Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đông Hải.
Hải vực bên ngoài Thiên Đông đảo.
Một tòa đảo nhỏ không tên, bên trên có một cây hòe già khô héo, lá cây rụng hết, chỉ còn lại thân cây khô trơ trọi, trông rất tiều tụy.
Nhưng nếu có tu sĩ Kim Đan đi ngang qua, nhất định sẽ phát hiện, bên trong thân cây hòe già này, ẩn chứa một cỗ sinh cơ cực kỳ nồng nặc.
Đây là một cây hòe sống lâu năm, đã sắp bước vào giai đoạn hóa yêu.
Mà tại thời điểm này, một đạo bóng người mặc áo trắng, đột nhiên xuất hiện trước cây hòe.
Người này chính là Lâm Tế Nhi.
Nàng nhìn chằm chằm vào cây hòe già, trong mắt lóe lên một tia quang mang kỳ dị.
Sau đó, nàng giơ tay lên, một đạo kiếm khí màu xanh lục b*n r*, trực tiếp chém vào thân cây hòe.
“Xoẹt!”
Thân cây hòe già bị chém ra một vết nứt sâu, từ bên trong lộ ra một khúc gỗ màu xanh lục nhạt, tỏa ra ánh sáng lung linh.
Đây chính là “Tâm gỗ hòe”, một loại linh vật cực kỳ quý hiếm, có tác dụng bồi bổ nguyên thần, tăng cường thần thức.
Lâm Tế Nhi thu hồi Tâm gỗ hòe, trên mặt lộ ra một nụ cười hài lòng.
“Không hổ là linh vật được ghi chép trong ‘Thanh Diễm Kiếm Quyết’, có được nó, thần thức của ta ắt sẽ tăng mạnh, thậm chí có thể sớm ngưng tụ Nguyên Anh.”
Nàng lẩm bẩm một câu, sau đó quay người rời đi, biến mất trên biển.
…
Thiên Đông đảo, động phủ của Lâm Tế Nhi.
Sau khi trở về, Lâm Tế Nhi lập tức bế quan, bắt đầu luyện hóa Tâm gỗ hòe.
Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã ba tháng.
Trong động phủ, Lâm Tế Nhi ngồi xếp bằng, trước người đặt một khúc Tâm gỗ hòe màu xanh lục nhạt.
Nàng vận chuyển ‘Thanh Diễm Kiếm Quyết’, từng đợt kiếm khí màu xanh lục không ngừng rót vào Tâm gỗ hòe.
Theo thời gian trôi qua, Tâm gỗ hòe dần dần tan chảy, hóa thành một dòng nước màu xanh lục, chậm rãi thẩm thấu vào cơ thể Lâm Tế Nhi.
Lâm Tế Nhi cảm nhận được, thần thức của mình đang không ngừng tăng cường, thậm chí đã có dấu hiệu ngưng tụ.
Nàng trong lòng vui mừng khôn xiết, càng thêm tập trung tinh thần.
Rốt cuộc, sau ba ngày ba đêm.
Tâm gỗ hòe cuối cùng cũng bị luyện hóa hoàn toàn.
Lâm Tế Nhi mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang sắc bén.
“Thần thức của ta, so với trước đây mạnh hơn gấp đôi!”
Nàng cảm thán một tiếng, sau đó đứng dậy, đi ra khỏi động phủ.
Vừa ra ngoài, liền thấy một đạo thư tín bay tới.
Lâm Tế Nhi tiếp nhận thư tín, xem xong, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Tông môn triệu tập? Lại có chuyện gì sao?”
Nàng không chút do dự, lập tức hướng về điện chính của Thanh Diễm Kiếm Tông phóng đi.
…
Thanh Diễm Kiếm Tông, đại điện.
Lúc này, trong đại điện đã tụ tập rất nhiều trưởng lão và đệ tử nội môn.
Lâm Tế Nhi tiến vào, phát hiện không khí có chút ngột ngạt.
Chưởng môn Thanh Diễm chân nhân đang ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt nghiêm túc.
Nhìn thấy Lâm Tế Nhi tiến đến, Thanh Diễm chân nhân khẽ gật đầu, sau đó nói:
“Tế Nhi, ngươi đến rồi, mau ngồi xuống.”
Lâm Tế Nhi hành lễ, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống.
Lúc này, Thanh Diễm chân nhân mới mở miệng:
“Hôm nay triệu tập mọi người đến, là có một việc trọng đại muốn thông báo.”
“Mọi người đều biết, gần đây Đông Hải không yên ổn, rất nhiều thế lực ma đạo hoành hành, thậm chí nghe nói còn có Yêu tộc xuất hiện.”
“Vì bảo vệ an nguy cho tông môn, bản tọa quyết định, mở ra ‘Bảo khố’ của tông môn, phân phát một số pháp bảo cho các đệ tử, tăng cường thực lực.”
Nghe vậy, mọi người trong điện đều xôn xao.
“Bảo khố? Nghe nói bên trong cất giữ rất nhiều bảo vật trân quý của tông môn!”
“Không nghĩ tới chưởng môn lại quyết định mở ra Bảo khố, đây thật là một cơ duyên lớn!”
“Không biết chúng ta có thể nhận được pháp bảo gì?”
…
“Bất quá, Bảo khố tuy có nhiều bảo vật, nhưng cũng không phải ai cũng có thể tùy ý lấy dùng.”
“Theo quy định của tông môn, chỉ có đệ tử nội môn đạt đến Kim Đan kỳ trở lên, mới có tư cách tiến vào Bảo khố, lựa chọn một kiện pháp bảo phù hợp với bản thân.”
“Và mỗi người chỉ được lựa chọn một kiện.”
Nghe vậy, một số đệ tử ngoại môn lập tức tỏ ra thất vọng.
Nhưng cũng không ai dám phản đối, bởi vì đây là quy định của tông môn.
Lâm Tế Nhi nghe xong, trong lòng hơi động.
Nàng vừa mới đột phá Kim Đan, vốn nghĩ phải đợi thêm một thời gian nữa mới có dịp tiếp cận những bảo vật trân quý của tông môn, nào ngờ cơ hội lại đến nhanh đến thế.
“Tế Nhi.”
Đúng lúc này, Thanh Diễm chân nhân đột nhiên gọi tên nàng.
Lâm Tế Nhi vội vàng đứng dậy: “Đệ tử tại.”
Thanh Diễm chân nhân nhìn nàng, nói: “Ngươi là thiên tài kiếm đạo hiếm có của tông môn, lại vừa đột phá Kim Đan, lần này tiến vào Bảo khố, nhất định phải cẩn thận lựa chọn, tìm một kiện pháp bảo thực sự phù hợp với bản thân.”
“Vâng, đệ tử tuân mệnh.”
Lâm Tế Nhi cung kính trả lời.
Sau đó, Thanh Diễm chân nhân lại điểm tên vài đệ tử Kim Đan khác, dặn dò vài câu, rồi tuyên bố:
“Bây giờ, tất cả đệ tử Kim Đan có tư cách tiến vào Bảo khố, theo ta đi.”
Nói xong, hắn đứng dậy, dẫn đầu đi về phía sau đại điện.
Mọi người đi qua mấy con đường quanh co, cuối cùng đến trước một tòa núi đá.
Núi đá này trông rất bình thường, nhưng Thanh Diễm chân nhân lại vung tay lên, đánh ra một đạo ấn quyết.
Lập tức, trên vách núi đá xuất hiện một cánh cửa đá.
Cánh cửa đá từ từ mở ra, lộ ra một con đường dẫn xuống lòng đất.
“Đi thôi.”
Thanh Diễm chân nhân nói một tiếng, trước tiên bước vào.
Lâm Tế Nhi và những người khác nối tiếp nhau đi theo.
Đi vào bên trong, mọi người phát hiện, đây là một không gian rộng lớn, bên trong bày biện vô số giá kệ, trên mỗi giá kệ đều đặt các loại pháp bảo, linh khí, đan dược, tất cả đều tỏa ra ánh sáng lung linh, khiến người ta hoa cả mắt.
“Đây chính là Bảo khố của tông môn.”
Thanh Diễm chân nhân nói: “Bên trong cất giữ vô số bảo vật mà tiền bối tông môn qua các đời thu thập được, mỗi một kiện đều là đồ quý giá.”
“Các ngươi có một canh giờ để lựa chọn, sau khi chọn xong, lập tức rời đi, không được ở lại lâu.”
“Vâng!”
Mọi người đồng thanh đáp.
Sau đó, mỗi người phân tán ra, bắt đầu tìm kiếm pháp bảo phù hợp với bản thân.
Lâm Tế Nhi cũng không ngoại lệ, nàng đi dọc theo các giá kệ, cẩn thận quan sát từng kiện pháp bảo.
Trên giá kệ có kiếm, đao, thương, kích, các loại binh khí đủ loại; cũng có đỉnh, lô, phiến, ấn, các loại pháp khí đa dạng; thậm chí còn có một số phù lục, trận bàn, v.v.
Mỗi một kiện đều tỏa ra khí tức bất phàm, rõ ràng không phải vật tầm thường.
Lâm Tế Nhi đi một vòng, nhưng vẫn chưa tìm được pháp bảo nào khiến nàng cảm thấy vừa ý.
Đúng lúc này, nàng đột nhiên nhìn thấy, ở một góc xa xôi, có một cái giá kệ đặc biệt.
Trên giá kệ này chỉ đặt một kiện pháp bảo.
Đó là một thanh kiếm ngắn màu xanh lục, dài khoảng một thước, thân kiếm mỏng như cánh ve, tỏa ra ánh sáng xanh lục nhàn nhạt.
Lâm Tế Nhi bước đến, cầm thanh kiếm ngắn lên.
Vừa chạm vào, nàng liền cảm nhận được một cỗ khí tức thân thuộc.
“Đây là… Thanh Diễm kiếm khí?”
Nàng kinh ngạc nhận ra, trong thanh đoản kiếm này ẩn chứa một luồng kiếm khí thuần khiết vô cùng, hoàn toàn phù hợp với công pháp ‘Thanh Diễm Kiếm Quyết’ mà nàng tu luyện.
“Không hổ là bảo vật được cất giữ trong Bảo khố, quả nhiên không đơn giản.”
Lâm Tế Nhi trong lòng vui mừng, nàng biết, thanh kiếm ngắn này nhất định là pháp bảo phù hợp nhất với mình.
Nàng quyết định, liền chọn thanh kiếm ngắn này.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên bên cạnh:
“Sư muội, thanh kiếm ngắn này, sư tỷ ta cũng rất thích.”
Lâm Tế Nhi quay đầu nhìn, chỉ thấy một nữ tử mặc váy tím đang đứng không xa, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm ngắn trong tay nàng, trong mắt tràn đầy vẻ tham lam.
Người này chính là sư tỷ của nàng – Tô Tịnh.
Tô Tịnh cũng là đệ tử nội môn của Thanh Diễm Kiếm Tông, tu vi đã đạt đến Kim Đan trung kỳ, thực lực mạnh hơn Lâm Tế Nhi.
Lâm Tế Nhi hơi nhíu mày, nói: “Sư tỷ, ta đã chọn thanh kiếm ngắn này rồi.”
Tô Tịnh cười lạnh một tiếng: “Chọn rồi? Nhưng sư tỷ ta cũng thích nó, làm sao bây giờ?”
Lâm Tế Nhi trầm giọng nói: “Sư tỷ, đây là Bảo khố của tông môn, mọi người đều có thể lựa chọn, nhưng mỗi người chỉ được chọn một kiện. Ta đã chọn thanh kiếm ngắn này, sư tỷ hãy đi chọn kiện khác đi.”
Tô Tịnh lắc đầu: “Không được, sư tỷ ta chỉ thích thanh kiếm ngắn này.”
Nói xong, nàng bước về phía trước, muốn cướp lấy thanh kiếm ngắn từ tay Lâm Tế Nhi.
Lâm Tế Nhi lập tức lùi về phía sau, tay nắm chặt thanh kiếm ngắn, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.
“Sư tỷ, ngươi đừng làm càn!”
Tô Tịnh cười nhạt: “Làm càn? Sư muội, ngươi mới vừa đột phá Kim Đan, dám tranh giành với sư tỷ ta sao?”
Lâm Tế Nhi trong lòng tức giận, nhưng nàng biết rõ thực lực của mình không bằng đối thủ, nếu thực sự ra tay, e rằng sẽ chuốc lấy thất bại.
Nhưng nàng cũng không muốn từ bỏ thanh kiếm ngắn này.
Đúng lúc hai người giằng co, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên:
“Các ngươi làm gì đó?”
Mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy Thanh Diễm chân nhân không biết khi nào đã xuất hiện ở phía sau.
Tô Tịnh vội vàng thu lại vẻ mặt, cung kính nói: “Bẩm chưởng môn, sư muội Tế Nhi và đệ tử đang tranh giành một kiện pháp bảo.”
Thanh Diễm chân nhân nhìn hai người, hỏi: “Hai người đang tranh giành pháp bảo gì thế?”
Lâm Tế Nhi vội vàng đáp: “Bẩm chưởng môn, là thanh kiếm ngắn này.”
Nàng đưa thanh kiếm ngắn ra.
Thanh Diễm chân nhân tiếp nhận, xem xét một chút, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Thanh Diễm Kiếm? Không ngờ trong Bảo khố lại còn lưu giữ kiện bảo vật này.”
Hắn nhìn Lâm Tế Nhi, nói: “Tế Nhi, ngươi thực sự có nhãn quan, thanh kiếm ngắn này tên là ‘Thanh Diễm Kiếm’, là một kiện pháp bảo cấp cao, đặc biệt phù hợp với người tu luyện ‘Thanh Diễm Kiếm Quyết’.”
Lâm Tế Nhi nghe vậy, trong lòng vui mừng, vội hỏi: “Vậy chưởng môn, thanh kiếm này…”
Thanh Diễm chân nhân lắc đầu, nói: “Bất quá, Thanh Diễm Kiếm tuy tốt, nhưng cũng không phải ai cũng có thể sử dụng.”
“Nó đòi hỏi người sử dụng phải có kiếm ý thuần túy, nếu không, không những không phát huy được uy lực, ngược lại còn bị phản phệ.”
Nói xong, hắn nhìn Tô Tịnh: “Tô Tịnh, ngươi tu luyện công pháp gì?”
Tô Tịnh vội đáp: “Bẩm chưởng môn, đệ tử tu luyện ‘Tử Hàn Kiếm Quyết’.”
Thanh Diễm chân nhân gật đầu: “Tử Hàn Kiếm Quyết thuộc hành thủy, mà Thanh Diễm Kiếm thuộc hành mộc, hai bái xung khắc, ngươi dùng nó không thích hợp.”
Tô Tịnh nghe vậy, sắc mặt hơi tái đi, nhưng cũng không dám phản bác.
Thanh Diễm chân nhân lại nhìn Lâm Tế Nhi: “Còn Tế Nhi ngươi, tu luyện ‘Thanh Diễm Kiếm Quyết’, lại vừa luyện hóa Tâm gỗ hòe, kiếm ý thuần túy, chính là người thích hợp nhất để sử dụng Thanh Diễm Kiếm.”
“Vì vậy, thanh kiếm này, liền giao cho ngươi.”
Lâm Tế Nhi nghe vậy, vui mừng khôn xiết, vội vàng hành lễ: “Đa tạ chưởng môn!”
Thanh Diễm chân nhân đưa Thanh Diễm Kiếm cho Lâm Tế Nhi, sau đó nói với Tô Tịnh: “Tô Tịnh, ngươi cũng đừng thất vọng, trong Bảo khố còn có rất nhiều bảo vật khác, ngươi có thể đi tìm kiếm kiện phù hợp với mình.”
Tô Tịnh dù trong lòng không phục, nhưng cũng chỉ có thể cúi đầu: “Vâng, đệ tử tuân mệnh.”
Sau đó, nàng quay người rời đi, tiếp tục tìm kiếm pháp bảo.
Lâm Tế Nhi cầm Thanh Diễm Kiếm, trong lòng tràn đầy vui sướng.
Nàng biết, có được thanh kiếm này, thực lực của nàng ắt sẽ tăng vọt, thậm chí có thể đối đầu với tu sĩ Kim Đan trung kỳ.
“Tế Nhi.”
Đúng lúc này, Thanh Diễm chân nhân lại gọi nàng.
Lâm Tế Nhi vội vàng thu hồi suy nghĩ: “Chưởng môn còn có gì dạy bảo?”
Thanh Diễm chân nhân nhìn nàng, nói: “Ngươi có được Thanh Diễm Kiếm, đó là duyên phận của ngươi. Nhưng ngươi cũng phải nhớ, pháp bảo dù mạnh, cũng chỉ là ngoại vật, bản thân thực lực mới là căn bản.”
“Vâng, đệ tử ghi nhớ.”
Lâm Tế Nhi nghiêm túc đáp.
Thanh Diễm chân nhân gật đầu: “Được rồi, ngươi đi đi, cố gắng tu luyện, sớm ngày tăng cường thực lực.”
“Vâng!”
Lâm Tế Nhi hành lễ, sau đó mang theo Thanh Diễm Kiếm, rời khỏi Bảo khố.
Sau khi trở về động phủ, Lâm Tế Nhi lập tức bắt đầu tế luyện Thanh Diễm Kiếm.
Nàng phát hiện, Thanh Diễm Kiếm quả nhiên là bảo vật bất phàm, không chỉ có thể tăng cường uy lực của kiếm khí, còn có thể tự động hấp thu linh khí thiên địa, không ngừng tăng trưởng.
Có được Thanh Diễm Kiếm, tu vi của Lâm Tế Nhi tiến bộ nhanh chóng, trong thời gian ngắn đã đạt đến đỉnh cao Kim Đan sơ kỳ, chỉ cần một cơ hội, liền có thể đột phá đến trung kỳ.
Mà tại thời điểm này, một tin tức đột nhiên truyền đến.
“Thiên Kiếm các tổ chức đại hội thiên tài kiếm tu, mời các tông môn kiếm tu cử người tham gia.”
Lâm Tế Nhi nghe tin, trong lòng hơi động.
Thiên Kiếm các là thế lực kiếm tu lớn nhất Đông Hải, mỗi lần tổ chức đại hội thiên tài kiếm tu, đều sẽ thu hút vô số kiếm tu tham gia, tranh đoạt danh hiệu “Kiếm đạo thiên tài”.
Nếu có thể đạt được thành tích tốt trong đại hội, không chỉ có thể danh tiếng vang dội, còn có thể nhận được phần thưởng phong phú.
Lâm Tế Nhi suy nghĩ một chút, quyết định tham gia.
Nàng tin tưởng, với thực lực hiện tại của mình, lại có sự trợ giúp của Thanh Diễm Kiếm, nhất định có thể đạt được thành tích tốt trong đại hội.
Thế là, nàng lập tức báo danh, chuẩn bị lên đường tham gia đại hội thiên tài kiếm tu.
Mà lần đại hội này, cũng sẽ trở thành một bước ngoặt quan trọng trên con đường tu luyện của nàng…