Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 723: Thủ đoạn thi triển hết, Sơn Linh Luyện Thể (Hai chương hợp nhất, cầu vé tháng, cầu vé tháng!)

Trước Tiếp

Trên đỉnh núi cao ngất, bốn người đứng ở bốn góc khác nhau.

Một người mặc áo bào tím, thân thể cao lớn, khí thế như núi, chính là Lôi Thủy Tông Trần Bá Nham.

Một người mặc áo trắng, dung mạo tuấn lãng, thần thái ung dung, là Thanh Huyền Tông Lục Huyền.

Một người mặc áo xanh, khí chất lãnh ngạo, ánh mắt sắc bén, là Thiên Kiếm Tông Lăng Vân.

Một người mặc áo vàng, thân thể tráng kiện, toàn thân tràn đầy khí huyết, là Cự Lực Tông Hồng Liệt.

Bốn người đều là những nhân vật đỉnh cao của tông môn, mỗi người đều có thủ đoạn riêng, lúc này đang đối mặt với một con Sơn Linh khổng lồ.

Con Sơn Linh này cao hơn trăm trượng, thân thể bằng đá, toàn thân tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, khí thế kinh thiên, mỗi một bước đi đều khiến núi rừng chấn động, đá vụn bay tứ tung.

“Lần này, chúng ta phải hợp lực mới có thể đánh bại con Sơn Linh này.” Trần Bá Nham trầm giọng nói, hai mắt lóe lên tia sáng màu tím, khí thế quanh người bỗng nhiên tăng vọt.

Lục Huyền khẽ gật đầu, tay phải nhẹ nhàng vung lên, một thanh trường kiếm màu xanh biếc xuất hiện trong tay, kiếm khí lạnh lẽo như nước, khiến không khí xung quanh đều trở nên âm u.

“Đã vậy, vậy thì để Lăng mỗ ra tay trước.” Lăng Vân cười lạnh một tiếng, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo kiếm quang, thẳng hướng Sơn Linh mà lao tới.

Kiếm quang như điện, trong chớp mắt đã đến trước người Sơn Linh, một kiếm chém về phía chân nó.

“Ầm!”

Một tiếng vang lớn, kiếm quang chém vào chân Sơn Linh, nhưng chỉ để lại một vết trắng nông cạn, không hề làm tổn thương nó chút nào.

Sơn Linh phát ra một tiếng gầm trầm thấp, chân phải giơ lên, hung hăng đạp xuống.

“Rầm rầm rầm!”

Mặt đất chấn động dữ dội, vô số tảng đá lớn bắn tung tóe, Lăng Vân vội vàng lui lại, tránh khỏi một đòn mạnh mẽ.

“Thân thể của Sơn Linh này quá cứng rắn, chỉ dựa vào sức mạnh đơn thuần khó mà phá vỡ.” Lăng Vân nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ ngưng trọng.

“Để ta thử xem!” Hồng Liệt hét lớn một tiếng, thân thể đột nhiên phình to, cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân tỏa ra ánh sáng màu đỏ như máu.

Hắn giơ nắm đấm lên, một quyền đánh ra, khí thế như cầu vồng, trực tiếp đánh vào ngực Sơn Linh.

“Ầm!”

Một tiếng vang lớn vang vọng, Sơn Linh lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, trên ngực xuất hiện một vết nứt nhỏ.

“Được!” Hồng Liệt vui mừng, nhưng ngay sau đó, khuôn mặt hắn đột nhiên biến sắc.

Bởi vì vết nứt đó, trong nháy mắt đã khép lại, khôi phục như cũ.

“Sinh cơ của Sơn Linh này quá mạnh mẽ, vết thương nhỏ căn bản không có tác dụng.” Hồng Liệt trầm giọng nói.

“Vậy thì dùng thủ đoạn lớn hơn.” Trần Bá Nham hít sâu một hơi, hai tay kết ấn, quanh người lập tức xuất hiện vô số tia chớp màu tím.

“Lôi Đình Vạn Cổ!”

Hắn hét lớn, tia chớp màu tím tụ tập thành một con rồng điện khổng lồ, gầm rú một tiếng, lao thẳng về phía Sơn Linh.

Cùng lúc đó, Lục Huyền cũng động thủ, trường kiếm trong tay hóa thành một đạo kiếm quang màu xanh, như một tia sáng xuyên qua hư không, đâm thẳng vào mắt Sơn Linh.

Lăng Vân và Hồng Liệt cũng không chần chừ, lập tức thi triển tuyệt chiêu của mình.

Bốn đạo công kích mạnh mẽ, cùng lúc đánh vào Sơn Linh.

“Ầm ầm ầm!”

Một loạt tiếng nổ vang lên, Sơn Linh bị đánh cho liên tục lùi về phía sau, trên thân xuất hiện vô số vết nứt, ánh sáng vàng cũng trở nên ảm đạm.

Nhưng hắn vẫn chưa gục xuống, trái lại, cất lên một tiếng gầm điên cuồng, đôi mắt bỗng sáng rực, hai tay giơ cao, trên bầu trời bỗng hiện ra vô số tảng đá khổng lồ, tựa mưa đổ xuống.

“Không tốt, nó muốn tự bạo!” Trần Bá Nham biến sắc, vội vàng hô to.

Bốn người đồng thời lui lại, nhưng những tảng đá đó rơi xuống quá nhanh, phạm vi quá rộng, căn bản không kịp tránh.

 


“Lôi Vân Thuẫn!” Trần Bá Nham hai tay đẩy ra, một mặt khiên sấm sét hình thành trước người, ngăn cản những tảng đá rơi xuống.

Lục Huyền, Lăng Vân, Hồng Liệt cũng lần lượt thi triển thủ đoạn phòng ngự, cố gắng chống đỡ.

“Ầm ầm ầm!”

Những tảng đá liên tục đập vào lá chắn phòng ngự, phát ra những tiếng nổ kinh thiên, bốn người đều cảm thấy áp lực khổng lồ, khí huyết trong người sôi trào.

“Không thể tiếp tục như vậy được, phải nhanh chóng đánh bại nó!” Lục Huyền trầm giọng nói, ánh mắt lóe lên quyết đoán.

Hắn đột nhiên thu hồi trường kiếm, hai tay kết ấn, miệng lẩm bẩm đọc chú.


“Thanh Huyền Cửu Thiên Kiếm!”

Một thanh kiếm ảo khổng lồ đột nhiên xuất hiện trên không trung, kiếm ý sắc bén, như có thể chém đứt hư không.

“Chém!”

Lục Huyền hét lớn, kiếm ảo khổng lồ chém xuống, thẳng hướng đỉnh đầu Sơn Linh.

Cùng lúc đó, Trần Bá Nham, Lăng Vân, Hồng Liệt cũng thi triển sát chiêu cuối cùng của mình.

“Lôi Đình Thiên La!”

“Thiên Kiếm Vô Tình!”

“Cự Lực Phá Thiên!”

Bốn đạo công kích mạnh mẽ, hợp thành một, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, đánh thẳng vào Sơn Linh.

“Ầm!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa, Sơn Linh phát ra một tiếng gào thét cuối cùng, thân thể khổng lồ cuối cùng cũng sụp đổ, hóa thành vô số mảnh đá vụn, rơi xuống mặt đất.

Bốn người thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên mặt đều hiện lên vẻ mệt mỏi.

Trận chiến này, tiêu hao của họ thực sự quá lớn.

“Rốt cuộc cũng giải quyết xong.” Hồng Liệt lau mồ hôi trên trán, thở dài nói.

“Ừm, nhưng cũng may là chúng ta hợp lực, nếu không, chỉ sợ khó mà đánh bại con Sơn Linh này.” Trần Bá Nham gật đầu nói.

Lục Huyền và Lăng Vân cũng đồng ý, bọn họ biết rõ, nếu chỉ dựa vào sức một người, căn bản không phải là đối thủ của Sơn Linh này.

“Đi thôi, đi tìm bảo vật.” Lăng Vân nói, ánh mắt nhìn về phía đống đá vụn.

Bốn người cùng nhau tiến lên, bắt đầu tìm kiếm trong đống đá vụn.

Rất nhanh, bọn họ liền tìm thấy một khối đá màu vàng óng ánh, tỏa ra ánh sáng ấm áp.

“Đây là… Sơn Hồn Thạch?” Trần Bá Nham kinh ngạc nói.

“Không sai, chính là Sơn Hồn Thạch.” Lục Huyền gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.

Sơn Hồn Thạch, chính là tinh hoa của Sơn Linh, chứa đựng linh lực tinh thuần, đối với tu luyện có tác dụng cực lớn.

“Lần này, thu hoạch không nhỏ.” Hồng Liệt cười ha hả nói.

Bốn người chia nhau Sơn Hồn Thạch, mỗi người đều có phần.

Sau khi thu hoạch xong, bọn họ lại tiếp tục lên đường, hướng về đỉnh núi cao hơn.

Bởi vì bọn họ biết, trên đỉnh núi này, còn có nhiều cơ duyên và nguy hiểm hơn đang chờ đợi.

Mà trận chiến này, chỉ là khởi đầu mà thôi.

Trước Tiếp