Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 635: Tam Sắc Cốt Hỏa Châu – Ai Là Bọ Ngựa? (Hai Trong Một, Cầu Nguyệt Phiếu)

Trước Tiếp

Thời khắc này, trong đại điện, tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu trên bàn thờ.

Một viên bảo châu có thể khiến một đại tông sư tâm động, thậm chí còn có thể khiến hắn không tiếc bỏ ra giá cao để thu mua, đủ để chứng minh giá trị của nó.

Đây là một món bảo vật trân quý.

Nhưng, không ai dám tiến lên.

Bởi vì, mọi người đều biết, ai tiến lên trước, người đó sẽ trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người.

Bất kể là Lý Hạo, Lý Thần, hay là Dương Tinh Vũ, đều không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Đại điện rơi vào một sự yên tĩnh kỳ lạ.

“Đạo hữu, ngươi nói, chúng ta nên làm thế nào bây giờ?”

Dương Tinh Vũ nhìn về phía Lý Hạo, khẽ mỉm cười hỏi.

Hắn biết, Lý Hạo là người thông minh, tất nhiên sẽ có cách giải quyết.

Lý Hạo nghe vậy, khẽ nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Không bằng, chúng ta cùng nhau tiến lên, ai có thể lấy được viên bảo châu này, chính là duyên phận của người đó, như thế nào?”

“Được.”

Dương Tinh Vũ gật đầu đồng ý.

Lý Thần cũng không có ý kiến gì.

Thế là, ba người cùng nhau tiến về phía bàn thờ.

Nhưng, ngay khi họ vừa mới tiến lên, một đạo bóng đen đột nhiên lóe lên, thẳng đến viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu trên bàn thờ.

“Không tốt!”

Lý Hạo biến sắc, lập tức xuất thủ ngăn cản.

Dương Tinh Vũ và Lý Thần cũng đồng thời ra tay.

Oanh!

Một đạo lực lượng cường đại bộc phát, trực tiếp đánh bay bóng đen kia.

Nhưng, bóng đen kia lại cực kỳ nhanh nhẹn, tại thời khắc bị đánh trúng, đã lấy được viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu, sau đó lập tức thối lui.

“Ha ha, đa tạ các vị đã nhường nhịn.”

Một thanh âm lạnh lùng vang lên, chỉ thấy một nam tử áo đen đứng ở một góc đại điện, trong tay cầm lấy viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.

Người này, chính là một tên trộm đã ẩn nấp từ lâu.

Hắn một mực ẩn thân trong bóng tối, chờ đợi thời cơ, cuối cùng đã thành công đoạt được bảo vật.

“Ngươi là ai?”

Lý Hạo nhìn chằm chằm vào nam tử áo đen, trong mắt lóe lên một tia sát cơ.

“Ta?”

Nam tử áo đen cười lạnh một tiếng: “Ta chính là ‘Quỷ Ảnh’.”

“Quỷ Ảnh?”

Nghe đến danh hiệu này, Lý Hạo và Dương Tinh Vũ đều biến sắc.

Bọn họ đều nghe nói qua danh tiếng của Quỷ Ảnh, đây là một tên trộm nổi tiếng, tu vi đã đạt đến Hóa Thần kỳ, thân pháp quỷ dị, cực kỳ khó đối phó.

Không ngờ, hắn lại ẩn nấp ở đây.

“Quỷ Ảnh, ngươi cho rằng ngươi có thể mang viên bảo châu này đi sao?”

Lý Thần lạnh lùng nói.

“Tại sao không thể?”

Quỷ Ảnh cười nhạt: “Các ngươi cho rằng, chỉ có ba người các ngươi ở đây sao?”

Nghe vậy, Lý Hạo và những người khác đều khẽ giật mình.

Oanh!

Đúng lúc này, đại điện đột nhiên chấn động mạnh, tiếp theo, từ bốn phía đại điện, đột nhiên xuất hiện mấy đạo bóng người.

Những người này, từng người khí tức cường đại, rõ ràng đều là cao thủ.

“Đây là…”

Lý Hạo nhìn thấy những người này, sắc mặt càng thêm khó coi.

Hắn nhận ra, những người này, đều là thủ hạ của Quỷ Ảnh.

“Ha ha, các ngươi đã trúng kế của ta rồi.”

Quỷ Ảnh cười lớn: “Hôm nay, các ngươi đều phải chết ở đây.”

Nói xong, hắn phất tay một cái: “Giết!”

Lập tức, những thủ hạ kia đồng loạt xuất thủ, hướng về phía Lý Hạo và những người khác vọt tới.

“Không tốt, mau chạy!”

Lý Hạo hét lớn một tiếng, lập tức quay người bỏ chạy.

Dương Tinh Vũ và Lý Thần cũng không dám chậm trễ, vội vàng đuổi theo.

“Chết tiệt!”

Lý Hạo nghiến răng, chỉ có thể ngạnh chiến.

Oanh oanh oanh!

Trong đại điện, đại chiến bộc phát.

Lý Hạo, Dương Tinh Vũ, Lý Thần ba người liên thủ, cùng những thủ hạ của Quỷ Ảnh đánh nhau kịch liệt.

Nhưng, số lượng đối phương quá nhiều, lại đều là cao thủ, ba người bọn họ rất nhanh đã rơi vào thế bị động.

“Làm sao bây giờ?”

Dương Tinh Vũ có chút sốt ruột hỏi.

“Chỉ có thể cố gắng phá vây.”

Lý Hạo trầm giọng nói.

Nhưng, muốn phá vây, lại nói dễ hơn làm.
Những thủ hạ của Quỷ Ảnh đã bao vây chặt chẽ, căn bản không cho bọn họ bất kỳ cơ hội nào.

“Ha ha, các ngươi đừng phí công sức nữa.”

Quỷ Ảnh đứng ở một bên, nhìn cảnh tượng trước mắt, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý: “Hôm nay, các ngươi đều phải chết ở đây.”

Nói xong, hắn đột nhiên xuất thủ, một chưởng đánh về phía Lý Hạo.

Oanh!

Hai người chưởng lực va chạm, Lý Hạo cảm thấy một cỗ lực lượng cường đại tràn vào, thân thể không khỏi lùi về phía sau mấy bước.

“Ngươi…”

Lý Hạo nhìn chằm chằm Quỷ Ảnh, trong lòng chấn động.

Hắn không ngờ, tu vi của Quỷ Ảnh lại cường đại như vậy.

“Ha ha, ngạc nhiên sao?”

Quỷ Ảnh cười lạnh: “Thực ra, ta đã sớm đột phá đến Hóa Thần trung kỳ, chỉ là một mực ẩn giấu tu vi mà thôi.”

“Hóa Thần trung kỳ?”

Lý Hạo nghe vậy, trong lòng càng thêm nặng nề.

Nếu là Hóa Thần trung kỳ, vậy thì phiền toái rồi.

Dù sao, hắn bây giờ mới chỉ là Hóa Thần sơ kỳ, căn bản không phải là đối thủ của Quỷ Ảnh.

“Lý Hạo, hôm nay chính là ngày chết của ngươi.”

Quỷ Ảnh ánh mắt lạnh lẽo, lần nữa xuất thủ.

Lần này, hắn đã dùng toàn lực, chưởng phong càng thêm hung hãn.

Lý Hạo không dám khinh thường, vội vàng vận chuyển toàn bộ tu vi, nghênh đón.

Nhưng, sức mạnh cách biệt quá lớn, hắn căn bản không địch lại.

Oanh!

Một chưởng, Lý Hạo trực tiếp bị đánh bay, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi.

“Lý huynh!”

Dương Tinh Vũ thấy vậy, vội vàng chạy tới đỡ lấy Lý Hạo.

“Ta không sao.”

Lý Hạo lắc đầu, nhưng sắc mặt đã tái nhợt.

“Ha ha, tiếp tục đi.”

Quỷ Ảnh cười lạnh, lần nữa tiến lên.

Nhưng, đúng lúc này, một đạo thanh âm lạnh như băng đột nhiên vang lên:

“Dừng tay!”

Nghe thấy thanh âm này, Quỷ Ảnh khẽ giật mình, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy, tại cửa đại điện, không biết lúc nào, đã xuất hiện một nữ tử mặc áo trắng.

Nữ tử này, dung mạo tuyệt mỹ, khí chất lãnh diễm, chính là Tô Tử Dư.

“Ngươi là ai?”

Hắn có thể cảm nhận được, nữ tử trước mắt này, khí tức cực kỳ cường đại, tuyệt đối không phải người bình thường.

“Ta?”

Tô Tử Dư khẽ mỉm cười: “Ta chính là người sẽ lấy mạng ngươi.”

Nói xong, nàng đột nhiên xuất thủ.

Chỉ thấy nàng vung tay lên, một đạo kiếm quang lóe lên, thẳng đến Quỷ Ảnh.

Kiếm quang nhanh như chớp, mang theo sát khí kinh người.

Quỷ Ảnh biến sắc, vội vàng né tránh.

Nhưng đường kiếm này dường như đã khóa chặt lấy hắn, không hề cho hắn chút cơ hội né tránh nào.

Xèo!

Kiếm quang xuyên thủng vai của Quỷ Ảnh, mang theo một đám máu tươi.

“Ah!”

Quỷ Ảnh phát ra một tiếng thét đau đớn, thân thể lảo đảo lui về phía sau.

“Ngươi…”

Hắn nhìn chằm chằm Tô Tử Dư, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

Hắn không ngờ, nữ tử trước mắt này lại mạnh mẽ như vậy, chỉ một chiêu đã khiến hắn bị thương.

“Giết!”

Tô Tử Dư không nói thêm gì, lần nữa xuất thủ.

Lần này, nàng trực tiếp thi triển kiếm pháp, kiếm quang như mưa, bao phủ toàn bộ Quỷ Ảnh.

Quỷ Ảnh vội vàng nghênh chiến, nhưng căn bản không phải là đối thủ.

Chỉ trong chớp mắt, hắn đã bị kiếm quang xuyên thủng thân thể, máu tươi bắn tung tóe.

“Không… không thể nào…”

Quỷ Ảnh nhìn thân thể đầy thương tích của mình, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.

Hắn không ngờ, mình vừa mới đoạt được bảo vật, liền gặp phải đại nạn như vậy.

“Chết đi.”

Tô Tử Dư lạnh lùng nói, một kiếm chém xuống.

Xèo!

Kiếm quang lóe lên, đầu của Quỷ Ảnh bay lên không trung, máu tươi phun trào.

Một đại tông sư Hóa Thần kỳ, liền như vậy bị trảm.

Nhìn thấy cảnh này, những thủ hạ của Quỷ Ảnh đều sợ hãi, vội vàng quay người bỏ chạy.

Nhưng, Tô Tử Dư căn bản không cho bọn họ cơ hội.

Chỉ thấy nàng vung tay, ánh kiếm lóe lên, những tên thuộc hạ kia đã gục xuống đất, tắt thở.

Trong chớp mắt, tất cả kẻ địch đều bị tiêu diệt.

Lý Hạo và những người khác nhìn cảnh tượng trước mắt, đều kinh hãi không thôi.

Bọn họ không ngờ, Tô Tử Dư lại mạnh mẽ như vậy, chỉ trong nháy mắt đã diệt sạch tất cả kẻ địch.

“Đa tạ Tô cô nương tương trợ.”

Lý Hạo vội vàng tiến lên, ôm quyền cảm tạ.

“Không cần khách khí.”

Tô Tử Dư khẽ lắc đầu, sau đó nhìn về phía viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu trên tay Quỷ Ảnh.

Nàng bước tới, nhặt lấy viên bảo châu, sau đó quay người nhìn Lý Hạo: “Viên bảo châu này, ta lấy.”

Lý Hạo nghe vậy, khẽ giật mình, nhưng lập tức gật đầu: “Tô cô nương cứu mạng chúng ta, viên bảo châu này đương nhiên thuộc về Tô cô nương.”

Tô Tử Dư khẽ gật đầu, không nói thêm gì, thu hồi viên bảo châu, sau đó quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của nàng dần dần biến mất, Lý Hạo thở dài một hơi.

 

Hôm nay, thật sự là quá nguy hiểm.

Nếu không có Tô Tử Dư xuất hiện kịp thời, chỉ sợ bọn họ đều phải chết ở đây.

“Lý huynh, chúng ta bây giờ nên làm gì?”

Dương Tinh Vũ hỏi.

“Trước tiên rời khỏi nơi này.”

Nơi này đã không còn an toàn, phải nhanh chóng rời đi.

Thế là, mấy người lập tức rời khỏi đại điện, tiếp tục tiến về phía trước.

Trên đường đi, bọn họ lại gặp phải không ít nguy hiểm, nhưng đều hóa giải được.

Cuối cùng, bọn họ đến được trung tâm của cổ điện.

Tại đây, bọn họ phát hiện một tòa cổ điện cực kỳ tráng lệ.

Trong cổ điện, bày biện vô số bảo vật, mỗi một kiện đều là trân phẩm hiếm có.

Nhưng, bọn họ cũng phát hiện, tại đây, đã tụ tập rất nhiều người.

Những người này, đều là cao thủ các đại thế lực, mỗi người đều đang nhìn chằm chằm những bảo vật trong cổ điện.

“Không tốt, chúng ta tới muộn.”

Lý Hạo nhíu mày.

Bọn họ tới muộn, những bảo vật tốt nhất sợ rằng đã bị người khác cướp đoạt hết.

Nhưng, dù sao đã tới, vẫn phải tiến vào xem.

Thế là, mấy người tiến vào cổ điện.

Vừa tiến vào, bọn họ liền cảm nhận được một cỗ khí tức cổ xưa tràn ngập.

Trong cổ điện, bày biện vô số bảo vật, có đan dược, có đạo cụ, có công pháp, mỗi một kiện đều khiến người ta động tâm.

Nhưng, những bảo vật này đều bị cấm chế bảo vệ, muốn lấy được cũng không dễ dàng.

Lý Hạo và những người khác bắt đầu tìm kiếm, hy vọng có thể tìm được một ít bảo vật có giá trị.

Nhưng, rất nhanh, bọn họ phát hiện, những bảo vật ở đây, đều đã bị người khác nhòm ngó.

Rất nhiều người đang tranh đoạt, thậm chí còn đánh nhau.

“Làm sao bây giờ?”

Dương Tinh Vũ có chút lo lắng hỏi.

“Trước tiên tìm xem, nếu thực sự không được, thì chỉ có thể từ bỏ.”

Lý Hạo thở dài nói.

Hắn biết, lần này, bọn họ sợ rằng sẽ không thu hoạch được gì nhiều.

Nhưng, đúng lúc này, hắn đột nhiên phát hiện, tại một góc cổ điện, có một cái hộp gỗ cổ xưa.

Cái hộp gỗ này, trông rất bình thường, nhưng lại cho hắn một cảm giác kỳ lạ.

Hắn bước tới, mở hộp gỗ ra.

Bên trong hộp gỗ, đặt một quyển sách cổ.

Trên sách cổ, viết ba chữ lớn: “Thiên Cơ Thuật”.

“Thiên Cơ Thuật?”

Lý Hạo nhíu mày, cầm lấy quyển sách cổ, lật xem.

Vừa nhìn vào, hắn liền kinh ngạc phát hiện, quyển sách cổ này lại là một môn công pháp thần bí, có khả năng dự đoán thiên cơ, thấy trước được những việc sắp xảy ra.

“Đây là…”

Hắn trong lòng chấn động.

Nếu quyển sách cổ này thực sự có thể dự đoán thiên cơ, vậy thì giá trị của nó, tuyệt đối vượt xa tất cả bảo vật ở đây.

Không chần chừ, hắn lập tức thu hồi quyển sách cổ.

“Để lại quyển sách cổ đó!”

Người này, chính là một cao thủ của một đại thế lực.

“Ngươi là ai?”

Lý Hạo hỏi.

“Ta là Vân Thiên Tông đệ tử – Vân Phiêu.”

Hắn lạnh lùng nói: “Đưa quyển cổ thư kia cho ta, ta sẽ để ngươi sống.”

“Vân Thiên Tông?”

Vân Thiên Tông, là một đại tông môn, thực lực cực kỳ cường đại.

Không ngờ, ở đây lại gặp được đệ tử của Vân Thiên Tông.

Nhưng, hắn cũng không sợ.

“Quyển sách cổ này là ta tìm được, tại sao phải giao cho ngươi?”

“Ngươi dám trái lệnh ta?”

Vân Phiêu ánh mắt lóe lên sát cơ: “Vậy thì đừng trách ta không khách khí.”

Nói xong, hắn đột nhiên xuất thủ, một chưởng đánh về phía Lý Hạo.

Chưởng phong hung hãn, mang theo sát khí kinh người.

Lý Hạo biến sắc, vội vàng nghênh đón.

Oanh!

Hai người chưởng lực va chạm, Lý Hạo cảm thấy một cỗ lực lượng cường đại tràn vào, thân thể không khỏi lùi về phía sau mấy bước.

“Ngươi…”

Hắn nhìn chằm chằm Vân Phiêu, trong lòng chấn động.

“Ha ha, ngươi cho rằng ngươi là đối thủ của ta sao?”

Vân Phiêu cười lạnh: “Nhanh giao ra quyển sách cổ, nếu không, hôm nay chính là ngày chết của ngươi.”

Lý Hạo nghiến răng, trong lòng cực kỳ bất an.

Nhưng, để hắn giao ra quyển sách cổ, hắn lại không cam lòng.

Đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên:

“Vân Phiêu, ngươi dám động thủ với người của ta?”

Nghe thấy thanh âm này, Vân Phiêu khẽ giật mình, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy, Tô Tử Dư không biết lúc nào đã xuất hiện, đang đứng không xa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm hắn.

“Tô Tử Dư?”

Vân Phiêu nhìn thấy Tô Tử Dư, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Hắn biết, Tô Tử Dư là đệ tử của Thiên Kiếm Tông, thực lực cực kỳ cường đại, tuyệt đối không phải hắn có thể địch lại.

“Tô sư tỷ, ngươi…”

Hắn muốn nói gì đó, nhưng bị Tô Tử Dư ngắt lời.

“Lui xuống.”

Tô Tử Dư lạnh lùng nói.

Vân Phiêu do dự một chút, cuối cùng vẫn là lui xuống.

Hắn biết, nếu thực sự động thủ, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Tô Tử Dư.

“Đa tạ Tô cô nương.”

Lý Hạo vội vàng tiến lên cảm tạ.

“Không cần.”

Tô Tử Dư khẽ lắc đầu, sau đó nhìn về phía quyển sách cổ trong tay Lý Hạo: “Quyển sách cổ này, ngươi định xử lý thế nào?”

Lý Hạo suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Quyển sách cổ này, ta muốn giữ lại.”

Tô Tử Dư nghe vậy, khẽ gật đầu: “Được.”

Nàng cũng không hỏi thêm, quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của nàng, Lý Hạo thở dài một hơi.

Hôm nay, thật sự là quá may mắn.

Nếu không có Tô Tử Dư xuất hiện kịp thời, chỉ sợ hắn đã gặp nạn.

“Trước tiên rời khỏi nơi này.”

Lý Hạo trầm giọng nói.

Nơi này đã không còn an toàn, phải nhanh chóng rời đi.

Thế là, mấy người lập tức rời khỏi cổ điện, tiếp tục tiến về phía trước.

Cuối cùng, bọn họ rời khỏi cổ điện, trở về thế giới bên ngoài.

Nhìn lại chuyến hành trình lần này, Lý Hạo cảm thấy vừa may mắn vừa cảnh giác.

May mắn là, hắn đã thu hoạch được quyển sách cổ “Thiên Cơ Thuật”.

Cảnh giác là, trong thế giới tu tiên, nguy hiểm khắp nơi, phải luôn cẩn thận.

“Lý huynh, chúng ta bây giờ nên làm gì?”

“Trước tiên trở về tông môn.”

Thế là, mấy người lên đường trở về tông môn.

Bạn đa​ng ​đọ​c truyện từ tra​ng khác

Trên đường về, bọn họ lại gặp phải không ít chuyện, nhưng đều hóa giải được.

Cuối cùng, bọn họ an toàn trở về tông môn.

Lý Hạo trở về phòng, lập tức bắt đầu nghiên cứu quyển sách cổ “Thiên Cơ Thuật”.

Quyển sách cổ này, nội dung cực kỳ thần bí, ghi chép rất nhiều phương pháp dự đoán thiên cơ.

Lý Hạo chăm chú nghiên cứu, dần dần, hắn phát hiện, quyển sách cổ này, thực sự có thể dự đoán thiên cơ.

Chỉ cần tu luyện thành công, hắn liền có thể đoán trước tương lai, tránh được nguy hiểm.

Điều này khiến hắn vô cùng vui mừng.

Hắn biết, có được quyển sách cổ này, tu vi của hắn chắc chắn sẽ tăng nhanh hơn.

Thế là, hắn bắt đầu chuyên tâm tu luyện.

Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã qua mấy tháng.

Trong mấy tháng này, Lý Hạo một mực ở trong phòng tu luyện, không ra ngoài.

Tu vi của hắn, cũng tăng nhanh chóng, đã đạt đến Hóa Thần trung kỳ.

Một ngày nọ, hắn đột nhiên cảm thấy một cỗ cảm ứng kỳ lạ.

Hắn mở mắt ra, phát hiện, xung quanh mình, không biết lúc nào, đã xuất hiện một đạo quang mang.

Quang mang này, chính là thiên cơ.

Hắn biết, mình đã tu luyện thành công “Thiên Cơ Thuật”.

“Thiên Cơ Thuật, quả nhiên thần kỳ.”

Lý Hạo cảm thán một tiếng.

Hắn biết, từ nay về sau, hắn có thể dự đoán thiên cơ, nhìn thấu được những việc sắp xảy ra.

Điều này sẽ mang lại cho hắn rất nhiều thuận lợi.

“Lý huynh, có chuyện gì đó.”

Đúng lúc này, Dương Tinh Vũ đột nhiên chạy vào, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

“Chuyện gì vậy?”

Lý Hạo hỏi.

“Tông môn phát sinh đại sự.”

Dương Tinh Vũ nói: “Nghe nói, có một đại ma đầu xuất thế, đang tàn sát tu sĩ, hiện tại đã có rất nhiều tu sĩ bị hại.”

“Đại ma đầu?”

Lý Hạo nhíu mày.

Hắn biết, đại ma đầu này, nhất định không đơn giản.

“Tông môn đã ra lệnh, yêu cầu tất cả đệ tử xuất quan, chuẩn bị nghênh chiến.”

Dương Tinh Vũ nói.

Lý Hạo nghe vậy, gật đầu: “Được, ta biết rồi.”

Hắn biết, một trận đại chiến sắp bắt đầu.

Nhưng, hắn không sợ.

Bởi vì, hắn đã nắm trong tay ‘Thiên Cơ Thuật’, có thể lường trước mọi cơ trời, thấu rõ việc sắp tới.

Hắn tin tưởng, dù là đại ma đầu, cũng không thể làm gì được hắn.

Thế là, hắn xuất quan, chuẩn bị nghênh chiến.

Trận đại chiến này, sẽ quyết định vận mệnh của tu tiên giới.

Và Lý Hạo, sẽ dùng sức mạnh của mình, bảo vệ tông môn, bảo vệ tu tiên giới.

Trước Tiếp