Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 968

Trước Tiếp

Trong ba ngày này, Hứa Thanh không rời khỏi phủ đệ của mình, hắn đang điều tức, đồng thời cũng đang suy nghĩ về những việc sắp tới.

Hắn biết, chuyện ở Minh Không Thánh Tôn nhất định sẽ gây ra sóng gió lớn, đặc biệt là việc hắn đã trở thành một phần của Minh Không Thánh Tôn, điều này càng khiến hắn trở thành tâm điểm chú ý.

Vì vậy, hắn phải chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị đối mặt với mọi tình huống có thể xảy ra.

Trong ba ngày này, hắn cũng không ngừng luyện hóa những đạo nguyên lực mà Minh Không Thánh Tôn đã truyền thụ, khiến tu vi của mình tăng lên rất nhiều, giờ đây đã đạt đến cảnh giới Đại Thừa viên mãn, chỉ cần một bước nữa là có thể đột phá đến Hóa Thần.

Nhưng bước này lại cực kỳ khó khăn, cần có một cơ duyên.

Hứa Thanh cũng không nóng vội, hắn biết tu luyện cần phải từ từ, không thể vội vàng.

Vào buổi chiều ngày thứ ba, có người đến tìm hắn.

Người tới là một lão nhân mặc trang phục màu xám, mặt mũi hiền hậu, chính là một vị trưởng lão của Minh Không Thánh Điện.

“Tiểu hữu Hứa Thanh, Thánh Tôn đại nhân có mời.”

Lão nhân cười nói, ánh mắt nhìn Hứa Thanh đầy vẻ hài lòng.

Hứa Thanh khẽ gật đầu, đứng dậy đi theo lão nhân.

Hai người rời khỏi phủ đệ, đi về phía trung tâm của Minh Không Thánh Điện.

Trên đường đi, lão nhân vừa đi vừa trò chuyện với Hứa Thanh, hỏi thăm về tình hình tu luyện của hắn, đồng thời kể cho hắn nghe một số chuyện trong Minh Không Thánh Điện.

Hứa Thanh lắng nghe cẩn thận, thỉnh thoảng đáp lời vài câu.

Rất nhanh, hai người đến trước một tòa đại điện.

Đại điện này cực kỳ tráng lệ, toàn thân bằng ngọc trắng, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, trông rất thần thánh.

“Tiểu hữu Hứa Thanh, mời vào đi.”

Lão giả dừng bước, cười nói với Hứa Thanh.

Hứa Thanh hít sâu một hơi, đẩy cửa đại điện bước vào.

Bên trong đại điện rất rộng, bày trí đơn giản, chỉ có một bàn cờ và hai chiếc ghế.

Minh Không Thánh Tôn ngồi ở một bên bàn cờ, tay cầm một quân cờ, đang chăm chú nhìn vào bàn cờ.

Nghe thấy tiếng động, hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hứa Thanh, trên mặt lộ ra nụ cười.

“Hứa Thanh, ngươi đến rồi.”

Hứa Thanh cung kính thi lễ: “Bái kiến Thánh Tôn đại nhân.”

Minh Không Thánh Tôn gật đầu, chỉ vào chiếc ghế đối diện: “Ngồi đi.”

Hứa Thanh đáp lời, đi đến chiếc ghế đối diện ngồi xuống.

Minh Không Thánh Tôn nhìn Hứa Thanh, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng: “Trong ba ngày này, ngươi điều tức không tệ, tu vi cũng tăng lên rất nhiều.”

Hứa Thanh khiêm tốn nói: “Nhờ vào sự chỉ điểm của Thánh Tôn đại nhân.”

Minh Không Thánh Tôn cười cười, không nói gì thêm, chỉ vào bàn cờ trước mặt: “Ngươi biết chơi cờ không?”

Hứa Thanh lắc đầu: “Tiểu tử không biết.”

Minh Không Thánh Tôn nói: “Vậy thì học đi, cờ cũng giống như tu luyện, cần phải suy nghĩ thấu đáo, từng bước từng bước.”

Nói xong, hắn đặt quân cờ trong tay xuống bàn cờ.

“Ngươi đi trước đi.”

Hứa Thanh do dự một chút, cầm lấy một quân cờ, suy nghĩ một lúc lâu, rồi đặt xuống.

Minh Không Thánh Tôn nhìn thấy nước cờ của Hứa Thanh, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó cười nói: “Nước cờ này không tệ, có chút ý tứ.”

Hai người bắt đầu đối kỳ.

Ban đầu, Hứa Thanh còn rất ngượng ngùng, nhưng dần dần, hắn cũng bắt đầu nhập cuộc, suy nghĩ từng nước đi.

Minh Không Thánh Tôn cũng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhắc nhở vài câu, chỉ điểm cho Hứa Thanh.

Thời gian trôi qua, rất nhanh đã một canh giờ.

Trên bàn cờ, thế cờ đã dần dần rõ ràng.

Hứa Thanh tuy rằng lần đầu chơi cờ, nhưng thiên phú không tệ, lại thêm có sự chỉ điểm của Minh Không Thánh Tôn, nên cũng có thể chống đỡ được.

Nhưng so với Minh Không Thánh Tôn, hắn vẫn còn kém xa.

Cuối cùng, Hứa Thanh thua cuộc.

“Tiểu tử thua rồi.”

 

Hứa Thanh đặt quân cờ xuống, thở dài nói.

Minh Không Thánh Tôn cười nói: “Lần đầu chơi cờ mà có thể như vậy, đã rất không tệ rồi.”

Minh Không Thánh Tôn lắc đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc: “Hứa Thanh, ta gọi ngươi đến, ngoài việc chơi cờ, còn có một việc muốn nói với ngươi.”

Hứa Thanh nghe vậy, vội vàng ngồi thẳng người: “Xin Thánh Tôn đại nhân chỉ giáo.”

Minh Không Thánh Tôn trầm ngâm một chút, nói: “Chuyện lần trước, ngươi cũng đã biết, Minh Không Thánh Điện của chúng ta đã đắc tội với một thế lực lớn.”

Hứa Thanh gật đầu, việc này hắn đã nghe nói.

Minh Không Thánh Tôn tiếp tục: “Thế lực đó tên là ‘Thiên Đạo Tông’, là một trong những thế lực đỉnh cao nhất của Tu Chân giới.”

“Thiên Đạo Tông?”

Minh Không Thánh Tôn nói: “Không sai, Thiên Đạo Tông thực lực cực mạnh, trong tông môn có không ít cường giả Hóa Thần, thậm chí nghe nói còn có tồn tại vượt qua cả Hóa Thần.”

Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng chấn động.

Hóa Thần đã là đỉnh cao của Tu Chân giới, mà vượt qua Hóa Thần, đó là cảnh giới gì?

Minh Không Thánh Tôn nhìn thấy vẻ mặt của Hứa Thanh, cười nói: “Ngươi cũng đừng quá lo lắng, tuy rằng Thiên Đạo Tông rất mạnh, nhưng Minh Không Thánh Điện của chúng ta cũng không phải dễ bắt nạt.”

“Chỉ là, lần này chúng ta đắc tội với Thiên Đạo Tông, sợ rằng sẽ không yên ổn.”

Hứa Thanh trầm mặc, hắn biết Minh Không Thánh Tôn nói với hắn những chuyện này, nhất định có ý riêng.

Quả nhiên, Minh Không Thánh Tôn tiếp tục nói: “Hứa Thanh, ngươi bây giờ cũng đã là một phần của Minh Không Thánh Điện, vậy ngươi có tin tưởng ta không?”

Hứa Thanh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Minh Không Thánh Tôn, gật đầu mạnh mẽ: “Tin tưởng.”

Minh Không Thánh Tôn nghe vậy, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng: “Tốt, rất tốt.”

“Vậy thì, ta muốn giao cho ngươi một nhiệm vụ.”

Hứa Thanh nghiêm túc nói: “Xin Thánh Tôn đại nhân ra lệnh.”

Minh Không Thánh Tôn nói: “Ta muốn ngươi đi đến một nơi, tìm một người.”

Minh Không Thánh Tôn nói: “Nơi đó tên là ‘Vô Tận Hải’, còn người cần tìm, tên là ‘Hải Thần’.”

“Vô Tận Hải? Hải Thần?”

Hứa Thanh nhíu mày, đây lại là những cái tên hắn chưa từng nghe thấy.

Minh Không Thánh Tôn giải thích: “Vô Tận Hải là một vùng biển rộng lớn, nằm ở biên giới phía đông của Tu Chân giới, nơi đó nguy hiểm trùng trùng, nhưng cũng ẩn chứa vô số cơ duyên.”

“Còn Hải Thần, là một cường giả thần bí, nghe nói hắn sống ở Vô Tận Hải, nắm giữ bí mật cổ xưa.”

“Ta muốn ngươi đi đến Vô Tận Hải, tìm Hải Thần, hỏi hắn một câu.”

Hứa Thanh hỏi: “Hỏi cái gì?”

Minh Không Thánh Tôn trầm giọng nói: “Hỏi hắn, làm thế nào để đối phó với Thiên Đạo Tông.”

Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng chấn động, Minh Không Thánh Tôn lại muốn hỏi cách đối phó với Thiên Đạo Tông, chẳng lẽ hắn đã có kế hoạch?

Minh Không Thánh Tôn nhìn thấy vẻ mặt của Hứa Thanh, cười nói: “Ngươi đừng suy nghĩ nhiều, ta chỉ là muốn biết thêm một chút thông tin mà thôi.”

Hứa Thanh gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Minh Không Thánh Tôn nói: “Nhiệm vụ này rất nguy hiểm, Vô Tận Hải không phải nơi bình thường, ngươi phải cẩn thận.”

Hứa Thanh nghiêm túc nói: “Tiểu tử nhất định hoàn thành nhiệm vụ.”

Minh Không Thánh Tôn gật đầu, lấy ra một chiếc túi trữ vật, đưa cho Hứa Thanh: “Trong này có một số đan dược và pháp bảo, có thể giúp ngươi trên đường đi.”

Hứa Thanh tiếp nhận, cung kính nói: “Cảm ơn Thánh Tôn đại nhân.”

Minh Không Thánh Tôn nói: “Ngươi chuẩn bị một chút, ba ngày sau xuất phát.”

Hứa Thanh đáp: “Vâng.”

Minh Không Thánh Tôn lại dặn dò vài câu, rồi để Hứa Thanh lui ra.

Hứa Thanh rời khỏi đại điện, trở về phủ đệ của mình, bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi.

Hắn biết, nhiệm vụ lần này không hề đơn giản, Vô Tận Hải nguy hiểm trùng trùng, lại phải tìm một người thần bí, khó khăn có thể tưởng tượng.

Nhưng hắn không sợ, ngược lại còn cảm thấy có chút hưng phấn.

Tu luyện chính là như vậy, chỉ có không ngừng đối mặt với thử thách, mới có thể không ngừng tiến bộ.

Ba ngày sau, Hứa Thanh rời khỏi Minh Không Thánh Điện, một mình lên đường, hướng về phía đông mà đi.

Mục tiêu của hắn, Vô Tận Hải.

Trước Tiếp