Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Từ khi Hứa Thanh cùng Đội trưởng rời khỏi Tế Nguyệt Đại Vực, họ đã đi qua rất nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều chủng tộc, chứng kiến vô số kỳ quan, nhưng đối với Đội trưởng mà nói, hết thảy những thứ này đều không quan trọng bằng việc tìm kiếm những món ăn ngon.
Giờ đây, hắn đã tìm thấy.
Trong mắt Đội trưởng, những con Kiến Cát Đen trước mắt chính là mỹ vị trời ban, hơn nữa còn là loại cực phẩm hiếm có.
Điều này khiến hắn vô cùng phấn khích, thậm chí còn có chút không kìm được, vội vàng nói với Hứa Thanh.
“Tiểu sư đệ, ngươi không biết đâu, Kiến Cát Đen này, ta từng thấy trong một cuốn cổ tịch, nó là một trong những món ăn ngon nhất ở Tế Nguyệt Đại Vực.”
“Trên người chúng có một loại hương thơm kỳ dị, chỉ cần bắt được, dùng lửa nướng qua một chút, hương thơm sẽ bùng nổ, vị ngọt béo ngậy, ăn vào như tan chảy trong miệng, thực sự là tuyệt phẩm!”
“Đáng tiếc loại này quá hiếm, thường ẩn mình dưới lòng đất, rất khó tìm thấy, không ngờ hôm nay lại gặp được, đây chính là duyên phận của ta!”
Đội trưởng nói, ánh mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào đàn Kiến Cát Đen đang bò lổm ngổm trên mặt đất, trong miệng không ngừng nuốt nước bọt.
Hứa Thanh nghe vậy, cũng không khỏi tò mò, hắn biết Đội trưởng rất thích ăn uống, nhưng có thể khiến hắn khen ngợi hết lời như vậy, chắc hẳn không tầm thường.
“Vậy thì bắt một ít thử xem.”
Hứa Thanh gật đầu, hắn cũng muốn nếm thử vị của Kiến Cát Đen.
“Được!”
Đội trưởng vui mừng khôn xiết, lập tức xuất thủ, chỉ thấy hắn vung tay lên, một đạo ánh sáng màu xanh lam bay ra, trong nháy mắt bao phủ lấy đàn Kiến Cát Đen.
Những con Kiến Cát Đen dường như cảm nhận được nguy hiểm, lập tức hỗn loạn, muốn chạy trốn, nhưng làm sao có thể thoát khỏi sự khống chế của Đội trưởng, trong chớp mắt đã bị bắt hết.
“Được rồi, ta sẽ nướng chúng ngay!”
Đội trưởng thu hồi ánh sáng màu xanh lam, trong tay đã nắm chặt mấy chục con Kiến Cát Đen, hắn vội vàng tìm một chỗ bằng phẳng, nhóm lửa, bắt đầu nướng.
Hứa Thanh đứng bên cạnh quan sát, chỉ thấy những con Kiến Cát Đen dưới ngọn lửa nhanh chóng chuyển sang màu vàng óng, một mùi hương kỳ lạ lan tỏa, khiến người ta ngửi thấy mà thèm thuồng.
Quả nhiên, như Đội trưởng nói, mùi hương này thực sự rất đặc biệt, vừa ngọt ngào vừa béo ngậy, khiến người ta không thể không muốn nếm thử.
“Được rồi, được rồi!”
Đội trưởng vội vàng lấy ra một con Kiến Cát Đen đã nướng chín, thổi qua một cái, liền bỏ vào miệng, nhai ngấu nghiến.
“Ừm, ngon, thực sự rất ngon!”
Ánh mắt Đội trưởng sáng rực, trên mặt tràn đầy vẻ thỏa mãn.
Hứa Thanh cũng lấy ra một con, bỏ vào miệng, vị ngọt béo lập tức lan tỏa, thịt kiến mềm mại, tan chảy trong miệng, quả thực là mỹ vị.
“Không hổ là Kiến Cát Đen, thực sự rất ngon.”
Hứa Thanh cũng không khỏi tán thưởng.
“Haha, ta đã nói rồi mà, đây chính là món ngon trời ban!”
Đội trưởng cười ha hả, tiếp tục ăn.
Hai người ăn uống no nê, đàn Kiến Cát Đen đã bị tiêu diệt hết, chỉ còn lại một đống vỏ kiến.
“Đáng tiếc quá ít, không đủ no.”
Đội trưởng luyến tiếc nhìn đống vỏ kiến, trong lòng vẫn còn chưa thỏa.
“Không sao, chúng ta có thể tiếp tục tìm.”
“Ừm, đúng vậy, chúng ta tiếp tục đi, có lẽ sẽ gặp được nhiều hơn.”
Đội trưởng gật đầu, đứng dậy, chuẩn bị tiếp tục lên đường.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên từ phía xa truyền đến một tiếng gầm gừ, tiếp theo là tiếng bước chân nặng nề, dường như có cái gì đó khổng lồ đang tiến đến.
“Ồ?”
Hứa Thanh và Đội trưởng đồng thời quay đầu nhìn lại, chỉ thấy từ phía chân trời, một con thú khổng lồ đang lao tới.
Con thú này hình dạng giống như một con bò, nhưng toàn thân màu tím, trên đầu có một chiếc sừng dài, tỏa ra ánh sáng màu tím nhạt, khí thế hung mãnh.
“Đây là… Tử Ngưu?”
Đội trưởng nhíu mày, nhận ra con thú này.
Tử Ngưu, một loại hung thú trong Tế Nguyệt Đại Vực, sức mạnh cường đại, tính tình bạo liệt, thích ăn Hoa Tử Ngưu.
Mà Hoa Tử Ngưu, chính là thức ăn yêu thích của Kiến Cát Đen.
“Xem ra đàn Kiến Cát Đen này đang tìm kiếm Hoa Tử Ngưu, không ngờ bị chúng ta bắt ăn mất.”
Hứa Thanh hiểu ra, lẩm bẩm.
“Đúng vậy, Tử Ngưu này chắc là ngửi thấy mùi hương của Kiến Cát Đen, nên mới chạy tới.”
Đội trưởng gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ cảnh giác.
Tử Ngưu tuy không phải là tồn tại quá mạnh, nhưng cũng không dễ đối phó, hơn nữa tính tình bạo liệt, một khi bị kích động, sẽ không ngừng tấn công.
“Chúng ta nên làm thế nào? Đánh hay chạy?”
Hứa Thanh hỏi.
“Đánh chứ sao! Một con Tử Ngưu thôi, có gì đáng sợ!”
Đội trưởng cười lạnh một tiếng, trong tay đã xuất hiện một thanh trường kiếm, khí thế bộc phát.
Hứa Thanh thấy vậy, cũng không nói thêm gì, trong tay hàn quang lóe lên, Hàn Băng Thương xuất hiện.
Hai người chuẩn bị chiến đấu.
Mà Tử Ngưu ở phía xa cũng đã phát hiện ra Hứa Thanh và Đội trưởng, nó dừng lại, một đôi mắt màu tím lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai người, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.
“Gầm!”
Tiếng gầm vang vọng, chấn động bốn phía.
“Lên!”
Đội trưởng hét lớn, thân hình lao ra, trường kiếm trong tay hóa thành một đạo kiếm quang, thẳng hướng Tử Ngưu chém tới.
Hứa Thanh cũng không chậm trễ, Hàn Băng Thương trong tay vung lên, vô số mảnh băng bay ra, phong tỏa đường lui của Tử Ngưu.
Hai người hợp lực, uy lực vô cùng.
Tử Ngưu thấy vậy, cũng không sợ hãi, nó giẫm mạnh chân trước, thân hình khổng lồ bỗng nhiên lao tới, chiếc sừng màu tím trên đầu tỏa ra ánh sáng chói lọi, thẳng hướng Đội trưởng đâm tới.
“Ầm!”
Kiếm quang và sừng tím va chạm, bùng nổ ra tiếng nổ kinh thiên.
Đội trưởng thân hình lảo đảo lùi lại mấy bước, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hứa Thanh cũng cảm nhận được sức mạnh của Tử Ngưu, trong lòng cảnh giác càng tăng.
“Tiểu sư đệ, chúng ta cùng nhau ra tay, nhanh chóng giải quyết nó!”
Đội trưởng hét lớn, lại lần nữa lao tới.
Hứa Thanh gật đầu, Hàn Băng Thương trong tay vung lên, cùng Đội trưởng hợp lực tấn công.
Hai người một trước một sau, tấn công như mưa, khiến Tử Ngưu không kịp trở tay.
Nhưng Tử Ngưu cũng không phải dạng vừa, thân hình khổng lồ của nó cực kỳ linh hoạt, liên tục né tránh, đồng thời chiếc sừng màu tím trên đầu không ngừng phóng ra tia sáng, tấn công Hứa Thanh và Đội trưởng.
Một trận chiến kịch liệt, bùng nổ.
Cát bụi tung bay, khí lãnh tứ tán.
Hứa Thanh và Đội trưởng tuy mạnh, nhưng Tử Ngưu cũng không yếu, hai bên đánh nhau hàng trăm hiệp, vẫn chưa phân thắng bại.
“Không được, cứ thế này, chúng ta sẽ bị nó tiêu hao hết.”
Đội trưởng nhíu mày, cảm thấy tình thế không ổn.
“Vậy thì dùng tuyệt chiêu đi.”
Hứa Thanh trầm giọng nói.
“Được!”
Đội trưởng gật đầu, trong tay trường kiếm đột nhiên bộc phát ra ánh sáng chói lọi, một cỗ kiếm ý kinh thiên bộc phát.
“Kiếm Quyết – Phong Vân Biến Sắc!”
Đội trưởng hét lớn, trường kiếm trong tay vung lên, kiếm quang hóa thành mây gió, bao phủ lấy Tử Ngưu.
Hứa Thanh cũng không chậm trễ, Hàn Băng Thương trong tay đột nhiên đóng băng, một cỗ hàn khí cực độ bộc phát.
“Hàn Băng Thương – Băng Phong Vạn Lý!”
Hứa Thanh hét lớn, Hàn Băng Thương vung lên, vô số mảnh băng bay ra, hóa thành một đạo băng phong, thẳng hướng Tử Ngưu quấn lấy.
Hai người cùng lúc thi triển tuyệt chiêu, uy lực vô cùng.
Tử Ngưu cảm nhận được nguy hiểm, trong mắt lóe lên vẻ hoảng sợ, nó muốn chạy trốn, nhưng đã không kịp.
“Ầm!”
Kiếm quang và băng phong đồng thời đánh trúng Tử Ngưu, bùng nổ ra tiếng nổ kinh thiên.
Tử Ngưu phát ra một tiếng thê lương, thân hình khổng lồ bị đánh bay, rơi xuống đất, không động đậy được nữa.
“Thành công!”
Hứa Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm, thu hồi Hàn Băng Thương.
Hai người đi đến bên cạnh Tử Ngưu, chỉ thấy nó đã tắt thở, trên người đầy vết thương, máu tươi chảy thành sông.
“Không ngờ con thú này lại khó đối phó như vậy.”
Đội trưởng lắc đầu, cảm thán.
“Ừm, may là chúng ta hợp lực, nếu không thật khó nói.”
Hứa Thanh gật đầu.
“Được rồi, giết xong con thú này, chúng ta cũng nên tiếp tục lên đường.”
Đội trưởng nói, chuẩn bị rời đi.
Nhưng vào lúc này, Hứa Thanh đột nhiên phát hiện, trên người Tử Ngưu, có một đóa hoa màu tím.
Đóa hoa này rất nhỏ, ẩn trong lông của Tử Ngưu, nếu không để ý kỹ, rất khó phát hiện.
“Đây là… Hoa Tử Ngưu?”
Hứa Thanh kinh ngạc, nhận ra đóa hoa này.
“Ồ? Thật sao?”
Đội trưởng nghe vậy, cũng vội vàng nhìn lại, quả nhiên thấy đóa hoa màu tím.
“Haha, không ngờ lại có thu hoạch bất ngờ, Hoa Tử Ngưu này cũng là một loại linh dược hiếm có, giá trị không thua gì Kiến Cát Đen.”
Đội trưởng vui mừng khôn xiết, vội vàng hái đóa hoa màu tím.
Hứa Thanh cũng cảm thấy vui mừng, Hoa Tử Ngưu này đối với tu luyện cũng có trợ giúp rất lớn.
“Được rồi, chúng ta chia đôi.”
Đội trưởng đem Hoa Tử Ngưu chia làm hai, đưa một nửa cho Hứa Thanh.
Hứa Thanh tiếp nhận, cảm ơn.
Hai người thu hồi chiến lợi phẩm, tiếp tục lên đường.
Lần này, họ không chỉ ăn được Kiến Cát Đen ngon lành, còn thu được Hoa Tử Ngưu quý giá, thực sự là thu hoạch kép.
Trên đường đi, Đội trưởng vẫn không ngừng khen ngợi vị ngon của Kiến Cát Đen, đồng thời hẹn ước với Hứa Thanh, lần sau gặp được, nhất định phải bắt nhiều hơn.
Hứa Thanh cũng cười, đối với chuyến hành trình này, hắn cũng cảm thấy rất hài lòng.
Hai người tiếp tục tiến về phía trước, không biết phía trước còn có những kỳ ngộ gì đang chờ đợi họ.
Nhưng dù thế nào, với sự hợp tác của hai người, tin rằng bất kỳ khó khăn nào cũng có thể vượt qua.