Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 160 phiên ngoại mười sáu...
Sở Lăng Hàm chưa từng che giấu việc mình trở về. Hoặc có lẽ nói, nàng từ đáy lòng cũng muốn dùng cách này để nói cho mọi người biết -
Văn Khanh là của nàng.
Ly sơn hỏa mạch liên tiếp vang lên long khiếu, lại có không ít người quả quyết rằng tận mắt thấy một con ngân long khổng lồ bay lên không trung. Trong chốc lát, chuyện liên quan đến Thái Hư Cổ Long cùng Lăng Khư Quân nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán khắp nơi.
"Hôm qua ở Ly sơn hỏa mạch, ta nghe rõ mồn một tiếng long khiếu kia!"
"Ta lúc đó ở gần đó, hình dáng giống hệt Thái Hư Cổ Long trong dị văn chí!"
"Lăng Khư Quân là Thái Hư Cổ Long... Ba trăm năm trước... không chết..."
Lời đồn ầm ĩ nổi lên, lan truyền ngày càng xa.
Những tin đồn ấy rất nhanh vượt ra khỏi Nam Vực, lại có người cố tình đổ thêm dầu vào lửa, khiến tốc độ truyền bá càng lúc càng nhanh.
Trong Ly Hỏa Vân Cung, Sở Lăng Hàm đối với những chuyện này hoàn toàn không hay biết. Nhưng cho dù biết, nàng cũng sẽ không để tâm. Những lời đồn kia ngược lại còn giúp nàng một tay.
Sở Lăng Hàm không biết, nhưng Diệp Văn Khanh thì biết.
Tin đồn ở Cảnh Châu thành liên quan đến Lăng Khư Quân, sáng sớm đã có người đến bẩm báo. Còn hỏi nàng có cần xử lý hay không, nàng chỉ nhàn nhạt nói tạm thời để đó.
Nếu Lăng Hàn muốn che giấu, thì đã không lộ ra sơ hở như vậy.
Không rõ nàng định làm gì, Diệp Văn Khanh suy nghĩ một lát, quyết định tạm thời án binh bất động.
Không ai ngăn cản, lời đồn liền càng truyền càng nhiều, đủ loại suy đoán đều xuất hiện.
Có người nói Lăng Khư Quân chưa chết, con ngân long kia chính là Thái Hư Cổ Long. Cũng có người nói Lăng Khư Quân đã chết từ lâu, ngân long kia chẳng qua là nhận nhầm, thực chất là bạch long.
Theo truyền thuyết về Lăng Khư Quân, nàng có một vị biểu huynh là bạch long, quan hệ với Phượng tộc rất thân cận, cách vài năm hoặc hơn mười năm đều sẽ đến thăm nàng hoặc đến Phượng tộc thăm cố nhân.
"Lăng... Lăng Khư Quân --"
Trong Ly Hỏa Vân Cung, phàm là người nhìn thấy Sở Lăng Hàm đều lộ ra vẻ mặt khiếp sợ khó tin.
Đây... thật sự là Lăng Khư Quân sao? Chẳng lẽ lời đồn là thật?
"Ừ." Sở Lăng Hàm khẽ gật đầu, một tay đặt sau lưng, một tay đặt bên hông, coi như ngầm thừa nhận.
"Ngài... là tới tìm bệ hạ sao?" Người Phượng tộc mở miệng, vội vàng nuốt lại câu hỏi suýt nữa buột miệng - nàng suýt nữa hỏi thẳng Lăng Khư Quân có phải còn sống hay không.
Sở Lăng Hàm gật đầu.
"Cần ta thông báo giúp ngài không?"
"Không cần."
Nàng bước qua đối phương, kể từ ngày chia tay Văn Khanh, đã tròn hai ngày.
Nàng cố ý chọn thời điểm này, không hề che giấu thân phận xuất hiện ở Ly Hỏa Vân Cung, chính là để nói cho mọi người biết - nàng còn sống.
Còn người khác sẽ suy đoán thế nào, đối với chuyện ba trăm năm trước nghĩ ra sao, đều không liên quan đến nàng. Dù sao cũng sẽ không có mấy người dám trực tiếp đến hỏi nàng. Giờ phút này, chỉ sợ đã có không ít cố nhân biết được nàng vẫn còn sống.
Phượng chủ vốn không thích bị quấy rầy, trong tẩm cung tự nhiên cũng không có nhiều thị nữ. Đặc biệt là hai ngày trước, Phượng tộc nhận được tin nhị điện hạ phá xác, đây vốn là chuyện đáng mừng, chỉ tiếc là nhị điện hạ quả nhiên không phải tiểu phượng hoàng.
Tuy không biết bản thể của nhị điện hạ là gì, nhưng có một điều chắc chắn - nàng mang huyết mạch Long tộc.
Tẩm cung trung.
Lưu Nguyệt ghé vào trên giường, hai cái đùi khẽ đá tới đá lui, nàng tỷ tỷ đang ngồi ở bên cạnh.
"Ta đã hai ngày chưa gặp được cha rồi, ngươi không phải lưu đến cuối cùng sao, thế nào lại không biết cha đi đâu?" Lưu Ly vươn tay nắm lấy búi tóc nhỏ của muội muội, có chút mất mát nói: "Nếu không phải ngươi còn ở đây, ta đều hoài nghi ngày đó nhìn thấy cha có phải chỉ là nằm mơ hay không."
"Cha có thể đã đi rồi không?"
Lưu Nguyệt bĩu môi, giật lại bím tóc của mình từ tay tỷ tỷ, "Cha không đi đâu, ta có thể cảm giác được...... Cha vẫn luôn đều ở."
Nếu bàn về huyết mạch thân sơ, không hề nghi ngờ Lưu Nguyệt là người thân cận với Sở Lăng Hàm nhất. Trên người hai người đều lưu giữ huyết mạch Thái Hư Cổ Long, vì vậy nàng trời sinh có thể mơ hồ cảm nhận được cha đang ở đâu.
"Vậy cha ở đâu?"
"Ân, rất gần." Lưu Nguyệt nhắm mắt cảm ứng, trong miệng nói: "Ta có thể cảm giác được, cha đang ở rất gần, giống như càng lúc càng gần......"
"A nha --"
Lưu Nguyệt đột nhiên mở to mắt, từ trên giường bò dậy, "Cha ở bên ngoài!"
Lưu Ly sững sờ, ngay sau đó thấy muội muội chân trần chạy đi, trán nổi gân xanh, "Diệp Lưu Nguyệt! Ngươi đứng lại cho ta, mang giày vào đã!!!"
Ngoại điện.
Lưu Nguyệt mới từ trong trứng nở ra không lâu, lúc mới học đi còn lảo đảo, nhưng hiện tại đã đi rất vững. Nàng chạy chậm ra khỏi nội điện, vừa ra đến cửa đã thấy Sở Lăng Hàm đứng bên ngoài, đôi mắt lập tức sáng rực.
"Cha! Lưu Nguyệt nhớ ngươi lắm!"
Nàng nhào tới.
Sở Lăng Hàm sớm đã cảm giác được động tĩnh, vươn tay xoa đầu Lưu Nguyệt rồi bế nàng lên, khẽ cười hỏi: "Rất nhớ ta sao?"
"Ân ân."
"Vậy sao không đến tìm cha?"
Lưu Nguyệt thành thật đáp: "Mẫu thân nói ta phải nghỉ ngơi cho tốt, đợi nghỉ đủ rồi mới được gặp cha. Cha xem, giờ ta có thể đi rất vững rồi, còn có thể chạy nữa, sẽ không té ngã đâu."
Không biết có phải do thuộc tính ảnh hưởng hay không, trên người Lưu Nguyệt luôn tỏa ra hơi ấm. Sở Lăng Hàm sờ tay nàng, lại thấy nàng đi chân trần, cố ý nhíu mày: "Sao không mang giày đã chạy ra rồi?"
Lưu Ly xách một đôi giày thêu chạy tới, thấy cảnh này liền nhanh chóng cúi xuống mang giày cho muội muội.
"Lưu Nguyệt vừa cảm giác được ngài đến là chạy nhanh hơn cả thỏ, giày cũng quên mang."
Lưu Nguyệt cúi đầu ngượng ngùng cười: "Hắc hắc, cảm ơn tỷ tỷ."
"Cha, hai ngày nay ngài đi đâu vậy? Vì sao vẫn luôn không xuất hiện? Ta còn tưởng ngài rời đi rồi." Lưu Ly nhìn nàng, giọng có chút buồn, "Nếu ngài thật sự phải đi, ít nhất cũng nên nói với ta một tiếng......"
"Xin lỗi."
Lưu Nguyệt ôm chặt lấy nàng, vừa nói vừa siết tay: "Tỷ tỷ, ta đã nói rồi mà, cha không đi đâu. Ngươi xem mập mạp còn bình tĩnh như vậy, nó cũng chẳng sốt ruột chút nào."
Sở Lăng Hàm nói: "Hai ngày nay có một số việc cần xử lý."
"Vậy giờ đã xong chưa?"
"Cũng được một nửa."
Quất Miêu từ trong điện chậm rãi đi ra, trong lòng lẩm bẩm: 【 Ký chủ à, nữ nhi nhà ngươi lo cho ngươi lắm đó. 】
Sở Lăng Hàm liếc hệ thống một cái, coi như không nghe ra ý trêu chọc.
"Cha với mẫu thân có phải lại giận nhau rồi không?" Lưu Ly chớp chớp mắt, có chút thấp thỏm hỏi, "Ta đi hỏi mẫu thân, nàng cũng không nói cho ta biết ngài đi đâu."
"Ta không nói với nàng."
Lưu Ly: "Ai?"
"Các ngươi hai đứa, có nguyện ý giúp cha một việc không?" Sở Lăng Hàm đưa tay nhẹ nhàng chạm lên trán hai nữ nhi, "Mẫu thân các ngươi còn đang giận, cho nên......"
"Muốn cha ngươi dỗ?" Lưu Ly cướp lời.
Nàng mỉm cười, búng nhẹ lên trán Lưu Ly một cái: "Thông minh."
Lưu Nguyệt tuy không hiểu rõ, nhưng nghe thấy được hai chữ "giúp cha" thì đã rất hào hứng, vỗ tay nói: "Giúp cha, giúp cha! Lưu Nguyệt nguyện ý!"
"Nhưng chuyện này tạm thời không thể cho mẫu thân biết, cho nên......"
Lưu Ly nở nụ cười có chút gian xảo: "Cha yên tâm, ta với Lưu Nguyệt sẽ giữ bí mật, tuyệt đối không để mẫu thân biết."
Tặng lễ vật, từ xưa đến nay luôn là pháp bảo để theo đuổi người trong lòng.
-- Đặc biệt là những món quà chứa đựng tâm ý, lại đúng sở thích của đối phương, càng dễ khiến người rung động.
Không nhắc tới bên phía Sở Lăng Hàm đang chuẩn bị thế nào, lúc này Diệp Văn Khanh - người hoàn toàn không hay biết gì - lại cảm thấy có chút kỳ quái.
Nàng xử lý xong công việc trong tay, mới phát hiện hôm nay yên tĩnh đến lạ thường...... Hình như thiếu cái gì đó. Nghĩ lại thì hai ngày nay Lưu Ly luôn quấn lấy nàng, hôm nay lại không thấy bóng dáng đâu.
Diệp Văn Khanh đứng dậy rời khỏi thư phòng, còn chưa tới nội điện đã thấy một con Quất Miêu đi ra.
Nàng biết con mèo này là Lăng Hàm mang tới, hiện giờ hình như do Lưu Ly nuôi, Lưu Nguyệt lại đặc biệt thân thiết với nó.
"Lưu Nguyệt, sao chỉ có mình ngươi ở đây, Lưu Ly đâu?"
Diệp Văn Khanh cúi người vươn tay, con tiểu long thân hình thon dài liền quấn lên đầu ngón tay nàng, cuối cùng ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay.
"Mẫu thân."
Lưu Nguyệt thiên phú cực tốt, ký ức truyền thừa cũng rất hoàn chỉnh, khác hẳn Lưu Ly khi trước còn chưa nói được tiếng người. Nàng chỉ mất một canh giờ liền nắm được cách phát ra âm thanh bằng nguyên hình.
"Tỷ tỷ đi học đường rồi, còn không mang theo ta." Lưu Nguyệt bực bội vẫy vẫy cái đuôi.
Diệp Văn Khanh sững người, học đường?
Học đường của Phượng tộc chủ yếu dành cho ấu tể chưa trưởng thành, sau khi thành niên rất ít ai còn lui tới. Lưu Ly ban đầu rất thích đi, nhưng từ khi Lăng Hàn không còn ở đây, nàng liền không mấy hứng thú. Nếu không phải Diệp Văn Khanh ép buộc, e rằng nàng đã sớm không đến nữa.
Dẫu vậy, Lưu Ly vẫn dùng thời gian ngắn nhất học xong toàn bộ tri thức vốn cần hơn trăm năm. Cuối cùng nàng chỉ khăng khăng muốn ở bên cạnh Diệp Văn Khanh, đi đâu cũng không chịu rời.
Nếu không phải vì Lưu Nguyệt ra đời khiến tính tình nàng hoạt bát hơn......
Diệp Văn Khanh kéo mình ra khỏi hồi ức, nhìn Lưu Nguyệt trong lòng hỏi: "Vì sao lại đi học đường? Lưu Ly có nói nguyên nhân không?"
"Không biết, nói là phu tử cần giúp việc gì đó." Lưu Nguyệt tức giận đến râu mép run run, hầm hừ nói: "Tỷ tỷ còn chưa nói xong đã chạy rồi, bỏ lại ta một con rồng ở đó."
"Mẫu thân mẫu thân, người cùng ta đi tìm tỷ tỷ được không?"
"Ta cũng muốn đi học đường." Lưu Nguyệt lắc lư thân mình nói.
"Được." Diệp Văn Khanh quả thực cũng có chút tò mò, suy nghĩ một lát rồi ôm Lưu Nguyệt đi ra ngoài.
Mấy ngày nay, vì chuyện không chịu nhắc tới Lăng Hàn, quan hệ giữa nàng và Lưu Ly có phần căng thẳng. Lưu Ly thậm chí còn buồn bực vì nàng rõ ràng biết Lăng Hàn đã trở về, lại cố tình không nói.
Đối với Lưu Ly mà nói, điều nàng mong mỏi nhất chính là cả nhà có thể sống cùng nhau, giống như ba trăm năm trước.
Diệp Văn Khanh khẽ thở dài, sờ đầu Lưu Nguyệt: "Chúng ta đi xem tỷ tỷ đang làm gì."
"Ân ân."
Quất Miêu vẫn luôn nghe các nàng nói chuyện l**m l**m móng vuốt, trong lòng thầm nghĩ: 【 Không hổ là con gái ký chủ, diễn kỹ đúng là nhất mạch tương thừa. 】
Hệ thống chờ các nàng đi xa mới theo sau, rồi rẽ sang một hướng khác bay đi.
Ký chủ còn đang chờ nó hỗ trợ, thời khắc mấu chốt thế này mà rớt xích thì không ổn, nếu không biết đâu ký chủ thấy sắc quên nghĩa, quay đầu lại liền đem nó hấp luôn.