Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 772: Lăng Vân Thất Kiệt – Chín Lần Chết Cũng Không Dám Quên Tộc (Hai Chương Hợp Nhất, Cầu Phiếu Tháng!)

Trước Tiếp

“Điên rồi!”

“Đây là điên rồi!”

“Lăng Vân Thất Kiệt, thật sự là Lăng Vân Thất Kiệt!”

Trong đại điện, tất cả các vị trưởng lão đều đứng phắt dậy, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi.

Trong mắt họ, chỉ thấy bảy đạo thân ảnh đang đứng trên bầu trời, mỗi người đều tỏa ra khí tức cường đại kinh khủng, chấn động cả vùng trời.

“Bảy vị Đại Thừa kỳ!”

“Không đúng, không chỉ là Đại Thừa kỳ, mà còn là Đại Thừa kỳ đỉnh phong!”

Các trưởng lão run giọng hỏi.

Tần Huyền trong lòng cũng chấn động mạnh.

Hắn nhìn về phía bảy đạo thân ảnh kia, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

Lăng Vân Thất Kiệt!

Đây là danh hiệu từng chấn động toàn bộ Lăng Vân tông, thậm chí là toàn bộ Nam Hoang!

Bảy người họ, mỗi người đều là thiên tài tuyệt thế, từng được kỳ vọng sẽ là tương lai của Lăng Vân Tông.

Nhưng sau đó, vì một số nguyên nhân, bảy người bọn họ đều lần lượt rời đi, không biết tung tích.

Nghe nói, bọn họ đã đi đến các vùng đất khác, tìm kiếm cơ duyên của riêng mình.

Mà bây giờ, bọn họ đã trở về!

Và còn mang theo thực lực kh*ng b* như vậy!

“Đại sư huynh, nhị sư huynh, tam sư tỷ…”

Tần Huyền khẽ gọi tên từng người một.

Trong lòng hắn, dâng lên một cỗ cảm xúc khó tả.

Bảy người bọn họ, từng là sư huynh sư tỷ mà hắn ngưỡng mộ nhất.

Nhưng sau đó, vì một số chuyện, hắn và bọn họ đã có chút hiểu lầm.

Mà bây giờ, khi thấy bọn họ trở về, trong lòng hắn lại có chút dao động.

“Tiểu sư đệ, lâu không gặp.”

Một thanh âm trầm ấm vang lên.

Chỉ thấy một nam tử áo xanh đứng ở vị trí đầu tiên, ánh mắt nhìn về phía Tần Huyền, trên mặt lộ ra một nụ cười.

Người này chính là đại sư huynh của Lăng Vân Thất Kiệt – Thanh Vân Tử!

“Đại sư huynh.”

Tần Huyền gật đầu, trên mặt cũng nở ra một nụ cười.

Dù sao, đây cũng là sư huynh mà hắn từng kính trọng.

“Tiểu sư đệ, nghe nói ngươi đã trở thành chưởng môn của Lăng Vân tông?”

Một nữ tử mặc váy trắng đứng bên cạnh Thanh Vân Tử, khẽ mỉm cười hỏi.

Người này chính là tam sư tỷ – Bạch Liên!

“Ừm.”

Tần Huyền gật đầu.

“Không tệ, không tệ.”

Bạch Liên gật đầu, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.

“Tiểu sư đệ, lần này chúng ta trở về, là có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Chuyện gì?”

Tần Huyền hơi nghi hoặc.

“Chúng ta muốn… đoạt lại Lăng Vân tông!”

Thanh Vân Tử một lời nói ra, cả đại điện chấn động!

“Đoạt lại Lăng Vân tông?”

“Bọn họ… bọn họ thật sự dám?”

“Đây là phản nghịch a!”

Các trưởng lão đều kinh hãi thất sắc.

Tần Huyền cũng sững sờ, sau đó sắc mặt trầm xuống.

“Đại sư huynh, ý của ngươi là gì?”

“Ý của ta rất đơn giản.”

“Không xứng?”

Tần Huyền nghe vậy, không khỏi cười lạnh.

“Đại sư huynh, ngươi cho rằng, bằng thực lực của các ngươi bây giờ, có thể đoạt được Lăng Vân tông sao?”

“Tại sao không thể?”

Thanh Vân Tử hừ lạnh một tiếng: “Chúng ta bảy người, mỗi người đều là Đại Thừa kỳ đỉnh phong, hợp lực lại, ngay cả Hợp Thể kỳ cũng có thể chiến một trận! Còn ngươi, chỉ là một tiểu tiểu Hóa Thần kỳ, lấy tư cách gì ngồi ở vị trí chưởng môn?”

“Đúng vậy, tiểu sư đệ, ngươi nên tự giác một chút.”

Bạch Liên cũng lên tiếng: “Nếu ngươi tự giác rời đi, chúng ta có thể cho ngươi một đường sống.”

“Ha ha.”

Tiếng cười của hắn, tràn đầy châm chọc.

“Đại sư huynh, tam sư tỷ, các ngươi thật sự cho rằng, ta sẽ sợ các ngươi sao?”

“Ngươi không sợ?”

Thanh Vân Tử ánh mắt lóe lên một tia sắc bén.

“Sợ?”

Tần Huyền lắc đầu, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng: “Ta chỉ là cảm thấy, các ngươi thật đáng thương!”

“Đáng thương?”

Thanh Vân Tử sầm mặt lại.

Tần Huyền ngẩng đầu, ánh mắt như điện, quét qua bảy người: “Các ngươi, vì mục đích cá nhân, từ bỏ tông môn, từ bỏ đồng môn, bây giờ lại muốn quay về đoạt quyền, các ngươi cho rằng, như vậy có ý nghĩa gì sao?”

“Ý nghĩa?”

Thanh Vân Tử hừ lạnh: “Ý nghĩa chính là, Lăng Vân tông nên thuộc về chúng ta!”

“Thuộc về các ngươi?”

Tần Huyền cười lạnh: “Các ngươi cho rằng, Lăng Vân tông là đồ chơi của các ngươi sao? Muốn thì lấy, không muốn thì vứt?”

“Ngươi!”

Thanh Vân Tử tức giận.

“Đại sư huynh, không cần nói nhiều với hắn nữa!”

Một nam tử áo đen đứng bên cạnh, lạnh giọng nói: “Trực tiếp động thủ, đoạt lại Lăng Vân tông!”

“Đúng vậy, động thủ đi!”

Thanh Vân Tử gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Tần Huyền: “Tiểu sư đệ, đây là cơ hội cuối cùng cho ngươi, ngươi có chịu đầu hàng hay không?”

“Đầu hàng?”

Tần Huyền lắc đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười kiên định: “Ta, Tần Huyền, sinh ra là người Lăng Vân tông, chết cũng là ma Lăng Vân tông! Muốn ta đầu hàng, không thể nào!”

“Tốt!”

Thanh Vân Tử hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì đừng trách chúng ta vô tình!”

Dứt lời, hắn vung tay lên: “Động thủ!”

Oanh!

Bảy đạo khí tức cường đại bộc phát, thẳng hướng Tần Huyền áp bách mà đến.

Hắn biết, hôm nay nhất định sẽ có một trận đại chiến.

Bởi vì hắn là Tần Huyền, là chưởng môn của Lăng Vân tông!

“Lăng Vân Thất Kiệt, các ngươi thật sự muốn làm trò cười cho thiên hạ sao?”

Đúng lúc này, một thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên.

Chỉ thấy một lão giả áo xám chậm rãi đi vào đại điện.

Người này chính là đại trưởng lão của Lăng Vân tông – Thanh Tùng Tử!

Thấy đại trưởng lão xuất hiện, các trưởng lão đều vui mừng.

Tần Huyền cũng thở phào nhẹ nhõm.

Có đại trưởng lão ở đây, tình thế hẳn sẽ tốt hơn một chút.

Thanh Vân Tử nhìn về phía đại trưởng lão, ánh mắt lạnh lùng.

“Không phải ngăn cản, mà là khuyên các ngươi.”

Đại trưởng lão lắc đầu, thở dài: “Các ngươi, thật sự quá để tâm rồi.”

“Để tâm?”

“Không, các ngươi không sai.”

Đại trưởng lão lại lắc đầu: “Chỉ là, các ngươi quên mất một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Lăng Vân tông, không chỉ là của các ngươi, mà còn là của tất cả đệ tử Lăng Vân tông!”

Đại trưởng lão ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén: “Các ngươi, không có tư cách tùy ý định đoạt số phận của nó!”

“Không có tư cách?”

Thanh Vân Tử nghe vậy, bỗng cười to.

“Thanh Tùng Tử, ngươi cho rằng, chúng ta cần tư cách sao?”

“Chúng ta chỉ cần thực lực!”

“Thực lực mới là vương đạo!”

“Đúng vậy, thực lực mới là vương đạo!”

Những người khác cũng đồng thanh hô to.

Đại trưởng lão thấy vậy, không khỏi thở dài.

Hắn biết, hôm nay nhất định sẽ không thể tránh khỏi một trận đại chiến.

“Được rồi, đã nói không nghe, vậy thì chiến đi.”

Đại trưởng lão lắc đầu, sau đó nhìn về phía Tần Huyền: “Chưởng môn, ngươi hãy lui xuống, để lão phu tới đối phó bọn họ.”

“Đại trưởng lão…”

Tần Huyền muốn nói gì đó.

“Không cần nói nữa.”

Đại trưởng lão phất tay ngắt lời: “Đây là chuyện của lão phu, ngươi không nên nhúng tay vào.”

Nói xong, hắn bước ra một bước, đối mặt với Lăng Vân Thất Kiệt.

Trên người hắn, một cỗ khí thế cường đại bộc phát.

“Thanh Tùng Tử, ngươi thật sự muốn chết sao?”

“Chết?”

Đại trưởng lão cười nhạt: “Lão phu sống đã đủ lâu rồi, nếu có thể vì tông môn mà chết, cũng đáng giá.”

“Tốt!”

Oanh!

Bảy đạo thân ảnh, đồng loạt động thủ, thẳng hướng đại trưởng lão vọt tới.

Đại trưởng lão sắc mặt không hề thay đổi, chỉ là trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.

Hắn biết, một mình hắn khó có thể địch lại bảy người bọn họ.

Nhưng hắn không sợ!

 

Hắn, phải bảo vệ tông môn của mình!

“Chiến!”

Đại trưởng lão hét lớn một tiếng, thân hình bỗng lao lên, đón lấy bảy đạo thân ảnh.

Trong chớp mắt, đại chiến bùng nổ!

Cả đại điện, đều bị lực lượng kinh khủng bao phủ.

Các trưởng lão đều lui về phía sau, sắc mặt tràn đầy lo lắng.

Tần Huyền cũng nắm chặt tay, trong lòng lo lắng khôn nguôi.

Hắn biết, đại trưởng lão khó có thể địch lại Lăng Vân Thất Kiệt.

Bởi vì thực lực của hắn quá yếu, căn bản không đủ tư cách tham chiến.

“Đại trưởng lão, cố lên!”

Tần Huyền trong lòng thầm cầu nguyện.

Nhưng sự thật thường tàn khốc.

Dù đại trưởng lão cố gắng thế nào, nhưng đối mặt với sự vây công của bảy vị Đại Thừa kỳ đỉnh phong, hắn vẫn nhanh chóng rơi vào thế yếu.

Chỉ trong thời gian ngắn, trên người hắn đã xuất hiện vô số vết thương.

“Thanh Tùng Tử, ngươi thua rồi!”

“Thua?”

Đại trưởng lão cười nhạt, trong mắt lóe lên một tia châm chọc: “Các ngươi cho rằng, ta thật sự thua sao?”

“Không phải sao?”

“Ha ha.”

Tiếng cười của hắn, tràn đầy điên cuồng.

“Sau đó, hắn đột nhiên hét lớn một tiếng: “Lăng Vân tông đệ tử, nghe lệnh!”

“Tại!”

Trong chớp mắt, vô số đệ tử Lăng Vân tông từ bốn phương tám hướng đổ về, đem cả đại điện vây kín.

“Đây là…”

Thanh Vân Tử sắc mặt đột biến.

“Các ngươi cho rằng, lão phu thật sự không có chuẩn bị sao?”

Đại trưởng lão cười lạnh: “Lão phu đã sớm biết các ngươi sẽ trở về, nên đã sớm bố trí hết thảy!”

“Ngươi!”

Hắn không ngờ, đại trưởng lão lại âm thầm bố trí nhiều như vậy.

“Bây giờ, các ngươi còn muốn đoạt Lăng Vân tông nữa không?”

Đại trưởng lão ánh mắt lạnh lùng.

“Ngươi cho rằng, bằng những tên tiểu tử này, có thể ngăn cản chúng ta sao?”

Thanh Vân Tử hừ lạnh.

“Có thể hay không, thử một chút là biết.”

Đại trưởng lão không chút nhượng bộ.

“Tốt!”

Thanh Vân Tử gật đầu: “Vậy thì để chúng ta xem, ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!”

Dứt lời, hắn lại lần nữa vung tay: “Động thủ!”

Oanh!

Lại một trận đại chiến bùng nổ.

Lần này, không chỉ có Lăng Vân Thất Kiệt, mà còn có vô số đệ tử Lăng Vân tông tham chiến.

Cả đại điện, đều trở thành chiến trường.

Máu tươi, nhuộm đỏ cả mặt đất.

Tần Huyền đứng ở một bên, nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng đau như cắt.

Hắn không muốn thấy cảnh tượng này.

Nhưng hắn không thể làm gì khác.

Bởi vì đây là số phận của Lăng Vân tông.

Là số phận mà hắn phải đối mặt.

“Chưởng môn.”

Đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên bên tai.

Tần Huyền quay đầu nhìn, bất ngờ thấy một lão nhân mặc áo xám đã đứng bên cạnh mình tự lúc nào.

Người này chính là nhị trưởng lão của Lăng Vân tông – Hắc Nham Tử!

“Nhị trưởng lão?”

“Chưởng môn, lão phu có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Chuyện gì?”

“Vì sao?”

“Một thứ?”

“Đúng vậy.”

Nhị trưởng lão gật đầu: “Một thứ liên quan đến bí mật lớn của Lăng Vân tông.”

“Bí mật lớn?”

Tần Huyền càng thêm nghi hoặc.

“Chưởng môn, ngươi có biết, nguồn gốc của Lăng Vân tông là gì không?”

“Không biết.”

Hắn chỉ biết Lăng Vân tông là một tông môn cổ lão, nhưng nguồn gốc cụ thể thì không rõ.

“Lăng Vân tông, kỳ thực… là hậu duệ của một tộc cổ xưa!”

Nhị trưởng lão một lời nói ra, Tần Huyền sững sờ.

“Hậu duệ của tộc cổ xưa?”

“Đúng vậy.”

Nhị trưởng lão gật đầu, ánh mắt trở nên thâm thúy: “Tộc đó, tên là… Cửu U tộc!”

“Cửu U tộc?”

Tần Huyền nghe vậy, trong lòng chấn động.

Cái tên này, hắn từng nghe qua.

Nghe nói, Cửu U tộc là một tộc cổ xưa thần bí, từng thống trị cả một thời đại.


Nhưng sau đó, vì một số nguyên nhân, Cửu U tộc đột nhiên biến mất, không biết tung tích.

Mà bây giờ, nhị trưởng lão lại nói, Lăng Vân tông là hậu duệ của Cửu U tộc?

Điều này thật sự khiến hắn khó có thể tin.

“Lão phu không dám nói đùa.”

Nhị trưởng lão lắc đầu: “Chuyện này, chỉ có đại trưởng lão và lão phu biết, ngay cả chưởng môn trước kia cũng không biết.”

“Vậy… Lăng Vân Thất Kiệt làm sao biết?”

“Bọn họ… cũng là hậu duệ của Cửu U tộc!”

Nhị trưởng lão thở dài.

“Cái gì?”

Hắn không ngờ, Lăng Vân Thất Kiệt lại cũng là hậu duệ của Cửu U tộc.

“Như vậy… bọn họ muốn tìm thứ gì?”

“Tộc hồn!”

Nhị trưởng lão trầm giọng nói.

“Tộc hồn?”

“Đúng vậy, tộc hồn của Cửu U tộc!”

Nhị trưởng lão gật đầu: “Nghe nói, tộc hồn của Cửu U tộc bị phong ấn ở một nơi bí mật trong Lăng Vân tông, chỉ có người trong tộc mới có thể tìm thấy.”

“Vậy… bọn họ muốn tộc hồn để làm gì?”

Nhị trưởng lão một lời nói ra, Tần Huyền lại một lần nữa sững sờ.

Khôi phục Cửu U tộc?

Đây là ý tưởng điên rồi đến mức nào?

“Bọn họ… bọn họ thật sự dám nghĩ như vậy?”

Tần Huyền không khỏi cảm thán.

“Có gì không dám?”

Nhị trưởng lão lắc đầu: “Bọn họ đã điên cuồng đến mức này, còn có gì không dám làm?”

Tần Huyền hỏi.

“Ngăn cản bọn họ!”

Nhị trưởng lão ánh mắt kiên định: “Tuyệt đối không thể để bọn họ đạt được tộc hồn, nếu không, không chỉ Lăng Vân tông, cả Nam Hoang đều sẽ gặp đại họa!”

“Đại họa?”

Tần Huyền sắc mặt đột biến.

“Đúng vậy.”

Nhị trưởng lão gật đầu: “Cửu U tộc, từng là tộc tà ác, nếu khôi phục, nhất định sẽ gây ra họa lớn cho thiên hạ!”

“Vậy… chúng ta nên làm sao?”

Tần Huyền lại hỏi.

“Chiến!”

Nhị trưởng lão chỉ nói một chữ.

“Chiến?”

Tần Huyền nghe vậy, trong lòng dâng lên một cỗ nhiệt huyết.

Đúng vậy, chiến!

Dù đối thủ có mạnh đến đâu, hắn cũng phải chiến!

Hắn, phải bảo vệ tông môn của mình!

“Tốt, chiến!”

Tần Huyền gật đầu, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.

Sau đó, hắn nhìn về phía chiến trường, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh lùng.

Lăng Vân Thất Kiệt, các ngươi muốn đoạt Lăng Vân tông sao?

Vậy thì để xem, các ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!

Hôm nay, ta Tần Huyền, sẽ cùng các ngươi chiến đến cùng!

Dù chết, cũng không lui bước!

Bởi vì ta là người Lăng Vân tông!

Sinh ra là người Lăng Vân tông, chết cũng là ma Lăng Vân tông!

Chín lần chết, cũng không dám quên tộc!

Đây là lời thề của ta!

Cũng là trách nhiệm của ta!

Lăng Vân tông, vạn tuế!

Trước Tiếp