Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 112
Lưu Ly biết sư phụ có chuyện quan trọng phải làm, không dám đi quấy rầy, liền một mình chạy ra khỏi phượng diều điện, đi tìm Bạch Lộ.
Ở Ly Hỏa Vân Cung, nàng cũng chỉ quen biết mỗi Bạch Lộ. Hiện tại trong lòng nghẹn đầy tâm sự, không tìm Bạch Lộ nói cho hết, nàng thật sự không biết phải làm sao.
Bạch Lộ ở tại một phía khác của Ly Hỏa Vân Cung, cũng chính là trong cung điện của Cưu Minh. Dạo gần đây Lưu Ly thường xuyên tới đây, người bên ngoài thấy nàng liền ngay cả cản cũng không cản, trực tiếp để nàng chạy thẳng vào trong.
Đồng dạng được hưởng đặc quyền này còn có Thanh Hồ đi theo Lưu Ly cùng vào. Là linh sủng của Lưu Ly, mấy ngày nay hơn nửa thời gian nó đều theo nàng ở Ly Hỏa Vân Cung tản bộ khắp nơi.
Lưu Ly do Sở Lăng Hàm mang tới, lại là đệ tử duy nhất của Sở Lăng Hàm, tự nhiên có đặc quyền. Trong Ly Hỏa Vân Cung, những nơi thông thường nàng đều có thể đi, thậm chí ngay cả phượng chủ cũng vì điểm này mà đối với nàng vô cùng dung túng.
Bạch Lộ thì càng không cần nói. Nàng được Tả Vũ Quân mang về, lại giao phó cho Cưu Minh chăm sóc. Với thân phận của Cưu Minh, ở Ly Hỏa Vân Cung cũng phải được xưng hô một tiếng "Điện hạ". Bạch Lộ được Cưu Minh coi trọng che chở, càng không có ai dám nói gì.
"Bạch Lộ, Bạch Lộ, ta tới tìm ngươi chơi đây."
Người còn chưa tới, thanh âm của Lưu Ly đã vang lên trước.
Bạch Lộ buông cây bút luyện chữ trong tay. Từ sau khi được giao cho Cưu Minh, nàng xem như nửa đệ tử của Cưu Minh, những công khóa này đều do Cưu Minh sắp xếp.
Dù sao sau này muốn chấn hưng Thương Vân Bạch Hạc nhất tộc, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính nàng. Ở phương diện này, nàng chỉ có thể cố gắng hơn Lưu Ly, bởi vì nàng không có trưởng bối che chở.
"Sao ngươi lại tới đây? Ta nghe các nàng nói sư phụ ngươi đã trở về rồi." Bạch Lộ có chút kỳ quái, "Ngươi chẳng phải ngày nào cũng ồn ào muốn gặp sư phụ sao? Sao lại còn có rảnh chạy tới đây?"
Lưu Ly kéo một chiếc ghế bên cạnh, nhảy lên ngồi xuống, thở dài một hơi: "Đừng nhắc tới nữa, vừa nói tới là ta phiền. Ngươi không biết sư phụ ta sau khi trở về đã thế nào đâu......"
Nàng đem chuyện sư phụ trở về rồi đi gặp phượng chủ kể lại một lượt, tiện thể còn nói tới việc sư phụ nàng muốn cầu thân Tả Vũ Quân.
Bạch Lộ nhìn bộ dáng u sầu của nàng, có chút bất đắc dĩ: "Nghe vậy chẳng phải rất tốt sao? Ngươi không phải vẫn luôn muốn Tả Vũ Quân làm sư nương của ngươi à? Lăng Khư Quân lần này cầu thân đúng là trúng tim đen."
"Lời thì nói vậy không sai, nhưng mà......" Lưu Ly chần chừ, "Ta nhìn tình hình lúc đó, phượng chủ dường như không muốn gả Thiếu Quân cho sư phụ. Nàng nói gì mà phải chờ Thiếu Quân trở về, chờ Thiếu Quân tự mình đồng ý. Ta nghe thế nào cũng giống như kế hoãn binh."
Bạch Lộ cũng chỉ gặp phượng chủ một lần sau khi phượng chủ xuất quan, lại là vì thân phận cô nhi của Thương Vân Bạch Hạc nhất tộc, cho nên nàng không quá hiểu rõ phượng chủ.
Bất quá chỉ một lần gặp mặt đó, nàng cũng mơ hồ cảm nhận được tính tình phượng chủ có phần lạnh nhạt.
"Có lẽ là ngươi nghĩ nhiều thôi, phượng chủ trông không giống người sẽ làm chuyện như vậy." Bạch Lộ an ủi nàng, đẩy đĩa điểm tâm bên cạnh qua, "Nào, ăn chút gì trước đi, tâm trạng sẽ khá hơn."
Lưu Ly mím môi, nghe sư phụ nói muốn cầu thân Thiếu Quân, trong lòng nàng lúc đó không biết vui mừng đến mức nào. Chỉ cần cưới được Thiếu Quân về, Thiếu Quân sau này chính là sư nương của nàng, như vậy sư phụ, Thiếu Quân và nàng có thể mãi mãi ở bên nhau.
Lưu Ly cầm điểm tâm, do dự nói: "Bạch Lộ, ngươi nói có khi nào là vì phượng chủ thích Thiếu Quân không......"
Bạch Lộ suýt nữa bị nước miếng của chính mình làm sặc, có chút bất đắc dĩ nói: "Loại lời này ngươi nghe ở đâu ra vậy? Hoàn toàn là nói bừa. Chúng ta tới đây lâu như vậy, khi nào nghe nói phượng chủ thích nữ tử?"
"Nếu phượng chủ thật sự thích nữ tử, vậy Ly Hỏa Vân Cung làm sao lại không có lấy một vị phu nhân?"
Tu sĩ Sơn Hải Hỗn Nguyên giới đối với việc đồng tính yêu nhau cũng không quá coi trọng. Tu sĩ tu đạo cầu trường sinh, không mấy để ý chuyện có hay không hậu đại. Rất nhiều tu sĩ kết đạo lữ, đều là đồng tính.
Nhưng điều này hiển nhiên không bao gồm những chủng tộc huyết mạch trân quý và thưa thớt như Phượng Hoàng, Quá Hư Cổ Long. Hai tộc này phần lớn đều là nhất mạch đơn truyền, nếu một đời nào đó huyết mạch đoạn tuyệt, tổn thất không chỉ là chuyện của một tộc, mà còn là chuyện của toàn bộ Sơn Hải Hỗn Nguyên giới.
Nếu phượng chủ thật sự thích nữ tử, thì trong cung ít nhất cũng nên có phu nhân. Đạo lữ chỉ có thể có một, nhưng nếu chỉ là dưỡng bên người, thì lại khác.
Lưu Ly cắn một miếng điểm tâm, nói mơ hồ không rõ: "Ta chỉ là vô tình nghe được, bọn họ đều nói phượng chủ đối Thiếu Quân rất tốt, tốt đến mức khiến người ta cảm thấy không giống như chỉ đối đãi cấp dưới bình thường."
"Hôm nay ta theo sư phụ đi gặp, phượng chủ nhìn thật sự không phải người dễ ở chung, nói sao nhỉ...... còn lạnh hơn cả sư phụ ta."
"Ai, so sánh như vậy, giả sử phượng chủ cũng thích Thiếu Quân, ta cảm thấy mình chẳng cần lo lắng ai cả."
Bạch Lộ tò mò: "Vì sao?"
"So với sư phụ ta còn lạnh nhạt, nghĩ thôi cũng biết khó ở chung. Nếu là ta, ta cũng chọn sư phụ."
"Hai chọn một, đương nhiên chọn người tốt hơn."
Bạch Lộ bị nàng chọc cười: "Mấy lời này ngươi tuyệt đối đừng để sư phụ ngươi nghe thấy, bằng không ngươi chết chắc."
"Ta mới không ngốc vậy đâu." Lưu Ly trợn mắt trắng.
Lưu Ly cho Thanh Hồ ăn một miếng điểm tâm, thuận miệng nói: "Đúng rồi, Bạch Lộ, ngày Phượng Hoàng chúc điển, chúng ta cùng đi nhé."
"Phượng Hoàng chúc điển à? Ngươi chắc sẽ đi cùng sư phụ ngươi, ta thôi vậy." Bạch Lộ nghĩ một chút rồi từ chối. Với thân phận của Lăng Khư Quân, ngày đó tất nhiên sẽ có mặt, hơn nữa còn được sắp xếp ngồi ở vị trí rất tốt.
Nàng đi theo thì thật sự không thích hợp.
......
Sở Lăng Hàm hoàn toàn không biết đồ đệ của mình đang lẩm bẩm sau lưng. Nàng ở trong phượng diều điện, đang thử lần đầu sử dụng thiên phú thần thông của Quá Hư Cổ Long: "Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt".
Thần thông này là nàng thức tỉnh khi đạt được truyền thừa huyết mạch Quá Hư Cổ Long. Chiêu này có chút tương tự với không gian truyền tống, nhưng lại khác xa Truyền Tống Trận.
Nàng có thể một bước vượt qua mấy trăm dặm, trực tiếp xuyên qua khoảng cách ấy, hơn nữa hoàn thành trong khoảnh khắc. Đây mới chỉ là tầng thứ nhất của thần thông, tổng cộng có bảy tầng, tầng cuối cùng có thể trực tiếp vượt qua toàn bộ Sơn Hải giới.
Đương nhiên, hiện tại nói những điều này còn quá xa, bởi vì muốn tu luyện đến tầng thứ bảy, Sở Lăng Hàm phỏng chừng ít nhất còn cần hơn ngàn năm.
Muốn thuần thục một thiên phú thần thông vốn đã không dễ, huống chi nàng khi thức tỉnh còn không chỉ có một thần thông.
Khó trách người ta đều nói thần thú nhất tộc là con cưng của thiên địa. Nhân tộc tu sĩ có thể thức tỉnh thiên phú thần thông vô cùng hiếm, Yêu tộc nhiều hơn một chút, nhưng cũng là ngàn dặm mới tìm được một.
Còn thần thú nhất tộc thì sao? Phàm là truyền thừa huyết mạch thần thú, khi thức tỉnh tất nhiên sẽ thức tỉnh ít nhất một thiên phú thần thông. Huyết mạch càng cường đại, thần thông thức tỉnh càng nhiều.
Sở Lăng Hàm ước chừng thức tỉnh ba cái.
"Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt", "Không Giới", "Sáng Tạo".
Không Giới là một vùng lĩnh vực, theo tu vi của nàng tăng trưởng mà dần dần mở rộng, cuối cùng hình thành một không gian nhỏ tương tự bí cảnh. Không gian này có thể chồng lấn với hiện thực, chỉ cần nàng đặt tiểu thế giới này ở vị trí đã chọn.
Trước mắt mà nói, Không Giới đối với nàng tác dụng không lớn.
Thần thông cuối cùng là Sáng Tạo, thuộc về bản lĩnh nghề cũ của Quá Hư Cổ Long. Dùng Sáng Tạo, nàng có thể sáng tạo ra một tiểu thế giới. Nghe thì tương tự Không Giới, nhưng không gian được sáng tạo ra không liên quan đến tu vi của nàng, muốn lớn bao nhiêu đều được.
Chỉ có một điểm khác biệt: Không Giới có thể di động, còn tiểu thế giới do Sáng Tạo tạo ra chỉ có thể phụ thuộc vào Sơn Hải giới, hơn nữa cố định, không cách nào di chuyển.
Ly Hỏa Vân Cung tuy có trận pháp, nhưng dù sao cũng có phượng chủ tọa trấn, ngày thường gần như không mở. Kẻ dám tới đây tìm phiền phức, không phải là tìm chết thì cũng là có chút bản lĩnh, bất kể là loại nào cũng không cần thiết phải mở trận pháp lúc bình thường.
Sở Lăng Hàm thi triển "Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt", bước chân tiến lên một bước, thân ảnh liền xuất hiện ở ngoài Ly Hỏa Vân Cung.
Đối với người thường, loại biến hóa không gian đột ngột này rất dễ khiến một chân đạp hụt mà ngã xuống. Nhưng Sở Lăng Hàm thì không, nàng vững vàng lơ lửng giữa không trung, ánh mắt dừng lại trên quần thể cung điện phía xa.
Chính mình đã thành công? Không chỉ thành công, mà lần đầu sử dụng "Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt" còn trực tiếp bước vào tầng thứ hai?
Sở Lăng Hàm có chút kinh ngạc, suy nghĩ một lát rồi cảm thấy có lẽ có liên quan tới việc nàng từng nhiều lần vượt qua không gian trước kia. Đã ra ngoài rồi, cũng không cần vội trở về, dù sao người nàng muốn gặp cũng không ở đó.
Nàng tranh thủ liếc nhìn hệ thống, các nhiệm vụ đều đã hoàn thành, chỉ còn lại nhiệm vụ liên quan tới Ma tộc.
Ma tộc chỉ sợ không chờ được lâu nữa. Sở Lăng Hàm nghĩ vậy, trong lòng hiểu rõ: cuộc sống hiện tại nhìn thì yên bình, nhưng thực chất chỉ là biểu tượng trước cơn bão. Tai họa chân chính, không bao lâu nữa sẽ ập tới.
Dưới Ly Hỏa Vân Cung, trong một mật thất.
Người ngồi trên vương tọa âm trầm nói: "Vừa xuất quan đã đi gặp Diệp Văn Khanh? Ha hả, chuyện này cũng chẳng có gì kỳ quái. Dù sao nàng ta cũng là Khư Hải Long tộc Thái Tử, hai bên nhất định sẽ gặp nhau một lần."
"Bên Không Đáy Vực Sâu chuẩn bị tới đâu rồi?"
Hắc Ngô Vệ quỳ một gối đáp: "Tùy thời có thể động thủ."
"Trong Phượng Hoàng chúc điển, bổn tọa phải biết Diệp Văn Khanh còn lại bao nhiêu thực lực, rõ chưa?"
"Vâng."
"Ha hả, Diệp Văn Khanh, bổn tọa càng không tin ngươi mỗi một lần vận khí đều có thể tốt đến như vậy. Bích vũ lạc sương chi độc, chỉ cần trúng phải, nào có dễ dàng cởi bỏ như thế."
Người áo đen ngữ khí âm trầm, trong từng lời nói chậm rãi đều tràn ngập ác độc chi ý.
"Sở Lăng Hàn đối Diệp Vô Ưu yêu thích đến vậy, chỉ sợ còn không biết mình đã bị lừa gạt, không rõ khi biết được chân tướng, sẽ có phản ứng ra sao."
"Phượng hoàng chúc điển...... Bổn tọa dâng lên một phần đại lễ, cũng coi như là hợp tình hợp lý......"
Ly Hỏa Vân Cung ngoại.
Sở Lăng Hàm đột nhiên hiện thân, khiến không ít thị nữ chú ý. Rốt cuộc bộ sương tuyết bạch y, mái tóc bạc trắng đầy đầu, đặt giữa Ly Hỏa Vân Cung vốn lấy sắc đỏ kim hồng làm chủ, thực sự quá mức bắt mắt.
Nàng thử thả ra không giới, liền cảm giác bản thân dường như có thể khống chế toàn bộ không gian, đó là một loại cảm giác vô cùng kỳ dị, giống như...... Một niệm sinh, một niệm tử, phàm là kẻ ở trong không giới, sinh sát đều nằm trong tay nàng.
Xem ra, không giới tuyệt không đơn giản như vậy.
Sở Lăng Hàm nghĩ thầm, ánh mắt nhìn về phía khu rừng cũ, trong lòng nảy sinh ý định muốn thử nghiệm điều vừa mới nghĩ tới.
Ngay sau đó, thân ảnh nàng biến mất tại chỗ, khi lại xuất hiện, đã ở sâu trong rừng rậm.
Phạm vi hiện tại của không giới chỉ có thể bao phủ trong bán kính năm trượng quanh thân, nhưng như vậy cũng đã đủ để nàng tiến hành thí nghiệm. Nàng bắt lấy một con thỏ non, trực tiếp đặt nó vào phạm vi không giới, tâm niệm vừa động.
Con thỏ kia lập tức bắt đầu điên cuồng nhảy loạn, nhưng chỉ trong chớp mắt đã vì hô hấp không thông mà ngã xuống đất.
Vừa rồi nàng đã rút cạn không khí bên trong không giới, không còn dưỡng khí, một con thỏ bình thường tự nhiên khó tránh khỏi cái chết. Điều này đã không thể dùng khái niệm một cái tùy thân không gian để giải thích, nếu nhất định phải nói...... Vậy thì nàng hẳn là có thể khống chế quy tắc bên trong không giới.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Cảm tạ trong khoảng thời gian từ 2020-09-26 22:35:11 đến 2020-09-27 19:22:02 đã vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch các tiểu thiên sứ nga ~
Cảm tạ tiểu thiên sứ đầu ra địa lôi: Máu đào kiếm độ kiếp 4 cái;
Cảm tạ tiểu thiên sứ tưới dinh dưỡng dịch: Kỳ thật ta không lãng 55 bình; Máu đào kiếm độ kiếp 50 bình; Một búp cải trắng 20 bình; Amber Wang 15 bình; Châu Phi bồ câu 10 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!