú đến cực điểm.

Diệp Văn Khanh thấy vậy, đưa tay khẽ chạm nhẹ cổ tay hài tử bên cạnh, môi đỏ hé mở, nhẹ giọng nói: "Mấu chốt của việc khống chế ngọn lửa nằm ở linh lực phát ra. Ngươi tuy khống chế linh lực rất chuẩn xác, nhưng quá mức tiết kiệm linh lực ngược lại sẽ khiến kinh mạch chịu thêm gánh nặng."

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Huyết mạch cảm ứng chuyện này đã được nhắc tới trước đó nha
Long tộc chính là phượng chủ phong rớt, Phượng tộc chính là vai ác làm (:з" ) cho nên chương trước không nhận ra, mọi người yên tâm, tương nhận sẽ không lâu lắm ~~~
----
Cảm tạ đầu ra địa lôi tiểu thiên sứ: Mặc Minh Kỳ Diệu, Kelly, Hoa Khai Hỏa Bờ Đối Diện, v1 mười ba 1 cái;
Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Không Thấy Si Nhân Tâm 32 bình; v1 mười ba 16 bình; Tỉnh Mộng Du, Vọng 6 bình; Ngày Mùa Hè Băng Phấn 5 bình; Hàn Tự 2 bình;

Trước Tiếp