Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh

Chương 164: PN20

Trước Tiếp

Chương 164 phiên ngoại hai mươi

Ma chủ đến phóng, tự nhiên không ai dám chậm trễ.

Ở khiển người đi bẩm báo Diệp Văn Khanh đồng thời, đem các nàng mời vào đãi khách phòng khách, dâng lên nước trà điểm tâm trái cây chiêu đãi.

Cố Y cùng Ứng Thanh Nguyệt ngồi xuống, nàng nâng chén trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Không bao lâu, tiếng bước chân vang lên.

Nàng buông chén trà, ngẩng đầu nhìn qua, lọt vào tầm mắt không phải sư đệ thì còn có thể là ai. Kinh hỉ trong chốc lát tràn ngập trong mắt Cố Y, tuy dọc đường đi nàng cơ bản đã có thể khẳng định tin tức là thật, nhưng chỉ đến khi thật sự gặp được người, nàng mới xem như yên lòng.

Cố Y có chút kích động đứng dậy.

Đây là Phượng tộc địa giới, người lên tiếng trước tự nhiên là Diệp Văn Khanh.

"Ma chủ đến phóng, không có từ xa tiếp đón." Diệp Văn Khanh nói, tiến lên hơi hơi gật đầu, "Không biết ma chủ ý đồ đến vì sao."

Vấn đề này đáp án, ở đây ai cũng hiểu. Cố Y đến đây còn có thể vì cái gì, chẳng qua là vì người đứng cạnh nàng thôi.

Ba trăm năm trước, lửa đốt Ma giới là vì hả giận, giận chó đánh mèo; suốt ba trăm năm nay Cố Y một lần cũng chưa bước vào Nam Vực. Thậm chí nàng tuy ở Đông Vực, lại cũng chưa từng đến Huyền Dương Kiếm Phái...... Trong lời đồn, ba trăm năm qua Ma chủ vẫn luôn chưa rời Ma giới.

Sở Lăng Hàm đứng ở một bên, phát hiện Cố Y đem ánh mắt dừng lại trên người mình.

"Phượng chủ hẳn là minh bạch ta là vì ai tới." Cố Y cân nhắc một chút, cuối cùng vẫn dùng thái độ hơi xa lạ nói: "Ta nghe nói cái tin tức kia, cho nên mới đến Nam Vực."

"Có thể thấy ngươi, thật sự rất hảo."

Cố nhân gặp lại vốn nên có vô số lời để nói, đáng tiếc giữa các nàng lại hơi phức tạp, thật sự không thích hợp ôm nhau như người xa cách lâu ngày.

Sở Lăng Hàm đối chuyện năm đó đã sớm không để trong lòng, hoặc nói, ngay khi nàng quyết định làm như vậy, nàng đã nhìn thấu. Chỉ là không nghĩ tới Cố Y vẫn luôn canh cánh. Rõ ràng mà nói, cũng không phải lỗi của Cố Y.

Chết qua một lần, nàng sao còn không rõ, kẻ dẫn tới cục diện năm đó rốt cuộc là ai.

Nàng cũng hảo, Cố Y cũng hảo, bất quá đều là dưới Thiên Đạo một quân cờ.

Sở Lăng Hàm mở miệng: "Hồi lâu không thấy, Ma chủ phong thái như cũ."

Các nàng ngồi xuống.

Trong chốc lát không khí có chút trầm mặc.

Đánh vỡ trầm mặc chính là Ứng Thanh Nguyệt, nàng nói: "Chúng ta lần này tới, là để chúc mừng hai vị hỉ kết liên lí, đồng thời cũng muốn biểu đạt lời xin lỗi."

Cố Y nghe Thanh Nguyệt nói vậy, tự thấy việc này là do chính mình mà ra, liền đứng dậy, đi đến trước mặt sư đệ, cúi người nhất bái.

"Năm đó sự tình tuy có bất đắc dĩ, nhưng luận sai lầm, đích xác nên tính ở ta trên người. Sư đệ, Lăng Khư Quân, còn thỉnh tha thứ."

Sở Lăng Hàm nghẹn lời, gần như đồng thời giơ tay đỡ nàng dậy. Trước không nói Cố Y từng là sư tỷ của nàng, cho dù không phải, hiện tại nàng cũng không có nửa phần phẫn nộ hay oán hận, càng không cần nói hai chữ "tha thứ".

Vì thế nàng nói: "Ta sống lại một đời, năm đó rốt cuộc là thế nào, ta cũng có điều hiểu biết."

"Ma chủ khách khí." Sở Lăng Hàm giả vờ như không nghe thấy xưng hô đã lâu kia.

Cố Y tự nhận vẫn hiểu sư đệ vài phần, thấy nàng như vậy liền biết nàng thật sự nghĩ như thế. Không để ý chuyện cũ, nhưng vẫn không muốn gọi nàng một tiếng sư tỷ sao...... Thôi, có vài chuyện quả thật cưỡng cầu không được.

Nghĩ đến đây, Cố Y trong lòng khẽ thở dài, nói: "Đa tạ Lăng Khư Quân thông cảm."

"Không biết ta có hay không cái vinh hạnh, tham gia hai vị lập khế ước đại điển." Cố Y đổi đề tài.

Sở Lăng Hàm liếc nhìn Văn Khanh, thấy nàng không phản đối, liền đáp ứng: "Ma chủ nguyện ý, ta cùng Văn Khanh tự nhiên sẽ không cự tuyệt."

"Ta đây liền chờ thiệp mời." Cố Y có chút cao hứng, cười nói: "Lăng Khư Quân nếu là không ngại, không bằng kết giao bằng hữu. Chuyện quá khứ...... Lăng Khư Quân vẫn còn chú ý sao?"

Năm đó nhìn lớn lên hài tử, nay muốn thành thân. Có thể tham dự, với Cố Y mà nói thật là một chuyện vui.

Hơn nữa, không làm được sư tỷ đệ thì làm bằng hữu cũng được, cùng thế hệ luận giao, Cố Y không ngại.

Ứng Thanh Nguyệt ngồi một bên nghe xong lời này, trong lòng bất đắc dĩ mỉm cười. Nàng không ngăn cản, chỉ cần là Cố Y thích, nàng sẽ không cản, huống chi nàng vẫn luôn biết Cố Y đối Sở Lăng Hàn áy náy sâu đến mức nào.

...... Đại khái cũng như phản ra sư môn không sai biệt lắm, đây cũng là Ma tộc tuy ở Đông Vực mà vẫn chưa từng quấy rầy Huyền Dương Kiếm Phái nguyên do.

Trong xương cốt, nàng A Y là người rất ôn nhu.

Sở Lăng Hàm rất khó đối Cố Y gọi ra hai chữ "sư tỷ", rốt cuộc thế giới của nàng là "Lệ Sương Đồng" chứ không phải Cố Y trước mắt. Nhưng ngoài điểm biệt nữu này, kết giao bằng hữu cũng không có gì.

"Ma chủ tương mời, rất vui lòng." Sở Lăng Hàm nói.

"Nếu là bằng hữu, về sau liền gọi ta Cố Y." Cố Y nhìn người trước mắt cười, trong lòng cũng buông xuống khúc mắc đối quá vãng.

Sau đó, Cố Y ở lại Ly Hỏa Vân Cung một tháng.

Khi Lưu Ly biết Cố Y trở thành bằng hữu của cha mẹ, thuận lý thành chương thành trưởng bối của mình, nàng ngẩn ngơ rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Cuối cùng vẫn là Lưu Nguyệt ngây thơ mờ mịt gọi một tiếng "Cố di", mới phá vỡ bầu không khí nặng nề khiến người ta khó thở.

Lưu Nguyệt chưa từng trải qua chuyện trước kia, đối việc giữa Cố Y và song thân mình cũng không rõ. Với nàng, thêm hai vị trưởng bối là chuyện tốt, bởi vì đồng nghĩa thêm hai người thương nàng, sủng nàng.

Ngày Cố Y cùng Ứng Thanh Nguyệt rời đi, các nàng nhận được thiệp mời tiệc cưới.

Với việc này Cố Y vô cùng mỹ mãn, còn tỏ ý ngày thành hôn nhất định sẽ đến.

Lại qua hai tháng, Lê Thanh đến, khiến Ly Hỏa Vân Cung chân chính nhiều thêm một tia vui mừng khó nói thành lời.

 

Lê Thanh là tới cầu hôn.

Phụ quân nàng trở về Khư Hải, liền như tuyên cáo khắp Long tộc tin vui này, sau đó là rầm rộ chuẩn bị. Chuẩn bị cái gì? Đương nhiên là cầu hôn.

Đương nhiệm Long Đế nghênh thú Long hậu, cần chuẩn bị đồ vật có thể ít sao.

Lê Thanh cũng là lúc ấy mới biết nhà mình biểu đệ còn sống. Là Long tộc đương nhiệm phó lãnh đạo, hắn đương nhiên phải hỗ trợ chuẩn bị.

Vì thế mấy tháng sau, hắn mới tới Nam Vực.

"Biểu đệ, thấy ngươi còn sống, ta thật sự rất cao hứng." Lê Thanh vừa tiến lên liền ôm nàng một cái thật chặt.

Sau lưng Lê Thanh là rất nhiều thủy tộc hóa thành hình người, tay bọn họ khiêng từng rương từng gánh, trên đó toàn là các vật tinh xảo. Đội vận chuyển kéo dài từ ngoài Cảnh Châu thành đến tận Ly Hỏa Vân Cung.

Nhìn tư thế này, chỉ sợ qua hôm nay thôi, ai cũng biết Long Phượng hai tộc liên hôn.

Sở Lăng Hàm trong lòng có cảm giác "quả nhiên là vậy", rốt cuộc lúc phụ quân nói muốn tự mình trở về chuẩn bị, nàng đã mơ hồ có dự cảm.

"Biểu ca." Sở Lăng Hàm gọi một tiếng, rồi dời ánh mắt sang người mặc áo tím tay áo rộng đứng cạnh Lê Thanh, trong giọng nói mang chút ý vị thâm trường: "Vị này là ai? Ngươi không định giới thiệu cho ta cùng Văn Khanh sao."

Diệp Văn Khanh nghe vậy, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ. Nàng tò mò, rõ ràng là chuyện của người ta, nàng lại bị kéo vào.

Thanh niên kia khoác áo tím nhạt, tay áo rộng, mặt mày mang theo nét nhu hòa vũ mị của nam sinh nữ tướng. Nhưng ở giữa mày vẫn có chút sắc bén, đủ để nhìn ra đó là một nam nhân-một nam nhân cực kỳ xinh đẹp.

Trên người hắn linh khí vờn quanh, nhưng với tu vi của Sở Lăng Hàm, lại rất dễ dàng nhìn ra nam tử trước mắt là Yêu.

Lê Thanh biểu tình thoáng cứng lại. Ở ánh mắt cười như không cười của nam nhân kia nhìn chằm chằm, nàng sờ sờ chóp mũi, ho khan một tiếng rồi nói: "Biểu đệ, ngươi chưa gặp hắn bao giờ, ta giới thiệu với ngươi một chút, đây là Cửu Vĩ Hồ nhất tộc......"

"Vẫn là để ta tự mình nói đi."

"Lăng Khư Quân chưa từng gặp ta, nhưng ta lại gặp qua Lăng Khư Quân. Ba trăm năm trước, Hải Dương thành Linh Lung Các, ghế lô cửa hiệu ngọc tên, phượng huyết ngọc trâm."

"Không biết Lăng Khư Quân có nhớ ra điều gì không."

Sở Lăng Hàm lục tìm trong ký ức xa xăm, rồi bỗng nhiên bừng tỉnh, nhìn áo tím nam tử trước mặt: "Là ngươi."

"Năm đó ta nâng giới mà không biết đó là Lăng Khư Quân ngươi, ta còn tưởng là Lê Thanh. Nếu biết sớm, cũng sẽ không theo nâng giới."

"Tên của ta là Tư Triệt, hiện tại là vị hôn phu của Lê Thanh." Tư Triệt nói đến đây thì đưa tay vặn một cái lên lỗ tai Lê Thanh, bộ dáng hiển nhiên rất không vừa lòng với cách nàng vừa rồi giới thiệu.

Đầu sỏ gây họa của chuyện bị nâng giới năm đó đã tìm được. Sở Lăng Hàm nhìn sang Lê Thanh, người đang cười làm lành lại còn lộ vẻ lấy lòng. Xem ra trong ba trăm năm này đúng là xảy ra rất nhiều chuyện. Lê Thanh kẻ suốt ngày ồn ào bản thân thích đại ngực chân dài muội tử, cuối cùng lại tìm một vị hôn phu ngực phẳng nhưng chân thì đúng là khá dài.

Chuyện này thật là......

Lệnh người không thể tưởng được.

Ân, thế sự có lúc chính là khó lường như vậy.

"Phụ quân không cùng tới sao?"

Chờ các nàng ngồi xuống, Sở Lăng Hàm hỏi.

"Dựa theo các ngươi nói, ở Phượng tộc làm một hồi, ở Khư Hải làm một hồi. Cữu cữu hiện tại phải lưu tại Khư Hải giúp nhìn chằm chằm bố trí tiệc cưới, ta là tới làm giai đoạn trước an bài."

Nam Vực bên này tiệc cưới chủ yếu là mời thân thích bằng hữu của Phượng tộc. Mà xét quan hệ nhân tế đơn giản của Sở Lăng Hàm cùng Diệp Văn Khanh, người phải để tâm cũng không nhiều.

Nhưng phía Khư Hải thì khác, người sẽ đông hơn rất nhiều. Ngoài trưởng bối, bạn hữu của các nàng ra, còn có không ít người từ các thế lực được mời đến xem lễ. Sư phụ cùng phụ quân của nàng đều có không ít bạn bè, những vị ấy lại phái vãn bối tới chúc mừng.

Long tộc cùng Phượng tộc kết thân là đại sự, không ai muốn bỏ lỡ.

Ai biết lần kế tiếp sẽ là khi nào? Dù sao lần trước cách hiện tại cũng đã rất lâu.

Tiệc cưới Nam Vực sớm hơn Khư Hải mấy ngày. Tuy không phải bảy tháng sơ bảy, nhưng hoa hồng doanh thụ vẫn sớm đã nở rộ.

Cố Y cùng các nàng, những người không muốn bỏ lỡ bất luận một hồi tiệc cưới nào, đã trước thời gian mấy ngày đến Ly Hỏa Vân Cung. Tuy hôn lễ náo nhiệt còn phải chờ thêm vài ngày, nhưng có mặt từ sớm cũng xem như biểu thị tôn trọng đối với Phượng tộc.

Trận hôn lễ này mọi người đều thật cao hứng, duy độc người sẽ bị liên lụy, đại khái chính là mấy ngày sau phải mở không gian truyền tống - Sở Lăng Hàm.

"Ngay từ đầu cũng chưa nói là nhiều ngày như vậy." Nàng thở dài.

Bảy tháng sơ sáu ngày đó, Sở Lăng Hàm vận dụng không gian chi lực mở ra một cái lâm thời tính Truyền Tống Trận, có thể trực tiếp cho người xuyên qua.

Mà bên kia Truyền Tống Trận, chính là Đông Vực Khư Hải.

"Này chứng tỏ các ngươi nhận được rất nhiều chúc phúc." Lê Thanh cười trêu nàng, vừa nói vừa bước vào Truyền Tống Trận, "Quá hư Cổ Long mở không gian truyền tống, thể nghiệm một lần cũng không dễ."

Chờ tất cả mọi người rời đi, Sở Lăng Hàm một tay dắt Văn Khanh, tay kia nắm Lưu Nguyệt. Ở phía bên kia, Lưu Ly cũng dắt tay Văn Khanh. Một nhà bốn người cùng nhau bước vào Truyền Tống Trận.

Đông Vực, Khư Hải.

"Chúc mừng chúc mừng."

"Chúc Lăng Khư Quân cùng phượng chủ vĩnh kết đồng tâm."

"Chúc hai vị đầu bạc đến lão."

"Chúc biểu đệ cùng biểu đệ muội tốt tốt đẹp đẹp......"

"Chúc sư huynh cùng nhị sư tẩu nắm tay đồng tâm."

Khoảnh khắc các nàng bước ra khỏi Truyền Tống Trận, bên tai đã tràn ngập đủ loại lời chúc phúc. Mọi người đều mang tươi cười nhìn các nàng.

"Phụ quân, sư tôn." Nàng nói, cùng Văn Khanh liếc nhau, cả hai đều có chút kinh ngạc.

Cách đó không xa, Tử Diệu chân quân cùng Long Đế cười ha hả nhìn các nàng, trong mắt tràn đầy vui mừng cùng cao hứng. Long Đế mở miệng nói: "Tuy trước kia đã nói một lần, nhưng hôm nay là ngày chính thức, cho nên phụ quân nói lại lần nữa."

"Văn Khanh, về sau Khư Hải là ngươi cái thứ hai gia."

Lúc này, nơi hai người đứng là đại điện Long Cung Khư Hải. Khắp nơi trong tầm mắt đều treo đầy hồng lụa. Hỏa hồng gấm vóc phủ khắp các nơi, khiến Long Cung vốn thanh lãnh cũng thêm vài phần náo nhiệt vui mừng.

Lưu Ly lanh lợi dắt tay tiểu muội, trên mặt lộ nụ cười đáng yêu ấm lòng, nói với song thân trước mặt.

"Chúng ta chúc cha cùng mẫu thân vĩnh viễn hạnh phúc, vĩnh không chia lìa."

Tác giả có lời muốn nói: Cảm tạ ở 2020-12-13 23:35:14~2020-12-15 22:32:39 trong lúc vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ nga ~ cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Không ước nhi đồng 28 bình; kenzy 16 bình; tăng ca sử ta vui sướng 10 bình; Trang Tử không phải cá 2 bình; phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!

Trước Tiếp