Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 746: Tin Tức Trời Giá, Bắt Đầu Viêm Dương (Chương Hợp Nhất Lớn Cầu Phiếu Tháng Cầu Phiếu Tháng)

Trước Tiếp

Trong phòng riêng.

Lý Mặc đang ngồi xếp bằng, tay cầm một viên ngọc giản màu đỏ thẫm, khí tức hỏa diễm quanh thân hắn lúc ẩn lúc hiện.

Đây là một bộ công pháp hỏa thuộc tính tên là “Hỏa Vân Quyết”, được hắn mua với giá 120 điểm đóng góp từ trong Tàng Kinh Các.

Tuy rằng công pháp này chỉ có thể tu luyện đến tầng thứ ba của Kết Đan, nhưng đối với Lý Mặc mà nói đã hoàn toàn đủ dùng.

Hắn cũng chẳng có ý định đổi công pháp chính, mua nó chỉ để che mắt thiên hạ.

Sau khi tinh thông “Hỏa Vân Quyết”, hắn sẽ có thể công khai sử dụng hỏa thuộc tính pháp thuật, cũng không cần phải lo lắng bị người khác nghi ngờ.

Lý Mặc đem ngọc giản đặt lên trán, thần thức chầm chậm thâm nhập.

Một lát sau, hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia quang mang.

“Không hổ là công pháp chính thống, so với ‘Hỏa Viêm Quyết’ mà ta tu luyện trước đây tinh diệu hơn không ít.”

“Chỉ là… vẫn còn kém xa ‘Thái Dương Chân Hỏa Quyết’.”

Lý Mặc lắc đầu, thu hồi ngọc giản.

Hắn đã hoàn toàn ghi nhớ nội dung của “Hỏa Vân Quyết”, chỉ cần tu luyện vài ngày là có thể nắm vững tinh yếu.

Đúng lúc này, một đạo truyền âm phù đột nhiên bay vào.

Lý Mặc tiếp nhận, trong đầu vang lên thanh âm của Tần Vũ:

“Lý sư đệ, mau đến chỗ ta, có chuyện quan trọng.”

Nghe giọng điệu có chút vội vàng, Lý Mặc không dám chậm trễ, lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trước động phủ của Tần Vũ.

“Tần sư huynh, chuyện gì vậy?”

Tần Vũ thấy Lý Mặc đến, lập tức kéo hắn vào trong, sau đó bố trí một đạo cấm chế cách âm.

“Lý sư đệ, tin tức kia đã có manh mối.”

“Tin tức gì?” Lý Mặc hơi nghi hoặc.

“Chính là tin tức về ‘Hỏa Tinh Thạch’ mà ngươi hỏi trước đây.” Tần Vũ hạ giọng nói.

Lý Mặc nghe vậy, trong mắt lập tức lóe lên tinh quang: “Thật sao? Nhanh như vậy?”

“Đúng vậy.” Tần Vũ gật đầu, “Ta vừa nhận được tin tức, tại ‘Viêm Dương Cốc’ cách đó ba ngàn dặm về phía tây, gần đây có Hỏa Tinh Thạch xuất hiện.”

“Viêm Dương Cốc?” Lý Mặc nhíu mày, “Đó không phải là địa bàn của ‘Hỏa Vân Tông’ sao?”

“Đúng vậy.” Tần Vũ thở dài, “Chính vì vậy mới phiền phức. Hỏa Vân Tông tuy chỉ là một tiểu môn phái, nhưng trong môn phái có một vị lão tổ Kết Đan hậu kỳ trấn thủ, thực lực không thể xem thường.”

Hơn nữa, Viêm Dương Cốc vốn là vùng đất trù phú hỏa linh khí, Hỏa Vân Tông đã chiếm giữ nơi đó mấy trăm năm, căn cơ khá vững chắc.

Lý Mặc trầm mặc một lát, hỏi: “Tin tức này có đáng tin không?”

“Rất đáng tin.” Tần Vũ khẳng định, “Là một vị bằng hữu thân thiết của ta truyền lại, hắn từng tận mắt nhìn thấy Hỏa Tinh Thạch xuất hiện tại Viêm Dương Cốc.”

“Nhưng vấn đề là, Hỏa Vân Tông cũng đã phát hiện ra manh mối này, hiện tại đang phong tỏa tin tức, ngoại nhân rất khó tiếp cận.”

Hỏa Tinh Thạch đối với hắn mà nói cực kỳ trọng yếu, không chỉ có thể dùng để luyện chế pháp khí, còn có thể trợ giúp hắn tu luyện hỏa thuộc tính công pháp.

Nếu có thể thu hoạch được một lượng lớn Hỏa Tinh Thạch, tu vi của hắn chắc chắn sẽ tăng nhanh hơn.

“Tần sư huynh, ngươi có cách nào để ta tiến vào Viêm Dương Cốc không?” Lý Mặc hỏi thẳng.

Tần Vũ lắc đầu: “Rất khó. Hỏa Vân Tông quản lý Viêm Dương Cốc cực kỳ nghiêm ngặt, ngoại nhân muốn tiến vào đều phải trải qua tra xét nghiêm ngặt.”

“Nhưng…” Hắn chợt hạ giọng, “Ta nghe nói, Hỏa Vân Tông gần đây đang chiêu mộ luyện khí sư, nếu ngươi có thể lấy thân phận luyện khí sư tiến vào, có lẽ sẽ có cơ hội.”

“Luyện khí sư?” Lý Mặc nhíu mày.

“Đúng vậy.” Tần Vũ gật đầu, “Hỏa Vân Tông lấy hỏa thuộc tính công pháp làm chủ, trong môn phái có rất nhiều đệ tử tinh thông luyện khí. Nhưng gần đây, bọn họ hình như đang luyện chế một kiện trọng bảo, cần mời thêm luyện khí sư bên ngoài trợ giúp.”

Lý Mặc nghe vậy, trong lòng hơi động.

Hắn tuy không phải chuyên nghiệp luyện khí, nhưng dựa vào kiến thức phong phú và thần thức cường đại, trình độ luyện khí cũng không thua kém luyện khí sư bình thường.


Huống hồ, hắn còn nắm giữ “Thái Dương Chân Hỏa”, đối với luyện chế hỏa thuộc tính pháp khí càng có ưu thế vượt trội.

“Đa tạ Tần sư huynh nhắc nhở, ta biết rồi.”

Tần Vũ thấy Lý Mặc đã có quyết đoán, cũng không nói thêm gì, chỉ nhắc nhở: “Lý sư đệ, ngươi nhất định phải cẩn thận. Hỏa Vân Tông tuy bề ngoài chính phái, nhưng nội bộ cũng không yên ổn. Nếu thật sự muốn đi, tốt nhất nên chuẩn bị kỹ càng.”

“Ta hiểu.” Lý Mặc gật đầu.

Sau khi rời khỏi động phủ của Tần Vũ, Lý Mặc trở về chỗ mình, bắt đầu suy nghĩ kế hoạch.

Nhưng muốn tiến vào Viêm Dương Cốc, trước tiên phải có một thân phận hợp lý.

Luyện khí sư… xem ra đây là con đường duy nhất.

Lý Mặc quyết định, trước tiên nâng cao trình độ luyện khí của mình, sau đó tìm cơ hội tiếp xúc với Hỏa Vân Tông.

May mắn thay, trong Tàng Kinh Các còn có không ít điển tịch về luyện khí, hắn có thể mượn cơ hội này học tập thêm.

Thời gian trôi qua, nhanh chóng đã qua nửa tháng.

Trong nửa tháng ấy, Lý Mặc vừa tu luyện “Hỏa Vân Quyết”, vừa đào sâu nghiên cứu con đường luyện khí.

Với thần thức cường đại và kiến thức phong phú, hắn tiến bộ rất nhanh, đã nắm vững cơ bản của luyện khí.

Một ngày nọ, Lý Mặc đang luyện chế một kiện pháp khí hỏa thuộc tính, đột nhiên nhận được tin tức từ Tần Vũ.

“Lý sư đệ, cơ hội đến rồi.”

“Ba ngày sau, Hỏa Vân Tông sẽ tổ chức một cuộc thi luyện khí tại ‘Hỏa Vân Thành’, chiêu mộ luyện khí sư bên ngoài. Chỉ cần đạt được danh tiếng nhất định, liền có thể được mời vào Hỏa Vân Tông.”

Lý Mặc nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.

Đây chính là cơ hội hắn chờ đợi.

“Đa tạ Tần sư huynh, ta sẽ chuẩn bị ngay.”

Ba ngày sau, Hỏa Vân Thành.

Đây là một tòa thành trì do Hỏa Vân Tông kiến lập, nằm cách Viêm Dương Cốc không xa, là trung tâm giao dịch của các tu sĩ hỏa thuộc tính trong khu vực.

Hôm nay, trong thành đặc biệt náo nhiệt, tu sĩ từ khắp nơi đổ về, đều là vì cuộc thi luyện khí lần này.

Lý Mặc đổi một bộ áo bào xanh, mang theo một cái mặt nạ, lặng lẽ tiến vào thành.

Hắn không muốn bại lộ thân phận, dù sao hắn vẫn là đệ tử của Thái Ất Tông, nếu bị phát hiện tham gia sự kiện của Hỏa Vân Tông, sợ rằng sẽ gây phiền phức.

Cuộc thi được tổ chức tại quảng trường trung tâm của Hỏa Vân Thành.

Khi Lý Mặc đến nơi, quảng trường đã tụ tập mấy trăm người, phần lớn đều là luyện khí sư, khí tức hỏa diễm trên người mỗi người đều không yếu.

“Chư vị đạo hữu.”

Đúng lúc đó, một lão giả mặc áo bào đỏ từ từ bay lên không trung, giọng nói vang vọng khắp quảng trường.

Lão phu là Trưởng lão Hỏa Vân Tông, Hỏa Liễm Tử. Hôm nay, bản tông tổ chức cuộc thi luyện khí này nhằm chiêu mộ những luyện khí sư tài hoa, cùng nhau đàm đạo, nghiên cứu con đường luyện khí.

“Chỉ cần có thể đạt được hạng mười đầu trong cuộc thi, đều có thể trở thành khách khanh của bản tông, hưởng đãi ngộ hậu hĩnh.”

“Đồng thời, người đứng đầu còn có thể nhận được một khối ‘Hỏa Tinh Thạch’ làm tưởng thưởng!”

Lời vừa dứt, cả quảng trường lập tức sôi động.

“Hỏa Tinh Thạch? Chẳng lẽ là thứ đó?”

“Nghe nói Hỏa Tinh Thạch là linh vật hỏa thuộc tính hiếm có, đối với luyện khí sư mà nói là bảo vật vô giá!”

“Không hổ là Hỏa Vân Tông, thủ đoạn thật lớn!”

Lý Mặc nghe vậy, trong lòng càng thêm kiên định.

Hỏa Tinh Thạch, hắn nhất định phải có được.

“Cuộc thi bắt đầu!”

Hỏa Liễm Tử tuyên bố, “Nội dung thi đấu là luyện chế một kiện pháp khí hỏa thuộc tính, chất lượng càng cao càng tốt. Thời gian là một canh giờ.”

“Bây giờ, mời chư vị đạo hữu bắt đầu!”

Thanh âm vừa dứt, các luyện khí sư lập tức bắt đầu hành động.

Lý Mặc cũng không vội vàng, hắn trước tiên quan sát một lượt, phát hiện đa số người tham gia đều là Trúc Cơ kỳ, chỉ có số ít mấy người đạt đến Kết Đan kỳ.

Nhưng điều này cũng đủ để chứng minh, cuộc thi lần này trình độ không thấp.

Lý Mặc thu hồi ánh mắt, lấy ra một khối hỏa linh thạch, bắt đầu luyện chế.

Hắn quyết định luyện chế một thanh Hỏa Vân Kiếm, loại pháp khí hỏa thuộc tính này khá phổ biến, nhưng nếu luyện chế đạt trình độ cao, uy lực của nó cũng rất đáng nể.

Quan trọng hơn, Hỏa Vân Kiếm lại vô cùng phù hợp với công pháp Hỏa Vân Quyết hắn đang tu luyện, có thể phát huy được uy lực càng thêm mạnh mẽ.

Lý Mặc vận chuyển “Hỏa Vân Quyết”, hỏa diễm từ lòng bàn tay tuôn ra, bao phủ lấy hỏa linh thạch.

Theo sự luyện hóa của hỏa diễm, hỏa linh thạch dần dần biến dạng, cuối cùng hóa thành hình dạng một thanh kiếm.

Lý Mặc tập trung tinh thần, dùng thần thức bao trùm thanh kiếm, tinh tế điều khiển ngọn lửa để tôi luyện từng phần nhỏ.

Thời gian từng giây trôi qua.

Một canh giờ rất nhanh đã qua đi.

“Thời gian đến!”

Hỏa Liễm Tử tuyên bố, “Mời chư vị đạo hữu dừng tay.”

Các luyện khí sư lần lượt dừng lại, đem pháp khí mình luyện chế đặt lên trước người.

Lý Mặc cũng thu hồi hỏa diễm, thanh Hỏa Vân Kiếm trong tay tỏa ra ánh sáng đỏ rực, khí tức hỏa diễm tản ra khiến không khí xung quanh đều nóng lên.

“Không tệ.” Lý Mặc tự nói, đối với thành quả lần này khá hài lòng.

Tiếp theo, Hỏa Liễm Tử bắt đầu kiểm tra từng pháp khí.

Mỗi khi kiểm tra một kiện, hắn đều đưa ra đánh giá, sau đó ghi chép điểm số.

Khi đến trước Lý Mặc, Hỏa Liễm Tử nhìn thanh Hỏa Vân Kiếm, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Thanh kiếm này… chất lượng không tệ.”

Hắn cầm lấy Hỏa Vân Kiếm, cảm nhận khí tức hỏa diễm bên trong, không khỏi gật đầu.

“Luyện chế tinh tế, hỏa diễm thuần túy, uy lực ít nhất cũng đạt đến trình độ pháp khí Trung phẩm.”

“Đạo hữu, ngươi luyện khí thủ pháp không tệ.”

Lý Mặc cung kính thi lễ: “Tiền bối khen quá lời.”

Hỏa Liễm Tử cười cười, không nói thêm gì, tiếp tục kiểm tra những người khác.

Sau một hồi, kiểm tra kết thúc.

Hỏa Liễm Tử đứng trước đám đông, tuyên bố kết quả.

“Kết quả cuộc thi lần này như sau:”

“Hạng nhất: Đạo hữu Thanh Y.”

“Hạng ba: Đạo hữu Liệt Viêm.”



Lý Mặc nghe tên mình được xướng lên ở vị trí quán quân, trong lòng thầm thở phào.

Hắn biết, cơ hội đã đến.

“Xin chúc mừng mấy vị đạo hữu.”

Hỏa Liễm Tử cười nói, “Mấy vị có thể theo lão phu về Hỏa Vân Tông, trở thành khách khanh của bản tông.”

“Đồng thời, đạo hữu Thanh Y, đây là phần thưởng Hỏa Tinh Thạch của ngươi.”

Nói xong, hắn lấy ra một khối hòn đá màu đỏ rực, đưa cho Lý Mặc.

Đây chính là Hỏa Tinh Thạch!

“Đa tạ tiền bối.” Lý Mặc cung kính nói.

Hỏa Liễm Tử gật đầu: “Không cần khách khí. Đạo hữu, mời theo ta.”

Lý Mặc đi theo Hỏa Liễm Tử, rời khỏi Hỏa Vân Thành, hướng về Viêm Dương Cốc bay đi.

Trên đường, Hỏa Liễm Tử chủ động mở lời: “Đạo hữu, ngươi luyện khí thủ pháp rất đặc biệt, hình như không phải là truyền thống của Hỏa Vân Tông?”

Lý Mặc trong lòng cảnh giác, nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh đáp: “Tiền bối sáng suốt. Vãn bối trước đây có chút cơ duyên, học được đôi chút pháp môn luyện khí từ bên ngoài.”

“Ừm.” Hỏa Liễm Tử gật đầu, không truy hỏi thêm.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đến Viêm Dương Cốc.

Nhìn từ trên cao, Viêm Dương Cốc giống như một cái chảo lửa khổng lồ, khắp nơi đều là màu đỏ rực, khí tức hỏa diễm tản ra khiến không khí đều oi bức.

“Đây chính là Viêm Dương Cốc.”

Hỏa Liễm Tử giới thiệu, “Nơi đây hỏa linh khí dồi dào, là nơi lý tưởng để tu luyện hỏa thuộc tính công pháp và luyện khí.”

Nơi này quả nhiên là bảo địa hỏa thuộc tính, nếu có thể tu luyện ở đây, tốc độ tu luyện của hắn chắc chắn sẽ tăng nhanh hơn.

Hai người hạ xuống, tiến vào Hỏa Vân Tông.

Hỏa Vân Tông kiến trúc đa phần bằng đá đỏ, tỏa ra khí tức cổ xưa nồng đậm.

Hỏa Liễm Tử dẫn Lý Mặc đến một tòa đại điện, nơi đã có mấy người chờ sẵn.

“Chưởng môn, đây là đạo hữu Thanh Y, người đạt hạng nhất trong cuộc thi luyện khí lần này.”

Hỏa Liễm Tử hướng về một vị trung niên áo bào đỏ cung kính nói.

Vị trung niên áo bào đỏ chính là chưởng môn Hỏa Vân Tông, Hỏa Vân Tử.

Hỏa Vân Tử nhìn Lý Mặc, khẽ gật đầu: “Đạo hữu tuổi trẻ tài cao, thật đáng khâm phục.”

“Chưởng môn khen quá lời.” Lý Mặc cung kính thi lễ.

“Đạo hữu, bản tông mời ngươi đến, ngoài việc mời ngươi trở thành khách khanh, còn có một việc muốn nhờ ngươi giúp đỡ.” Hỏa Vân Tử nói thẳng.

“Xin chưởng môn cứ nói.” Lý Mặc nói.

Hỏa Vân Tử trầm giọng: “Bản tông gần đây đang luyện chế một kiện trọng bảo, cần mượn sức mạnh của đạo hữu. Chỉ cần đạo hữu có thể giúp bản tông hoàn thành kiện trọng bảo này, bản tông nhất định sẽ trọng thưởng.”

Lý Mặc trong lòng hơi động, hỏi: “Không biết là kiện trọng bảo gì?”

Hỏa Vân Tử do dự một chút, rồi nói: “Là một kiện ‘Hỏa Linh Bảo Giáp’. Kiện bảo giáp này cần lượng lớn Hỏa Tinh Thạch mới có thể luyện chế thành công.”

“Hỏa Tinh Thạch?” Lý Mặc trong lòng chấn động.

“Đúng vậy.” Hỏa Vân Tử gật đầu, “Bản tông gần đây phát hiện một mỏ Hỏa Tinh Thạch tại Viêm Dương Cốc, nhưng mỏ này có chút cổ quái, cần luyện khí sư trình độ cao mới có thể khai thác.”

“Cho nên, bản tông mới tổ chức cuộc thi luyện khí, chiêu mộ luyện khí sư tài hoa.”

Lý Mặc nghe vậy, trong lòng đã hiểu ra.

Hóa ra, Hỏa Vân Tông mời luyện khí sư đến, là để khai thác Hỏa Tinh Thạch.

Mà điều này cũng đúng với ý hắn.

“Vãn bối nguyện ý giúp đỡ.” Lý Mặc nói.

Hỏa Vân Tử nghe vậy, trên mặt lộ ra nụ cười: “Tốt! Đa tạ đạo hữu!”

“Đạo hữu, trước tiên ngươi nghỉ ngơi một chút. Ngày mai, ta sẽ dẫn ngươi đến mỏ Hỏa Tinh Thạch.”

Sau đó, Hỏa Liễm Tử dẫn Lý Mặc đến một gian phòng khách, an bài hắn nghỉ ngơi.

Trong phòng, Lý Mặc ngồi xếp bằng, trong lòng suy nghĩ.

Hỏa Tinh Thạch, hắn nhất định phải có được.

Nhưng muốn từ trong tay Hỏa Vân Tông lấy được Hỏa Tinh Thạch, cũng không phải chuyện dễ.

 

Huống hồ, hắn còn phải giúp Hỏa Vân Tông luyện chế Hỏa Linh Bảo Giáp.

“Xem ra, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.”

Lý Mặc thở dài, bắt đầu vận chuyển công pháp, điều tức dưỡng thần.

Ngày hôm sau.

Hỏa Liễm Tử đến tìm Lý Mặc, dẫn hắn đến mỏ Hỏa Tinh Thạch.

Mỏ Hỏa Tinh Thạch nằm ở chỗ sâu nhất của Viêm Dương Cốc, bốn phía đều là núi lửa, khí tức hỏa diễm cực kỳ nồng đậm.

Khi Lý Mặc đến nơi, đã thấy mấy vị luyện khí sư đang bận rộn.

Những người này đều là khách khanh mà Hỏa Vân Tông mời đến, mỗi người đều có trình độ luyện khí không thấp.

“Đạo hữu Thanh Y, đây chính là mỏ Hỏa Tinh Thạch.”

Hỏa Liễm Tử chỉ vào một cái hang động đỏ rực trước mặt, “Bên trong hang động có lượng lớn Hỏa Tinh Thạch, nhưng nhiệt độ cực cao, bình thường tu sĩ khó mà tiếp cận.”

“Chỉ có luyện khí sư tinh thông hỏa thuộc tính công pháp, mới có thể tiến vào khai thác.”

Lý Mặc nhìn vào hang động, cảm nhận được khí tức hỏa diễm cuồng bạo bên trong, trong lòng hơi động.

Nơi này quả nhiên không đơn giản.

“Đạo hữu, mời ngươi cùng mấy vị đạo hữu khác hợp tác, cùng nhau khai thác Hỏa Tinh Thạch.” Hỏa Liễm Tử nói.

Lý Mặc gật đầu: “Vâng.”



Sau đó, hắn đi đến bên cạnh mấy vị luyện khí sư, bắt đầu hợp tác khai thác.

Quá trình khai thác rất gian nan, nhiệt độ trong hang động cực cao, ngay cả Lý Mặc cũng cảm thấy có chút khó chịu.

Nhưng hắn vẫn kiên trì, dựa vào “Hỏa Vân Quyết” và “Thái Dương Chân Hỏa”, dần dần thích ứng với môi trường nơi đây.

Thời gian trôi qua, nhanh chóng đã qua mười ngày.

Trong mười ngày này, Lý Mặc cùng mấy vị luyện khí sư khác đã khai thác được lượng lớn Hỏa Tinh Thạch.

Mà hắn cũng nhân cơ hội này, âm thầm thu thập một ít Hỏa Tinh Thạch cho mình.

Tuy không nhiều, nhưng cũng đủ để hắn tu luyện một thời gian.

Một ngày nọ, khi Lý Mặc đang khai thác Hỏa Tinh Thạch, đột nhiên cảm thấy một cỗ chấn động kỳ lạ.

“Đây là…”

Hắn dừng tay, cảm nhận kỹ.

Chấn động này hình như đến từ chỗ sâu trong hang động.

Lý Mặc do dự một chút, rồi quyết định tiến sâu vào để xem xét.

Hắn lặng lẽ tách khỏi đội ngũ, đi sâu vào hang động.

Càng đi sâu, nhiệt độ càng cao, khí tức hỏa diễm càng thêm cuồng bạo.

Nhưng Lý Mặc không sợ hãi, ngược lại cảm thấy khí tức hỏa diễm nơi đây cực kỳ thích hợp để tu luyện.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến chỗ sâu nhất của hang động.

Nơi đây là một cái hố lửa khổng lồ, trong hố lửa tràn đầy dung nham đỏ rực, khí tức hỏa diễm khiến người ta khó thở.

Nhưng điều khiến Lý Mặc kinh ngạc là, giữa hố lửa, có một khối Hỏa Tinh Thạch khổng lồ, to bằng cả ngôi nhà, tỏa ra ánh sáng đỏ rực.

“Hỏa Tinh Thạch Vương!”

Lý Mặc trong lòng chấn động.

Hắn không ngờ rằng, trong hang động này lại có Hỏa Tinh Thạch Vương!

Hỏa Tinh Thạch Vương là linh vật hỏa thuộc tính cực kỳ hiếm có, giá trị gấp trăm lần Hỏa Tinh Thạch thông thường.

Nếu có thể thu hoạch được khối Hỏa Tinh Thạch Vương này, tu vi của hắn chắc chắn sẽ tăng vọt!

Nhưng ngay lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên:

“Đạo hữu, ngươi phát hiện bảo vật rồi sao?”

Lý Mặc quay đầu, chỉ thấy Hỏa Liễm Tử không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng hắn.

Trên mặt Hỏa Liễm Tử mang theo nụ cười kỳ quái, trong mắt lóe lên ánh sáng khó hiểu.

Lý Mặc trong lòng cảnh giác, nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh nói: “Tiền bối, vãn bối chỉ là tình cờ phát hiện.”

“Hừ hừ.” Hỏa Liễm Tử cười lạnh, “Đạo hữu, ngươi thật là có duyên phận. Khối Hỏa Tinh Thạch Vương này, bản tông đã tìm kiếm nhiều năm mà không thấy, không ngờ lại bị ngươi tìm thấy.”

Lý Mặc nghe vậy, trong lòng đã hiểu ra.

Hóa ra, Hỏa Vân Tông mời luyện khí sư đến không chỉ để khai thác Hỏa Tinh Thạch, mà còn muốn tìm ra Hỏa Tinh Thạch Vương.

Mà hắn, vô tình đã trở thành công cụ tìm kiếm của bọn họ.

“Tiền bối, ý của ngài là…” Lý Mặc hỏi.

Hỏa Liễm Tử ánh mắt lạnh lùng: “Đạo hữu, khối Hỏa Tinh Thạch Vương này, bản tông muốn nhận. Còn ngươi… chỉ có thể đáng tiếc rồi.”

Lời vừa dứt, hắn đột nhiên xuất thủ, một đạo hỏa diễm đánh thẳng vào Lý Mặc.

Lý Mặc sớm có đề phòng, lập tức né tránh.

“Tiền bối, ngươi đây là ý gì?” Lý Mặc lạnh giọng hỏi.

Hỏa Liễm Tử cười lạnh: “Đạo hữu, đừng trách lão phu. Khối Hỏa Tinh Thạch Vương này quá trọng yếu, không thể để lọt vào tay người ngoài.”

“Cho nên, ngươi chỉ có thể chết.”

Nói xong, hắn lại lần nữa xuất thủ, hỏa diễm cuồng bạo bao phủ Lý Mặc.

Lý Mặc trong lòng lạnh lùng, hắn biết hôm nay khó mà thoát khỏi.

Nhưng hắn cũng không phải dễ bắt nạt.

Lý Mặc hét lớn, vận chuyển “Hỏa Vân Quyết”, hỏa diễm quanh thân bộc phát, ngăn cản công kích của Hỏa Liễm Tử.

Hai người lập tức đánh nhau tại hố lửa.

Hỏa Liễm Tử là Kết Đan hậu kỳ, thực lực cực mạnh.

Nhưng Lý Mặc cũng không yếu, hắn tuy chỉ là Kết Đan sơ kỳ, nhưng tu luyện “Thái Dương Chân Hỏa Quyết”, thực lực thực tế không thua kém Kết Đan trung kỳ.

Huống hồ, nơi đây là môi trường hỏa diễm, càng có lợi cho hắn phát huy thực lực.

Hai người đánh nhau hơn trăm hiệp, không phân thắng bại.

Hỏa Liễm Tử càng đánh càng kinh ngạc, hắn không ngờ Lý Mặc lại mạnh như vậy.

“Đạo hữu, ngươi thật là khiến lão phu kinh ngạc.”

Hỏa Liễm Tử dừng tay, ánh mắt lạnh lùng, “Nhưng hôm nay, ngươi vẫn phải chết.”

Nói xong, hắn đột nhiên lấy ra một cái lô nhỏ màu đỏ, niệm chú.

“Cửu U Hỏa Lô, trấn!”

Lô nhỏ màu đỏ đột nhiên phóng to, hóa thành một cái lô lửa khổng lồ, hướng Lý Mặc đè xuống.

Lý Mặc trong lòng cảm thấy nguy hiểm, lập tức vận chuyển toàn bộ pháp lực, thi triển “Thái Dương Chân Hỏa”.

Một đạo hỏa diễm màu vàng kim từ trên người hắn bộc phát, đối đầu với lô lửa khổng lồ.

“Rầm!”

Hai cỗ hỏa diễm va chạm, bạo phát ra tiếng nổ kinh thiên.

Lý Mặc bị chấn động bay ngược ra, khóe miệng trào ra máu.

Nhưng Hỏa Liễm Tử cũng không khá hơn, hắn bị lực phản chấn đánh trúng, thân thể run lên, sắc mặt trắng bệch.

“Ngươi… ngươi tu luyện công pháp gì?” Hỏa Liễm Tử kinh hãi hỏi.

Lý Mặc không trả lời, hắn biết không thể tiếp tục ở lại đây.

Hắn nhìn về phía khối Hỏa Tinh Thạch Vương, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.

“Tiền bối, đừng trách vãn bối!”

Lý Mặc hét lớn, đột nhiên hướng về phía Hỏa Tinh Thạch Vương lao tới.

“Ngươi muốn làm gì?” Hỏa Liễm Tử kinh hãi.

Hỏa diễm màu vàng kim như có linh tính, nhanh chóng thẩm thấu vào Hỏa Tinh Thạch Vương.

“Ngươi… ngươi muốn luyện hóa Hỏa Tinh Thạch Vương?” Hỏa Liễm Tử không thể tin nổi.

Lý Mặc gật đầu: “Đúng vậy!”

Hắn biết, chỉ có luyện hóa Hỏa Tinh Thạch Vương, mới có thể tăng cường thực lực, đối phó Hỏa Liễm Tử.

Huống hồ, Hỏa Tinh Thạch Vương là bảo vật trời cho, nếu có thể luyện hóa, tu vi của hắn chắc chắn sẽ tăng vọt.

“Ngươi điên rồi!” Hỏa Liễm Tử tức giận, “Hỏa Tinh Thạch Vương nhiệt độ cực cao, ngay cả Kết Đan hậu kỳ cũng khó mà luyện hóa, ngươi chỉ là Kết Đan sơ kỳ, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?”

Nói xong, hắn toàn lực vận chuyển “Thái Dương Chân Hỏa Quyết”, bắt đầu luyện hóa Hỏa Tinh Thạch Vương.

Hỏa diễm màu vàng kim bao phủ lấy Hỏa Tinh Thạch Vương, từ từ thẩm thấu vào.

Theo thời gian trôi qua, Hỏa Tinh Thạch Vương dần dần bắt đầu tan chảy, hóa thành dòng hỏa linh lực tinh thuần, chảy vào cơ thể Lý Mặc.

Lý Mặc cảm thấy toàn thân nóng rực, tựa như bị thiêu đốt.

Nhưng hắn kiên trì, tiếp tục luyện hóa.

Hỏa Liễm Tử thấy cảnh này, trong lòng lo lắng, nhưng cũng không dám tùy tiện ra tay.

Hắn biết, nếu bây giờ đánh nhiễu Lý Mặc, rất có thể sẽ khiến Hỏa Tinh Thạch Vương bạo phát, hậu quả khó lường.

Cho nên, hắn chỉ có thể đứng nhìn, chờ đợi thời cơ.

Thời gian từng giây trôi qua.

Lý Mặc toàn thân đã đỏ rực, khí tức hỏa diễm trên người càng lúc càng mạnh.

Hỏa Tinh Thạch Vương cũng dần dần thu nhỏ, cuối cùng hóa thành một viên hạt châu màu đỏ, rơi vào lòng bàn tay hắn.

“Thành công rồi!”

Lý Mặc mở mắt, trong mắt lóe lên tinh quang.

Hắn cảm nhận được, tu vi của mình đã tăng lên rất nhiều, sắp đột phá đến Kết Đan trung kỳ.

Huống hồ, hắn còn thu hoạch được viên Hỏa Tinh Châu, đây là bảo vật hỏa thuộc tính, uy lực vô cùng.

“Hỏa Liễm Tử, bây giờ đến lượt ngươi rồi.”

Lý Mặc nhìn về phía Hỏa Liễm Tử, ánh mắt lạnh lùng.

Hỏa Liễm Tử sắc mặt khó coi, hắn biết hôm nay khó mà chiếm được tiện nghi.

“Đạo hữu, ngươi thật là lợi hại.”

Hỏa Liễm Tử thở dài, “Nhưng ngươi cho rằng, ngươi có thể thoát khỏi Viêm Dương Cốc sao?”

Lý Mặc cười lạnh: “Có thể hay không, thử một chút là biết.”

Nói xong, hắn đột nhiên xuất thủ, Hỏa Tinh Châu trong tay b*n r* một đạo hỏa diễm, hướng Hỏa Liễm Tử đánh tới.

Hỏa Liễm Tử vội vàng né tránh, nhưng hỏa diễm quá nhanh, vẫn quẹt vào cánh tay hắn.

“Ah!”

Hỏa Liễm Tử kêu lên một tiếng, cảm thấy cánh tay đau nhức, tựa như bị thiêu đốt.

Hắn kinh hãi phát hiện, hỏa diễm này cực kỳ đặc biệt, thực lực của hắn khó mà dập tắt.

“Đạo hữu, ta nhận thua.”

Hỏa Liễm Tử vội vàng nói, “Ngươi đi đi, ta sẽ không ngăn cản ngươi.”

Lý Mặc nghe vậy, cũng không truy kích, hắn biết nếu tiếp tục đánh nhau, cả hai đều sẽ bị thương.

Huống hồ, hắn còn phải rời khỏi Viêm Dương Cốc, không thể lãng phí thời gian.

“Đa tạ tiền bối.”

Lý Mặc nói, sau đó lập tức rời khỏi hang động.

Hắn biết, Hỏa Vân Tông chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn, nên phải nhanh chóng rời đi.

Quả nhiên, vừa ra khỏi hang động, hắn liền thấy mấy vị tu sĩ Hỏa Vân Tông vây quanh.

“Bắt hắn lại!”

Một vị trưởng lão hét lớn.

Lý Mặc không sợ hãi, trực tiếp thi triển “Thái Dương Chân Hỏa”, mở đường máu.

Hỏa diễm màu vàng kim như sóng thần, đánh tan vòng vây, Lý Mặc thừa cơ thoát đi.

Hắn biết, từ nay về sau, hắn và Hỏa Vân Tông đã kết thù.

Nhưng hắn không hối hận.

Hỏa Tinh Thạch Vương, xứng đáng để hắn mạo hiểm.

Lý Mặc nhanh chóng rời khỏi Viêm Dương Cốc, trở về Thái Ất Tông.

Trên đường về, hắn cảm nhận được tu vi tăng lên, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Lần này, hắn không chỉ thu được Hỏa Tinh Thạch Vương, mà còn tăng cường thực lực, thật đúng là một công đôi việc.

Về đến Thái Ất Tông, Lý Mặc lập tức bế quan tu luyện.

Hắn muốn tận dụng Hỏa Tinh Thạch Vương, đột phá đến Kết Đan trung kỳ.

Thời gian trôi qua, nhanh chóng đã qua ba tháng.

Trong ba tháng này, Lý Mặc toàn tâm toàn ý tu luyện, cuối cùng đã đột phá đến Kết Đan trung kỳ.

Tu vi tăng mạnh, thực lực của hắn cũng tăng lên rất nhiều.

Hơn nữa, hắn còn nắm giữ Hỏa Tinh Châu, khiến uy lực càng thêm cường đại.

“Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ quay lại Viêm Dương Cốc.”

Lý Mặc nhìn về phía xa, trong mắt lóe lên quyết tâm.

Hỏa Vân Tông, chuyện này chưa kết thúc.

Nhưng trước mắt, hắn còn có việc quan trọng hơn cần làm.

Đó chính là tham gia đại hội thi đấu tông môn sắp tới.

Đại hội thi đấu tông môn, đây là sự kiện trọng đại của Thái Ất Tông, cũng là cơ hội để hắn thể hiện thực lực.

Lý Mặc biết, chỉ có thể hiện đủ thực lực, mới có thể đạt được sự coi trọng của tông môn, từ đó có được nhiều tài nguyên tu luyện hơn.

Cho nên, hắn phải chuẩn bị thật tốt.

Đại hội thi đấu tông môn, hắn nhất định phải giành được thành tích tốt.

Chỉ có như vậy, mới có thể tiến xa hơn trên con đường tu tiên.

Lý Mặc thở dài, thu hồi suy nghĩ, tiếp tục tu luyện.

Con đường tu tiên còn dài, hắn còn phải tiếp tục nỗ lực.

Chỉ có không ngừng biến mạnh, mới có thể đứng vững trong thế giới tu tiên tàn khốc này.

Mà hắn tin rằng, với nỗ lực của mình, một ngày nào đó, hắn nhất định sẽ đứng trên đỉnh cao tu tiên.

Đến lúc đó, tất cả mọi thứ, đều sẽ nằm trong tầm tay.

Trước Tiếp