Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 740: Biến Hóa, Nhiều Tin Vui Đến Cùng Lúc (Hai Chương Hợp Nhất, Cầu Phiếu Tháng, Cầu Phiếu Tháng)

Trước Tiếp

Một mùi hương thơm nồng nàn lan tỏa trong động phủ.

Sau khi hấp thu viên đan dược này, Linh Khí trong cơ thể Lôi Đạo Nhân lập tức tăng vọt, hơn nữa còn có một loại cảm giác tràn đầy sức sống.

Đây là một loại cảm giác rất kỳ diệu, giống như toàn bộ cơ thể đang được tắm rửa trong dòng suối ấm áp, từng tế bào đều tràn đầy sức sống.

Hắn cảm nhận được, viên đan dược này không chỉ tăng cường Linh Khí, mà còn có tác dụng cải thiện thể chất, khiến cơ thể hắn trở nên cường tráng hơn.

“Quả nhiên là đan dược thượng phẩm, hiệu quả thần dị thật.”

Lôi Đạo Nhân thầm nghĩ, sau đó lại lấy ra một viên đan dược khác, tiếp tục bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua từng giờ từng phút, Lôi Đạo Nhân cứ như vậy không ngừng hấp thu đan dược, tu luyện.

Hắn phát hiện, mỗi khi hấp thu một viên đan dược, Linh Khí trong cơ thể hắn sẽ tăng lên một chút, đồng thời thể chất cũng sẽ được cải thiện.

Mặc dù tốc độ cải thiện không nhanh, nhưng tích tiểu thành đại, chỉ cần kiên trì, nhất định sẽ có thu hoạch lớn.

Không biết qua bao lâu, Lôi Đạo Nhân đã hấp thu hết mười viên đan dược.

Lúc này, Linh Khí trong cơ thể hắn đã tăng lên rất nhiều, gần như đạt đến cực hạn của Luyện Khí kỳ tầng ba.

Nhưng Lôi Đạo Nhân cũng rõ ràng, đột phá cảnh giới không phải chuyện dễ dàng, cần phải tích lũy đầy đủ, đồng thời còn cần một chút cơ duyên.

Vì vậy, hắn không vội vàng, mà tiếp tục ổn định cảnh giới, củng cố tu vi.

Lại qua một thời gian, Lôi Đạo Nhân cảm thấy cảnh giới đã ổn định, mới bắt đầu suy nghĩ về việc đột phá.

Hắn lấy ra một viên đan dược màu vàng, đây là một viên đan dược có tác dụng hỗ trợ đột phá, tên là “Phá Cảnh Đan”.

Phá Cảnh Đan là đan dược cấp cao, giá trị không thấp, bình thường chỉ có đệ tử nội môn mới có tư cách sử dụng.

Lôi Đạo Nhân có thể có được viên đan dược này, cũng là nhờ vào thành tích xuất sắc trong kỳ thi đệ tử ngoại môn.

Hắn nhìn viên đan dược trong tay, trong lòng tràn đầy kỳ vọng.

Chỉ cần hấp thu viên đan dược này, hắn liền có cơ hội đột phá đến Luyện Khí kỳ tầng bốn.

Một khi đột phá, thực lực của hắn sẽ tăng vọt, địa vị trong tông môn cũng sẽ được nâng cao.

Nghĩ đến đây, Lôi Đạo Nhân không còn do dự, trực tiếp đưa viên đan dược vào miệng.

Phá Cảnh Đan vừa vào miệng, lập tức hóa thành một dòng nước ấm, chảy vào trong cơ thể.

Tiếp theo, một cỗ năng lượng mạnh mẽ bùng nổ, điên cuồng xung kích kinh mạch của Lôi Đạo Nhân.

Lôi Đạo Nhân vội vàng vận chuyển công pháp, dẫn dắt năng lượng này tuần hoàn trong cơ thể.

Quá trình này cực kỳ đau đớn, giống như có vô số mũi kim đang đâm vào kinh mạch, khiến Lôi Đạo Nhân suýt chút nữa thất thủ.

Nhưng hắn vẫn kiên trì, bởi vì hắn biết, đây là quá trình bắt buộc phải trải qua khi đột phá cảnh giới.

Chỉ cần vượt qua được, hắn liền có thể đột phá thành công.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, năng lượng trong cơ thể Lôi Đạo Nhân càng lúc càng mạnh, cuối cùng đạt đến một đỉnh điểm.

“Phá!”

Lôi Đạo Nhân gầm lên một tiếng, toàn bộ Linh Khí trong cơ thể bỗng nhiên bùng nổ, thẳng hướng bình cảnh.

“Ầm!”

Một tiếng vang trầm, bình cảnh bị phá vỡ, Linh Khí trong cơ thể Lôi Đạo Nhân lập tức tăng vọt, đạt đến một cảnh giới mới.

Luyện Khí kỳ tầng bốn!

Lôi Đạo Nhân mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

Hắn cảm nhận được sức mạnh tràn trề trong cơ thể, cảm giác này thật tuyệt vời.

“Cuối cùng cũng đột phá.”

Lôi Đạo Nhân thở dài một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười.

Đột phá đến Luyện Khí kỳ tầng bốn, thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều, hơn nữa còn có thể tu luyện càng nhiều pháp thuật.

Sau khi đột phá, Lôi Đạo Nhân không vội rời đi động phủ, mà tiếp tục ổn định cảnh giới.

Hắn biết rõ, cảnh giới mới đột phá còn chưa ổn định, cần phải củng cố thêm.

Vì vậy, hắn lại lấy ra một ít đan dược, bắt đầu tu luyện.

Lần này, hắn không chỉ tu luyện Linh Khí, mà còn bắt đầu rèn luyện pháp thuật.

Lôi Đình Chưởng tuy là môn pháp thuật tầm thấp, nhưng uy lực chẳng hề nhỏ, rất thích hợp cho những tu sĩ đang ở cảnh giới Luyện Khí tu luyện.

Lôi Đạo Nhân lật mở sách cổ, bắt đầu nghiên cứu.

Trong sách cổ ghi chép phương pháp tu luyện và chiêu thức vận dụng của Lôi Đình Chưởng, tuy có chút phức tạp, nhưng đối với Lôi Đạo Nhân mà nói, cũng không khó lắm.

Hắn dựa theo phương pháp trong sách cổ, bắt đầu tu luyện.

Đầu tiên là cảm nhận sức mạnh sấm sét, sau đó dẫn dòng lôi điện tuần hoàn khắp cơ thể, cuối cùng tập trung nơi lòng bàn tay, bung ra một đòn.

Quá trình này cần sự khống chế tinh tế đối với Linh Khí, chỉ cần hơi sơ suất, liền có thể bị Lôi Điện phản phệ, gây thương tổn cho bản thân.

“Sấm sét, ra!”

“Ầm!”

Một tiếng vang lớn, vách đá bị đánh ra một cái hố sâu, xung quanh còn có tia điện lượn lờ.

Tuy chỉ là một phép thuật tầm thấp, nhưng sức mạnh đã không hề nhỏ, nếu gặp phải địch thủ, chắc chắn sẽ phát huy được hiệu quả bất ngờ.

Hắn lấy ra một quyển sách cổ khác, đây là một quyển pháp thuật Hỏa hệ, tên là “Hỏa Diễm Chưởng”.

Hỏa Diễm Chưởng cũng là pháp thuật cấp thấp, nhưng uy lực cũng không kém, đặc biệt là trong môi trường đặc thù, có thể phát huy tác dụng lớn hơn.

Lôi Đạo Nhân bắt đầu tu luyện Hỏa Diễm Chưởng.

Quá trình tu luyện Hỏa Diễm Chưởng cũng giống như Lôi Đình Chưởng, đều cần cảm ngộ nguyên tố liên quan, rồi dẫn dắt nó tuần hoàn trong cơ thể, cuối cùng ngưng tụ và phát ra ngoài.

Nhưng Hỏa Diễm Chưởng yêu cầu khống chế Linh Khí càng tinh tế hơn, bởi vì Hỏa Diễm rất dễ bùng nổ, một khi khống chế không tốt, liền có thể bị phản phệ.

Lôi Đạo Nhân không sợ khó khăn, hắn kiên nhẫn cảm ngộ, từng chút từng chút nắm bắt.

Không biết qua bao lâu, Lôi Đạo Nhân rốt cuộc nắm vững được tinh túy của Hỏa Diễm Chưởng.

Hắn đứng dậy, vận chuyển linh khí, một luồng sức mạnh hỏa diễm dần ngưng tụ trong lòng bàn tay.

“Hỏa Diễm, ra!”

Lôi Đạo Nhân hét lên một tiếng, một đoàn ngọn lửa màu đỏ b*n r* từ lòng bàn tay, đánh vào vách đá phía trước.

“Xèo xèo!”

Ngọn lửa bám vào vách đá, nhanh chóng thiêu đốt, để lại một vết đen.

Nhìn thấy uy lực của Hỏa Diễm Chưởng, Lôi Đạo Nhân càng thêm hài lòng.

Hắn phát hiện, mình dường như có thiên phú đặc biệt đối với pháp thuật Lôi hệ và Hỏa hệ, tu luyện rất thuận lợi.

Điều này khiến hắn rất vui mừng, bởi vì có thiên phú, đồng nghĩa với việc tu luyện sẽ càng dễ dàng hơn, uy lực cũng sẽ càng lớn hơn.

Sau khi nắm vững hai môn pháp thuật, Lôi Đạo Nhân không tiếp tục tu luyện nữa, mà bắt đầu nghỉ ngơi.

Hắn biết rõ, tu luyện cần kết hợp giữa nghỉ ngơi và làm việc, nếu không ngừng tu luyện, không chỉ hiệu quả không cao, mà còn có thể gây tổn hại cho cơ thể.

Vì vậy, hắn ngồi xuống, nhắm mắt điều tức, khôi phục thể lực.

Không biết qua bao lâu, Lôi Đạo Nhân mở mắt ra, cảm thấy tinh thần sảng khoái, thể lực cũng đã khôi phục hoàn toàn.

Hắn đứng dậy, đi ra khỏi động phủ.

Bên ngoài động phủ, ánh nắng chan hòa, gió thổi nhè nhẹ, khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Lôi Đạo Nhân hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, trong lòng tràn đầy vui vẻ.

Đột phá đến Luyện Khí kỳ tầng bốn, lại nắm vững hai môn pháp thuật, thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều.

Bây giờ, hắn đã có đủ tự tin để đối mặt với những thử thách sắp tới.

“Tiếp theo, nên đi làm nhiệm vụ rồi.”

Lôi Đạo Nhân thầm nghĩ, sau đó hướng về phía nhiệm vụ các đi đến.

Trên đường đi, hắn gặp một số đệ tử ngoại môn, những người này nhìn thấy Lôi Đạo Nhân, đều lộ ra vẻ mặt kính nể.

Bởi vì Lôi Đạo Nhân đột phá đến Luyện Khí kỳ tầng bốn, đã vượt xa phần lớn đệ tử ngoại môn.Bạn ​đang​ ​đ​ọc t​ruyệ​n từ ​tr​a​n​g k​h​ác

Trong thế giới tu tiên, thực lực chính là vương đạo, chỉ cần có thực lực, liền có thể nhận được sự tôn trọng của người khác.

Lôi Đạo Nhân đối với ánh mắt của mọi người cũng không để ý lắm, hắn đi thẳng đến nhiệm vụ các.

Nhiệm vụ các là nơi phát và nhận nhiệm vụ của tông môn, đệ tử ngoại môn có thể nhận nhiệm vụ ở đây, hoàn thành để nhận thưởng.

Lôi Đạo Nhân đi vào nhiệm vụ các, nhìn thấy rất nhiều đệ tử ngoại môn đang lựa chọn nhiệm vụ.

Hắn đi đến bảng nhiệm vụ, bắt đầu tìm kiếm nhiệm vụ phù hợp.

Trên bảng nhiệm vụ có rất nhiều nhiệm vụ, có nhiệm vụ săn bắt yêu thú, có nhiệm vụ thu thập linh thảo, cũng có nhiệm vụ bảo vệ thương đội, v.v.

Lôi Đạo Nhân xem xét một lúc, cuối cùng chọn một nhiệm vụ săn bắt yêu thú.

Nhiệm vụ này yêu cầu săn bắt một con Hỏa Diễm Hổ, loài yêu thú này có sức mạnh ngang với tu sĩ Luyện Khí tầng ba, đối với Lôi Đạo Nhân mà nói, chẳng phải là việc quá khó khăn.

Hơn nữa, thưởng cho nhiệm vụ này cũng không thấp, có thể đổi lấy một ít linh thạch và đan dược.

Lôi Đạo Nhân không do dự, trực tiếp nhận nhiệm vụ.

Sau khi nhận nhiệm vụ, hắn rời khỏi nhiệm vụ các, hướng về phía núi rừng phía sau tông môn đi đến.

Núi rừng phía sau tông môn là nơi hoang dã, có rất nhiều yêu thút sinh sống, là địa điểm lý tưởng để đệ tử ngoại môn rèn luyện.

Lôi Đạo Nhân đi vào núi rừng, bắt đầu tìm kiếm dấu vết của Hỏa Diễm Hổ.

Hắn đi rất cẩn thận, bởi vì trong núi rừng không chỉ có yêu thú, mà còn có thể có nguy hiểm khác.

Nhưng may mắn là, hắn không gặp phải nguy hiểm gì, mà nhanh chóng tìm thấy dấu vết của Hỏa Diễm Hổ.

Hỏa Diễm Hổ thường sống ở những nơi có nhiều lửa, như gần núi lửa hoặc nơi có mỏ khoáng sản.

Lôi Đạo Nhân dựa theo dấu vết, đi đến một khu vực có nhiều đá núi lửa.

Ở đây, nhiệt độ rất cao, không khí nóng bức, khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Nhưng Lôi Đạo Nhân không để ý, hắn tiếp tục tiến sâu vào.

Không lâu sau, hắn nhìn thấy một con Hỏa Diễm Hổ.

Con Hỏa Diễm Hổ này to lớn, toàn thân phủ đầy lông màu đỏ, trên người còn có những vệt lửa lượn lờ, trông rất hung mãnh.

Khi nhìn thấy Lôi Đạo Nhân, Hỏa Diễm Hổ lập tức gầm lên một tiếng, tỏ ra rất cảnh giác.

Lôi Đạo Nhân không sợ hãi, hắn vận chuyển Linh Khí, chuẩn bị chiến đấu.

Hỏa Diễm Hổ thấy Lôi Đạo Nhân không lui, lập tức tấn công trước.

Nó nhảy lên, một cái vuốt lớn vung về phía Lôi Đạo Nhân.

Lôi Đạo Nhân nhanh chóng né tránh, đồng thời vung tay đánh ra một chưởng.

“Ầm!”

Hỏa Diễm Hổ bị đánh trúng, thân thể lảo đảo, phát ra tiếng gầm đau đớn.

Nhưng nó không bị thương nặng, ngược lại càng thêm điên cuồng, liên tục tấn công Lôi Đạo Nhân.

Lôi Đạo Nhân không hoảng sợ, hắn vận dụng thân pháp, linh hoạt né tránh, đồng thời không ngừng phản kích.

Hắn phát hiện, Hỏa Diễm Hổ mặc dù hung mãnh, nhưng tốc độ không nhanh, chỉ cần nắm bắt tốt thời cơ, hoàn toàn có thể đánh bại.

Vì vậy, hắn không vội vàng, mà kiên nhẫn tìm kiếm cơ hội.

Sau một hồi kịch chiến, Lôi Đạo Nhân rốt cuộc tìm thấy cơ hội.

Khi Hỏa Diễm Hổ vung vuốt tấn công, hắn nhanh chóng né tránh, đồng thời vung tay đánh ra một chưởng.

“Hỏa Diễm Chưởng!”

Một đoàn ngọn lửa màu đỏ b*n r*, đánh trúng Hỏa Diễm Hổ.

“Xèo xèo!”

Ngọn lửa bám vào người Hỏa Diễm Hổ, nhanh chóng thiêu đốt.

Hỏa Diễm Hổ phát ra tiếng gầm thảm thiết, thân thể không ngừng giãy giụa, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa.

Cuối cùng, Hỏa Diễm Hổ gục xuống đất, không còn cựa quậy.

Lôi Đạo Nhân thở dài một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười.

Hắn đi đến bên cạnh Hỏa Diễm Hổ, lấy ra một thanh đoản đao, bắt đầu xử lý thi thể.

Hỏa Diễm Hổ là yêu thú hạng nhất, trên người có rất nhiều nguyên liệu quý, như da, xương, nanh vuốt, v.v., đều có thể đổi lấy linh thạch.

Lôi Đạo Nhân cẩn thận xử lý thi thể, thu thập tất cả nguyên liệu quý.

Sau khi xử lý xong, hắn đem thi thể thu vào túi trữ vật, sau đó rời khỏi nơi này.

Trên đường trở về, Lôi Đạo Nhân gặp một số đệ tử ngoại môn khác, những người này đều đang săn bắt yêu thú hoặc thu thập linh thảo.

Hắn không làm phiền họ, mà đi thẳng về phía nhiệm vụ các.

Đến nhiệm vụ các, hắn giao nộp nhiệm vụ, nhận được phần thưởng.

Phần thưởng là mười khối linh thạch hạ phẩm và một viên đan dược tăng cường Linh Khí.

Lôi Đạo Nhân rất hài lòng, đem linh thạch và đan dược thu vào túi trữ vật.

Sau đó, hắn lại nhận một nhiệm vụ khác, tiếp tục rèn luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, không biết không chừng, một tháng đã trôi qua.

Trong một tháng này, Lôi Đạo Nhân không ngừng nhận nhiệm vụ, rèn luyện, thực lực không ngừng tăng lên.

Hắn không chỉ củng cố cảnh giới Luyện Khí kỳ tầng bốn, mà còn nắm vững thêm vài môn pháp thuật, thực chiến kinh nghiệm cũng phong phú hơn rất nhiều.

Hơn nữa, hắn còn tích lũy được một ít linh thạch và đan dược, chuẩn bị cho việc tu luyện sau này.

Hôm nay, Lôi Đạo Nhân đang tu luyện trong động phủ, đột nhiên có người tìm đến.

Người đến là một đệ tử nội môn, tên là Trương Tam.

Trương Tam là đệ tử nội môn Luyện Khí kỳ tầng sáu, thực lực mạnh mẽ, địa vị trong tông môn cũng không thấp.

Lôi Đạo Nhân thấy Trương Tam, lập tức đứng dậy chào hỏi.

“Trương sư huynh, không biết tìm ta có việc gì?”

Trương Tam nhìn Lôi Đạo Nhân, trên mặt lộ ra nụ cười.

“Lôi sư đệ, ta nghe nói ngươi gần đây tu luyện rất chăm chỉ, thực lực cũng tăng lên rất nhiều.”

Trương Tam lắc đầu: “Không phải may mắn, mà là ngươi có nỗ lực. Ta hôm nay đến, là muốn mời ngươi tham gia một nhiệm vụ.”

Lôi Đạo Nhân hơi kinh ngạc: “Nhiệm vụ? Không biết là nhiệm vụ gì?”

Trương Tam nói: “Là nhiệm vụ thám hiểm một di tích cổ. Nghe nói trong di tích cổ đó có rất nhiều bảo vật, nhưng cũng rất nguy hiểm, cần nhiều người hợp tác mới có thể hoàn thành.”

Di tích cổ thường có rất nhiều cơ duyên, nếu có thể vào được, nhất định sẽ có thu hoạch lớn.

Nhưng đồng thời, di tích cổ cũng rất nguy hiểm, một khi xảy ra chuyện, có thể mất mạng.

Vì vậy, hắn cần suy nghĩ cẩn thận.

Trương Tam thấy Lôi Đạo Nhân do dự, liền nói: “Lôi sư đệ, cứ yên tâm, nhiệm vụ này không chỉ có chúng ta, còn có mấy sư huynh đệ nội môn khác cùng tham gia, an toàn sẽ được đảm bảo.”

Lôi Đạo Nhân nghe vậy, trong lòng hơi yên tâm.

Nếu có nhiều người tham gia, an toàn sẽ cao hơn.

Hơn nữa, đây cũng là một cơ hội tốt, nếu có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhất định sẽ có thu hoạch lớn.

Nghĩ đến đây, Lôi Đạo Nhân gật đầu: “Được, ta đồng ý tham gia.”

Trương Tam vui mừng nói: “Tốt lắm, vậy chúng ta định ngày mai xuất phát, ngươi chuẩn bị một chút.”

Lôi Đạo Nhân gật đầu: “Được.”

Sau khi Trương Tam rời đi, Lôi Đạo Nhân bắt đầu chuẩn bị.

Hắn kiểm tra túi trữ vật, xem còn thiếu những gì, sau đó đi mua một ít đan dược và phù lục, đề phòng bất trắc.

 


Đồng thời, hắn cũng ôn luyện lại các pháp thuật, đảm bảo trạng thái tốt nhất.

Ngày hôm sau, Lôi Đạo Nhân đến điểm hẹn, gặp Trương Tam và mấy sư huynh đệ nội môn khác.

Ngoài Trương Tam, còn có ba người nữa, đều là đệ tử nội môn, thực lực không yếu.

Một người tên Lý Tứ, Luyện Khí kỳ tầng năm; một người tên Vương Ngũ, Luyện Khí kỳ tầng sáu; còn một người tên Triệu Lục, Luyện Khí kỳ tầng bảy.

Trong đó, Triệu Lục là người mạnh nhất, cũng là người lãnh đạo đội.

Triệu Lục nhìn Lôi Đạo Nhân, hơi gật đầu: “Ngươi là Lôi Đạo Nhân? Nghe nói ngươi gần đây tu luyện rất chăm chỉ, thực lực cũng không tệ.”

Lôi Đạo Nhân khiêm tốn nói: “Nhờ sư huynh khen ngợi, ta còn phải học hỏi nhiều.”

Triệu Lục nói: “Được rồi, chúng ta xuất phát thôi.”

Di tích cổ nằm ở một vùng núi sâu, cách tông môn khá xa, cần phải đi mấy ngày mới đến được.

Trên đường đi, mọi người không ngừng trò chuyện, làm quen với nhau.

Lôi Đạo Nhân phát hiện, mấy vị sư huynh đệ này đều rất hòa đồng, không có thái độ kiêu ngạo của đệ tử nội môn.

Điều này khiến hắn cảm thấy rất thoải mái, cũng dễ dàng hòa nhập hơn.

Sau mấy ngày đường, cuối cùng mọi người cũng đến được di tích cổ.

Di tích cổ nằm ở một thung lũng sâu, xung quanh là núi cao, không khí âm u, khiến người ta cảm thấy không thoải mái.

Triệu Lục nói: “Đây chính là di tích cổ, bên trong rất nguy hiểm, mọi người phải cẩn thận.”

Bên trong di tích cổ rất tối tăm, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt chiếu vào, khiến người ta khó mà nhìn rõ.

Nhưng mọi người đều là tu sĩ, thị lực vượt xa người thường, vẫn có thể nhìn thấy đường.

Họ đi về phía trước một cách cẩn thận, đề phòng nguy hiểm tiềm ẩn.

Không lâu sau, họ gặp phải một đám yêu thú.

Đây là một bầy Dạ Xà, loài yêu thú hạng nhất, tuy thực lực không quá mạnh nhưng số lượng lại vô cùng đông đảo, rất khó để đối phó.

Triệu Lục nói: “Mọi người chuẩn bị chiến đấu.”

Dạ Xà thấy có người xâm nhập, lập tức tấn công.

Chúng bò tới với tốc độ nhanh, há miệng cắn về phía mọi người.

Mọi người không hoảng sợ, đồng loạt ra tay.

“Ầm!”

Con Dạ Xà trúng đòn, thân thể lập tức cháy đen, gục xuống đất.

Những người khác cũng không yếu, lần lượt ra tay, nhanh chóng tiêu diệt đám Dạ Xà.

Sau khi tiêu diệt đám Dạ Xà, mọi người tiếp tục tiến vào.

Trên đường đi, họ gặp rất nhiều yêu thú, nhưng đều bị họ tiêu diệt.

Cuối cùng, họ đến được trung tâm của di tích cổ.

Ở đây, có một tòa đại điện cổ xưa, trông rất trang nghiêm.

Triệu Lục nói: “Bảo vật có lẽ ở trong đại điện này, chúng ta vào xem.”

Mọi người đồng ý, cùng nhau đi vào đại điện.

Bên trong đại điện rất rộng lớn, có rất nhiều cột đá, trên tường còn có những bức phù điêu cổ xưa.

Ở giữa đại điện, có một cái bàn thờ, trên bàn thờ đặt một cái hộp.

Triệu Lục đi đến bên cạnh bàn thờ, cẩn thận quan sát cái hộp.

Cái hộp này làm bằng gỗ, trông rất cổ xưa, nhưng không có vẻ gì là đặc biệt.

Triệu Lục muốn mở hộp ra xem, nhưng đột nhiên, một cỗ nguy hiểm cảm giác bao trùm.

“Lùi lại!”

Triệu Lục hét lớn, đồng thời nhanh chóng lùi về phía sau.

Mọi người nghe vậy, cũng lập tức lùi lại.

Đúng lúc này, một đạo bóng đen từ trên trần nhà lao xuống, tấn công mọi người.

Đây là một con yêu thú hình dạng kỳ quái, toàn thân đen nhánh, có sáu cánh tay, trên mặt chỉ có một con mắt.

“Lục Tý Yêu Vương!”

Triệu Lục kinh hô, trên mặt lộ ra vẻ mặt ngưng trọng.

Lục Tý Yêu Vương là yêu thú thuộc giai đoạn hai, thực lực ngang với tu sĩ Luyện Khí tầng thứ tám, rất khó đối phó.

Mọi người thấy Lục Tý Yêu Vương, đều cảm thấy áp lực rất lớn.

Nhưng họ không sợ hãi, mà đồng loạt vận chuyển Linh Khí, chuẩn bị chiến đấu.

Lục Tý Yêu Vương thấy mọi người, phát ra một tiếng gầm chói tai, sau đó tấn công.

Nó vung sáu cánh tay, tấn công mọi người cùng lúc.

Mọi người nhanh chóng né tránh, đồng thời phản kích.

Lôi Đạo Nhân vận chuyển Lôi Đình Chưởng, một đạo tia chớp màu tím b*n r*, đánh trúng Lục Tý Yêu Vương.

Nhưng Lục Tý Yêu Vương da dày thịt béo, tia chớp chỉ để lại một vết đen nhỏ, không gây tổn thương gì lớn.

Những người khác cũng ra tay, nhưng đều không thể làm tổn thương Lục Tý Yêu Vương.

Triệu Lục thấy vậy, biết không thể đánh lâu, liền nói: “Mọi người hợp lực, tấn công con mắt của nó!”

Mọi người nghe vậy, đồng loạt tấn công con mắt của Lục Tý Yêu Vương.

Lục Tý Yêu Vương thấy mọi người tấn công con mắt, lập tức che lại, đồng thời phản kích dữ dội hơn.

Nhưng mọi người đã nắm bắt được điểm yếu của nó, không ngừng tấn công con mắt.

Cuối cùng, dưới sự hợp lực của mọi người, Lục Tý Yêu Vương bị đánh trúng con mắt, gầm lên một tiếng thảm thiết rồi đổ gục xuống đất.

Mọi người thở dài một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười.

Dù sao cũng đã tiêu diệt được Lục Tý Yêu Vương.

Triệu Lục đi đến bên cạnh Lục Tý Yêu Vương, kiểm tra một lúc, xác nhận nó đã chết, mới yên tâm.

Sau đó, hắn đi đến bên cạnh bàn thờ, mở cái hộp ra.

Trong hộp có một quyển sách cổ và một viên ngọc bội.

Triệu Lục lấy ra quyển sách cổ, xem xét một lúc, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ.

“Đây là một quyển công pháp cổ, tên là ‘Lôi Hỏa Quyết’, là công pháp Lôi Hỏa song hệ, uy lực rất lớn.”

Công pháp cổ rất quý giá, nếu có thể tu luyện, thực lực nhất định sẽ tăng vọt.

Triệu Lục lại lấy ra viên ngọc bội, xem xét một lúc, nói: “Viên ngọc bội này là một kiện pháp bảo phòng ngự, có thể ngăn chặn một kích toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ kỳ.”

Mọi người càng thêm vui mừng.

Pháp bảo phòng ngự càng quý giá hơn, có thể bảo vệ tính mạng trong thời khắc nguy hiểm.

Triệu Lục nói: “Hai món bảo vật này, chúng ta chia đều.”

Mọi người đồng ý, sau đó bắt đầu chia bảo vật.

Cuối cùng, quyển sách cổ thuộc về Triệu Lục, viên ngọc bội thuộc về Lôi Đạo Nhân.

Lôi Đạo Nhân nhận được viên ngọc bội, trong lòng rất vui mừng.

Viên ngọc bội này đối với hắn mà nói, là một kiện bảo vật rất quan trọng, có thể tăng cường khả năng sống sót của hắn.

Sau khi chia bảo vật, mọi người rời khỏi di tích cổ, trở về tông môn.

Trên đường về, mọi người đều rất vui vẻ, bởi vì lần này thám hiểm di tích cổ, thu hoạch rất lớn.

Lôi Đạo Nhân cũng rất hài lòng, hắn không chỉ nhận được viên ngọc bội, mà còn tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm thực chiến.

Hơn nữa, hắn còn kết giao được với mấy vị sư huynh đệ nội môn, đối với sự phát triển sau này của hắn cũng rất có lợi.

Sau khi trở về tông môn, Lôi Đạo Nhân trở về động phủ, bắt đầu tu luyện.

Hắn lấy ra viên ngọc bội, bắt đầu tế luyện.

Viên ngọc bội này là pháp bảo phòng ngự, cần phải tế luyện mới có thể sử dụng.

Lôi Đạo Nhân vận chuyển Linh Khí, từ từ thẩm thấu vào viên ngọc bội.

Quá trình tế luyện rất tốn thời gian, nhưng Lôi Đạo Nhân không sốt ruột, hắn kiên nhẫn tế luyện.

Không biết qua bao lâu, viên ngọc bội rốt cuộc bị tế luyện thành công.

Lôi Đạo Nhân cảm nhận được sự liên hệ giữa viên ngọc bội và bản thân, chỉ cần một ý niệm, liền có thể kích hoạt phòng ngự.

Hắn thử kích hoạt viên ngọc bội, một đạo hào quang màu xanh bao phủ toàn thân, hình thành một tầng phòng ngự.

Cảm nhận được sự kiên cố của tầng phòng ngự, Lôi Đạo Nhân rất hài lòng.

Có viên ngọc bội này, an toàn của hắn sẽ được đảm bảo hơn nhiều.

Sau đó, hắn lại bắt đầu tu luyện công pháp.

Hắn lấy ra quyển sách cổ “Lôi Hỏa Quyết”, bắt đầu nghiên cứu.

Lôi Hỏa Quyết là công pháp Lôi Hỏa song hệ, uy lực rất lớn, nhưng cũng rất khó tu luyện.

Nhưng Lôi Đạo Nhân không sợ khó khăn, hắn kiên nhẫn nghiên cứu, từng chút từng chút nắm bắt.

Không biết qua bao lâu, Lôi Đạo Nhân rốt cuộc nắm vững được tinh túy của Lôi Hỏa Quyết.

Hắn bắt đầu tu luyện, dẫn dắt sức mạnh sấm sét và ngọn lửa tuần hoàn trong cơ thể.

Quá trình này cực kỳ đau đớn, bởi vì Lôi Điện và Hỏa Diễm đều là lực lượng bạo liệt, một khi khống chế không tốt, liền có thể gây thương tổn cho cơ thể.

Nhưng Lôi Đạo Nhân kiên trì, hắn từng chút từng chút dẫn dắt, từng chút từng chút hòa hợp.

Cuối cùng, sức mạnh của Lôi Điện và Hỏa Diễm rốt cuộc cũng hòa làm một, tạo thành một luồng lực lượng mới mẻ.

Lực lượng này vừa có tính phá hoại của Lôi Điện, vừa có tính thiêu đốt của Hỏa Diễm, uy lực cực kỳ lớn.

Lôi Đạo Nhân cảm nhận được sức mạnh tràn trề trong cơ thể, trong lòng tràn đầy vui sướng.

Có Lôi Hỏa Quyết, thực lực của hắn lại tăng lên một bước lớn.

Sau đó, hắn lại tiếp tục tu luyện, không ngừng nâng cao thực lực.

Trong nửa năm này, Lôi Đạo Nhân không ngừng tu luyện, thực lực không ngừng tăng lên.

Hắn không chỉ đột phá đến Luyện Khí kỳ tầng năm, mà còn nắm vững Lôi Hỏa Quyết, thực chiến kinh nghiệm cũng phong phú hơn rất nhiều.

Hơn nữa, hắn còn hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ, tích lũy được rất nhiều linh thạch và đan dược.

Hôm nay, Lôi Đạo Nhân đang tu luyện trong động phủ, đột nhiên có người tìm đến.

Người đến là một lão giả, chính là chưởng môn của tông môn.

Chưởng môn nhìn Lôi Đạo Nhân, trên mặt lộ ra nụ cười.

“Lôi Đạo Nhân, ngươi gần đây tu luyện rất chăm chỉ, thực lực cũng tăng lên rất nhiều.”

Lôi Đạo Nhân vội vàng hành lễ: “Nhờ chưởng môn khen ngợi, đệ tử chỉ là may mắn mà thôi.”

Chưởng môn lắc đầu: “Không phải may mắn, mà là ngươi có nỗ lực. Ta hôm nay đến, là muốn cho ngươi một cơ hội.”

Lôi Đạo Nhân hơi kinh ngạc: “Cơ hội? Không biết là cơ hội gì?”

Chưởng môn nói: “Là cơ hội tham gia đại hội thi đấu giữa các tông môn. Đại hội thi đấu giữa các tông môn là sự kiện lớn của tu tiên giới, nếu có thể đạt được thành tích tốt, sẽ nhận được phần thưởng phong phú, đồng thời còn có thể nâng cao địa vị của tông môn.”

Đại hội thi đấu giữa các tông môn là sân chơi lớn, nếu có thể tham gia, nhất định sẽ có thu hoạch lớn.

Nhưng đồng thời, đây cũng là một thử thách lớn, bởi vì đối thủ đều là thiên tài của các tông môn, thực lực rất mạnh.

Chưởng môn thấy Lôi Đạo Nhân do dự, liền nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ cho ngươi chuẩn bị đầy đủ, chỉ cần ngươi nỗ lực, nhất định có thể đạt được thành tích tốt.”

Lôi Đạo Nhân nghe vậy, trong lòng hạ quyết tâm.

Đây là một cơ hội tốt, hắn không muốn bỏ lỡ.

Vì vậy, hắn gật đầu: “Đa tạ chưởng môn cho cơ hội, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực.”

Chưởng môn vui mừng nói: “Tốt lắm, vậy ngươi chuẩn bị đi, đại hội sẽ bắt đầu sau một tháng.”

Lôi Đạo Nhân gật đầu: “Vâng.”

Sau khi chưởng môn rời đi, Lôi Đạo Nhân bắt đầu chuẩn bị.

Hắn biết rõ, đại hội thi đấu giữa các tông môn rất quan trọng, cần phải chuẩn bị đầy đủ.

Vì vậy, hắn bắt đầu tăng cường tu luyện, đồng thời mua sắm một ít đan dược và phù lục, đề phòng bất trắc.

Đồng thời, hắn còn tìm hiểu thông tin về các đối thủ, nắm bắt điểm mạnh điểm yếu của họ.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, không biết không chừng, một tháng đã trôi qua.

Đại hội thi đấu giữa các tông môn sắp bắt đầu.

Lôi Đạo Nhân cùng các đệ tử khác của tông môn, cùng nhau lên đường, hướng về địa điểm tổ chức đại hội đi đến.

Địa điểm tổ chức đại hội ở một tông môn lớn, cách tông môn của hắn khá xa, cần phải đi mấy ngày mới đến được.

Trên đường đi, mọi người đều rất hào hứng, bởi vì đây là một sự kiện lớn, ai cũng muốn thể hiện bản thân.

Lôi Đạo Nhân cũng rất mong đợi, hắn muốn thử sức mình, xem thực lực của mình đến đâu.

Sau mấy ngày đường, cuối cùng mọi người cũng đến được địa điểm tổ chức đại hội.

Nơi đây rất náo nhiệt, có rất nhiều tu sĩ từ các tông môn khác nhau tụ tập, ai nấy đều khí thế hùng hổ.

Lôi Đạo Nhân nhìn thấy rất nhiều thiên tài, trong lòng cũng có chút căng thẳng.

Nhưng hắn không sợ hãi, mà tràn đầy chiến ý.

Hắn biết rõ, chỉ có đối mặt với cường địch, mới có thể không ngừng tiến bộ.

Đại hội bắt đầu, đầu tiên là phần khai mạc, sau đó là phần thi đấu.

Thi đấu chia thành nhiều vòng, mỗi vòng đều là đấu loại trực tiếp, thua là bị loại.

Lôi Đạo Nhân tham gia thi đấu, đối thủ đầu tiên của hắn là một đệ tử của tông môn khác, thực lực Luyện Khí kỳ tầng bốn.

Đối thủ này thực lực không yếu, nhưng đối với Lôi Đạo Nhân mà nói, cũng không khó lắm.

Hắn vận chuyển Lôi Hỏa Quyết, nhanh chóng đánh bại đối thủ, tiến vào vòng tiếp theo.

Vòng tiếp theo, đối thủ của hắn là một đệ tử Luyện Khí kỳ tầng năm, thực lực mạnh hơn.

Nhưng Lôi Đạo Nhân không sợ hãi, hắn vận dụng thân pháp linh hoạt, kết hợp với Lôi Hỏa Quyết, cuối cùng cũng đánh bại đối thủ.

Cứ như vậy, Lôi Đạo Nhân liên tiếp vượt qua các vòng, tiến vào vòng chung kết.

Trong trận chung kết, đối thủ của hắn là một thiên tài của tông môn lớn, thực lực Luyện Khí kỳ tầng sáu.

Đối thủ này thực lực rất mạnh, hơn nữa còn có pháp bảo cấp cao, khiến Lôi Đạo Nhân gặp rất nhiều khó khăn.

Nhưng Lôi Đạo Nhân không từ bỏ, hắn kiên trì chiến đấu, không ngừng tìm kiếm cơ hội.

Cuối cùng, trong một cơ hội hiếm có, hắn vận dụng toàn lực, đánh bại đối thủ, giành được chức vô địch.

Nhìn thấy kết quả này, mọi người đều kinh ngạc, bởi vì không ai ngờ rằng, một đệ tử ngoại môn lại có thể giành được chức vô địch.

Nhưng Lôi Đạo Nhân đã làm được, hắn dùng thực lực của mình, chứng minh cho mọi người thấy, chỉ cần nỗ lực, ai cũng có thể thành công.

Sau khi đại hội kết thúc, Lôi Đạo Nhân nhận được phần thưởng phong phú, đồng thời còn được chưởng môn khen ngợi.

Hắn trở về tông môn, tiếp tục tu luyện.

Vì vậy, hắn không ngừng tu luyện, không ngừng tiến bộ, hướng đến đỉnh cao hơn.

Thời gian thấm thoát trôi qua, Lôi Đạo Nhân cuối cùng đã vươn tới đỉnh cao, trở thành một tồn tại đứng đầu trong giới tu tiên.

Nhưng hắn không kiêu ngạo, mà vẫn giữ tâm thái khiêm tốn, tiếp tục tu luyện, tiếp tục tiến bộ.

Bởi vì hắn biết rõ, con đường tu tiên vô cùng vô tận, chỉ có không ngừng truy cầu, mới có thể đạt đến cảnh giới cao hơn.

Và câu chuyện của hắn, cũng trở thành truyền kỳ trong tu tiên giới, được người đời sau truyền tụng.

Trước Tiếp