Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 687: Yên Thanh Đột Phá, Hỏi Thăm Tiến Triển (Hai Chương Một, Cầu Phiếu Tháng)

Trước Tiếp

Trong phòng tu luyện.

Yên Thanh đang ngồi xếp bằng, hơi thở của nàng lúc nhanh lúc chậm, khí tức quanh thân dao động không ngừng.

Trên mặt nàng, những đường vân màu xanh lam nhạt lấp loé, mờ ảo, tựa như đang cố công xuyên phá một tầng chướng ngại nào đó.

Đột nhiên, Yên Thanh mở mắt ra.

Trong mắt nàng, một vệt tinh quang màu xanh lam lóe lên, sau đó nhanh chóng ẩn đi.

“Cuối cùng cũng đột phá rồi.”

Nàng vươn tay ra, một luồng chân khí màu xanh lam nhạt tuôn ra từ lòng bàn tay, trong không trung hóa thành một đóa hoa sen xanh, chầm chậm xoay tròn.

“Đột phá tầng ba Luyện Khí, thực lực của ta ít nhất đã tăng gấp đôi.”

Yên Thanh thu hồi chân khí, đứng dậy đi ra khỏi phòng tu luyện.

Vừa ra ngoài, liền thấy Lâm Hàn đang đứng ở cửa, dường như đã đợi từ lâu.

“Yên Thanh tỷ, ngươi đột phá rồi?”

Lâm Hàn nhìn thấy Yên Thanh, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.

“Ừm, vừa mới đột phá.”

Yên Thanh gật đầu, sau đó hỏi: “Còn ngươi? Tu vi của ngươi thế nào rồi?”

Lâm Hàn cười khổ lắc đầu: “Ta vẫn còn kém xa, mới chỉ tầng hai Luyện Khí thôi.”

“Không sao, tu luyện vốn dĩ không thể nóng vội.”

Yên Thanh an ủi, sau đó nói: “Đi thôi, đi tìm sư phụ, báo cáo tiến độ tu luyện của chúng ta.”

Hai người cùng nhau đi đến sảnh chính.

Trong sảnh chính, Tô Dịch đang ngồi trên ghế chủ, tay cầm một quyển sách cổ, đang chăm chú đọc.

“Sư phụ.”

Tô Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt từ Yên Thanh và Lâm Hàn lướt qua, khẽ gật đầu: “Không tệ, Yên Thanh đã đột phá tầng ba Luyện Khí, Lâm Hàn cũng đã ổn định ở tầng hai.”

“Đều là nhờ sư phụ chỉ điểm.”

Yên Thanh khiêm tốn nói.

Tô Dịch lắc đầu: “Tu luyện là chuyện của chính các ngươi, ta chỉ là dẫn đường mà thôi.”

Nói xong, hắn hỏi: “Gần đây, các ngươi có gặp vấn đề gì trong tu luyện không?”

Yên Thanh suy nghĩ một chút, nói: “Sư phụ, đệ tử gần đây khi tu luyện Thanh Liên Kiếm Quyết, cảm thấy kiếm thế có chút ngưng trệ, không được lưu loát.”

“Ngươi biểu diễn một lần cho ta xem.”

Kiếm quang lấp lánh, khí thế như nước chảy mây trôi.

Nhưng ở một vài chỗ chuyển thế, quả thực có chút ngưng trệ.

Tô Dịch nhìn xong, khẽ gật đầu: “Vấn đề của ngươi là ở chỗ vận chuyển chân khí không đủ thuần thục. Thanh Liên Kiếm Quyết chú trọng sự linh hoạt, chân khí phải theo ý niệm mà chuyển động, không thể quá cứng nhắc.”

Nói xong, hắn đứng dậy, cầm lấy một cành cây bên cạnh, nói: “Nhìn kỹ.”

Tô Dịch vung cành cây lên, bắt đầu biểu diễn Thanh Liên Kiếm Quyết.

Tuy chỉ là một cành cây, nhưng trong tay hắn, lại phát ra uy lực không kém gì chân kiếm.

Kiếm thế như rồng lượn phượng múa, lưu loát tự nhiên, không chút ngưng trệ.

Yên Thanh chăm chú quan sát, trong mắt lóe lên vẻ ngộ ra.

Một lúc sau, Tô Dịch thu kiếm thế, hỏi: “Hiểu rồi chứ?”

“Đệ tử hiểu rồi.”

Yên Thanh gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng.

Tô Dịch lại nhìn về phía Lâm Hàn: “Còn ngươi? Có vấn đề gì không?”

Lâm Hàn do dự một chút, nói: “Sư phụ, đệ tử gần đây khi tu luyện Hàn Băng Quyết, cảm thấy hàn khí trong cơ thể có chút không ổn định, thỉnh thoảng sẽ phản phệ.”

Tô Dịch nghe vậy, hơi nhíu mày, nói: “Đưa tay ra.”

Lâm Hàn đưa tay ra.

Tô Dịch đặt ngón tay lên cổ tay Lâm Hàn, một luồng chân khí nhẹ nhàng thâm nhập vào.

Một lúc sau, hắn thu tay về, nói: “Vấn đề của ngươi là do căn cơ không vững. Ngươi đột phá quá nhanh, dẫn đến chân khí hư phù, không thể khống chế hoàn toàn hàn khí.”

“Vậy… nên làm thế nào?”

Lâm Hàn lo lắng hỏi.

Tô Dịch suy nghĩ một chút, nói: “Trong vòng một tháng, ngươi tạm thời đừng đột phá nữa, chuyên tâm củng cố căn cơ. Mỗi ngày tu luyện Hàn Băng Quyết không quá hai canh giờ, phần thời gian còn lại, toàn tâm toàn ý rèn luyện thân thể, tăng cường khí huyết.”

“Đệ tử tuân mệnh.”

Lâm Hàn vội vàng gật đầu.

Tô Dịch lại dặn dò vài câu, sau đó nói: “Được rồi, các ngươi lui xuống đi, tiếp tục tu luyện đi.”

“Vâng.”

Yên Thanh và Lâm Hàn cùng lúc hành lễ, sau đó lui ra.

Sau khi hai người rời đi, Tô Dịch lại ngồi xuống ghế, tiếp tục đọc sách.

Nhưng không lâu sau, hắn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa.

“Vào đi.”

Cửa mở, một bóng người đi vào.

Người đến là một nam tử trung niên, mặc áo bào xanh, khí chất bình thản.

“Chào Tô tiền bối.”

Nam tử trung niên cung kính hành lễ.

“Chưởng quỹ Lý, có việc gì sao?”

Người này chính là chưởng quỹ của Vân Hà Các – Lý Thanh.

Lý Thanh nói: “Tô tiền bối, phía trên có tin tức truyền đến.”

“Nói.”

Lý Thanh nói: “Theo tin tức, gần đây ở phía bắc Thanh Châu, xuất hiện một tòa cổ lão di tích, nghe nói bên trong có bảo vật liên quan đến ‘Cửu U Huyền Băng’.”

“Cửu U Huyền Băng?”

Tô Dịch nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia hứng thú.

Cửu U Huyền Băng là một loại linh vật thiên địa cực kỳ quý hiếm, đối với tu sĩ tu luyện công pháp thuộc tính hàn, có tác dụng cực lớn.

Mà hắn hiện tại, đúng là cần loại linh vật này.

“Tin tức có đáng tin không?”

Lý Thanh nói: “Tin tức là từ một thương hội lớn truyền ra, khả năng lớn là thật. Chỉ là, hiện tại đã có rất nhiều thế lực biết được tin tức này, đều đang chuẩn bị tiến vào di tích.”

Tô Dịch gật đầu, nói: “Được, ta biết rồi.”

Lý Thanh do dự một chút, lại nói: “Còn có một chuyện nữa.”

“Nói.”

Lý Thanh nói: “Gần đây, ở phụ cận Thanh Vân thành, xuất hiện một nhóm người hành tung khả nghi, hình như đang tìm kiếm thứ gì đó.”

“Tìm kiếm thứ gì?”

Tô Dịch hỏi.

 


Lý Thanh lắc đầu: “Hiện tại vẫn chưa rõ. Chỉ là, theo điều tra, những người này đều là cao thủ, tu vi ít nhất cũng là Luyện Khí tầng bốn trở lên.”

Tô Dịch nghe vậy, hơi nhíu mày.

Luyện Khí tầng bốn, ở chỗ này đã coi là cao thủ.

Một nhóm cao thủ như vậy, đột nhiên xuất hiện ở Thanh Vân thành, chắc chắn không đơn giản.

“Tiếp tục điều tra, có tin tức lập tức báo cho ta.”

“Vâng.”

Lý Thanh gật đầu, sau đó lui ra.

Sau khi Lý Thanh rời đi, Tô Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh.

Nhưng trong lòng Tô Dịch, lại dâng lên một tia cảm giác bất an.

“Thanh Châu, cổ lão di tích, Cửu U Huyền Băng…”

“Và những người hành tung khả nghi kia…”

Tô Dịch lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.

Hắn có linh cảm, sắp có đại sự xảy ra.

Mà chuyện này, rất có thể sẽ liên quan đến hắn.

“Bất kể thế nào, trước tiên phải tăng cường thực lực.”

Tô Dịch thu hồi suy nghĩ, quay người trở về phòng tu luyện.

Hắn quyết định, trước khi đại sự xảy ra, phải đột phá cảnh giới hiện tại.

Chỉ có như vậy, mới có đủ thực lực để ứng phó với mọi biến cố có thể xảy ra.

Trong phòng tu luyện.

Tô Dịch ngồi xếp bằng, bắt đầu vận chuyển công pháp.

Chân khí trong cơ thể hắn bắt đầu tuần hoàn, mỗi một vòng tuần hoàn, đều khiến khí tức của hắn tăng lên một chút.

Thời gian, từ từ trôi qua…

Không biết qua bao lâu, Tô Dịch đột nhiên mở mắt ra.

Trong mắt hắn, một vệt tinh quang lóe lên, sau đó nhanh chóng ẩn đi.

“Cuối cùng cũng đột phá rồi.”

Tô Dịch thở dài một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ.

Hắn cảm nhận được, tu vi của mình đã đột phá đến Luyện Khí tầng năm.

So với trước, thực lực ít nhất đã tăng gấp đôi.

“Bây giờ, dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng có đủ tự tin để ứng phó.”

Tô Dịch đứng dậy, đi ra khỏi phòng tu luyện.

Vừa ra ngoài, liền thấy Yên Thanh và Lâm Hàn đang đợi ở cửa.

“Sư phụ, ngươi đột phá rồi?”

Yên Thanh nhìn thấy Tô Dịch, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.

“Ừm.”

Yên Thanh nói: “Sư phụ, vừa rồi có người đưa tin đến, nói là mời sư phụ đến Vân Hà Các một chuyến.”

Tô Dịch hơi nhíu mày, hỏi: “Ai đưa tin?”

Yên Thanh lắc đầu: “Người đưa tin không nói, chỉ nói là có chuyện quan trọng, muốn gặp sư phụ.”

Tô Dịch trầm ngâm một chút, nói: “Được, ta biết rồi.”

Vân Hà Các.

Tô Dịch vừa bước vào, liền thấy Lý Thanh đang đợi ở đó.

“Tô tiền bối, ngài đến rồi.”

Lý Thanh vội vàng nghênh đón.

“Chuyện gì?”

Lý Thanh nói: “Tô tiền bối, có người muốn gặp ngài.”

“Ai?”

Lý Thanh nói: “Là một vị tiền bối, họ nói là cố nhân của ngài.”

“Cố nhân?”

Hắn ở chỗ này, làm gì có cố nhân?

“Vị tiền bối đó đang ở đâu?”

Lý Thanh nói: “Đang ở trong phòng khách.”

Tô Dịch gật đầu, sau đó đi thẳng đến phòng khách.

Đẩy cửa bước vào, chỉ thấy trong phòng khách, một lão nhân mặc áo xám đang ngồi trên ghế, tay cầm chén trà, nhàn nhã thưởng thức.

Nghe tiếng động, lão nhân áo xám ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía Tô Dịch.

Hai người ánh mắt chạm nhau.

Tô Dịch hơi nhíu mày.

Người này, hắn không quen.

“Ngươi là ai?”

Tô Dịch hỏi.

Lão giả áo xám cười cười, nói: “Tô tiểu hữu, lâu ngày không gặp, không lẽ ngươi đã quên lão phu rồi sao?”

Tô Dịch nghe vậy, càng thêm nghi hoặc.

Hắn xác định, mình chưa từng gặp người này.

“Ngươi nhận nhầm người rồi.”

Tô Dịch lắc đầu, nói.

Lão giả áo xám nghe vậy, lại cười lớn: “Ha ha, Tô tiểu hữu, ngươi không nhận ra lão phu, nhưng lão phu lại nhận ra ngươi.”

Nói xong, hắn đứng dậy, đi đến trước mặt Tô Dịch, nói: “Tô Dịch, ngươi thật sự không nhớ lão phu sao?”

Tô Dịch nghe hắn gọi đúng tên mình, trong lòng càng thêm cảnh giác.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Tô Dịch hỏi, trong mắt đã lóe lên một tia lãnh ý.

Lão giả áo xám thấy vậy, lại cười cười, nói: “Được rồi, không trêu ngươi nữa.”

Nói xong, hắn vươn tay ra, trên mặt lột ra một tấm mặt nạ mỏng.

Sau khi mặt nạ rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.

Nhìn thấy khuôn mặt này, Tô Dịch sững sờ.

“Là ngươi?”

Trước Tiếp