Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh

Chương 156: PN12

Trước Tiếp

Chương 156 Phiên Ngoại Mười Hai

Ký chủ không có ở đây, hệ thống căn bản không dám mở miệng. Đặc biệt là trong lúc quan hệ giữa ký chủ và con gái còn chưa tốt đẹp.

Hệ thống đương nhiên không có yêu khí, nó không phải yêu, cũng chẳng phải linh thú. Cái xác này chỉ là vật dẫn, giống như một cỗ máy.

Đúng lúc nó đang âm thầm mắng ký chủ không đáng tin, Lưu Ly bỗng bóp bóp móng nó, dựa vào thân phận Phượng Hoàng mà không chút kiêng dè.

"Vật nhỏ trông hung dữ thật, đôi cánh này là thật đó."

Hệ thống bị phát hiện khi đang bay đi tìm ký chủ, tốc độ lại không nhanh bằng Lưu Ly và Mặc Lân, lập tức bị bắt.

"Sờ cũng mềm mềm, hay là giữ lại làm sủng vật đi." Lưu Ly nói.
"Về sau ngươi theo ta, ăn ngon mặc đẹp."

"Thế nào?"

Hệ thống vốn định liều chết không theo, nhưng kẻ địch quá mạnh. Ký chủ lại không biết chạy đâu mất, trước khi ký chủ quay lại, nó cần một chỗ ăn ở ổn định.

Nó không phản bội ký chủ, chỉ là có thể cảm nhận được ký chủ tạm thời sẽ không quay về. Nếu vậy, chỉ còn hai con đường: hoặc ở lại, hoặc đi tìm.

Thân thể này tuy không phải yêu thú, nhưng vẫn cần năng lượng, phải ăn đồ có linh khí.

Cuối cùng hệ thống gật đầu, không giãy giụa nữa.

"Nó hình như nghe hiểu ta nói." Lưu Ly ngạc nhiên.

Mặc Lân suy nghĩ rồi nói: "Có lẽ linh trí cao, nhưng chưa thành yêu."

"Đem nó đi gặp Tiểu Hồ đi, tiện thể giết thời gian." Lưu Ly ôm hệ thống vào lòng. "Béo thế này, gọi ngươi là Mập Mạp đi."

Hệ thống: Bổn hệ thống đâu có béo! Đây là đầy đặn tròn trịa! Con gái ký chủ đúng là giống ký chủ như đúc, thật đáng ghét!

Trong lòng oán thán là vậy, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn bị ôm đi.

Nó vốn nghĩ mười ngày nửa tháng sau ký chủ sẽ quay lại, ai ngờ ký chủ biến mất hẳn ba tháng.

Điều khiến hệ thống càng câm nín hơn là, nó không đợi được ký chủ, lại đợi được... ký chủ cha.

-

"Gia gia --" Lưu Ly lao tới.

Người đàn ông trung niên uy nghiêm thấy nàng, biểu cảm lập tức mềm lại, mỉm cười ôm lấy:
"Cháu ngoan, sao lại ra đây?"

"Mẫu thân nói ngài tới, con liền ra đón." Lưu Ly cười tươi. "Lâu lắm không gặp ngài, sao ngài tới đột ngột vậy? Nếu không phải mẫu thân nói, con cũng không biết."

"Còn không phải tên nghịch tử kia..." Long Đế buột miệng, vừa nói xong liền biết lỡ lời. Chuyện Lăng Hàn trở về chỉ có hắn và Văn Khanh biết.

"Ân?" Lưu Ly nghi hoặc.

Hệ thống đứng bên cạnh cười trên nỗi đau người khác: A ha, cha ký chủ tới rồi, ký chủ xong đời rồi.

Đúng lúc đó, từ sâu trong Ly Hỏa Vân Sơn truyền đến một tiếng long ngâm vang vọng. Mọi người nhìn lại, chỉ thấy một con ngân long phóng lên trời, vảy dưới ánh nắng lấp lánh ánh bạc lạnh lẽo.

Càng khiến người ta kinh ngạc là, theo sau đó còn có một tiếng long ngâm non nớt, như tiếng trẻ con so với người lớn.

"Đồ bất hiếu." Long Đế mắng một câu, nhưng khóe miệng lại không giấu được ý cười.

Lưu Ly ngẩn ra, trong ký ức nàng chỉ từng thấy một con long như vậy.
"Cha..."

Long tộc bên trong có Hắc Long, Kim Long, Thanh Long, Bạch Long...... Nhưng duy chỉ có Ngân Long vạn năm khó gặp, bởi vì chỉ có hoàn chỉnh kế thừa quá Hư Cổ Long huyết mạch của Long tộc, vảy trên thân mới sẽ hiện ra màu bạc, đây cũng là một trong những tiêu chí của quá hư Cổ Long.

Bạch Long tuy rằng cùng Ngân Long có phần tương tự, nhưng cũng chỉ là so với các Long tộc khác mà nói thì giống hơn đôi chút. Chỉ cần đã từng gặp qua quá hư Cổ Long, liền tuyệt đối sẽ không đem Bạch Long cùng bọn họ lẫn lộn.

Lưu Ly tuy kế thừa chính là huyết mạch Phượng Hoàng nhất tộc, nhưng điều đó không có nghĩa nàng ngay cả phụ thân của mình cũng không nhận ra. Thanh âm của mỗi Long tộc đều không giống nhau, hơn nữa giữa những người có huyết thống quan hệ thân cận, rất dễ dàng liền có thể phân biệt được.

"Gia gia, đó là cha sao? Là cha đã trở về sao?"
Trên mặt Lưu Ly hiện rõ vẻ mờ mịt cùng không dám tin, trong giọng nói mang theo vài phần chờ mong xen lẫn khẩn trương.

"Là, không chỉ cha ngươi trở về, tiểu nhị xem ra cũng đã ra ngoài rồi." Long Đế xoa xoa đầu nàng, biết ba trăm năm nay nàng sống cũng không hẳn là vui vẻ, "Đi, gia gia đưa ngươi đi gặp cha ngươi, được không?"

"Ân!"

Long Đế trực tiếp mang theo cháu gái bước lên mây, hướng về phía vừa rồi vang lên long khiếu mà đi.

Hệ thống vội vàng vận hành, theo sát phía sau, nếu không sợ là đã bị bỏ lại. Lúc này tâm tư của Lưu Ly đã sớm bay tới nơi xa.

Hai tiếng long ngâm vang lên trong núi rừng kia không chỉ kinh động Long Đế cùng Lưu Ly, mà gần như toàn bộ dãy núi đều bị lay động.

Ba tháng trước đã có long chiếm cứ trong mạch núi Ly Hỏa, chuyện này sớm đã truyền ra không ít lời đồn, chỉ là người chân chính biết rõ cũng không nhiều. Nhưng lần này thanh thế lại lớn hơn trước rất nhiều, phàm là sinh linh có linh trí đều có thể cảm nhận được.

Trong Ly Hỏa Vân Cung, Diệp Văn Khanh đang cầm bút bỗng khựng lại, nàng đứng dậy đi ra ngoài.

Không ngờ lại là hôm nay, cũng không ngờ lại nhanh như vậy. Nhưng bất luận thế nào, đối với Lưu Nguyệt mà nói, đây đều là một tin tốt.

......

Đằng vân giá vũ, chỉ trong chớp mắt liền đến nơi Sở Lăng Hàm đang ở.

Sở Lăng Hàm đã biến thành hình người, đứng trên đỉnh núi, bên người quấn quanh một con tiểu long chỉ to bằng ngón tay. Ngân hồng sắc vảy khiến dáng vẻ của nàng mang theo một loại khí chất riêng biệt, tình huống như vậy trong Long tộc cực kỳ hiếm thấy.

Từ trong vỏ trứng chật hẹp chui ra, ba tháng nay lại hấp thu đủ linh lực, phá xác xong liền từ kích thước chiếc đũa lớn lên thành cỡ ngón tay.

Trong Long tộc, tốc độ sinh trưởng như vậy cũng đã được xem là nhanh.

Sở Lăng Hàm nhớ lại năm đó mình ở trong trứng mấy trăm năm, sau khi phá xác cũng chỉ dài bằng cánh tay.

"Đừng nghịch nữa, gia gia cùng tỷ tỷ đến rồi."
Nàng duỗi tay điểm lên trán tiểu long, lại bị nó thân mật cọ cọ đầu ngón tay, có chút bất đắc dĩ.

Ước chừng là ở trong trứng quá lâu, sau khi ra ngoài Lưu Nguyệt hoạt bát đến mức không chịu được. Vừa rồi còn theo nàng bay một vòng, giờ vẫn chưa chơi đủ.

Long Đế cùng Lưu Ly hạ xuống, nhìn thấy chính là cảnh tượng này.

"Lăng Hàm......" Long Đế muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, vui mừng nói: "Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi. Chuyện của ngươi, sư phụ ngươi cái lão già kia đã viết thư nói với ta."

Sở Lăng Hàm khom người hành lễ: "Phụ quân."

Lưu Ly lại ngơ ngác nhìn xung quanh, ánh mắt dừng trên người Sở Lăng Hàm. Rõ ràng nàng là tới tìm cha, vậy cha đâu? Vì sao trước mắt lại là nữ nhân này? Vì sao gia gia lại gọi nàng là cha?

Một cảm giác không ổn dâng lên trong lòng nàng.

"Ngươi là... cha?"

Sở Lăng Hàm còn chưa kịp trả lời, đã bị tiểu long bên cạnh húc nhẹ trán một cái. Tiểu long kỉ kỉ nha nha nói gì đó, vừa nói vừa bay loạn, trông vô cùng sốt ruột.

"Lưu Nguyệt, nàng hiện tại nghe không hiểu ngươi nói gì đâu." Sở Lăng Hàm hiểu ý nó, nhẹ giọng nói.

Lưu Nguyệt kêu lên một tiếng, nàng liền đáp: "Biến thành hình người đi, như vậy nàng mới nghe hiểu được."

Tiểu long nghiêng đầu, linh lực dao động một trận, sau đó "bịch" một cái, một tiểu hài tử chưa đầy ba tuổi ngồi phịch xuống đất, còn ngơ ngác nhìn chính mình vừa ngã.

Nhưng nàng còn nhớ rõ mình muốn làm gì, lảo đảo đứng dậy, chạy tới ôm lấy chân Lưu Ly, kéo váy nàng nói:
"Tỷ tỷ, nàng là cha nha, ta cảm giác được."

Lưu Ly nhìn muội muội vừa chui ra từ trong trứng, lại nhìn gia gia đang gật đầu, rồi nhìn người trước mặt giới tính hoàn toàn không đúng kia. Đầu nàng bỗng choáng váng, dường như mọi người đều thấy rất bình thường...... Chẳng lẽ người có vấn đề là nàng sao?

Sở Lăng Hàm thấy nàng ngây người nhìn mình, trong lòng không nói ra được là tư vị gì. Thê tử cùng nữ nhi đều không nhận ra mình, thật đúng là xui xẻo.

Hệ thống bị nàng xem như không khí, tâm tình cũng phức tạp không thôi, trước mắt tình huống này nó cũng không dám tùy tiện chen vào.

Huyết mạch thân duyên không thể giả, lúc này Sở Lăng Hàm cũng không tận lực che giấu tu vi cùng khí tức, Lưu Ly rất nhanh liền cảm nhận được. Môi nàng run rẩy, nhỏ giọng hỏi:
"Cha?"

"Ân." Sở Lăng Hàm đáp.

"Thật là cha......" Lưu Ly bước lên ôm chặt lấy nàng.

Sở Lăng Hàm thuận thế đỡ lấy nữ nhi, giống như năm xưa Lưu Ly còn nhỏ thường xuyên nhào vào lòng nàng đòi ôm. Chỉ là khi đó là một tiểu nha đầu, còn hiện tại đã là đại cô nương.

Chỉ cần cha trở về là tốt rồi.
Lưu Ly nghĩ như vậy, nước mắt lại không kìm được trào ra.

Ngồi dưới đất nhìn bàn tay trống trơn của mình, Lưu Nguyệt có chút mờ mịt.

Vẫn là Long Đế bế nàng lên, vẻ mặt hiền hòa hỏi:
"Lưu Nguyệt tiểu nha đầu, có nhận ra gia gia không?"

"Gia gia."
Lưu Nguyệt nghiêng đầu, duỗi tay sờ mặt Long Đế, cao hứng kêu lên:
"Gia gia, gia gia, muốn ăn đường."

"Ha ha ha, được được được, ăn đường."
Long Đế cười lớn, lấy ra một khối tinh thạch đưa cho nàng.

Lưu Nguyệt cầm lấy liền bỏ vào miệng, răng cắn rắc một tiếng.

Tinh thạch này cùng linh thạch tương tự, từ trong ra ngoài đều là linh khí tinh thuần, đối với Long tộc mà nói chẳng khác nào kẹo ngọt, vị ngọt dịu lan ra trong miệng.

Sở Lăng Hàm xoa đầu Lưu Ly, thấp giọng nói:
"Thực xin lỗi."

"Ở Bồng Lai Đảo, nhập môn đại điển hôm đó cũng là cha, đúng không?" Lưu Ly nhìn nàng, ánh mắt sáng rõ.

"Ân."

"Vì sao không nói cho ta biết?"
Lưu Ly hít mũi, mắt đỏ hoe, giọng nói mang theo nghẹn ngào.

Sở Lăng Hàm cười nhẹ:
"Vốn định chờ sau khi nhập môn rồi nói, không ngờ tiểu Lưu Ly tính tình lớn hơn ba trăm năm trước, còn chưa kịp giải thích đã chạy mất."

Lưu Ly trừng nàng:
"Là cha không tốt! Ta còn tưởng là hàng giả......"

"Là ta không tốt."
Nàng thẳng thắn thừa nhận.

Ba trăm năm không ở bên cạnh, không kịp nói rõ thân phận, tất cả đều là lỗi của nàng. Ở trước mặt Lưu Ly, nàng mới là người thua thiệt nhất.

"Cha đã gặp mẫu thân chưa? Mẫu thân biết cha hiện tại......"
Lưu Ly nói đến đây thì ngừng lại, ánh mắt có chút khó nói thành lời.

"Văn Khanh biết."

Lưu Ly lập tức căng thẳng:
"Vậy mẫu thân nói thế nào?"

"Có hai người mẫu thân thương yêu, Lưu Ly có ghét không?"
Sở Lăng Hàm cẩn thận hỏi.

"Không."
Lưu Ly trả lời không chút do dự.

"Dù thế nào, ngươi vẫn là cha. Dù bây giờ biến thành thế này, trong lòng ta, ngươi vẫn là cha của ta và tiểu nhị!"

Nàng nói chắc nịch.

Trước Tiếp