Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 802: Giải Thích Của Giang, Tham Vọng Của Gia Tộc Diệp

Trước Tiếp

“Không sai.”

Giang Tà Dương gật đầu, nhìn về phía Diệp Tử Bình, “Diệp huynh, ngươi cũng biết, ta Giang gia có một vị tiền bối tên là Giang Lôi, đã từng là một trong những trưởng lão trọng yếu của Huyền Thiên Tông.”

Diệp Tử Bình nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, “Giang Lôi tiền bối? Ta nghe nói qua, nghe nói hơn trăm năm trước, vị tiền bối này đã đột phá cảnh giới Nguyên Anh, trở thành một trong những cao thủ hàng đầu của Huyền Thiên Tông. Chẳng lẽ…”

“Chẳng lẽ gì?” Giang Tà Dương cười khẽ, “Diệp huynh đã đoán ra rồi sao? Không sai, Giang Lôi tiền bối chính là tổ phụ của ta. Hơn trăm năm trước, khi tiền bối đột phá Nguyên Anh, đã gặp một trận đại kiếp nạn, suýt chút nữa thì thân tử đạo tiêu. May mắn thay, lúc ấy có một vị tiền bối khác ra tay giúp đỡ, mới giúp tiền bối vượt qua kiếp nạn.”

Diệp Tử Bình nghe vậy, trong lòng chấn động, “Vị tiền bối kia… chẳng lẽ chính là vị tiền bối mà Giang huynh vừa nhắc đến?”

“Đúng vậy.” Giang Tà Dương thở dài, “Vị tiền bối ấy chính là sư phụ của ta. Năm đó, sư phụ tình cờ đi ngang qua, thấy Giang Lôi tiền bối gặp nạn, liền ra tay giúp đỡ. Sau đó, tiền bối cảm kích ân cứu mạng, liền quyết định gửi gắm ta, đứa cháu trai duy nhất của dòng chính Giang gia, cho sư phụ, trở thành đệ tử của người.”

Diệp Tử Bình giờ mới hiểu ra, “Thì ra là như vậy. Thì ra Giang huynh có lai lịch như vậy. Nhưng… tại sao Giang huynh lại đến đây, trở thành đệ tử ngoại môn của Huyền Thiên Tông? Với thân phận của Giang huynh, dù không thể trở thành đệ tử chân truyền, ít nhất cũng nên là đệ tử nội môn chứ?”

Giang Tà Dương lắc đầu, “Đây cũng là ý của sư tôn. Sư tôn nói, tu hành chi đạo, trọng tại tu tâm. Nếu ta dựa vào thân phận của Giang Lôi tiền bối mà tiến vào Huyền Thiên Tông, e rằng sẽ sinh ra tâm kiêu ngạo, không có lợi cho tu hành về sau. Vì vậy, sư tôn đã để ta từ đệ tử ngoại môn bắt đầu, tự mình trải nghiệm, tự mình đột phá.”

Diệp Tử Bình nghe xong, trong lòng không khỏi cảm thán. Vị tiền bối kia quả nhiên là cao nhân, cách dạy dỗ đệ tử cũng khác với người thường.

“Nhưng…” Diệp Tử Bình hơi nghi ngờ, “Giang huynh, ngươi nói sư tôn của ngươi là một vị tiền bối ẩn cư, nhưng tại sao lại để ngươi đến Huyền Thiên Tông tu hành? Với thực lực của vị tiền bối đó, dạy dỗ Giang huynh tại nơi ẩn cư, chẳng phải tốt hơn sao?”

Giang Tà Dương cười khổ một tiếng, “Diệp huynh, huynh cho rằng ta không muốn sao? Nhưng sư tôn từng dạy, con đường tu hành không thể chỉ biết khổ luyện trong chốn thâm sơn. Cần phải bước ra ngoài thiên hạ, trải nghiệm nhân gian bách thái, mới có thể mài giũa tâm tính. Hơn nữa, Huyền Thiên Tông dù sao cũng là một đại tông môn, có đủ loại công pháp cùng bí tịch, đối với sự trưởng thành của ta cũng có nhiều chỗ tốt. Vì thế, sư tôn mới để ta đến nơi này.”

Diệp Tử Bình gật đầu, giờ mới hoàn toàn tin tưởng. Hắn nhìn Giang Tà Dương, trong mắt lóe lên một tia phức tạp, “Giang huynh, ngươi đã nói cho ta biết bí mật như vậy, chẳng lẽ không sợ ta tiết lộ ra ngoài sao?”

Giang Tà Dương cười ha ha, “Diệp huynh, nếu ta không tin cậy ngươi, đã chẳng nói ra làm gì. Hơn nữa, với tính tình của Diệp huynh, ta tin chắc ngươi sẽ không làm chuyện đó.”

Diệp Tử Bình nghe vậy, trong lòng ấm áp, gật đầu nói: “Đa tạ Giang huynh tin tưởng. Yên tâm, chuyện này, ta tuyệt đối sẽ giữ kín như bưng.”

“Ta tin ngươi.” Giang Tà Dương vỗ vai Diệp Tử Bình, sau đó chuyển chủ đề, “Được rồi, chuyện của ta đã nói xong. Bây giờ, nói về chuyện của Diệp huynh đi. Diệp huynh, ngươi đến Huyền Thiên Tông, ngoài việc tu hành, còn có mục đích gì khác không?”

Diệp Tử Bình trầm mặc một chút, rồi nói: “Thực không dám giấu Giang huynh, ta đến Huyền Thiên Tông, ngoài việc tu hành, còn có một nhiệm vụ quan trọng.”

“Nhiệm vụ gì?” Giang Tà Dương hỏi.

Diệp Tử Bình hạ thấp giọng, “Đó là tìm kiếm một vật.”

“Một vật?” Giang Tà Dương hơi nghi ngờ, “Vật gì?”

Diệp Tử Bình lắc đầu, “Cái này… ta cũng không rõ lắm. Ta chỉ biết, vật đó có liên quan đến tổ tiên của ta. Tổ tiên ta từng lưu lại lời dặn, nói rằng vật đó ẩn giấu ở một nơi trong Huyền Thiên Tông. Chỉ có người có huyết mạch của gia tộc ta mới có thể cảm ứng được.”

Giang Tà Dương nghe vậy, trong lòng hơi động, “Vật đó… có phải là một loại bảo vật gì không?”

“Ta cũng không rõ.” Diệp Tử Bình thành thật nói, “Tổ tiên chỉ nói, vật đó vô cùng quan trọng, liên quan đến vận mệnh của cả gia tộc ta. Nếu có thể tìm được, có lẽ sẽ có thể khiến gia tộc ta trở lại thời kỳ huy hoàng trước kia.”

Giang Tà Dương trầm tư, “Thì ra là như vậy. Nhưng Diệp huynh, Huyền Thiên Tông rộng lớn như vậy, ngươi định tìm ở đâu?”

Diệp Tử Bình cười khổ, “Đây cũng là vấn đề khiến ta đau đầu. Ta đã ở Huyền Thiên Tông mấy năm nay, nhưng vẫn chưa có manh mối gì. Có lẽ… duyên phận chưa đến.”

Giang Tà Dương nhìn Diệp Tử Bình, đột nhiên nói: “Diệp huynh, nếu ngươi tin tưởng ta, có thể để ta giúp ngươi tìm kiếm.”

Diệp Tử Bình ngẩn người, “Giang huynh muốn giúp ta?”

“Đúng vậy.” Giang Tà Dương gật đầu, “Dù sao ta cũng là đệ tử của Huyền Thiên Tông, lại có chút quan hệ, có lẽ có thể giúp ngươi tìm ra manh mối.”

Diệp Tử Bình nghe vậy, trong lòng cảm động, nhưng vẫn do dự, “Nhưng… chuyện này liên quan đến bí mật gia tộc ta, nếu để người ngoài biết được, e rằng…”

“Yên tâm.” Giang Tà Dương nghiêm nghị đáp, “Ta Giang Tà Dương thề, tuyệt đối không tiết lộ bí mật của Diệp huynh. Hơn nữa, ta đâu phải người ngoài, chúng ta là bạn bè, đúng không?”

Diệp Tử Bình nhìn ánh mắt chân thành của Giang Tà Dương, trong lòng rung động, cuối cùng gật đầu, “Được! Đa tạ Giang huynh! Nếu Giang huynh thực sự có thể giúp ta tìm được vật đó, ta Diệp Tử Bình nguyện ý làm bất cứ chuyện gì để báo đáp!”

Giang Tà Dương cười nói: “Diệp huynh khách khí rồi. Bằng hữu với nhau, giúp đỡ lẫn nhau là lẽ đương nhiên.”

Hai người lại trò chuyện một lúc, Diệp Tử Bình mới cáo từ rời đi.

Sau khi Diệp Tử Bình rời đi, Giang Tà Dương đứng bên cửa sổ, nhìn bóng lưng của hắn dần xa, trong mắt lóe lên một tia suy tư.

 

“Sư tôn nói không sai, Diệp gia quả nhiên không đơn giản.” Giang Tà Dương lẩm bẩm, “Vật mà Diệp Tử Bình muốn tìm… e rằng chính là thứ mà sư tôn nhắc đến.”

Hắn nhớ lại lời dặn của sư tôn trước khi lên đường: “Tà Dương, ngươi đến Huyền Thiên Tông, ngoài việc tu hành, còn có một nhiệm vụ, đó là tìm kiếm một vật. Vật đó có liên quan đến Diệp gia. Nếu có thể tìm được, đối với ngươi, đối với Giang gia, thậm chí đối với cả sư môn của ta, đều có lợi ích to lớn.”

Lúc đó, Giang Tà Dương còn không hiểu lắm, nhưng giờ gặp Diệp Tử Bình, nghe hắn nói, hắn mới chợt hiểu ra.

“Xem ra, ta và Diệp Tử Bình quả thực có duyên phận.” Giang Tà Dương cười nhẹ, “Chỉ là… không biết vật đó rốt cuộc là gì, lại khiến sư tôn cũng để ý như vậy.”

Hắn quay người, đi đến bàn, lấy ra một quyển sách cổ.


Quyển sách này là vật mà sư tôn đưa cho hắn trước khi đi, bên trong ghi chép một số bí mật về Diệp gia.

Giang Tà Dương lật mở sách, nhìn vào một trang, trên đó vẽ một bức đồ án kỳ dị, giống như một loại phù văn cổ xưa.

Dưới bức đồ án này có ghi chú: ‘Bảo vật của Diệp gia, được cất giấu tại Huyền Thiên chi địa. Chỉ người có huyết mạch mới có thể cảm nhận được.’

Giang Tà Dương nhíu mày, “Huyền Thiên chi địa… nói chính là Huyền Thiên Tông. Nhưng Huyền Thiên Tông rộng lớn như vậy, nơi nào mới là ‘Huyền Thiên chi địa’?”

Hắn suy nghĩ một lúc lâu, nhưng vẫn không có đầu mối, đành cất quyển sách đi.

“Dù sao giờ đã có manh mối, cứ từ từ tìm hiểu vậy.” Giang Tà Dương tự nhủ, “Hiện tại quan trọng nhất vẫn là nâng cao thực lực. Chỉ khi thực lực đủ mạnh, sau này mới có thể tranh đoạt cơ duyên.”

Mà lúc này, ở một nơi khác trong Huyền Thiên Tông.

Diệp Tử Bình trở về chỗ ở của mình, trong lòng vẫn còn chấn động vì những lời của Giang Tà Dương.

Hắn không ngờ, Giang Tà Dương lại có lai lịch như vậy. Càng không ngờ, Giang Tà Dương lại sẵn lòng giúp đỡ mình như vậy.

“Giang huynh… quả nhiên là người đáng tin cậy.” Diệp Tử Bình lẩm bẩm, trong lòng tràn đầy cảm kích.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại lo lắng.

Vật mà tổ tiên dặn dò tìm kiếm, thực sự quá quan trọng. Nếu để người ngoài biết được, không biết sẽ gây ra hậu quả gì.

Nhưng… Giang Tà Dương đã hứa sẽ giữ bí mật, hơn nữa còn muốn giúp hắn tìm kiếm. Điều này khiến Diệp Tử Bình cảm thấy phức tạp.

“Mong rằng… Giang huynh thực sự có thể giúp ta tìm được.” Diệp Tử Bình thở dài, “Chỉ cần tìm được vật đó, gia tộc ta liền có hy vọng trở lại đỉnh cao.”

Hắn nhớ lại lời dặn của tộc trưởng trước khi lên đường: “Tử Bình, ngươi là thiên tài trẻ tuổi nhất của gia tộc ta, cũng là người có huyết mạch thuần túy nhất. Chỉ có ngươi, mới có thể cảm ứng được vật tổ truyền lại. Một khi tìm được, gia tộc ta liền có thể lấy lại những thứ đã mất, thậm chí… vượt xa tổ tiên!”

Lời nói đó, giống như một cây kim, đâm sâu vào tim Diệp Tử Bình.

Hắn biết, mình mang theo hy vọng của cả gia tộc.

“Yên tâm đi, ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của mọi người.” Diệp Tử Bình nắm chặt tay, trong mắt lóe lên quyết tâm.

Hắn cũng ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.

Đêm khuya, Huyền Thiên Tông chìm vào yên tĩnh.

Chỉ có gió núi thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc.

Mà trong bóng tối, một đôi mắt, đang âm thầm quan sát tất cả.

“Giang Tà Dương… Diệp Tử Bình…” Một giọng nói khẽ vang lên, mang theo một tia ý cười, “Thật thú vị. Không ngờ hai người các ngươi lại có liên quan với nhau như vậy.”

“Xem ra… kế hoạch của ta, cũng nên bắt đầu rồi.”

Tiếng cười khẽ vang lên, sau đó biến mất trong bóng đêm.

Chỉ để lại một trăng sáng treo cao, chiếu rọi cả tòa Huyền Thiên Sơn.

Mà vận mệnh của Giang Tà Dương và Diệp Tử Bình, cũng từ đây, bắt đầu dệt nên một trang mới.

Trước Tiếp