Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 961: Rồng Khói Phượng Trời – Bổ Nhiệm Đặc Biệt

Trước Tiếp

Cửu Châu, Vân Mộng Trạch.

Một vùng đầm lầy mênh mông, sương mù trắng xóa quanh năm không tan, từng đám khói nước mờ ảo bốc lên, phảng phất như một tấm màn bạc khổng lồ che phủ cả vùng đất rộng lớn. Trong sương mù, thỉnh thoảng lại có tiếng chim hót vang vọng, tiếng thú gầm rền vang, càng tô điểm thêm vẻ thần bí hoang sơ cho nơi này.

Trên một ngọn đồi đất nhỏ, mấy gian lều cỏ đơn sơ dựng tạm, trước lều có một đống lửa đang cháy âm ỉ, khói xám cuộn lên hòa vào màn sương trắng.

Một người đàn ông trung niên mặc áo vải thô, khuôn mặt gầy gò, đang ngồi xổm bên đống lửa, tay cầm một chiếc que gỗ khều khều than hồng, miệng lẩm bẩm: “Cái thằng tiểu tử Lý Hàn kia, nói đi rồi về, đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng, chẳng lẽ lại gặp chuyện gì rồi?”

“Phụ thân, đừng lo lắng quá, huynh đệ Lý Hàn tu vi không thấp, lại thông minh lanh lợi, chắc sẽ không có chuyện gì đâu.” Một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dung mạo thanh tú, đang ngồi bó gối bên cạnh, lên tiếng an ủi.

“Biết là vậy, nhưng Vân Mộng Trạch này nguy hiểm khôn lường, hắn một mình đi vào chỗ sâu, ta thực sự không yên tâm.” Người đàn ông trung niên thở dài, ánh mắt lo lắng nhìn về phía xa trong màn sương.

Đúng lúc này, một tiếng hót the thé vang lên trên không, xé toạc màn sương dày đặc.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một con chim lớn màu xanh lục, đôi cánh rộng chừng hơn trượng, đang lượn vòng trên không, trên lưng chim dường như có bóng người.

“Là Lý Hàn! Hắn trở về rồi!” Thiếu niên đứng phắt dậy, vui mừng reo lên.

Người đàn ông trung niên cũng đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm.

Con chim lớn màu xanh từ từ hạ xuống, gió do cánh chim vỗ tạo thành cuốn tung cả sương mù xung quanh. Một thanh niên mặc áo bào xanh, thân hình cao ráo, tuấn tú, nhẹ nhàng nhảy xuống từ trên lưng chim, chính là Lý Hàn.

“Tiền bối Vương, tiểu đệ Lâm, để mọi người lo lắng rồi.” Lý Hàn cười ôm quyền chào.

“Không sao không sao, trở về là tốt rồi.” Người đàn ông trung niên họ Vương vội vàng bước lên, nắm lấy tay Lý Hàn, “Chuyến này có thu hoạch gì không?”

Lý Hàn gật đầu, từ trong ngực lấy ra một cái túi vải, mở ra, bên trong là mấy cây linh thảo hình dáng kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

“Đây là… ‘Vân Mộng Hoa’?” Người đàn ông trung niên họ Vương tròn mắt, giọng run run, “Ngươi… ngươi thực sự tìm được?”

“May mắn không làm nhục mệnh.” Lý Hàn cười nói, “Trên đường đi còn gặp phải một con Hắc Vân Mãng, suýt chút nữa thì mất mạng, cuối cùng cũng nhờ có ‘Thanh Linh Điểu’ này mới thoát được hiểm.”

“Tốt! Tốt lắm!” Người đàn ông trung niên họ Vương vui mừng khôn xiết, “Có Vân Mộng Hoa này, thuốc cho tiểu nữ của lão phu có hi vọng rồi!”

Thiếu niên họ Lâm cũng vui mừng khôn xiết, nhưng chợt nhìn thấy trên người Lý Hàn có vài vết rách, liền hỏi: “Lý huynh, người không sao chứ?”

“Chỉ là vết thương ngoài da, không đáng kể.” Lý Hàn lắc đầu, ánh mắt chợt trở nên nghiêm túc, “Nhưng chuyến này, ta còn phát hiện một chuyện kỳ lạ.”

Lý Hàn hạ giọng: “Tại hẻm núi phía tây Vân Mộng Trạch, ta nhìn thấy dấu vết của người tu tiên, hơn nữa tu vi không thấp, ít nhất cũng là Trúc Cơ kỳ.”

“Trúc Cơ?” Người đàn ông trung niên họ Vương biến sắc, “Vân Mộng Trạch vốn là nơi vắng vẻ, sao lại có người tu tiên đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ xuất hiện?”

“Ta cũng không rõ.” Lý Hàn lắc đầu, “Nhưng theo quan sát của ta, những dấu vết đó rất mới, có lẽ người đó vẫn còn ở trong Vân Mộng Trạch.”

Mọi người nghe vậy, đều trầm mặc.

Bọn họ chỉ là một nhóm người hái thuốc tầm thường, gặp phải người tu tiên, nhất là tu vi cao như vậy, nếu không cẩn thận, e rằng sẽ gặp họa sát thân.

“Không được, chỗ này không thể ở lại được nữa.” Người đàn ông trung niên họ Vương quyết đoán nói, “Chúng ta lập tức thu dọn, rời khỏi Vân Mộng Trạch.”

“Phụ thân nói phải.” Thiếu niên họ Lâm vội vàng gật đầu.

Lý Hàn cũng tán thành: “Tiền bối suy nghĩ chu toàn, dù sao Vân Mộng Hoa cũng đã tìm được, không cần phải mạo hiểm ở lại nữa.”

Mọi người lập tức bắt đầu hành động, dập tắt lửa trại, thu dọn lều cỏ, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, một trận gió lạnh thổi tới, sương mù đột nhiên cuồn cuộn, cảnh vật xung quanh chợt trở nên mờ ảo.

Một tiếng cười lạnh chợt vang lên từ trong sương mù: “Muốn đi? Đã tới rồi, cớ gì phải vội vàng thế?”

Mọi người giật mình, cùng nhau quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy trong màn sương trắng, một bóng người từ từ hiện ra.

Đó là một nam tử mặc áo bào đen, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt hẹp dài, ánh mắt âm lãnh như rắn độc, quét qua mọi người, khiến người ta không khỏi rùng mình.

“Tiền… tiền bối.” Người đàn ông trung niên họ Vương vội vàng cúi đầu hành lễ, giọng run run, “Bọn tiểu nhân chúng tôi chỉ là người hái thuốc tầm thường, không biết tiền bối đại giá quang lâm, có gì sơ suất, mong tiền bối tha thứ.”

Nam tử áo đen khẽ cười một tiếng, ánh mắt dừng lại trên người Lý Hàn: “Ngươi, chính là người vừa đi vào hẻm núi phía tây?”

Lý Hàn trong lòng cảnh giác, nhưng vẫn bình tĩnh đáp: “Vâng, tại hạ quả thực có đi qua nơi đó.”

“Ồ?” Nam tử áo đen hơi nhíu mày, “Ngươi thấy gì ở đó?”

“Chỉ thấy một ít dấu chân kỳ lạ, không biết là của tiền bối, nếu có mạo phạm, xin tiền bối bỏ qua cho.” Lý Hàn cúi đầu nói.

Nam tử áo đen trầm mặc một lúc, ánh mắt như muốn xuyên thấu Lý Hàn, sau đó đột nhiên cười nói: “Không sao, bất quá là vài dấu vết vô dụng. Nhưng các ngươi…”

Hắn dừng một chút, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng: “Đã nhìn thấy không nên thấy, vậy thì đừng trách ta vô tình.”

Dứt lời, hắn giơ tay phải lên, năm ngón tay khép lại, một luồng khí âm lãnh bỗng nhiên bộc phát.

“Chạy!” Lý Hàn hét lớn một tiếng, đẩy mạnh người đàn ông trung niên họ Vương và thiếu niên họ Lâm ra phía sau, đồng thời rút ra một thanh đoản kiếm màu xanh từ thắt lưng, hướng về phía nam tử áo đen đâm tới.

“Không biết sống chết!” Nam tử áo đen hừ lạnh một tiếng, tay phải vung ra, một đạo hắc quang như điện bắn thẳng về phía Lý Hàn.

“Đùng!”

Lý Hàn cảm thấy một lực đẩy khổng lồ truyền đến, thân thể bay vọt ra ngoài, đập mạnh vào một tảng đá lớn cách đó mấy trượng, miệng lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

“Lý huynh!” Thiếu niên họ Lâm kinh hô.

“Đừng qua đây!” Lý Hàn gượng dậy, la lớn, “Các ngươi mau chạy đi!”

Nhưng đã muộn rồi.

Nam tử áo đen đã như quỷ mị xuất hiện trước mặt mọi người, tay phải lại lần nữa giơ lên.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng hừ lạnh chợt vọng xuống từ chân trời: “Dám tùy tiện sát hại người ở nơi này, thật to gan lớn mật!”

Một đạo kiếm quang màu tím từ trên trời giáng xuống, thẳng tắp đánh về phía nam tử áo đen.

Nam tử áo đen biến sắc, vội vàng thu tay về, hóa thành một đạo hắc quang né sang một bên.

“Ầm!”

Kiếm quang màu tím chém xuống đất, để lại một vết rãnh sâu mấy thước, cát đá văng tung tóe.

Một nữ tử mặc váy dài màu tím, tay cầm trường kiếm, từ trên không nhẹ nhàng hạ xuống, đứng trước mặt Lý Hàn và những người khác.

Nàng khoảng hai mươi tuổi, dung mạo tuyệt thế, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng, nhìn chằm chằm vào nam tử áo đen: “Ngươi là ai, dám ở Vân Mộng Trạch của ta tùy tiện hành hung?”

Nam tử áo đen nhìn nữ tử áo tím, sắc mặt âm tình bất định, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Ngươi là người của ‘Tử Vân Tông’?”

“Không sai.” Nữ tử áo tím lạnh lùng nói, “Ta chính là đệ tử chân truyền của Tử Vân Tông, Tô Thanh Tuyết. Ngươi đến đây làm gì?”

Nam tử áo đen trầm mặc một lúc, bỗng cười nói: “Chuyện nhỏ thôi, bất quá là gặp mấy tên hái thuốc, định dạy cho chúng một bài học. Nếu đã có Tô tiên tử ra mặt, vậy ta cũng không làm khó nữa.”

Dứt lời, hắn hóa thành một đạo hắc quang, trong chớp mắt biến mất trong màn sương.

Tô Thanh Tuyết nhìn theo bóng lưng của hắn, ánh mắt ngưng trọng, sau đó quay người nhìn Lý Hàn và những người khác: “Các ngươi không sao chứ?”

“Đa tạ nữ hiệp đã cứu mạng.” Người đàn ông trung niên họ Vương vội vàng dẫn mọi người quỳ xuống.

“Không cần khách sáo.” Tô Thanh Tuyết vung tay áo một cái, một luồng khí nhẹ nhàng đỡ mọi người dậy, “Vân Mộng Trạch gần đây không yên ổn, các ngươi mau rời đi đi.”

“Vâng, vâng.” Người đàn ông trung niên họ Vương vội vàng gật đầu.

Tô Thanh Tuyết lại nhìn Lý Hàn, ánh mắt hơi dịu lại: “Ngươi vừa mới đối chiêu với hắn, tuy bị thương nhưng khí tức không loạn, tu vi cũng không tệ.”

Lý Hàn vội vàng chắp tay: “Tiên tử khen quá lời, ta chỉ là một võ nhân tầm thường, đâu dám so sánh với tiên tử.”

Tô Thanh Tuyết khẽ gật đầu, không nói thêm gì, quay người định rời đi.

Đúng lúc này, Lý Hàn đột nhiên lên tiếng: “Tiên tử, xin hãy dừng bước.”

“Ồ?” Tô Thanh Tuyết quay đầu lại, “Còn có chuyện gì?”

Lý Hàn do dự một chút, rồi nói: “Vừa rồi tại hạ ở hẻm núi phía tây, ngoài dấu chân, còn phát hiện một vật.”

Nói rồi, hắn từ trong ngực lấy ra một mảnh ngọc bội màu đen, hình dáng cổ quái, trên mặt ngọc có khắc một con rồng đang cuộn mình.

Tô Thanh Tuyết nhìn thấy mảnh ngọc bội, sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Cái này… là của ngươi tìm thấy?”

 


“Vâng.” Lý Hàn gật đầu, “Nó nằm ngay cạnh những dấu chân kia.”

Tô Thanh Tuyết tiếp nhận mảnh ngọc bội, ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, ánh mắt càng thêm ngưng trọng: “Long Ẩn Ngọc… không ngờ lại xuất hiện ở nơi này.”

Nàng ngẩng đầu nhìn Lý Hàn, giọng nói trở nên nghiêm túc: “Ngươi có biết vật này có ý nghĩa gì không?”

Tô Thanh Tuyết trầm mặc một lúc, rồi nói: “Vật này quan hệ trọng đại, ngươi tìm được nó, có lẽ cũng là duyên phận. Theo ta về Tử Vân Tông một chuyến, có chuyện muốn hỏi ngươi.”

Lý Hàn nghe vậy, trong lòng hơi do dự.

Người đàn ông trung niên họ Vương vội nói: “Lý Hàn, tiên tử đã mở lời, ngươi cứ yên tâm đi đi. Vân Mộng Hoa, lão phu sẽ tự tay đưa về nhà cho ngươi.”

Lý Hàn suy nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu: “Vậy phiền tiền bối.”

Tô Thanh Tuyết thấy vậy, không nói thêm gì, vung tay áo một cái, một đạo kiếm quang màu tím cuốn lấy Lý Hàn, hóa thành một vệt sáng, biến mất về phía chân trời.

Thiếu niên họ Lâm nhìn theo bóng lưng của họ, trong mắt tràn đầy hâm mộ: “Không ngờ Lý huynh lại có cơ duyên như vậy.”

Người đàn ông trung niên họ Vương thở dài: “Cơ duyên cũng là tai họa, hy vọng hắn có thể bình an vô sự.”

Trên không trung, kiếm quang màu tím xuyên qua mây mù, bay nhanh về phía trước.

Lý Hàn đứng trên kiếm quang, cảm nhận gió lạnh thổi qua mặt, trong lòng vừa có chút bồn chồn, vừa có chút mong đợi.

Tử Vân Tông, một trong bảy đại tông môn của Cửu Châu, đối với hắn mà nói, vốn là một thế giới xa vời không thể với tới.

Không ngờ hôm nay, lại có cơ hội đặt chân đến.

Tô Thanh Tuyết đứng phía trước, thân ảnh thon dài, váy dài màu tím bay phấp phới trong gió, thoạt nhìn như tiên tử giáng trần.

“Ngươi tên là Lý Hàn?” Nàng đột nhiên mở miệng.

“Vâng.” Lý Hàn vội vàng đáp.

“Tu vi của ngươi, đã đạt đến Hậu Thiên cảnh giới thứ mấy rồi?” Tô Thanh Tuyết hỏi.

“Tại hạ bất tài, mới chỉ đạt đến Hậu Thiên tầng bảy.” Lý Hàn có chút xấu hổ nói.

Tô Thanh Tuyết khẽ gật đầu: “Không tệ, ở thế tục, có thể tu luyện đến Hậu Thiên tầng bảy ở tuổi này, cũng coi là có chút thiên phú.”

Lý Hàn nghe vậy, trong lòng hơi vui, nhưng vẫn khiêm tốn nói: “Tiên tử khen quá lời.”

Hai người không nói thêm lời nào, tiếp tục bay về phía trước.

Không biết bay bao lâu, phía trước đột nhiên xuất hiện một dãy núi lớn, mây mù cuồn cuộn, linh khí dồi dào, tiên hạc lượn vòng, thực là một nơi tiên cảnh.

“Đến rồi.” Tô Thanh Tuyết nói, điều khiển kiếm quang hạ xuống.

Lý Hàn theo nàng đáp xuống một ngọn núi, chỉ thấy trước mặt là một tòa cung điện nguy nga, cổng lớn cao vút, trên có đề ba chữ lớn màu vàng: “Tử Vân Tông”.

Hai đệ tử mặc đồng phục màu tím đang đứng gác ở cổng, thấy Tô Thanh Tuyết, vội vàng cúi đầu hành lễ: “Gặp Tô sư tỷ.”

Tô Thanh Tuyết khẽ gật đầu, dẫn Lý Hàn đi thẳng vào trong tông môn.

Đi qua mấy tòa điện lớn, cuối cùng đến một tòa lầu các tinh xảo.

“Ngươi đợi ở đây.” Tô Thanh Tuyết nói với Lý Hàn, sau đó tự mình bước vào trong lầu.

Lý Hàn đứng ở ngoài hành lang, nhìn cảnh vật xung quanh, trong lòng không khỏi cảm thán.

Tử Vân Tông quả nhiên là đại tông môn, lầu các trùng điệp, đình viện sâu thẳm, linh khí nồng đậm gấp mấy lần bên ngoài, hít một hơi cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Không lâu sau, Tô Thanh Tuyết đi ra, nói với Lý Hàn: “Theo ta vào đi, trưởng lão muốn gặp ngươi.”

Lý Hàn vội vàng đi theo nàng vào trong lầu.

Trong đại sảnh, một lão giả tóc bạc, mặc áo bào tím, đang ngồi trên ghế chủ tọa, ánh mắt như điện, quét qua Lý Hàn.

“Đệ tử bái kiến trưởng lão.” Tô Thanh Tuyết cúi đầu hành lễ.

Lý Hàn cũng vội vàng quỳ xuống: “Tiểu nhân Lý Hàn, bái kiến tiên trưởng.”

Lão giả áo tím khẽ gật đầu, giọng nói trầm ấm: “Đứng dậy đi. Ngươi chính là người tìm thấy Long Ẩn Ngọc?”

“Vâng.” Lý Hàn đứng dậy, cung kính đáp.

Lão giả áo tím đưa tay ra, Tô Thanh Tuyết vội vàng đưa mảnh ngọc bội màu đen cho hắn.

Hắn cầm lấy mảnh ngọc bội, ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, ánh mắt trở nên phức tạp: “Quả nhiên là Long Ẩn Ngọc… không ngờ sau ba trăm năm, nó lại xuất hiện.”

Lão giả ngẩng đầu nhìn Lý Hàn: “Ngươi có biết lai lịch của vật này không?”

Lý Hàn lắc đầu: “Tiểu nhân không biết.”

Lão giả áo tím thở dài: “Long Ẩn Ngọc, vốn là tín vật của ‘Thiên Long Các’ ba trăm năm trước. Thiên Long Các năm đó hùng mạnh một thời, nhưng sau đó không biết vì lý do gì mà diệt vong, Long Ẩn Ngọc cũng biến mất. Không ngờ hôm nay lại xuất hiện ở Vân Mộng Trạch.”

“Thiên Long Các?” Lý Hàn nghe danh hiệu này lần đầu.

Lão giả áo tím gật đầu: “Thiên Long Các thời đó, dựa vào ‘Cửu Chuyển Long Thần Quyết’ mà chấn động thiên hạ. Nghe nói tu luyện đến cảnh giới tối cao, có thể hóa thân thành chân long, sức mạnh vô địch. Nhưng đáng tiếc, bí quyết này đã thất truyền từ lâu rồi.”

Hắn dừng một chút, lại nói: “Long Ẩn Ngọc xuất hiện, chứng tỏ di tích của Thiên Long Các có lẽ đã lộ ra manh mối. Chuyện này quan hệ trọng đại, ta Tử Vân Tông không thể không để ý.”

Lão giả nhìn Lý Hàn, ánh mắt trở nên sắc bén: “Ngươi tìm thấy Long Ẩn Ngọc, cũng là có duyên. Ta hỏi ngươi, ngươi có nguyện ý gia nhập Tử Vân Tông, giúp ta tìm ra di tích của Thiên Long Các không?”

Gia nhập Tử Vân Tông, đây vốn là ước mơ của bao nhiêu người tu luyện, nay lại đột nhiên đến trước mặt, khiến hắn có chút khó tin.

Nhưng hắn nhanh chóng định thần lại, cung kính nói: “Tiên trưởng xem trọng, tiểu nhân vạn phần cảm kích. Chỉ là tiểu nhân tu vi thấp kém, sợ rằng sẽ làm phụ lòng kỳ vọng của tiên trưởng.”

Lão giả áo tím cười đáp: “Tu vi có thể luyện tập, nhưng cơ duyên thì khó gặp. Ngươi có thể tìm thấy Long Ẩn Ngọc, chứng tỏ có duyên phận với Thiên Long Các. Hơn nữa…”

Hắn dừng một chút, giọng nói trở nên thâm trầm: “Người áo đen mà ngươi gặp ở Vân Mộng Trạch, nếu ta đoán không lầm, chính là tàn dư của Thiên Long Các. Bọn họ cũng đang tìm di tích, nếu để bọn họ tìm được trước, hậu quả sẽ khôn lường.”

Hóa ra Tử Vân Tông muốn tìm di tích của Thiên Long Các, một mặt là muốn có được bí quyết, mặt khác cũng là để ngăn chặn nó rơi vào tay người ác.

Suy nghĩ một lát, hắn cuối cùng gật đầu: “Nếu tiên trưởng không chê, tiểu nhân nguyện ý gia nhập Tử Vân Tông, cống hiến sức mọn.”

“Tốt!” Lão giả áo tím vui vẻ gật đầu, “Từ hôm nay, ngươi chính là đệ tử ngoại môn của Tử Vân Tông. Thanh Tuyết, ngươi dẫn hắn đi làm thủ tục nhập môn.”

Lão giả áo tím lại nói: “Về chuyện Long Ẩn Ngọc, tạm thời giữ bí mật, không được để lộ ra ngoài.”

“Vâng.” Lý Hàn và Tô Thanh Tuyết cùng nhau đáp.

Rời khỏi đại sảnh, Tô Thanh Tuyết dẫn Lý Hàn đi về phía tây, đi qua mấy tòa viện lạc, cuối cùng đến một tòa viện nhỏ.

“Đây là nơi ở của ngươi.” Tô Thanh Tuyết chỉ vào viện nhỏ, “Sau này ngươi sẽ ở đây tu luyện. Mỗi tháng có thể đến ‘Công Đức Đường’ nhận linh thạch và đan dược, cũng có thể nhận nhiệm vụ để tích lũy công đức.”

Lý Hàn nhìn viện nhỏ trước mắt, tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ gọn gàng, so với chỗ ở trước đây của hắn không biết tốt hơn bao nhiêu lần.

“Đa tạ tiên tử.” Hắn chân thành nói.

Tô Thanh Tuyết khẽ gật đầu: “Không cần khách sáo. Ngươi mới nhập môn, trước tiên hãy ổn định tu vi. Về chuyện tìm kiếm di tích Thiên Long Các, tông môn sẽ có an bài.”

Nói rồi, nàng quay người định rời đi.

Lý Hàn đột nhiên nhớ ra điều gì, vội hỏi: “Tiên tử, về người áo đen kia…”

Tô Thanh Tuyết dừng bước, quay đầu lại: “Người đó tu vi không thấp, ít nhất cũng là Trúc Cơ trung kỳ. Ngươi gặp hắn, tốt nhất tránh xa một chút.”

Lý Hàn gật đầu, trong lòng ghi nhớ.

Tô Thanh Tuyết lại nói: “Tông môn sẽ điều tra thân phận của hắn, ngươi không cần quá lo lắng. Trước mắt, hãy tập trung tu luyện đi.”

Dứt lời, nàng quay người rời đi, thân ảnh dần khuất sau rặng tre.

Lý Hàn đứng trước viện nhỏ, nhìn bầu trời xanh thẳm, trong lòng tràn đầy cảm xúc.

Từ nay về sau, hắn sẽ chính thức bước vào con đường tu tiên.

Mà chuyến phiêu lưu phía trước, mới chỉ vừa bắt đầu.

(Chương hoàn)

Trước Tiếp