Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 786: Thật Thật Giả Giả Lăng Thiên Các (Hai Chương Hợp Một, Cầu Phiếu Tháng)

Trước Tiếp

Có một câu nói rất hay: Người sống không thể bị nước tiểu bức chết.

Tuy nhiên, nếu một người thực sự bị nước tiểu bức chết, thì có lẽ cũng không phải là chuyện gì quá lạ.

Đại khái là vì… hắn đã chết rồi.

Đối với Tần Tang, chuyện này cũng không có gì lạ.

Hắn đã chết một lần rồi, chết lần thứ hai cũng không phải là không thể chấp nhận.

Chỉ là…

Hắn vẫn chưa chết.

Tần Tang mở mắt ra, nhìn thấy một vệt ánh sáng mờ ảo.

Sau đó, hắn nhận ra mình đang nằm trên một tảng đá, xung quanh là một vùng trắng xóa mênh mông, không thấy bóng người.

“Đây là… đâu?”

Tần Tang ngồi dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức, như thể vừa trải qua một trận đòn tơi bời.

“Chẳng lẽ… ta đã chết rồi?”

Tần Tang lẩm bẩm, đưa tay sờ vào ngực mình.

Tim vẫn còn đập, hơi thở vẫn còn, chỉ là hơi yếu.

Hắn không chết.

Nhưng…

“Chỗ này là đâu?”

Tần Tang đứng dậy, nhìn quanh một lượt.

Bốn phía đều là sương mù trắng xóa, tầm nhìn không quá mười trượng, hoàn toàn không thể phân biệt phương hướng.

Dưới chân là một tảng đá lớn màu xám đen, nhẵn bóng như được mài giũa, không có một tí cỏ dại nào.

Tần Tang cúi xuống, dùng tay sờ vào mặt đá.

Lạnh buốt.

Hắn cảm thấy có chút không đúng.

Mặc dù không biết mình đang ở đâu, nhưng bầu không khí nơi này khiến hắn cảm thấy rất không thoải mái.

Giống như… có một đôi mắt vô hình đang theo dõi hắn.

“Là ai?”

Tần Tang quay người, ánh mắt lạnh lẽo quét qua bốn phía.

Không có ai trả lời.

Chỉ có sương mù trắng xóa lặng lẽ trôi qua.

Tần Tang trầm mặc một lúc, sau đó bước chân về phía trước.

Hắn không thể cứ ngồi yên ở đây.

Dù sao thì, trước tiên cũng phải tìm ra lối ra đã.

Bước đi trong sương mù, Tần Tang cảm thấy bước chân của mình càng lúc càng nặng nề.

Không phải là thể lực không đủ, mà là một loại áp lực vô hình, đè nặng lên tâm trí hắn.

“Chỗ này… thật kỳ quái.”

Tần Tang dừng bước, thở dài một hơi.

Hắn cảm thấy mình hình như đang đi vòng tròn.

Bởi vì, hắn lại trở về chỗ cũ.

Tảng đá màu xám đen vẫn nằm đó, lạnh lẽo và cô độc.

“Ma trận?”

Tần Tang lẩm bẩm.

Hắn không giỏi phá trận.

“Hay là… thử dùng cách này xem sao.”

Tần Tang suy nghĩ một chút, sau đó ngồi xếp bằng trên mặt đá, nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp.

Một luồng chân khí ấm áp từ đan điền dâng lên, tuần hoàn khắp kinh mạch.

Nhưng ngay lập tức, Tần Tang mở mắt ra, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

“Không được!”

Chân khí của hắn, tại nơi này lại không cách nào vận chuyển thuận lợi!

Giống như bị một loại lực lượng vô hình trói buộc, mỗi lần vận chuyển đều vô cùng khó khăn.

“Chỗ này… thật sự rất không đơn giản.”

Tần Tang thở dài, đứng dậy.

Hắn biết, mình gặp phải phiền toái rồi.

Một nơi bí ẩn, không thể phân biệt phương hướng, không thể vận chuyển chân khí…

Đây rõ ràng là một cái bẫy.

“Là ai bày ra cái bẫy này?”

Hắn nhớ lại, trước khi ngất đi, mình hình như nghe thấy một tiếng cười.

Một tiếng cười rất quen thuộc.

“Chẳng lẽ là… hắn?”

Nếu quả thực là hắn, vậy thì thật đúng là…

“Ha ha…”

Đúng lúc này, một tiếng cười chợt vang lên.

Tần Tang quay người, nhìn về phía nguồn âm thanh.

Trong màn sương trắng, một bóng người chậm rãi đi ra.

Người đó mặc một bộ áo bào đen, khuôn mặt thanh tú, khóe miệng mang theo một nụ cười ý vị thâm trường.

“Ngươi…”

Tần Tang trừng mắt nhìn người này, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý.

Người này, hắn nhận ra.

Chính là người mà trước đó hắn đã gặp ở Lăng Thiên Các.

“Là ngươi?”

Tần Tang lạnh giọng hỏi.

“Đúng vậy, là ta.”

Người áo đen gật đầu, nụ cười trên mặt càng thêm thâm thúy: “Tần công tử, đã lâu không gặp.”

Tần Tang ánh mắt cảnh giác.

“Không có ý gì.”

Người áo đen lắc đầu, nói: “Chỉ là muốn mời công tử đến đây nói chuyện phiếm mà thôi.”

“Nói chuyện phiếm?”

Tần Tang cười lạnh: “Dùng loại phương thức này để mời người nói chuyện phiếm sao?”

Cách làm tuy hơi thô bạo, nhưng cũng là không còn cách nào khác.

Người áo đen thở dài, nói: “Bởi vì công tử thực sự quá cẩn thận, nếu không dùng biện pháp mạnh, sợ rằng khó mà mời được công tử tới.”

“Vậy bây giờ ta đã tới rồi, ngươi muốn nói gì?”

“Không vội.”

Người áo đen mỉm cười, nói: “Trước tiên, hãy để ta hỏi công tử một câu.”

“Nói.”

“Công tử có biết, chỗ này là đâu không?”

Hắn thực sự không biết.

Người áo đen tự nói tự đáp: “Là một chỗ cực kỳ đặc biệt, cũng là một chỗ cực kỳ nguy hiểm.”

Hắn chưa từng nghe qua cái tên này.

“Đúng vậy.”

Người áo đen gật đầu: “Nơi này, không thuộc về bất kỳ thế giới nào, cũng không thuộc về bất kỳ thời không nào. Nó là một chỗ hoàn toàn biệt lập, một chỗ bị thế giới lãng quên.”

“Vậy ngươi đem ta dụ đến đây, rốt cuộc là muốn làm gì?”

“Ta đã nói rồi, chỉ là muốn nói chuyện phiếm mà thôi.”

Người áo đen cười nói: “Chỉ là, cuộc nói chuyện này, có thể sẽ hơi dài một chút.”

“Dài bao lâu?”

“Cho đến… công tử đồng ý điều kiện của ta.”

Người áo đen nói.

“Điều kiện gì?”

Tần Tang hỏi.

“Điều kiện rất đơn giản.”

Người áo đen nhìn Tần Tang, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén: “Giao ra thứ mà ngươi đã lấy được ở Lăng Thiên Các.”

Tần Tang trong lòng chấn động.

Quả nhiên, là vì thứ đó.

“Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”

“Không cần giả vờ.”

Người áo đen cười lạnh: “Ta biết rất rõ, thứ đó đang ở trong tay ngươi.”

“Ngươi nhầm rồi.”

Tần Tang vẫn kiên quyết phủ nhận.

“Vậy thì đừng trách ta.”

Người áo đen thở dài, nói: “Ở nơi này, thời gian là vô hạn. Ta có thể chờ, chờ đến khi ngươi đồng ý.”

“Nếu ngươi nghĩ như vậy, vậy thì quá ngây thơ rồi.”

Tần Tang cười lạnh.

“Phải không?”

 


Người áo đen cũng cười: “Vậy thì chúng ta thử xem.”

Dứt lời, bóng người của hắn dần dần tan biến trong sương mù.

Chỉ còn lại Tần Tang một mình, đứng trên tảng đá, trầm mặc không nói.

Cảnh giới Hư Vô sao?

Tần Tang nhìn quanh bốn phía sương mù trắng xóa, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác bất lực.

Nơi này, thật sự rất kỳ quái.

Hắn không thể vận chuyển chân khí, không thể phân biệt phương hướng, thậm chí không biết mình đang ở đâu.

Như vậy, làm sao có thể thoát ra?

“Không thể cứ như vậy được.”

Tần Tang lẩm bẩm.

Hắn phải nghĩ cách thoát ra.

Nhưng…

Làm thế nào đây?

Tần Tang ngồi xuống, nhắm mắt lại, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh.

Hắn biết, lúc này càng hoảng loạn thì càng vô dụng.

Chỉ có bình tĩnh, mới có thể tìm ra manh mối.

“Nơi này, gọi là Cảnh Giới Hư Vô…”

Tần Tang trong lòng lặp lại cái tên này.

Hư vô…

Có nghĩa là không có gì cả.

Nhưng nếu thực sự không có gì, vậy thì làm sao có thể tồn tại?

“Không đúng.”

Tần Tang đột nhiên mở mắt ra.

Hắn nhớ tới một chuyện.

Trước đó, khi hắn rơi xuống vực sâu, hình như đã cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ lạ.

Một cỗ lực lượng, khiến hắn cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

“Chẳng lẽ…”

Tần Tang trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ.

Hắn đứng dậy, đi về một hướng.

Lần này, hắn không đi lung tung nữa, mà là dựa theo một loại cảm giác mơ hồ trong lòng, tiến về phía trước.

Bước đi trong sương mù, Tần Tang cảm thấy bước chân của mình càng lúc càng nhẹ nhàng.

Giống như, hắn đang đi đúng đường.

“Quả nhiên…”

Hắn phát hiện, nơi này tuy rằng kỳ quái, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có quy luật.

Chí ít, hắn có thể dựa vào cảm giác của bản thân để tìm đường.

Đi không biết bao lâu, Tần Tang đột nhiên dừng bước.

Bởi vì, phía trước xuất hiện một thứ.

Một tòa tháp.

Một tòa tháp cổ xưa, cao vút trong sương mù, không nhìn thấy đỉnh.

“Đây là…”

Hắn không nghĩ tới, ở nơi này lại có một tòa tháp.

“Lại tới rồi sao?”

Đúng lúc này, một thanh âm quen thuộc lại vang lên.

Tần Tang quay người, nhìn thấy người áo đen lần nữa xuất hiện.

“Ngươi…”

Tần Tang trừng mắt nhìn hắn.

“Không cần kinh ngạc.”

Người áo đen cười nói: “Nơi này vốn là thế giới của ta, ngươi đi đến đâu, ta đều biết.”

“Vậy ngươi nói cho ta biết, tòa tháp này là gì?”

“Tòa tháp này…”

Người áo đen ngước nhìn tòa tháp, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc khó hiểu: “Đó là trung tâm của Hư Vô Cảnh, cũng là nơi duy nhất có thể thoát ra khỏi chốn này.”

“Rời khỏi?”

Tần Tang trong lòng hơi động.

“Đúng vậy.”

Người áo đen gật đầu: ‘Chỉ cần lên đến tầng cao nhất của tòa tháp này, ngươi có thể rời khỏi Hư Vô Cảnh.’

“Vậy ngươi tại sao không đi?”

“Bởi vì ta không thể.”

Người áo đen thở dài: “Tòa tháp này, chỉ có người ngoài mới có thể tiến vào.”

“Người ngoài?”

“Đúng vậy.”

Người áo đen nhìn Tần Tang, nói: “Chính là ngươi.”

“…”

Hắn không biết nên tin hay không.

“Nếu ngươi không tin, có thể tự mình thử một lần.”

Người áo đen nói: “Chỉ là, ta phải nhắc nhở ngươi, trong tháp vô cùng nguy hiểm, một khi tiến vào, có thể sẽ không bao giờ ra được nữa.”

“Vậy ngươi muốn ta làm gì?”

“Ta muốn ngươi lên tầng cao nhất, lấy một thứ cho ta.”

Người áo đen nói.

“Thứ gì?”

“Một viên ngọc.”

Người áo đen nói: “Một viên ngọc, có thể giúp ta rời khỏi nơi này.”

“Tại sao ngươi không tự mình đi lấy?”

“Ta đã nói rồi, ta không thể tiến vào.”

Người áo đen lắc đầu: “Chỉ có người ngoài mới có thể tiến vào tháp, đây là quy tắc của nơi này.”

“…”

Tần Tang lại trầm mặc.

Hắn cảm thấy, chuyện này có chút không đơn giản.

Người áo đen nói: “Nhưng nếu ngươi từ chối, ngươi sẽ mãi mãi bị nhốt ở nơi này, cho đến chết.”

“Ngươi đang đe dọa ta?”

Tần Tang lạnh giọng.

“Không, ta chỉ đang nói sự thật.”

Người áo đen nói: “Nơi này, không có thức ăn, không có nước uống, thậm chí không có linh khí. Ngươi không thể tu luyện, cũng không thể sống sót. Chỉ có tiến vào tháp, mới có một đường sống.”

Tần Tang nghe vậy, trong lòng chấn động.

Nếu quả thực như vậy, vậy thì hắn thực sự không có lựa chọn nào khác.

“Nhưng ta làm sao biết ngươi có nói thật hay không?”

Tần Tang hỏi.

“Ngươi có thể không tin.”

Người áo đen nói: “Nhưng đây là cơ hội duy nhất của ngươi.”

“…”

Tần Tang trầm mặc một lúc lâu.

Cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía tòa tháp.

“Tốt thôi.”

Tần Tang nói: “Ta đồng ý.”

“Rất tốt.”

Người áo đen trên mặt lộ ra nụ cười: “Vậy thì, chúc ngươi may mắn.”

Dứt lời, bóng người của hắn lại lần nữa tan biến.

Chỉ còn lại Tần Tang một mình, đứng trước tòa tháp.

Hắn nhìn lên tòa tháp cao vút, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác bất an.

Nhưng hắn biết, mình đã không còn đường lui.

Chỉ có tiến lên.

Tần Tang hít sâu một hơi, sau đó bước chân về phía cửa tháp.

Cánh cửa tháp màu đen, khép chặt, trên đó khắc họa những hoa văn cổ xưa phức tạp.

Tần Tang đưa tay ra, đẩy nhẹ.

“Cọt kẹt…”

Cánh cửa chậm rãi mở ra.

Bên trong là một mảng tối đen như mực, không nhìn thấy gì.

Tần Tang không do dự, bước vào trong.

Sau khi hắn bước vào, cánh cửa lại từ từ đóng lại.

Bên ngoài tháp, sương mù vẫn trắng xóa, tĩnh mịch vô thanh.

Chỉ có tòa tháp cao vút, đứng sừng sững ở đó, như một con thú khổng lồ đang chờ đợi.

Trước Tiếp