Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cảnh tượng trước mắt biến đổi, Lục Triều An đã xuất hiện trên một đỉnh núi.
Xung quanh mây mù lượn lờ, núi non trùng điệp, đỉnh núi này cao vút chọc thẳng lên trời, phía dưới là vực sâu không thấy đáy, chỉ có thể nhìn thấy mây trắng cuồn cuộn.
Trên đỉnh núi có một tòa đình các cổ xưa, trước đình các là một phiến bãi đất rộng, lúc này đang có mấy người đứng đó.
Những người này đều mặc đạo bào màu xanh lam, trên ngực có thêu một đạo lôi văn, khí tức trên người mạnh mẽ, đều là tu sĩ Luyện Khí.
“Đại sư huynh, ngươi nói sư tôn lần này triệu tập chúng ta đến đây, rốt cuộc là có chuyện gì?” Một thanh niên tuấn tú nhìn về phía người đứng đầu, hỏi.
Người đứng đầu là một nam tử trung niên, khí chất trầm ổn, nghe vậy khẽ lắc đầu: “Sư tôn chỉ nói có việc quan trọng, cụ thể là việc gì, ta cũng không rõ.”
“Chẳng lẽ lại là vì cái chuyện mấy ngày trước?” Một thiếu nữ xinh đẹp chớp mắt, nói.
“Chuyện gì?” Thanh niên tuấn tú hỏi.
“Chính là chuyện có người ngoài xâm nhập vào Linh Phủ, bị sư tôn bắt sống đó.” Thiếu nữ nói.
“Chuyện đó à, ta cũng nghe nói, nghe nói người đó tự xưng là đệ tử của Thanh Huyền Tông, nhưng sư tôn không tin, hiện tại vẫn đang giam giữ.” Nam tử trung niên nói.
“Thanh Huyền Tông? Cái tông môn đó không phải đã diệt vong từ lâu rồi sao?” Thanh niên tuấn tú kinh ngạc.
Đúng thế, chính vì lẽ đó sư tôn mới không tin, cho rằng hắn chỉ là kẻ mạo danh.
“Thế nhưng, nếu hắn thật sự là đệ tử của Thanh Huyền Tông, vậy thì…” Nam tử trung niên trầm giọng.
“Đại sư huynh, ngươi muốn nói gì?” Thanh niên tuấn tú hỏi.
“Không có gì.” Nam tử trung niên lắc đầu, không nói thêm.
Lúc này, một đạo độn quang từ phía xa bay tới, rơi xuống đỉnh núi, hóa thành một lão đạo.
Lão đạo này mặc đạo bào màu xám, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sâu thẳm, toát ra một cỗ uy nghiêm lạnh lùng.
“Không cần đa lễ.” Lão đạo phất tay, ánh mắt quét qua mọi người, “Lần này triệu tập các ngươi đến, là có một việc quan trọng muốn giao cho các ngươi.”
“Dạ, xin sư tôn chỉ thị.” Mọi người đồng thanh đáp.
“Vài ngày trước, có một người tự xưng là đệ tử của Thanh Huyền Tông xâm nhập vào Linh Phủ, bị bản tọa bắt sống.” Lão đạo nói, “Bản tọa đã tra hỏi hắn, hắn nói hắn đến từ ngoại giới, muốn tìm đường về Thanh Huyền Tông.”
“Ngoại giới?” Mọi người kinh ngạc.
“Không sai.” Lão đạo gật đầu, “Theo lời hắn, ngoại giới bây giờ đã biến đổi rất nhiều, Thanh Huyền Tông cũng đã diệt vong, nhưng hắn vẫn muốn trở về.”
“Sư tôn, vậy người đó…” Nam tử trung niên hỏi.
“Bản tọa đã quyết định, để hắn dẫn đường, đưa các ngươi ra ngoại giới.” Lão đạo nói.
“Cái gì?” Mọi người giật mình.
“Sư tôn, điều này… có ổn không?” Thiếu nữ lo lắng hỏi.
“Có gì không ổn?” Lão đạo hỏi ngược lại.
“Ngoại giới bây giờ tình hình không rõ, nếu mạo muội ra ngoài, chỉ sợ…” Nam tử trung niên do dự nói.
“Bản tọa tự có cân nhắc.” Lão đạo nói, “Các ngươi chỉ cần làm theo mệnh lệnh là được.”
“Người đó hiện đang bị giam giữ tại Hàn Băng Động, các ngươi đi đưa hắn ra, sau đó để hắn dẫn đường, đưa các ngươi ra ngoại giới.” Lão đạo nói.
“Dạ.” Mọi người lại đồng thanh đáp.
“Đi đi.” Lão đạo phất tay.
Mấy người kia lập tức cáo từ, hóa thành độn quang rời đi.
Nhìn bóng lưng của mọi người biến mất, lão đạo khẽ thở dài, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
“Thanh Huyền Tông… cuối cùng cũng có tin tức rồi.”
…
Hàn Băng Động.
Đây là một hang động băng giá, bốn phía đều là băng vách, nhiệt độ cực thấp, ngay cả tu sĩ Luyện Khí cũng khó có thể chịu đựng lâu dài.
Trong động, một nam tử trẻ tuổi đang bị trói trên một cột băng, toàn thân run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
Nam tử này chính là Thiên Phúc.
Hắn bị bắt đến đây đã mấy ngày, mỗi ngày đều bị tra hỏi, thân thể đã suy yếu rất nhiều.
“Thiên Phúc, ngươi vẫn chưa chịu khai sao?” Một thanh âm lạnh lùng vang lên.
Thiên Phúc ngẩng đầu, nhìn về phía người đến.
Người đến là một lão đạo, chính là vị lão đạo lúc nãy.
“Ta đã nói, ta là đệ tử của Thanh Huyền Tông, các ngươi không tin thì thôi.” Thiên Phúc yếu ớt nói.
“Thanh Huyền Tông đã diệt vong, ngươi làm sao có thể là đệ tử của Thanh Huyền Tông?” Lão đạo hỏi.
“Thanh Huyền Tông không diệt vong.” Thiên Phúc kiên định nói, “Chỉ là các ngươi không biết mà thôi.”
“Ngạo mạn!” Lão đạo tức giận, “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu ngươi chịu dẫn đường đưa chúng ta ra ngoại giới, ta có thể để ngươi sống.”
Thiên Phúc trầm mặc.
Hắn biết, nếu hắn đồng ý, có lẽ thật sự có thể sống sót.
Nhưng hắn cũng biết, một khi hắn dẫn đường, những người này ra ngoại giới, nhất định sẽ gây ra sóng gió.
Ngoại giới bây giờ vốn đã không yên ổn, nếu thêm những người này, chỉ sợ sẽ càng hỗn loạn.
Hơn nữa, hắn cũng không muốn trở thành tội nhân của Thanh Huyền Tông.
“Ta không đồng ý.” Thiên Phúc lắc đầu.
“Ngươi!” Lão đạo tức giận đến mức muốn ra tay.
Nhưng vào lúc này, một đạo độn quang từ bên ngoài bay tới, rơi xuống trước mặt lão đạo, hóa thành nam tử trung niên.
“Bái kiến sư tôn.” Nam tử trung niên cúi đầu hành lễ.
“Có chuyện gì?” Lão đạo hỏi.
“Sư huynh sư tỷ chúng con đã đến.” Nam tử trung niên nói.
“Được rồi, các ngươi đưa hắn đi.” Lão đạo phất tay.
“Dạ.” Nam tử trung niên đáp, sau đó đi đến trước mặt Thiên Phúc, giải dây trói cho hắn.
Thiên Phúc được cởi trói, toàn thân rã rời, suýt chút nữa thì quỵ xuống đất.
Thiên Phúc đứng dậy, đi theo nam tử trung niên ra khỏi Hàn Băng Động.
Ra ngoài động, ánh nắng chiếu rọi, Thiên Phúc cảm thấy hơi ấm.
Trước mặt hắn, mấy người đang đợi sẵn, chính là thanh niên tuấn tú và thiếu nữ xinh đẹp lúc nãy.
“Đây chính là người đó?” Thanh niên tuấn tú nhìn Thiên Phúc, hỏi.
“Đúng vậy.” Nam tử trung niên gật đầu.
“Trông cũng bình thường mà.” Thanh niên tuấn tú khinh thường nói.
Thiên Phúc không nói gì, chỉ im lặng đứng đó.
Thiên Phúc bị mang theo, trong lòng phức tạp.
Hắn chẳng biết những người này sẽ đưa hắn đi đâu, cũng chẳng biết ngày mai sẽ thế nào.
Nhưng hắn biết, từ giờ trở đi, số phận của hắn đã không còn do chính mình quyết định.
…
Mấy ngày sau.
Một đoàn người xuất hiện ở một thung lũng.
Thung lũng này mênh mông, bốn bề vách núi dựng đứng, chính giữa là một vũng nước trong vắt như pha lê.
“Đến rồi.” Nam tử trung niên nói.
Mọi người dừng lại, nhìn về phía trước.
Trước mặt họ, là một tảng đá lớn, trên tảng đá khắc một đạo phù văn cổ xưa.
“Đây là truyền tống trận?” Thanh niên tuấn tú kinh ngạc hỏi.
“Chỉ cần kích hoạt truyền tống trận này là được.” Nam tử trung niên nói, sau đó nhìn về phía Thiên Phúc, “Ngươi, đi kích hoạt nó.”
Thiên Phúc trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn bước tới trước.
Hắn đặt tay lên tảng đá, vận chuyển tu vi.
Tảng đá lập tức phát sáng, phù văn trên đó cũng sáng lên, tỏa ra một cỗ lực lượng không gian.
“Thành công rồi!” Thanh niên tuấn tú vui mừng.
Nhưng vào lúc này, dị biến đột sinh.
Truyền tống trận đột nhiên bạo phát ra một cỗ lực lượng hủy diệt, trực tiếp oanh kích lên người Thiên Phúc.
“Ầm!”
Thiên Phúc thân thể nổ tung, hóa thành một vũng máu.
“Cái gì?” Mọi người kinh hãi.
Truyền tống trận sau khi bạo phát, cũng dần dần ổn định lại, hình thành một cánh cổng không gian.
“Đây… đây là sao?” Thiếu nữ mặt tái mét, run giọng hỏi.
Nam tử trung niên trầm mặc một lúc, cuối cùng thở dài: “Có lẽ, đây là số mệnh của hắn.”
“Truyền tống trận đã mở, chúng ta đi thôi.” Nam tử trung niên nói.
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng đều gật đầu.
Bọn họ bước vào cánh cổng không gian, biến mất không thấy.
Chỉ còn lại vũng máu trên mặt đất, chứng minh từng có một người tên là Thiên Phúc từng tồn tại ở đây.
Mà cái chết của hắn, cũng đã mở ra một trang mới.
…
Ngoại giới.
Một chỗ hoang dã.
Không gian đột nhiên vặn vẹo, một cánh cổng không gian mở ra, mấy đạo bóng người từ trong bước ra.
Chính là nam tử trung niên và những người kia.
Ra khỏi truyền tống trận, mọi người đều cảm thấy một cỗ khí tức khác biệt.
“Đây chính là ngoại giới sao?” Thanh niên tuấn tú hít một hơi, cảm thấy không khí ở đây so với Linh Phủ có chút khác biệt.
“Không sai.” Nam tử trung niên gật đầu, “Chúng ta đã đến ngoại giới rồi.”
“Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?” Thiếu nữ hỏi.
“Trước tiên tìm một nơi để ổn định lại, sau đó đi tìm tung tích của Thanh Huyền Tông.” Nam tử trung niên nói.
“Dạ.” Mọi người đồng thanh đáp.
Bọn họ lập tức hóa thành độn quang, bay về phía chân trời.
Mà cái chết của Thiên Phúc, cũng theo đó bị chôn vùi trong dòng chảy thời gian.
Chỉ có trời mới biết, cuối cùng hắn đã nghĩ gì vào thời khắc cuối cùng.
Có lẽ, hắn cũng không hối hận.
Bởi vì hắn đã làm được những gì mình nên làm.
Dù sao, hắn cũng là đệ tử của Thanh Huyền Tông.
Mà đệ tử của Thanh Huyền Tông, từ trước đến nay đều không sợ chết.
Chỉ là, hắn vẫn còn một chút tiếc nuối.
Tiếc nuối rằng, không thể gặp lại những người bạn cũ.
Tiếc nuối rằng, không thể thấy được ngày mai của Thanh Huyền Tông.
Nhưng tất cả những điều này, đều đã trở thành quá khứ.
Thiên Phúc đã chết.
Mà câu chuyện, vẫn còn tiếp tục.
…