Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đám người Lý Thanh Tuyết đứng bên ngoài vùng đất cấm, ánh mắt hướng về phía trước – nơi đã bị một màn sương mù đen kịt bao phủ, chỉ lờ mờ thấy vài bóng người đang giao đấu.
“Không ngờ lại có người đến trước chúng ta.”
Lý Thanh Tuyết nhíu mày, ánh mắt lóe lên vẻ nghi hoặc.
“Xem ra cũng là một đội ngũ khá mạnh, không biết là tông môn nào.”
“Bất kể là ai, cũng không thể để họ chiếm được bảo vật trước.”
Lý Thanh Tuyết lạnh lùng nói, “Chúng ta cũng tiến vào đi.”
Nói xong, nàng dẫn đầu bước vào trong màn sương mù đen kịt.
Những người khác thấy vậy cũng vội vàng đi theo.
Vừa bước vào trong màn sương mù, Lý Thanh Tuyết liền cảm nhận được một luồng khí tức hủy diệt kinh khủng đang cuồn cuộn, khiến nàng không khỏi biến sắc.
“Đây là…”
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy ở trung tâm vùng đất cấm, một cơn bão đen khổng lồ đang quay cuồng, bên trong ẩn chứa vô số tia chớp màu tím, mỗi một tia đều mang theo sức mạnh hủy diệt có thể xé nát hư không.
Mà tại trung tâm của cơn bão, một tấm gương cổ xưa đang lơ lửng.
Tấm gương kia to bằng bàn tay, viền gương là một con thú mặt xanh nanh vuốt, hai mắt tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo, trông vô cùng quỷ dị.
“Tấm gương văn thú mặt xanh!”
Lý Thanh Tuyết trong lòng chấn động, ánh mắt lập tức trở nên nóng bỏng.
Đây chính là bảo vật mà nàng tìm kiếm bấy lâu nay!
Nhưng ngay lúc này, nàng chợt phát hiện, xung quanh cơn bão đen còn có mấy bóng người đang giao chiến kịch liệt.
Những người này đều là cao thủ cấp Nguyên Anh, mỗi người đều thi triển ra thủ đoạn lợi hại, không ngừng công kích cơn bão đen, muốn đột phá vào bên trong đoạt lấy tấm gương.
Nhưng cơn bão đen kia thực lực quá mạnh, dù là cao thủ Nguyên Anh cũng khó lòng tiếp cận, chỉ có thể ở bên ngoài vùng vẫy.
“Xem ra muốn lấy được tấm gương này cũng không dễ dàng.”
Lý Thanh Tuyết trong lòng thầm nghĩ, nhưng nàng không hề sợ hãi, ngược lại còn lộ ra vẻ hưng phấn.
“Tốt, vậy thì để ta xem thử, cơn bão hủy diệt này rốt cuộc mạnh đến mức nào!”
Nói xong, nàng vung tay áo lên, một thanh trường kiếm màu xanh biếc xuất hiện trong tay, hóa thành một đạo kiếm quang chói lọi, thẳng hướng cơn bão đen chém tới.
Kiếm quang xẹt qua, hư không đều bị xé ra một vết nứt.
Nhưng khi kiếm quang chạm vào cơn bão đen, lại bị lực lượng hủy diệt bên trong nghiền nát thành mảnh vụn, thậm chí không thể gây nên một chút gợn sóng nào.
“Ồ?”
Lý Thanh Tuyết hơi kinh ngạc, không nghĩ cơn bão này lại cường hãn như vậy.
Nhưng nàng không nản lòng, ngược lại càng thêm hưng phấn.
“Lại đến!”
Nàng hét lớn một tiếng, toàn thân bộc phát ra ánh sáng màu xanh biếc, một cỗ kiếm ý sắc bén xung thiên mà lên, hóa thành vô số kiếm ảnh, như mưa rào gió lớn đánh về phía cơn bão đen.
Lần này, kiếm ảnh không bị nghiền nát ngay lập tức, mà cắm sâu vào bên trong cơn bão, kích khởi từng đợt ba động dữ dội.
Cơn bão đen dường như bị chọc giận, tốc độ quay cuồng đột nhiên tăng nhanh, vô số tia chớp màu tím b*n r*, đánh về phía Lý Thanh Tuyết.
Lý Thanh Tuyết không hề sợ hãi, tay cầm trường kiếm, kiếm quang lóe lên, đem tất cả tia chớp đều chém nát.
Nhưng lực lượng của tia chớp quá mạnh, mỗi lần va chạm đều khiến nàng lui về phía sau mấy bước, khí huyết trong cơ thể cũng sôi trào lên.
“Quả nhiên lợi hại!”
Lý Thanh Tuyết trong lòng thầm khen, nhưng chiến ý càng thêm cao ngất.
Nàng biết rõ, muốn lấy được tấm gương văn thú mặt xanh, nhất định phải phá vỡ cơn bão hủy diệt này.
Mà lúc này, những người khác cũng đã gia nhập chiến trường, mỗi người đều thi triển ra thủ đoạn của mình, cùng nhau công kích cơn bão đen.
Dưới sự hợp lực của đám người, cơn bão đen rốt cuộc cũng bắt đầu dao động, tốc độ quay cuồng dần chậm lại.
Nhưng ngay lúc này, tấm gương văn thú mặt xanh đột nhiên phát sáng, một đạo ánh sáng xanh lạnh lẽo b*n r*, thẳng hướng đám người Lý Thanh Tuyết.
“Coi chừng!”
Lý Thanh Tuyết hét lớn, vội vàng thúc giục kiếm quang ngăn cản.
Nhưng ánh sáng xanh kia quá mức quỷ dị, trực tiếp xuyên thủng kiếm quang, đánh trúng một người trong đội ngũ.
Người đó lập tức phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân thể nhanh chóng khô quắt, trong nháy mắt đã hóa thành một bộ xương khô.
“Đây là…”
Mọi người thấy vậy đều biến sắc, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý.
Ánh sáng xanh này rõ ràng có thể hút sinh mệnh!
“Không được, tấm gương này quá quỷ dị, chúng ta không thể đối đầu nổi!”
Một người đàn ông trung niên sợ hãi nói.
Lý Thanh Tuyết cũng nhíu chặt mày, nàng không ngờ tấm gương văn thú mặt xanh lại còn ẩn chứa loại uy năng đáng sợ như vậy.
“Đã đến đây rồi, làm sao có thể lùi bước!”
Nàng nghiến răng nói, “Mọi người cùng nhau ra tay, nhất định phải trấn áp tấm gương này!”
Nói xong, nàng lấy ra một viên ngọc bội, đây là bảo vật phòng thân mà sư phụ tặng cho nàng, bên trong ẩn chứa một đạo kiếm ý của sư phụ.
Nàng thúc giục ngọc bội, một đạo kiếm ý kinh thiên động địa bỗng nhiên bộc phát, hóa thành một thanh trường kiếm khổng lồ, thẳng hướng tấm gương văn thú mặt xanh chém tới.
Kiếm ý này uy lực vô cùng, vừa mới xuất hiện đã khiến cả không gian đều run rẩy.
Tấm gương văn thú mặt xanh dường như cũng cảm nhận được uy h**p, ánh sáng xanh trên thân lập tức đại thịnh, hóa thành một con thú mặt xanh khổng lồ, há miệng hướng về thanh trường kiếm khổng lồ cắn tới.
Ầm!
Hai lực lượng va chạm, bộc phát ra một tiếng nổ vang trời, sóng xung kích tản ra, đem tất cả mọi người đều đánh bay ra ngoài.
Lý Thanh Tuyết cũng bị chấn động đến khí huyết sôi trào, nhưng nàng vẫn kiên trì đứng vững, ánh mắt không rời tấm gương văn thú mặt xanh.
Chỉ thấy sau một kích đó, tấm gương văn thú mặt xanh rốt cuộc bị đánh bay, ánh sáng xanh trên thân cũng ảm đạm đi rất nhiều.
“Tốt! Cơ hội!”
Lý Thanh Tuyết trong lòng mừng rỡ, lập tức hóa thành một đạo kiếm quang, thẳng hướng tấm gương lao tới.
Nhưng ngay lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện, cướp đi tấm gương trước mặt nàng.
“Ha ha, tấm gương văn thú mặt xanh này, ta nhận rồi!”
Một giọng nói đắc ý vang lên.
Lý Thanh Tuyết đưa mắt nhìn kỹ, người đến rõ ràng là một lão già mặc áo xám, khí tức trên người vô cùng âm trầm, hẳn cũng là một cao thủ Nguyên Anh.
“Ngươi!”
Lý Thanh Tuyết tức giận, không nghĩ có người dám cướp đồ trước mặt mình.
“Tiểu nữ oa, tấm gương này không phải thứ ngươi có thể chiếm hữu, tốt nhất nên rút lui đi.”
“Lão tặc, trả lại bảo vật cho ta!”
Lý Thanh Tuyết không chút khách khí, trực tiếp xuất kiếm chém tới.
Lão già áo xám cũng chẳng hề nao núng, đưa tay vung một chưởng, chặn đứng luồng kiếm quang.
Hai người lập tức đánh nhau, kiếm quang chưởng ảnh giao nhau, kích khởi từng đợi ba động dữ dội.
Những người khác thấy vậy cũng không dám tùy tiện nhúng tay, chỉ có thể đứng từ xa quan sát.
Lý Thanh Tuyết tuy tu vi không thua kém, nhưng tay lão già áo xám kia rõ ràng còn lão luyện hơn, chiến lực cũng cao hơn một bậc, đánh cho nàng liên tục phải lùi bước.
“Tiểu nữ oa, ngươi không phải là đối thủ của ta, đừng phí sức nữa.”
Lão già áo xám cười lạnh nói.
Lý Thanh Tuyết cắn chặt môi, trong lòng cực kỳ bất cam, nhưng nàng cũng biết, lấy thực lực của mình, muốn đánh bại đối phương thật sự rất khó.
Nhưng nàng không cam tâm từ bỏ.
“Được rồi, vậy thì để ta dùng tuyệt chiêu cuối cùng!”
Nàng đột nhiên thu kiếm về, hai tay kết ấn, toàn thân bộc phát ra ánh sáng màu xanh biếc, một cỗ kiếm ý cường đại đến cực điểm từ trên người tuôn ra.
“Kiếm quyết – Thanh Liên Diệt Thế!”
Nàng quát lên một tiếng, ánh sáng xanh biếc hóa thành một đóa sen xanh khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt, ập thẳng về phía lão già áo xám.
Lão già áo xám thấy thế cũng biến sắc, không ngờ Lý Thanh Tuyết vẫn còn giấu một chiêu tuyệt kỹ như vậy.
Hắn vội vàng thúc giục toàn bộ tu vi, đánh ra một chưởng, muốn ngăn cản đóa thanh liên.
Nhưng đóa thanh liên kia uy lực quá lớn, trực tiếp nghiền nát chưởng ấn, đập thẳng vào người lão già áo xám.
“Ầm!”
Lão già áo xám bị đánh văng ra xa, máu tươi phun ra, rõ ràng trọng thương.
Nhưng Lý Thanh Tuyết cũng hao tổn không ít, mặt mày tái nhợt, thân thể xiêu vẹo, suýt chút nữa đã đổ gục.
Nhưng nàng vẫn cố gắng đứng vững, ánh mắt nhìn về phía tấm gương văn thú mặt xanh rơi trên mặt đất.
“Cuối cùng… cuối cùng cũng là của ta rồi.”
Nàng thở dài một hơi, chậm rãi đi về phía tấm gương.
Nhưng ngay lúc này, một bóng người lại lần nữa xuất hiện, lần này lại là một thanh niên áo trắng.
“Xin lỗi, tấm gương này ta cũng rất có hứng thú.”
Thanh niên áo trắng mỉm cười nói.
Lý Thanh Tuyết nhìn thấy người này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
“Ngươi… ngươi là ai?”
“Ta?”
Thanh niên áo trắng cười cười, “Ta chỉ là một người qua đường thôi.”
Nói xong, hắn cúi người nhặt tấm gương văn thú mặt xanh lên, xoay người định rời đi.
“Dừng lại!”
Lý Thanh Tuyết tức giận hét lên, “Trả lại bảo vật cho ta!”
“Bảo vật?”
Thanh niên áo trắng quay đầu lại, nhìn Lý Thanh Tuyết, “Bảo vật này vốn là vô chủ, ai mạnh thì người đó được, sao lại nói là của ngươi?”
“Ngươi!”
Lý Thanh Tuyết tức đến mức run rẩy, nhưng nàng giờ đã kiệt sức, căn bản không thể ngăn cản đối phương.
“Thôi được, xem như ta cho ngươi.”
Thanh niên áo trắng cười cười, “Nhưng nhắc nhở ngươi một câu, tấm gương này không đơn giản, tốt nhất đừng tùy tiện sử dụng.”
Lý Thanh Tuyết nhìn theo bóng lưng của hắn, trong lòng đầy phẫn nộ và bất lực.
Nàng hao tổn bao nhiêu tâm huyết, cuối cùng lại bị người khác hái quả ngọt.
Nhưng nàng cũng biết, thế giới tu tiên vốn là như vậy, mạnh được yếu thua, không có gì là không công bằng.
“Thôi, coi như ta vận xui.”
Nàng thở dài, quay người rời đi.
Những người khác thấy vậy cũng lần lượt rút lui, vùng đất cấm lần nữa trở về với tĩnh lặng.
Chỉ có cơn bão đen vẫn còn quay cuồng, nhưng uy lực đã yếu đi rất nhiều, dần dần tiêu tán.
Mà tấm gương văn thú mặt xanh, đã rơi vào tay thanh niên áo trắng kia.
Thanh niên áo trắng rời khỏi vùng đất cấm, cầm tấm gương trong tay ngắm nghía, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.
“Tấm gương văn thú mặt xanh, quả nhiên là một bảo vật thú vị.”
Hắn lẩm bẩm nói, “Chỉ tiếc là còn thiếu một bộ phận, không thì uy lực sẽ càng lớn hơn.”
Nói xong, hắn thu hồi tấm gương, hóa thành một đạo bạch quang, biến mất ở cuối chân trời.
Mà tại nơi xa xôi, Lý Thanh Tuyết đang trên đường trở về, trong lòng vẫn còn cảm thấy không cam lòng.
“Nhất định phải tìm ra người đó, đòi lại tấm gương!”
Nàng nghiến răng nói.
Nhưng nàng cũng biết, thế giới tu tiên mênh mông, muốn tìm một người nào đó, khó khăn như tìm kim đáy biển.
“Thôi, coi như một bài học.”
Nàng lắc đầu, đem sự việc này tạm thời gác lại.
Nhưng nàng không biết rằng, tấm gương văn thú mặt xanh kia, sẽ mang đến cho nàng một cơ duyên lớn hơn.
Mà câu chuyện, mới chỉ vừa mới bắt đầu…