Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 647: Đối Chọi Thần Hồn, Thu Hoạch Khổng Lồ (Hai Trong Một, Cầu Vé Tháng)

Trước Tiếp

Thần hồn của Lôi Đình chấn động kịch liệt, trong lòng tràn ngập sự kinh hãi.

Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải một thần hồn mạnh mẽ đến mức khó tin như vậy.

Trong quá trình đối chiến thần hồn, thần hồn của đối phương không những không hề yếu thế, ngược lại còn phát ra một loại dao động thần hồn cực kỳ đáng sợ, khiến thần hồn của hắn run rẩy, cảm thấy một sự uy h**p chí mạng.

“Ngươi… ngươi là ai?”

Lôi Đình lùi về phía sau vài bước, trong mắt tràn đầy vẻ cảnh giác, nhìn chằm chằm vào Lục Uyên.

Hắn không thể tin nổi, một thiếu niên trẻ tuổi như vậy lại có thể có thần hồn mạnh mẽ đến thế.

Thần hồn của Lục Uyên lộ ra một nụ cười lạnh lùng, khinh thường nói: “Ngươi không cần biết ta là ai, chỉ cần biết, hôm nay ngươi sẽ chết ở đây.”

Lời vừa dứt, thần hồn của Lục Uyên bỗng bộc phát, một cỗ lực lượng thần hồn cường đại như thủy triều ập tới, thẳng hướng Lôi Đình.

Lôi Đình vội vàng vận chuyển thần hồn chống cự, nhưng thần hồn của hắn vừa tiếp xúc với lực lượng thần hồn của Lục Uyên, lập tức như tuyết gặp mặt trời, nhanh chóng tan rã.

“Không… không thể nào!”

Lôi Đình kêu thảm một tiếng, thần hồn của hắn bị lực lượng thần hồn của Lục Uyên xé nát, ý thức dần dần chìm vào bóng tối.

Trước khi chết, trong lòng hắn chỉ còn lại sự hối hận vô hạn và không cam lòng.

Hắn vốn tưởng rằng mình có thể dễ dàng g**t ch*t Lục Uyên, đoạt lấy cơ duyên của hắn, nhưng không ngờ rằng, cuối cùng lại bị Lục Uyên phản sát.

Sau khi Lôi Đình chết, thần hồn của hắn tan biến, để lại một đạo linh thể mờ nhạt.

Lục Uyên thu hồi thần hồn, nhìn đạo linh thể kia, trong lòng hơi động.

Đạo linh thể này chính là tinh hoa thần hồn của Lôi Đình, trong đó ẩn chứa ký ức và tu vi của hắn.

Nếu có thể luyện hóa đạo linh thể này, Lục Uyên không chỉ có thể thu được ký ức của Lôi Đình, hiểu rõ hơn về thế giới này, mà còn có thể tăng cường thần hồn của chính mình.

Quá trình luyện hóa diễn ra rất thuận lợi, bởi vì thần hồn của Lôi Đình đã bị Lục Uyên nghiền nát, đạo linh thể cũng không còn chút ý thức nào, hoàn toàn trở thành một khối năng lượng tinh thuần.

Sau một canh giờ, Lục Uyên hoàn thành việc luyện hóa, mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

Qua việc luyện hóa đạo linh thể của Lôi Đình, Lục Uyên không chỉ thu được rất nhiều ký ức, mà thần hồn của hắn cũng tăng lên đáng kể, đạt đến cảnh giới mới.

Hơn nữa, từ trong ký ức của Lôi Đình, Lục Uyên còn biết được một bí mật trọng đại.

Bí mật này liên quan đến một di tích cổ xưa, trong đó ẩn chứa cơ duyên khổng lồ.

Lôi Đình vốn định sau khi g**t ch*t Lục Uyên, liền đi tìm di tích cổ xưa đó, nhưng không ngờ rằng, cuối cùng lại rơi vào tay Lục Uyên.

“Di tích cổ xưa…”

Lục Uyên lẩm bẩm, trong lòng tràn đầy chờ đợi.

Hắn biết rõ, di tích cổ xưa này nhất định không đơn giản, trong đó ẩn chứa cơ duyên, có lẽ có thể giúp hắn đột phá cảnh giới, trở nên càng mạnh mẽ hơn.

Sau khi thu thập tất cả chiến lợi phẩm trên người Lôi Đình, Lục Uyên rời khỏi nơi này, tiếp tục hành trình của mình.

Trên đường đi, hắn không ngừng lĩnh ngộ những điều thu được từ ký ức của Lôi Đình, tu vi cũng không ngừng tinh tiến.

Mấy ngày sau, Lục Uyên cuối cùng cũng đến được địa điểm của di tích cổ xưa.

Đây là một tòa núi hoang vu, bốn phía vắng vẻ, không một bóng người.

Theo chỉ dẫn trong ký ức, Lục Uyên tìm thấy lối vào di tích cổ xưa.

Lối vào là một cái hang động bí mật, bên ngoài được che phủ bởi cây cối rậm rạp, nếu không cẩn thận quan sát, rất khó phát hiện.

Lục Uyên không chút do dự, bước vào trong hang động.

Bên trong hang động tối tăm ẩm ướt, không khí tràn ngập mùi mốc meo.

Lục Uyên thận trọng tiến về phía trước, thần thức mở rộng, cảnh giác với mọi nguy hiểm tiềm ẩn.

Đi được một đoạn, trước mắt đột nhiên sáng rực, một tòa cung điện cổ xưa hiện ra.

Cung điện này cực kỳ tráng lệ, tường cung khắc đầy hoa văn cổ xưa, tỏa ra một cỗ khí tức thần bí.

Lục Uyên bước vào trong cung điện, chỉ thấy trong cung điện trống rỗng, chỉ có một tấm bia đá đứng sừng sững ở trung tâm.

 

Trên tấm bia đá khắc đầy chữ cổ, nội dung chính là giới thiệu về lai lịch của di tích cổ xưa này.

Theo ghi chép trên bia đá, di tích cổ xưa này là do một đại năng thời viễn cổ để lại, trong đó ẩn chứa truyền thừa của vị đại năng đó.

Chỉ cần có thể vượt qua thử thách do vị đại năng đó để lại, liền có thể thu được truyền thừa của hắn.

Sau khi đọc xong nội dung trên bia đá, Lục Uyên trong lòng hơi động.

Hắn biết rõ, đây chính là cơ duyên của mình.

Chỉ cần có thể vượt qua thử thách, hắn liền có thể thu được truyền thừa của đại năng thời viễn cổ, tu vi nhất định sẽ tăng vọt.

Nghĩ tới đây, Lục Uyên không chần chừ, lập tức bắt đầu thử thách.

Thử thách này chia làm ba tầng, mỗi tầng đều ẩn chứa nguy hiểm, nhưng cũng chứa đựng cơ duyên.

Lục Uyên dựa vào thực lực cường hãn của mình, lần lượt vượt qua ba tầng thử thách, cuối cùng đi đến nơi truyền thừa.

Nơi truyền thừa là một gian thất bí mật, trong thất chỉ có một cái hộp ngọc.

Lục Uyên mở hộp ngọc ra, bên trong đặt một quyển sách cổ và một viên đan dược.

Quyển sách cổ chính là bí tịch truyền thừa, tên gọi “Cửu Chuyển Thần Hồn Quyết”, một bộ công pháp tu luyện thần hồn trác tuyệt.

Còn viên đan dược kia thì tên là “Thần Hồn Đan”, có thể tăng cường thần hồn, nâng cao cảnh giới.

Nhìn hai món bảo vật trước mắt, Lục Uyên trong lòng vui mừng khôn xiết.

Hắn biết rõ, lần này mình thật sự phát tài rồi.

Có được “Cửu Chuyển Thần Hồn Quyết” và “Thần Hồn Đan”, thần hồn của hắn nhất định sẽ tăng lên gấp bội, tu vi cũng sẽ theo đó tăng mạnh.

Sau khi thu hồi hai món bảo vật, Lục Uyên rời khỏi di tích cổ xưa, tìm một nơi an toàn, bắt đầu bế quan tu luyện.

Hắn trước hết nuốt “Thần Hồn Đan”, lập tức cảm thấy một cỗ năng lượng ấm áp tràn ngập toàn thân, thần hồn của hắn tại thời khắc này như được tắm rửa trong suối nước ấm, cực kỳ thoải mái.

Dưới sự hỗ trợ của Thần Hồn Đan, thần hồn của Lục Uyên không ngừng tăng cường, rất nhanh đã đạt đến cảnh giới mới.

Tiếp theo, hắn bắt đầu tu luyện “Cửu Chuyển Thần Hồn Quyết”.

Công pháp này quả nhiên thần dị, tu luyện đến cảnh giới cao thâm, có thể khiến thần hồn chín lần chuyển hóa, mỗi một lần chuyển hóa đều có thể khiến thần hồn phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Lục Uyên chìm đắm trong tu luyện, không biết thời gian trôi qua.

Không biết bao lâu sau, hắn rốt cuộc đem “Cửu Chuyển Thần Hồn Quyết” tu luyện đến tầng thứ nhất.

Dù chỉ là tầng thứ nhất, nhưng thần hồn của hắn đã tăng lên gấp đôi, thần thức cũng trở nên càng nhạy bén hơn.

Sau khi xuất quan, Lục Uyên cảm nhận được sự biến hóa của bản thân, trong lòng tràn đầy tự tin.

Hắn biết rõ, với thực lực hiện tại, hắn đã có đủ tư cách đứng vững ở thế giới này.

Nhưng hắn cũng hiểu rõ, con đường tu luyện vẫn còn dài phía trước, chỉ có không ngừng nỗ lực, mới có thể đạt đến đỉnh cao.

Nghĩ tới đây, Lục Uyên lại lên đường, tiếp tục hành trình của mình.

Trên đường đi, hắn không ngừng đối chiến, không ngừng lĩnh ngộ, tu vi cũng không ngừng tăng lên.

Thời gian trôi qua, Lục Uyên dần dần trở thành một cao thủ nổi danh ở thế giới này.

Nhưng hắn không hề kiêu ngạo, ngược lại càng thêm nỗ lực tu luyện, vì mục tiêu cao hơn mà phấn đấu.

Mà tất cả những điều này, đều bắt đầu từ lần đối chiến thần hồn đó.

Nếu không có lần đối chiến thần hồn đó, có lẽ hắn đã không thể có được cơ duyên khổng lồ như vậy, cũng không thể có được thành tựu ngày hôm nay.

Vì vậy, Lục Uyên rất biết ơn lần đối chiến thần hồn đó, cũng biết ơn Lôi Đình đã mang đến cho hắn cơ duyên này.

Dù sao, nếu không có Lôi Đình, có lẽ hắn đã không thể có được tất cả những điều này.

Nhưng đáng tiếc, Lôi Đình đã chết, hắn chỉ có thể ở trong lòng cảm tạ sự “cống hiến” của Lôi Đình.

Sau này, Lục Uyên sẽ tiếp tục tiến lên, không ngừng truy tìm con đường đỉnh cao hơn.

Bởi vì hắn biết rõ, chỉ có không ngừng tiến lên, mới có thể đạt đến đỉnh cao thực sự, trở thành tồn tại chân chính.

Trước Tiếp