Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 655: Huyền Đạo Tặng Lễ, Điềm Lành Xuất Hiện (Hai Chương Một, Cầu Phiếu Tháng)

Trước Tiếp

“Chúc mừng đạo hữu!”

Những lời chúc mừng từ các đại cao thủ vang lên không dứt.

Một số người thậm chí còn lấy ra lễ vật, muốn tặng cho Hứa Thanh.

Đây là một tục lệ cổ xưa, khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới Huyền U, tức là đã bước vào hàng ngũ cao thủ, tự nhiên sẽ có người tặng lễ vật để kết thiện duyên.

Mặc dù Hứa Thanh tu vi hiện tại còn chưa đủ, nhưng hắn đã có được danh hiệu Huyền U, vậy thì theo lẽ thường, những người khác cũng sẽ tặng quà.

Đương nhiên, cũng có người không tặng, điều này tùy thuộc vào ý nguyện cá nhân.

Ví dụ như Minh Mai công chúa, nàng chỉ mỉm cười nhìn Hứa Thanh, không nói gì, cũng không có ý định tặng quà.

Mà những người như Tử Huyền, cũng không cần phải tặng.

Nhưng những đại thần thông khác thì khác, bọn họ đều là những lão quái vật sống lâu năm, tự nhiên thấu hiểu đạo lý kết thiện duyên, vì vậy trong khoảnh khắc ấy, vô số lễ vật bay về phía Hứa Thanh.

Có đan dược, có pháp bảo, có công pháp, cũng có những vật phẩm kỳ dị.

Hứa Thanh ngẩn người, hắn không ngờ đạt được danh hiệu Huyền U lại còn được nhận lễ vật, vì vậy vội vàng đứng dậy, cúi đầu chào những đại thần thông kia.

“Đa tạ chư vị tiền bối.”

Những lễ vật này đều bay đến trước mặt Hứa Thanh, hắn đưa mắt nhìn Tử Huyền, thấy Tử Huyền gật đầu, vì vậy mới thu vào.

Mà lúc này, trên bầu trời, vị kỳ lão kia cũng cười ha ha, tay phải vung lên, tức thì một cây hương màu vàng từ trên trời giáng xuống, thẳng đến Hứa Thanh.

“Đây là Hương Vận, có thể dẫn động khí vận của một tộc, đốt lên hương này, ngươi có thể mượn khí vận của Nhân tộc một lần.”

“Chỉ có điều, mỗi lần sử dụng, ngươi sẽ phải chịu một phần nhân quả, vì vậy hãy cẩn thận.”

Vị kỳ lão này nói xong, thân hình dần dần biến mất, biến thành vô số điểm sáng, tản đi trong thiên địa.

Hứa Thanh vội vàng đón lấy nén hương màu vàng, trong lòng chấn động, cảm nhận được trên đó tràn ngập một luồng khí tức thần bí, tựa như có thể dẫn động cả trời đất.

“Đa tạ tiền bối!” Hứa Thanh hướng về nơi vị kỳ lão biến mất cúi đầu.

Giờ khắc này, hắn thật sự đã trở thành Huyền U của Nhân tộc.

Sau khi vị kỳ lão kia rời đi, các đại thần thông cũng lần lượt cáo từ, chẳng mấy chốc trên bầu trời chỉ còn lại Tử Huyền và Minh Mai công chúa.

Hai người họ nhìn nhau, Tử Huyền cười nói.

“Công chúa, ngươi cũng muốn tặng quà sao?”

Minh Mai công chúa lắc đầu.

“Ta không tặng.”

Nói xong, nàng nhìn Hứa Thanh một lần nữa, trong mắt lóe lên một tia dị sắc, sau đó quay người, hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất trên bầu trời.

Nhìn thấy Minh Mai công chúa rời đi, Tử Huyền cười cười, hạ xuống đứng trước mặt Hứa Thanh.

Hứa Thanh hít sâu một hơi, hướng về Tử Huyền cúi đầu.

Tử Huyền gật đầu, tay phải vung lên, tức thì một chiếc hộp ngọc xuất hiện trong tay.

“Cái này, là lễ vật của ta tặng cho ngươi.”

Hứa Thanh ngẩn người, vội vàng nói.

“Điện hạ, ngài vừa mới đã tặng rồi…”

Tử Huyền lắc đầu.

“Vừa rồi là lễ vật của Nhân tộc, bây giờ là lễ vật của ta.”

Hứa Thanh trầm mặc, sau đó tiếp nhận chiếc hộp ngọc.

“Đa tạ điện hạ.”

Tử Huyền cười cười, không nói thêm gì nữa, quay người hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất trên bầu trời.

Hứa Thanh đứng tại chỗ, nhìn chiếc hộp ngọc trong tay, trong lòng dâng lên một cỗ ấm áp.B​ạn ​đan​g đọc t​r​uyện​ ​từ​ ​t​rang khá​c

Hắn biết rõ, Tử Huyền đối với hắn rất tốt.

Sau đó, hắn thu hồi chiếc hộp ngọc, quay đầu nhìn về phía xa xa, nơi đó, Đội trưởng đang bay tới.

“Tiểu sư đệ, chúc mừng ngươi!”

Đội trưởng cười ha hả, bay đến bên cạnh Hứa Thanh, vỗ vai hắn.

“Bây giờ ngươi cũng là Huyền U rồi, về sau chúng ta có thể cùng nhau đi làm đại sự!”

Hứa Thanh khẽ gật đầu, trong lòng cũng có chút kích động.

Hắn không nghĩ tới, mình lại có thể trở thành Huyền U của Nhân tộc.

Đúng lúc đó, một vầng cầu vồng bỗng hiện ra trên bầu trời, từ trong ánh sáng rực rỡ ấy bước ra một lão nhân tóc bạc, chính là Thái Ti đạo nhân.

Thái Ti đạo nhân nhìn Hứa Thanh, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.

“Hứa Thanh, theo ta đến một chuyến.”

Hứa Thanh ngẩn người, không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn gật đầu.

“Vâng.”

Thái Ti đạo nhân không nói thêm gì, tay phải vung lên, tức thì một đạo cầu vồng bao phủ lấy Hứa Thanh, mang theo hắn biến mất tại chỗ.

Đội trưởng đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của Hứa Thanh, trong mắt lóe lên một tia tò mò.

“Lão đầu tử này, không biết lại muốn làm gì…”



Hứa Thanh chỉ cảm thấy trước mắt một mờ, khi tỉnh lại, đã đứng trên một ngọn núi.

Ngọn núi này rất cao, đứng trên đỉnh núi, có thể nhìn thấy toàn cảnh phía dưới.

Mà ở phía dưới, là một mảnh mây mù trắng xóa, tựa như biển mây.

Thái Ti đạo nhân đứng bên cạnh Hứa Thanh, nhìn xuống biển mây phía dưới, khẽ nói.

“Hứa Thanh, ngươi biết đây là nơi nào không?”

“Đây là Huyền U cảnh của ta.”

Thái Ti đạo nhân nói khẽ.

“Huyền U cảnh?” Hứa Thanh ngẩn người.

“Không sai.” Thái Ti đạo nhân gật đầu.

“Huyền U cảnh, là một cảnh giới đặc biệt, chỉ có những người đạt đến Huyền U mới có thể bước vào.”

“Nơi này, là nơi tu luyện của Huyền U, cũng là nơi Huyền U tụ hội.”

Thái Ti đạo nhân nói xong, tay phải vung lên, tức thì biển mây phía dưới bỗng nhiên cuộn trào, lộ ra một con đường.

“Theo ta tới.”

Thái Ti đạo nhân nói xong, bước lên con đường đó.

Hứa Thanh vội vàng đi theo.

Hai người đi trên con đường, rất nhanh liền đi vào sâu trong biển mây.

Ở đây, Hứa Thanh nhìn thấy rất nhiều cung điện, mỗi tòa cung điện đều tràn ngập khí tức cổ xưa.

Mà ở giữa những cung điện này, có một tòa đại điện khổng lồ.

Thái Ti đạo nhân dẫn Hứa Thanh đi vào đại điện.

Trong đại điện, đã có mấy người ngồi ở đó.

Những người này, đều là Huyền U của Nhân tộc.

Hứa Thanh nhìn qua, phát hiện có người quen, cũng có người không quen.

Mà khi hắn bước vào, tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn.

“Hứa Thanh, ngồi đi.”

Thái Ti đạo nhân chỉ vào một chỗ trống.

Hứa Thanh gật đầu, đi đến chỗ đó ngồi xuống.

Lúc này, một lão giả tóc trắng ngồi ở vị trí chủ tọa mở miệng.

“Hôm nay triệu tập mọi người đến đây, là có một việc muốn thương lượng.”

Lão giả tóc trắng này chính là Huyền U trưởng lão của Nhân tộc, danh hiệu là Huyền Thiên lão tổ.

Huyền Thiên lão tổ nhìn mọi người một lượt, sau đó nói.

“Việc lần này, liên quan đến Tổ địa.”

Hứa Thanh cũng hơi nghiêng tai, lắng nghe.

“Tổ địa sắp mở ra, lần này, chúng ta Nhân tộc có mười cái danh ngạch.”

“Mười cái danh ngạch này, sẽ do mười vị Huyền U tiến vào.”

“Vì vậy, hôm nay triệu tập mọi người đến đây, chính là để chọn ra mười người này.”

Nghe xong, Hứa Thanh trong lòng chấn động.

Tổ địa, hắn đã từng nghe nói qua, đó là một chỗ cơ duyên cực lớn, bên trong có rất nhiều bảo vật và công pháp cổ xưa.

Chỉ là, Tổ địa mỗi lần mở ra, đều có hạn chế về số lượng người vào, và cũng có yêu cầu về tu vi.

Mà lần này, Nhân tộc có mười cái danh ngạch, điều này khiến Hứa Thanh có chút động tâm.

Hắn biết rõ, nếu có thể tiến vào Tổ địa, đối với tu vi của hắn sẽ có lợi ích rất lớn.

“Mười cái danh ngạch này, sẽ do chúng ta bình chọn ra.”

“Mọi người có ý kiến gì không?”

Rất nhanh, có người lên tiếng.

Người nói chính là Tử Huyền.

“Hứa Thanh tuy tu vi còn chưa đủ, nhưng thực lực không yếu, hơn nữa hắn mới vừa trở thành Huyền U, cần cơ duyên để tăng cường tu vi.”

“Cho nên, ta đề nghị để hắn tiến vào Tổ địa.”

Nghe Tử Huyền nói, một số người gật đầu, cũng có người lắc đầu.

Một lão nhân tóc bạc lên tiếng.

“Tử Huyền, ngươi nói không sai, nhưng Hứa Thanh tu vi quá thấp, tiến vào Tổ địa chỉ là đi chịu chết.”

“Không bằng để cho những Huyền U khác tiến vào, còn có thể thu hoạch nhiều hơn.”

Tử Huyền nghe vậy, cười lạnh.

“Tu vi thấp thì sao? Hứa Thanh có thể đánh bại Minh Mai, chẳng lẽ thực lực còn không bằng những Huyền U khác sao?”

Ông lão tóc trắng nghe xong, trầm ngâm không nói.

Đúng lúc này, một thanh âm khác vang lên.

“Ta đồng ý với Tử Huyền.”

Mọi người nhìn lại, phát hiện người nói chính là Minh Mai công chúa.

Minh Mai công chúa nhìn Hứa Thanh, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

“Hứa Thanh thực lực không yếu, tiến vào Tổ địa, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ.”

Nghe Minh Mai công chúa nói, mọi người đều có chút kinh ngạc.

Bọn họ không nghĩ tới, Minh Mai công chúa lại sẽ ủng hộ Hứa Thanh.

“Được, vậy thì tính Hứa Thanh một phần.”

“Bây giờ còn chín cái danh ngạch, mọi người tiếp tục thảo luận.”



Cuối cùng, sau một hồi thảo luận, mười cái danh ngạch đã được định ra.

Ngoài Hứa Thanh ra, còn có chín vị Huyền U khác.

Trong đó có Tử Huyền, Minh Mai công chúa, và một số Huyền U khác.

Sau khi danh sách được định ra, Huyền Thiên lão tổ gật đầu.

“Được, vậy thì như vậy.”

“Mười ngày sau, Tổ địa sẽ mở ra, mọi người hãy chuẩn bị tốt.”

“Còn có một việc.”

“Lần này tiến vào Tổ địa, ngoài cơ duyên ra, còn có một nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ?” Mọi người nghe vậy, đều nghiêng tai.

“Không sai, đó là tìm kiếm một vật.”

“Vật gì?” Có người hỏi.

Huyền Thiên lão tổ trầm giọng nói.

“Tổ địa tâm.”

Nghe thấy ba chữ “Tổ địa tâm”, tất cả mọi người đều biến sắc.

Hứa Thanh cũng hơi nhíu mày, hắn chưa từng nghe nói qua “Tổ địa tâm”.

Lúc này, Huyền Thiên lão tổ giải thích.

“Tổ địa tâm, là linh hồn của Tổ địa, cũng là nguồn gốc sức mạnh của Tổ địa.”

“Nếu có thể tìm được Tổ địa tâm, đối với Nhân tộc chúng ta sẽ có lợi ích vô cùng to lớn.”

“Cho nên, lần này tiến vào Tổ địa, nhiệm vụ quan trọng nhất chính là tìm kiếm Tổ địa tâm.”

Mọi người nghe vậy, đều trầm mặc.

Bọn họ biết rõ, Tổ địa tâm tuyệt đối không dễ tìm.

Nhưng nếu có thể tìm được, đúng là một công lao to lớn.

“Nếu ai có thể tìm được Tổ địa tâm, ta hứa, sẽ ban thưởng một cơ duyên lớn.”

Nghe vậy, trong mắt mọi người đều lóe lên tia sáng.

Hứa Thanh cũng có chút động tâm.

Hắn biết rõ, cơ duyên mà Huyền Thiên lão tổ nói, tuyệt đối không tầm thường.

“Được rồi, mọi người hãy về đi, mười ngày sau, tại đây tụ hợp.”

Huyền Thiên lão tổ nói xong, vung tay áo lên.

Mọi người đứng dậy, cáo từ rời đi.

Hứa Thanh cũng đứng dậy, định rời đi, nhưng bị Tử Huyền gọi lại.

Hứa Thanh ngẩn người, quay đầu nhìn Tử Huyền.

“Ta có chút chuyện muốn nói với ngươi.”

Hứa Thanh gật đầu, đi theo Tử Huyền rời khỏi đại điện.

Hai người đi trên con đường trong biển mây, Tử Huyền mở miệng.

“Hứa Thanh, ngươi biết tại sao ta muốn ngươi tiến vào Tổ địa không?”

Tử Huyền dừng bước, nhìn Hứa Thanh, nói khẽ.

“Bởi vì trong Tổ địa, có một vật mà ngươi cần.”

Hứa Thanh ngẩn người.

“Vật gì?”

Tử Huyền trầm giọng nói.

“Cửu U Hàn Thiết.”

Nghe thấy bốn chữ “Cửu U Hàn Thiết”, Hứa Thanh trong lòng chấn động.

Hắn biết rõ, Cửu U Hàn Thiết là một loại thiên tài địa bảo cực kỳ quý giá, có thể dùng để luyện chế pháp bảo, cũng có thể dùng để tu luyện công pháp.

Mà hắn hiện tại, đúng là cần Cửu U Hàn Thiết.

“Điện hạ, làm sao ngài biết con cần Cửu U Hàn Thiết?” Hứa Thanh hỏi.

Tử Huyền cười cười.

“Ta quan sát ngươi đã lâu, tự nhiên biết ngươi cần gì.”

“Hơn nữa, Cửu U Hàn Thiết chỉ có trong Tổ địa mới có, nếu ngươi muốn, chỉ có thể tự mình vào đó tìm kiếm.”

Hứa Thanh trầm mặc, sau đó gật đầu.

“Đa tạ điện hạ nhắc nhở.”

Tử Huyền lắc đầu.

“Không cần khách khí.”

“Ngoài ra, trong Tổ địa còn có rất nhiều nguy hiểm, ngươi phải cẩn thận.”

“Vâng.”

Tử Huyền nhìn Hứa Thanh, trong mắt lóe lên một tia lo lắng.

“Hứa Thanh, ngươi… phải bảo trọng.”

Hứa Thanh ngẩn người, không hiểu vì sao Tử Huyền lại nói như vậy.

Nhưng hắn vẫn gật đầu.

“Điện hạ yên tâm, con sẽ cẩn thận.”

Tử Huyền khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa, quay người rời đi.

Hứa Thanh đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của Tử Huyền, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác kỳ lạ.

Hắn cảm thấy, Tử Huyền hình như có điều gì đó đang giấu diếm hắn.

Nhưng hắn không hỏi, bởi vì hắn biết, nếu Tử Huyền không muốn nói, thì hỏi cũng vô ích.

Sau đó, hắn quay người, rời khỏi Huyền U cảnh.

Khi trở về chỗ ở, Hứa Thanh phát hiện Đội trưởng đang đợi hắn.

“Tiểu sư đệ, ngươi trở về rồi.”

“Hôm nay ngươi nhận được không ít lễ vật đấy, mau lấy ra cho sư huynh xem nào.”

Hứa Thanh cười khổ, lấy ra những lễ vật nhận được hôm nay.

Đội trưởng nhìn qua, hai mắt sáng rực.

“Ôi, toàn là bảo bối a!”

“Đây là Hương Vận? Đây là… Cửu Chuyển Hồn Đan? Đây là… Thiên Ngoại Hàn Thiết?”

Đội trưởng nhìn những lễ vật này, trong mắt tràn đầy tham lam.

Hứa Thanh thấy vậy, vội vàng thu hồi.

“Sư huynh, đây đều là đồ của ta.”

Đội trưởng cười hì hì.

“Tiểu sư đệ, ngươi đừng như vậy mà, sư huynh ta chỉ nhìn một chút thôi.”

Hứa Thanh lắc đầu, kiên quyết không cho.

Đội trưởng thấy vậy, chỉ có thể thở dài.

“Được rồi, không cho thì thôi.”

“Nhưng tiểu sư đệ, ngươi hôm nay thật là phong quang a, trở thành Huyền U, còn nhận được nhiều lễ vật như vậy.”

Hứa Thanh cười cười, không nói gì.

Hắn biết rõ, Đội trưởng chỉ là đùa giỡn thôi.

Sau đó, hắn ngồi xuống, bắt đầu kiểm tra những lễ vật hôm nay.

Trong đó, Hương Vận khiến hắn chú ý nhất.

Hắn cầm cây hương màu vàng lên, cảm nhận được trên đó tràn ngập khí tức thần bí.

“Cây hương này, có thể mượn khí vận của Nhân tộc một lần…”

Hứa Thanh trong lòng thầm nghĩ, sau đó cẩn thận thu hồi.

Tiếp theo, hắn lại nhìn những lễ vật khác.

Có đan dược, có pháp bảo, có công pháp, cũng có những vật phẩm kỳ dị.

Hắn phân loại cẩn thận, sau đó thu vào túi trữ vật.

Làm xong tất cả, hắn mới thở phào một hơi.

Hôm nay, hắn thật sự đã trở thành Huyền U của Nhân tộc.

Mà việc này, cũng khiến trách nhiệm trên vai hắn thêm nặng.

Hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn không chỉ đại diện cho bản thân, còn đại diện cho Nhân tộc.

Vì vậy, hắn phải càng nỗ lực tu luyện, nâng cao thực lực.

Nghĩ đến đây, hắn ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.



Mười ngày thời gian, thoáng cái đã trôi qua.

Hôm nay, chính là ngày Tổ địa mở ra.

Hứa Thanh sớm đã chuẩn bị xong xuôi, cùng Đội trưởng cùng nhau đi đến Huyền U cảnh.

Khi đến nơi, phát hiện những Huyền U khác cũng đã đến đông đủ.

Tử Huyền và Minh Mai công chúa cũng ở trong đó.

Thấy Hứa Thanh đến, Tử Huyền gật đầu với hắn.

Minh Mai công chúa thì chỉ liếc nhìn hắn, không nói gì.

Lúc này, Huyền Thiên lão tổ cũng xuất hiện.

Hắn nhìn mọi người, gật đầu.

“Được rồi, mọi người đều đã đến đông đủ.”

“Bây giờ, ta sẽ mở ra cổng vào Tổ địa.”

Nói xong, Huyền Thiên lão tổ tay phải vung lên, tức thì một đạo ánh sáng màu vàng từ trên trời giáng xuống, rơi xuống trước mặt mọi người.

Ánh sáng màu vàng dần dần biến thành một cánh cổng.

Cánh cổng này cao mười trượng, rộng năm trượng, trên đó khắc họa các loại hoa văn cổ xưa, tràn ngập khí tức thần bí.

“Đi thôi.”

Huyền Thiên lão tổ nói xong, bước vào cánh cổng.

Mọi người theo sau, lần lượt bước vào.

Hứa Thanh cũng đi theo, bước vào cánh cổng.

Khi bước vào cánh cổng, hắn chỉ cảm thấy trước mắt một mờ, sau đó liền xuất hiện ở một thế giới khác.

Nơi này, chính là Tổ địa.

Tổ địa, là một thế giới cổ xưa.

Ở đây, thiên địa linh khí nồng đậm, cỏ cây tươi tốt, còn có rất nhiều linh thú chạy nhảy.

Mọi người đứng tại chỗ, nhìn cảnh vật xung quanh, trong lòng đều có chút cảm khái.

Huyền Thiên lão tổ quay đầu nhìn mọi người, nói.

“Tổ địa rất rộng lớn, chúng ta chia ra hành động.”

“Mọi người hãy tự tìm cơ duyên, nhưng nhớ kỹ, mười ngày sau, tại đây tụ hợp.”

Mọi người nghe vậy, đều gật đầu.

Sau đó, mọi người phân tán ra, bắt đầu tìm kiếm cơ duyên của riêng mình.

Hứa Thanh cũng lựa chọn một hướng, bay đi.

Hắn nhớ kỹ lời Tử Huyền, trong Tổ địa có Cửu U Hàn Thiết, vì vậy hắn quyết định trước tiên đi tìm Cửu U Hàn Thiết.

Hắn bay trong Tổ địa, quan sát bốn phía.

Tổ địa rất rộng lớn, núi non trùng điệp, sông ngòi chằng chịt, còn có rất nhiều cấm địa cổ xưa.

Hứa Thanh bay một hồi lâu, cuối cùng dừng lại trước một ngọn núi.

Ngọn núi này rất cao, đỉnh núi chọc thẳng vào mây, trên núi có rất nhiều cây cổ thụ, còn có một dòng suối nhỏ chảy xuống.

Hứa Thanh cảm nhận được, trên ngọn núi này có một cỗ khí tức hàn băng.

“Có lẽ, Cửu U Hàn Thiết ở trên núi này.”

Hắn nghĩ thầm, sau đó bay l*n đ*nh núi.

Khi lên tới đỉnh núi, hắn thấy nơi đó có một vũng nước lớn.

Mặt nước trong vắt, toát ra hàn khí lạnh buốt.

Giữa vũng nước lớn ấy, một tảng đá đen sẫm hiện ra.

Tảng đá màu đen này, chính là Cửu U Hàn Thiết.

Hứa Thanh nhìn thấy Cửu U Hàn Thiết, trong lòng vui mừng.

Hắn vội vàng bay đến bên cạnh vũng nước, định lấy khối Cửu U Hàn Thiết.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên một tiếng gầm vang lên.

Nhưng ngay lúc ấy, từ dưới mặt nước, một con thú khổng lồ bỗng lao vọt lên.

Con thú này hình dạng giống rồng, toàn thân phủ đầy vảy màu xanh, hai mắt tỏa ra ánh sáng đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh.

Hứa Thanh biến sắc, hắn cảm nhận được con thú này thực lực kinh người, ít nhất cũng ngang ngửa với Huyền U cảnh.

“Không nghĩ tới, bên cạnh Cửu U Hàn Thiết lại có linh thú canh giữ.”

Hắn thầm nghĩ, sau đó vận chuyển tu vi, chuẩn bị chiến đấu.

Con thú kia thấy Hứa Thanh vận chuyển tu vi, lập tức gầm lên một tiếng, lao tới.

Tốc độ của nó cực nhanh, trong chớp mắt đã đến trước mặt Hứa Thanh, một cái vuốt vồ tới.

Hứa Thanh không dám khinh thường, lập tức né tránh, sau đó một quyền đánh ra.

Ầm!

Quyền phong đánh trúng thân thể con thú, nhưng chỉ khiến nó lùi lại vài bước, không hề hấn gì.

Hứa Thanh trong lòng chấn động, hắn biết rõ, con thú này phòng ngự cực mạnh.

“Không thể đánh cứng.”

Hắn nghĩ thầm, sau đó thay đổi chiến thuật, bắt đầu dùng tốc độ để né tránh tấn công của con thú, đồng thời tìm kiếm điểm yếu của nó.

Con thú kia thấy Hứa Thanh né tránh, càng thêm tức giận, liên tục gầm rú, tấn công càng lúc càng dữ dội.

Hứa Thanh lúc này lúc kia, không ngừng né tránh, đồng thời quan sát con thú.

Rất nhanh, hắn phát hiện, điểm yếu của con thú này chính là ở dưới cổ.

“Được rồi!”

Hắn trong lòng hô to, sau đó thân hình lóe lên, xuất hiện phía dưới cổ con thú, một quyền đánh ra.

Ầm!

Quyền phong đánh trúng điểm yếu của con thú, lập tức khiến nó phát ra một tiếng thảm thiết, thân hình lảo đảo lùi về phía sau.

Hứa Thanh thừa thắng truy kích, liên tục ra quyền.

Ầm ầm ầm!

Mấy quyền liên tiếp trúng vào chỗ hiểm của con thú, khiến nó r*n r* không ngừng, cuối cùng đổ vật xuống đất, bất động.

Hứa Thanh thở phào một hơi, rồi đi tới bên bờ nước, lấy Cửu U Hàn Thiết.

Cửu U Hàn Thiết to bằng nắm tay, tỏa ra khí tức hàn băng, khiến cho không khí xung quanh đều đông cứng lại.

Hứa Thanh cẩn thận thu hồi, sau đó quay đầu nhìn con thú đã chết.

Con thú này toàn thân là bảo, hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua.

Hắn lấy ra một thanh đao, bắt đầu lột da, lấy xương.

Một lát sau, hắn thu hồi tất cả những thứ có giá trị, sau đó rời khỏi ngọn núi.

Tiếp theo, hắn tiếp tục tìm kiếm cơ duyên trong Tổ địa.

Trong Tổ địa, cơ duyên rất nhiều, nhưng nguy hiểm cũng không ít.

Hứa Thanh đi một ngày, gặp không ít linh thú, cũng gặp một vài cấm địa.

Nhưng với thực lực của hắn, đều hóa giải được.

Ngồi dưới gốc cây, hắn lấy ra Cửu U Hàn Thiết, bắt đầu nghiên cứu.

Cửu U Hàn Thiết là một loại thiên tài địa bảo cực kỳ quý giá, có thể dùng để luyện chế pháp bảo, cũng có thể dùng để tu luyện công pháp.

Hứa Thanh hiện tại, chính là muốn dùng nó để tu luyện một môn công pháp.

Môn công pháp này tên là “Cửu U Hàn Quyết”, là một môn công pháp hàn băng, tu luyện đến cảnh giới đại thành, có thể đông cứng hư không.

Hắn đã được Tử Huyền truyền thụ từ lâu, chỉ là thiếu Cửu U Hàn Thiết, không thể tu luyện.

Bây giờ có được Cửu U Hàn Thiết, tự nhiên muốn bắt đầu tu luyện.

Hắn ngồi xuống, vận chuyển Cửu U Hàn Quyết, bắt đầu hấp thu khí hàn trong Cửu U Hàn Thiết.

Theo sự hấp thu, khí hàn từ Cửu U Hàn Thiết không ngừng chảy vào cơ thể hắn, khiến cho thân thể hắn dần dần trở nên lạnh giá.

Nhưng Hứa Thanh không hề dừng lại, tiếp tục hấp thu.

Thời gian trôi qua từng giờ từng phút.

Rất nhanh, một đêm trôi qua.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Thanh mở mắt ra.

Trong mắt hắn lóe lên một tia hàn quang, toàn thân tỏa ra khí tức hàn băng.

“Cửu U Hàn Quyết, rốt cuộc đã luyện thành tầng thứ nhất.”

Hắn thở phào một hơi, cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể tăng lên rất nhiều.

Sau đó, hắn đứng dậy, tiếp tục lên đường.

Hôm nay, hắn muốn đi tìm Tổ địa tâm.

Tổ địa tâm là nhiệm vụ quan trọng nhất, hắn tự nhiên không thể quên.

Hắn bay trong Tổ địa, tìm kiếm manh mối về Tổ địa tâm.

 


Nhưng Tổ địa tâm rất khó tìm, hắn tìm cả ngày, cũng không có manh mối gì.

Đến tối, hắn lại tìm một chỗ an toàn, nghỉ ngơi.

Ngồi dưới gốc cây, hắn suy nghĩ.

“Tổ địa tâm, rốt cuộc ở đâu?”

Hắn nhớ lại những gì Huyền Thiên lão tổ nói, Tổ địa tâm là linh hồn của Tổ địa, cũng là nguồn gốc sức mạnh của Tổ địa.

Mà nguồn gốc sức mạnh của Tổ địa, thường ở trung tâm của Tổ địa.

Nghĩ đến đây, hắn quyết định, ngày mai sẽ đi đến trung tâm của Tổ địa.

Sáng sớm hôm sau, hắn lập tức lên đường, hướng về trung tâm của Tổ địa bay đi.

Trung tâm của Tổ địa rất xa, hắn bay cả ngày, mới đến gần.

Khi đến gần trung tâm, hắn phát hiện, nơi đây có rất nhiều người.

Những người này, đều là Huyền U của Nhân tộc.

Bọn họ cũng đang tìm kiếm Tổ địa tâm.

Thấy Hứa Thanh đến, mọi người đều gật đầu chào.

Hứa Thanh cũng gật đầu đáp lễ, sau đó hỏi.

“Mọi người có tìm được manh mối gì không?”

Mọi người lắc đầu.

“Không có, Tổ địa tâm rất khó tìm.”

Hứa Thanh nghe vậy, cũng không nói gì thêm.

Hắn bắt đầu tự mình tìm kiếm.

Trung tâm của Tổ địa là một mảnh đồng bằng rộng lớn, trên đồng bằng có rất nhiều tàn tích cổ xưa.

Hứa Thanh đi giữa những tàn tích này, tìm kiếm manh mối.

Rất nhanh, hắn phát hiện một tòa đại điện cổ xưa.

Tòa đại điện này rất lớn, nhưng đã đổ nát, chỉ còn lại một nửa.

Hứa Thanh đi vào bên trong, phát hiện trong đại điện có một cái bàn thờ.

Trên bàn thờ, có một viên ngọc.

Viên ngọc này to bằng nắm tay, tỏa ra ánh sáng nhạt, tràn ngập khí tức thần bí.

Hứa Thanh nhìn thấy viên ngọc, trong lòng chấn động.

“Đây… có phải là Tổ địa tâm không?”

Hắn nghĩ thầm, sau đó đi đến trước bàn thờ, định cầm lấy viên ngọc.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên một tiếng cười lạnh vang lên.

“Sau cùng cũng tìm được rồi.”

Hứa Thanh quay đầu nhìn lại, phát hiện một người đàn ông trung niên đang đứng ở cửa đại điện.

Người đàn ông trung niên này chính là một vị Huyền U của Nhân tộc, danh hiệu Hắc Vân lão tổ.

Hứa Thanh nghe vậy, cười lạnh.

Hắc Vân tôn giả nghe vậy, ánh mắt lạnh lẽo.

“Vậy thì đừng trách ta không khách khí.”

Nói xong, hắn vung tay lên, một đạo hắc quang bay về phía Hứa Thanh.

Hứa Thanh không dám khinh thường, lập tức né tránh.

Sau đó, hắn vận chuyển tu vi, một quyền đánh ra.

Ầm!

Hắc Vân thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

“Hừ, có chút bản lĩnh.”

Nói xong, hắn lại vung tay, lần này, mười đạo hắc quang bay ra, phong tỏa mọi đường lui của Hứa Thanh.

Hứa Thanh biến sắc, hắn cảm nhận được, mười đạo hắc quang này uy lực cực mạnh, nếu bị đánh trúng, chắc chắn trọng thương.

Hắn không dám khinh thường, lập tức vận chuyển Cửu U Hàn Quyết, toàn thân tỏa ra khí tức hàn băng.

Ầm!

Quyền phong đánh trúng một đạo hắc quang, lập tức đông cứng nó thành băng.

Nhưng những đạo hắc quang khác vẫn lao tới.

Hứa Thanh liên tục ra quyền, đông cứng từng đạo hắc quang.

Rất nhanh, mười đạo hắc quang đều bị đông cứng.

“Ngươi… ngươi tu luyện Cửu U Hàn Quyết?”

Hứa Thanh không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.

Hắc Vân lão quái thấy thế, trong lòng bỗng dâng lên một luồng bất an.

Hắn biết rõ, Cửu U Hàn Quyết là một môn công pháp cực kỳ lợi hại, nếu tu luyện đến cảnh giới đại thành, uy lực vô cùng kinh khủng.

Mà Hứa Thanh hiện tại, rõ ràng đã tu luyện thành công.

“Nếu vậy, thì không thể để ngươi sống.”

Hắc Vân tôn giả trong mắt lóe lên một tia sát cơ, sau đó vung tay, lấy ra một thanh kiếm màu đen.

Thanh kiếm màu đen này tỏa ra khí tức âm lãnh, tựa hồ có thể xuyên thấu hồn phách.

Kiếm quang màu đen, thẳng đến Hứa Thanh.

Hứa Thanh biến sắc, hắn cảm nhận được, thanh kiếm này uy lực cực mạnh.

Ầm!

Hắc Vân tôn giả lui lại ba bước, mà Hứa Thanh thì lui lại mười bước.

Rõ ràng, Hắc Vân tôn giả chiếm thượng phong.

“Hừ, chỉ có vậy thôi sao?”

Hắc Vân tôn giả cười lạnh, lại một kiếm chém tới.

Hứa Thanh cắn răng, tiếp tục nghênh chiến.

Hai người đánh nhau hơn trăm hiệp, cuối cùng Hứa Thanh bị đánh bay ra ngoài, khóe miệng trào ra máu.

Hắc Vân tôn giả nhìn Hứa Thanh, trong mắt lóe lên một tia chế giễu.

“Hứa Thanh, ngươi không phải là đối thủ của ta.”

“Đưa Tổ địa tâm ra, ta có thể cho ngươi một đường sống.”

“Ngươi nghĩ đẹp quá.”

Nói xong, hắn đứng dậy, lại lần nữa vận chuyển tu vi.

Lần này, hắn vận chuyển Cửu U Hàn Quyết đến cực hạn.

Toàn thân hắn tỏa ra khí tức hàn băng, khiến cho nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.

Sau đó, hắn một quyền đánh ra.

Quyền phong này, mang theo khí hàn cực độ, thẳng đến Hắc Vân tôn giả.

Hắn cảm nhận được, quyền phong này uy lực cực mạnh.

Hắn không dám khinh thường, lập tức vận chuyển toàn bộ tu vi, một kiếm chém ra.

Ầm!

Quyền phong và kiếm quang va chạm, bạo phát ra một tiếng nổ lớn.

Lần này, Hắc Vân tôn giả bị đánh bay ra ngoài, khóe miệng cũng trào ra máu.

Còn Hứa Thanh, thì đứng vững tại chỗ.

“Hừ, bây giờ ngươi còn dám nói lớn không?”

Hứa Thanh nhìn Hắc Vân tôn giả, trong mắt lóe lên một tia lãnh ý.

Hắc Vân tôn giả đứng dậy, lau vết máu ở khóe miệng, trong mắt lóe lên một tia điên cuồng.

“Vậy thì đừng trách ta.”

Nói xong, hắn vung tay, lấy ra một viên ngọc màu đen.

Viên ngọc màu đen ấy phát ra một luồng khí âm lãnh, như có thể hút cạn cả tinh thần.

“Hứa Thanh, hôm nay ngươi phải chết.”

Hắc Vân tôn giả nói xong, ném viên ngọc màu đen ra.

Viên ngọc màu đen bay đến giữa không trung, đột nhiên bạo phát ra một đạo hắc quang, bao phủ lấy Hứa Thanh.

Hứa Thanh biến sắc, hắn cảm nhận được, trong hắc quang có một cỗ lực lượng ăn mòn, đang không ngừng ăn mòn thân thể của hắn.

Hắn vội vàng vận chuyển tu vi, chống cự lại sự ăn mòn.

Nhưng hắc quang quá mạnh, tu vi của hắn nhanh chóng bị ăn mòn.

“Chết tiệt!”

Hắn cắn răng, vận chuyển Cửu U Hàn Quyết đến cực hạn, muốn đông cứng hắc quang.

Nhưng hắc quang quá mạnh, Cửu U Hàn Quyết của hắn cũng không thể đông cứng được.

“Viên ngọc này tên là ‘Thôn Hồn Ngọc’, có thể nuốt chửng hồn phách của ngươi.”

“Ngươi sắp chết rồi.”

Hắc Vân tôn giả cười lớn, trong mắt tràn đầy vẻ điên cuồng.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên một đạo ánh sáng màu vàng từ trên trời giáng xuống, rơi xuống người hắn.

Ánh sáng màu vàng này, chính là Hương Vận.

Hương Vận bùng cháy, hóa thành một đạo ánh sáng màu vàng, bao phủ lấy Hứa Thanh.

Ánh sáng màu vàng này, có thể mượn khí vận của Nhân tộc.

Theo ánh sáng màu vàng bao phủ, hắc quang lập tức bị đẩy lùi.

“Cái này… đây là Hương Vận?”

Hắn không nghĩ tới, Hứa Thanh lại có Hương Vận.

Hứa Thanh cảm nhận được sinh mệnh của mình đang hồi phục, trong lòng vui mừng.

Hắn lập tức vận chuyển tu vi, thừa thắng truy kích.

Một quyền đánh ra, thẳng tới Hắc Vân lão quái.

Hắc Vân lão quái không kịp phản ứng, bị một quyền đánh trúng ngực, lập tức bắn ngược ra ngoài, khóe miệng trào máu.

Hắn nhìn Hứa Thanh, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.

Nhưng Hứa Thanh không cho hắn cơ hội, lại một quyền đánh ra.

Ầm!

Quyền phong đánh trúng đầu Hắc Vân tôn giả, lập tức khiến hắn vỡ đầu chết.

Hứa Thanh thở phào một hơi, sau đó ngồi xuống đất, bắt đầu điều tức.

Hương Vận tuy có thể mượn khí vận của Nhân tộc, nhưng cũng sẽ chịu một phần nhân quả.

Hắn cảm nhận được, trên người mình đã xuất hiện một tia nhân quả.

Nhưng hắn không quan tâm, bởi vì hắn biết, nếu không có Hương Vận, hắn đã chết rồi.

Sau khi điều tức một hồi, hắn đứng dậy, đi đến trước bàn thờ, cầm lấy viên ngọc.

Viên ngọc này, chính là Tổ địa tâm.

Hắn cẩn thận thu hồi, sau đó rời khỏi đại điện.

Khi ra ngoài, hắn phát hiện bên ngoài đã tụ tập rất nhiều người.

Bọn họ nhìn thấy Hứa Thanh, đều kinh ngạc.

“Hứa Thanh, ngươi… ngươi tìm được Tổ địa tâm rồi?”

Có người hỏi.

“Không sai.”

Nghe vậy, mọi người đều vui mừng.

“Tốt, rất tốt.”

“Hứa Thanh, ngươi lập đại công rồi.”

Hứa Thanh cười cười, không nói gì.

Lúc này, Huyền Thiên lão tổ cũng bay tới.

Hắn nhìn Hứa Thanh, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.

“Hứa Thanh, ngươi không hổ là Huyền U của Nhân tộc.”

Hứa Thanh cúi đầu.

“Đa tạ lão tổ khen ngợi.”

“Được rồi, bây giờ Tổ địa tâm đã tìm được, chúng ta có thể rời đi rồi.”

Sau đó, Huyền Thiên lão tổ dẫn mọi người rời khỏi Tổ địa.

Khi trở về Huyền U cảnh, Huyền Thiên lão tổ tuyên bố.

“Hứa Thanh tìm được Tổ địa tâm, lập đại công, ta hứa, sẽ ban thưởng cho hắn một cơ duyên lớn.”

Mọi người nghe vậy, đều ghen tị.

Nhưng họ cũng biết, đây là công lao của Hứa Thanh, nên được hưởng.

Huyền Thiên lão tổ gật đầu, sau đó nói.

“Hứa Thanh, theo ta đến một chuyến.”

Hứa Thanh ngẩn người, không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn gật đầu.

“Vâng.”

Huyền Thiên lão tổ dẫn Hứa Thanh rời khỏi đại điện, đi đến một chỗ bí mật.

Nơi này, là nơi tu luyện của Huyền Thiên lão tổ.

Huyền Thiên lão tổ nhìn Hứa Thanh, nói khẽ.

“Hứa Thanh, ngươi biết tại sao ta muốn ban thưởng cho ngươi không?”

“Bởi vì ngươi, là hy vọng của Nhân tộc.”

“Hy vọng của Nhân tộc?”

“Không sai.”

“Nhân tộc chúng ta, đã trải qua quá nhiều khó khăn, hiện tại cần một người có thể dẫn dắt chúng ta đi về phía trước.”

“Mà ngươi, chính là người đó.”

Hắn không nghĩ tới, Huyền Thiên lão tổ lại đánh giá hắn cao như vậy.

“Lão tổ, con…”

“Ngươi không cần nói gì.”

“Ta biết, ngươi còn rất trẻ, còn nhiều việc phải học.”

“Nhưng ta tin tưởng, ngươi nhất định có thể làm được.”

Hứa Thanh trầm mặc, sau đó gật đầu.

“Con sẽ cố gắng.”

Huyền Thiên lão tổ gật đầu, sau đó lấy ra một quyển sách cổ.

“Cái này, là lễ vật của ta tặng cho ngươi.”

Hứa Thanh tiếp nhận quyển sách cổ, phát hiện trên đó viết bốn chữ: “Thiên Đạo Kinh”.

“Thiên Đạo Kinh?” Hứa Thanh ngẩn người.

“Không sai, đây là Thiên Đạo Kinh, là công pháp cao nhất của Nhân tộc.”

Ngươi tu luyện công pháp này, sau này nhất định sẽ trở thành cao thủ đỉnh cao.

Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng vui mừng.

Hắn biết rõ, Thiên Đạo Kinh tuyệt đối không tầm thường.

“Đa tạ lão tổ.”

Huyền Thiên lão tổ cười cười.

“Ngươi về đi, cố gắng tu luyện.”

Khi trở về chỗ ở, hắn lập tức mở Thiên Đạo Kinh ra xem.

Thiên Đạo Kinh là một môn công pháp cực kỳ thần bí, bên trong ghi chép rất nhiều đạo lý tu luyện, còn có rất nhiều bí thuật.

Hứa Thanh xem một hồi, cảm thấy rất có thu hoạch.

Sau đó, hắn bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua từng ngày.

Rất nhanh, một tháng đã trôi qua.

Trong một tháng này, Hứa Thanh một mực ở trong phòng tu luyện, tu luyện Thiên Đạo Kinh.

Tu vi của hắn cũng tăng lên rất nhanh, từ Huyền U cảnh sơ kỳ, đã đột phá đến Huyền U cảnh trung kỳ.

Mà thực lực của hắn, cũng tăng lên rất nhiều.

Hôm nay, hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Thiên Đạo Kinh, quả nhiên thần kỳ.”

Hắn thở phào một hơi, sau đó đứng dậy, đi ra ngoài.

Khi đi ra ngoài, hắn phát hiện Đội trưởng đang đợi hắn.

“Tiểu sư đệ, ngươi ra rồi.”

“Ngươi tu luyện thế nào rồi?”

“Rất tốt.”

Đội trưởng nghe vậy, vui mừng.

“Tốt, rất tốt.”

“Tin tốt gì?”

“Sư huynh, ngươi cũng đột phá rồi?”

“Không sai, sư huynh ta cũng đã đột phá rồi.”

Hứa Thanh vui mừng.

“Chúc mừng sư huynh.”

Đội trưởng cười ha hả.

“Không cần khách khí.”

“Nhưng tiểu sư đệ, ngươi biết không, ngoại trừ chúng ta, còn có một người cũng đột phá rồi.”

Hứa Thanh ngẩn người.

“Ai?”

“Minh Mai công chúa.”

“Minh Mai công chúa cũng đột phá rồi?”

Đội trưởng gật đầu.

“Không sai, nàng cũng đã đột phá đến Huyền U cảnh.”

Như vậy, hiện tại Nhân tộc đã có ba vị Huyền U.

Đây đối với Nhân tộc mà nói, tuyệt đối là một chuyện tốt.

“Được rồi, tiểu sư đệ, chúng ta đi uống rượu nào, ăn mừng một chút.”

Đội trưởng kéo Hứa Thanh, hướng về phía quán rượu bay đi.

Hứa Thanh cười cười, không từ chối.

Hai người đến quán rượu, gọi một bàn rượu thịt, bắt đầu uống rượu.

Uống rượu nói chuyện, rất nhanh liền say.

Đội trưởng nói nhiều lắm, kể chuyện ngày xưa, rồi lại bàn chuyện sắp tới.

Hứa Thanh lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu.

Rất nhanh, trời tối.

Hai người rời khỏi quán rượu, trở về chỗ ở.

Khi trở về chỗ ở, Hứa Thanh phát hiện có một người đang đợi hắn.

Người này, chính là Tử Huyền.

Tử Huyền nhìn Hứa Thanh, trong mắt lóe lên một tia dị sắc.

“Hứa Thanh, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Hứa Thanh ngẩn người, sau đó gật đầu.

Tử Huyền trầm mặc một lát, sau đó nói.

“Hứa Thanh, ngươi biết không, Minh Mai công chúa, thật ra là em gái của ta.”

Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng chấn động.

“Minh Mai công chúa là em gái của điện hạ?”

“Không sai.”

“Nàng là em gái cùng cha khác mẹ của ta.”

Hắn không nghĩ tới, Tử Huyền và Minh Mai công chúa lại là chị em.

“Vậy tại sao điện hạ và công chúa lại…”

Hứa Thanh không nói hết, nhưng ý tứ rất rõ ràng.

“Bởi vì một số chuyện trong quá khứ.”

“Nhưng bây giờ, những chuyện đó đều đã qua rồi.”

Hứa Thanh gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Tử Huyền nhìn Hứa Thanh, lại nói.

“Hứa Thanh, ta muốn nhờ ngươi một việc.”

“Điện hạ xin nói.”

Tử Huyền trầm giọng nói.

Hứa Thanh nghe vậy, sửng sốt.

“Chăm sóc công chúa?”

“Không sai.”

“Minh Mai tính tình cô độc, không thích kết giao với người khác.”

“Nhưng ta biết, nàng rất xem trọng ngươi.”

“Cho nên, ta muốn ngươi giúp ta chăm sóc nàng.”

Hứa Thanh trầm mặc.

“Điện hạ, con…”

Tử Huyền lắc đầu.

“Ngươi không cần từ chối.”

“Ta biết, ngươi có thể làm được.”

“Vâng, con sẽ cố gắng.”

Tử Huyền nghe vậy, trên mặt lộ ra nụ cười.

“Cảm ơn ngươi.”

Hắn không nghĩ tới, Tử Huyền lại nhờ hắn việc này.

Nhưng hắn cũng biết, đây là một trách nhiệm.

Vì vậy, hắn quyết định, từ nay về sau, sẽ cố gắng chăm sóc Minh Mai công chúa.

Hắn biết rõ, mình còn cần tiếp tục tu luyện, nâng cao thực lực.

Chỉ có như vậy, mới có thể bảo vệ được những người mình muốn bảo vệ.



Thời gian trôi qua, thoáng cái đã nửa năm.

Trong nửa năm này, Hứa Thanh một mực ở trong phòng tu luyện, tu luyện Thiên Đạo Kinh.

Tu vi của hắn cũng tăng lên rất nhanh, từ Huyền U cảnh trung kỳ, đã đột phá đến Huyền U cảnh hậu kỳ.

Mà thực lực của hắn, cũng tăng lên rất nhiều.

Hôm nay, hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Thiên Đạo Kinh, ta đã tu luyện đến tầng thứ ba.”

Hắn thở phào một hơi, sau đó đứng dậy, đi ra ngoài.

Khi đi ra ngoài, hắn phát hiện bên ngoài rất náo nhiệt.

Hỏi ra mới biết, nguyên lai hôm nay là ngày lễ lớn của Nhân tộc.

Nhân tộc mỗi năm đều có một ngày lễ lớn, để kỷ niệm tổ tiên.

Mà trong ngày lễ lớn này, sẽ có rất nhiều hoạt động.

Hứa Thanh nghe vậy, cũng có chút hiếu kỳ.

Hắn quyết định đi xem.

Hắn đi ra ngoài, phát hiện trên đường phố rất náo nhiệt, người người tấp nập, đều đang vui chơi.

Hứa Thanh đi trên đường phố, nhìn cảnh vật xung quanh, trong lòng cũng vui vẻ.

Lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy một người quen.

Người đó, chính là Minh Mai công chúa.

Minh Mai công chúa đang đứng trước một gian hàng, nhìn một món đồ chơi.

Hứa Thanh thấy vậy, đi tới.

“Công chúa.”

Minh Mai công chúa nghe thấy thanh âm, quay đầu nhìn lại.

Thấy là Hứa Thanh, nàng hơi nhíu mày.

“Là ngươi.”

Hứa Thanh gật đầu.

“Công chúa cũng đến xem lễ hội sao?”

Minh Mai công chúa lắc đầu.

“Ta chỉ là đi dạo.”

Hứa Thanh cười cười, không nói gì.

Lúc này, Minh Mai công chúa đột nhiên hỏi.

“Hứa Thanh, ngươi có thích lễ hội không?”

Hứa Thanh ngẩn người, sau đó gật đầu.

“Thích.”

Minh Mai công chúa nghe vậy, trên mặt lộ ra một nụ cười nhẹ.

“Vậy thì tốt rồi.”

Nói xong, nàng quay người rời đi.

Hứa Thanh nhìn theo bóng lưng của nàng, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác kỳ lạ.

Hắn cảm thấy, Minh Mai công chúa hình như không giống như trong ấn tượng của hắn.

Trong ấn tượng của hắn, Minh Mai công chúa là một người lạnh lùng, cô độc.

Nhưng hôm nay, hắn lại thấy một mặt khác của nàng.

Nghĩ đến đây, hắn lắc đầu, không nghĩ thêm nữa.

Hắn tiếp tục đi dạo, thưởng thức cảnh vật của lễ hội.

Rất nhanh, trời tối.

Lễ hội cũng dần kết thúc.

Hứa Thanh quay về chỗ ở, tiếp tục tu luyện.

Hắn biết rõ, chỉ có không ngừng tu luyện, mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn.

Phía trước, còn vô số thử thách đang chờ đợi hắn.

Hắn phải cố gắng, không ngừng tiến lên.

Chỉ có như vậy, mới có thể bảo vệ được những người mình muốn bảo vệ, mới có thể thực hiện được ước mơ của mình.

Nghĩ đến đây, hắn ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.

Thời gian, lại một lần nữa trôi qua.

… (Còn tiếp)

Trước Tiếp