Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 966: Hồ Bán Nguyệt – Rắn Nguyệt Cứng Đầu

Trước Tiếp

Hồ Bán Nguyệt, nằm ở phía tây của Thánh Địa, là một trong những địa điểm nổi tiếng nhất trong Thánh Địa.

Nghe nói, mỗi khi trăng tròn, ánh trăng chiếu xuống mặt nước sẽ hiện lên hình bóng trăng khuyết, cảnh tượng vô cùng huyền ảo, nên mới có tên là Bán Nguyệt.

Trong Hồ Bán Nguyệt có một loài quái thú tên là Rắn Nguyệt, loài rắn này có thân hình khổng lồ, sức mạnh vô cùng, đặc biệt là vào đêm trăng tròn, sức mạnh của chúng sẽ tăng vọt, trở thành một trong những quái thú đáng sợ nhất trong Thánh Địa.

Rắn Nguyệt có tính cách cực kỳ ngoan cường, một khi bị k*ch th*ch, sẽ không ngừng tấn công cho đến khi đối thủ bị tiêu diệt.

Vì vậy, mặc dù Hồ Bán Nguyệt có rất nhiều bảo vật, nhưng rất ít người dám đến đây.

Lần này, Tần Trần đến Hồ Bán Nguyệt chính là vì một loại linh thảo tên là “Nguyệt Hoa Thảo”.

Nguyệt Hoa Thảo là một loại linh thảo quý hiếm, chỉ sinh trưởng ở Hồ Bán Nguyệt và chỉ trổ bông vào những đêm trăng tròn.

Hoa của Nguyệt Hoa Thảo có tác dụng rất lớn đối với tu luyện, có thể giúp người tu luyện đột phá cảnh giới, tăng cường tu vi.

Tần Trần hiện tại đã đạt đến cảnh giới Chí Tôn Cửu Trọng, chỉ cần một bước nữa là có thể đột phá đến Thánh Cảnh.

Vì vậy, Nguyệt Hoa Thảo đối với hắn mà nói vô cùng quan trọng.

“Chỉ cần có được Nguyệt Hoa Thảo, ta liền có thể đột phá đến Thánh Cảnh, đến lúc đó, ta sẽ có đủ sức mạnh để bảo vệ người mình muốn bảo vệ.”

Tần Trần đứng bên bờ Hồ Bán Nguyệt, nhìn mặt hồ phẳng lặng, trong lòng tràn đầy quyết tâm.

Hắn biết rằng, muốn có được Nguyệt Hoa Thảo không hề dễ dàng, không chỉ phải đối mặt với sự nguy hiểm của Rắn Nguyệt, mà còn có thể gặp phải sự cạnh tranh của những người tu luyện khác.

Nhưng hắn không sợ, vì hắn có đủ tự tin và thực lực.

“Bất kể gặp phải khó khăn gì, ta cũng phải có được Nguyệt Hoa Thảo.”

Tần Trần hít sâu một hơi, sau đó nhảy thẳng xuống Hồ Bán Nguyệt.

Nước hồ rất lạnh, nhưng đối với Tần Trần mà nói không thành vấn đề.

Hắn vận chuyển chân khí, thân hình như cá lặn, nhanh chóng lao xuống đáy nước.

Đáy Hồ Bán Nguyệt sâu thẳm, ánh sáng mặt trời khó lọt xuống tới nơi, nên dưới đáy chỉ còn là một màu đen kịt, phải dựa vào cảm giác và thần thức để dò đường.

Tần Trần thần thức mở rộng, cẩn thận cảm nhận xung quanh.

Hắn biết rõ, loài Rắn Nguyệt thường lẩn khuất dưới đáy nước, hễ có sinh vật lạ xâm nhập, chúng sẽ lập tức ra tay.

Vì vậy, hắn phải cực kỳ cẩn thận.

“Đến rồi!”

Chỉ thấy trong bóng tối, một đôi mắt màu đỏ như hai ngọn đèn lồng đang chậm rãi tiến lại gần.

Sau đó, một thân hình khổng lồ dần dần lộ ra.

Đó là một con rắn khổng lồ, thân dài mấy chục trượng, toàn thân phủ đầy vảy màu bạc, dưới ánh sáng yếu ớt lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo.

Đôi mắt của nó màu đỏ tươi, tràn đầy sát khí, nhìn chằm chằm vào Tần Trần, như muốn nuốt chửng hắn.

“Rắn Nguyệt!”

Tần Trần trong lòng hơi run, nhưng không hề sợ hãi.

Hắn biết, đây chính là con quái thú canh giữ Bán Nguyệt Đàm – Rắn Nguyệt.

“Gầm!”

Rắn Nguyệt phát ra một tiếng gầm thấp, sau đó thân hình khổng lồ đột nhiên lao về phía Tần Trần, miệng há rộng, muốn nuốt chửng hắn.

Tần Trần không dám khinh thường, lập tức vận chuyển chân khí, thân hình nhanh chóng lùi về phía sau, đồng thời một quyền đánh ra.

“Ầm!”

Một quyền này đánh trúng đầu Rắn Nguyệt, phát ra một tiếng vang lớn.

Nhưng Rắn Nguyệt dường như không hề hấn gì, chỉ lắc lắc đầu, sau đó lại tiếp tục lao về phía Tần Trần.

“Thật mạnh!”

Tần Trần trong lòng kinh hãi, hắn biết rằng sức mạnh của Rắn Nguyệt vượt xa so với dự đoán của hắn.

Nhưng hắn không sợ, ngược lại càng thêm phấn khích.

“Được lắm, vậy thì để ta xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!”

Tần Trần hét lớn một tiếng, sau đó thân hình đột nhiên biến hóa, hóa thành một đạo tia chớp, nhanh chóng xoay quanh Rắn Nguyệt, đồng thời liên tục ra tay.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Tiếng nổ liên tục vang lên, mỗi quyền của Tần Trần đều đánh trúng thân thể Rắn Nguyệt.

Nhưng Rắn Nguyệt da dày thịt béo, những quyền này dường như không gây được tổn thương thực sự cho nó.

Ngược lại, những cuộc tấn công của Tần Trần càng k*ch th*ch sự điên cuồng của Rắn Nguyệt.

“Gầm!”

Rắn Nguyệt lại phát ra một tiếng gầm, sau đó thân hình đột nhiên cuộn tròn lại, đuôi dài như một cây cột khổng lồ quét về phía Tần Trần.

Tốc độ này cực nhanh, Tần Trần không kịp né tránh, chỉ có thể đưa tay ra đỡ.

“Ầm!”

Một kích này đánh trúng cánh tay Tần Trần, lực đạo kinh khủng khiến hắn liên tục lùi về phía sau mấy chục bước, trong lòng máu khí sôi trào, suýt nữa đã thổ huyết.

“Thật mạnh!”

Phải nghĩ cách khác.

Tần Trần đảo mắt nhìn quanh, đột nhiên phát hiện không xa đó có một cái hang động.

Hang động này rất nhỏ, chỉ có thể vừa một người chui vào, nhưng đối với Rắn Nguyệt thân hình khổng lồ mà nói, hoàn toàn không thể chui vào được.

“Được rồi!”

Tần Trần trong lòng mừng thầm, lập tức hướng về phía hang động bơi đi.

Rắn Nguyệt thấy Tần Trần muốn chạy trốn, lập tức đuổi theo.

Nhưng thân hình của nó quá to, tốc độ dưới nước không nhanh bằng Tần Trần, chỉ có thể nhìn Tần Trần chui vào hang động.

“Gầm!”

Rắn Nguyệt tức giận gầm lên, dùng đầu đập mạnh vào vách hang, nhưng hang động quá nhỏ, nó hoàn toàn không thể chui vào được.

Tần Trần ở trong hang, nhìn Rắn Nguyệt đang điên cuồng tấn công bên ngoài, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng hắn biết rằng, đây chỉ là tạm thời an toàn, nếu không thể tìm được Nguyệt Hoa Thảo, hắn cuối cùng vẫn phải đối mặt với Rắn Nguyệt.

“Phải nhanh chóng tìm Nguyệt Hoa Thảo.”

Tần Trần quay người, bắt đầu tìm kiếm trong hang động.

Hang động này rất sâu, bên trong tối đen, nhưng Tần Trần có thần thức, không ảnh hưởng gì.

Hắn đi về phía trước, đi được khoảng vài trăm mét, đột nhiên phát hiện phía trước có ánh sáng.

“Đây rồi!”

 


Tần Trần trong lòng vui mừng, lập tức tăng tốc bước về phía trước.

Rất nhanh, hắn đi đến cuối hang động, chỉ thấy nơi đó có một vũng nước nhỏ, nước trong vắt, ở giữa mọc lên một cây linh thảo.

Linh thảo này cao khoảng một thước, toàn thân tỏa ra ánh sáng màu bạc, trên ngọn có một đóa hoa màu trắng, đang từ từ nở rộ.

“Nguyệt Hoa Thảo!”

Tần Trần vui mừng khôn xiết, hắn biết rằng đây chính là Nguyệt Hoa Thảo mà hắn tìm kiếm.

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên một cỗ khí tức nguy hiểm từ phía sau truyền đến.

Tần Trần quay đầu lại, chỉ thấy Rắn Nguyệt không biết lúc nào đã đến cửa hang, đang chằm chằm nhìn hắn, trong đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy sát khí.

“Không tốt!”

Tần Trần trong lòng cảm thấy không ổn, lập tức muốn đi hái Nguyệt Hoa Thảo.

“Gầm!”

Rắn Nguyệt phát ra một tiếng gầm, sau đó thân hình đột nhiên thu nhỏ lại, hóa thành một đạo ánh sáng màu bạc, thẳng hướng Tần Trần lao tới.

Tốc độ này nhanh đến mức Tần Trần không kịp phản ứng, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng màu bạc xẹt qua trước mắt, sau đó cảm thấy một cỗ lực đạo kinh khủng đánh vào ngực.

“Ầm!”

Tần Trần bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào vách hang, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.

“Thật mạnh!”

Tần Trần trong lòng kinh hãi, hắn không ngờ Rắn Nguyệt lại có thể thu nhỏ thân hình, tốc độ còn nhanh hơn trước rất nhiều.

Nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ nhiều, hắn phải nhanh chóng hái lấy Nguyệt Hoa Thảo, sau đó tìm cách thoát thân.

Tần Trần cắn răng, đứng dậy, lại hướng về phía Nguyệt Hoa Thảo lao tới.

Nhưng Rắn Nguyệt đã không cho hắn cơ hội nữa.

Nó hóa thành ánh sáng màu bạc, lại lần nữa lao về phía Tần Trần.

Lần này, Tần Trần đã có chuẩn bị, hắn lập tức vận chuyển chân khí, thân hình nhanh chóng né tránh.

“Xoẹt!”

Ánh sáng màu bạc xẹt qua bên cạnh Tần Trần, suýt nữa đã đánh trúng hắn.

Nhưng Tần Trần cũng không dễ chịu, lực đạo kinh khủng khiến hắn suýt nữa mất thăng bằng.

“Không được, phải nghĩ cách khác.”

Tần Trần trong lòng nhanh chóng suy nghĩ, hắn biết rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn chắc chắn không phải là đối thủ của Rắn Nguyệt.

Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghĩ đến một thứ.

“Đúng rồi, ta còn có cái này!”

Tần Trần lấy ra một viên ngọc bội, đây là bảo vật mà hắn tình cờ có được, nghe nói có thể áp chế quái thú.

Hắn không biết có hữu dụng hay không, nhưng bây giờ chỉ có thể thử một lần.

Tần Trần đem ngọc bội ném về phía Rắn Nguyệt.

Ngọc bội bay trong không trung, tỏa ra ánh sáng màu xanh, chiếu thẳng vào Rắn Nguyệt.

Rắn Nguyệt bị ánh sáng màu xanh chiếu vào, thân hình đột nhiên dừng lại, trong đôi mắt đỏ ngầu lộ ra vẻ sợ hãi.

“Gầm…”

Rắn Nguyệt phát ra một tiếng gầm yếu ớt, sau đó thân hình bắt đầu run rẩy, dường như rất sợ ánh sáng màu xanh này.

“Thật hữu dụng!”

Tần Trần trong lòng mừng thầm, lập tức nắm lấy cơ hội, hướng về phía Nguyệt Hoa Thảo lao tới.

Lần này, Rắn Nguyệt không ngăn cản hắn nữa, chỉ có thể đứng yên tại chỗ, run rẩy nhìn Tần Trần hái lấy Nguyệt Hoa Thảo.

Tần Trần nhanh chóng hái lấy Nguyệt Hoa Thảo, sau đó không chần chừ, lập tức hướng về phía cửa hang bơi đi.

Rắn Nguyệt nhìn Tần Trần rời đi, trong mắt lộ ra vẻ không cam lòng, nhưng vì sợ ánh sáng màu xanh, nó không dám đuổi theo.

Tần Trần vừa thoát khỏi hang động, liền lao vút về phía mặt nước.

Hắn biết rằng, ngọc bội chỉ có thể tạm thời áp chế Rắn Nguyệt, một khi hiệu lực mất đi, Rắn Nguyệt chắc chắn sẽ đuổi theo.

Vì thế, hắn phải nhanh chóng thoát khỏi vùng nước này.

Tần Trần lập tức bơi nhanh lên mặt nước rồi nhảy vọt lên bờ.

Hắn quay đầu nhìn lại Hồ Bán Nguyệt, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Lần này thật may mắn, nếu không có viên ngọc bội kia, hắn chắc chắn không thể lấy được Nguyệt Hoa Thảo.

“Cuối cùng cũng có được rồi.”

Đến lúc đó, hắn sẽ có đủ sức mạnh để bảo vệ người mình muốn bảo vệ.

“Đợi ta, ta sẽ sớm trở về.”

Tần Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt lộ ra quyết tâm kiên định.

Sau đó, hắn quay người rời đi, thân hình nhanh chóng biến mất trong rừng sâu.

Trong Hồ Bán Nguyệt, Rắn Nguyệt lại gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ và bất lực.

Nó biết rằng, Nguyệt Hoa Thảo đã bị người lấy đi, nhưng nó không có cách nào.

Bởi vì viên ngọc bội kia, khiến nó cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Nhưng nó không từ bỏ, nó quyết định, một khi người đó xuất hiện trở lại, nó nhất định sẽ cho hắn biết thế nào là sự trừng phạt của Rắn Nguyệt.

Mà Tần Trần, giờ đã rời xa Hồ Bán Nguyệt, đang trên đường trở về.

Hắn biết rằng, lần này có được Nguyệt Hoa Thảo, hắn đã bước thêm một bước gần hơn đến Thánh Cảnh.

Nhưng hắn cũng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, hắn còn phải tiếp tục nỗ lực.

“Thánh Cảnh, ta nhất định sẽ đạt đến.”

Tần Trần nắm chặt Nguyệt Hoa Thảo trong tay, trong lòng tràn đầy tự tin.

Hắn tin rằng, chỉ cần không ngừng nỗ lực, một ngày nào đó, hắn nhất định sẽ đứng trên đỉnh cao của thế giới này, bảo vệ tất cả những người hắn muốn bảo vệ.

Mà bây giờ, hắn cần phải tìm một nơi an toàn, dùng Nguyệt Hoa Thảo này để đột phá cảnh giới.

Hắn tin rằng, một khi đột phá đến Thánh Cảnh, thực lực của hắn sẽ tăng vọt, đến lúc đó, hắn sẽ có đủ sức mạnh để đối mặt với tất cả nguy hiểm.

“Đi thôi.”

Tần Trần tăng tốc bước chân, thân hình nhanh chóng biến mất ở cuối chân trời.

Mà câu chuyện về hắn, vẫn còn tiếp tục.

Trước Tiếp