Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trên bầu trời, Lăng Vân Tử đứng trên một đám mây, nhìn xuống phía dưới, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Hắn không ngờ rằng, Hứa Thanh lại có thể phát hiện ra sự tồn tại của mình.
“Đây là… thần thức của hắn?”
“Không đúng, hắn chỉ là Nguyên Anh, thần thức không thể lan đến chỗ này.”
“Vậy thì chỉ có thể là… cảm giác!”
Lăng Vân Tử nhíu mày, hắn biết rõ cảm giác của một người có thể nhạy bén đến mức nào, nhưng loại cảm giác này thường chỉ xuất hiện ở những lão quái đã trải qua vô số sinh tử, hoặc những thiên tài thực sự.
Mà Hứa Thanh, rõ ràng thuộc về loại sau.
“Thiên tài sao…”
Lăng Vân Tử lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
Hắn nhớ lại những gì mình đã trải qua, từng cũng là một thiên tài, nhưng trên con đường tu hành, thiên tài không phải là tất cả.
Có quá nhiều thiên tài đã ngã xuống trên con đường này, có người vì kiêu ngạo, có người vì tâm ma, có người vì đố kỵ…
Lăng Vân Tử không biết, nhưng hắn biết rằng, bản thân phải tiếp tục quan sát.
Hắn đến đây, là phụng mệnh của tông môn, giám sát Hứa Thanh, xem hắn có thực lực và tư cách để trở thành chân truyền đệ tử hay không.
Mà bây giờ, Hứa Thanh đã cho hắn thấy một chút bất ngờ.
“Để xem tiếp đi.”
Lăng Vân Tử thu hồi suy nghĩ, tiếp tục quan sát phía dưới.
…
Dưới mặt đất, Hứa Thanh không biết rằng Lăng Vân Tử đang nghĩ gì, hắn chỉ biết rằng, bản thân đã bị người khác theo dõi.
Mà người này, thực lực cực mạnh, ít nhất cũng là Hóa Thần kỳ.
“Là ai?”
Hứa Thanh trong lòng cảnh giác, nhưng trên mặt lại không lộ chút nào.
Hắn biết rằng, nếu đối phương thực sự muốn làm hại mình, thì dù mình có cảnh giác thế nào cũng vô dụng.
Vì vậy, tốt nhất là giả vờ như không biết, tiếp tục làm việc của mình.
Mà công việc của hắn bây giờ, chính là bố trí trận pháp.
Trận pháp này, là hắn từ trong di tích cổ xưa tìm được, tên là “Cửu U Trùng Trận”.
Nghe nói, trận pháp này một khi bố trí thành công, có thể triệu hoán ra Cửu U Trùng, uy lực vô cùng.
Mà Hứa Thanh, chính đang cố gắng bố trí trận pháp này.
Hắn lấy ra một viên ngọc giản, trong đó ghi chép đầy đủ phương pháp bố trí Cửu U Trùng Trận.
Hứa Thanh đem thần thức thâm nhập vào, bắt đầu nghiên cứu.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không biết qua bao lâu, Hứa Thanh mới mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia mệt mỏi.
Bạn đang đọc truyện từ trang khác
Bố trí trận pháp này, tiêu hao thần thức của hắn quá lớn.
Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác, muốn tăng cường thực lực, đây là con đường duy nhất.
Hứa Thanh hít sâu một hơi, lấy ra một ít linh thạch, bắt đầu bố trí.
Đầu tiên là định vị trận nhãn.
Trận nhãn là then chốt của trận pháp, một khi định vị sai, toàn bộ trận pháp sẽ sụp đổ.
Hứa Thanh cẩn thận từng li từng tí, đem linh thạch đặt vào vị trí đã định sẵn.
Tiếp theo là vẽ trận văn.
Trận văn là hồn của trận pháp, nó quyết định uy lực và hiệu quả của trận pháp.
Hứa Thanh dùng ngón tay, tại trên mặt đất vẽ từng đạo trận văn.
Mỗi một đạo trận văn, đều cần tiêu hao rất nhiều linh lực.
Nhưng hắn vẫn kiên trì, bởi vì hắn biết, chỉ cần kiên trì, nhất định sẽ thành công.
Không biết qua bao lâu, Hứa Thanh cuối cùng cũng vẽ xong đạo trận văn cuối cùng.
Lúc này, toàn bộ trận pháp bỗng nhiên sáng lên, phát ra một đạo ánh sáng màu đen.
Ánh sáng đen ngòm ấy, tựa như xuyên thẳng từ chốn Cửu U mà đến, mang theo hơi thở âm lãnh và tà ác.
Hứa Thanh cảm thấy, nhiệt độ xung quanh đang nhanh chóng hạ thấp.
Thậm chí, trên mặt đất còn xuất hiện một tầng sương giá.
“Thành công rồi!”
Hứa Thanh trong lòng vui mừng, hắn biết rằng, Cửu U Trùng Trận đã bố trí thành công.
Chỉ là, trận pháp này mới chỉ là sơ thành, còn cần thông qua không ngừng nuôi dưỡng, mới có thể phát huy ra uy lực thực sự.
Hắn ngồi xuống, bắt đầu điều tức, khôi phục linh lực tiêu hao.
“Cửu U Trùng Trận?”
Lăng Vân Tử nhíu mày, hắn biết rõ trận pháp này, nghe nói là trận pháp cổ xưa, uy lực vô cùng, nhưng cũng cực kỳ khó bố trí.
Mà Hứa Thanh, lại có thể bố trí thành công?
Hắn biết rằng, nếu Hứa Thanh thực sự có thể nắm giữ Cửu U Trùng Trận, vậy thì thực lực của hắn nhất định sẽ tăng vọt.
Đến lúc đó, chỉ sợ ngay cả Hóa Thần kỳ, cũng không dám khinh thường.
…
Bởi vì hắn biết, trên con đường tu hành, chỉ có thực lực mới là căn bản.
Hứa Thanh mở mắt ra, nhìn về phía trước.
Nơi đó, Cửu U Trùng Trận đang phát ra ánh sáng màu đen, khí tức âm lãnh càng ngày càng nồng nặc.
Hứa Thanh có thể cảm nhận được, trong trận pháp, đang có một cỗ sinh mệnh đang dần thức tỉnh.
Cỗ sinh mệnh đó, chính là Cửu U Trùng.
Chỉ là, bây giờ nó còn rất yếu, cần thông qua không ngừng nuôi dưỡng, mới có thể trưởng thành.
Hắn đứng dậy, đi về phía trận pháp.
Hắn muốn thử xem, uy lực của Cửu U Trùng Trận đến đâu.
Hứa Thanh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào trận pháp.
Trong khoảnh khắc, một cỗ khí tức âm lãnh xông thẳng vào cơ thể hắn.
Hứa Thanh cảm thấy, toàn thân tựa như bị đông cứng, thậm chí ngay cả huyết dịch cũng ngừng lưu thông.
Nhưng hắn không sợ hãi, ngược lại còn có chút hưng phấn.
Bởi vì hắn biết, đây chính là uy lực của Cửu U Trùng Trận.
Chỉ cần mình có thể khống chế nó, vậy thì nó sẽ trở thành vũ khí lợi hại nhất của mình.
Hứa Thanh vận chuyển linh lực, đem cỗ khí tức âm lãnh kia ép xuống.
Sau một hồi vật lộn, cỗ khí tức âm lãnh kia rốt cục bị hắn khống chế.
Hứa Thanh thở phào một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười.
Hắn biết rằng, mình đã thành công bước đầu.
Tiếp theo, chỉ cần không ngừng nuôi dưỡng, Cửu U Trùng Trận nhất định sẽ trở thành át chủ bài của mình.
Hứa Thanh thu hồi tay, quay người rời đi.
Hắn biết rằng, bố trí trận pháp chỉ là bước đầu, còn rất nhiều việc đang chờ hắn làm.
Hắn nhìn thấy Hứa Thanh khống chế Cửu U Trùng Trận, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
“Khống chế được rồi?”
Lăng Vân Tử có chút khó tin, hắn biết rõ Cửu U Trùng Trận có khó khống chế thế nào.
Mà Hứa Thanh, lại có thể khống chế nó trong thời gian ngắn như vậy?
“Thiên tài thật sao…”
Lăng Vân Tử lẩm bẩm, trong lòng đối với Hứa Thanh càng thêm coi trọng.
Hắn biết rằng, Hứa Thanh đã có tư cách trở thành chân truyền đệ tử.
Chỉ là, còn cần thông qua không ít khảo nghiệm.
“Để xem tiếp đi.”
Lăng Vân Tử thu hồi suy nghĩ, tiếp tục quan sát.
…
Hắn trở về động phủ, bắt đầu bế quan tu luyện.
Thời gian từng ngày trôi qua, không biết qua bao lâu, Hứa Thanh mới mở mắt ra.
Lúc này, thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều.
Hắn cảm thấy, mình sắp đột phá đến Nguyên Anh trung kỳ.
Chỉ là, còn thiếu một chút cơ duyên.
Hứa Thanh không vội, hắn biết rằng, đột phá cần thời gian.
Hắn đứng dậy, đi ra ngoài động phủ.
Mà lúc này, trên bầu trời, Lăng Vân Tử cũng đang quan sát tất cả.
Hắn muốn xem, Hứa Thanh sẽ đi tìm cơ duyên thế nào.
…
Hứa Thanh không biết rằng, mình đang bị Lăng Vân Tử quan sát.
Hắn chỉ biết rằng, bản thân phải nhanh chóng tìm được cơ duyên.
Hắn đi về phía trước, không biết đi bao xa, đột nhiên dừng bước.
Hắn cảm thấy, phía trước có một cỗ khí tức rất mạnh.
Cỗ khí tức đó, tựa như là từ một cái hồ lớn tỏa ra.
Ao nước này, nước trong xanh, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức âm lãnh.
Hứa Thanh cảm nhận rõ, trong lòng nước kia ẩn chứa một sức mạnh vô cùng đáng sợ.
“Đây là…”
Hứa Thanh trong lòng nghi hoặc, hắn không biết đây là nơi nào.
Nhưng hắn biết rằng, nơi này nhất định không đơn giản.
Hắn bước tới, muốn lại gần mặt nước.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên một đạo tiếng nói vang lên.
“Ai dám xâm phạm U Minh Hồ?”
Hứa Thanh giật mình, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một người mặc áo đen, không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng hắn.
Người này, khuôn mặt âm trầm, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Hứa Thanh có thể cảm nhận được, thực lực của người này rất mạnh, ít nhất cũng là Nguyên Anh hậu kỳ.
“Tại hạ Hứa Thanh, không biết đây là nơi cấm địa, xin được tha thứ.”
“Hứa Thanh? Ngươi chính là Hứa Thanh mới gia nhập tông môn?”
“Ngươi đến đây làm gì?”
Hứa Thanh không dám giấu diếm, đem mục đích của mình nói ra.
“Tại hạ muốn tìm cơ duyên đột phá.”
“Cơ duyên? Ngươi cho rằng, cơ duyên là dễ tìm như vậy sao?”
Hứa Thanh trầm mặc, hắn biết rằng, người áo đen nói không sai.
Cơ duyên, xác thực không dễ tìm.
Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
“Xin tiền bối chỉ điểm.”
Người áo đen nhìn Hứa Thanh một cái, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
“Ngươi thật sự muốn tìm cơ duyên?”
Hứa Thanh gật đầu.
Người áo đen trầm mặc một chút, mới lên tiếng.
“Vậy thì đi theo ta.”
Hứa Thanh vội vàng đi theo.
Hai người đi về phía trước, không bao lâu sau, liền đến một chỗ hang động.
Hang động này, cửa vào rất nhỏ, nhưng bên trong lại rất rộng rãi.
Người áo đen dẫn Hứa Thanh đi vào, chỉ vào phía trước.
“Nơi đó, chính là cơ duyên của ngươi.”
Hứa Thanh nhìn về phía trước, chỉ thấy nơi đó có một cái đài đá.
Trên đài đá, đặt một viên ngọc.
Viên ngọc này, tỏa ra ánh sáng màu xanh, khí tức cực kỳ tinh thuần.
Hứa Thanh có thể cảm nhận được, viên ngọc này ẩn chứa một cỗ lực lượng rất mạnh.
“Đây là…”
Hứa Thanh trong lòng nghi hoặc.
Người áo đen giải thích.
“Đây là Thanh Huyền Ngọc, trong đó ẩn chứa lực lượng tinh thuần, có thể giúp ngươi đột phá.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng vui mừng.
Hắn không ngờ rằng, mình lại có thể tìm được Thanh Huyền Ngọc.
“Đa tạ tiền bối.”
Hứa Thanh cung kính thi lễ.
Người áo đen lắc đầu.
“Không cần đa tạ, ta chỉ là làm theo mệnh lệnh.”
Nói xong, người áo đen quay người rời đi.
Hứa Thanh nhìn bóng lưng của người áo đen, trong lòng tràn đầy cảm kích.
Hắn biết rằng, người áo đen nhất định là phụng mệnh của tông môn, đến giúp mình.
Hắn không dám chần chừ, lập tức đi đến đài đá, cầm lấy Thanh Huyền Ngọc.
Hứa Thanh cảm thấy, toàn thân tựa như bị tắm rửa, thậm chí ngay cả linh lực cũng bắt đầu sôi trào.
Hắn biết rằng, mình sắp đột phá.
Hắn không dám chần chừ, lập tức ngồi xuống, bắt đầu vận công.
Hắn cảm thấy, toàn thân tràn đầy sức mạnh.
“Thành công rồi!”
Hắn đứng dậy, nhìn về phía cửa hang.
Nơi đó, người áo đen đã không thấy đâu.
Hứa Thanh biết rằng, người áo đen nhất định đã rời đi.
Hắn không dám chần chừ, lập tức rời khỏi hang động.
Hắn muốn trở về động phủ, ổn định cảnh giới.
“Đột phá rồi?”
Lăng Vân Tử có chút khó tin, hắn không ngờ rằng, Hứa Thanh lại có thể đột phá nhanh như vậy.
“Thiên tài thật sao…”
…
Lúc này, cảnh giới của hắn đã hoàn toàn ổn định.
Hắn muốn đi thử xem, uy lực của Cửu U Trùng Trận bây giờ đến đâu.
Hắn đi về phía nơi bố trí trận pháp, không bao lâu sau, liền đến nơi.
Lúc này, Cửu U Trùng Trận vẫn đang phát ra ánh sáng màu đen, khí tức âm lãnh càng ngày càng nồng nặc.
Hứa Thanh có thể cảm nhận được, trong trận pháp, Cửu U Trùng đã trưởng thành rất nhiều.
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào trận pháp.
Trong khoảnh khắc, một cỗ khí tức âm lãnh xông thẳng vào cơ thể hắn.
Lần này, Hứa Thanh không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn có chút thoải mái.
Hắn biết rằng, đây là vì thực lực của mình đã tăng lên, có thể khống chế tốt hơn Cửu U Trùng Trận.
Hắn vận chuyển linh lực, đem cỗ khí tức âm lãnh kia hoàn toàn khống chế.
Sau đó, hắn hít sâu một hơi, bắt đầu thử nghiệm uy lực của Cửu U Trùng Trận.
Hắn đem linh lực truyền vào trận pháp, trong khoảnh khắc, Cửu U Trùng Trận bỗng nhiên sáng lên.
Tiếp theo, một con trùng màu đen từ trong trận pháp bay ra.
Con trùng này, hình dạng giống như ong, nhưng lại lớn hơn rất nhiều, toàn thân tỏa ra khí tức âm lãnh.
Hứa Thanh cảm nhận rõ, con trùng này có thực lực ít nhất cũng ngang với Nguyên Anh sơ kỳ.
“Không tệ.”
Hứa Thanh trong lòng vui mừng, hắn không ngờ rằng, Cửu U Trùng Trận lại có uy lực như vậy.
Hắn tiếp tục truyền vào linh lực, không bao lâu sau, lại có mấy con Cửu U Trùng bay ra.
Những con trùng này, thực lực đều không kém.
Hứa Thanh đếm một chút, tổng cộng có chín con.
“Chín con Cửu U Trùng, uy lực đủ để đối phó Nguyên Anh hậu kỳ.”
Hứa Thanh trong lòng phấn khởi, hắn biết rằng, mình đã có át chủ bài thực sự.
Hắn thu hồi Cửu U Trùng, sau đó thu hồi trận pháp.
Hắn biết rằng, Cửu U Trùng Trận không thể lộ ra ngoài, nếu không sẽ gây ra phiền phức không cần thiết.
Hắn quay người rời đi, trở về động phủ.
Hắn nhìn thấy Hứa Thanh thử nghiệm Cửu U Trùng Trận, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
“Cửu U Trùng Trận, quả nhiên uy lực vô cùng.”
Lăng Vân Tử lẩm bẩm, trong lòng đối với Hứa Thanh càng thêm coi trọng.
Hắn biết rằng, Hứa Thanh đã có tư cách trở thành chân truyền đệ tử.
Chỉ là, còn cần thông qua không ít khảo nghiệm.
“Để xem tiếp đi.”
Lăng Vân Tử thu hồi suy nghĩ, tiếp tục quan sát.
…
Hắn trở về động phủ, bắt đầu bế quan tu luyện.
Thời gian từng ngày trôi qua, không biết qua bao lâu, Hứa Thanh mới mở mắt ra.
Lúc này, thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều.
Hắn cảm thấy, mình sắp đột phá đến Nguyên Anh hậu kỳ.
Chỉ là, còn thiếu một chút cơ duyên.
Hứa Thanh không vội, hắn biết rằng, đột phá cần thời gian.
Hắn đứng dậy, đi ra ngoài động phủ.
Mà lúc này, trên bầu trời, Lăng Vân Tử cũng đang quan sát tất cả.
Hắn muốn xem, Hứa Thanh sẽ đi tìm cơ duyên thế nào.
…
Hứa Thanh không biết rằng, mình đang bị Lăng Vân Tử quan sát.
Hắn chỉ biết rằng, bản thân phải nhanh chóng tìm được cơ duyên.
Hắn đi về phía trước, không biết đi bao xa, đột nhiên dừng bước.
Hắn cảm thấy, phía trước có một cỗ khí tức rất mạnh.
Cỗ khí tức đó, tựa như là từ một tòa núi lớn tỏa ra.
Hứa Thanh nhíu mày, hắn biết rằng, nơi đó nhất định có gì đó.
Núi này, cao ngất trời, nhưng lại tỏa ra một cỗ khí tức cổ xưa.
“Đây là…”
Hứa Thanh trong lòng nghi hoặc, hắn không biết đây là nơi nào.
Nhưng hắn biết rằng, nơi này nhất định không đơn giản.
Hắn đi về phía trước, muốn leo lên núi.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên một đạo tiếng nói vang lên.
“Ai dám xâm phạm Cổ Thần Sơn?”
Hứa Thanh giật mình, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một người mặc áo trắng, không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng hắn.
Người này, khuôn mặt thanh tú, trong mắt lóe lên ánh sáng thần bí.
Hứa Thanh có thể cảm nhận được, thực lực của người này rất mạnh, ít nhất cũng là Nguyên Anh đỉnh phong.
“Tại hạ Hứa Thanh, không biết đây là nơi cấm địa, xin được tha thứ.”
“Hứa Thanh? Ngươi chính là Hứa Thanh mới gia nhập tông môn?”
“Ngươi đến đây làm gì?”
Hứa Thanh không dám giấu diếm, đem mục đích của mình nói ra.
“Tại hạ muốn tìm cơ duyên đột phá.”
“Cơ duyên? Ngươi cho rằng, cơ duyên là dễ tìm như vậy sao?”
Hứa Thanh trầm mặc, hắn biết rằng, người áo trắng nói không sai.
Cơ duyên, xác thực không dễ tìm.
Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
“Xin tiền bối chỉ điểm.”
Người áo trắng nhìn Hứa Thanh một cái, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
“Ngươi thật sự muốn tìm cơ duyên?”
Hứa Thanh gật đầu.
Người áo trắng trầm mặc một chút, mới lên tiếng.
“Vậy thì đi theo ta.”
Hứa Thanh vội vàng đi theo.
Hai người đi về phía trước, không bao lâu sau, liền đến một chỗ động phủ.
Động phủ này, cửa vào rất nhỏ, nhưng bên trong lại rất rộng rãi.
Người áo trắng dẫn Hứa Thanh đi vào, chỉ vào phía trước.
“Nơi đó, chính là cơ duyên của ngươi.”
Hứa Thanh nhìn về phía trước, chỉ thấy nơi đó có một cái đài đá.
Trên đài đá, đặt một quyển sách cổ.
Quyển sách này, bìa màu vàng, trên đó viết ba chữ lớn: “Cổ Thần Kinh”.
Hứa Thanh có thể cảm nhận được, quyển sách này ẩn chứa một cỗ lực lượng rất mạnh.
“Đây là…”
Hứa Thanh trong lòng nghi hoặc.
“Đây là Cổ Thần Kinh, trong đó ghi chép đạo thuật cổ xưa, có thể giúp ngươi đột phá.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng vui mừng.
Hắn không ngờ rằng, mình lại có thể tìm được Cổ Thần Kinh.
“Đa tạ tiền bối.”
Hứa Thanh cung kính thi lễ.
Người áo trắng lắc đầu.
“Không cần đa tạ, ta chỉ là làm theo mệnh lệnh.”
Nói xong, người áo trắng quay người rời đi.
Hứa Thanh nhìn bóng lưng của người áo trắng, trong lòng tràn đầy cảm kích.
Hắn biết rằng, người áo trắng nhất định là phụng mệnh của tông môn, đến giúp mình.
Hắn không dám chần chừ, lập tức đi đến đài đá, cầm lấy Cổ Thần Kinh.
Trong khoảnh khắc, một cỗ thông tin xông thẳng vào não hải hắn.
Hứa Thanh cảm thấy, đầu óc tựa như bị đánh vào, thậm chí ngay cả thần thức cũng bắt đầu chấn động.
Hắn biết rằng, đây là vì Cổ Thần Kinh quá mức thần bí, cần thời gian để tiêu hóa.
Lúc này, hắn đã hiểu được nội dung của Cổ Thần Kinh.
Quyển kinh này, ghi chép một loại đạo thuật cổ xưa, tên là “Cổ Thần Biến”.
Nghe nói, tu luyện đạo thuật này, có thể biến thành Cổ Thần, uy lực vô cùng.
Lúc này, hắn đã tu luyện thành công Cổ Thần Biến.
“Thành công rồi!”
Hắn đứng dậy, nhìn về phía cửa động.
Nơi đó, người áo trắng đã không thấy đâu.
Hứa Thanh biết rằng, người áo trắng nhất định đã rời đi.
Hắn không dám chần chừ, lập tức rời khỏi động phủ.
Hắn muốn trở về động phủ, ổn định cảnh giới.
Mà lúc này, trên bầu trời, Lăng Vân Tử cũng đang quan sát tất cả.
Hắn nhìn thấy Hứa Thanh tu luyện thành công Cổ Thần Biến, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
“Cổ Thần Biến? Ngươi thực sự tu luyện thành công?”
Lăng Vân Tử có chút khó tin, hắn không ngờ rằng, Hứa Thanh lại có thể tu luyện thành công Cổ Thần Biến.
“Thiên tài thật sao…”
Lăng Vân Tử lẩm bẩm, trong lòng đối với Hứa Thanh càng thêm coi trọng.
Hắn biết rằng, Hứa Thanh đã có tư cách trở thành chân truyền đệ tử.
Chỉ là, còn cần thông qua không ít khảo nghiệm.
“Để xem tiếp đi.”
Lăng Vân Tử thu hồi suy nghĩ, tiếp tục quan sát.
…
Dưới mặt đất, Hứa Thanh không biết rằng, mình đã bị Lăng Vân Tử thừa nhận.
Hắn chỉ biết rằng, bản thân phải nhanh chóng ổn định cảnh giới.
Hắn trở về động phủ, bắt đầu bế quan.
Thời gian từng ngày trôi qua, không biết qua bao lâu, Hứa Thanh mới mở mắt ra.
Lúc này, cảnh giới của hắn đã hoàn toàn ổn định.
Hắn cảm thấy, thực lực của mình đã tăng lên rất nhiều.
Hắn đứng dậy, đi ra ngoài động phủ.
Hắn muốn đi thử xem, uy lực của Cổ Thần Biến bây giờ đến đâu.
Hắn đi về phía một chỗ hoang dã, không bao lâu sau, liền đến nơi.
Hắn hít sâu một hơi, bắt đầu vận chuyển Cổ Thần Biến.
Trong khoảnh khắc, thân thể của hắn bỗng nhiên biến hóa.
Chỉ thấy thân thể của hắn bắt đầu cao lớn, da thịt trở nên cứng rắn, thậm chí ngay cả tóc cũng biến thành màu vàng.
Một lát sau, Hứa Thanh đã biến thành một tôn Cổ Thần cao lớn.
Hắn cảm thấy, toàn thân tràn đầy sức mạnh.
“Không tệ.”
Hứa Thanh trong lòng vui mừng, hắn không ngờ rằng, Cổ Thần Biến lại có uy lực như vậy.
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ về mặt đất.
Chỉ nghe một tiếng vang lớn, mặt đất bỗng nhiên nứt ra một đạo khe nứt.
“Uy lực thật mạnh!”
Hứa Thanh trong lòng phấn khởi, hắn biết rằng, mình đã có át chủ bài th