Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong động phủ, Trần Bình An mở mắt ra, một tia tinh quang thoáng hiện.
Hắn đứng dậy, đi ra khỏi động phủ.
Trên đường đi, hắn gặp một đệ tử của tông môn.
“Chúc mừng sư thúc xuất quan.”
Đệ tử kia vội vàng cúi đầu hành lễ.
Trần Bình An khẽ gật đầu, sau đó tiếp tục đi về phía trước.
Hắn đi thẳng đến Đại Điện Sự Vụ.
Nơi này vẫn như cũ, đông đúc nhộn nhịp, các đệ tử tông môn ra vào tấp nập.
Trần Bình An tiến vào, đi thẳng đến quầy tiếp nhận nhiệm vụ.
“Sư thúc, ngài muốn tiếp nhận nhiệm vụ sao?”
Một đệ tử chấp sự nhìn thấy Trần Bình An, lập tức cung kính hỏi.
Trần Bình An gật đầu, nói: “Ta muốn tiếp nhận nhiệm vụ tìm kiếm Ngũ Hành Linh Hỏa.”
Đệ tử chấp sự hơi kinh ngạc, sau đó nói: “Sư thúc, nhiệm vụ tìm kiếm Ngũ Hành Linh Hỏa có độ khó cao, cần phải có thực lực Kim Đan kỳ mới có thể tiếp nhận.”
“Ta biết.”
Trần Bình An gật đầu.
“Vậy xin mời sư thúc cho xem thẻ bài tông môn.”
Đệ tử chấp sự nói.
Trần Bình An lấy ra thẻ bài tông môn, đưa cho đệ tử chấp sự.
Đệ tử chấp sự tiếp nhận, kiểm tra một phen, sau đó trả lại cho Trần Bình An, nói: “Sư thúc, thực lực của ngài đã đạt yêu cầu, có thể tiếp nhận nhiệm vụ này.”
Nói xong, hắn lấy ra một bản sách nhiệm vụ, đưa cho Trần Bình An.
Trần Bình An tiếp nhận, lật xem.
Trong sách nhiệm vụ ghi chép tỉ mỉ về Ngũ Hành Linh Hỏa, bao gồm đặc điểm, nơi sinh trưởng, cùng một vài địa điểm có khả năng xuất hiện.
Sau khi xem xong, Trần Bình An khép sách lại, nói: “Ta tiếp nhận nhiệm vụ này.”
“Vâng.”
Đệ tử chấp sự ghi chép lại, sau đó nói: “Sư thúc, thời hạn của nhiệm vụ này là ba tháng, nếu quá thời hạn vẫn chưa hoàn thành, sẽ bị coi là thất bại.”
“Ta biết rồi.”
Trần Bình An gật đầu, sau đó rời khỏi Đại Điện Sự Vụ.
Hắn trở về động phủ, chuẩn bị một chút, sau đó lên đường.
Mục tiêu của hắn là một khu rừng nguyên sinh ở phía bắc tông môn.
Theo ghi chép trong sách nhiệm vụ, nơi đó từng có Ngũ Hành Linh Hỏa xuất hiện.
Trần Bình An đi về phía bắc, tốc độ cực nhanh.
Hắn đã đột phá đến Huyền Thể tầng bốn, thực lực tăng vọt, tốc độ cũng nhanh hơn trước rất nhiều.
Trên đường đi, hắn gặp không ít yêu thú, nhưng đều bị hắn dễ dàng giải quyết.
Ba ngày sau, hắn đến được khu rừng nguyên sinh.
Nơi đây cây cối um tùm, cổ thụ chọc trời, không khí tràn ngập khí linh nồng đậm.
Trần Bình An tiến vào rừng sâu, bắt đầu tìm kiếm Ngũ Hành Linh Hỏa.
Hắn thả ra thần thức, bao phủ phạm vi mấy dặm xung quanh, cẩn thận cảm nhận.
Ngũ Hành Linh Hỏa là linh hỏa đặc biệt, mang theo khí tức ngũ hành, rất dễ nhận biết.
Nhưng tìm kiếm cả ngày, Trần Bình An vẫn không phát hiện dấu vết của Ngũ Hành Linh Hỏa.
Hắn không nản lòng, tiếp tục tìm kiếm.
Thời gian trôi qua, mười ngày sau.
Trần Bình An đã tìm kiếm khắp một nửa khu rừng nguyên sinh, nhưng vẫn không tìm thấy Ngũ Hành Linh Hỏa.
“Chẳng lẽ thông tin sai?”
Hắn hơi nhíu mày.
Nhưng ngay lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức nóng bỏng từ phía đông truyền đến.
Khí tức này mang theo đặc tính ngũ hành, rõ ràng là Ngũ Hành Linh Hỏa!
Trần Bình An mắt sáng lên, lập tức lao về phía đông.
Chốc lát sau, hắn đến một vách đá.
Trên vách đá có một cái hang động, khí tức nóng bỏng chính từ trong hang động truyền ra.
Trần Bình An không chút do dự, lập tức tiến vào hang động.
Hang động sâu hun hút, càng đi vào trong nhiệt độ càng cao.
Đi được khoảng trăm trượng, trước mắt hắn đột nhiên sáng rực.
Chỉ thấy trong hang động có một đốm lửa màu ngũ sắc đang chập chờn.
Đốm lửa này to bằng nắm tay, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nhiệt độ cực cao, khiến không khí xung quanh đều oằn oại.
“Ngũ Hành Linh Hỏa!”
Trần Bình An trong lòng vui mừng.
Nhưng ngay lúc này, một tiếng gầm đột ngột vang lên.
“Gào!”
Chỉ thấy từ phía sau Ngũ Hành Linh Hỏa, một con yêu thú to lớn chậm rãi bước ra.
Con yêu thú này hình dạng giống hổ, nhưng toàn thân phủ đầy vảy màu đỏ, đuôi dài như rắn, mắt phát ra ánh sáng màu vàng.
“Yêu thú Hỏa Vân Hổ!”
Trần Bình An nhận ra con yêu thú này.
Hỏa Vân Hổ là yêu thú hạng ba, thực lực ngang với tu sĩ Kim Đan, cực kỳ lợi hại.
Mà con Hỏa Vân Hổ trước mắt, khí tức cường đại, rõ ràng đã đạt đến cấp ba đỉnh phong, sắp đột phá đến cấp bốn.
“Gào!”
Hỏa Vân Hổ nhìn thấy Trần Bình An, lập tức gầm lên một tiếng, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.
Nó đang canh giữ Ngũ Hành Linh Hỏa, không cho phép bất kỳ ai đến gần.
Trần Bình An híp mắt lại, trong lòng nhanh chóng suy tính.
Hỏa Vân Hổ thực lực cường đại, nếu đối đầu chính diện, hắn cũng không có phần thắng tuyệt đối.
Nhưng Ngũ Hành Linh Hỏa hắn nhất định phải lấy được.
“Chỉ có thể dùng mưu rồi.”
Trần Bình An thầm nghĩ.
Hắn đột nhiên lùi lại vài bước, làm ra vẻ sợ hãi.
Hỏa Vân Hổ thấy vậy, cảnh giác hơi lỏng lẻo.
Nhưng ngay lúc này, Trần Bình An đột nhiên xuất thủ!
Hắn vung tay ném ra mấy tấm linh phù.
Những tấm linh phù này bay về phía Hỏa Vân Hổ, bùng nổ thành từng đám lửa lớn.
Hỏa Vân Hổ bị tấn công bất ngờ, lập tức nổi giận, gầm lên một tiếng, lao về phía Trần Bình An.
Đồng thời, hắn tiếp tục ném ra linh phù, quấy rối Hỏa Vân Hổ.
Hỏa Vân Hổ bị Trần Bình An quấy rối, tức giận điên cuồng, không ngừng truy đuổi hắn.
Trần Bình An dẫn dụ Hỏa Vân Hổ rời xa Ngũ Hành Linh Hỏa, sau đó đột nhiên quay người, một kiếm chém ra!
Kiếm quang lóe lên, thẳng tắp chém về phía Hỏa Vân Hổ.
Hỏa Vân Hổ không kịp né tránh, bị kiếm quang chém trúng, trên người lập tức xuất hiện một vết thương dài.
“Gào!”
Hỏa Vân Hổ đau đớn gầm lên, ánh mắt càng thêm điên cuồng.
Nó đột nhiên há miệng, phun ra một viên hỏa cầu to lớn.
Hỏa cầu này mang theo nhiệt độ cao kinh khủng, lao thẳng về phía Trần Bình An.
Trần Bình An híp mắt lại, lập tức thi triển thân pháp, né tránh hỏa cầu.
Sau đó, hắn lại một kiếm chém ra!
Lần này, kiếm quang càng thêm sắc bén, thẳng tắp chém về phía cổ họng Hỏa Vân Hổ.
Hỏa Vân Hổ cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng né tránh.
Nhưng kiếm quang quá nhanh, nó vẫn bị chém trúng, trên cổ xuất hiện một vết thương sâu.
Máu tươi phun ra, Hỏa Vân Hổ phát ra tiếng gầm đau đớn.
Trần Bình An thừa thắng xông lên, liên tục ra kiếm, tấn công dồn dập.
Hỏa Vân Hổ bị thương, thực lực suy giảm, dần dần bị áp chế.
Cuối cùng, Trần Bình An một kiếm đâm xuyên tim Hỏa Vân Hổ, kết liễu sinh mạng của nó.
Hỏa Vân Hổ đổ vật xuống đất, mất hết sinh khí.
Trần Bình An thở phào một hơi, sau đó đi đến trước Ngũ Hành Linh Hỏa.
Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy Ngũ Hành Linh Hỏa.
Ngũ Hành Linh Hỏa tỏa ra nhiệt độ cao, nhưng Trần Bình An tu luyện Huyền Thể, thân thể cường hãn, không sợ nhiệt độ này.
Hắn cẩn thận thu hồi Ngũ Hành Linh Hỏa, sau đó rời khỏi hang động.
Nhiệm vụ đã hoàn thành, hắn lập tức quay về tông môn.
Trên đường về, hắn gặp không ít yêu thú, nhưng đều bị hắn dễ dàng giải quyết.
Năm ngày sau, hắn trở về tông môn.
“Sư thúc, ngài đã hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?”
Đệ tử chấp sự nhìn thấy Trần Bình An, hơi kinh ngạc.
Trần Bình An gật đầu, lấy ra Ngũ Hành Linh Hỏa.
Đệ tử chấp sự kiểm tra một phen, sau đó nói: “Xác nhận là Ngũ Hành Linh Hỏa, nhiệm vụ hoàn thành.”
Nói xong, hắn ghi chép lại, sau đó đưa cho Trần Bình An phần thưởng nhiệm vụ.
Phần thưởng nhiệm vụ là một trăm điểm công tích và một viên đan dược.
Lần này, hắn muốn luyện hóa Ngũ Hành Linh Hỏa, đột phá Huyền Thể tầng năm.
Trong động phủ, Trần Bình An ngồi xếp bằng, Ngũ Hành Linh Hỏa đặt trước mặt.
Hắn hít sâu một hơi, sau đó bắt đầu vận chuyển công pháp.
Theo sự vận chuyển của công pháp, Ngũ Hành Linh Hỏa dần dần bị hấp thu vào cơ thể.
Cực nhiệt xâm nhập kinh mạch, Trần Bình An cảm thấy đau đớn vô cùng.
Nhưng hắn kiên trì chịu đựng, không ngừng vận chuyển công pháp, luyện hóa Ngũ Hành Linh Hỏa.
Ngũ Hành Linh Hỏa cuối cùng đã bị Trần Bình An hoàn toàn luyện hóa.
Một cỗ năng lượng cường đại tràn ngập toàn thân hắn, khiến thân thể hắn phát ra ánh sáng màu ngũ sắc.
Trần Bình An cảm nhận được thân thể mình đang không ngừng biến hóa, cường độ và sức mạnh đều tăng vọt.
Cuối cùng, khi năng lượng đạt đến đỉnh điểm, thân thể hắn đột nhiên run lên.
Một tiếng vang nhẹ vang lên, Trần Bình An đột phá!
Huyền Thể tầng năm!
Hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên tinh quang.
“Cuối cùng cũng đột phá rồi.”
Trần Bình An trong lòng vui mừng.
Hắn cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể, so với trước mạnh hơn gấp mấy lần.
Bây giờ, nếu đối mặt với Hỏa Vân Hổ lần nữa, hắn có thể dễ dàng đánh bại nó.
Trần Bình An đứng dậy, đi ra khỏi động phủ.
Hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái.
“Tiếp theo, nên đi tiếp nhận nhiệm vụ mới rồi.”
Hắn thầm nghĩ.
Hắn lại đi đến Đại Điện Sự Vụ, tiếp tục tiếp nhận nhiệm vụ.
Thời gian trôi qua, nửa năm sau.
Trần Bình An đã hoàn thành nhiều nhiệm vụ, tích lũy không ít điểm công tích.
Thực lực của hắn cũng không ngừng tăng lên, đã đạt đến Huyền Thể tầng sáu.
Một ngày nọ, hắn đang trong động phủ tu luyện, đột nhiên nhận được tin tức từ tông môn.
“Sư thúc, chưởng môn triệu tập.”
Một đệ tử chấp sự đến truyền tin.
Trần Bình An hơi kinh ngạc, không biết chưởng môn tìm mình có việc gì.
Hắn lập tức đi đến Chưởng Môn Điện.
Trong đại điện, chưởng môn Lý Thanh Huyền đang ngồi trên ghế chủ vị.
“Đệ tử Trần Bình An, bái kiến chưởng môn.”
Trần Bình An cung kính hành lễ.
Lý Thanh Huyền nhìn Trần Bình An, khẽ gật đầu, nói: “Bình An, ngươi đến rồi.”
“Chưởng môn tìm đệ tử có việc gì?”
Lý Thanh Huyền nói: “Bình An, ngươi tu luyện Huyền Thể, thực lực không tệ. Lần này, tông môn có một nhiệm vụ quan trọng, muốn giao cho ngươi.”
“Xin chưởng môn chỉ thị.”
Lý Thanh Huyền nói: “Gần đây, tại biên giới phía bắc, xuất hiện một nhóm ma tu, liên tục cướp bóc tu sĩ. Tông môn quyết định phái người đi tiêu diệt chúng. Ngươi dẫn đầu một đội đệ tử, đi hoàn thành nhiệm vụ này.”
“Ma tu?”
Trần Bình An hơi nhíu mày.
Ma tu là tu sĩ tu luyện ma công, tàn bạo vô tình, thường xuyên làm việc ác.
“Vâng, đệ tử tuân mệnh.”
Lý Thanh Huyền nói: “Ngươi về chuẩn bị một chút, ngày mai xuất phát.”
“Vâng.”
Trần Bình An đáp lời, sau đó rời khỏi Chưởng Môn Điện.
Hắn trở về động phủ, bắt đầu chuẩn bị.
Ngày hôm sau, Trần Bình An dẫn theo mười đệ tử tông môn, lên đường đi về phía bắc.
Mục tiêu của bọn họ là một thị trấn nhỏ ở biên giới phía bắc.
Theo tin tức, nhóm ma tu kia thường xuyên xuất hiện ở khu vực đó.
Trên đường đi, Trần Bình An liên tục dặn dò các đệ tử, phải cẩn thận đề phòng.
Ba ngày sau, bọn họ đến được thị trấn nhỏ.
Thị trấn này rất nghèo nàn, dân chúng thưa thớt.
Trần Bình An dẫn các đệ tử tiến vào thị trấn, tìm một quán trọ nghỉ ngơi.
Buổi tối, Trần Bình An đang trong phòng điều tức, đột nhiên nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Hắn lập tức mở mắt ra, đi ra ngoài.
Chỉ thấy trên đường phố, mấy bóng đen đang nhanh chóng di chuyển.
“Ma tu!”
Trần Bình An trong lòng cảnh giác, lập tức đuổi theo.
Trần Bình An không hề hoảng sợ, thi triển thân pháp, nhanh chóng đuổi kịp.
Hắn vung tay ném ra mấy tấm linh phù, chặn đường rút lui của mấy bóng đen.
Mấy bóng đen kia thấy không thể thoát được, đành phải quay người đối chiến.
Chúng là năm tên ma tu, thực lực đều ở Trúc Cơ kỳ.
Trần Bình An không nói nhiều, trực tiếp xuất thủ.
Tên ma tu kia không kịp trở tay, bị kiếm quang đánh trúng, lập tức gục xuống đất.
Những tên ma tu còn lại thấy vậy, đều kinh hãi, vội vàng bỏ chạy.
Trần Bình An không buông tha, liên tục ra kiếm, đem chúng toàn bộ tiêu diệt.
“Sư thúc, chuyện gì vậy?”
Một đệ tử hỏi.
Trần Bình An nói: “Vừa rồi có mấy tên ma tu định làm loạn, đã bị ta giải quyết rồi.”
Các đệ tử nghe vậy, đều thở phào.
“Ngày mai, chúng ta tiếp tục điều tra, tìm ra hang ổ của bọn chúng.”
Trần Bình An nói.
“Vâng.”
Các đệ tử đồng thanh đáp lời.
Ngày hôm sau, Trần Bình An dẫn các đệ tử điều tra trong thị trấn.
Qua điều tra, bọn họ phát hiện nhóm ma tu kia thường xuyên xuất hiện ở một ngọn núi phía bắc thị trấn.
Bọn họ đến chân núi, phát hiện nơi đây có một cái hang động.
Hang động này rất ẩn náu, nếu không cẩn thận tìm kiếm rất khó phát hiện.
Trần Bình An dẫn các đệ tử tiến vào hang động.
Hang động sâu hun hút, càng đi vào trong càng tối tăm.
Đi được khoảng nửa khắc, trước mắt bọn họ đột nhiên sáng rực.
Chỉ thấy trong hang động có một cái đại điện.
Trong đại điện, mấy chục tên ma tu đang tụ tập.
“Không tốt, có địch xâm nhập!”
Một tên ma tu phát hiện Trần Bình An bọn họ, lập tức hô to.
Tất cả ma tu đều đứng dậy, ánh mắt hung ác nhìn về phía Trần Bình An bọn họ.
Trần Bình An nhìn qua, phát hiện trong số ma tu này, có ba tên thực lực đạt đến Kim Đan kỳ.
“Chuẩn bị chiến đấu!”
Các đệ tử lập tức bày ra trận thế, chuẩn bị ứng chiến.
“Giết!”
Ma tu tấn công trước.
Chúng lao về phía Trần Bình An bọn họ, thi triển ma công.
Trần Bình An không hề hoảng sợ, một kiếm chém ra, đón đầu một tên ma tu Kim Đan kỳ.
Hai người đại chiến, kiếm quang ma khí giao nhau.
Trần Bình An thực lực cường đại, dễ dàng áp chế đối phương.
Chỉ vài chiêu, hắn đã đâm xuyên tim tên ma tu kia.
Tên ma tu kia gục xuống đất, mất hết sinh khí.
Những ma tu còn lại thấy vậy, đều kinh hãi.
Nhưng chúng không bỏ chạy, ngược lại càng thêm điên cuồng tấn công.
Trần Bình An dẫn các đệ tử, liên tục xuất thủ, đem ma tu từng cái tiêu diệt.
Cuối cùng, chỉ còn lại hai tên ma tu Kim Đan kỳ.
Hai tên ma tu này thực lực không tệ, liên thủ với nhau, khiến Trần Bình An hơi khó xử.
Nhưng Trần Bình An không hề sợ hãi, thi triển toàn lực, một kiếm chém ra!
Kiếm quang lóe lên, thẳng tắp chém về phía hai tên ma tu.
Hai tên ma tu vội vàng đỡ đòn, nhưng kiếm quang quá mạnh, chúng bị chấn bay ra.
Trần Bình An thừa thắng xông lên, liên tục ra kiếm, cuối cùng đem hai tên ma tu này cũng tiêu diệt.
Sau khi giải quyết xong tất cả ma tu, Trần Bình An thở phào một hơi.
Các đệ tử cũng đều thở phào, trên mặt lộ ra nụ cười.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Trần Bình An dẫn các đệ tử rời khỏi hang động, trở về thị trấn.
Sau đó, bọn họ lập tức quay về tông môn.
Trên đường về, Trần Bình An cảm thấy thực lực của mình lại có chút tinh tiến.
Chiến đấu chính là cách tu luyện tốt nhất.
Về đến tông môn, Trần Bình An đi báo cáo nhiệm vụ.
Chưởng môn Lý Thanh Huyền nghe xong báo cáo, rất hài lòng.
“Bình An, ngươi làm rất tốt.”
Lý Thanh Huyền khen ngợi.
“Đây là trách nhiệm của đệ tử.”
Trần Bình An khiêm tốn nói.
Lý Thanh Huyền nói: “Ngươi về nghỉ ngơi đi, sau này còn có nhiều nhiệm vụ cần ngươi hoàn thành.”
“Vâng.”
Trần Bình An đáp lời, sau đó rời khỏi Chưởng Môn Điện.
Hắn trở về động phủ, tiếp tục tu luyện.
Thời gian trôi qua, một năm sau.
Trần Bình An đã đạt đến Huyền Thể tầng bảy, thực lực càng thêm cường đại.
Hắn đã trở thành nhân vật then chốt trong tông môn, nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ khó khăn, được chưởng môn rất coi trọng.
Một ngày nọ, hắn đang trong động phủ tu luyện, đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại từ bên ngoài truyền đến.
Hắn lập tức mở mắt ra, đi ra ngoài.
Chỉ thấy trên không trung, một đạo độn quang đang nhanh chóng lao tới.
Độn quang ấy hạ xuống trước cửa động phủ của hắn, hiện ra hình dáng một lão nhân.
Vị lão nhân ấy tóc bạc trắng, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, khí tức thâm trầm khôn lường.
“Tiền bối là?”
Lão giả nhìn Trần Bình An, khẽ gật đầu, nói: “Ta là Thanh Vân Tử, trưởng lão của Thanh Vân Tông.”
“Thanh Vân Tông?”
Trần Bình An hơi kinh ngạc.
Thanh Vân Tông là một đại tông môn, thực lực cường đại, hơn xa tông môn của hắn.
“Không biết tiền bối tìm đệ tử có việc gì?”
Thanh Vân Tử nói: “Ta nghe nói ngươi tu luyện Huyền Thể, thực lực không tệ. Lần này, Thanh Vân Tông tổ chức một cuộc thi tài, muốn mời các thiên tài các tông môn tham gia. Ta muốn mời ngươi tham gia.”
“Thi tài?”
Thanh Vân Tử nói: “Cuộc thi tài này phần thưởng phong phú, nếu ngươi có thể đạt được thành tích tốt, sẽ có cơ hội gia nhập Thanh Vân Tông.”
Nghe vậy, Trần Bình An trong lòng hơi động.
Thanh Vân Tông là đại tông môn, nếu có thể gia nhập, đối với tu luyện của hắn sẽ có rất lớn trợ giúp.
“Nhưng đệ tử là đệ tử của bản tông, không tiện tham gia thi tài của quý tông.”
Thanh Vân Tử cười nói: “Điều này không sao, chỉ cần ngươi đồng ý, bản tông sẽ thông báo với tông môn của ngươi.”
“Vậy đệ tử đa tạ tiền bối.”
Thanh Vân Tử vui vẻ nói: “Tốt, ngày mai ta sẽ dẫn ngươi đi Thanh Vân Tông.”
Nói xong, hắn hóa thành độn quang, biến mất.
Trần Bình An trở về động phủ, trong lòng hơi chờ mong.
Ngày hôm sau, Thanh Vân Tử đến đón Trần Bình An.
Hai người lên đường đi đến Thanh Vân Tông.
Thanh Vân Tông nằm ở một ngọn núi lớn, khí thế hùng vĩ.
Hai người đến nơi, tiến vào tông môn.
Trong tông môn, đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, đều là thiên tài các tông môn.
Thanh Vân Tử dẫn Trần Bình An đến một chỗ, nói: “Ngươi chờ ở đây, lát nữa sẽ bắt đầu thi tài.”
“Vâng.”
Trần Bình An gật đầu.
Một lúc sau, một lão giả đứng ra, tuyên bố thi tài bắt đầu.
Cuộc thi tài chia làm ba vòng: thí luyện, đấu pháp và tổng kết.
Trần Bình An tham gia thí luyện, dễ dàng vượt qua.
Sau đó là đấu pháp.
Trần Bình An liên tục đánh bại nhiều đối thủ, tiến vào vòng chung kết.
Đối thủ ở vòng chung kết là một thiếu niên, thực lực cực mạnh, đã đạt đến Kim Đan hậu kỳ.
Hai người đại chiến, kịch liệt vô cùng.
Cuối cùng, Trần Bình An dựa vào thực lực cường đại, đánh bại đối thủ, giành được quán quân.
Thanh Vân Tử rất hài lòng, lập tức mời Trần Bình An gia nhập Thanh Vân Tông.
Trần Bình An suy nghĩ một chút, đồng ý.
Hắn trở về tông môn cũ, cáo biệt chưởng môn và sư huynh đệ, sau đó gia nhập Thanh Vân Tông.
Từ đó, Trần Bình An bắt đầu tu luyện tại Thanh Vân Tông.
Thực lực của hắn không ngừng tăng tiến, cuối cùng trở thành một cao thủ lừng danh thiên hạ.
Hắn tiếp tục tu luyện, truy cầu đại đạo, viết nên một huyền thoại thuộc về mình.
(Còn tiếp…)